Menu

Tương Quý Phi Truyện-Chương 170


Tương Quý Phi Truyện


Chương 170: Hắn Sẽ Làm Như Thế Nào?

Đây cũng là một lần đàm luận, chẳng qua trong đó là hai phụ tử.

Tô Khiêm Dương nhìn nhi tử trầm ổn nội liễm trước mặt, trong lòng cảm khái không ít, trừ bỏ vui mừng, còn có đáng tiếc.

Hắn bị giấu ở phía sau mẫu phi cùng tỷ tỷ hắn quá lâu, thế cho nên ngày đó trong triều đình lần đầu tiên lộ diện, làm cho đại bộ phận triều thần đều kinh ngạc không thôi. Đứa nhỏ này thiên phú cũng kém không so với bản thân mình, hắn ẩn nhẫn giống mẫu phi hắn, nhưng khi nên ra tay lại một chút cũng không nương tay.

Trong thời gian hơn một năm ở phía nam, Bình vương gia thường thường gửi thư hồi báo cho hắn về biểu hiện của đứa nhỏ này. Hắn còn tuổi nhỏ đã có thể làm như thế, Tô Khiêm Dương chính mình năm đó cũng không thể đủ.

Thái hoàng thái hậu trước khi qua đời đã cùng hắn dặn dò, Tô Khiêm Dương một câu đều không có quên, hẳn là có phòng bị, phải tính toán.

Thái tử như thế, hoàng gia như thế, Tô Khiêm Dương trong lòng đều rất rõ ràng.

Trong phòng hắn và Dung nhi nói chuyện, là chuyện thương lộ lúc trước Dung nhi nói. Đại thần trong triều còn cảm thấykế sách này nhất định là Bình vương gia nghĩ ra được tặng cho Thành vương nói. Trên thực tế, đây là Dung nhi chính mình nghĩ ra được.

Thiên phú như này, hẳn là vẫn là từ Tương Như Nhân kia di truyền tới.

Tô Khiêm Dương nghe, ngẫu nhiên đưa ra hai câu, Dung nhi còn có thể hướng vòng quanh cứu vãn trở về, mặc dù có chút chỗ còn nghĩ chưa đủ hoàn thiện, nhưng đối với hắn mà nói đã rất khó có được. . .

Sau nửa canh giờ Tương Như Nhân mang theo đều Bình Ninh và Trạm nhi trở về, bọn họ nói cũng coi như xong.

Bình Ninh nghe chưa đủ Dung nhi nói về chuyện lý thú trên đường, cùng Tô Khiêm Dương thỉnh an xong lại lôi kéo hắn đi hắn trong viện nói chuyện phiếm, dưỡng nương ôm Trạm nhi rời đi.

Tô Khiêm Dương cười nhìn bọn Bình Ninh đi ra ngoài “Nàng thật sự rất thích nghe này đó.”

“Như thế nào lại không thích.” Tương Như Nhân giúp hắn cởi nút thắt trên cổ áo cười nói, “Những sách kia của thần thiếp, đều sắp không đủ cho nàng. Những nơi thần thiếp đi cũng không nhiều, có đôi khi nàng hỏi không biết nói như thế nào .”

Tô Khiêm Dương chọc một chút mái tóc dài của nàng, cười khẽ, “Giống nàng.”

“Làm sao giống thần thiếp .” Tương Như Nhân nhìn hắn liếc mắt một cái, thoát quần áo hắn ra treo đến trên kệ.

“Không giống nàng thì giống ai, leo cây giống ái phi, hiện giờ trong cung này, ước chừng là tìm không ra người thứ hai .” Tô Khiêm Dương không quên chế nhạo nàng, Tương Như Nhân quay lại trừng hắn, ngồi ở trước bàn trang điểm, lấy trâm cài trên đầu xuống.

Tô Khiêm Dương đi tới phía sau nàng, hai tay đặt tại trên vai của nàng, nhìn trong gương đồng nàng cúi đầu chải tóc, “Nàng như thế nào không hỏi trẫm, vì sao bỗng nhiên phong vương.” Tương Như Nhân buông lược, “Hoàng Thượng thánh chỉ cũng đã hạ, thần thiếp muốn hỏi gì nữa đâu, Hoàng Thượng phía trước đều sắp xếp tốt như vậy.”

Nghe nàng cơn tức này thêm một ít oán trách, Tô Khiêm Dương làm cho nàng xoay người lại, mặt quay về phía mình, “Trẫm cũng không phải có tâm gạt nàng.” Chính là hắn tính tình này, không thể không chuẩn bị trước trận chiến, không có mười phần nắm chắc, hắn sẽ không nói ra .

“Dung nhi phong vương trước, vậy Nhị hoàng tử đâu.” Tương Như Nhân lúc này cũng không cùng hắn kiêng kị cái gì. Dung nhi phong vương, nàng lo lắng nhất đúng là nhi tử trở thành bia ngắm, mặc dù là nàng ở trong cung thịnh sủng, Tương gia xưa nay điệu thấp, cũng sẽ không bởi vậy ở giữa thái tử cùng Dung nhi trong lúc đó làm cái gì lựa chọn đi ra. Nhi tử của nàng đưa ra trước mặt mọi người như vậy, Hoàng Thượng một câu cũng chưa cùng nàng nhắc qua, sau ngẫm lại trong nội tâm nàng tự nhiên sẽ có chút không vui.

“Nàng cũng không thể cả đời đem hắn dấu ở phía sau.” Tô Khiêm Dương biết nàng sợ cái gì, “Nàng có thể giấu hắn mười năm mười lăm năm, nàng có thể giấu hắn hai mươi năm ba mươi năm sao, giấu đến lấy vợ sinh con, giấu đến hắn già đi?”

Tương Như Nhân ngẩn ra, đúng vậy, nàng đây là làm sao vậy.

Lúc Hoàng Thượng nói cho Dung nhi theo Bình vương gia đi phía nam nàng còn cảm thấy được thật cao hứng, lúc ấy nàng liền dự liệu được một chuyến này đi sẽ dựng lên công tích, sẽ có ban thưởng, vì cái gì phút cuối cùng phong vương, trong nội tâm nàng lại có chút ý lùi bước. .

Tô Khiêm Dương ngồi chồm hổm xuống nhìn thấy nàng đáy mắt kinh ngạc, “Năm đó quyết định kia của hoàng tổ mẫu cùng phụ hoàng khiến cho nàng cảm thấy sợ hãi có phải hay không, che dấu việc Dung nhi sinh ra trước. Nàng sợ hắn một khi tỏa sáng, áp đảo hào quang của thái tử, sẽ khiến cho triều thần bất mãn.”

Tương Như Nhân thấp cúi đầu, Tô Khiêm Dương bắt lấy tay nàng đặt ở trên đầu gối, “Năm đó phụ hoàng cùng vài vị hoàng thúc, người nào không phải có hào quang, lại có người nào là đem mình giấu sâu như vậy, sâu đến hoàn toàn không ai chú ý. Dung nhi là nhi tử của trẫm. Nhi tử của trẫm, hắn nhất định là vĩ đại , phong vương cũng tốt, ban thưởng cũng tốt, những điều này là hắn nên được.”

Tương Như Nhân cũng không biết nàng này bỗng nhiên là làm sao vậy, ước chừng là trước kia cũng không có lấy được nhiều như vậy, cho nên cũng không sợ hãi mất đi. Chắc là người một khi có đến được nhiều, liền dễ dàng lo lắng sẽ mất đi. Ngẩng đầu nhìn Tô Khiêm Dương, Tương Như Nhân ánh mắt chớp lên, nở nụ cười, “Là thần thiếp quá lo lắng.”

“Lo lắng của nàng trẫm biết, dù sao nhiều năm như vậy đều là như thế lại đây.” Năm đó nếu không có thái hoàng thái hậu cùng tiên hoàng một câu kia truyền lời thay đổi thứ tự sinh ra của hai hài tử, giống như người khác biết Dung nhi sinh ra trước sẽ ảnh hưởng đến tính mạng, nàng cũng sẽ không lo lắng nhiều năm như vậy. Thời thời khắc khắc phải lo lắng cho đứa nhỏ của mình sẽ bởi vì thân phận của hắn, ngoại tổ gia của hắn mà bị thương tổn.

Có chút bận tâm cùng sợ hãi, liên tục thời gian quá lâu, trong lúc nhất thời khó có thể tiêu hóa cùng bỏ qua một bên. Sẽ giống như nàng bây giờ vậy, vì nhi tử mà kiêu ngạo, đồng thời trong đáy lòng còn có chút một ít lo lắng.

Tô Khiêm Dương đem nàng ôm đến trong lòng ngực, nhẹ nhàng vỗ vỗ phía sau lưng của nàng, “Trẫm ở đây.” Hắn nghĩ muốn cho nàng , có thể cho nàng, hắn đều cố hết sức . . . . . .

Chính là hôm nay, kể từ đó về sau, Tô Khiêm Dương đột nhiên cảm giác được Tương Như Nhân có nhiều chỗ không được bình thường, thật giống như bình thường trong vài năm nay tan mất, lại nhớ tới trước đây, thân mật là thân mật, nhưng lại cách một tầng, nhìn không thấu.

loading...

Hỏi một chút không được. Như thế về sau, Tô Khiêm Dương rõ ràng cảm giác không đúng. Nàng cười bộ dáng không đúng, nàng giúp cởi nút thắt vẻ mặt cũng không đúng, tư thế nàng châm trà cho mình không đúng, nằm ở trong lòng ngực của mình đọc sách bộ dáng cũng không đúng, tóm lại, làm sao cũng không đúng.

Tô Khiêm Dương có điểm phiền táo, vì thế Tô Khiêm Mặc được mời tiến cung.

Vị thê nô nổi tiếng cả triều tới trước mặt đường ca của mình, hắn liền cảm thấy đặc biệt thành công, bởi vì Tô Khiêm Mặc lúc này xem Tô Khiêm Dương, chính là hắn đã đem thê tử ôm vào trong ngực hôn tới hôn lui, còn người ta vẫn còn tại theo đuổi lấy lòng thê tử a~.

Tô Khiêm Dương nhìn thấy vẻ mặt hắn liền đặc biệt chán ghét, “Các ngươi khi nào thì xuất phát đi du lịch.”

Tô Khiêm Mặc vẻ mặt cảnh giác, “Hoàng Thượng, quân không nói đùa, ngài đã đáp ứng thả ta nửa năm.”

“Trẫm khi nào thì nói không cho các ngươi đi.” Tô Khiêm Dương bật cười, “Cả một nhà đi?”

Tô Khiêm Mặc lắc đầu, đúng lý hợp tình, “Hai nhi tử đều đã lớn, bọn họ có thể đi Bát vương phủ ở nửa năm.” Cái gì gọi là du lịch, cái gì gọi là mang theo Vương phi đi du lịch, chính là không mang theo hai người nhi tử, bọn họ mà đi sẽ làm ầm ĩ không để yên.

Tô Khiêm Dương nhìn thấy hắn, vẫn là hâm mộ .

Trần Phụng tiến vào nhìn thoáng qua, lại thấy Hoàng Thượng cùng Bình Vương gia ngồi ở trên cầu thang trước mặt nói chuyện phiếm, yên lặng lui ra ngoài. Hoàng Thượng cùng Bình Vương gia chính là so với thân huynh đệ còn thân hơn.

Trong điện Tô Khiêm Dương muốn nói lại thôi, cuối cùng là đã hỏi tới một ít chuyện Tô Khiêm Mặc như thế nào theo đuổi Cố gia Thất tiểu thư.

Tô Khiêm Mặc thực nguyện ý cùng hắn chia xẻ một ít đoạn quá khứ, cũng là đắc ý. Hắn từ khi bắt đầu coi trọng Cố Ngâm Hoan, đã có mục đích là tiếp cận nàng. Đi quân doanh, lập quân công, thỉnh cầu tiên hoàng tứ hôn… Một đường lại đây, không để cho Cố Ngâm Hoan bởi vì hôn sự với hắn mà chịu qua nửa điểm ủy khuất.

Ở một mặt nào đó, Tô Khiêm Mặc cùng Tô Khiêm Dương rất giống. Bọn họ đều là người chu toàn, chỉ có kế hoạch chu đáo chặt chẽ, nắm chắc thắng lợi trong tay, bọn họ mới có thể đi làm.

Năm đó Tô Khiêm Mặc chính là đem mọi chuyện cần thiết đều an bài thỏa đáng , phải phong phong quang quang cưới nàng vào cửa, làm cho nàng không chút ủy khuất gả cho chính mình, càng cho nàng bảo đảm toàn diện nhất, làm cho nàng cảm thấy được an tâm.

“Trẫm không bằng ngươi.” Nửa ngày, Tô Khiêm Dương nghe xong hít một tiếng.

Tô Khiêm Mặc nhìn hắn một cái, “Ngài là Hoàng Thượng.” Làm hoàng đế, vĩnh viễn cũng không thể giống người bình thường được. Hắn Bình vương gia có thể công khai làm cho tất cả mọi người biết mình có bao nhiêu sủng ái Bình vương phi, có bao nhiêu nguyện ý vi nàng làm bất cứ chuyện gì, Hoàng Thượng lại không thể.

Mắt thấy đường đệ của mình cũng đã bộc lộ sạch sẽ, Tô Khiêm Dương cũng không còn cái gì che dấy. Gọi hắn lại đây không phải là vì muốn hắn giúp chính mình giải thích nghi hoặc sao. Tô Khiêm Dương liền đại khái nói một chút mấy ngày nay quý phi khác thường.

Tô Khiêm Mặc nghe chút liền minh bạch. Sau đó nhìn về phía đường ca, trong ánh mắt nhiều hơn phần đồng tình. Xem, cưới nhiều quá hậu quả chính là như vậy.

Tô Khiêm Mặc trù trừ, cảm thấy được nói thật có điểm đả kích đường ca tính tình, không nói thì hôm nay đoán chừng là không về nhà được. Vì thế, Tô Khiêm Mặc hắng giọng một cái, “Không thể thổ lộ tình cảm thôi.” Nhưng mà đây còn là phản ứng muốn đem tâm thu hồi đi a.

Tô Khiêm Dương ngẩn ra, Tô Khiêm Mặc hít một tiếng, nói tiếp “Nếu là hoàng hậu cùng quý phi đồng thời phạm vào sai, ngài che chở ai?”

“Tất nhiên là nàng.”

“Vậy nếu là thái tử cùng Thành vương phát sinh tranh đoạt ngôi vị, ngươi che chở ai? “

Tô Khiêm Dương ngẩng đầu nhìn hắn, Tô Khiêm Mặc tiện đà nói, “Nếu là Tương gia cùng Triệu gia nổi lên tranh chấp lớn, không chết không ngừng đâu. Nếu hoàng hậu cùng quý phi hoàn toàn trở mặt, không chết không ngừng, lúc này Hoàng Thượng ngài nên che chở ai?”

“Ta cùng Ngâm Hoan cùng một chỗ, cũng chỉ có hai người, mà Hoàng Thượng cùng với quý phi cùng một chỗ, ở giữa lại cách rất nhiều người. Những người này là nguyên nhân không cách nào thổ lộ tình cảm. Đây không phải lỗi của ngài, chính là thân phận không cho phép, không có cách nào thay đổi. Nếu ta là Tương quý phi, ta cũng sẽ không toàn tâm giao phó cho Hoàng Thượng.”

Đột nhiên cảm giác được buồn khổ vô cùng, “Vì sao? “

“Bởi vì Hoàng Thượng mất đi nàng, ngài vẫn là Hoàng Thượng. Nàng nếu mất đi ngài, nàng tiếp theo không phải nàng.” Kỳ thật Tô Khiêm Mặc thực có thể hiểu được cách làm của Tương quý phi. Lúc ở phủ Bình Vương, thê tử đã không chỉ một lần cùng hắn nói về chuyện của Tương gia đích trưởng tôn nữ này. Phản ứng tự nhiên nhất của một người chính là bảo vệ mình, nếu thổ lộ tình cảm làm cho nàng bất an, làm cho nàng cảm thấy được nguy cơ, sẽ mất đi bản thân. Vậy nàng sẽ lựa chọn lui về phía sau, bảo toàn tâm, ít nhất có thể bảo toàn chính mình.

Như vậy vừa nghe, Tô Khiêm Dương cảm thấy được càng chua sót , “Nàng là bỗng nhiên như vậy, mà phía trước… .”

“Phía trước bởi Ngạn Dung còn chưa có phong vương.” Tô Khiêm Mặc cũng nói rõ ràng “Hoàng Thượng cũng biết rõ phong vương ý vị như thế nào. Sau này này trong triều đình, sẽ có một cỗ lực lượng ủng hộ Thành vương xuất hiện. Thái tử không có con nối dòng là tất cả mọi người thấy ở trong mắt. Dù là thái tử có thái tôn, nhưng Thành vương tài giỏi, lấy thân phận của Tương quý phi, lấy danh dự và thế lựcTương gia, đồng dạng có thể đưa Thành vương tới vị trí thái tử. Hoàng Thượng ngài ban cho nhiều như vậy, đợi một ngày nào đó bọn họ muốn càng nhiều hơn, ngài sẽ làm như thế nào?”

Mục lục
loading...