Menu

TRÙNG SINH CHI NỊCH ÁI-Chương 36


Trùng Sinh Chi Nịch Ái


Tác giả: Hoàn Hoàn


Chương 36

Thư viện trường chúng ta cũng coi là kích thước không nhỏ , xem như vì hấp dẫn học sinh mới mà kiến trúc hướng về tư bản.Sách không tới hơn vạn cũng có hơn ngàn ,chỉ là tủ sách đều có mười mấy hàng.Hơn nữa trường học còn lập một nhóm đọc sách,bọn họ sẽ lấy phương thức bỏ phiếu quyết định sách mới cố định mỗi tháng trong thư viện . Bởi vì là học sinh làm chủ ,những sách này hơn phân nửa mua vào sau liền cung không đủ cầu. Đủ các thể loại,từ xuyên việt cho tới võ hiệp, ngay cả manga dài kỳ Shounen Jump bản gốc cũng từng xuất hiện qua ở trong thư viện trường chúng ta.

Buổi sáng ở thư viện người không nhiều lắm, ta bước chậm tới giữa giá sách ,thấy tên sách thú vị rút ra lật mấy tờ, không hợp tâm ý trả về.Anh Tô Văn cho ta đề số học trong có một bài ta thế nào cũng không làm ra được,ta vắt hết óc suy nghĩ hồi lâu cũng giải không ra ,vì vậy quyết định cho mình thả lỏng.Vốn nên tới sân sau trường ngậm cỏ đuôi chó nằm ở trên sân cỏ, nhưng cuối cùng ta lại quỷ thần xui khiến chạy tới thư viện .

“Tiểu Xương. Tới sớm như vậy?” Ở một hàng sách che chắn, nửa mặt anh Tô Văn xuất hiện ở đối diện ta, thanh âm của hắn miễn cưỡng , âm cuối kéo rất dài. Ta kinh ngạc trừng mắt nhìn, từ trong suy nghĩ hỗn loạn chạy ra ngoài.Giữa ta cùng anh Tô Văn cách một giá sách,khi ta cầm sách ra thả lại giá sách thì lại vừa lúc cùng anh Tô Văn đứng ở đối diện giáp mặt.Loại xuất hiện đột nhiên này làm ta tay chân luống cuống,đối thoại lúc trước suy nghĩ hơn nửa tuần lễ về chuyện du học cũng quên hết bảy tám phần.

“Anh?A,thật là đúng dịp . Em nghĩ sáng tới mượn quyển sách .” Ta kinh ngạc nói. Trên thực tế, ta cũng không hiểu tại sao lúc này ta sẽ xuất hiện ở nơi này. Ta cùng anh Tô Văn đều là ba giờ chiều ở thư viện gặp mặt , hiện tại mới 10 giờ.Thế nào cũng không nghĩ đến bây giờ sẽ gặp anh Tô Văn .Quên đi . . . . . Cải lương không bằng bạo lực, trời muốn ta vong !Đây chính là vận mệnh an bài!

Ta trong đầu vang lên một trận âm nhạc sục sôi,thúc giục thần kinh miệng ta ,dõng dạc nói,”Anh Tô Văn ,chúng ta nói chuyện một chút.”

“Tiểu Xương, em có biết hay không, mỗi lần em nói muốn cùng anh nói chuyện một chút thì vẻ mặt đều rất nghiêm túc .”Anh Tô Văn nghiêng nghiêng đầu, tựa hồ nghĩ đến cái chuyện gì buồn cười ,khóe miệng hơi giơ lên.

Trước thật vất vả mới lên không khí ‘ nghiêm túc ’ ,bị hoàn toàn đánh sụp. Ta bộ mặt hắc tuyến nhìn anh Tô Văn , “Không, anh . . . . . Thật, chúng ta tìm một chỗ hảo hảo nói chuyện một chút. Em là rất nghiêm túc.”

“Ừ. Tới hội học sinh đi.”Anh Tô Văn từ sau giá sách vòng tới đây, rất tự nhiên kéo qua tay của ta.

“Hội học sinh? Em là muốn tìm một chỗ yên tĩnh. . . . . .”

“Không có sao. Hội học sinh không có họp,bình thường cũng không có người.”

“Ừm.”Bạn Xương nào đó bị lôi đi.

Từ thư viện đi ra, mũi chân đạp ở hành lang dài ,giày cùng sàn nhà ma sát, phát ra tạp âm ken két ken két.Trên đường đi tới hội học sinh ,một học muội trên đường.Cô đầu tiên là mặt say mê nhìn anh Tô Văn ,sau đó trên mặt biến đổi, thay một bộ ‘ gặp quỷ ’ nhìn chằm chằm nơi hai tay ,ta. . . . . . Cùng anh tô Văn giao nhau một chỗ , mắt mở sắp lòi ra.

Theo ánh mắt nóng bỏng của cô, ta đây mới phát hiện tay của mình còn bị anh Tô Văn cầm trong tay.Nhất thời mặt đỏ lên, vội vàng rút tay về,lui đến trong túi quần .Làm xong tác sau ta mới bi ai phát hiện, ta lần này hành động hoàn mỹ quán triệt phương châm ‘ giấu đầu lòi đuôi ’ .Xong rồi. Nói không chừng ngày mai học muội kia sẽ cầm cái loa đem chuyện này truyền đi người người biết rõ. Đem hình tượng ‘chói lọi’ của ta lần nữa sáng lạn hơn.

Vốn là trong lớp có nam sinh cười nhạo ta da quá trắng, dáng dấp như con gái.Nhưng bởi vì ta lúc này rất nổi tiếng trong giới con gái,bọn họ cũng chưa từng coi ta đồng tính luyến ái .Cái thanh này nếu truyền đi chuyện ta cùng anh Tô Văn nắm tay. . . . . Trời ạ. Ta đã có thể tưởng tượng ra nụ cười toại nguyện của tên ngồi cùng bàn khi biết được tin tức .

Đang lúc ta rối rắm sắp điên mất ,anh Tô Văn lại phong khinh vân đạm đối với học muội cười một tiếng, giống như chuyện hai đại nam nhân nắm tay giống như chuyện món chính của người Trung Quốc là cơm trắng .Học muội kia lúc này bị nụ cười anh Tô Văn giật điện,hai mắt toát ra hình trái tim hồng hồng,trong miệng lầm bầm nói, “Tô văn học trưởng . . . . . Em là người ái mộ anh đó.”

“À,thật sao. Vậy chuyện hôm nay em thấy được nhất định phải giữ bí mật nha. Coi như là bí mật của hai chúng ta.”Anh Tô Văn mặt không đỏ tim không đập đối với học muội nói. Lừa gạt học muội đáng thương ngu ngốc . . . . . . Anh Tô Văn anh cũng thật làm được! Bất quá phương pháp kia tựa hồ cũng có hiệu quả .Học muội kia hưng phấn đã mất đi phương hướng ,đầu gật gật giống như đập tiêu, “Yên tâm yên tâm! Đánh chết em cũng không nói!”

Ta cùng anh Tô Văn thừa dịp học muội đắm chìm ở trong thế giới của mình thoát đi đến cửa thang lầu.

Ta từng bước đạp thang lầu, liều mạng chạy lên lầu hai. Vạn phần cảnh giác quan sát bốn phía, xác định hành lang không có một bóng người sau, mới thở phào nhẹ nhõm.Anh Tô Văn cười yếu ớt , hiển nhiên là không có để ý chuyện xen vào mới vừa rồi ,sai rồi,trên thực tế anh Tô Văn còn có chút thích thú , hắn nhìn ta hốt hoảng ,giống như là giải trí ,khẽ cười nói, “Ha hả. Không nghĩ tới Tiểu Xương hôm nay chủ động như vậy .”

“A?” Ta thở hổn hển ,đại não phụ tải quá nhiều, không cách nào hiểu suy nghĩ anh Tô Văn toát ra .

“Muốn cùng anh một chỗ nói thẳng .Đừng che che giấu giấu .”

“Không! Không phải vậy. . . . . . Hãy nghe em nói, anh thật hiểu lầm. . . . . .” Ta vô lực biện bạch .

Phòng họp hội học sinh.

Anh Tô Văn móc ra một chuỗi chìa khóa mở ra cánh cửa,ở trong mắt vô số người cánh cửa hội học sinh vô cùng thần bí .Thật đúng là, phòng họp lớn như thế ,một người cũng không có. Gian phòng lò sưởi chưa mở, so hành lang còn lạnh hơn.Anh Tô Văn đem quyển sách thả vào trên khay trà, lười biếng tựa vào ghế sa lon ,hai nút áo trên sơ mi biết lúc nào buông ra, khí chất ôn nhã bắt đầu biến hóa nghiêng trời lệch đất. Ta nuốt một ngụm nước bọt, đột nhiên cảm giác cùng anh Tô Văn trước mắt , đúng là một loại khiêu chiến vô cùng khó khăn.

“Muốn nói gì?”

“Chính là . . . . . Có liên quan chuyện du học kia.” Ta ho nhẹ , cư nhiên cổ họng suýt sặc.Vì thắng lợi lâu dài, ta liếm liếm đôi môi, “Bất quá trước đó, có thể cho em ly nước không?”

“Ừm.”Anh Tô Văn đứng dậy, cầm cái ly duy nhất vì ta rót cho nửa ly nước suối.Tay hắn cầm cái ly dừng lại ở giữa không trung, ta đưa tay đi lấy, vừa định muốn nói ‘ cám ơn ’, lại kỳ quái phát hiện anh Tô Văn không có ý muốn buông tay.

Không chỉ có như thế, hắn cư nhiên uống trước một hớp!

“Đó không phải là cho em sao. . . . .” Ta khóe miệng co rút,rất là im lặng đứng lên, tính toán tự lực cánh sinh,tự mình động thủ rót ly nước.Người còn chưa đi ra mấy bước, liền bị anh Tô Văn kéo tới .Đôi môi khô khốc,đụng chạm đến môi mỏng ướt át của anh Tô Văn ,còn mang theo giọt nước .

“Ưm !” Chỉ kịp phát ra một âm,đôi môi liền bị anh Tô Văn hoàn toàn phong tỏa, chiếm cứ. Nước suối dị thường ngọt bị rưới vào cổ họng ta, nếu như ta không cẩn thận từng miếng từng miếng nuốt vào cũng sẽ bị sặc nước .Kể từ khi sau tựu trường cũng chưa có cùng anh Tô Văn hôn.Cái ‘hôn’ không có chút nào báo trước cướp đi tất cả ý chí của ta.Mùi hương quen thuộc,nhiệt độ quen thuộc, lông mi thật dài của anh Tô Văn sát qua gò má của ta . Loại thời điểm xấu hổ này ta từ trước đến nay đều là nhắm hai mắt . Lần này cũng không biết cái gì ,cư nhiên mở to cặp mắt nhìn khuôn mặt anh Tô Văn gần trong gang tấc .

Anh Tô văn chân mày nhẹ vặn, mắt chôn ở dưới lông mi hình quạt .Vẻ mặt hắn lúc này làm ta không khỏi nhớ tới hai chữ: thành kính. Đúng,giống như là giáo đồ thành kính , hôn nhẹ đầu ngón tay thần mình cả đời tín ngưỡng .

loading...

. . . . . . Ta nghĩ ta đột nhiên hiểu. Tại sao hôn môi này chưa bao giờ cần người khác đi dạy. Đó là một loại biểu đạt bản năng.

Khụ khụ,đại não thiếu dưỡng khí,nghiêm trọng cần lấy hơi. Ta giãy giụa đẩy ra anh Tô Văn ,bộ mặt đỏ bừng. Cùng nguyên nhân dĩ vãng bởi vì xấu hổ cùng vận động vô cùng kịch liệt mà trở nên đỏ mặt .Lần này ta rõ ràng nghe được tiếng tim đập mình dồn dập .Giống như là mưa dầm ,nếu như anh Tô Văn là hạt mưa, ôn nhu tưới lên mặt đất khô héo . . . . . Như vậy những hạt mưa này cuối cùng tụ thành một dòng suối nhỏ,hết thảy chảy vào dòng nước ngầm. . . . . . Mà ta chính là dòng nước ngầm kia.

A phi. Đây là cái so sánh gì ! Ta lắc đầu, không dám ngẩng đầu lên nhìn anh Tô Văn ,thanh âm nhỏ đến cơ hồ không nghe được, “Anh . . . . . .”

“Còn khát không?” Anh Tô Văn dù bận vẫn ung dung hỏi.

“Hết khát rồi hết khát rồi!” Lần này ta trả lời ngược lại dứt khoát gọn gàng.

“Kia tiếp tục chuyện trước .Có liên quan du học, em có vấn đề gì?”

Anh Tô Văn nếu là không đề cập tới ,, ta còn thật liền đem ước nguyện ban đầu mình tìm đến anh Tô Văn quên đi.Ta sợ sệt chà xát tay, ánh mắt chết cứng ở trên sàn nhà, “Em nghĩ. . . . . Chuyện ra nước ngoài ,không tốt lắm.”

“Cụ thể thế nào không tốt.”Anh Tô Văn giải quyết việc chung hỏi.

Tại sao hắn hôn người ta xong,còn có thể lãnh tĩnh như vậy ?Tại sao ta mỗi lần bị hôn sau lại phải chật vật như vậy? Chẳng lẽ hôn môi mấu chốt là người nào chủ động sao? Không đúng a, năm đó ta chủ động nữ sinh ,họ bị hôn sau cũng chỉ là nhẹ thở hổn hển một hồi, rất nhanh như người không có chuyện gì .Nhớ đại học có một bạn gái ở quán bar cùng ta chia tay lý do chính là: kỹ năng hôn của anh quá tệ.

Hôn không phải là miệng đối miệng, thỉnh thoảng còn phải quấn quấn đầu lưỡi sao? Ta cùng nữ sinh hôn môi cảm giác bình thản như uống nước . . . . . Được rồi, ta thừa nhận, thật ra thì ta hôn qua nữ sinh cũng không coi là nhiều. Cao trung kỷ lục là con số không,đại học thì sa đọa một trận, bạn gái quen một đống, nhưng nữ sinh đại học so với cao trung thế lực nhiều. Nhìn ta một không có tiền hai không có thế, trừ bên ngoài hời hợt không tệ không ưu điểm gì. Nhiều lắm là cho ta nắm tay,an ủi tịch mịch một chút tâm linh trống không .Đợi đến gặp nam nhân thích hợp hơn cũng không chút nào do dự đem ta đá rơi. Ha hả, như vậy xem ra, thật đúng là cuộc sống bi thúc a.

Bây giờ không phải là lúc nghĩ những thứ ngổn ngang này.Ta vội vàng đem suy nghĩ tụ trở lại trong chuyện ‘ ra nước ngoài du học ’ , “Thật ra thì du học tốt vô cùng. . . . . . Nhưng em không thích hợp .”

“Ừm.”

Cùng người thông minh nói chuyện chính là đỡ lo.Lúc ta đang chẳng biết nói gì,anh Tô Văn lại đã sớm phỏng đoán ra hết thảy chuyện ta muốn biểu đạt.

“Không bỏ được người ở đây?”

“Dạ.”

“Coi như không ra nước ngoài,mấy đứa sớm muộn đều phải tách ra .”

“Em biết. . . . . . Nhưng mới sau cao trung liền tách ra, cũng quá sớm đi.”

“Vậy em chịu cùng anh tách ra?”

“. . . . . .”

Lời tỏ tình trắng trợn như vậy tại sao anh Tô Văn có thể mặt không đổi sắc nói ra?!Coi như ta thật không bỏ được, cũng không thể nói ra khỏi miệng đi?

“Tiểu Xương.Xuất ngoại. . . . . . Chúng ta mới có thể ở chung một chỗ.”

“Hả?”

“Trong nước cách nhìn đối với đồng tính luyến ,rất kỳ thị. Anh không muốn em sống trong loại ánh mắt này .Ở nước ngoài lại bất đồng. Đồng tính hôn nhân cũng là hợp pháp.”

Ta trợn mắt há mồm nghe, trong lòng nghĩ chính là: anh Tô Văn ,chẳng lẽ nguyên nhân anh thúc giục ra khỏi nước lại là cái này? Em trước còn tưởng rằng anh ngươi là đang lo lắng ở Trung Quốc kiếm việc rất khó,cương vị cạnh tranh công việc quá lớn .Không nghĩ tới là em đánh giá cao anh. . . . .

“Anh Tô Văn ,anh đối với chuyện chúng ta , thật đúng là. . . . . . Nghiêm túc .”Ta chần chờ nói,bây giờ không nghĩ ra mình nên dùng cái từ ngữ gì để hình dung tâm tình rối rắm giờ phút này của mình.

“Không chăm chú , từ vừa mới bắt đầu cũng chỉ có một Tiểu Xương em mà thôi.” Anh Tô Văn ý vị thâm trường nói, hắn dừng một chút, vươn taynhu làn tóc rối loạn của ta, giống như là tự nhủ nói, “Quên đi.Em chỉ cần giữ vững như vậy là tốt. Mặc dù loại người như em tính tình trì độn. . . . . Để anh nhức đầu.”

“Ừ?” Trên mặt ta đỏ ửng lại sâu hơn một tầng. Anh Tô Văn đụng chạm làm cho ta cả thân thể cũng cứng ngắc, lời của hắn nói ta đã không rảnh đi bận tâm.

“Tiểu Xương. Ra nước ngoài ,cùng anh chung một chỗ. Em sẽ không hối hận.”Anh Tô Văn đơn giản nói, hắn nâng cằm ta đang chôn sâu ở trước ngực lên ,cưỡng bách ta nhìn thẳng hắn.

Mục lục
loading...