Menu

TRÙNG SINH CHI NỊCH ÁI-Chương 40


Trùng Sinh Chi Nịch Ái


Tác giả: Hoàn Hoàn


Chương 40

“Chắc chắn rồi.”

Ta ngẩng đầu lên, dũng cảm cùng anh Tô Văn giao tiếp ánh mắt giữa không trung.Trong sân bay to như thế,giống như chỉ còn lại ảnh ngược màu sắc rực rỡ trong mắt đối phương ,tất cả các thứ còn lại đều là đen trắng.Mất đi ngươi, thế giới chỉ là tấm hình đen trắng đơn điệu.Ta dồn dập thở hổn hển , một câu ‘ anh đi, em sẽ nhớ anh’ cắm ở trong cổ họng, lại bị mẹ cứng rắn cắt đứt, “Được rồi được rồi, nói thêm gì nữa sẽ trễ.Tiểu Xương con còn có cái gì còn chưa nói xong sao?”

“. . . . . . Thật ra thì cũng không còn cái gì.” Giống như là gà trống chiến bại ,ta cúi đầu,trở về sau lưng mẹ.Có mấy lời vì bỏ lỡ cơ hội tốt nhất ,rốt cuộc cũng nói không ra miệng.

Anh Tô Văn cười cười, cũng không biết hắn có thể hiểu được một loạt hành động không giải thích được của ta mới vừa rồi hay không . A. Ta thật là ngu ngốc. Có thể cùng nhau vào ngày cuối cùng, vốn muốn để lại cho anh Tô Văn một hồi ức tốt đẹp .Như vậy trong một năm , mỗi lần anh Tô Văn nhớ tới ta thì trong đầu hắn sẽ tự động hiện ra từ ngữ như: thông minh, hiểu chuyện .Mà không phải: quái dị, không giải thích được, không thẳng thắng.A,trừ lần đó ra, hình tượng ta lại càng bởi vì cặp mắt tro cốt quốc bảo kia mà giảm bớt nhiều. Còn có cái gì so chuyện này càng hỏng bét không?”

“Từ từ ! Trước khi đi ta chụp cho các ngươi bức ảnh gia đình!” Thạch Tề thúc thúc lắc lắc máy chụp hình trong tay ,hăng hái bừng bừng đối với ba người chúng ta hô.Ta ngất a. Ông ấy chuẩn bị thật đúng là đầy đủ ,đem thứ chúng ta không nghĩ tới cũng đem đủ.Bất quá người bình thường sẽ tùy thân mang máy chụp hình sao? A. . . . . Cái máy cũng có thể lôi ra ngổn ngang như vậy .Mẹ cũng thiệt là, mới vừa rồi còn thúc giục ta nhanh lên một chút, hiện tại lại hết sức phấn khởi đem chúng ta đẩy tới trước máy chụp hình ,vào đó bày đủ loại POSE.

Ta ngoài cười nhưng trong không cười hướng về phía ống kính máy chụp hình ,loại thời điểm này, thật sự là cười không nổi, không thể làm gì khác hơn là dưới ánh đèn nhấp nhoáng loang loáng kia niệm lên ‘ cà ’. Chụp hình xong, mọi người lại hàn huyên một trận, cuối cùng thả anh Tô Văn đi.Màn ly biệt này dài đến một giờ , đem tất cả khí lực ta đều dùng hết . Đi đến thang máy được hai nhân viên làm việc canh giữ , bọn họ giản lược kiểm tra một chút vé máy bay anh Tô Văn ,sau đó dùng tay ra dấu vị trí cửa lên số sáu của máy bay.Anh Tô Văn đối với chúng ta phất phất tay, giữa chúng ta khoảng cách hơi xa, nhưng bất kể như thế nào, ta cuối cùng vẫn có thể thoải mái nhìn anh Tô Văn .

Anh Tô Văn xoay người, tay trái cắm ở trong túi quần, cái động tác đó khiến cho cánh tay hắn thoạt nhìn tinh tế hơn,bóng lưng không khỏi làm cho người ta thấy đơn bạc .Hắn không giống như là người tài ra nước ngoài du học ,càng giống như là một đứa trẻ lớn xác lười nhác,sắp lưu lạc với mục tiêu trước mắt.

Hắn tự do. Ta ở trong lòng lặng lẽ nghĩ đến. Nước ngoài, sẽ không có chướng ngại ngăn trở bước chân anh Tô Văn. Người như vậy, sau này sẽ trở nên ưu tú hơn.

Mà em bây giờ ,chỉ có thể ở đáy lòng chúc phúc anh, anh Tô Văn. Em sẽ cố gắng đuổi theo bước chân anh.Hừ,rõ ràng là nên vì anh cao hứng, nhưng em vẫn vô dụng như vậy ,mắt lại ướt nữa.

Đoàn người chúng ta không có lập tức rời đi, đứng ở sân bay bên ngoài đợi nửa giờ, mắt nhìn chằm chằm bầu trời,cho đến tận mắt thấy một máy bay cất cánh có in dấu hiệu chim én của hàng không Trung Quốc sau,mới yên lòng về nhà.

Ô tô oanh oanh liệt liệt lái về nhà, mẹ bắt đầu càu nhàu gần đây vật giá lên cao quá nhanh, ta mệt mỏi tựa vào ghế ngồi ,nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ nhanh chóng quay ngược lại. Thời gian giống như bị vặn vẹo, hoặc là vẫn dừng lại ở một khắc anh Tô Văn rời đi kia.Ta đưa ra hai tay che khuôn mặt rét run của mình.Cảm giác ly biệt,bất kể trải qua mấy lần đều tệ như vậy.Kiếp trước ta chính là vô số lần bị vứt bỏ như vậy .Anh Tô Văn ,Thi Thi, Hạ Phi. . . . . Mẹ kỳ vọng nồng đậm.Bọn họ nối tiếp nhau,kiên quyết vứt bỏ ta.Không không không, ta lắc đầu một cái, triệt tiêu phản bác: kiếp này ta cũng không có bị anh Tô Văn vứt bỏ, đây chỉ là ly biệt tạm thời . . . . .

Thần sắc hoảng hốt xuống xe,theo mẹ và Tô thúc thúc lên lầu .Mẹ hiếu khách,cố ý muốn lưu Thạch Tề thúc thúc ở nhà ăn điểm tâm. Thạch Tề thúc thúc từ chối không được, cuối cùng lắp bắp đáp ứng. Nhưng đồ ăn trong tủ lạnh sớm đã bị ăn bảy tám phần,mẹ gần đây bởi vì bận rộn chuyện anh Tô Văn không có đi ra ngoài mua thức ăn, lục tung khắp nơi, cuối cùng từ trong ngăn kéo tìm ra một bọc bánh bao vượt quá hạn sử sụng không biết bao lâu,mốc meo xanh rờn.không bột đố gột nên hồ ,mẹ vốn là muốn ở trước mặt người ngoài biểu diễn một chút tài nấu nướng ,cuối cùng chỉ đành phải chỉ điểm ta, “Tiểu Xương ,con xuống lầu dưới mua bốn tào phở và một cân bánh tiêu .Đi nhanh về nhanh nha.”

Ta ‘ ừm’ một tiếng, mang giày,đầu óc trống rỗng, thân thể lại ngoan ngoãn đem này chỉ thị tiến hành .Ta nửa gục gục đầu,lưng hơi cong , như cái xác không hồn đi xuống lầu.

Chờ ta mua xong bánh quẩy trở về, mẹ có chút không kiên nhẫn . Nhưng khi bà giương mắt thấy ta đây thất hồn lạc phách,người ở hồn không ở,khẩu khí nhất thời mềm nhũn ra, giống như là trấn an động vật nhỏ vuốt vuốt tóc của ta, dùng khẩu khí quan tâm ,”Nhớ anh Tô Văn ?Tiểu Xương, đừng buồn,mấy ngày nữa là tốt. Mọi người đều thế.”

. . . . . . Có thật, mấy ngày nữa sẽ tốt không?

Ta miễn cưỡng cười cười, không muốn để mẹ vì chuyện ta mà quan tâm, “Ừ. Mẹ, con biết.”

“Cùng chúng ta ăn đi, con nhất định cũng đói bụng.”

“Không được, bây giờ con không muốn ăn.”Ta nói xong sau liền đẩy cửa phòng của mình ,”Buổi sáng dậy sớm quá,hiện tại ngược lại có chút ngủ, con ngủ trước.”

loading...

“Được rồi . . . . . Mẹ đi kêu Thạch thúc thúc .” Mẹ do dự một chút, muốn nói lại thôi, cuối cùng dậm chân đi trở về phòng khách. Ta bây giờ căn bản cũng không có tinh lực đi hỏi thăm bà chuyện chưa kịp nói ra khỏi miệng nói đến tột cùng là cái gì. Lúc này ta cần một mình an tĩnh ,nghiệm túc thương cảm một cái.

Ta nhẹ nhàng khép cửa lại, đem nó khóa trái,sau đó từ tủ sách rút ra CD,đem nó đặt đến máy CD.Ta cắm tai nghe vào,đem thanh âm chỉnh đến lớn nhất, vì vậy một cái âm Piano nhỏ nhất cũng đinh tai nhức óc. Âm nhạc nồng nặc mà bi thương làm ta hít thở không thông, bình thường ta nghe chúng cảm thấy lời ca quá điệu bộ,tiết tấu quá chậm chạp, thanh âm nam ca sĩ hoặc nữ ca sĩ quá lôi thôi.Bây giờ nghe lại cảm khái vạn lần,cảm thấy mỗi bài hát lời ca đều giống như là đặc biệt tạo ra,âm thanh hát đến chỗ thương tâm. Bên tai âm nhạc thúc giục người rơi lệ ,nước mắt cũng tuôn ra,ta theo tiết tấu âm nhạc ,hung hăng hít mũi một cái, nghĩ thầm: Lão Tử cũng coi như một phen u buồn tuổi xuân đi.

Cứ vậy theo âm nhạc lung tung phát tiết thông suốt sau, tâm tình ta đè nén hoặc nhiều hoặc ít khai thông.Lỗ tai thỉnh thoảng đau, ta vội vàng đem tai nghe lấy xuống, bò dậy thân, hướng về phía tấm gương lớn ngay bàn học khẽ thở dài một hơi. Ngón tay không có chút nào ý thức đưa vào trong túi quần mình.Mới vừa đi mua bánh quẩy tiền lẻ bị ta tùy tiện ném trong túi quần, đinh đương vang dội, làm hại ta mới vừa rồi nằm lỳ ở trên giường thương cảm thì luôn cảm thấy bắp đùi bị đâm không thoải mái,không thể đầu nhập trăm phần trăm tình cảm.

Ừm. . . . . . đợi chút ,ngoài tiền xu,thế nào còn có một tờ giấy? Ta không nhớ rõ mình có đem đồ bỏ vào túi .Ta tò mò đem tờ giấy có chút cứng từ trong túi rút ra, đem tờ giấybị gấp nếp bốn lần mở ra.

Một hàng chữ viết quen thuộc đập vào mắt .

Tiểu Xương, bảo trọng.

PS: I Will Miss You

. . . . . . Cũng không biết anh Tô Văn lúc nào, thần không biết quỷ không hay mà đem tờ giấy này nhét vào trong túi ta . Cũng thật khó cho hắn, ở ‘quản chế’ kinh khủng của mẹ như vậy ,làm hành động khó khăn hệ số cao như thế .Ta cúi đầu, khẽ hôn tờ giấy nhăn nhăn nhúm nhúm thoạt nhìn bẩn thỉu kia một cái,đem vấn đề vệ sinh linh tinh ném ra sau ót.

I will miss you too.Anh Tô Văn ,anh nghe thấy không?

Ta không phải là người chịu chút đả kích liền không bò dậy nổi ,cũng không phải là người cả ngày buồn bã ỉu xìu ,đòi chết đòi sống.Thời kỳ thương cảm ngắn ngủi đi qua, ta lại trở thành thiếu niên đầy sức sống,cả ngày vùi đầu với quyển sách ,ngay cả nằm mơ cũng miệng đầy điểu ngữ.

Anh Tô Văn đáp xuống máy bay sau gọi điện thoại báo bình an cho chúng ta .Bởi vì tiền điện thoại rất đắt, chúng ta cũng không dám nói bao lâu, cả quá trình trò chuyện ,điện thoại đều bị mẹ ta chiếm.Ta muốn cùng anh Tô Văn nói gì đều phải thông qua bà truyền đạt.Bà là người lớn,có lý do chiếm đoạt điện thoại . . . . . Ta chỉ có thể mắt ba ba ghé vào bên cạnh điện thoại,nghe thanh âm mơ hồ của anh Tô Văn.

“Ngày mai con sẽ gọi điện thoại cho mọi người nữa.”Anh Tô Văn rất đơn giản khai báo tình huống sau khi đáp máy bay,liền cúp điện thoại. Mẹ cùng Tô thúc thúc nghe xong,cũng liền yên lòng. Mẹ rất là khoa trương nói, “Đại nạn không chết phải có hậu phúc a. Máy bay này ít ngồi mới tốt.Anh Tô Văn con không có gặp gỡ phần tử kinh khủng cũng coi là may mắn.”

“. . . . . .” Ta rất im lặng cắn cắn môi.

Tối anh Tô Văn gọi điện thoại tới thì đã là nửa đêm mười hai giờ. Ta bởi vì hưng phấn cho nên vẫn không ngủ, ở trong phòng khách ngay bên bàn trà đặt điện thoại đi qua đi lại,remote TV bị ta nhàm chán mà đem chơi.Mẹ vốn là cũng tính toán canh giữ ở điện thoại chờ cuộc gọi của anh Tô Văn,nhưng rất không đúng dịp , đêm hôm đó bà có ca.Cho nên không thể làm gì khác hơn là đem nhiệm vụ ‘gian khổ’ giao cho ta. Ta ước gì bà có thể nhanh lên một chút rời đi. . . . . . Được rồi, lời nói này có chút ác độc . Nhưng từ khi anh Tô Văn rời đi,mẹ cả ngày nghi thần nghi quỷ ,làm ta không cách nào không phiền chán . . . .

Mẹ vừa đi,trong nhà chỉ còn sót một mình ta, ta từ bảy giờ vẫn đợi đến mười một giờ đêm, trong đó điện thoại vang lên hai lần. Lần đầu rất ấn tượng,là nhầm số,chỉ nghe người nọ thao thao một tràng tiếng địa phương,càng không ngừng hỏi ta: “Lưu Hồ Lan cô ấy thật không ở nơi này?”

Thiệt là, hại ta kích động nửa ngày. May mắn. . . . . . lần thứ hai không làm ta thất vọng. Ta lần sau đã hấp thụ bài học lần trước.Trước nhấc ống nghe quét mắt tới màn hình hiển thị.Hiện ra một chuỗi con số thật dài,nếu như không có gì bất ngờ xảy ra. . . . . . Thì là anh Tô Văn .

Mục lục
loading...