Menu

TRÙNG SINH CHI NỊCH ÁI-Chương 15


Trùng Sinh Chi Nịch Ái


Tác giả: Hoàn Hoàn


Chương 15

Tên Hạ Phi này,gần đây thật là lạ , thường xuyên nói với ta một ít lời kỳ quái.Trong trí nhớ, hắn cũng không phải như vậy .Chẳng lẽ là ta lúc ấy một lòng một dạ đều đặt trên người Thi Thi ,cũng là không có chú ý tới dị thường của hắn. Không nghĩ tới ta cũng là tên thấy sắc quên bạn ,thật sự là xấu hổ xấu hổ.Nói không chừng tên này kỳ thực có thể đang quen bạn gái đây ! Ngày mai ta nhất định phải hảo hảo mà chất vấn chất vấn hắn, cho dù từ trong miệng hắn hỏi không ra cái gì, cũng phải hòa nhau một trận,đem miếng đậu hủ mà chọc ghẹo !

Sau khi ngồi ở trên ghế sa lon suy tính một lúc, ta liền bắt đầu bắt tay vào làm vì ngày mai xuất hành mà chuẩn bị. Ta kỹ thuật trượt băng không tính là cao, bất quá dạy Thi Thi trượt vẫn là dư sức có thừa. Huống chi Hạ Phi trượt băng trơn vô cùng giỏi nữa !Chỉ cần chúng ta hai người liên thủ, không có trở ngại nào không thể vượt qua.Bất quá chuyện này ngày mai hẵn nghĩ,trước hết ta phải ôn một lần bản thảo diễn thuyết Anh văn . . . . .

Ta hẹn Hạ Phi cùng Thi Thi đến sân trượt băng, vào một cửa hàng bách hóa khổng lồ bảy lầu.Bên trong phòng trượt tuyết, phương tiện đầy đủ ,tất cả dụng cụ trượt tuyết đều có thể trực tiếp thuê trước bàn.Có không ít tay mới đang vịn lan can dọc theo bên ngoài sân,cẩn thận từng li từng tí chèo chống,sợ không cẩn thận liền ngã xuống. Thi Thi thấy tình cảnh này xong,có chút lui bước, càng không ngừng hỏi ta, “Ngã xuống có đau hay không?”

Ta do dự một chút. Nói đau ,đoán chừng cô nàng sẽ phải ầm ĩ nói không muốn trượt.Nói không đau ,liền rõ ràng cho thấy đang nói dối.Giống như là học chạy xe đạp ,người luôn phải té hai cái mới có thể học xong . Cái gì? Ngươi nói ngươi chưa từng té khi học? = = được rồi, ta đây cũng chỉ có thể thừa nhận tế bào vận động của mình không đủ phát triển.

Cho nên ta cân nhắc hồi lâu quan hệ lợi hại sau mới cấp ra đáp án này, “Tớ sẽ tận lực không để cho cậu té.”

“Thật?” Thi Thi cười vui vẻ. Ta đặc biệt thích nhìn cô cười,bởi vì cô lúc cười lên ánh mắt có loan thành một cái trăng lưỡi liềm, giống em bé trong anime đáng yêu.

“Ôi ôi, tên nào đang nói khoác đấy.”Hạ Phi lúc này liền đứng ra,đem không khí tốt đẹp của ta cùng Thi Thi trong lúc thật vất vả thành lập đánh vỡ, “Đến lúc đó không biết làm được không à.”

“Hừ hừ!” Ta khiêu khích hất hất đầu, “Nhớ năm đó, vẫn là ta dạy cho ngươi trượt băng đây mà !”

“Đúng. Ngươi đi lên trước té một cái,sau đó nói với ta, xem, khó giữ được cân bằng nhất định sẽ ngã nhào giống ngươi.”

“A này !Sao ngươi có thể đem chuyện của ta nhớ được rõ ràng như vậy!” Ta đỏ mặt trừng mắt liếc hắn một cái, không có chú ý tới trong giọng điệu của mình có chút làm nũng. Thi Thi một bên cười trộm ,ta thẹn quá hóa giận, “Thi Thi! Chúng ta đi! Cậu cười cái gì,không cho cười !”

Hạ Phi đứng tại chỗ,sau đó lấy lại thần trí lặng yên đuổi theo cước bộ bọn ta.

Phía trước bàn ghi danh một chút, lấy được giày cùng bao cổ tay của mình .Ta chỉ Thi Thi đem những thứ đồ phức tạp kia mặc lên, sau đó dắt tay cô ấy,từ từ hướng sân trượt băng đi tới. Cũng may người ta cùng Thi Thi đều có mang bao tay, nếu không hai người nắm tay như vậy ,thân mật đứng chung một chỗ. . . . . . Thấy thế nào cũng giống một đôi tình nhân.Được rồi, hai người mang cái bao tay nắm tay nhau,tựa hồ cũng có chút mập mờ .Nhưng xin tin tưởng ta, đây hết thảy cũng là phù vân a phù vân !

Thi Thi không có sợ sệt như ta nghĩ,rất nhanh là có thể tự mình tiếp tục dọc theo lan can màu vàng lấy ốc sên tốc độ đi tới. Tuổi trẻ ,học đúng là mau mà.Ta không khỏi cảm thán một trận, đứng cách Thi Thi không xa không gần .Như vậy nếu vạn nhất cô ấy ngã,ta cũng có thể kịp thời mà cứu cô ấy.

Hạ Phi này coi như là hoàn toàn không chịu trách nhiệm rồi, hắn kể từ khi vào cái sân trượt băng này,liền như cá gặp nước ở trên sân trượt vài vòng.Các loại động tác có độ khó cao được hắn ưu nhã biểu diễn ra, thấy vậy trong lòng ta thẳng ngứa, hận mình không thể vui vẻ trượt một trận.Không được không được, ta tại sao có thể không chịu trách nhiệm mà đem một mình Thi Thi ném ở nơi này đây? Ta vội vàng bỏ đi ý nghĩ này.

Đang lúc ta nghĩ ngợi,Thi Thi bên kia cũng xuất hiện tình trạng,lúc nãy ,cô nàng cố gắng buông tay ra khỏi lan can,bằng vào trọng lực nghiêng mình về phía trước đi vòng quanh. Kết quả trượt là trượt,nhưng dừng lại không được. May mà bọn ta tới sớm,trượt băng trên sân còn chưa tới mấy người ,nếu không cô nàng từ đoạn đường này đi xuống, đã sớm đánh bay vô số người. Ta mã lực toàn bộ khai hỏa, rốt cục trượt tới,gắt gao kéo lấy áo lông của Thi Thi,cũng lớn tiếng nói với cô ấy,”Còn nhớ tớ dạy cậu thế nào chứ !Hai chân hợp lại, trong bát tự (八) !”

Đáng tiếc Thi Thi lúc này vô cùng thất kinh, đâu còn thời gian để ý những thứ này. Trước kia không phải từng có người, bởi vì quá độ giãy dụa, cuối cùng chết đuối trong ao so với mình thân còn cao hơn ao sao ?Cho nên ta mất sức chín trâu hai hổ, cuối cùng đem Thi Thi ngừng lại, thân thể của cô đã mất đi thăng bằng, hướng về phía sau ngã xuống.Vì thực hiện lời nói khoác lúc trước,ta chỉ có thể anh dũng hy sinh, biến thành cái đệm thịt người ,lót phía dưới Thi Thi.

Thi Thi đè ở ngang hông ta kinh hoảng địa hô, “Hồng Xương, Hồng Xương! Cậu không sao chứ?”

“Không có chuyện gì. . . . . . Chính là thắt lưng sắp gãy.”Ta hữu khí vô lực trả lời cô.

“Thật thật xin lỗi. . . . . .”

“Không sao. . . . . . Nhưng cậu có thể nhanh lên một chút không? Tớ chịu không được.” Lúc trước cũng không biết Thi Thi nặng như vậy a.

“Tớ, tớ cũng muốn, nhưng tớ dậy không nổi !”Thi Thi giằng co một trận,bởi vì cô ấy chân mang giày trượt băng,cho nên ở trên băng đứng không vững, đối với tay mới mà nói, một khi té xuống, trừ phi đem giày cỡi xuống, hoặc là có người hỗ trợ ,nếu không sẽ rất khó ngồi dậy.

A ô, thật là trời vong của ta mà !Ta ở trong lòng lớn tiếng reo hò. Nhưng vào lúc này, sức nặng ngang hông bỗng nhiên giảm bớt. Miễn cưỡng ngẩng đầu, chỉ thấy Thi Thi cau chặt chân mày được Hạ Phi kéo lên. Đáng ghét,bộ dạng chật vật như vậy lại bị hắn thấy được. Chẳng lẽ cả cái câu chuyện này ,phần diễn của ta liền không một lần có thể hoàn toàn quán triệt nam tử hán đại đậu hủ sao?( mỗ lăng: nếu như ngươi bóp chân cho ta ,ta liền suy nghĩ một chút )

loading...

“Hai người các ngươi thật là khó nhìn.” Hạ Phi không chút khách khí nói,thật là nói dễ hơn làm !Ngươi cũng thử một chút tới dạy một tay mới trượt băng a! Ta vẻ mặt không cam lòng trừng mắt nhìn trở về, bất mãn đối với hắn bĩu môi.

“Hiện tại để ta dạy cô ta cho.Ngươi đợi lát sẽ được thấy hiệu quả tốt.” Hạ Phi sau khi nói xong hắn một chút cũng không thương hương tiếc ngọc túm cái mũ áo lông của Thi Thi ,”Đi đi đi,nghe kỹ, trọng điểm ta chỉ nói một lần, ngã xuống coi như ngươi đáng đời. . . . . .”

Thi Thi nước mắt bao quanh khóe mắt đối với ta vươn tay, “Đừng mà ! Tớ không muốn hắn dạy! Hồng Xương! Hồng Xương a. . . . . . !”

Cái này, để Hạ Phi dạy,thật không vấn đề sao? Khóe miệng ta co quắp , không đành lòng xem tình huống bi thảm của Thi Thi,không thể làm gì khác hơn là nghiêng đầu đi,vui sướng trượt băng.Thật lâu chưa có tới trượt băng ,nó có thể đem lại cảm giác không phải tốt bình thường.Quên mình ở trên băng trượt đi,cảm giác lạnh của gió từ lọn tóc nhẹ nhàng mà quét qua. Mặc dù là bên trong phòng trượt băng ,nhưng nhiệt độ cũng không cao.Nhiệt độ nếu cao, dưới chân băng dĩ nhiên là tan. Đáng tiếc mặc áo áo lông xù xù,cho ta anh tuấn động tác của ta cùng chim cánh cụt chạy trốn giống nhau đến buồn cười !Thực tại làm cho ta thất vọng không dứt.

“Tốt lắm, ngươi xuất sư .”Khi ta đang trượt về phía Hạ Phi cùng Thi Thi,vặn nghe được câu này. Đừng nói, này hiệu suất còn rất cao . Thi Thi có chút u oán nhìn ta một cái, sau đó chân vừa đạp, mặc dù thân thể có chút không yên, tư thế cũng khó nhìn chút, nhưng vô luận như thế nào, cô ấy rốt cục có thể một mình trượt đi. Cô nàng rất nhanh liền thuần thục , đem hai người chúng ta quăng đi,tự mình trượt xung quanh.

Ta có chút nhụt chí cúi đầu, “Aii,xem ra ngươi cái gì cũng so với ta mạnh hơn a. Ngay cả dạy Thi Thi trượt băng cũng dạy nhanh hơn ta.”

“Ngươi vừa bắt đầu liền quá nuông chiều nhỏ đó,không để cho nhỏ đó ngã thì sao có thể học xong?” Hạ Phi dương dương tự đắc nhún vai. Ta dưới đáy lòng phun : ê này,người ta là một nữ sinh a, làm sao ngươi có thể tâm địa sắt đá như vậy !

“Mang con gái ra ngoài chính là phiền toái.” Hạ Phi bên tay phải của ta lướt đi , tốc độ cùng ta ngang hàng, cho nên hai người chúng ta liền vừa nói chuyện phiếm vừa đi tới, không ít người mới ghen tị đi chưa tới hai bước liền bị té.

“Cái gì ,tiểu tử ngươi hiện tại cũng giả bộ một dạng thanh cao.Chờ, sau này lúc ngươi đi cua gái MM mang cô nàng đi hẹn,ta tuyệt đối sẽ đem lời ngươi nói hôm nay hết thảy, một lần !”

“Ta nghĩ ngươi đợi không được ngày đó đâu.” Hạ Phi nhìn như cực kỳ nghiêm túc hồi đáp. Ta bĩu môi, không đem chuyện này để trong lòng. Dù sao cũng là con trai mới lên cao trung,đối với chuyện này cũng không gấp.Bất quá ở cao trung nói chuyện yêu đương, từ loại trình độ nào, chưa tính là yêu sớm ,mà là tình yêu tuổi hoàng hôn.A nha,ta nhưng không nên suy bại tới ngay cả tình yêu tuổi hoàng hôn cũng không có trình độ vượt qua .

Hoạt động trượt băng kết thúc mỹ mãn, Thi Thi đối với lần này cực kỳ hài lòng, càng không ngừng nói lần sau đi ra ngoài chơi phải tới trượt băng.Chúng ta mỗi người mua một xâu bạch tuột nướng nóng hôi hổi . Thật ra thì bạch tuột nướng ta không ăn ra mùi vị ,duy nhất có mùi vị chính là mặt trên bọc tầng tầng tương cùng bột hồ tiêu.Bất quá chúng ta ba người vẫn ăn rất sảng khoái. Giống như ba người chúng ta lúc cùng nhau,cũng chưa có ngày nào không vui.Ngay cả ánh mặt trời cũng lộ ra vẻ so với bình thường rực rỡ hơn.

Mùa đông mặt trời phần lớn đều thích ngượng ngùng ẩn núp sau đám mây,không chịu thò đầu ra, nhưng hôm nay nó nhưng phá lệ chiếu sáng tỷ số cực cao, đem ấm áp chiếu đến xương cốt,đều đều vẩy vào khuôn mặt trẻ tuổi cùng áo lông thật dày của bọn ta.

Ta cùng Thi Thi đều mặc áo lông màu trắng,chỉ có Hạ Phi là mặc màu đen,đi ở trong đám người giống đặc công FBI,phá lệ bắt mắt. . . . . . Cũng phá lệ cô đơn. Bóng dáng của hắn cùng cả cái thế giới không hợp nhau, nếu như không cùng hắn nói chuyện, con ngươi sẽ mất đi tiêu cự nhìn thẳng phía trước. Nếu như ngươi chỉ xem tướng mạo hắn,rất khó tin tưởng ,từ hình dạng hắn tuấn tú cùng khóe miệng giương lên,sẽ lại nhổ ra rất nhiều câu văn làm ngươi phát điên.

“Chúng ta bây giờ có thể ở cùng nhau, thật tốt .” Trong miệng ngậm trà sữa khoai môn nóng hầm hập , ta phát ra một tiếng cảm khái. Hôm nay ta thật giống như phá lệ văn nghệ. . . . . . Có lẽ là di chứng cảm nắng về sau đi, được dương quang mùa đông chiếu vào.

“Ừ. Ba người chúng ta,hình như từ nhỏ đến lớn đều ở cùng nhau .”Thi Thi cũng có cảm mà phát, cô nàng hôm nay xỏa tóc,ở phía trước trán kẹp một cái kẹp tóc hình ngôi sao,thoạt nhìn khả ái cực kỳ. Nếu như ta không phải từ năm năm sau xuyên qua . . . . . Ta đây làm sao cũng sẽ không tin tưởng, Thi Thi trước mắt tràn đầy sức sống, cười lên ánh mắt mê thành một cái trăng rằm ,sẽ vì anh Tô Văn tự sát.

“Vậy chúng ta hẹn ước, sau này bất kể phát sinh chuyện gì, cũng không tách không rời,cả đời là tỷ muội !” Thi Thi vẻ mặt sục sôi nói ra những lời này. Ta gãi gãi đầu, rối rắm hai chữ phía trên tỷ muội ’ , “Chờ chút,tỷ muội là không xong, vẫn là huynh đệ lọt tai hơn.”

“Hừ.” Hạ Phi rũ mắt, tầm mắt của hắn cùng ta trên không trung ngắn ngủi giao tiếp. Ta đây mới phát hiện, tiểu tử này trong lúc vô tình bắt đầu cao lớn. Mặc dù ta hiện tại đã cố gắng rèn luyện thân thể, buổi tối còn muốn uống một chai sữa tươi từ trước đến giờ không thích . . . Nhưng Hạ Phi đang lấy kiểu tốc độ áp đảo vượt xa ta, hiện tại đã cao hơn ta 3 cm rồi !

Hạ Phi có chút mất tự nhiên dời đi tầm mắt, giống như trẻ con quyệt miệng, “Tùy hai đứa ngớ ngẩn các ngươi nói thế nào cũng được.”

“Ôi, để ăn mừng tình bạn chúng ta biển cạn đá mòn, kinh thiên động địa ,tiền mua trà sữa do Hồng Xương cậu trả ~”

“A, vậy ta còn muốn một ly nữa.”

“Ê ,ê !Ta không mang theo hai người các ngươi khi dễ ta à !Ta, ta không mang nhiều tiền đi ra ngoài a!”

Mục lục
loading...