Menu

Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta-Chương 10


Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta


Chương 10: Hoàng Tử Mì Gói

 

Trường trung học King, một buổi sáng tuyệt đẹp, không khí trong lành từng đàn chim kéo về sân trường hót vang, bóng cây trong trường xanh um còn động lại giọt sương trên cành lá. Trên sân, từng tóp học sinh đang ngồi cùng nhau trò truyện, Hạ Tuyết vừa mới chuyển đến ngôi trường này vài ngày nên chưa tìm được một người bạn nào, cô đến trường lầm lũi một mình bước nhanh đến lớp học của mình.

Phía sau Hạ Tuyết, cô nghe tiếng học sinh la hét khá ồn ào. Cô tò mò quay lại nhìn thì Win đã đi gần đến phía cô. Tiếng xì xầm bắt đầu vang lên, họ nói cố tình để Hạ Tuyết nghe.

– Hoàng Tử đang tiến gần lại con nhỏ vừa chuyển tới kìa.

– Nghe nói nó vào đây là nhờ học bổng đó, chứ gia thế nhà nó làm sao có thể bước vào trường chúng ta.

– Chẳng lẽ nó lại muốn làm lọ lem, câu dẫn hoàng tử Win sao. Nhất định không thể để một đứa con gái nghèo mạc như nó có được Win.

Giọng nói của bọn họ nghe thật chua chát, cô nào có tình ý gì với “ hoàng tử” của bọn họ, thật ra chỉ là vào tình thế ép buộc mà phải làm Osin của Win mà thôi. Cô sợ mọi người lại hiểu nhầm, mặc cho Win đang tiến gần lại mình vẫn quay lưng bỏ đi như không nhìn thấy gì.

– Lâm Hạ Tuyết, cô dám quay mặt đi với tôi sao? – Giọng Win phát ra.

Hạ Tuyết giật mình trong lòng có chút lo sợ, cô đành quay mặt lại nhìn Win hơi cười mỉm.

– Cậu tìm tôi sao? – Hạ Tuyết xem như Win là người chủ động đến tìm cô.

– Theo tôi. – Win lúc này đã tiến đến gần Hạ Tuyết, sau đó bước đi về phía trước.

Mọi ánh mắt nghi kị và đố kị nhìn Hạ Tuyết như muốn đốt cháy cô, chỉ là một nam nhân hơi đẹp trai một chút, gia thế hoành tráng một chút thôi, có nhất thiết bọn họ phải nhìn cô bằng ánh mắt khinh ghét như vậy hay không, đã vậy cô với anh ta chẳng thế có cái mối quan hệ như bọn họ đang nghĩ.

Win đưa Hạ Tuyết xuống căn tin của trường. Lúc này căn tin rất đông người, bình thường Win sẽ ăn sáng ở nhà nhưng hôm nay anh cố tình tránh mặt Thế Bảo nên đến trường rất sớm. Win ngồi xuống một chiếc bàn trống, các nữ sinh nhìn thấy Win liền sáng rực cả mắt chạy lại bàn của Win mà ngồi gần.

– Anh Win, anh muốn ăn gì em sẽ mua giúp anh.

– Anh Win, anh uống nước này nha.

– Anh Win, cho bọn em ngồi ăn cùng anh được không?

Cả đám nữ sinh nhao nhao xung quanh bàn của Win chật cứng, HẠ tuyết bị bọn họ đẩy về phía sau. Cô cố gắng lắm nhưng vẫn không chen vào nỗi đành tự động nhường chổ mà lùi ra phía xa.

– Tất cả các người, mau cút hết. – Win cúi mặt xuống, miệng mấp máy nói.

– Anh Win, cho bọn em ngồi cung anh thôi… được không… – Cô gái xinh đẹp nhất với lớp phấn dày đặc trên gương mặt già dặn sà vào người Win mà nói.

– Cô tên gì nhỉ? – Win nhìn cô gái kia mà hỏi.

– Em tên Hồng Yến. – Cô gái mững rỡ tươi cười trả lời, Win chịu nói chuyện với cô rồi sao.

– Học lớp nào? – Win nói tiếp.

– Em học khối 11, lớp 11c. – Hồng Yến phấn khởi vì Win quan tâm.

Win rút tay mình ra khỏi tay Hồng Yến khẽ nói:” Cô chuẩn bị chuyển trường.” – Sau đó nhìn mọi người xung quanh. – Còn ai muốn chuyển trường nữa không?

Ánh mắt sợ sệt của những cô gái xung quanh liền tản ra. Chưa đầy 30s thì bàn của Win đã trống trơn không một cô gái nào dám ngồi đó nữa.

– Cô đứng đó làm gì, đi mua đồ ăn cho tôi. – Win nhìn Hạ Tuyết nói.

– Anh… anh ăn gì. – Hạ Tuyết ấp úng nói.

– Gì cũng được. – Win đáp.

Hạ Tuyết bước lại gần một bước, xoè tay ra trước mặt Win.

– Chuyện gì nữa, vì sao không đi mua đi. – Win ngước mặt lên nhìn cô.

– Tiền. – Hạ Tuyết đáp.

Win rút ví tiền mình ra, đưa cho Hạ Tuyết một tờ xanh… Hạ Tuyết cầm tiền quay đi đến quầy mua cho Win. Sau vài phút, Hạ Tuyết mang đến đặt trước mặt Win đồ ăn sáng cùng một xấp tiền thừa.

– Đồ ăn của anh, còn lại 480k trả anh. – Hạ Tuyết nói.

– Là thứ gì?

– Là mì gói, tôi thấy ở đây mì gói là rẽ nhất với giá 20k, thật ra tôi chỉ cần 1/3 số tiền đó để ăn một tô mì. – Hạ Tuyết tiếc rẽ, đúng là trường học nhà giàu, đến mì gói cũng rất mắc tiền.

– Cô không mua cho mình sao? – Win thấy chỉ có một phần liền hỏi.

Hạ Tuyết lắc đầu, thật ra là cô muốn tiết kiệm nên không ăn sáng.

– Vậy ngồi đó, tôi cần gì sẽ gọi cô. – Win hất mặt nhìn chiếc ghế đối diện bảo Hạ Tuyết ngồi xuống.

– Bọn họ lúc nãy muốn mua cho anh, muốn ngồi cùng anh thì anh đuổi đi cả. Lại bảo tôi ngồi đây cùng anh, anh cố tình để họ càng ghét tôi hơn. – Hạ Tuyết tức giận ngồi xuống.

– Vì cô là Osin của tôi, phải làm theo những gì tôi muốn. – Win bắt đầu ăn thứ dai dai vàng vàng bên trong, đây là lần đầu tiên anh ăn nó.

Win hơi e dè khi ăn món ăn lạ này, nhưng ở thìa đầu tiên lại cảm thấy nó thật sự ngon, không ngờ món ăn rẽ tiền này lại ngon như vậy.

Win ăn xong, nhìn gương mặt cau có của Hạ Tuyết liền khẽ cười bước đi lên lớp. Hạ Tuyết cũng đứng lên đi theo phía sau Win, nhận thấy những ánh mắt như gao găm trên người cô. Chỉ có hai người là Hồng Ngọc và Hoàng Mai mà cô đã xém mất mạng, lần này Win hại cô bị toàn trường ghét luôn hay sao.

– Win, anh phải nói rõ đi. Bọn họ sẽ giống như hai người kia, tôi cảm thấy không an toàn. – HẠ Tuyết đứng lên, từ phía sau nói lớn.

loading...

– Cô… – Win đẩy Hạ Tuyết lại góc tường. – Không có quyền lớn tiếng với tôi. Đã là người của Hàn gia, đố ai dám động vào cô.

– Nhưng… tôi chỉ là….

Win đưa tay mình chặn câu nói của Hạ Tuyết lại, nắm lấy tay cô đứng trước cửa ra vào căntin, nơi tụ tập rất đông người mà nói lớn:” Lâm Hạ Tuyết từ nay sẽ là người của Hàn Thế Hào tôi, các người động vào cô ấy nghĩa là đắc tội với Hàn gia… các người có nghe rõ không?”

Những ánh mắt kia kinh ngạc nhìn hai người bọn họ, nói như vậy có nghĩa là Win đang công khai Hạ Tuyết chính là bạn gái của cậu ấy sao.

– Không được, cô ta làm sao có thể chứ. Anh Win, anh đừng bị cô ta dụ dỗ. – Hồng Yến đập mạnh bàn thét lên. – Anh nhìn em đi, em xinh đẹp hơn cô ta rất nhiều.

Win hơi nhếch mép, sau đó khẽ cười nữa miệng nói:” Cô nghĩ loại như cô, có thể sao?”. Sau đó quay mặt đi, bàn tay vẫn không buông tay Hạ Tuyết.

Cô từ đầu đến cuối tim cứ đập thật mạnh, anh ta nói ra lời đó cô hiểu rõ rằng chỉ là không muốn cô bị mọi người trong trướng ức hiếp nữa. Nhưng câu nói của anh, lại chạm vào trái tim mong manh của cô khiến nó thổn thức, chỉ là cô không dám thừa nhận, anh là thứ gì đó rất đáng giá còn cô, chỉ là một viên đá không giá trị.

Kelly bước vào bên trong lớp học, hôm nay chính thức là ngày thi hk, cô cũng khá lo lắng về kết quả của Win. Với một học sinh đứng thứ 499/500, đặt hy vọng vào cậu ta có quá là viễn vong hay không.

– Cô chúc các em thi hk thật tốt, hy vọng học kì này lớp chúng ta không có học sinh nào đứng ở 100 vị trí cuối cùng của trường. – Kelly như nhắc khéo Win.

Win khẽ mỉm cười khẽ nói:” Cô giáo thật nham hiểm.”

Kel đi tới siêu thị gần nhà để mua một số thứ cần thiết, từ phía xa đã nhìn thấy hai học trò của mình lại cùng nhau đến siêu thị này. Bọn chúng từ khi nào lại trở nên thân thiết như vậy, cô không tiến tới mà từ phía xa quan sát Win và Hạ Tuyết.

– Anh muốn mua gì sao? – Hạ Tuyết bị Win lôi đến đây liền hỏi.

– Mì. – Win nhìn xung quanh đáp.

Hạ Tuyết bật cười, thì ra anh ta vì muốn mua mì nên khi vừa hoàn thành xong bài thi liền bắt cô đi theo đến nơi này.

– Anh thích ăn loại nào, có rất rất nhiều loại. – Hạ Tuyết dẫn Win đến khu trưng bày các loại mì trong siêu thị.

– Lấy hết cho tôi. – Win nhìn qua không biết phải chọn loại nào, loại nào cũng chưa từng ăn qua.

– Anh muốn mở tạp hóa bán mì gòi tại nhà sao. – Hạ Tuyết bụm miệng cười, sau đó chọn vài loại cô cho là ngon nhất. – Mua những loại này, tôi cảm thấy mùi vị khá ngon.

Win không đáp, để Hạ Tuyết tùy ý lựa chọn sau đó nhanh chóng rời khỏi siêu thị đông người này, vì những ánh mắt kia cứ nhìn anh chăm chăm, khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu.

– Hai em thân thiết như vậy, tôi cảm thấy rất vui. – Kelly từ phía xa đi tới.

– Chào cô chủ nhiệm. – Hạ Tuyết cuối đầu chào.

– Chẳng phải đây là điều cô yêu cầu sao? – Win lạnh lùng đáp.

– À, tất nhiên là tôi muốn tất cả các học sinh của mình đều phải biết yêu thương nhau rồi. – Kel không muốn Hạ tuyêt biết cô yêu cầu Win đối xữ tốt với cô bé.

– Cô giáo yên tâm, những gì Win nói được là sẽ làm được mà. Cô không cần phải nói bóng gió như vậy. – Win nói xong liền bỏ đi.

Hạ Tuyết thấy Win bỏ đi liền đẩy xe toàn mì gói chạy theo không quên quay lại khẽ chào Kel.

Kelly thở phù nhẹ nhõm, học sinh đầu tiên của cô ít nhất cũng không thể đứng hạng 499/500 như vậy chứ, nếu cậu ta không lên hạng thì cô quả là xấu hổ.

****************************

Tại tòa nhà cao ốc trụ sở chính của The Win, Thế Bảo ngồi tại văn phòng tổng giám đốc xem qua tài liệu mà Tuấn Anh vừa đưa tới.

– Cậu nói xem, bên Thiên Ân họ đang nhắm vào chiến lược đầu tư nào?

– Theo tôi tìm hiểu, họ đang đầu tư chủ yếu trên lĩnh vực giải trí. Vì lỉnh vực này công ty chúng ta không có nên có lẽ không thể xen vào được. – Tuấn Anh nhìn vào bảng báo cáo mà nói.

– Không có thì làm cho có. – Thế Bảo cười nữa miệng.

– Ý anh là. – Tuấn Anh nhìn Thế Bảo liền hiểu.

– Chúng ta sẽ mở công ty giải trí, đầu tư vào đó thật công phu. – Thế Bảo nói tiếp. – Hiện tại, bên Thiên Ân ai là nghệ sĩ nổi cộm nhất, máu chót nhất để giải trí Thiên Ân tồn tại.

– Là một người mà Hàn tổng cũng biết. – Tuấn Anh nhìn chăm chăm vào chiếc máy tính bảng trên tay.

– Là ai? – Thế Bảo nhíu mày.

– Là nữ ca sĩ An Nhiên.

Thế Bảo khẽ bất ngờ, sau đó phì cười. – Là cô ta sao, xem ra phải có một chuyến ghé thăm người tình cũ rồi.

– Anh muốn cướp An Nhiên và The Win. – Tuấn Anh nói.

– Cậu quả thật là người thông minh. – Thế Bảo nhỉn Tuấn Anh đắc thắng. – Triệu tập cuộc họp gấp, lên kế hoạch trong ngày mai sẽ khai trương chi nhánh giải trí The Win, tôi muốn nhanh chóng tiêu diệt Thiên Ân. Dám mang người đến The Win để dùng hạ sách sao, Hàn Thế Bảo này sẽ đường đường chính chính mà tiêu diệt Thiên Ân các người không còn mảnh giáp.

– Còn cô giáo của Win, Hàn tổng muốn xữ lí cô ta thế nào?

– Tôi đã nói một lần rồi còn gì. – Ánh mắt Thế Bảo hằn lên như hổ dữ. – Cô ta sẽ không thể sống bình yên được lâu nữa, rồi tôi sẽ kéo cuộc đời binh yên kia phải dậy sóng.

Mục lục
loading...