Menu

Truy Tìm Ký Ức-Chương 11


Truy Tìm Ký Ức


Tác giả: Đinh Mặc


Chương 11: Lưu Luyến Si Mê

Hàn Trầm ở dưới hút thuốc một lúc mới lên tầng hai. Đến cửa phòng thẩm vấn, anh liền nhìn thấy Bạch Cẩm Hi ngồi đối diện Trần Ly Giang, hai người đang trò chuyện.

Châu Tiểu Triện đứng ngoài hành lang, tiến lại gần: “Thần thám Hàn, Trần Ly Giang đã thừa nhận mọi tội lỗi của mình. Bây giờ cứ tạm giam giữ anh ta trước, Đồn trưởng bảo mọi người làm việc liên tục nhiều ngày đêm nên cũng mệt mỏi rồi, sáng sớm mai cùng đồng nghiệp của chi cục chính thức thẩm vấn anh ta”.

Hàn Trầm gật đầu, dõi mắt về phía Bạch Cẩm Hi: “Bây giờ không cần thẩm vấn thì cô ấy làm gì vậy?”.

Châu Tiểu Triện cười cười: “Anh không biết đấy thôi. Lần nào lão đại cùng trò chuyện riêng với tội phạm, còn không cho người khác tham dự. Chúng tôi cũng quen rồi, anh khỏi cần để ý đến chị ấy”.

Nói xong, cậu ta liền rời đi. Hàn Trầm vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn hai người trong phòng qua tấm kính thẫm màu.

Bạch Cẩm Hi có vẻ mặt bình thản, tựa như không phải đang thẩm vấn phạm nhân mà đang trò chuyện với một người bạn. Ánh đèn chiếu xuống gương mặt cô càng tôn thêm làn da trắng và đôi mắt đen ngời sáng. Cô rút một điếu thuốc đưa cho Trần Ly Giang. Hắn nhận lấy, cô đứng dậy, giơ tay châm lửa cho hắn.

Hai người lại nói vài câu. Cuối cùng, Bạch Cẩm Hi đứng lên, đẩy cửa đi ra ngoài. Trần Ly Giang ngồi bất động, thần sắc trầm tĩnh. Một lúc sau, hắn bỏ điếu thuốc, giơ hai tay ôm mặt, đồng thời cúi thấp đầu.

Bạch Cẩm Hi về chỗ ngồi của mình, bắt đầu bận rộn. Tuy vụ án đã được phá nhưng công việc tiếp theo cũng không ít. Bây giờ, cô chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành, sau đó nghỉ ngơi vài ngày cho thoải mái tinh thần.

Vừa gõ vài chữ lên máy tính, Bạch Cẩm Hi liền nghe thấy giọng nói quen thuộc: “Trước khi ra ngoài, cô nói điều gì với Trần Ly Giang vậy?”.

Cô liền ngẩng đầu, bắt gặp Hàn Trầm chống một tay xuống bàn, đang nhìn cô chăm chú.

Bạch Cẩm Hi đẩy bàn phím, ngả người vào thành ghế phía sau.

“Anh có biết tại sao anh ta muốn nghe tiếng chuông không?” Cô lên tiếng. “Vì anh ta và vợ cũ Hứa Doanh quen nhau ở chùa Bảo An. Họ lần đầu tiên nhìn thấy nhau vào lúc tiếng chuông vang lên. Đây là câu chuyện lãng mạn biết bao.”

Cô từ tốn nói tiếp: “Sau đó, vào mỗi ngày kỷ niệm quan trọng và sinh nhật của vợ cũ, Trần Ly Giang đều lên chùa Bảo An, nhờ các sư đánh chuông, còn hai vợ chồng anh ta cùng nhau có một bữa tiệc ngọt ngào, rất thân mật và thắm thiết ở nhà. Hôm nay, các đồng nghiệp đã tìm đến Hứa Doanh, chị ta cũng chứng thực điều này. Vì Trần Ly Giang có tính cách nóng nảy, thu nhập thấp nên chung sống lâu ngày, Hứa Doanh không chịu nổi. Hơn nữa, do chị ta làm hướng dẫn viên du lịch nên vợ chồng họ gần ít xa nhiều. Cuối cùng kết quả như chúng ta thấy, chị ta rời bỏ Trần Ly Giang”.

Hàn Trầm kéo chiếc ghế, ngồi xuống phía đối diện, vặn nắp chai nước khoáng.

Bạch Cẩm Hi tiếp tục lên tiếng: “Về việc tại sao lại cứu mẹ con Tư Tư, anh ta chỉ hỏi tôi một câu: Cô đã bao giờ mua đĩa phim cấm chưa? Có bao giờ gặp cảnh người mẹ ôm con bán đĩa không? Tôi nói tôi từng gặp qua nhiều lần. Hứa Doanh cũng tiết lộ, chị ta từng sảy thai. Chuyện này khiến Trần Ly Giang bị đả kích nặng nề”.

Nói đến đây, bỗng cô dừng lại. Hàn Trầm đang ngửa cổ uống nước. Mí mắt anh cụp xuống, sống mũi lấp lánh, theo động tác uống nước, yết hầu của anh hơi chuyển động.

Anh uống một hơi hết chai nước rồi ném vỏ chai vào thùng rác. Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, anh liền nhìn qua bên này.

Bạch Cẩm Hi liền đưa mắt đi chỗ khác, đồng thời mở miệng: “Cuối cùng, tôi nói với anh ta: Tôi biết anh rất yêu chị ấy. Yêu điên cuồng một người thật ra cũng chẳng có gì là sai trái. Nhưng chắc anh cũng hiểu, cho dù anh làm vậy cũng chẳng cứu nổi bản thân. Hơn nữa, ai sẽ cứu những cô gái bị anh hãm hại? Thật ra, anh không hề muốn gây tổn thương cho họ đúng không? Anh chỉ khao khát cảm giác ấm áp quen thuộc mà thôi. Trên đời này có biết bao người cầu mà không được, nhưng họ vẫn phải chịu đựng đấy thôi. Thật ra, cứ cố gắng sống, cuộc đời cũng trôi qua rất nhanh. Sau này nếu có thể ra tù, anh hãy đi thăm bọn họ, xem họ sống hạnh phúc hay không, rồi tự hỏi bản thân, xem anh có thể tha thứ cho mình hay không?”.

Hàn Trầm im lặng nhìn Bạch Cẩm Hi, đến mức cô thấy không thoải mái: “Sao thế? Tôi nói rất tình cảm, đi vào lòng người đúng không?”.

“Ừ, khoác lác rất giỏi.” Anh nghiêng đầu châm một điếu thuốc.

“Xì.”

Lúc này, Tiểu Tề đi vào, đưa một tập hồ sơ cho Bạch Cẩm Hi, hai người bắt đầu trao đổi công việc. Còn Hàn Trầm ngồi bên cạnh, lặng lẽ hút thuốc. Một lúc sau, anh cúi xuống nhìn đồng hồ.

Vì đã có kết quả giám định sơ bộ hiện trường nơi Tăng Phương Bình bị giết nên mấy người cảnh sát hình sự liên tục đi vào, trao đổi với Bạch Cẩm Hi. Cô tập trung vào công việc, quên cả Hàn Trầm.

Đợi đến lúc mọi người đi hết, Hàn Trầm mới đứng lên: “Tôi về đây”.

Bạch Cẩm Hi đang mải xem báo cáo giám định tử thi, chỉ “ừ” một tiếng mà không ngẩng đầu.

Từ góc độ này, Hàn Trầm chỉ nhìn thấy đỉnh đầu cô. Anh từ từ nhếch miệng.

“Bạch Cẩm Hi, tạm biệt.”

Bạch Cẩm Hi thờ ơ giơ tay vẫy vẫy: “Tạm biệt”.

Không biết bao lâu sau, cảm thấy cổ họng hơi khô rát, cô mới lấy cốc trà ở trên bàn. Khoé mắt chợt phát hiện, Hàn Trầm đã không thấy bóng dáng. Không chỉ chỗ ngồi mà cả bàn làm việc của anh cũng thu dọn sạch sẽ, chẳng lưu lại thứ gì.

Cô ngẩn người, trong đầu bây giờ mới vang lên câu nghe được từ lúc nãy:

“Tôi về đây.”

“Bạch Cẩm Hi, tạm biệt.”

Anh rời khỏi thành phố Giang rồi sao?

Bạch Cẩm Hi vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này đã là đêm khuya, sân trước đồn cảnh sát vô cùng vắng lặng, chẳng còn hình bóng của người đàn ông đó nữa.

Cô rút điện thoại, tìm đến tên “Hàn khốn kiếp” trong danh bạ, lập tức gọi đi.

“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi đã tắt máy…”

Giống như chứng thực suy đoán của cô, bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng ầm ầm, một chiếc máy bay bật đèn sáng bay vút trên không trung.

Bạch Cẩm Hi ngẩn ngơ một lúc, não bộ bật ra ý nghĩ: Anh ấy đi rồi, trong khi mình vẫn chưa mua đặc sản giúp anh ấy.

Chuyến bay của Hàn Trầm đáp xuống thành phố Lam vào lúc nửa đêm. Sân bay hầu như đã tắt đèn, chỉ để lại ánh sáng trên lối đi ra ngoài. Bốn bề vô cùng yên tĩnh, Hàn Trầm đeo kính râm, kéo vali đi theo dòng người. Vì đã ngủ một giấc trên máy bay nên ánh đèn sáng khiến anh không mấy dễ chịu.

Ngoài cửa xuất hiện một người phụ nữ mặc bộ váy màu ngó sen, mái tóc hơi dài xoăn, gương mặt trắng ngần nổi bật giữa đám đông. Vì là con gái Hiệu trưởng trường đại học nên khí chất của cô tương đối xuất chúng. Thỉnh thoảng lại có người liếc nhìn cô, có lẽ muốn xem cô đang đợi ai. Cô gái cầm di động, kiễng chân, ôm cánh tay ngó nghiêng.

Hàn Trầm không dừng bước, thản nhiên đi qua cô gái.

“Hàn Trầm!” Cô gọi tên anh bằng giọng điệu du dương dễ nghe.

Hàn Trầm dừng lại. Cô gái đã đuổi theo, định cầm vali trong tay anh. Anh liền né tránh, sắc mặt không chút biểu cảm, tiếp tục đi về phía trước.

“Anh đã nói rồi, không cần em đến đón.” Ngữ khí của anh rất lạnh nhạt.

Cô gái không lên tiếng, hai người im lặng đi ra ngoài. Tới cửa xoay của sân bay, cô mới mở miệng: “Em sợ buổi tối không bắt được xe nên mới tới cơ quan của anh lấy xe rồi lái đến đây”. Cô vừa rút chìa khoá xe, Hàn Trầm liền đoạt lấy.

“Ai đưa chìa khoá cho em?” Anh vừa đi vừa hỏi. “Sau này đừng có động vào xe của anh.”

Cô gái dõi theo bóng lưng Hàn Trầm, yên lặng một lúc, ngẩng đầu nhìn bầu trời, thở dài một tiếng rồi đuổi theo anh.

Bãi đỗ xe vắng lặng như tờ, Hàn Trầm bỏ vali vào cốp sau, mở cánh cửa ở vị trí tài xế. Cô gái vừa định mở cửa ghế lái phụ, Hàn Trầm liền tháo kính, quay sang nói với cô: “Em ngồi đằng sau đi!”.

Cô gái ngoan ngoãn ngồi vào hàng ghế sau. Hàn Trầm lạnh nhạt nhấn ga, chiếc Land Rover phóng đi như bay.

Rời khỏi đường cao tốc sân bay đi vào trong phố, lượng xe cộ đi lại nhiều hơn nên Hàn Trầm giảm tốc độ. Đèn đường chiếu vào cửa xe, tựa như một dòng sông ánh sáng ngoằn ngoèo.

Cô gái tên Tân Giai không rời mắt khỏi gương mặt nghiêng của Hàn Trầm nhưng anh không hề quay đầu. Một lúc sau, cô dõi mắt ra ngoài cửa sổ.

“Lần này, anh có tìm thấy “cô ấy” không?” Tân Giai đột nhiên mở miệng hỏi. “Lại chẳng có kết quả đúng không?”

Hàn Trầm đáp: “Không liên quan đến em”.

Tân Giai ôm hai cánh tay, khoé mắt ẩn hiện ý cười như có như không.

“Hàn Trầm!” Cô nói tiếp: “Phải làm thế nào anh mới chịu tin, người được coi là “cô ấy” không hề tồn tại. Anh không tin lời em đã đành, còn không tin lời bố mẹ, bạn bè anh. Thật ra đây chỉ là ảo giác và giấc mộng nảy sinh trong một năm anh hôn mê bất tỉnh mà thôi. Bác sĩ tâm lý cũng nói thế. Anh cứ tiếp tục giày vò bản thân, chẳng phải sẽ có lỗi với cô chú hay sao?”.

Hàn Trầm chau mày: “Em nói đủ chưa? Anh tìm ai là việc của anh. Bố mẹ anh dù thích em đến mấy, dù coi em là con dâu đi chăng nữa, em cũng sẽ không trở thành vợ của Hàn Trầm này, em đã nghe rõ chưa?”.

Tân Giai im lặng. Một lúc sau, cô gạt lệ, lên tiếng: “Hàn Trầm, em sẽ luôn đợi anh. Không phải vì em muốn làm con dâu nhà họ Hàn, mà vì em thương anh, không muốn từ bỏ anh. Bởi em tin, một ngày nào đó anh sẽ thông suốt, người từ nhỏ đến lớn luôn ở bên anh là em chứ không phải ai khác”.

Hàn Trầm lặng thinh.

Một lúc sau, ô tô dừng lại trước cửa một khu chung cư.

“Đến nhà em rồi.” Hàn Trầm vẫn đặt hai tay trên vô lăng: “Xuống xe đi!”.

Nhìn từ đằng sau, thân hình anh thẳng tắp, không một chút dịu dàng y như gương mặt của anh. Tân Giai vừa xuống xe, đóng cửa, anh đã rồ ga phóng đi.

Hàn Trầm sống ở khu chung cư gần Cục Công an, là một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, diện tích không lớn. Anh dành một gian làm thư phòng, gian còn lại là phòng ngủ. Cả căn hộ bài trí đơn giản nhã nhặn, ngăn nắp, sạch sẽ.

Khi Hàn Trầm tắm xong, đi ra ngoài, đồng hồ hiển thị hơn một giờ sáng. Trên người chỉ quấn khăn tắm, anh đứng bên cửa sổ phòng khách. Ngoài cửa sổ, cả thành phố dường như đã chìm vào giấc ngủ.

Lời nói của Tân Giai vẫn còn vang vọng bên tai anh: Đó chỉ là ảo giác và giấc mộng trong một năm anh hôn mê bất tỉnh mà thôi! “Cô ấy” vốn không hề tồn tại.

Hàn Trầm giơ tay bóp trán. Nghe nói trong một lần phá án, anh gặp sự cố bất ngờ, đầu bị tổn thương dẫn đến mất trí nhớ. Mấy năm nay, thỉnh thoảng đầu anh vẫn đau như búa bổ.

Anh đổ ra hai viên thuốc giảm đau, nuốt vào cổ họng rồi ngồi xuống ghế. Một lúc sau, cơn đau dịu bớt, anh mở mắt, trán rịn đầy mồ hôi.

Anh đột nhiên nhớ tới Bạch Cẩm Hi. Nhớ đến câu cô nói với tên tội phạm cưỡng dâm: Trên cõi đời này có biết bao người cầu mà không được, nhưng họ vẫn phải chịu đựng đấy thôi. Thật ra, cứ cố gắng sống, cuộc đời cũng trôi qua rất nhanh.

Hàn Trầm nhếch mép. Câu nói của Bạch Cẩm Hi khá nhẹ nhàng nhưng cũng rất có lý. Người phụ nữ cầu mà không được giống một giấc mơ hão huyền trói buộc anh. Không ai nói cho anh biết về sự tồn tại của người con gái đó, anh thậm chí không nhớ dáng vẻ và diện mạo của cô. Tuy nhiên, trong lúc ngủ, lúc ăn cơm, trái tim anh vô cớ hỗn loạn. Anh luôn cảm thấy có một người ẩn giấu trong tim, luôn ở bên cạnh và tồn tại trong sinh mệnh của anh.

Hàn Trầm châm điếu thuốc, lặng lẽ hút một lúc. Có lẽ buổi đêm mát lạnh nên anh đột nhiên nhớ tới cảnh cùng Bạch Cẩm Hi lái mô tô.

Bàn tay kẹp thuốc lá bất giác dừng lại. Trong những năm qua, không phải không có phụ nữ từng thử quyến rũ hay bám riết lấy anh. Tân Giai là ví dụ điển hình nhất. Ngoài ra, anh đi đến đâu cũng gặp người như vậy. Nhưng anh chưa từng rung động. Từ trước đến nay, anh đều không nhượng bộ. Nếu đối phương càng bám chặt, anh sẽ càng từ chối một cách cứng rắn hơn.

Nhưng hôm nay… Anh vẫn còn nhớ rõ cảm giác lúc tựa vào người cô. Rõ ràng đội mũ bảo hiểm, nhưng anh vẫn ngửi thấy mùi hương toả ra từ mái tóc của cô. Làn da trên cổ và cánh tay người phụ nữ trắng trẻo mịn màng, bờ eo của cô mảnh mai, mềm mại. anh không thể coi như không nhìn thấy.

Khi anh vòng tay qua người Bạch Cẩm Hi để cầm lái, rõ ràng chỉ là hành động vào giây phút khẩn cấp nhưng trong lòng anh vẫn dâng tràn cảm giác ấm áp. Từ đầu đến cuối, Bạch Cẩm Hi không hề quyến rũ anh, mà ngược lại, là anh quyến rũ cô mới đúng. Giữ khoảng cách như gần như xa, thì thầm trò chuyện bên tai cô, thấy cổ cô cứng đờ mà giả vờ như không biết…

Liệu có phải một thân một mình đã quá lâu, hay là mãi vẫn không tìm thấy người con gái kia nên anh mới nhen nhóm nỗi khao khát? Hay là trong lòng anh cũng có một chút oán hờn đối với sự biến mất quá lâu của người con gái mà anh không nhớ mặt? Vì thế nên anh mới như bị ma ám, bắt đầu lưu luyến cảm giác ấm áp khi cô ở trong lòng.

Hàn Trầm hít một hơi thuốc, từ từ nhắm nghiền hai mắt, tựa vào thành ghế phía sau.

Đêm mùa hạ ở thành phố Lam tương đối mát mẻ. Ngọn gió của sông Trường Giang thổi từ hướng bắc tới, mang đến không khí dễ chịu cho cả thành phố. Rất nhiều người đã ngủ say, cũng không ít người mới bắt đầu cuộc sống.

Tại một khu tập thể lâu đời ở trung tâm thành phố, một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, mặc áo may ô đứng ở ban công nhà mình uống bia. Trong phòng, vợ anh ta đang thu dọn bát đĩa, miệng không ngừng làu bàu.

Một con muỗi bay qua, người đàn ông đập bốp một cái lên cánh tay mình. Giây tiếp theo, anh ta hơi ngây ra. Bởi anh ta dường như nghe thấy âm thanh nào đó phát ra từ người mình.

Anh ta nghi hoặc cúi đầu, đờ người trong giây lát. Vì bên ngực trái của anh ta, ngay vị trí trái tim bỗng xuất hiện một vệt màu đỏ từ bao giờ. Anh ta sờ vào rồi đưa lên mũi ngửi, hình như là mùi mực đỏ.

Người đàn ông biến sắc mặt, thò cổ ra ngoài ban công mắng xối xả: “Mẹ nó, đứa nào bắn lung tung vào người ông thế? Các anh chị không dạy bảo con mình, còn để nó nghịch ngợm, tôi mà bắt được sẽ cho một trận nên thân”.

Đáp lại anh ta là không khí tĩnh lặng.

Mười phút sau, ở một khu vực khác cách đó không xa, một thanh niên ngồi ở sofa trong nhà mình, chân tay không ngừng múa may. Anh ta vừa nghe nhạc vừa hút thuốc. Căn hộ hết sức bẩn thỉu, vỏ ghế sofa không còn nhận ra màu sắc ban đầu, trên bàn đầy hộp cơm, chai nước khoáng… Ruồi nhặng bay loạn xạ.

Nhạc mở rất lớn, người thanh niên gật gù đắc ý, giống như đang hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình.

“Pằng!”

loading...

Anh ta mơ hồ nghe thấy tiếng động khẽ nhưng không hề bận tâm.

Cho tới khi đi vào nhà vệ sinh, anh ta mới phát hiện trên ngực áo sơ mi xuất hiện một vết màu đỏ. Anh ta nhíu mày, giơ tay sờ, phát hiện là một loại thuốc màu nào đó. Tuy nhiên, anh ta cũng chẳng để ý, tiếp tục lắc lư theo điệu nhạc.

Một tiếng đồng hồ sau, tại cửa hộp đêm Vương Triều Kim Cương cách căn hộ bẩn thỉu khá xa, một đám thanh niên nam nữ ôm nhau đi ra ngoài. Trong đó có một cô gái ăn mặc rất hở hang, váy ngắn như không thể ngắn hơn, dưới chân đi đôi bốt cao gót. Một chàng trai trẻ giơ tay siết eo cô gái, cô liền đẩy tay cậu ta: “Tránh ra đi!”. Mọi người xung quanh đều cười ha hả, cô gái cũng mỉm cười, rồi lại kéo cậu thanh niên về phía mình. Hai người hôn nhau cuồng nhiệt, đám đông xung quanh huýt sáo tán thưởng.

“Pằng!”

Không ai nghe thấy tiếng động lạ, đám người tiếp tục đi về phía trước. Tới bãi đỗ xe, nơi có ánh đèn sáng, một người “ồ” lên kinh ngạc, chỉ vào ngực cô gái: “Gì thế kia? Cậu bị chảy máu à?”.

Mọi người đều quay sang cô. Cô gái cúi đầu sờ sờ, phát hiện là mực đỏ.

“Là ai làm?” Cô gái tức giận, giơ ngón tay dính mực đỏ bôi vào mặt người đứng bên cạnh: “Vừa rồi ai lén lút ném đồ lên ngực tôi? Đáng ghét thật đấy!”.

Đám thanh niên ồn ào náo nhiệt, cười nói vui vẻ, cuối cùng nhảy lên hai chiếc xe thể thao màu sắc rực rỡ, phóng đi mất.

Buổi đêm lại khôi phục trạng thái tĩnh mịch. Thành phố đồng bằng nằm bên bờ sông vào thời khắc này yên tĩnh như ảo ảnh trên sa mạc. Bầu trời trong vắt, ánh trăng bàng bạc, rất nhiều toà cao ốc chỉ còn lại vài ngọn đèn le lói, giống như muốn chiếu rọi giấc mộng của con người.

Ở tầng trên cùng một toà cao ốc nào đó, đèn vẫn bật sáng trưng. Một người đàn ông đứng trước bức tường kính. Tay trái anh ta cầm một khẩu súng, từ mũi súng có dòng chất lỏng màu đỏ từ từ nhỏ xuống, trong khi bàn tay anh ta cũng nhuộm một màu đỏ.

Anh ta đứng bất động hồi lâu rồi ngẩng đầu nhìn tường kính trước mặt. Bên trên có dãy số viết bằng mực đỏ: “1, 2, 3, 4, 5, 6, 7”.

Sau đó, anh ta giơ tay, dùng ngón trỏ dính đầy mực đỏ nhẹ nhàng đánh dấu “X” lớn lên mỗi chữ số.

Anh ta cúi đầu, một tay chống lên tường kính, bàn tay còn lại viết chữ cái “T” rất to, nghiêng nghiêng ngả ngả ở góc phải bên dưới dãy chữ số.

Mực không ngừng chảy, vết tích trên tường kính dần nhoè nhoẹt thành một khối, cuối cùng chẳng nhìn ra thứ gì.

Người đàn ông kia cúi đầu, giữ nguyên tư thế bất động.

Ở thành phố Giang, Bạch Cẩm Hi ngồi trước máy tính, gặm đầu bút, thỉnh thoảng lại viết viết vẽ vẽ lên giấy. Là dân bản địa nhưng không có ký ức, cô đành phải lên mạng nghiên cứu các món đặc sản của quê hương.

Đào khô của nhãn hiệu đồ khô Trần Ký… Dân mạng nhận xét mùi vị chuẩn nhất, mua một cân rưỡi.

Đậu phụ bán ở phía đông thành phố… Món này cô không thích, mua một gói thôi.

Vịt om… Cô cảm thấy món này ngon nhất, năm túi có đủ không nhỉ?

Sau khi ghi chép xong xuôi, Bạch Cẩm Hi gấp tờ giấy bỏ vào túi quần. Châu Tiểu Triện vừa định đứng lên đi ăn sáng, nhìn thấy cô, cậu ta liền “ồ” một tiếng: “Lão đại, chẳng phải hôm nay chị được nghỉ sao? Vẫn chưa về à?”.

“Tôi tra ít tài liệu, về ngay đây.” Cô hàm hồ đáp, đồng thời đứng lên.

Hai người đi đến cửa liền nhìn thấy một hình bóng quen thuộc cùng Đồn trưởng đang từ phía cầu thang đi tới.

Người đó chính là Từ Tư Bạch.

Châu Tiểu Triện tựa vào cánh cửa, nói nhỏ: “Kỳ thực, em cảm thấy bác sĩ Từ vẫn hợp với chị hơn. Tuy thái độ của anh ấy đối với chị không rõ ràng nhưng trong công việc, anh ấy là người đàn ông giỏi giang, quyết đoán. Có câu nói thế nào nhỉ? Nước xa không cứu được lửa gần”.

Bạch Cẩm Hi lườm cậu ta một cái. Châu Tiểu Triện lập tức đổi giọng: “Nói vậy có vẻ không chuẩn lắm, anh ấy không thích hợp, không thích hợp. À… gọi là tay ngắn không thể với tới trời mới đúng”.

Bạch Cẩm Hi chẳng thèm để ý đến cậu ta. Cô liếc qua Từ Tư Bạch ở phía xa rồi quay người chuồn ra cửa sau. Châu Tiểu Triện dõi theo bóng lưng cô, tâm trạng hơi khó diễn tả. Không hiểu tại sao, lão đại bắt đầu trốn tránh, không chịu cùng bác sĩ Từ ăn trưa.

Cách đó hơn chục mét, Từ Tư Bạch đang trò chuyện với Đồn trưởng. Chủ yếu là Đồn trưởng nói, còn anh tập trung lắng nghe. Vào một khoảnh khắc nào đó, anh đột nhiên có linh cảm, lập tức ngoảnh đầu, phát hiện hình bóng quen thuộc đang bước đi rất nhanh rồi biến mất ở đầu hành lang.

Từ Tư Bạch hơi ngây ra.

“Tiểu Từ, cứ quyết định như vậy đi.” Đồn trưởng lên tiếng.

Từ Tư Bạch thu hồi tầm mắt, cười cười: “Được”.

Ngoài đường nóng bức hơn trong phòng rất nhiều. Bạch Cẩm Hi đứng ở một tiệm tạp hoá, một tay cầm tờ giấy đã ghi chép từ trước, một tay cầm mấy chiếc túi nilon đựng đồ.

“Cháu lấy năm túi cánh vịt, cổ vịt cũng năm túi.” Cô cất cao giọng.

“Được thôi!” Ông chủ quán cười híp mắt. “Vậy cô lấy loại hơi cay, cay vừa hay cay đặc biệt?”

Bạch Cẩm Hi ngẫm nghĩ rồi lên tiếng: “Chú đợi cháu một lát!”.

Cô ngồi xuống chiếc ghế ở cửa tiệm, mua một cốc chè đỗ xanh rồi rút di động, tìm đến tên đã được sửa thành “Hàn Trầm” trên danh bạ. Anh đã đi bốn năm ngày, nhưng không một lần liên lạc.

Cô nhắn tin: Anh có ăn cay không?

Hai phút sau vẫn không có hồi đáp, Bạch Cẩm Hi chợt nghĩ tới một khả năng. Không phải người đàn ông này không lưu số điện thoại của cô đấy chứ?

Rất có khả năng đó.

Thế là Bạch Cẩm Hi lại bấm mấy chữ: Tôi là Bạch Cẩm Hi. Nghĩ thế nào, cô cố tình thêm một câu: Bạch Cẩm Hi ở đồn Quan Hồ.

Cục Công an tỉnh nằm ở trung tâm thành phố Lam, một toà nhà cao tầng màu trắng trang nghiêm và yên tĩnh. Bây giờ là buổi trưa, Hàn Trầm ngồi sau bàn làm việc. Trước mặt là hai đồng nghiệp vừa tìm anh hỏi về một vụ án nào đó.

Di động đặt trên bàn đột nhiên rung rung. Anh cầm lên xem rồi lại đặt xuống, tiếp tục nghe đồng nghiệp nói chuyện. Kết quả hai phút sau, điện thoại lại một lần nữa báo có tin nhắn. Anh lại cầm điện thoại, khoé miệng thấp thoáng ý cười. Phát hiện anh liên tục nhận được tin nhắn, hai đồng nghiệp đều dừng lại.

Hàn Trầm bấm chữ rất nhanh, ngón tay thoăn thoắt, loáng một cái đã gửi đi: Hơi cay một chút là được.

Bạch Cẩm Hi nhanh chóng nhắn lại một biểu tượng hai ngón tay, ám chỉ “OK”.

Một lúc sau, vụ án bàn xong, hai đồng nghiệp bắt đầu tán gẫu. Hàn Trầm tựa vào thành ghế, cầm di động, xoay hai vòng trong tay rồi gửi đi một câu ngắn gọn: Cảm ơn!

Cô vẫn trả lời rất nhanh: Cảm ơn gì chứ, xin nhận tấm lòng là được.

Hàn Trầm nhìn chằm chằm tin nhắn, khoé miệng bất giác mỉm cười. Cô gái này đúng là thù dai, vẫn còn nhớ lần trước anh “xin nhận tấm lòng” túi bánh bao của cô.

Bắt gặp vẻ mặt của anh, đồng nghiệp ở bên cạnh liền “ngửi” ra mùi bất thường. Ở Cục Công an tỉnh, Hàn Trầm có một biệt hiệu phổ biến rộng ri. Tuy nhiên, mọi người chỉ dám gọi ở sau lưng, đặc biệt là các đồng nghiệp nữ, không ai dám gọi trước mặt anh. Đó là “Tiếu Hàn Trầm”.

Biệt danh này xuất phát từ nhân vật thiếu niên anh hùng “Tiếu La Thành”, con trai của Yến Vương đời Đường trong tác phẩm Tuỳ Đường diễn nghĩa. Người này dũng mãnh thiện chiến, giết vô số kẻ địch nhưng luôn có bộ mặt lạnh, không nói cười tuỳ tiện, khiến người khác cảm thấy rất khó gần.

Hôm nay tận mắt chứng kiến “Tiếu Hàn Trầm” cầm di động nhắn tin, miệng còn cười cười, họ không ngạc nhiên mới lạ.

Gửi xong tin nhắn, Hàn Trầm phát hiện các đồng nghiệp nhìn mình bằng ánh mắt tò mò. Anh thản nhiên đứng dậy, nhét di động và bao thuốc vào túi quần rồi đi ra ngoài.

Giờ này, hành lang không một bóng người. Hàn Trầm tựa vào lan can, châm một điếu thuốc. Một lúc sau, điện thoại trong túi quần lại rung rung.

Mã số bưu kiện là 8794XXX1, chắc ngày mai anh sẽ nhận được.

Hàn Trầm nhắn lại: Bao nhiêu tiền?

Đợi một lúc lâu, đầu kia không có hồi âm. Anh liền gọi thẳng cho Bạch Cẩm Hi.

Không phải Bạch Cẩm Hi cố tình không trả lời tin nhắn của Hàn Trầm, mà bởi vì cô đang mải tự gói đồ ở văn phòng công ty chuyển phát nhanh. Đang dán băng dính lên thùng giấy, cô chợt nghe thấy chuông di động. Cô không nhìn số điện thoại, bắt máy rồi kẹp lên vai ngay: “A lô!”.

“Là tôi.” Thanh âm quen thuộc truyền tới.

Bạch Cẩm Hi giật mình. Giọng Hàn Trầm ở trong điện thoại hơi khác ngoài đời, có vẻ trầm thấp hơn, nhưng cũng rất rõ ràng.

“A lô!” Bạch Cẩm Hi lên tiếng: “Có chuyện gì thế?”.

“Mua hết bao nhiêu tiền?” Hàn Trầm hỏi. “Để tôi gửi cho cô.”

Bạch Cẩm Hi gần như có thể tưởng tượng ra, vào giây phút này, anh đứng ở một góc nào đó nói chuyện điện thoại, tay kẹp điếu thuốc, thần sắc lãnh đạm.

“Không cần đâu.” Bạch Cẩm Hi tiếp tục đóng gói. “Khi nào tôi có dịp đến thành phố Lam, anh mời tôi ăn một bữa là được.”

Xung quanh ồn ào nhưng giọng Hàn Trầm lại một lần nữa truyền đến rõ ràng: “Được thôi”.

Mặc dù chỉ là hai từ đơn giản nhưng có lẽ do giọng nói của anh rất cuốn hút nên trái tim cô bất giác run rẩy.

“Được.” Cô đáp.

Đầu kia điện thoại yên tĩnh vài giây. “Tôi gác máy đây”, anh nói.

“Khoan đã.” Cô vội mở miệng. “Tôi viết cả tên anh vào báo cáo vụ án Trần Ly Giang. Tối nay, tôi sẽ gửi cho anh một bản, anh xem có cần sửa gì không?”

“Khỏi cần gửi. Tôi không xem những thứ đó.” Anh đáp.

Bạch Cẩm Hi “ừ” một tiếng. Cũng phải, anh là cảnh sát có thâm niên, chắc chắn không đọc báo cáo vụ án cấp cơ sở.

“Cô đừng viết lung tung là được.” Giọng anh không rõ ràng, có lẽ vừa ngậm thuốc vừa nói chuyện.

Bạch Cẩm Hi mỉm cười, đắc ý mở miệng: “Trùng hợp quá, sở trường lớn nhất của tôi là viết lung tung. Tôi sẽ cố gắng biến bản báo cáo này thành “vết đen” trong sự nghiệp của anh”.

Gửi đồ xong vẫn chưa tới hai giờ chiều, Bạch Cẩm Hi thong thả đi về nhà. Câu nói của Châu Tiểu Triện sáng nay đột nhiên hiện ra trong đầu cô. Gì mà “nước xa không thể cứu lửa gần”, đúng là vớ vẩn. Cậu ta không hiểu, thế nào gọi là “tri kỉ nói chuyện như nước chảy”.

Vừa tới khu chung cư, Bạch Cẩm Hi liền nhìn thấy chiếc xe ô tô màu trắng quen thuộc. Từ Tư Bạch đang đứng tựa vào cửa xe, dõi mắt về phía cô.

Cô mỉm cười tiến lại gần anh.

“Sao anh lại đến đây?” Cô hỏi.

Từ Tư Bạch cười: “Có người nói, sau khi vụ án kết thúc sẽ mời anh một bữa thịnh soạn”.

Bạch Cẩm Hi ngớ ra. Đúng là cô từng thốt ra câu này, lúc nói cũng rất có thành ý.

Tuy nhiên… Cô hơi đỏ mặt: “Lão Từ… Hôm nay là ngày hai mươi tám, mà cuối tháng…”.

Tháng này còn lại mấy trăm tệ, cô đã mua hết đồ cho Hàn Trầm rồi.

Từ Tư Bạch nở nụ cười dịu dàng: “Lên xe đi!”, anh mở cửa cho cô. “Anh có thể cho em mượn, khi nào lĩnh lương trả lại anh sau.”

Bạch Cẩm Hi: “…. Như thế cũng được sao?”, nói xong, cô leo lên ô tô.

Từ Tư Bạch chống tay vào cửa xe, cúi đầu nhìn cô: “Nếu là em thì chẳng có chuyện gì là không được”.

Mục lục
loading...