Menu

Tứ Đại Công Chúa Tài Năng Và Tứ Đại Công Tử Lạnh Lùng-Chương 86


Tứ Đại Công Chúa Tài Năng Và Tứ Đại Công Tử Lạnh Lùng


Chương 86

-Tôi chỉ nói sự thật…tin hay không thì…tùy..- nó vẫn giữ nguyên cái thái độ dửng dưng.

“chát” lúc này hắn thật sự chẳng thể kìm chế được hành động của bản thân nữa rồi.Tại sao nó lại làm như vậy chứ?Tại sao nó lại không xin lỗi chứ?Chỉ cần 2 từ “ xin lỗi” được thốt ra từ miệng nó thì có lẽ hắn đã kìm chế được hành động của mình.

– Tôi đâu nói là tôi sai – sau cái tát của hắn nó vẫn cứ thế để nguyên cái bộ mặt và ánh nhìn lạnh tanh không cảm xúc.

-…..- hắn không nói gì đau khổ bước vào nhà, được một lúc đi ra cùng bà quản gia.

– Giờ thì nói đi- hắn ra hiệu cho bà quản gia.

– Tối hôm đó tôi đi ra thì thấy cô Hân đi lên lầu 1 mình, 1 lúc sau thì đi xuống..- quản gia.

– Được rồi…tôi nghĩ cô tự hiểu rồi chứ- hắn nhìn nó một cách lạnh lùng.Rỏ ràng hắn đang ám chỉ nó về cái vụ mấy con rết trong phòng nhỏ Linh.

Trước lời xác thực của hắn nó không nói gì, nó đang nghĩ đến niềm tin của mình đặt nhầm người, nó tự cười nhạo chính mình..’đúng là ngu mà’..

Còn hắn thấy nó khong trả lời thì cho rằng nó không thể chối cãi được nữa.

– Nếu vậy thì chuyện ở tủ đồ cũng do cô làm – hắn hỏi cái điều mà bản thân hắn luôn luôn cố gắng phủ nhận.

– Câu trả lời của tôi có còn quan trọng sao -nó cười chua xót.

loading...

– Vậy thì đừng để tôi nhìn thấy cô một lần nữa- hắn nói kèm theo nụ cười chua xót.

– Được thôi- nó lại cười, có lẽ đó cũng là nụ cười cuối cùng mà hắn thấy được ở nó.

– Chiếc nhẫn….- nhỏ Linh vừa nói vừa loạng choạng lại chỗ thành hồ định nhảy xuống tiếp.

-…- Hắn không nói gì mà kéo tay nhỏ Linh lại bế thốc lên đi thẳng lên phòng không thèm bận tâm đến sự hiện diện của nó.

Nó cười nhạt “có lẽ nhỏ linh nói đúng.Tình cảm của hắn và nó chưa thật sự sâu sắc, chưa đủ để cả hai hiểu và tin tưởng nhau. Có lẽ nó không nên đặt niềm tin quá nhiều, bởi nếu như vậy thì giờ nó đã không đau, không thất vọng như thế này”.

“Tùm” nó nhảy xuống hồ bơi, dù gì thì chiếc nhẫn đó cũng là hắn giao cho nó giữ,bây giờ đến lúc nó nên trả lại cho hắn.Lúc này cũng chính là lúc mà nó không thể kìm chế được cảm xúc của mình nữa rồi.Nó khóc.Nước mắt của nó hòa cùng dòng nước trong xanh, có lẽ chỉ nó mới có thể cảm nhận được vị mặn chát của nước mắt……..

Nó bước ra phòng khách đặt cái nhẫn và chiếc vòng ở trên bàn rồi bước ra về.Người nó bây giờ ướt như chuột lột. mới lê được vài bước nó dừng lại nhìn vào chiếc nhẫn trên tay mình, nhếch mieenhj cười nhạt” chắc cũng phải trả lại thôi”.Nó tháo nhẫn ra rồi để tay lên cổ dật nốt chiếc vòng hình chữ thập mà hắn đã tặng.Nó để chiếc nhẫn và vòng đẻ trên bàn rồi quay đi.

“Nếu đã không còn thuộc về nhau thì không nên níu giữ, buông tay để ra đi”

Ngoài trời lúc này đang mưa, nó bước ra ngoài cứ đi như thế, không ô cũng không xe, mà cứ thế nó đi bộ ngoài trời mưa.Mưa rất to, cảm giác nước mưa hắt vào mặt rất rát, rất khó chịu.Tuy nhiên với nó bây giờ thì những thứ đó có là gì, nỗi đau lớn nhất của nó bây giờ đang ở tim. Tim nó đang rỉ máy, người nó yêu không tin tưởng nó, muốn nó biến mất và dâu hơn là vì một người con gái khác mà tát nó, rồi cùng người đó quay lưng bước đi như hai người xa lạ….

Mục lục
loading...