Menu

Truy Tìm Ký Ức-Chương 13


Truy Tìm Ký Ức


Tác giả: Đinh Mặc


Chương 13: Gặp Lại

Tháng Chín ở thành phố Lam đã có không khí của mùa thu, sáng sớm xuất hiện lớp sương mù bàng bạc, chiều tối gió lạnh thổi qua. Thành phố phồn hoa đẹp đẽ như viên ngọc lung linh bên bờ Trường Giang.

Bạch Cẩm Hi và Châu Tiểu Triện đến khách sạn do Cục Công an đặt trước vào lúc năm giờ chiều. Ngày mai, họ sẽ bắt đầu khóa huấn luyện khép kín kéo dài một tuần.

Đứng bên cửa sổ dõi mắt ra dòng Trường Giang và đồi núi ở phía xa xa, hàng cây ngô đồng và đường phố sầm uất ở bên dưới, Bạch Cẩm Hi cảm thấy rất thanh thản.

Châu Tiểu Triện không hề tỏ ra khách sáo, nằm dài xuống giường của cô: “Bạn em đã lái xe đến đây rồi, chị không đi ăn cơm cùng bọn em thật sao?”

Bạch Cẩm Hi: “Tôi không đi đâu!”

Châu Tiểu Triện đứng dậy, đi đến bên cạnh cô, từ tốn mở miệng: “Tiểu Bạch, em thấy chị gần đây rất chi là nguy hiểm nhé”.

Bạch Cẩm Hi liếc Châu Tiểu Triện nhưng cậu ta đã nhanh chóng đi mất. Cô ngả người xuống giường, câu nói của cậu ta khiến cô bất giác nhớ tới cảnh cùng Từ Tư Bạch ăn cơm tối qua.

Biết tin cô đến thành phố Lam huấn luyện một tuần, anh tỏ ra bất ngờ: “Chẳng phải bình thường em ghét mấy chuyện họp hành, huấn luyện hay sao? Sao lần này lại chịu đi?”.

Cô trả lời: “Lão Từ, tính giác ngộ của em được nâng cao mà. Có lúc em muốn tham gia huấn luyện để rèn luyện bản thân”.

Nghĩ đến đây, cô cười cười, sờ vào điện thoại. Trong hộp thư có một tin nhắn của Hàn Trầm gửi từ một tuần trước. Cô ngẫm nghĩ, quyết định gửi tin nhắn cho anh: Anh đang làm gì vậy?

Sau đó, cô cầm di động chờ đợi. Màn hình tối dần, giống như sắc trời ngoài cửa sổ.

Một tiếng đồng hồ trôi qua, Bạch Cẩm Hi thở dài, nhét di động vào túi quần rồi xuống tầng dưới ăn cơm.

Bên ngoài khách sạn là con phố thương mại sầm uất, bán nhiều đồ ăn ngon. Bạch Cẩm Hi ăn qua loa, đi dạo bộ quanh khu phố, mua một ít đồ, buổi tối cũng không đến nỗi tẻ nhạt.

Khi cô về khách sạn đã là hơn chín giờ tối. Châu Tiểu Triện ở phòng bên cạnh vẫn chưa thấy đâu. Tắm xong đi ra ngoài, Bạch Cẩm Hi chợt phát hiện màn hình di động trên giường phát sáng. Cô lập tức lao đến chộp lấy điện thoại. Nhìn thấy tên người gửi là Hàn Trầm, trái tim cô dường như đập nhanh một nhịp, niềm vui len lỏi vào lòng.

Tôi đang làm thêm giờ, có chuyện gì sao?

Bạch Cẩm Hi im lặng vài giây, nhắn lại: Không có chuyện gì, chúc anh ngủ ngon.

Đợi một lúc cũng chẳng thấy anh hồi âm, Bạch Cẩm Hi nhét điện thoại xuống dưới gối, trong lòng có chút hụt hẫng.

Hàn Trầm không kịp thời trả lời tin nhắn của Bạch Cẩm Hi là vì anh đang bận công việc. Anh vừa từ bên ngoài trở về cơ quan, mang theo không khí lành lạnh của buổi đêm. Ngồi sau bàn làm việc, anh rút điện thoại ra, mới nhìn thấy tin nhắn cô gửi từ mấy tiếng trước.

Hàn Trầm lập tức nhắn lại rồi châm một điếu thuốc. Đợi một lúc cô mới nhắn lại: Không có chuyện gì, chúc anh ngủ ngon!

Hàn Trầm nhìn chằm chằm tin nhắn, đến mức thất thần. Bên cạnh có đồng nghiệp đi qua, vỗ vai anh: “Lão đại xem gì mà nhập tâm thế?”

Anh liền đứng dậy: “Không có gì, chúng ta đi thôi”.

Ngày hôm sau, Bạch Cẩm Hi tham gia khóa huấn luyện khép kín do Công an tỉnh tổ chức. Khóa huấn luyện kéo dài một tuần, ngày cuối cùng sẽ có lễ tốt nghiệp, sau đó cô phải ngồi tàu hỏa quay về thành phố Giang ngay nên không hề có thời gian rảnh rỗi.

Mỗi buổi sáng, các học viên phải chạy bộ năm cây số, sau đó là lịch trình dày đặc suốt cả ngày. Họ ăn ba bữa ở khách sạn, buổi tối còn thảo luận đến tám chín giờ. Bốn năm ngày liên tục như vậy, Bạch Cẩm Hi và Châu Tiểu Triện đều mệt mỏi rã rời.

Vì thời gian được sắp xếp kín mít nên hai người không có tâm tư nghĩ đến chuyện khác. Họ đạt thành tích học tập rất tốt. Mỗi lần thảo luận hay thi cử, họ đều đạt điểm cao nhất. Bạch Cẩm Hi gọi điện báo cáo với Đồn trưởng, ông vui đến mức cười ngoác miệng.

Thời gian trôi qua rất nhanh, loáng một cái đã đến thứ Sáu, khóa huấn luyện về cơ bản đã kết thúc. Hôm nay, các học viên được bố trí đi thăm quan đơn vị kiểm soát và trụ sở Công an tỉnh, ngoài ra còn cả đến Viện bảo tàng để học tập truyền thống lịch sử, cảm nhận nét đẹp văn hóa.

Điểm dừng chân cuối cùng là văn phòng Cục Công an tỉnh. Lúc này đã là sáu giờ chiều, xe buýt chầm chậm lái vào cổng chính. Mọi người hưng phấn trò chuyện, mỗi Bạch Cẩm Hi là ngồi yên ở vị trí gần cửa sổ, thầm nghĩ: Không biết có gặp Hàn Trầm hay không?

Kết quả, ý nghĩ này vừa vụt qua não bộ, Bạch Cẩm Hi liền nhìn thấy Hàn Trầm đi bộ dưới bóng cây. Cô ngơ ngẩn nhìn anh trong giây lát.

Thời tiết chuyển lạnh, anh mặc áo jacket mỏng màu đen, bên trong vẫn là áo polo màu tối trông rất nổi bật… cũng rất thu hút.

Chỉ trong tích tắc, xe buýt đã đi ngang qua Hàn Trầm, còn anh cũng đi thẳng, chỉ để lại cho cô gương mặt nghiêng thoáng qua.

Bạch Cẩm Hi ghé sát vào cửa kính, vô thức ngoái đầu.

Châu Tiểu Triện ngồi cạnh, sán lại hỏi: “Chị nhìn gì thế?” Bạch Cẩm Hi giơ tay che mắt cậu ta: “Ngắm người đẹp, không cho cậu nhìn”.

Các học viên lần lượt xuống xe, theo thầy chủ nhiệm của khóa huấn luyện đi vào tòa nhà Công an tỉnh.

Đầu tiên, họ thăm quan đại sảnh tòa nhà, tiếp theo là phòng truyền thống. Hai nơi này mất khá nhiều thời gian. Cuối cùng là khu làm việc của đội hình sự.

Đứng trước khu văn phòng rộng lớn, giáo viên chủ nhiệm tươi cười giới thiệu: “Đây là nơi làm việc của đội cảnh sát hình sự nổi tiếng toàn quốc, với những người cảnh sát xuất sắc như Tần Văn Lang, Hàn Trầm, Uông Tử Mộ… Bây giờ chắc họ đã tan sở hoặc làm việc ở bên ngoài. Các bạn cứ tự nhiên, mười phút sau, chúng ta đến căng tin ăn tối”.

Nơi làm việc vốn chẳng có gì để xem. Mọi người cũng chỉ liếc qua hoặc tùy tiện trò chuyện với đồng nghiệp dăm ba câu rồi rời đi.

Bạch Cẩm Hi đi chầm chậm cuối đoàn người. Đến cửa văn phòng của đội hình sự, cô giả vờ vào thăm quan. Mấy người cảnh sát đều đổ dồn ánh mắt về phía cô. Cô liền mỉm cười với bọn họ, giơ thẻ thăm quan đeo trước ngực.

Sau đó, cô một mình đi tới góc trong cùng của khu văn phòng. Theo sự hiểu biết của cô về Hàn Trầm, chắc anh sẽ chọn chỗ ngồi ở trong góc, gần cửa sổ, tách biệt với mọi người.

Bạch Cẩm Hi nhanh chóng đảo mắt một lượt, dừng lại ở một bàn làm việc. Trên bàn ngăn nắp gọn gàng, không có nhiều đồ đạc. Góc bên phải đặt mấy hộp hồ sơ, bên cạnh là một bức thư pháp nhỏ, viết tay bằng lối viết khải rất đẹp.

Bạch Cẩm Hi tiến lại gần, giở quyển sổ trên bàn, trang trong quả nhiên viết hai chữ “Hàn Trầm”. Cô có chút đắc ý, ngó nghiêng xung quanh rồi cầm bút viết vào trang cuối quyển sổ: Anh vẫn còn nợ tôi một bữa cơm! Tạm biệt!

Vừa viết xong chữ “biệt”, bên tai đột nhiên vang lên giọng nói quen thuộc: “Cô đang làm gì vậy?”

Bạch Cẩm Hi giật mình, quay đầu liền chạm phải đôi mắt đen hun hút của Hàn Trầm. Anh chống một tay xuống bàn, nhìn cô chăm chú.

Hai má nóng ran, cô liền đứng thẳng người: “Không có gì, tôi đi thăm quan văn phòng ấy mà.”

Hàn Trầm liếc cô một cái, giơ tay mở quyển sổ. Bạch Cẩm Hi thật lòng chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức.

Ánh mắt anh dừng lại ở hàng chữ đó. Giây tiếp theo… anh ngẩng đầu nhìn cô.

Bạch Cẩm Hi điềm nhiên đưa mắt đi chỗ khác.

“Đi thôi!” Hàn Trầm vừa nói vừa đi ra ngoài.

Bạch Cẩm Hi chưa kịp phản ứng: “Gì cơ?”

Anh quay đầu về phía cô: “Thực hiện lời hứa mời cô ăn cơm”.

Bạch Cẩm Hi buồn cười nhưng cố nhịn, thật ra cô cũng hơi ngại khi bị Hàn Trầm bắt ngay tại trận, bởi hành động vừa rồi giống như cô thèm muốn bữa cơm của anh vậy. Hơn nữa, cô đang đi cùng đoàn, làm sao có thể tách riêng?

Thế là cô sải bước dài đi về phía trước: “Anh tưởng tôi muốn ăn cơm của anh hay sao? Mấy phút nữa tôi phải tập hợp rồi, không thể đi cùng anh. Coi như tôi nhận tấm lòng, tôi thật sự phải đi đây…”

Vừa đi qua Hàn Trầm, cổ tay cô đột nhiên bị nắm chặt. Bạch Cẩm Hi giật mình, lập tức quay sang anh. Anh đứng ở ngay bên cạnh, gương mặt gần kề.

Giây tiếp theo, anh liền buông tay cô, nhưng vẫn nhìn cô đăm đăm: “Cô hãy xin nghỉ rồi xuống dưới đợi tôi, tôi đi lấy xe.”

Trước ánh mắt của anh, Bạch Cẩm Hi không thể cự tuyệt, mãi mới thốt ra một từ: “Được”.

Hàn Trầm đưa Bạch Cẩm Hi đến một nhà hàng đủ các món bên bờ sông. Nhà hàng có phong cách bài trí trang nhã, dễ chịu. Cánh cửa gỗ màu nâu sẫm ngăn cách phòng ăn riêng với đại sảnh. Trên đầu là ngọn đèn hình cánh sen, bên ngoài cửa sổ là dòng sông Trường Giang rộng lớn.

Bạch Cẩm Hi ngồi đối diện anh, nghĩ bụng: Xem ra, anh thích những thứ có phong vị cổ xưa như thế này.

Nhân viên phục vụ đưa thực đơn, Hàn Trầm vừa lật giở vừa hỏi: “Cô muốn ăn gì?”

Bạch Cẩm Hi đáp: “Tôi chưa từng đến đây bao giờ, anh cứ gọi đi.”

“Ừ.”

Bạch Cẩm Hi chống cằm, quan sát xung quanh, cuối cùng dừng ánh mắt lại trên người Hàn Trầm. Từ trước đến nay, cô chỉ hay ăn cơm với Từ Tư Bạch và Châu Tiểu Triện. Châu Tiểu Triện thì không nói làm gì. Cô phát hiện phong cách của Hàn Trầm rất khác Từ Tư Bạch.

Mỗi khi gọi món, Từ Tư Bạch đều rất nhã nhặn. Thậm chí, nhân viên phục vụ còn không nỡ lớn tiếng với thư sinh ôn nhu đó.

Còn Hàn Trầm thì sao?

Anh cởi áo jacket vắt lên thành ghế, cúc cổ áo polo cũng mở ra. Sau đó, anh tùy ý đặt một tay lên tay vịn ghế, bàn tay còn lại lật giở thực đơn, sắc mặt không có bất cứ biểu cảm nào.

Trông anh giống công tử quý tộc… Ai mà ngờ lại là cảnh sát hình sự.

Hàn Trầm gọi mấy món rồi ngẩng đầu hỏi nhân viên phục vụ: “Hôm nay có món tổ yến đường phèn không?”

Nhân viên phục vụ đáp: “Có ạ!”

“Lấy một bát cho cô ấy.”

Nhân viên phục vụ nhanh chóng đi ra ngoài. Bạch Cẩm Hi vô cùng ngạc nhiên, cô thật sự không hiểu tại sao Hàn Trầm lại gọi tổ yến cho cô. Lẽ nào trông cô giống người cần tẩm bổ?

“Anh gọi tổ yến làm gì?” Cô lên tiếng: “Món đó đắt như vậy, ăn hết lương của anh thì sao?” Đây là cô nói thật lòng, dù thế nào cũng không nên bắt anh bỏ tiền vào mấy thứ xa xỉ như vậy.

Hàn Trầm châm một điếu thuốc, tựa vào thành ghế phía sau: “Ừ, mời cô ăn bữa này, tôi sẽ phải xơi mì gói liền một tuần”.

Bạch Cẩm Hi không biết lời anh nói là thật hay giả. Cô chỉ “hừm” một tiếng, trong lòng có chút không nỡ.

Anh hít một hơi rồi nói: “Cô đến hôm nào vậy?”

Bạch Cẩm Hi đáp: “Chủ nhật tuần trước”.

Hàn Trầm nhẹ nhàng nhả một làn khói trắng, nhất thời im lặng. Bạch Cẩm Hi đoán, chắc anh đang nghĩ tới tin nhắn cô gửi cho anh ngày hôm đó.

Hàn Trầm cầm cốc trà, uống một ngụm: “Cô có tham gia cuộc tuyển chọn vào ngày mai không?”

Bạch Cẩm Hi: “Tất nhiên.” Câu hỏi này là thừa, ngày mai là ngày cuối cùng của khóa huấn luyện, ai mà chẳng tham gia?

Dưới ánh đèn, đôi mắt anh sâu hun hút, khiến cô nhìn không thấu. Cô quyết định chuyển đề tài: “Anh đã tìm thấy người đợt trước muốn tìm chưa?”

Hàn Trầm từ tốn đáp: “Chưa”.

Một lúc sau, anh lại nói: “Việc tập huấn thế nào?”

Bởi vì thu hoạch không ít nên nhắc đến tập huấn, Bạch Cẩm Hi hào hứng hẳn. Thế là cô kể chuyện, còn anh chăm chú lắng nghe, từ đầu đến cuối không rời mắt khỏi cô. Ánh mắt thâm trầm của anh khiến trái tim Bạch Cẩm Hi bất giác run rẩy.

Khi kể về thành tích, Bạch Cẩm Hi tỏ ra đắc ý: “Tôi và Châu Tiểu Triện xếp thứ nhất và thứ nhì trong lớp. Cậu ấy đứng đầu còn tôi xếp thứ hai”.

“Châu Tiểu Triện ư?” Hàn Trầm tỏ ra hơi bất ngờ.

Bạch Cẩm Hi gật đầu: “Chắc anh không biết, cậu ta là bá chủ trong lĩnh vực học tập, phương diện khác có thể chẳng ra sao, nhưng thi cử rất lợi hại. Cậu ta là “vua thi cử”, tôi chỉ luôn xếp sau thôi”.

Hàn Trầm lại nhìn cô bằng ánh mắt nửa cười nửa không.

Lúc này, nhân viên phục vụ bưng các món lên. Bạch Cẩm Hi cầm đũa, thưởng thức hết món này đến món khác. Quả nhiên đồ ăn ngon tuyệt…

Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt. Anh có vẻ sành sỏi, thảo nào khẩu vị khắt khe như vậy.

Hàn Trầm cũng cầm đũa. Anh ăn rất chậm, chỉ gắp những thứ mình thích. Ví dụ một đĩa xào thập cẩm, anh chỉ gắp độc ngó sen, còn nấm hương, mộc nhĩ và súp lơ xanh, anh không hề động đũa. Ngoài ra, anh cũng không động đến hai món cay.

Không hiểu nguyên nhân tại sao, chỉ yên lặng ngồi ăn cơm cùng anh, tâm trạng của Bạch Cẩm Hi cũng từ từ nở hoa.

Ăn xong, hai người rời khỏi nhà hàng. Lúc này, trời đã tối đen, hai bên bờ sông đèn điện lung linh. Bạch Cẩm Hi xoa bụng, đề nghị: “Chúng ta đi dạo một lát cho tiêu cơm đi!”

“Ừ.” Hàn Trầm vắt áo lên vai, đi bên cạnh cô. Bên bờ sông cây cối mọc um tùm, ở giữa có một con đường nhỏ. Hai người đi dọc theo con đường, chầm chậm tiến về phía trước. Ngọn gió đêm từ bờ sông thổi tới, bọn trẻ chạy đi chạy lại nô đùa, không khí rất dễ chịu.

Bạch Cẩm Hi đã từng nhìn thấy sông Trường Giang vào ban ngày. Con sông rộng lớn cuồn cuộn như mặt biển. Nhưng vào thời khắc này, cô phát hiện một cảnh tượng khác hoàn toàn: Mặt nước tối đen, mỗi khi có tàu thuyền chạy qua nước không ngừng vỗ vào hai bờ, dập dềnh trong đêm tối, khiến lòng người dường như cũng trở nên trống trải.

“Chúng ta ra kia xem đi!” Cô đưa ra đề nghị.

Hàn Trầm không có ý kiến.

Đứng gần mép sông, gió thổi càng lớn hơn. Ngắm từng đợt sóng xô bờ, Bạch Cẩm Hi cảm thấy vô cùng thích thú. Cô chụm hai tay trước miệng, hét lớn : “A a a…”.

Khi cô quay đầu, phát hiện Hàn Trầm đang châm thuốc, khóe miệng cười cười. Một cảm xúc khó diễn tả lan tỏa trong lòng Bạch Cẩm Hi, cô lập tức quay về phía bờ sông, không để lộ tâm tình ra mặt.

Trong đầu chợt vụt qua ý nghĩ tinh nghịch, cô lại một lần nữa hét lớn: ‘Hàn… khốn… kiếp…” Cô kéo dài âm cuối, mang một chút luyến láy, không giống gọi tên người mà giống tiếng rao của ông già đi khắp ngõ phố bán đậu phụ thối mỗi ngày. Bạch Cẩm Hi tiếp tục thốt ra câu tiếp theo: “Đậu… phụ… thối đây!”

“Khụ khụ…” Hàn Trầm bị sặc khói thuốc, vô thức nắm tay cô. Bạch Cẩm Hi quay đầu cười với anh. Cô hơi ngây ra khi bắt gặp gương mặt mơ hồ và đôi mắt thâm trầm của anh dưới ánh trăng bàng bạc.

Anh vẫn còn nắm ngón tay của cô. Trống ngực Bạch Cẩm Hi bất giác đập thình thịch, thình thịch.

“Đi thôi.” Hàn Trầm buông tay cô, quay người đi về phía trước.

Bạch Cẩm Hi vội vàng rảo bước theo anh.

Khi Hàn Trầm lái xe đưa cô về đến khách sạn, đã là hơn chín giờ tối. Bạch Cẩm Hi gặp người quen nên không dám chần chừ. Cô nhảy xuống xe, lên tiếng: “Tôi đi đây, chào anh!”

loading...

“Ừ, tạm biệt!”

Bạch Cẩm Hi đi hai bước lại quay đầu, nở nụ cười khách sáo với Hàn Trầm: “Bao giờ anh đến thành phố Giang nhớ gọi cho tôi, tôi sẽ mời anh ăn cơm.” Ngày kia cô phải ngồi tàu hỏa về quê rồi.

Hàn Trầm nhìn cô, khóe miệng nhếch lên: “Được”.

Bạch Cẩm Hi né tránh ánh mắt anh, quay người đi nhanh vào khách sạn.

Vừa rút thẻ mở phòng, cánh cửa phòng bên cạnh lập tức mở toang, Châu Tiểu Triện đi ra, sắc mặt đầy hưng phấn. Bạch Cẩm Hi không để ý đến cậu ta, đi vào phòng, thả người xuống giường.

Châu Tiểu Triện bám theo, nhìn chằm chằm mặt cô mà không lên tiếng.

Bạch Cẩm Hi nhắm mắt, hỏi: “Cậu đã xin nghỉ giúp tôi chưa?”

“Em xin rồi.” Cậu ta hỏi thăm dò một câu: “Không biết có phải em nhìn nhầm, người lái xe đưa chị về khách sạn là Hàn…”

Bạch Cẩm Hi mở mắt, cười với cậu ta, sau đó đứng dậy đẩy cậu ta ra ngoài cửa: “Nửa đêm nửa hôm chạy đến phòng phụ nữ làm gì, cậu có biết tránh điều dị nghị không hả?”

‘Trời, bà chị thay đổi…” Châu Tiểu Triện chưa kịp nói hết câu, Bạch Cẩm Hi đã đóng sập cửa.

Tắm xong, cô nằm trên giường ngắm ánh trăng ngoài cửa sổ. Sau đó, liếc qua đồng hồ, đoán Hàn Trầm đã về đến nhà. Trái tim cô như có bàn tay gãi nhẹ, hơi ngưa ngứa cũng có chút hỗn loạn. Cuối cùng, cô cầm di động, tìm đến số điện thoại của Hàn Trầm.

Có nên nhắn tin cho anh không?

Trong đầu chợt hiện lên cảnh tượng anh nắm tay cô rồi lập tức buông ra vừa rồi. Ma xui quỷ khiến thế nào, cô nhớ lại đến buổi tối hai người cùng lái mô tô quay về đồn cảnh sát, anh một mình đứng dưới hút thuốc, cả hình bóng cô độc của anh khi rời khỏi phòng hội nghị ở cuộc họp trực tuyến vào tuần trước.

Một nơi nào đó từ sâu thẳm trong nội tâm cô dội lên cảm giác xót xa. Bạch Cẩm Hi nhìn chằm chằm điện thoại, thở dài một tiếng rồi ném nó sang một bên.

Hàn Trầm về đến nhà, tắm rửa xong đã hơn mười giờ. Anh ngồi xuống sofa, cầm di động. Màn hình hiển thị hai tin nhắn, đều là của Tân Giai. Anh không do dự, lập tức bấm nút xóa. Thế là tin nhắn cuối cùng lại thành của Bạch Cẩm Hi, gửi từ cuối tuần trước, khi cô mới đến thành phố Lam.

Anh nhìn tên cô, ngón tay dừng lại ở màn hình, mấy lần định bấm chữ nhưng cuối cùng lại để điện thoại về bàn.

Đêm dài đằng đẵng, Hàn Trầm tựa vào thành ghế, gác tay lên trán. Nhớ đến Bạch Cẩm Hi, anh lại nhếch miệng cười.

Sáng hôm sau, vừa đặt chân vào hội trường tập huấn có sức chứa hơn một trăm người, Bạch Cẩm Hi liền nhận ra bầu không khí có chút khác thường.

Các học viên ai nấy đều nghiêm chỉnh ngồi thẳng người. Mấy học viên bình thường có thành tích không tốt ở hàng ghế sau ra sức lật giở sách như quyết tâm làm điều gì đó. Trên bục giảng phía trước, mấy giáo viên huấn luyện hôm nay cũng mặc cảnh phục, đang thì thào trao đổi. Bên cạnh họ có mấy chỗ ngồi vẫn còn trống, bầu không khí vô cùng trang nghiêm.

Trên bục giảng treo tấm băng rôn với dòng chữ khá lớn: “Hoan nghênh sự chỉ đạo của lãnh đạo đội hình sự Công an tỉnh và các đồng nghiệp”.

Bạch Cẩm Hi và Châu Tiểu Triện ngồi ở hàng cuối cùng. Cô hỏi một học viên đang đăm chiêu đọc sách: “Anh bạn, có chuyện gì vậy? Chẳng phải hôm nay sát hạch rồi tổ chức lễ tốt nghiệp à? Sao lại có cả lãnh đạo đội hình sự Công an tỉnh nữa?”

Đồng nghiệp đáp: “Cô không biết à? Tuy lãnh đạo không có văn bản chính thức, nhưng ai cũng biết, ngày cuối cùng của đợt tập huấn sẽ có một cuộc tuyển chọn. Đội hình sự của tỉnh chuẩn bị thành lập một tổ điều tra đặc biệt gọi là “tổ Khiên Đen”, chuyên phụ trách các vụ án nghiêm trọng. Một trong những mục đích của đợt tập huấn lần này chính là chọn thành viên cho tổ điều tra đặc biệt chuyên giải quyết các vụ án liên hoàn trong phạm vi toàn tỉnh, không thì việc gì tôi phải tham gia? Người trèo chỗ cao, nước chảy chỗ trũng. Mẹ kiếp, môn Tâm lý tội phạm lằng nhằng thế không biết, chẳng thể nhớ nổi…”.

Nghe anh ta nói vậy, Bạch Cẩm Hi và Châu Tiểu Triện đều sửng sốt, đưa mắt nhìn nhau.

Thật ra, điều này cũng không có gì khó hiểu. Nghe nói, Cục công an tỉnh luôn khát hiền tài, lúc nào cũng thích “vơ vét” người có năng lực ở địa phương. Chắc đây là chiêu trò của Cục phó, muốn cô và Châu Tiểu Triện tham gia khóa tập huấn nhưng không nói rõ mục đích. Đồn trưởng còn vui mừng cử hai người đi, trong khi bọn cô dốc hết sức lực để đạt thành tích đầu. Các học viên khác là đối thủ cạnh tranh cũng chẳng mấy thân quen nên họ không hé lộ với cô về cuộc tuyển chọn.

Thảo nào tối qua khi nhắc đến việc tập huấn, Hàn Trầm nhìn cô bằng ánh mắt đó. Không phải anh cho rằng, cô quyết tâm vào tổ điều tra đặc biệt đấy chứ?

Lãnh đạo còn chưa xuất hiện, bầu không khí đã hết sức khẩn trương và nghiêm túc.

Bạch Cẩm Hi mở chai nước khoáng, uống hết ngụm này đến ngụm khác. Châu Tiểu Triện hỏi: “Chị căng thẳng đấy à?”

“Ừ.”

Châu Tiểu Triện đăm chiêu suy nghĩ.

“Cậu nghĩ gì vậy?” Bạch Cẩm Hi hỏi.

“Em đang phân vân, không biết có nên tham gia hay không?”

“Tôi cũng thế.”

Uống nhiều nước là muốn đi vệ sinh. Nhân dịp cuộc tuyển chọn chưa bắt đầu, Bạch Cẩm Hi đứng dậy, chuồn ra cửa sau.

Ngoài hội trường là hành lang dài, bật đèn sáng trưng, Bạch Cẩm Hi lơ đễnh bước đi. Vừa đến đầu cầu thang, cô chợt thấy Hàn Trầm đi lên. Nghe tiếng động, anh liền ngẩng đầu nhìn cô.

Hôm nay, anh cũng mặc cảnh phục, đôi mắt đen sâu thẳm dưới vành mũ như muốn hút cô vào trong đó.

Bạch Cẩm Hi dừng bước, đợi anh tiến lại gần. Vào một khoảnh khắc, cô … quyết định tham gia cuộc tuyển chọn.

“Hôm qua sao anh không nói cho tôi biết thông tin về cuộc tuyển chọn?” Cô lên tiếng: “Làm tôi và Tiểu Triện chẳng chuẩn bị tâm lý gì cả”.

Hàn Trầm dừng bước, không đáp mà hỏi lại: “Hai người có dự định gì?”

“Chúng tôi cứ thử xem sao.” Bạch Cẩm Hi đáp rất khéo.

Hàn Trầm không đổi sắc mặt, đi ngang qua người cô. Bạch Cẩm Hi lập tức kéo tay anh, tất nhiên cũng buông ra ngay.

“Anh cũng là một thành viên của tổ điều tra đặc biệt à?” Cô hỏi.

Anh liếc cô một cái: “Đúng vậy”

Bạch Cẩm Hi mỉm cười: “Với tư cách là người biết rõ nội tình, anh có thể tiết lộ một chút, công việc của tổ điều tra liệu có khó không? Lãnh đạo là ai? Cục phó hay Đội Trưởng Tần? Họ có nghiêm khắc lắm không? Làm việc dưới trướng họ có dễ thở không? Đúng rồi, anh hãy đánh giá xem, liệu tôi có cơ hội hay không?”.

Nghe Bạch Cẩm Hi hỏi một thôi một hồi, Hàn Trầm liền quay người về phía cô, tiến lên một bước. “Cô lấy đâu ra nhiều thắc mắc thế?”

Hai người cách nhau rất gần, Bạch Cẩm Hi vô thức lùi lại phía sau một bước.

Hàn Trầm cúi xuống nhìn cô: “Bạch Cẩm Hi, sự lựa chọn nghề nghiệp và điều động công tác không phải trò đùa. Đừng để bất cứ con người hay sự việc nào ảnh hưởng đến phán đoán của cô”.

Bạch Cẩm Hi im lặng. Bất cứ con người hay sự việc nào ư? Anh đang ám chỉ điều gì vậy?

Vài giây sau, cô đáp: “Tôi không đùa giỡn. Ngược lại, tôi đã suy nghĩ nghiêm túc vấn đề này. Tôi muốn vào tổ điều tra đặc biệt, không phải vì mục đích lên chức hay tăng lương, mà bởi vì môn Tâm lý tội phạm có tác dụng quan trọng trong việc điều tra các vụ án liên hoàn. Tôi muốn dùng sở trường của mình để làm nhiều việc có ích, giúp đỡ nhiều người, cũng muốn học hỏi nhiều điều hơn”.

Hàn Trầm không lên tiếng.

Bạch Cẩm Hi chuyển đề tài: “Người ở chốn giang hồ làm gì có chuyện không dính đao kiếm. Vấn đề tôi vừa hỏi anh cũng là lẽ thường tình, tôi phải tìm hiểu sở thích của lãnh đạo rồi xem môi trường làm việc thế nào. Không thể để hạt giống tốt như tôi bị mai một…”.

Nói đến đây, Bạch Cẩm Hi liền ngậm miệng, bởi cô nhìn thấy Hàn Trầm mỉm cười. Anh mặc bộ cảnh phục vốn đã nổi bật, khi cười trông càng thu hút hơn.

“Sao lại có người phụ nữ như cô chứ?” Anh nói nhỏ rồi quay người đi mất.

Khóe môi Bạch Cẩm Hi bất giác cong lên, cô nhanh chóng đi theo anh vào hội trường. Đúng lúc này, Hàn Trầm đột nhiên giơ tay kéo vành mũ cảnh sát của cô thấp xuống, gần che khuất đôi mắt.

“Mũ kéo thấp, tóc vén ra sau gáy, đừng cười trong lúc phỏng vấn.”

Bạch Cẩm Hi không hiểu: “Tại sao phải làm vậy?”

“Xác suất thành công sẽ cao hơn.” Hàn Trầm vừa nói vừa đẩy cửa đi vào trong.

Bạch Cẩm Hi vừa về chỗ ngồi, cuộc tuyển chọn đã bắt đầu. Giáo viên chủ nhiệm đọc lời phát biểu ngắn gọn rồi giới thiệu người của đội hình sự có mặt ở đây. Đội hình sự gồm bốn người do đội Trưởng Tần dẫn đầu. Hàn Trầm ngồi bên cạnh Tần Văn Lang, chứng tỏ anh là nhân vật số hai của đội.

Khác với vẻ mặt tươi cười của Đội Trưởng Tần, thần sắc Hàn Trầm lãnh đạm, vành mũ kéo hơi thấp, không để lộ bất cứ biểu cảm nào.

Tiếp theo, Đội Trưởng Tần tuyên bố nguyên nhân và yêu cầu của việc thành lập tổ điều tra vụ án đặc biệt.

Tần Văn Lang là người đàn ông tầm ba mươi tư, ba mươi lăm tuổi, thân hình cao lớn, ánh mắt sắc bén. Anh ta chống hai tay xuống bàn, cười nói: “Chính tôi đã ra sức đề nghị cấp trên thành lập tổ điều tra này, coi như một thử nghiệm táo bạo. Tôi sẽ đích thân làm Tổ trưởng. Tuy nhiên, công việc cụ thể thường ngày sẽ do đồng chí Hàn Trầm phụ trách. Chắc mọi người cũng từng nghe nói đến đồng chí Hàn, tôi không cần phải giới thiệu nữa”.

Mọi con mắt đều đổ dồn vào Hàn Trầm. Đồng nghiệp vừa nãy nói nhỏ: “Ồ, thì ra là Hàn Trầm danh tiếng lẫy lừng của đội hình sự. Làm việc dưới trướng của anh ta chắc sẽ mệt chết mất. Nhưng còn cách nào khác, ai bảo đây là nơi tinh anh của tỉnh đều muốn gia nhập cơ chứ, chết thì chết, sợ gì!”

Châu Tiểu Triện tỏ ra xúc động, túm tay Bạch Cẩm Hi: “Thần thám Hàn là Tổ phó kìa!”

Bạch Cẩm Hi hất tay cậu ta, tâm trạng hơi phức tạp. Nếu được chọn, cấp trên trực tiếp của cô sẽ là Hàn Trầm. Vậy mà vừa rồi cô còn hỏi dò anh, lãnh đạo có sở thích gì, dễ thở không…

Tần Văn Lang tuyên bố quy trình tuyển chọn: Buổi sáng thi viết tổng hợp, buổi chiều phỏng vấn. Anh ta, Hàn Trầm và giáo viên chủ nhiệm sẽ trực tiếp phỏng vấn các học viên. Đội Trưởng Tần cũng không nhiều lời, lập tức cho thi viết.

Buổi chiều, Bạch Cẩm Hi ngồi trên hành lang, hai tay đan vào nhau đặt lên đầu gối. Châu Tiểu Triện ngồi cạnh cô, thần sắc hết sức căng thẳng.

Cuộc thi viết đã kết thúc vào buổi sáng, hai người phát huy không tồi. Vì bình thường thành tích luôn đứng nhất nhì nên họ bị xếp phỏng vấn cuối cùng, Bạch Cẩm Hi trước Châu Tiểu Triện.

Các học viên lần lượt đi vào phòng rồi đi ra, có người ủ rũ chán nản, có người tỏ ra phấn khởi. Mặt trời dần xuống núi, hành lang dài ngày càng thưa thớt.

“Bạch Cẩm Hi!” Một học viên đi khỏi phòng phỏng vấn, gọi tên cô.

“Có tôi!” Bạch Cẩm Hi hít một hơi sâu, đứng lên chỉnh lại mũ cảnh sát. Chợt nhớ đến lời nhắc nhở của Hàn Trầm, cô hỏi nhỏ Châu Tiểu Triện: “Tại sao lúc vào phỏng vấn, tôi nên kéo vành mũ xuống thấp, vén tóc ra sau, tốt nhất không cười?”

Không hiểu sao tự dưng cô lại hỏi điều này, Châu Tiểu Triện ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Bởi làm vậy trông chị giống con gái nhà lành hơn chăng?”.

Bạch Cẩm Hi phì cười: “Cậu biến đi!” Nói xong, cô ngẩng đầu, đi vào phòng phỏng vấn.

Căn phòng tương đối nhỏ, ba người đàn ông ngồi sau chiếc bàn dài, trên tay kẹp điếu thuốc.

Thấy Bạch Cẩm Hi đi vào, cả ba đều hướng ánh mắt về phía cô. Cô đưa mắt qua từng người, khẽ gật đầu coi như thay lời chào. Tất nhiên, cô cũng chạm mắt Hàn Trầm nhưng nhanh chóng liếc đi chỗ khác.

Bạch Cẩm Hi ngồi xuống chiếc ghế ở giữa: “Xin chào các lãnh đạo! Tôi là cảnh sát Bạch Cẩm Hi ở đồn Quan Hồ”.

Ngoài Hàn Trầm ra, Tần Văn Lang và giáo viên chủ nhiệm đều cười. Giáo viên chủ nhiệm nói nhỏ: “Đây là nhân tài mà Cục phó dặn phải tập trung sát hạch.” Thanh âm không lớn nhưng Bạch Cẩm Hi vẫn có thể nghe thấy, trong lòng nhen nhóm niềm vui.

Đội Trưởng Tần giở hồ sơ, hỏi: “Bạch Cẩm Hi, tại sao cô muốn gia nhập tổ Khiên Đen?”

Bạch Cẩm Hi đáp: “Để phát huy sở trường của tôi, thực hiện chính nghĩa và công bằng, bắt những tội phạm hung ác, tàn độc phải đền tội, bảo vệ người dân vô tội”.

Đội trưởng Tần và giáo viên chủ nhiệm đều cười tươi. Có lẽ họ cảm thấy thú vị khi bắt gặp một cô gái xinh đẹp tỏ ra mạnh mẽ và quyết đoán như vậy.

Tần Văn Lang lại hỏi thêm vài câu, Bạch Cẩm Hi trả lời trôi chảy. Cô không dùng từ ngữ bóng bẩy mà trả lời rất thành thực và ngắn gọn, trong khi thái độ vô cùng tập trung, nghiêm túc.

“Tôi hỏi xong rồi.” Đội trưởng Tần quay sang Hàn Trầm: “Cậu có định hỏi câu gì không?”

Bạch Cẩm Hi giật mình, lập tức đưa mắt về phía anh. Vừa rồi, khi cô đối đáp, anh hết sức yên tĩnh, cô cũng chẳng dám nhìn anh.

Hàn Trầm ngẩng đầu, bốn mắt chạm nhau. Sau đó, anh mở quyển sổ ghi chép trước mặt, lật giở từng trang một.

Bạch Cẩm Hi vẫn giữ nụ cười trên môi nhưng trong lòng hồi hộp chờ đợi. Lẽ nào anh định sát hạch cô thật sao? Anh tỏ ra nghiêm túc như vậy, lẽ nào không muốn nhận cô vào đội?

“Tôi không có vấn đề gì cả.” Giọng nói trầm thấp vnag lên, Hàn Trầm đóng quyển sổ, bình thản liếc cô một cái.

Tần Văn Lang và giáo viên chủ nhiệm cười cười. Bạch Cẩm Hi thở phào nhẹ nhõm. Anh đúng là… khốn kiếp, chắc chắn cố ý hù dọa cô.

“Cô hãy về đợi thông báo, nhưng nhớ chuẩn bị sẵn sàng, nhanh nhất tuần sau sẽ được điều động lên Công an tỉnh làm việc.” Đội trưởng Tần mở miệng.

Bạch Cẩm Hi ra ngoài, đến lượt Châu Tiểu Triện vào phỏng vấn. Lúc này, hành lang đã vắng lặng, cô đi đến bên cửa sổ, thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Đằng sau vang lên tiếng mở cửa và tiếng bước chân, Bạch Cẩm Hi quay đầu, phát hiện Hàn Trầm đang đi về phía mình.

“Hừ.” Cô quay lại cửa sổ: “Vừa rồi sao anh lại hù dọa tôi?”

Hàn Trầm cũng dừng bước bên cửa sổ. Im lặng vài giây, anh đột nhiên mở miệng: “Cô và Châu Tiểu Triện, chỉ có thể chọn một người”.

Bạch Cẩm Hi lập tức quay sang anh. Gương mặt anh không để lộ bất cứ biểu cảm nào.

“Hai người cùng thuộc một đồn cảnh sát.” Anh tiếp tục mở miệng.

Lòng Bạch Cẩm Hi chùng xuống. Ngẫm nghĩ một lúc, cô lên tiếng: “Thế thì các anh hãy chọn Tiểu Triện đi. Đây là cơ hội tốt…”.

Hàn Trầm nhìn cô chằm chằm: “Tôi trêu cô đấy. Đừng tưởng là thật.”

Bạch Cẩm Hi: “Anh…”

Hàn Trầm hơi nheo mắt, khóe miệng thấp thoáng ý cười. Sau đó, anh lại đẩy cửa đi vào phòng, Bạch Cẩm Hi dõi theo bóng lưng người đàn ông, miệng cười tủm tỉm.

Cô lại quay người, dõi mắt ra ngoài cửa sổ. Phía xa xa, ánh tịch dương chiếu xuống khiến dòng sông lấp lánh. Vào thời khắc này, không phải cô nghĩ đến quá khứ tệ hại hay tiền đồ mờ mịt, cũng không phải nghĩ đến người đàn ông trong giấc mơ hay Hàn Trầm.

Cô nghĩ, có lẽ cô sẽ tới một vũ đài rộng lớn, theo đuổi giấc mơ càng có ý nghĩa hơn. Cuộc đời cô vẫn còn rất dài.

Bạch Cẩm Hi, mày phải dốc hết sức lực mỗi ngày, để cuộc sống càng trở nên tươi đẹp hơn.

Mục lục
loading...