Menu

Tương Quý Phi Truyện-Chương 30


Tương Quý Phi Truyện


Chương 30: Thái Tử Tán Tỉnh

Tương Như Nhân tay để trên giá bỗng nhiên căng thẳng, năm ngón tay mảnh khảnh bóp chặt giá gỗ màu rám nắng, móng tay tái nhợt. Ánh mắt nhìn qua nét mặt Tô Khiêm Dương, trên mặt của hắn còn mang theo ý hỏi, nhưng câu nói kia suýt nữa làm tâm nàng có chút run.

Rất nhanh, Tương Như Nhân buông lỏng tay, đưa về phía sau nắm chặt góc áo khắc chế nó run, hướng về phía Tô Khiêm Dương mỉm cười, Tương Như Nhân nỗ lực ổn định tâm tình trong lòng, “Điện hạ nói đùa, thiếp làm sao biết được tam hoàng tử thích dạng nữ tử gì.”

Tô Khiêm Dương dường như là không phát hiện ra điểm không thích hợp của nàng, trên mặt lộ vẻ một đại ca nên có đang lo cho chung thân đại sự của đệ đệ thân thiết, “Bản cung còn tưởng rằng đại ca ngươi cùng nhị ca biết một ít, ngay cả bản cung cũng không rõ ràng lắm tam đệ rốt cuộc thích nữ tử bộ dáng gì.”

Nàng và tam hoàng tử vốn là không có gì cả, nàng tại sao lại khẩn trương, Tương Như Nhân yên lặng nói cho bản thân, chuyện đêm trước ngày xuất ở Tạ Thủy các cũng không thể có người biết, trong cung ở cửa hoa viên cũng chỉ là một màn kia, cho nên thái tử điện hạ hỏi như vậy, bất quá là bởi vì quan hệ của tam hoàng tử cùng Tương gia.

Tương Như Nhân đi tới ngồi xuống tháp, ôn nhu đề xuất, “Điện hạ muốn biết, không bằng trực tiếp đi hỏi tam hoàng tử.”

Tô Khiêm Dương kéo nàng ngồi xuống, nhíu mi, “Thế nào mà tay lạnh như vậy?” Lập tức đem ấm lô một bên đặt vào trong ngực của nàng, thuận thế ôm lấy nàng, “Tam đệ hắn cùng với bản cung tuổi tác kém nhiều, từ nhỏ cùng bản cung không thân, chuyện như vậy do bản cung đi hỏi, sợ là đường đột.”

Nghe như thế, hoàng gia mấy huynh đệ thật ra là biểu hiện huynh hữu đệ cung, đại ca quan tâm hôn sự bọn đệ đệ cũng là chuyện đương nhiên, đây cũng là một điểm hoàng đế giáo dưỡng thành công, làm huynh trưởng phải quan tâm nhiều hơn, bảo vệ bọn đệ đệ, làm đệ đệ phải biết giúp đỡ ca ca, nâng đỡ ca ca.

Tương Như Nhân ôm ấm lô nghiêng người, xảo diệu đổi đề tài về tam hoàng tử, “Điện hạ quang cố quan tâm tam hoàng tử, còn thất công chúa hôn sự thì sao, ngài liền không quan tâm?”

Tô Khiêm Dương nở nụ cười, nhắc tới muội muội thân sinh, Tô Khiêm Dương đáy mắt thêm chút cưng chiều, “Nha đầu kia còn chưa tới phiên bản cung quan tâm.”

Tương Như Nhân đối với thất công chúa chính là khắc sâu ấn tượng, nếu không phải nàng ta bày chuyện, Kỳ gia tiểu thư theo ồn ào, nàng cũng sẽ không phải cùng thái tử phi ưng thuận lời hứa như vậy, tuy rằng chuyện này từ trên căn bản không phải là lỗi của thất công chúa, nhưng Tương Như Nhân đối hoàng gia công chúa tính tình được dung túng vẫn có chút không thích, hôm nay chọn ra phò mã, có người nào thật vui vẻ.

“Hôm nay trong triều thanh niên tài tuấn nhiều như vậy, hoàng thượng cùng hoàng hậu nhất định có thể vì thất công chúa tìm được giai tế.” Tương Như Nhân ôm ấm lô không được tự nhiên siết một cái, lại dán gần hơn vào người phía sau, dứt khoát dựa vào luôn, để hắn không nhìn thấy nét mặt mình.

Nhận thấy được nàng mờ ám, Tô Khiêm Dương đưa tay vén lên một lọn tóc dài sau mang nàng, “Ngươi trốn cái gì?”

Hơi nóng thổi lất phất ở sau tai, Tương Như Nhân nhột tránh né một chút, thanh âm đều xinh đẹp vài phần, “Thiếp nào có trốn.”

Nhìn lướt qua gò má Tương Như Nhân đều đã ửng đỏ, lan đến sau tai, trên da thịt trắng noãn lộ ra e thẹn khiến người mơ màng.

Tô Khiêm Dương càng ghé vào cạnh tai nàng nói, Tương Như Nhân lại càng không được tự nhiên, ôm ấm lô muốn rời khỏi tháp ngồi, Tô Khiêm Dương nhanh hơn trực tiếp ôm lấy hông của nàng, cười khẽ, “Còn nói không trốn.”

Một tia ngưa ngứa khẽ trong lòng, Tương Như Nhân dứt khoát cúi đầu không cho hắn thực hiện được, thế nhưng khí lực đánh không lại hắn, sau một lát nàng liền mặt đỏ tới mang tai đầu hàng, “Điện hạ thiếp sai rồi, ngài đừng khi dễ người.”

Tô Khiêm Dương không thể không thỏa hiệp, khóe miệng nở nụ cười, nhìn người trước mắt vành tai hồng như ngọc châu tử, không có dấu hiệu gì mà trực tiếp ngậm tới.

“A!” Tương Như Nhân vội vàng bụm miệng nhưng còn lọt một tiếng, đây là đang ngồi tháp trên a, Tương Như Nhân đưa tay run rẩy đẩy hắn một phen, “Điện hạ, đừng ở chỗ này.”

Tô Khiêm Dương ừ một tiếng, “Vậy ở đó?” Đưa tay từ phía sau lưng nàng đi xuống, trực tiếp là muốn từ dưới váy thăm dò vào bên trong.

Tương Như Nhân thật vất vả sườn thân, vốn phòng bị ở váy lại để cho hắn chuồn êm đi vào, cắn môi ghé vào trên đầu vai hắn, vô lực cầu xin “Điện hạ, thiếp muốn ngủ.”

Tô Khiêm Dương tay trực tiếp đến giữa hai chân nàng , địa phương kia kẹp chặt nóng phỏng tay, cách mấy tầng vải, Tô Khiêm Dương từ từ chạy loạn bốn phía bên trong, từ bên ngoài váy nhìn vào lại nhìn không ra động tĩnh này của hắn.

“Nghĩ gì đấy?” Tô Khiêm Dương chính là thích xem bộ dáng nàng như vậy, con mèo cổ quái này cũng có ngày phải chịu thua.

Hắn đây là cố ý!

Tương Như Nhân hận hận nghĩ, ghé vào trên bả vai của hắn cắn một cái, nàng ghé sát vào bên tai hắn nhẹ nhàng nói một câu.

Tay dưới làn váy ngừng một chút, Tô Khiêm Dương đáy mắt hiện lên một chút kinh ngạc, hưng trí quay lại nhìn nàng, “Thật sao?”

Tương Như Nhân cúi xuống thu lại đáy mắt ngượng ngùng, gật đầu.

Sau một khắc, người đã bị hắn bế lên, trực tiếp đi về chiếc giường sau tấm bình phong …

Ngay tới gần lễ mừng năm mới còn vài ngày, thái tử phủ lại có chuyện vui, trong mấy vị lương nhân, khiêm tốn nhất là Nghiêm lương nhân đã có tin vui, do kinh nguyệt đã muộn bảy tám ngày nên mời thái y đến thì chẩn ra được.

Thêm Kim lương nhân mang bầu lúc đầu thì phủ thái tử có đến hai tin vui, mấy ngày nay thái tử tâm tình đều rất tốt, đi viện Nghiêm lương nhân ngây người hai buổi tối, tiếp theo ngủ lại trong viện thái tử phi.

Sáng sớm thỉnh an, vừa được chẩn đoán mang bầu Nghiêm lương nhân đã có mặt, tránh không được bị hỏi han một phen, nhất là Tần lương nhân cùng nàng vào phủ, nói đố kỵ tất nhiên là có, nhưng ở nơ này, tuyệt đối chỉ có thể là bày ra nét mặt hâm mộ, thái tử phi ngồi ở phía trên quan tâm dặn dò “Ngày tuyết rơi phái người tới là được, mấy ngày này ngươi không nhất định phải đến thỉnh an.”

Nghiêm lương nhân xấu hổ cười, “Đa tạ nương nương quan tâm, từ Hân Hoa uyển tới cũng chỉ vài bước, thỉnh an coi như đi nhiều một chút, thái y dặn không thể lúc nào cũng nằm một chỗ.”

Ở đây người duy nhất đã sanh hài tử chính là thái tử phi, nàng nghe xong gật đầu tán đồng “Ngươi nếu thấy khỏe vẫn là nên đi lại một chút, miễn cho thân thể hư nhược.”

“Thiếp lúc nhỏ theo phụ thân học qua một ít thuật cường thân, mấy năm nay kiên trì luyện, cũng không sanh bệnh gì.” Kiên trì thỉnh an từ miệng Nghiêm lương nhân nói ra liền dễ nghe rất nhiều.

Mà trước mắt đây không có một chút không khỏe nào Nghiêm lương nhân, cùng vị kia ở Thiên Hương uyển nào nôn hôn thiên ám địa Kim lương nhân tạo thành đối lập rõ ràng.

Đồng dạng là lương nhân, thái độ khác đối đãi cũng khác…

Đêm 30, thái tử phi mang theo mọi người tiến cung, Nghiêm lương nhân cùng Kim lương nhân đều lưu lại thái tử phủ, giờ tý qua phân nửa, khắp bầu trời pháo hoa tuyên cáo một năm mới đã đến, đầu năm mùng một đến mùng ba, Tương Như Nhân đều phải đi theo tiến cung.

loading...

Qua năm ngày đầu năm, Tương Như Nhân trở về Tương gia một chuyến.

Lúc này Tương gia cũng vội vàng đi thăm nhà ngoại, Nhị thúc mang theo Nhị thẩm cùng ba đứa nhỏ về nhà mẹ đẻ của Nhị thẩm, đại ca cùng đại tẩu cũng trở về nhà mẹ đẻ, trong phủ vắng những người này, Tương Như Nhân càng cảm thấy tự tại, trước đi viện Tương lão gia tử ngồi một hồi, sau đó ở chỗ Tương phu nhân ngốc đến buổi chiều.

Trước khi xuất giá ngày gặp hai lần. Sau khi xuất giá biến thành một năm hai lần gặp. Thiệu thị kéo tay nữ nhi nói chuyện, viền mắt có chút ướt át.

“Mẫu thân, mới đầu năm, ngài lại thương tâm gì chứ! ” Tương Như Nhân cầm lấy khăn tay lau nước mắt cho nàng, “Ta sẽ chăm sóc mình thật tốt, ngài yên tâm.”

“Ngươi từ nhỏ chủ ý liền lớn, chuyện gì đều tự mình làm chủ, ta chính là lo lắng tính tình này, đừng có gây chuyện, sinh khí với thái tử. ” Thiệu thị vuốt ve mặt nàng, Tương Như Nhân nghe kỳ quái, “Mẫu thân, ta có thể cùng thái tử gây cái chuyện gì chứ.”

“Không có thì tốt, ta chính là nhắc nhở ngươi một chút, đại ca ngươi và đại tẩu ngươi, ai~.” Thiệu thị nói mà trên mặt là bất đắc dĩ, “Đại ca ngươi cũng không biết là chuyện gì xảy ra, trước đây đáp ứng hôn sự này sảng khoái như vậy, ta cho là hắn là ưng ý Ánh Tuyết, kết quả thành thân, đại ca ngươi hắn đối Ánh Tuyết lãnh lãnh đạm đạm, ngay trước mặt phụ thân ngươi cùng mặt của ta cũng có thể không thèm xem sắc mặt nàng.”

Tương Như Nhân nghe xong sắc mặt nhất thời lạnh xuống, “Đại ca hắn đối với đại tẩu không tốt?”

Thiệu thị thở dài một hơi, “Đứa nhỏ Ánh Tuyết này rất ngoan, lldù là bị ủy khuất cũng không chịu nói với chúng ta, phụ thân ngươi cùng Vương thượng thư đi còn là đồng học tốt, Vương phu nhân lúc đó còn nắm tay của ta dặn ta chiếu cố thật tốt hài tử này, ngươi nói, phụ thân ngươi cùng ta phải nói như thế nào cùng Vương gia đây. ”

Vốn là một mối hôn sự rất tốt, người hai nhà cho tới nay cũng qua lại thân thiết, nhưng bởi vì đại ca đối đại tẩu không lạnh không nhạt, để phụ thân và mẫu thân cũng không biết làm sao gặp người ta, Tương Như Nhân nở nụ cười hừ một tiếng, “Đại ca đây là muốn hành hạ đại tẩu sao.”

Thiệu thị nhìn lãnh ý trên mặt nữ nhi, “Đại ca ngươi hắn thực ra. . .”

“Không có thực ra, mẫu thân, ngài nếu biết đại ca đối đại tẩu thái độ như vậy, vì sao không nói, ngài không nói, đại ca hắn lại càng thêm không kiêng nể gì cả, còn cho là chúng ta cũng phải cưng chiều tùy ý hắn sao, còn tưởng rằng khắp thiên hạ chỉ một mình hắn bị ủy khuất nhất, muốn cưới không cưới được, hết lần này tới lần khác không nghĩ đến người bên cạnh”

“Như Nhân, có phải ngươi biết cái gì hay không ?” Thiệu thị kéo tay Tương Như Nhân mơ hồ bất an, “Đại ca ngươi vốn rất kháng cự , bỗng nhiên trở về nói với ta là đáp ứng đính hôn, trước đó hắn đi thái tử phủ tìm ngươi, có phải đã cùng ngươi nói gì đó?”

Tương Như Nhân thu lại nét mặt cười trấn an Thiệu thị, “Đại ca không cùng ta nói cái gì hết, hắn là bị ta mắng cho một trận, ta nghĩ là hắn đã suy nghĩ minh bạch, không nghĩ tới thành thân rồi lại bắt đầu hồ đồ!”

Thiệu thị vẫn nghĩ không thích hợp, nhìn nét mặt nữ nhi lại há có chuyện đơn giản vậy “Như Nhân, ngươi nhưng đừng gạt ta chuyện gì, đại ca ngươi trước đây hồ đồ.”

“Mẫu thân.” Tương Như Nhân cắt đứt lời của nàng, “Đại ca hắn hồ đồ, ngài và phụ thân hãy nhắc nhở thật tôt, thì dù hắn vô dụng đến mức không kham nổi Tương gia, cũng không thể để hắn đi ra ngoài làm mất mặt Tương gia.”

Bên này đang nói, Thanh Thu từ cửa đi đến, “Phu nhân, tiểu thư, đại thiếu gia cùng Đại thiếu nãi nãi trở lại rồi.”

“Này sáng sớm mới vừa đi, tại sao đã trở lại?” Thiệu thị cho rằng nghe lầm, Thanh Thu nhìn qua Tương Như Nhân lắc đầu, “Đại thiếu gia cùng Đại thiếu nãi nãi sắc mặt nhìn qua cũng không được tốt.”

“Tại sao có thể như vậy? ” Thiệu thị đứng lên, “Hiện tại người đâu, ta đi qua nhìn một cái.”

“Mẫu thân, ta đi cùng ngài. ” Tương Như Nhân cũng đứng lên, vài người vội vã hướng viện Tương Cảnh Trí đi đến, Thiệu thị đi về gian phòng của Vương Ánh Tuyết, Tương Như Nhân trực tiếp đi về hướng thư phòng Tương Cảnh Trí, ngoài cửa A Thích thấy là nàng, vội vàng nghiêng người mở cửa cho nàng.

Tương Như Nhân phân phó Thanh Thu, “Ngươi ở đây nhìn, nếu là phu nhân các nàng tới, trực tiếp tiến vào nói cho ta biết.” Dứt lời đẩy cửa đi vào.

Còn chưa đi đến bên trong, bên trong đã truyền đến tiếng Tương Cảnh Trí không nhịn được “Ta đã nói muốn yên lặng một chút, đều cút ra ngoài cho ta!”

Tương Như Nhân đi vào mắt lạnh nhìn nam nhân đang giận dữ đứng ở trước bàn đọc sách “Yên lặng một chút? Ngươi nghĩ thế nào là yên lặng một chút?”

Tương Cảnh Trí quay đầu lại thấy là nàng, trên nét mặt tức giận hiện lên tia kinh ngạc, “Nhân Nhân, tại sao là ngươi? ”

“Tại sao không thể là ta, ngươi nghĩ thế nào là yên lặng một chút, nếu không cho ngươi trực tiếp đi tổ phụ yên lặng một chút được không, để tổ phụ cũng nghe một chút xem tôn tử tốt mà Tương gia chúng ta nuôi ra thế nào lại muốn tự đem một nhà chắp tay đưa cho người khác.” Tương Như Nhân trực tiếp đi tới trước mặt hắn, nhìn trên bàn để bừa bộn sách, hừ cười nói.

“Đại ca đã đáp ứng ngươi không cùng nàng liên lạc, ngươi thế nào còn nói cái này.” Giọng Tương Cảnh Trí có chút không kiên nhẫn, hắn nên làm cũng làm xong rồi, còn muốn hắn phải thế nào.

“Không cùng nàng liên hệ nhưng ngươi có thể đối xử với đại tẩu như vậy? Không cùng nàng liên lạc thì ngươi có thể tùy hứng mình, bản thân muốn thế nào thì được thế đó? Ngươi để phụ thân và mẫu thân thế nào đối mặt Vương gia, con dâu Tương gia ta mong chờ đi cầu cưới về, hiện tại đang phải ở Tương gia chịu ủy khuất đây.” Tương Như Nhân không chút khách khí chỉ trích nói, “Thế nào, ngươi còn ủy khuất, nghĩ là ta ép ngươi, khắp thiên hạ cũng không để cho Tương Cảnh Trí ngươi như ý nguyện, trong đầu nghĩ rất bất công đúng không? ”

Tương Cảnh Trí nhượng bộ từng bước, “Nhân Nhân, ngươi cần gì gây sự như thế, ta, thật sự là không có cách nào trái lương tâm đi làm như vậy.” Coi như là thành thân, hắn cũng không có cách nào đem cảm tình chuyển hoán.

“Đối đại tẩu tốt cũng là trái lương tâm? Đại ca, ngươi lời này là muốn người cười chết sao.” Chính là giả bộ cũng không muốn giả bộ, nàng thế nào lại không nghĩ tới, Kỳ Tố Như ba chữ đối đại ca có thể sản sinh lực ảnh hưởng lớn như vậy.

Tương Như Nhân liếc mắt qua quyển sách, trong đó một bản có chút quen mắt, cầm lên mở ra nhìn, mặt trên còn viết chữ của Kỳ Tố Như, đây chính là thi tập Kỳ Tố Như viết tay , Tương Như Nhân cười ha ha, “Thấy vật nhớ người, đại ca, ngươi có phải nghĩ ta không có biện pháp nào đụng đến vị kia trong Lục vương phủ hay không?”

Tương Cảnh Trí trong mắt có tia hoảng loạn, hấp tấp nói, “Ngươi muốn làm gì? “

“Ta đã có biện pháp cầu thái tử giúp một tay chuyện Kỳ gia, để Hoàng hậu nương nương bỏ qua chuyện cũ, cũng như vậy ta sẽ có biện pháp để Kỳ gia không được yên, càng có biện pháp để vị nào đó trong Lục vương phủ không được tốt, đại ca, ngươi tin không?” Tương Như Nhân siết chặt thi tập trong tay, với người đối diện có thể mềm lòng nhưng không có nfhĩa nàng cũng phải nương tay đối với người trong lòng đại ca.

Tương Cảnh Trí gắt gao nhìn chằm chằm nàng, nửa ngày, thua trận, thỏa hiệp nói, “Ngươi muốn ta làm như thế nào? “

Tương Như Nhân không biết nên cao hứng hay là nên bi ai, trái lại đem Kỳ Tố Như ra uy hiếp đại ca lại vẫn hiệu quả như thế, “Hảo hảo đối xử với đại tẩu, dụng tâm đối với nàng, chớ cô phụ nàng, chuyện của ngươi thì chỉ nên mình ngươi chịu trong lòng, đại tẩu không có trách nhiệm cùng nghĩa vụ thay ngươi đi gánh chịu hậu quả để lại, Tương gia chúng ta không thể cô phụ nàng, ngươi nhất định cũng không thể.”

Tương Cảnh Trí bàn tay nắm chặt thành quyền, hai huynh muội cứ như vậy nhìn nhau, “Được, ta đáp ứng ngươi.” . .

Mục lục
loading...