Menu

Tương Quý Phi Truyện-Chương 29


Tương Quý Phi Truyện


Chương 29: Vẫn Không Cam Lòng

Hoàng thượng cùng hoàng hậu tới đây một lúc rồi rất nhanh rời đi, một lát sau Lam thục dung mang theo Lục hoàng tử cũng trở về Nghi Hòa cung, thái tử phi dẫn theo các nàng ngồi xuống, bốn phía đều là các nữ quyến.

Tương Như Nhân còn đắm chìm trong suy đoán vừa rồi, càng nghĩ trong lòng càng sợ, Tam vương gia cùng Lam thục dung, thế nào cũng không phải là thật, nhất định là nàng suy nghĩ quá nhiều thôi.

Phía sau một cung nữ đi tới, “Tương trắc phi, Tấn phi nương nương cho mời.” Tương Như Nhân đứng dậy, thái tử phi hướng phía bên này nhìn lại, Tương Như Nhân xin nàng chỉ thị xong mới theo cung nữ ra khỏi đại điện.

Chạng vạng chiều sắc trời có chút tối, khác bên trong đại điện náo nhiệt vừa rồi, hôm nay ttên đường có vẻ yên tĩnh hơn rất nhiều.

Đến rồi Vĩnh Hòa cung, Tấn phi ngồi ở trong phòng đang chờ nàng.

“Thần thiếp bái kiến Tấn phi nương nương.” Tương Như Nhân hướng phía Tấn phi hành lễ, sau khi ngồi xuống, có cung nữ bưng nước trà ra, Tấn phi cười híp mắt nhìn nàng, “Ở thái tử phủ trôi qua được không?”

“Hồi Tấn phi nương nương, thần thiếp. . .” Tương Như Nhân còn chưa nói hết thì Tấn phi cắt đứt, “Bản cung cùng ngươi là thân cô chất, đừng luôn gọi nương nương, ở đây không có người ngoài, xưng một tiếng cô cô là được.”

“Cô cô, ta ở thái tử phủ đều rất tốt .” Tương Như Nhân theo ý nàng gọi một tiếng cô cô.

Tấn phi nhìn nàng khẽ thở dài một cái, “Ngươi và bản cung như nhau, đều phải làm người cẩn thận, mọi việc không thể sai sót, cũng không muốn người ta tìm ra lỗi, cố gắng làm tốt nhất có thể, hết sức đi đón ý nói hùa.”

Tương Như Nhân không biết trả lời như thế nào, Tấn phi cũng không cần nàng trả lời, “Đây là phụ thân dạy, ngươi so với bản cung học còn tốt hơn.”

Một phần khích lệ này nghe tràn đầy bất đắc dĩ, năm đó nàng cũng là chưa từng trải qua cảm giác thích một người là gì liền vào cung, như là làm quan, cẩn thận đem công việc hầu hạ hoàng thượng này làm cho tận thiện tận mỹ, đến bây giờ quay đầu nhìn lại, phát hiện mình đời này đã thiếu sót rất nhiều thứ.

“Bản cung hy vọng ngươi cho dù là trong hoàng cung cũng có thể trôi qua thuận tâm của chính mình, giáo huấn của phụ thân dĩ nhiên trọng yếu, nhưng Như Nhân a, cả đời này chỉ có vài chuyện là trong lòng ngươi muốn làm nhất, nếu như ngươi có, vậy cũng chớ nín nhịn để nó khô héo.” Dung nhan tinh xảo Tấn phi đã có chút mệt mỏi rã rời, nhìn Tương Như Nhân tựa như thấy mình năm đó, chắc là so với mình năm đó còn phải càng thành thục hơn, cũng khiến nàng nghĩ mà đau lòng.

“Mẫu thân ngươi vài ngày trước tiến cung còn dẫn theo Nhị thẩm ngươi cùng Tâm Tuệ, nha đầu kia bản cung đã rất nhiều năm rồi không thấy, so với ngươi chỉ nhỏ một tuổi, Nhị thẩm ngươi đang lo hôn sự của nàng đây.” Tấn phi cảm khái một nửa, đem trọng tâm câu chuyện lái đi, “Mẫu thân ngươi cũng không khỏi lo lắng, đại ca ngươi thành thân, hôn sự nhị ca ngươi cũng sẽ nhanh định ra, nay ngươi ở thái tử phủ trôi qua tốt, nàng cũng có thể yên tâm hơn.”

“Cô cô ở trong cung cũng không có gì cần lo lắng đâu” Tương Như Nhân cười phụ họa nàng.

“Bản cung có thể so với mẫu thân ngươi còn lo hơn.” Tấn phi thở dài, “Mẫu thân ngươi ba đứa nhỏ đều có tin tức , bản cung chỉ có một đứa mà đến bây giờ cũng chưa tin tức, thế nào lại có thể không lo lắng a”

Nhắc tới tam hoàng tử, Tương Như Nhân tring lòng không khỏi có chút lúng túng, “Biểu ca tự sẽ tìm được ý trung nhân, hơn nữa còn có hoàng thượng cùng Hoàng hậu nương nương làm chủ cho biểu ca mà.”

Tấn phi khá có thâm ý nhìn nàng một cái, “Đứa bé kia, bản cung không biết được rõ trong lòng hắn ý trung nhân bộ dáng ra sao , đầu năm tuyển tú nhiều nữ tử như vậy, Hoàng hậu nương nương đặc biệt vì hắn tuyển mười nữ tử gia thế tài tình cũng không hề thua kém, còn tìm bản cung đến cùng nhìn, ngay cả hoàng thượng cũng thấy không tệ, kết quả sao, đến hắn thì không coi vào mắt.”

“Hắn còn nói bản cung không cần thay hắn chọn cũng không cần thay hắn xem, trong lòng hắn tự có chủ trương.” Tấn phi biết rõ con trai mình, nói cái gì tự có chủ trương, sợ rằng mấy năm này cũng không nghĩ đến chuyện muốn thành thân, nếu bản thân hắn đã không muốn thì sẽ không để cho người khác ép hắn theo ý họ, đây mới là điều Tấn phi lo lắng nhất.

Tương Như Nhân có thể nói cái gì, đó là tam hoàng tử hôn sự, thế nào đều không đến lượt nàng, một biểu muội phát biểu ý kiến, thêm nữa nàng cũng đã gả đi rồi.

Thế là Tương Như Nhân chọn lời đáp lại Tấn phi, “Cô cô cũng không cần quá quan tâm, biểu ca cũng là người hiểu chuyện, tự sẽ có chủ trương.”

Mắt thấy sắc trời đã tối, Tấn phi để nàng trở về, còn chưa đi ra khỏi cửa Vĩnh Hòa cung, Tương Như Nhân thấy có người đứng phía trước, tựa hồ đặc biệt vì chờ nàng, chắp tay đứng ở đó, ánh mắt dõi về phía nàng đi ra.

“Thần thiếp gặp qua tam hoàng tử điện hạ.” Tránh không khỏi, Tương Như Nhân hướng phía hắn hành lễ.

Ánh đèn ven đường kéo dài thân ảnh của hắn, Tô Khiêm Trạch nhìn nàng đã chải búi tóc phụ nhân, đáy mắt lạnh như băng mang theo một ít phức tạp khó kiềm nén.

Một lúc lâu, giọng khàn khàn vang lên, “Hắn đối tốt với nàng chứ?”

“Thần thiếp là phi tử của hắn, hắn tất nhiên là đối xử với thiếp cũng không tệ.” Cách vài bước xa, Tương Như Nhân nhàn nhạt trả lời.

“Thiếp.” Tô Khiêm Trạch lặp lại xưng hô của nàng đối với mình, bỗng nhiên nở nụ cười, ” Tự xưng bản thân như thế, không cảm thấy ủy khuất sao?”

Tương Như Nhân nhìn hắn, nét mặt càng phát ra kiêu ngạo, cười đáp “Có cái gì mà ủy khuất.”

“Hắn có thái tử phi, còn có nhiều nữ nhân như vậy, ngươi cư nhiên không cảm thấy ủy khuất, ha ha, biểu muội, ngươi lời này thật đúng là để bản điện hạ mở rộng tầm mắt, ngươi và người khác có cái gì bất đồng!”

Tựa hồ là nói ra lời khó nghe thì trong lòng hắn mới thoải mái, hạ thấp người trước mắt hắn mới cảm thấy cam tâm, “Đều là coi trọng thân phận của hắn, ngươi cũng muốn có một ngày vào trong hoàng cung này chứ gì.”

“Quả thực không có gì bất đồng, ta và người khác thì có gì khác nhau.” Tương Như Nhân nhận lời mỉa mai của hắn, “Trên đời này người không phải đều giống nhau sao.”

Tô Khiêm Trạch bỗng nhiên trừng hướng về phía nàng, “Cho nên ngươi cứ như vậy cam tâm tình nguyện.”

loading...

Tương Như Nhân biết hắn muốn nói đến chuyện tuân theo thánh chỉ gả vào thái tử phủ “Đúng! Cam tâm tình nguyện.”

“Ha ha ha ha.” Tiếng cười càn rỡ vang lên, Tô Khiêm Trạch không hề che giấu đáy mắt ý khinh thị “Còn nói ngươi không phải là vì thân phận của hắn, còn nói ngươi không phải là vì vị trí hậu phi.”

“Tam hoàng tử.” Nửa ngày, Tương Như Nhân thở dài một cái, “Nếu ngài nghĩ ta như vậy, ta đây chính là người như vậy, vì thế ta không đáng cho ngài quan tâm, Tấn phi nương nương vì ngài lo lắng đã lâu, ngài nên nghĩ cho lo lắng của người. ” Nếu như hạ thấp nàng có thể để cho trong lòng hắn dễ chịu chút, nàng cũng thuận theo.

“Thế nào, ngươi cũng muốn bản điện hạ nhanh thành thân sao.” Tô Khiêm Trạch đáy mắt đau xót quay mặt đi nên không nhìn thấy vẻ mặt có chút thương xót của nàng, đè nặng tâm tình, trầm giọng hừ nói “Ai cũng có tư cách nói những lời này, chỉ ngươi không có.”

Nói xong, Tô Khiêm Trạch không thèm liếc nhìn nàng một cái, trực tiếp nghiêng người qua nàng rời đi mang theo một trận gió lạnh, không quay đầu lại nữa.

Đúng vậy, nàng đúng là không có tư cách nói hắn nhanh thành thân, nhưng đồng dạng, tình cảm của hắn, nàng cũng không có tư cách nhận lấy a. . .

Từ hoàng cung trở lại thái tử phủ đã khuya lắm rồi, tắm rửa qua đi, Tương Như Nhân trực tiếp ngủ, trong phủ thái tử một mảnh an tĩnh.

Chỉ có Dao Hoa các bên trong vẫn còn sáng đèn, Triệu Nhị nắm lá thư trong tay, trên mặt có chút bất đắc dĩ.

Một bên Phương ma ma mang chậu than tới, Triệu Nhị đem thư ném vào bên trong, lửa bắt vào giấy đốt thành tro bụi.

“Nương nương, Kim lương nhân mấy ngày nay rất yên tĩnh.” Phương ma na bỏ chậu than xuống, đỡ nàng đến bên giường.

“Yên tĩnh? Nàng đó là bị người lợi dụng, hôm nay giam giữ không ra ngoài được mới an tĩnh.” Chỉ là không tra được mèo đen này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, cho nên mới phải nói là ngoài ý muốn.

“Diệp lương nhân bày cho Kim lương nhân, có thể là nàng ta hay không?” Phương ma ma suy đoán, Triệu Nhị lắc đầu, “Diệp lương nhân nói cùng Kim lương nhân cũng chưa chắc có ý gì, mà cho dù thực sự là nàng làm, hôm nay cũng chết không có đối chứng, thái tử không muốn tra xét, nếu Kim lương nhân không sao, vậy không cần tra xét.” Triệu Nhị chỉ là đáng tiếc, cho rằng Kim lương nhân mang bầu nhanh như vậy nhất định là một kẻ thông minh, không nghĩ tới chỉ thuần túy là vận khí tốt, là một người ngốc nghếch. Còn chưa sinh hạ hài tử cũng đã để thái tử không thích, dù là sinh nhi tử, tương lai cũng sẽ không có nhiều sức cạnh tranh.

“Cố ma ma buổi chiều có tới đây một chuyến.” Phương ma ma nhìn nét mặt nàng, cẩn thận bẩm báo.

Triệu Nhị nhớ tới nội dung trong thư, sắc mặt rùng mình, “Không được, Kim lương nhân nhất định phải an an ổn ổn sinh hạ hài tử này.” Nàng đến bây giờ đều hòa không được thai thứ hai, không thể lại để cho thái tử phủ tiếp tục vắng như thế…

Lâm An thành thật nhanh đã trở lạnh, đảo mắt đã đến đầu tháng mười hai, sáng sớm tỉnh lại, tuyết đầu mùa đã bắt đầu rơi.

Trong phòng lò sưởi hừng hực, Tương Như Nhân miễn cưỡng lại gần một hồi, Tử Yên lấy quần áo tới mặc vào cho nàng, mở cửa sổ ra, cả trời ngập tuyết trắng có vẻ phá lệ sáng sủa.

Sắp hết năm Lâm An thành luôn là đặc biệt náo nhiệt, kể cả thái tử phủ này cũng là trên dưới bận rộn.

Tuy nói thái tử phủ trên dưới đều do thái tử phi một người xử lý, nhưng lễ mừng năm mới lớn như vậy, Tương Như Nhân cùng Trương Thấm cũng không thể nhàn rỗi, giúp đỡ thái tử phi lo vài trong phủ chuyện.

Ngày mồng tám tháng chạp qua đi, trong phủ nhiều hơn năm người nên đưa lễ năm mới cũng nhiều hơn, cho Tương Như Nhân Tương gia đưa đến không ít thứ, Tương phu nhân rất sợ nàng ở thái tử phủ trôi qua không như ý, trên danh mục quà tặng thật dài ngoại trừ vải vóc ngân lượng ra, còn có một vài thứ trong ngày thường Tương Như Nhân thích ăn.

Hứa ma ma đem mọi thứ kiểm kê rõ ràng, sai người thu vào, đến buổi tối, thái tử tới Linh Lung các.

Tô Khiêm Dương tới mang theo quà tặng cho Tương Như Nhân, một chuỗi vòng tay đặc hữu thủy tinh Tây Vực, do bảy tám loại hạt châu màu sắc bất đồng xâu thành, chất lượng hay màu sắc đều là thượng thừa nhất.

“Đây là hôm nay tiến cung thái hậu nương nương nơi đó ban thưởng cho ngươi, ngươi sao hai bản kinh Phật, lão nhân gia rất thích.” Tô Khiêm Dương đưa đồ vật cho nàng, ngồi xuống một bên, cầm lấy cái chén nhấp một ngụm trà, ở chỗ nàng thứ không thiếu nhất chính là trà ngon, thức ăn ngon.

Tương Như Nhân trực tiếp đeo vào tay, cười nói, “Nguyên lai điện hạ cũng là mượn hoa hiến phật a.” Lành lạnh thủy tinh đeo trên tay có chút mát, Tương Như Nhân cúi đầu nhìn hạt châu kia, Tô Khiêm Dương ở một bên giải thích, “Ở Tây Vực, mỗi màu hạt châu đều có ngụ ý riêng.”

“Nga?” Tương Như Nhân có nhiều hứng thú ngẩng đầu, Tô Khiêm Dương đem nàng lôi tới, nắm tay nàng nhấc lên vài hạt châu nói, “Màu trắng có thể cường thân, màu tím có thể ngăn sát, màu vàng vơ vét của cải, màu xanh nhạt vô ưu vô lo, về phần hồng nhạt, theo sứ giả tiến cống nói là có thể chiêu hoa đào, ngụ ý có thể gặp phải nhân duyên tốt.”

Tương Như Nhân vui vẻ, “Chỉ một chuỗi này lại vừa bảo vệ sức khoẻ, vừa có thể làm sát vơ vét của cải, ngay cả nhân duyên mà cũng bao lãm, này so với linh phù trong miếu cầu tới còn ghê gớm hơn a.”

“Cũng một phần là nói quá lên thôi, Tây Vực thờ phụng cái này, năm nay tiến cống có không ít đồ thủy tinh, mẫu hậu ban xuống cho các cung, không quá vài ngày, thái tử phi cũng sẽ phái người đưa tới thôi.” Tô Khiêm Dương đối những thứ này không quá chú ý, phù hộ nhiều hơn nữa cũng không bằng bản thân tự cố gắng.

Tương Như Nhân tháo vòng tay xuống muốn bỏ vào hộp gấm, Tô Khiêm Dương từ trong tay nàng tỉ mỉ cầm lên, “Nói chuyện nhân duyên, hôm nay tiến cung, phụ hoàng còn nhắc đến hôn sự của Thất muội cùng Tam đệ.”

Tô Khiêm Dương thả chiếc vòng lại trong hộp, nhìn mặt nàng bộ dáng lắng nghe, thoáng cười lơ đãng, tiếp tục nói, “Thực ra phụ hoàng lo lắng nhất là Tam đệ hôn sự, tuổi không còn nhỏ, vậy mà vẫn chưa có ý định gì, nói tới ai cũng nhìn không vừa ý.”

“Tam hoàng tử thân phận cao quý, yêu cầu cao một chút đó cũng là tự nhiên.” Tương Như Nhân đầu quả tim run lên, tự nhiên từ trong lòng của hắn rời đi, cầm cái hộp kia đứng lên đi tới đặt lên giá, quay đầu lại vừa cười vừa nói.

Tô Khiêm Dương khuynh thân tựa vào đệm mềm sau lưng, tư thế thích ý nhìn nàng, “Bản cung nhớ kỹ tam đệ trước đây thường đi Tương phủ, cùng hai vị ca ca nàng quan hệ không tệ, tam đệ thích dạng nữ tử gì, nàng có thể có nghe nói chút?”

Mục lục
loading...