Menu

Tương Quý Phi Truyện-Chương 40


Tương Quý Phi Truyện


Chương 40: Cố Tiểu Thư Mất Tích

Thái tử phi muốn cự tuyệt, đây hoàn toàn là một việc khó giải quyết. Nuôi tốt là nàng làm đúng chức trách thái tử phi, nuôi ra điểm vấn đề gì thì nàng cũng không được yên. Nhưng thái tử hôm nay là nổi giận đùng đùng, lập tức cũng không tiện nói, vì vậy thái tử phi chỉ có thể trước mắt tiếp nhận Nhị điện hạ, an bài gian nhà kế ở Dao Hoa các, để nhũ mẫu mang theo Nhị điện hạ vào ở tạm.

Tiễn thái tử đi rồi, thái tử phi cực thấy đau đầu, nàng bên này còn thay Kim lương nhân nói lời hữu ích, theo lý mà nói thái tử đi qua một chuyến, thế nào cũng phải đạt được một chút hảo cảm, nào biết đâu rằng sẽ như vậy.

Một bên Phương ma ma thấp giọng nói “Nương nương, này An ca nhi đặt ở đây, Kim lương nhân chẳng phải là. . .”

Thái tử phi thở dài một hơi, “Nàng có bản lĩnh như thế, bản cung cũng hết cách, chờ đứa nhỏ này thân thể tốt lên sẽ cùng điện hạ nói một chút, ở lại đây cũng không phải là biện pháp tốt.”

Phương ma ma nghe nàng nói lời ấy, cúi đầu thưa phải, “Nương nương, phu nhân đưa tới bái thiếp, người xem khi nào trở về thì tốt? ”

Thái tử phi vẻ mặt dừng lại, mắt lạnh nhìn Phương ma ma “Không cần ngươi nhắc nhở bản cung chuyện này, hôm nay trong phủ nhiều chuyện, Nghiêm lương nhân gần lâm bồn, tạm thời không cần trở về, ngươi đi ra ngoài đi, bản cung mệt mỏi.” . . .

Chuyện nhị điện hạ An ca nhi bị mang đi nuôi ở chỗ thái tử phi, muốn giấu diếm cũng không được, ngày thứ hai mọi người đều biết, thời gian đi Dao Hoa các thỉnh an, Trương trắc phi đi cùng đường với Tương Như Nhân nói đến chuyện này, “Theo ta nói thì tính nhẫn nại của điện hạ đã tốt lắm rồi, toàn bộ quý phủ trên dưới, chỉ mình Kim lương nhân là cứ lăn qua lăn lại.” Sau khi vào cửa không thị tẩm, lăn qua lăn lại bị bệnh, mang thai hài tử không thành thật, lăn qua lăn lại cấm túc, hôm nay sinh hài tử còn chiếu cố không tốt, thái tử điện hạ dễ dàng tha thứ thật là nhẫn lực càng ngày càng tốt.

Trương trắc phi tiện đà lại hừ một tiếng, “Thái tử phi thì đã sanh thái tôn, đứa nhỏ này nàng nhất định phải chiếu cố tốt rồi.” Chỉ sợ chiếu cố không tốt lại chọc người nhiều lời.

Tương Như Nhân tối hôm qua mới biết chuyện này, muốn nàng nói thì Kim lương nhân thật là một người đơn thuần, nhưng ngoại trừ hai chữ đơn thuần, Tương Như Nhân thật không biết thế nào để đánh giá nàng, nói trắng ra là còn có chút ngu xuẩn.

Đến Dao Hoa các, thái tử phi cũng không tâm tư gì giữ bọn họ lâu, ngày chưa sáng hẳn An ca nhi lại có dấu hiệu phát sốt, nàng bên này cũng vội vàng không phân thân ra được.

Thỉnh an xong đều tự rời đi, lúc đi ngang qua Thiên Hương uyển Diệp lương nhân suy nghĩ một chút, vẫn là tiến vào nhìn Kim lương nhân một lúc.

Không nhìn không biết, vừa nhìn đã bị dọa cho giật mình, này hai mắt vô thần sưng đỏ, sắc mặt trắng toát, dựa vào trên giường đờ người chính là Kim lương nhân.

May là Diệp lương nhân lúc bắt đầu còn là nang theo tâm tình gả hể vào xem, hiện tại cảm giác thay đổi cũng nói không nên lời, nàng thế nào cảm giác Kim lương nhân thảm như vậy.

Diệp lương nhân còn chưa mở miệng, Kim lương nhân thấy nàng thì nước mắt lại rớt xuống, gọi một tiếng tỷ tỷ, ủy khuất khôn cùng.

Diệp lương nhân hối hận, nàng vào làm cái gì a~~ Mấy người trắc phi, lương nhân cũng không có ý tứ đến đây.

Đi tới bên giường ngồi xuống, Diệp lương nhân vẫn là vỗ vỗ Kim lương nhân đang nhào tới, khuyên nhủ, “Đừng khóc, ngươi xem ngươi khóc thành như vậy, ai tới cũng bị cho ngươi hù chạy.” Huống chi là thái tử điện hạ.

“Điện hạ đem An ca nhi ôm đi, điện hạ không bao giờ … gặp mặt ta nữa.” Kim lương nhân thương tâm, nàng thành khẩn nhận sai thế nào liền đổi lấy kết quả này, đó là hài tử nàng sinh ra a.

“Việc này đã đến ta, ta đành phải trách móc ngươi!” Diệp lương nhân thở dài một hơi, thật sự là xem không vừa mắt a, “Nếu thái tử phi đã thay ngươi giấu, ngươi làm cái gì mà tự bản thân đi nhận sai, nhũ mẫu đều đã thay đổi, điện hạ không biết cũng sẽ không bao giờ biết, ngươi còn ba ba nói là ngươi chủ trương cởi quần áo, ngươi đây không phải là có ý định để điện hạ chán ghét ngươi sao!”

Kim lương nhân tiếng khóc chợt ngưng, ngẩng đầu lên nhìn nàng, nước mắt kia lòa xòa ủy khuất, Diệp lương nhân cũng không muốn nhiều lời, giảng nhiều thêm nàng cũng không vui, tính không nói gì nhưng một chốc trong đầu lại có chút băn khoăn, vì vậy vừa đỡ nàng nằm xuống vừa nói “Ngươi nghe lời nói từ ma ma của mình nhiều thêm một chút, đừng nghĩ bản thân đúng chính là đúng, đây là phủ thái tử chứ không phải là hậu viện nhà ngươi.”

Nói xong, Diệp lương nhân rời khỏi Thiên Hương uyển, nàng tuyệt đối không nghĩ đến một phen lời nói bất đắc dĩ của mình đối vơiz Kim lương nhân đã sinh ra bao nhiêu ảnh hưởng, đã tạo cho mình một quân địch lớn hơn trong tương lai . . .

Giữa tháng chín, Nghiêm lương nhân lâm bồn, nàng sinh rất thuận lợi, buổi sáng phát động, buổi chiều hài tử liền sinh ra, là một nữ nhi nặng chừng thất cân lục hai hết sức khỏe mạnh.

Mặc dù chỉ là một nữ hài tử nhưng thái tử thấy đứa nhỏ này khỏe mạnh như thế cũng vui vẻ, để thái tử phi ban thưởng so với lúc trước ban cho cho Kim lương nhân còn nhiều hơn, nhưng trong cung ban thưởng tới nhất định là so sinh nhi tử thì ít hơn.

Thái tử đi thăm Nghiêm lương nhân hai buổi tối, Tương Như Nhân nhưng thật ra có thể hiểu được tâm tình của hắn, thái tử phi cùng Kim lương nhân nhìn thân thể thì tốt nhưng sinh hài tử lại cũng không quá mức khỏe mạnh, mà Nghiêm lương nhân này sinh hài tử mập mạp khỏe mạnh, bây giờ là nữ nhi, sau này sinh nhi tử không phải là một tiểu tử khỏe mạnh mập mạp sao.

Thái tử phi nhìn ở trong mắt, cũng không có thể nói cái gì, chuẩn bị xong lễ tắm ba ngày, kế tiếp chính là tiệc mừng đầy tháng, một năm trở lại này phủ thái tử cũng cũng đủ náo nhiệt, đối với thái tử phi mà nói thì việc Nhị điện hạ còn bên cạnh mới là để cho nàng thấy nhức đầu.

Nhưng thái tử thủy chung không có nhả ra, chờ sau khi kết thúc tiệc mừng tiểu quận chúa đầy tháng, thời gian thái tử ngủ lại Dao Hoa các, thái tử phi lại nói ra một lần.

Nằm ở trên giường, dựa sát vào nhau, nói cũng dễ chút, Tô Khiêm Dương nhìn nàng một cái, “Thế nào, nàng không muốn nuôi An ca nhi? ”

Nàng đương nhiên không muốn, chờ lớn một chút vạn nhất phải ghi ở trên danh nghĩa của nàng, chẳng phải là nuôi như đích tử, Triệu Nhị mặt lộ vẻ khó xử, “Điện hạ, An ca nhi lúc này mới hơn bốn tháng, chính là thời gian cần thân mẫu, Kim lương nhân cho dù có nhiều lỗi hơn nữa, nàng vẫn là để ý An ca nhi nhất.” Kim lương nhân cũng không phải bị hư đầu óc, phạm sai một hồi, nhận lỗi, sửa đổi, nghiêm phạt cũng được rồi.

Triệu Nhị thấy thái tử không nói lời nào, tiện đà ôn nhu nói, “Thiếp này còn có Tuần Nhi, nay vào thu, chứng thở gấp của hắn lúc tốt lúc hư, thiếp sợ hắn tái phát, tâm tư cũng đều ở trên người hắn.”

“An ca nhi có nhũ mẫu, cũng không phải không ai chiếu cố.” Nhắc tới con trai, Tô Khiêm Dương thanh âm chậm lại chút, Triệu Nhị cầm tay hắn, “Lời là nói như vậy không sai, nhưng hài tử còn quá nhỏ, mẹ ruột ở bên người hắn sẽ cảm giác được coi trọng, mới có thể an tâm, thời điểm Tuần Nhi một tuổi buổi tối sợ tiếng sấm đều phải chạy đến tìm thiếp, Kim lương nhân lần này chịu đủ dạy dỗ, thiếp cũng đã hảo hảo dạy bảo qua nàng một phen.”

loading...

Tô Khiêm Dương suy nghĩ một hồi, gật đầu, “Vậy đưa trở về đi, đổi hai người ma ma tận tâm một chút. ”

Triệu nhị thở dài một hơi, đáp ứng, “Ai~~.” . . .

Tháng mười trời lạnh không ít, bên trong Linh Lung các Tôn ma ma dẫn người thay đổi đệm giường cùng đệm ngồi trên tháp, Tương Như Nhân đang ngồi ở trong sân phơi nắng.

Đến chiều thì lại âm u, dần dần nổi gió lớn, trời có vẻ sắp mưa.

Không bao lâu, mưa kia liền tích tích lịch lịch rơi xuống, một lúc lại càng lớn.

Ăn cơm tối xong mưa còn chưa dừng, vẫn rơi đến sau nửa đêm mới ngưng.

Sáng sớm Tương Như Nhân vừa mới tỉnh, Tử Yên vội vã đi tới nói Trình gia tiểu thư chờ ở cửa, có việc gấp tìm nàng.

Nhanh mời vào, Tương Như Nhân mặc quần áo tử tế, Trình Bích Nhi vào cửa câu nói đầu tiên là, “Không ổn, Ngâm Hoan bị bắt cóc rồi!”

Tương Như Nhân kéo nàng ngồi xuống từ từ nói, Trình Bích Nhi kể cho nàng nghe chuyện ngày hôm qua các nàng từ bên trong cửa hàng đi ra, Ngâm Hoan lại một đêm không về, lúc tìm được phu xe đã chết, Ngâm Hoan cùng nha hoàn hết thảy mất tích.

“Ngươi hoài nghi là Kỳ gia làm.” Tương Như Nhân tiêu hóa mấy tin tức này, trầm tư nói.

Trình Bích Nhi gật đầu, “Nếu như cầu tài, làm sao lại không cho phu xe trở lại báo tin, mặc dù là giết phu xe, đêm qua Cố gia cũng không có thu được bất luận thư đe dọa đòi ngân lượng gì đó, đây rõ ràng là mưu mệnh. Ngâm Hoan từng kết oán với ai? Không phải là Kỳ Tố Lam lần trước bên trong sơn trang du hạ nàng còn thương tổn Ngâm Hoan sao, ta xem là về nhà bế môn tư quá nổi lên tâm độc. “

“Nếu thật là Kỳ gia, người cũng sẽ không khó tìm, ngươi đi trước Cố gia chờ tin tức.” Tương Như Nhân để cho nàng về trước, Trình Bích Nhi xuất phủ còn chưa kịp mang theo vòng tay đưa nàng, bèn cho nàng nhìn một chút cái đeo trên tay mình, trong giọng nói thoáng nghẹn ngào, “Đây là vòng tay Ngâm Hoan vì ba người chúng ta chế tạo riêng.”

Tương Như Nhân bình tĩnh nhìn chiếc vòng khắc hoa tinh mỹ, gật đầu, “Ngươi cứ về trước đi, ta sẽ nghĩ cách.”

Tiễn Trình Bích Nhi, Tương Như Nhân tức khắc sai Thanh Thu trở về Tương gia báo cho tổ phụ cùng phụ thân biết, mặc kệ dùng biện pháp gì cũng phải khiến đại ca rời khỏi Lâm An thành một đoạn thời gian, tiện đà đi về hướng Phượng Dương các.

Vừa vặn thái tử ngày hôm nay không có vào triều, Tương Như Nhân đến Phượng Dương các, cung nữ giữ cửa đi vào bẩm báo thái tử rồi đi ra nói với Tương Như Nhân “Nương nương mời vào.”

Đến gần trong phòng, Tô Khiêm Dương đang xem công văn, ngẩng đầu thấy nàng vào, “Tìm bản cung có việc?”

“Điện hạ, Cố gia Thất tiểu thư mất tích một đêm rồi đến nay vẫn chưa về, nghi là bị bắt cóc.” Tương Như Nhân trực tiếp đem sự việc đơn giản rõ ràng nói tóm tắt một lần, Tô Khiêm Dương buông công văn, sắc mặt cũng có chút trầm xuống “Có để lại tín vật ý đồ đòi ngân lượng không?”

Tương Như Nhân lắc đầu, “Thiếp biết chứng cứ không đủ thì không thể liều kết luận, nhưng chuyện Ngâm Hoan bị người ta bắt cóc này, khả năng cùng Kỳ gia nhị tiểu thư không thể không liên quan.” Theo như tính tình của Kỳ gia nhị tiểu thư, nếu nói là nàng sẽ đáp trả như thế, Tương Như Nhân tuyệt đối tin tưởng có khả năng.

“Chuyện này còn có ai biết? ” Tình thế nghiêm trọng quan hệ đến tính mệnh cùng danh dự Cố gia Thất tiểu thư, thậm chí còn liên lụy đến Cửu đường đệ ở Bát vương phủ, nhưng lúc này là quyết không thể để người Bát vương phủ biết.

“Trình gia tiểu thư đến đây nói với thiếp, còn lại không ai biết, Cố gia phong tỏa tin tức, đến nay vẫn không có báo quan.”

Tô Khiêm Dương gật đầu, “Chuyện này giao cho bản cung, nàng đừng quá lo lắng, nếu tin tức gì cũng không có, đó lại chính là tin tốt.”

Tương Như Nhân rời khỏi Phượng Dương các, Tô Khiêm Dương tức khắc phái người đi giám sát Kỳ phủ, lại phái ám vệ ra đi tìm, suy ngẫm một lúc thì viết thư sai người ra roi thúc ngựa đưa đến Dương Quan cho Cửu đường đệ.

Làm xong những thứ này, Tô Khiêm Dương trở lại trên bàn cúi đầu xem công văn chưa thẩm tra xong, rốt cuộc là Kỳ gia, hay là Kỳ gia nhị tiểu thư. . .

Tương Như Nhân ở Linh Lung các cũng rất lo lắng, đến trưa, Tử Yên vội vã chạy vào nói cho nàng biết người tìm được rồi, đã đưa về Cố gia, Tương Như Nhân tâm can lơ lửng rốt cục hạ xuống, tiện đà hỏi nàng, “Có liên quan gì với Kỳ gia không? “

Tử Yên gật đầu, “Trình tiểu thư phái người tới nói, chính là Kỳ gia tiểu thư làm chủ.”

Tương Như Nhân đáy mắt hiện lên chút lãnh ý, lần này là đá phải thiết bản, Cố gia sẽ không từ bỏ ý đồ, như vậy Huệ an thành Mộc gia cũng sẽ không từ bỏ ý đồ, thật cho rằng mỗi một lần đều có thể trốn tránh trôi qua sao, mạng người quan trọng, xem nàng tìm ai giúp đỡ!

Mục lục
loading...