Menu

TRỌNG SINH TIỂU ĐỊA CHỦ-Chương 539


Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ


Tác giả: Nhược Nhan


Chương 539: Thay Đổi

Edit: Midori Nhìn vẻ mặt Liên Thủ Tín kỳ quái, Liên Mạn Nhi không khỏi tò mò, Chu thị cuối cùng là náo loạn hay là không náo loạn đây?

“Bà nội các con lần này không có làm ầm ĩ lên.” Liên Thủ Tín thấy ánh mắt của ba đứa bé đang nhìn hắn thì nhẹ nhàng mà thở dài một hơi, hắn cũng biết, hình tượng của Chu thị ở trong lòng mấy đứa nhỏ là như thế nào.

“Không náo loạn lên? Bà không có nói gì?” Liên Mạn liên tục hỏi

“Cũng không nói gì, . . . . . . Chính là bảo cha có thể giúp thì giúp. Cha chỉ nói cô cả các con nói quá kì lạ, không có chuyện như vậy, không có cái gì là giúp hay không giúp. Bà nội các con cũng chưa nói cái gì, . . . . . . chỉ là hỏi cha lúc nào có thể lên Thái Thương thì đi thăm cô các con một chút.” Liên Thủ Tín nói.

“Ồ.” Liên Mạn Nhi ồ một tiếng, cùng ngũ lang, tiểu Thất trao đổi ánh mắt một cái, ba đứa bé trong lòng liền hiểu.

Trong lòng tình cảmcủa Chu thị đối với Liên Lan nhi đã không còn nồng nàn như trước đây rồi, nhưng dù sao thì cũng là con gái của bà. Chu thị tuyệt đối sẽ không làm trò trước mặt con trai, trách mắng con gái không tốt. Chu thị bảo Liên Thủ Tín giúp Liên Lan nhi, nhưng mà vừa nói như vậy thì Liên Thủ Tín đã không đáp ứng, Chu thị liền lập tức nói để cho Liên Thủ Tín là đi thăm Liên Tú nhi.

Bây giờ ở trong lòng Chu thị, Liên Tú Nhi mới là nặng nhất. Nhưng nếu như trước kia, Chu thị khẳng định cũng sẽ vì Liên Lan nhi mà ra sức tranh giành.

Là bởi vì lần này Liên Lan nhi chậm chạp không đi thăm bà và Liên lão gia tử, vì vậy trái tim Chu thị băng giá sao?

Không, hẳn là không phải. Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút, liền loại bỏ loại khả năng này. Chu thị vẫn cho rằng cuộc sống của Liên Lan nhi cũng không dễ dàng, đối với việc Liên Lan nhi rất ít khi về Tam Thập Lí Doanh Tử, hay chuyện tặng lễ ít cho bà cùng Liên lão gia tử cũng vậy, Chu thị cho tới bây giờ cũng chưa từng so đo. Lần vay nặng lãi trước đó, biểu hiện của Liên Lan Nhi với lần này cũng không khác nhau lắm, khi qua rồi thì Chu thị đối với Liên Lan Nhi vẫn nhiệt tình như trước.

Như vậy, nguyên nhân cũng chỉ còn có Liên Tú nhi. Chu thị đã ý thức được điều gì sao, trước kia Liên Tú nhi trôi qua còn tốt, thì Chu thị cũng hàm hồ cho qua. Nhưng mà hiện tại Liên Tú nhi thảm như vậy, Chu thị sợ là đem nợ cũ, nợ mới đều cùng thanh toán hết một lần. Cũng có thể nói bây giờ Chu thị hận là không hành chết Cổ thị.

Mà đối với Liên Lan nhi, thái độ hiện tại của Chu thị rất giống với thái độ bà đối đãi với Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa và Liên kế tổ.

Người một nhà ở trong phòng nói chuyện nhưng các nàng cũng không quên mất Liên Lan nhi còn đang ở phía ngoài.

“Lúc này, cô cả nhất định là biết cha mới từ Tam Thập Lí Doanh Tử trở lại, bây giờ tới là đợi tin tức đó.” Liên Mạn Nhi liền nói.

“Vậy chúng ta phải làm thế nào?” Liên Thủ Tín liền hỏi.

“Chúng ta bây giờ đều ở nhà, người đến không cho vào cửa là không tốt. Nếu không cứ như vậy đi, đem người mời vào chínhsảnh. Cha, tất cả chúng con đều không đi qua. Cha đi qua đi, sau đó đem ý của ông nội và bà nội nói cho cô cả hiểu là được.” Liên Mạn Nhi liền nói.

“Như vậy là tốt nhất. Cô cả biết ý này của ông nội và bà nội thì sẽ không có gì để dựa vào nữa, sau này cũng có thể yên tĩnh một chút.” Ngũ lang liền nói.

“Được, vậy cha đi nói.”

Liên Thủ Tín đi ra ngoài. Mất thời gian hai tuần trà, mới quay trở lại.

“Cha, thế nào rồi? trong lòng không thoải mái sao?” Liên Mạn Nhi thấy lúc trở lại sắc mặt Liên Thủ Tín không tốt, liền vội vàng hỏi.

“Ai, . . . . . . cô cả của các con khóc .” Liên Thủ Tín ngồi dọc theo trên kháng, liền thở dài nói.

Liên Thủ Tín mềm lòng, nhìn không được người ta khóc lóc, có lúc sẽ quên mất đối phương yêu cầu có hợp lí hay không. Hơn nữa Liên Lan nhi khóc, cũng không phải bởi vì Liên Thủ Tín cự tuyệt yêu cầu của nàng. Nàng bị cự tuyệt mấy lần còn ít sao? Liên Lan nhi khóc, là bởi vì biết, Liên lão gia tử và Chu thị không hề đứng ở bên nàng nữa.

“Khóc, có ai không khóc được. Tiểu Thất, khóc một cái cho cha xem.” Liên Mạn Nhi lấy cùi chỏ đụng vào tiểu Thất một chút.

Tiểu Thất đang cao hứng thế kia, làm sao có thể khóc đây. Cũng rất miễn cưỡng nhếch miệng, làm một mặt quỷ, cái này, lại đem Liên Thủ Tín làm cho tức cười.

“Cha, sản nghiệp nhà chúng ta sau này lớn rồi. Người tìm đến tận cửa cầu xin giúp đỡ sẽ càng ngày càng nhiều, chúng ta nên phân biệt loại người nào đáng giúp loại người nào không đáng giúp. Bất kể là ai khóc, ai đáng thương, ai có lý. . . . . . . Một chuyến đi này của cô cả, bởi vì cô nắm chắc cái gì nên mới đến? Một là có hai lão nhân gia ở Tam Thập Lí Doanh Tử. Hai là cô biết chúng ta muốn giữ thể diện, sau đó chính là cha và mẹ đều là người mềm lòng.”

“Chúng ta bởi vì sao không thể đáp ứng cô cả, đó cũng bởi vì tính cách của cha và mẹ quá thành thực. Người như vậy, nếu để tiến vào thì nhà chúng ta không trụ được.”

“Ừ.” Liên Thủ Tín gật đầu.

“Cha, mẹ có nhắn lời gì cho chúng con không?” Tiểu Thất thấy cái đề tài này nói không sai biệt lắm, cũng rất cơ trí chuyển đổi đề tài.

“Mẹ con nói rồi, nói nhớ con, để cho con trở về.” Liên Thủ Tín liền cười nói, “Lỗ tiên sinh cũng hỏi con, nói con cũng nên trở về lên trường học đi thôi.”

Tiểu Thất nghe nói vậy liền le lưỡi.

“Con cũng nhớ mẹ vậy, con còn nhớ Lỗ tiên sinh rồi, chờ con nhìn cửa hàng ở nơi này khai trương rồi, con liền trở về.” Tiểu Thất đường đường chính chính nói.

Mọi người đều cười.

“Nói rất hay giống như cửa hàng này của chúng ta khai trương, dường như không có đệ thì không được ấy.” Liên Mạn Nhi cười nói.

“Đúng rồi, mẹ con còn gửi quần áo mang tới. Mới vừa rồi cha cũng đã để cho Tiểu Hỉ giúp các con sắp xếp.” Liên Thủ Tín lại nói, “Mẹ con nói, trời lạnh, cho các con đều mặc nhiều hơn một chút, đốt giường nóng lên, lửa than trong nhà cũng đừng để tắt.”

loading...

“Đã biết.” Liên Mạn Nhi liền nói.

Vẫn bận rộn mấy chuyện của cửa hàng, hôm nay đã là đông đến thu đi, cả gia đình Liên Mạn Nhi phải đổi áo mỏng thành quần bông.

“Đúng rồi, cháu trai Vương Tiểu Tam của vợ Xuân Trụ, ở một đầu trên đường khu nhà cũ của chúng ta, còn có Ngô Đại Trụ cùng Ngô Nhị Trụ ở sau phố đều theo đi cùng, cha đã để Tiểu Hỉ sắp xếp cho bọn hắn ở phía trước rồi.” Liên Thủ Tín đột nhiên lại nói.

Bách hóa Liên kí cùng tửu lâu Liên kí đều cần tiểu nhị. Mọi người trong thôn cũng biết rồi nên tìm Liên Thủ Tín cùng Trương thị, muốn tới làm công. Ba người này đều là thiếu niên mười mấy tuổi, Liên Thủ Tín nhìn thấy cảm thấy mấy đứa trẻ cũng không tệ lắm, nên đáp ứng sắp xếp cho làm công ở bên trong cửa hàng.

Liên Mạn Nhi, Ngũ lang cùng tiểu Thất cũng không nói gì, quyền sắp xếp mấy tiểu nhị, Liên Thủ Tín vẫn phải có. Hơn nữa mấy cái này, đều đã trải qua Trương thị nói rồi,nên trước đó mấy người bọn hắn cũng có biết đến.

“Mấy người này huynh cũng đã xem qua rồi, cũng không tệ, tất cả đều ở gần chúng ta. Ở bên trong cửa hàng, cũng có thể tăng thêm ánh mắt cho ta.” Ngũ lang liền nói, “Cháu trai của vợ Xuân Trụ rất biết ăn nói, Vương Tiểu Tam miệng cũng được, nên an bài ở trong cửa hàng Bách Hóa. Hai anh em nhà Ngô gia kia , huynh tính toán an bài đến tửu lâu đi. Một trong phòng bếp, một làm chạy trong phòng.”

“Được, ca cứ xem an bài thế nào đi.” Liên Mạn Nhi liền nói.

“Lần này trở về, cha còn đi một chuyến đến nhà của Vương cử nhân, Vương Cử nhân đã đáp ứng, ngày khai trương của ta, hắn khẳng định sẽ đến.” Liên Thủ Tín lại nói, “Hai người Gia Hưng bọn họ đến lúc ấy cũng sẽ tới, còn có Vũ chưởng quầy.”

“Bên này Võ Trọng Liêm Vũ lão bản cũng tới.” Tiểu Thất liền nói, hắn đọc danh sách nên nhớ rất rõ mấy người này.

“Mới vừa rồi cha nghe thấy được, Vương thái y nói là nhất định có thể tới đúng không? Cái này đúng là cho chúng ta mặt mũi không nhỏ.” Liên Thủ Tín liền nói.

“Chắc chắn rồi, đến lúc đó nhất định có thể tới .” Liên Mạn Nhi liền gật đầu.

Đừng thấy thời điểm Vương thái y làm nghề y vẻ mặt ôn hoà, nói chuyện vô cùng tốt, cũng không thích xã giao, lần này chịu tới, là do Ngũ lang tự mình qua mời mấy lần, lại có Vương Ấu Hằng ở bên cạnh giúp đỡ nói chuyện, mới gật đầu đáp ứng.

“Tống gia bên kia, là chồng của Hoa nhi tới sao?” Liên Thủ Tín hỏi.

“Đúng.”

Cả nhà bọn họ vừa vào thành, Ngũ lang liền hướng Vương thái y gửi thiệp mời, sau đó giao hẹn sẵn thời gian, một nhà bốn người lền chuẩn bị lễ rồi đi đến Vương gia. Đây không chỉ có quan hệ với Vương Ấu Hằng mà còn bởi vì ban đầu Liên Mạn nhi bị thương là do Vương thái y cứu trị. Sau lại có thể mời được Thạch thái y, cũng may mắn là nhờ có thiếp mời của Vương thái y.

Viện của Vương gia cũng không tính là quá lớn, nh7ng nhân khẩu cũng rất nhiều. Ngày đó vội vã đi qua, viện lớn của Vương gia cho Liên Mạn Nhi ấn tượng, chính là mùi thuốc lá sợi như có như không, lại có một đám thiếu nữ già trẻ ăn mặc nghiêm trang đứng thẳng.

Tống gia sau khi biết gia đình các nàng vào thành, lập tức sai người tới. Thế hệ Tống gia cư trú ở huyện thành Cẩm dương, lập nghiệp kinh thương. Những ngày qua việc sắp xếp cho cửa hàng Liên Kí, Tống Hải Long đều mang người tới hết sức giúp đỡ.

Liên Hoa nhi còn sai hạ nhận gửi thiếp mời cho Liên Mạn Nhi, nhưng bị Liên Mạn Nhi lấy cớ thân thể không thoải mái từ chối.

Nhưng khai trương cửa hàng, vẫn phải mời Tống Hải Long .

” Chồng của Hoa nhi cha thấy tài cán thì cũng là người bình thường , ” Liên Thủ Tín trầm tư nói, “Nhưng mấy quản sự ở dưới tay hắn thì lại có chút khả năng.”

Lời này Liên Thủ Tín nói không sai, Liên Mạn Nhi gật đầu.

“Nghe nói, các nơi làm ăn hiện tại của Tống gia, toàn dựa vào những thứ lão nhân kia chống đở. Tống gia lão phu nhân, đối với những người đó đặc biệt nể trọng.” Ngũ lang liền nói.

Ngũ lang những ngày qua đã nghe được một chút nhận xét về Tống gia, có xem thường nhưng cũng có hâm mộ vô cùng.

Thái độ của Liên Mạn Nhi đối với lần này là hâm mộ.

“Sau này, nếu chúng ta cũng có thể bồi dưỡng được một nhóm lão nhân như thế, vậy thì quá tốt.” Liên Mạn Nhi liền nói. Hiện tại chỉ có mấy cửa hàng này, bọn họ coi tự mình như quản lý thì cũng còn có thể ứng phó, nhưng mà sau này cửa hàng nhiều, làm ăn nhiều, chỉ dựa vào một người, thậm chí mấy người thông minh tháo vát, vậy thì có thể chống đỡ bao lâu? Các nàng muốn bắt đầu thành lập một loại cơ chế, chiêu dụ và giữ lại những chưởng quầy tốt nhất, quản sự, phòng thu chi các loại. Có những người này trung thành dốc sức, cho dù con cháu sau này không nên thân, thì chỉ cần không đi động cơ chếkia, Liên Kí sẽ vẫn tiếp tục phát triển .

Trong nháy mắt, thời gian bách hóa Liên kí và tửu lâu liên kí khai trương đã đến, bởi vì còn muốn mời hai bàn nữ quyến, nên Liên Mạn Nhi cũng đi tửu lâu ngồi, tình cảnh náo nhiệt kia tất nhiên không cần phải nói.

Trước ba ngày khai trương, bách hóa Liên kí cùng với tửu lâu Liên kí đều có hoạt động ưu đãi đặc biệt, ba ngày qua đi, hai nhà cửa hàng đóng cửa bàn bạc sổ sách, tiền lời kia khiến cho chưởng quầy cùng nhân viên thu chi đều cười híp mắt.

Sau khi Liên Mạn Nhi xem sổ sách, cũng rất vừa ý.

Nhìn hai cửa hàng đều đi vào quỹ đạo, cửa hàng cho thuê kia cũng đã mở ra, người một nhà liền chuẩn bị về thôn. Nhưng mà, trước đó. . . . . .

” Bên chỗ Tống gia phải đi một chuyến thì không từ cần phải nói, còn có một mẹ chồng của Hoa nhi, lần này có lẽ cha phải đi xem một chút.” Liên Thủ Tín liền nói.

Ngũ lang cùng Liên Mạn Nhi thương lượng một chút, tất cả cũng gật đầu đồng ý.

Hôm nay ăn xong điểm tâm, người một nhà ngồi trên xe, trực tiếp hướng ngõ thạch sư tử đi đến .

Mục lục
loading...