Menu

TRÙNG SINH CHI NỊCH ÁI-Chương 19


Trùng Sinh Chi Nịch Ái


Tác giả: Hoàn Hoàn


Chương 19

Tin đồn ta theo đuổi đại diện khóa Anh văn rốt cục được áp xuống,cũng không phải bởi vì có cái tin đồn nào chấn động hơn được truyền ra, mà là bởi vì gần tới thi giữa kỳ. Bát Quái* quả nhiên là lúc người ta nhàm chán tán gẫu mới có thể tạo nên kết quả, hiện tại gần đến kỳ thi,bọn họ cũng sẽ không có dư hơi mà tiếp tục.

*:có nhìu nghĩa lém như: tin nhảm, linh tinh, nhìu chiện…

Gần đây cuộc sống trôi qua hết sức áp lực,duy nhất đáng giá ta vui vẻ chính là:trên hành lang thỉnh thoảng gặp anh Tô Văn ,hắn sẽ không đối với ta làm như không thấy nữa,mà là sẽ đối với ta gật đầu, hoặc là trao đổi ánh mắt . Đây là một loại tiến bộ, ta tin chắc , cho nên mỗi lần thấy hắn , cũng sẽ nặn ra nụ cười rực rỡ nhất của mình.

Nhưng Hạ Phi kia từng nói qua,ta cười lên bộ dạng đặc biệt ngu ngốc. Cho nên hi vọng ở trong mắt anh Tô Văn ,ta không phải là ngu ngốc như vậy. . . . . .

Thi giữa kỳ liền cứ như vậy không mặn không nhạt trôi qua,dán danh sách lên bảng,ta theo thói quen từ hạng cuối cùng tìm kiếm tên mình,cái này mất không ít thời gian. Ta tìm mười phút đồng hồ mới từ hạng mười tìm được tên của mình. Ta đối với thứ hạng này rất hài lòng, bởi vì ta trước khi thi cũng không có quá dụng tâm học tập, chỉ toàn vì chịu trách nhiệm vệ sinh lớp học mà bận tới bận lui.

Không sai, chức vị của ta chính là uỷ viên quản lý trực nhật vệ sinh .Trên thực tế tất cả đều hoạt động dưới tay ta.Ngày người nào trực ta liền có quyền đi quản người đó.Cố sức không lấy lòng,cố hết sức không lấy lòng. . . . . . Ta phát hiện ta sau khi sống lại, cơ hồ mỗi ngày đều làm chuyện cố hết sức không lấy lòng !Loại tính cách này có phải hay không cũng nên thay đổi một chút đây? Ta buồn buồn nghĩ tới, cầm cây chổi cỡ lớn trong tay , trong phòng học không có một bóng người quét dọn . Hôm nay người trực tạm thời trong nhà có chuyện, về sớm rồi, cho nên uỷ viên ta đây hoàn toàn xứng đáng động thân ,thay thế lãnh trách nhiệm của hắn.

Nhưng là, một mình quét dọn phòng học, thật nhàm chán mà.Có lẽ, ta hẳn nên tìm Hạ Phi. . . . . Nhưng hắn hiện tại khẳng định bề bộn nhiều việc ,gần đây hắn tham gia đội bóng rổ của trường,hiện tại đoán chừng đang trên bãi tập luyện ném 3 điểm.Chuyện Hạ Phi tham gia đội bóng rổ trường,có lẽ là ta kéo hắn vào. Kiếp trước hắn không có tham gia, bởi vì hắn luôn miệng nói mình có cái bệnh khiết phích gì đó.

Nhưng kiếp này,sau khi nhìn ta tham gia đội bóng rổ ,hắn không nói hai lời cũng gia nhập. Ta kỹ thuật chơi bóng rổ không tính là đặc biệt yếu kém, trừ bỏ điểm mạnh ném 3 điểm ra,các kỹ xảo khác thì vô cùng dã man.Nhưng Hạ Phi bất đồng ,hắn chuyền bóng cùng úp rổ cũng rất lợi hại, ném bóng cũng không chỗ nào kém.Cho nên ta vào đội bóng rổ sau,cũng vui vẻ ở một bên làm người thay thế,khi nhóm tuyển thủ chính chơi bóng , bản thân chạy đến chỉ luyện ném rổ. Hít thở không khí mới mẻ cũng không tệ , vốn so với vẽ tranh phác họa giỏ trái cây thoải mái hơn.

Đúng, kiếp trước ta vì để thêm tiếp cận Thi Thi,dám chọn vào nhóm phác họa mà mình từ trước đến giờ không am hiểu.Cả đời này ta chịu không được tàn phá kia,rất tự biết chọn nhóm thích hợp cho mình.

“Còn chưa đi ?”Cũng không biết là ai hỏi một câu, làm ta đây đang chìm đắm trong thế giới của mình ,cơ hồ theo bản năng hồi đáp, “Đúng vậy, còn chưa quét dọn xong . . . . . .” Trả lời xong mới cả kinh, cuống quít ngẩng đầu. Ta cho là người trước mắt sẽ là Hạ Phi hoặc Thi Thi. . . . . . Nhưng ngoài dự tính ,đứng trước mặt ta , thật là anh Tô Văn .

“Tô Văn. . . . . . học trưởng?”

“Gọi là anh cũng không sao.”

“A. . . . . Anh,tìm em có chuyện gì?”

“Dì Thẩm gọi điện thoại đến . Nói gần đến sinh nhật em.”Anh Tô Văn nói xong cũng tùy tiện tìm cái ghế ngồi xuống, thần thái không có một tia nào không tự nhiên. Trái lại ,ta hoàn toàn không hiểu giữa hai cái ‘ sinh nhật sắp tới của ta’ cùng ‘anh Tô Văn tới tìm ta ’ có được tí xíu liên hệ nào, vẻ mặt mờ mịt ‘ ừ ’ một tiếng.

“Cụ thể còn kém mấy ngày?”

“A, ừm ! . . . . . . Hôm nay là ngày bao nhiêu?”

“Ngày mười sáu .”

“Vậy là. . . . .” Ta xòe xòe ngón tay, khoa học mặc dù không phải là thế mạnh của ta ,nhưng tính toán đơn giản ta còn biết nha! Nhưng bị anh Tô Văn vừa hỏi như vậy ,đầu óc ta liền không dùng tốt nổi sao?Ta nhỏ giọng đếm lấy, “24 trừ đi 16. . . . . . 16, 17, 18. . . . . chín ngày !”

“A.” Anh Tô Văn mắt rủ xuống,tựa hồ tâm tình rất tốt .Sau đó từ trong miệng của hắn ném ra một câu, đem lo lắng non nớt của ta lôi ra ngoài, “Em cái bộ dáng này, rất đáng yêu đấy.”

Đáng, đáng yêu? ! ! ! Có lầm hay không!

Anh Tô Văn . . . . . Anh thần trí hoàn toàn thanh tỉnh sao? Em chính là em trai không chung huyết thống với anh đó !Anh lại dùng cái từ đáng yêu này để hình dung em . . . . .

“Hừ. Heo cũng rất đáng yêu.” Đang lúc ta suy nghĩ viễn vong ,Hạ Phi không biết lúc nào xuất hiện ở trong phòng học. Cũng không biết hắn đi vào đã bao lâu, nghe lén nội dung chúng ta nói bao nhiêu.Nhưng cái câu ‘ điểm tình chi bút ’ kia hắn nhất định là không có bỏ sót! Ta cảm thấy thể diện ta cũng muốn vứt xuống cầu luôn ,mặt bùm cái liền đỏ lên, quơ lấy cái chổi liền hướng hắn đánh, “Ngươi nói người nào là heo?Xem ta trị ngươi thế nào !”

Hạ Phi nhìn ta khí thế hung mãnh lướt tới,nhưng ngay cả động cũng không có nhúc nhích, ánh mắt gắt gao hướng anh Tô Văn nhìn lại, “Đây không phải là Phó hội trưởng hội học sinh sao? Tìm Hồng Xương nhà chúng ta có chuyện gì?”

“Này !Sao giọng điệu ngươi nói chuyện,giống mẹ ta thế.” Ta có chút oán trách nhỏ giọng lầm bầm một tiếng, “Ngươi quản nhiều như vậy làm chi,ta cũng có chuyện riêng.”

“Ngươi cùng ta mặc một cái ống quần lớn lên , còn còn có cái gì riêng tư mà nói !”

“Nè,nhìn tình huống, cho ta chút mặt mũi có được hay không!”

Ta cùng Hạ Phi ở bên kia nói đến bất diệc nhạc hồ *,anh Tô Văn cũng đã đứng lên, treo lên chiêu bài mỉm cười hiệu Mona Lisa ,”Anh chỉ là trước chúc em sinh nhật vui vẻ, sẽ không quấy rầy hai người.”

*không biết trời đất

“A, anh Tô Văn . . . . . Cám ơn anh,đã tới vì chuyện này.”

“Có cái quà sinh nhật gì đặc biệt muốn ,có thể nói cho anh biết.”Anh Tô Văn sau khi nói xong rồi rời đi phòng học. Ta hưng phấn mà quơ cây chổi trong tay ,có chút khoe khoang hiềm nghi, “Nhìn thấy không nhìn thấy không,kia là anh ta ,hắn chính là rất chiều ta đó.”

“Ngươi cũng thật không suy nghĩ tới hiềm khích lúc trước.” Hạ Phi hừ hừ, cũng không biết là do ánh đèn hay sao,sắc mặt của hắn lộ ra vẻ cực kì khó coi, cùng vẻ mặt ta dung quang toả sáng trở thành so sánh rất chuẩn.

loading...

“Ngươi làm sao vậy,người nào vừa chọc giận ngươi không vui rồi?” Ta tò mò đi tới,chọc cánh tay của hắn, “Chẳng lẽ trong nhóm tuyển thủ chính đội bóng rổ quá mãnh liệt, đem ngươi đánh tới hoa rơi nước chảy?”

“Làm sao có thể.” Hạ Phi trợn mắt nhìn ta một cái, sau đó lộ ra một bộ vẻ mặt nhức đầu , “Tất cả đều là bởi vì ngươi tên ngu ngốc này.”

“Ta làm sao?Đúng rồi, Thi Thi đâu? Làm sao không thấy cô cùng ngươi .”

“Ta vì cái gì phải quản cô ta ở đâu!” Hạ Phi một bộ không đếm xỉa đến lạnh lùng ,sau đó hắn sắc mặt trầm xuống, “Ngươi sau này ít cùng lui tới với cái anh Tô Văn gì kia .Ta thấy hắn không đúng lắm.”

“Anh Tô Văn tác phong sinh hoạt rất tốt mà.Làm sao có cái gì không đúng?”

“Không phải nói cái kia. Dù sao ta chính là có một loại trực giác.”

“Nam nhân cũng có trực giác a?” Ta che miệng, cố gắng chịu đựng không cười ratiếng, “Trực giác dã tính?”

“Dù sao ngươi không nên cùng hắn lui tới nữa.”Hạ Phi tức giận kéo ống tay áo của ta ,vẻ mặt thành thật nói. Ta trừng mắt nhìn, nghĩ thầm: đây là không có khả năng, bởi vì anh Tô Văn là người nhà của ta a,ngươi bảo ta làm sao không cùng hắn lui tới? Ngoài miệng nhưng lại có lệ nói, “Biết rồi biết rồi, nếu là xảy ra chuyện gì ,ta khẳng định trước hết báo cho ngươi.”

“Gặp chuyện không may mới cho ta biết, đã muộn.” Hạ Phi mặc dù đối với câu trả lời của ta rất là bất mãn, nhưng miễn cưỡng đón nhận. Ta cùng hắn hàn huyên một hồi chuyện của đội bóng rổ,cho đến khi ta đem phòng học quét dọn xong, sau đó cùng nhau kề vai sát cánh trở về phòng ngủ. Lúc đi tới cửa phòng ngủ ta mới nhớ tới một vấn đề thật nghiêm trọng ,vội vàng hỏi thăm hắn, “Nè,ngươi không phải khiết phích sao?Ta đây chạm ngươi,không sao chứ?”

Hạ Phi bị ta hỏi cũng là sững sờ,dường như hồi lâu mới nghĩ đến trả lời như thế nào ,chậm rì rì nói, “Ta chỉ không thích người xa lạ đụng chạm. Người quen ,liền không sao cả .”

“Như vậy a.” Ta gãi gãi đầu, có chút nghi ngờ nghĩ tới: đây là triệu chứng khiết phích à?Làm sao tới bây giờ chưa từng nghe nói qua .

= = cần gì phân cách tuyến = =

“Phi tử a, trong lớp các ngươi hôm nay có phát sinh chuyện gì thú vị không?Lớp bọn ta thật sự là quá nhàm chán, ngay cả mọi người cùng ta một tiếng nói chung cũng không có.Tất cả đều là tới xin ta dạy ,A,ta cũng không phải là gia sư miễn phí . . . . .”

“A.Lại nói. Hôm nay trong lớp ta,có một nữ sinh thổ lộ với ta.” Hạ Phi nhẹ nhàng bâng quơ nói, quả thực so với ‘ cơm tối hôm nay lại là bánh bao trắng ’ còn muốn bình thường hơn.

Ta hồi lâu mới đưa lời nói hạ Phi hoàn toàn tiêu hóa .Đại não chập mạch một trận mới giật mình phát ra thanh âm than thở ,”Chết tiệt !Thật hay giả? Làm sao không sớm cùng anh em nói a.”

“Chú ý dùng từ.” Hạ Phi cố làm ra vẻ ho nhẹ .Hắn cẩn thận đánh giá vẻ mặt kích động của ta một chút ,sau đó liền quay đầu qua,giống như là có chút thất vọng hừ một tiếng, “Đương nhiên là thật. Cô ta ở trước cửa nhà vệ sinh nam thổ lộ . . . . . Bị ta cự tuyệt.”

“Wow, cô nương này thật là thẳng thắn.” Ta ở trong lòng vì cô nương đáng thương kia làm dấu thánh giá .Thích ai không thích, thích tên Hạ Phi như đầu gỗ này.Ở đâu tỏ tình không tốt,lại chạy trước cửa nhà vệ sinh nam , rất không tư tưởng a. . . . . . Bất quá nếu tỏ tình đối tượng là Hạ Phi,thật ra thì ở đâu tỏ tình cũng không khác nhau về chất cùng lượng .Ta hắng giọng một cái, tò mò hỏi, “Cô bé kia ta biết không?”

“Biết. Chính là cái bà bạo lực lần trước có ý đồ đánh ngươi một quyền .”

“Wow. . . . . . Thế giới này thật đúng là nhỏ. . . . . .” Thân thể của ta run lên, sau đó khích lệ vỗ vỗ bả vai Hạ Phi,”Anh em,làm rất khá, ngươi nếu chấp nhận lời thổ lộ của cô ta . . . . Ta đây sẽ không sống tốt.”

“Ngươi cũng cảm thấy như vậy ?”Hạ Phi mắt híp lại,gợi lên nụ cười mưu tính thoáng hiện, “Ngươi xem,anh em ta đây ,ngươi có phải hay không cũng nên hồi báo ta một chút gì đó?Nếu không liền quá ít công bằng.”

“Ặc . . . . . Làm sao bỗng nhiên liên quan tới ích lợi?Chúng ta so với thân anh em còn thân hơn, cũng đừng có so đo những thứ kia đi?” Ta chột dạ xoay đầu.Sự thật lần nữa chứng minh, lĩnh vực nói sang chuyện khác của Hạ Phi ,quả nhiên là vượt ra khỏi trình độ chuyên gia .

“Thân anh em lại càng phải tính rõ.” Hạ Phi không nói lời gì , “Ta yêu cầu không nhiều. Như vậy đi. Sau này ta không nhận lời quen bạn gái,ngươi cũng không quen.Phải cùng nhau cô độc,như thế nào?”

“Cái này, cái này không được . . . . .” Ta cố gắng từ chối . Trời mới biết đầu gỗ ngươi lúc nào sẽ thông suốt! Ta mới không muốn mấy chục năm sau, làm một con gà tơ bốn mươi tuổi . . . . . .

“Ta thật nhìn lầm ngươi, thậm chí ngay cả điểm chuyện nhỏ này cũng phải suy nghĩ lâu như vậy!” Hạ Phi làm một bộ vô cùng đau đớn ,tâm tư ta chưa quyết định ,cuối cùng phải nghiêng về ‘tình hữu nghị’ .

“Được !Một mình liền một mình !Cùng lắm thì ông đây không lập gia đình ,cả đời cùng ngươi. . . . . .”

“Có những lời này là đủ rồi!” Hạ Phi bịt cái miệng khẽ vung khẽ hợp lại của ta,giống như thỏa mãn câu lên đôi môi cười cười, “Không cho bội ước à,nếu không ta khiến ngươi. . . . . Sống không bằng chết!”

“Oa !Ngươi vẻ mặt này cũng quá giống thật đi ?Thật giống như muốn đem ta sinh tiên hoạt bác(*) vậy. . . . . .” Ta tâm kinh đảm hàn chụp bộ y phục trên người mình,lời thề cả đời cô độc rất nhanh đã bị ta xem như nói đùa,ném ra sau đầu.

*hic, câu nì mình cũng không rõ, nhưng đại khái là oánh cho te tua

Ta chưa từng nghĩ tới,lời nói đùa hời hợt lúc ấy ,lại bị làm thành một loại hứa hẹn, thật lâu thật lâu sau mới bị một lần nữa moi ra. . . . .

Mục lục
loading...