Menu

TRỌNG SINH TIỂU ĐỊA CHỦ-Chương 535


Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ


Tác giả: Nhược Nhan


Chương 535: Tài Nguyên Thu Vào

Edit: Tiểu Tuyền Liên Thủ Tín về đến nhà, liền đem chuyện đó nói với Trương thị.

“Cái cối đó đẩy không nhẹ. Ngay cả một người đàn ông cao lớn, chỉ trong vòng một ngày, xay cũng không được bao nhiêu bột. Ý của bà nội bọn nhỏ, là tính toán sau này gạo và mì ăn mỗi ngày cũng bắt đại bá mẫu của đám nhỏ xay. . . . . . . Ta còn không có trở về , bà nội đã sai đại bá mẫu bọn nhỏ bắt đầu xay bột mì.”

“Làm vậy có xay đến chết cũng chưa đủ ăn.” Trương thị liền nói, “Ông nội bọn nhỏ chưa nói gì sao, trong nhà không có người khác ư, tại sao cái gì cũng không nói?”

“Lão gia tử không lên tiếng. Còn người khác, tất cả đều không dám nói gì hết.” Liên Thủ Tín liền nói.

Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa và Liên Kế Tổ sau khi đi rồi, nhà cũ bên kia chỉ còn lại Liên lão gia tử, Chu thị, Cổ thị, Tưởng thị, Liên Đóa Nhi, Đại Nữu Nữu, còn có Hà thị, Nhị Lang, Tứ lang, Lục lang, Liên Nha Nhi cùng Nhị Nữu Nữu. Đám người của Liên Thủ Nghĩa, đối với chuyện này khẳng định sẽ không lên tiếng. Có thể nói chuyện giúp Cổ thị cũng chỉ có Tưởng thị và Liên Đóa Nhi.

Hiện tại Chu thị tiếp tục quản lý ăn mặc chi phí của mọi người trong thượng phòng, nếu đem chuyện này ra để uy hiếp, thì Tưởng thị và Liên Đóa Nhi cũng sẽ không ra mặt đối chọi thẳng với Chu thị.

Nhà cũ bên kia, có thể lật đổ quyết định của Chu thị, chỉ có Liên lão gia tử thôi.

Lần này trở về, Chu thị hành hạ Cổ thị, Liên lão gia tử vẫn mặc kệ nó .

Liên Mạn Nhi cảm thấy, Liên lão gia tử mặc dù không nói, nhưng mà trong lòng, chỉ sợ cũng thống hận Cổ thị .

“Nghĩ lại bà nội bọn nhỏ cũng thật bá đạo. Nhưng mà, những chuyện đại bá mẫu bọn nhỏ đã làm thật là quá ác, quá xấu. Nàng ta rơi vào hoàn cảnh hôm nay cũng là tự tìm lấy.” Trương thị suy nghĩ một chút, liền nói.

Trương thị là người mềm lòng nhất. Hiện tại cũng không chịu đem lòng đồng tình cho Cổ thị nữa.

Người bên nhà cũ lên đường đi phục vụ đã có một khoản thời gian rồi, mỗi ngày Liên Diệp Nhi cũng sẽ đến chỗ của Liên Mạn Nhi, nói cho Liên Mạn Nhi biết một chút tin tức của bên nhà cũ.

Trong khoảng thời gian này, nhà cũ bên kia tương đối yên tĩnh. Dĩ nhiên cái vấn đề yên tĩnh này, chỉ có thể duy trì được một thời gian ngắn thôi, không thể đem ra so sánh với nhà người khác. Bọn Liên Thủ Nhân cũng đã hồi âm trở lại. Nhưng chỉ nói chút lời nói nhớ thương Liên lão gia tử và Chu thị thôi…, còn lại thì toàn nói thân thể hắn và Liên Kế Tổ chịu không nổi như thế nào, muốn Liên lão gia tử tìm cách, đưa bọn họ trở về.

Học vấn của Liên Thủ Nhân lúc này đã dùng được trên lá thư rồi, theo lời của Ngũ lang là sau khi xem thư xong nói, lá thư kia viết đến người ta phải đau lòng rơi lệ.

Liên lão gia tử mặc dù than thở, nhưng vẫn kiên trì chịu đựng. Cũng không có đồng ý với thỉnh cầu của Liên Thủ Nhân, mà thư hồi âm gửi qua lại liên tục dạy dỗ Liên Thủ Nhân và Liên Kế Tổ, muốn bọn họ đàng hoàng làm việc.

Chu thị mỗi ngày đều nhìn Cổ thị đẩy cối xay. Lúc khí trời tốt, Chu thị an vị ở trong sân nhìn Cổ thị. Khí trời không tốt. Chu thị sẽ trở lại trong phòng, ngồi ở trên giường gạch cách cửa sổ nhìn Cổ thị. Ban đầu khi đem cối đá đặt ở vị trí dưới cửa sổ, cũng chính vì để cho Chu thị tiện giám sát đốc thúc Cổ thị .

Sáng sớm mỗi ngày, Chu thị sẽ từ trên giường gạch đuổi Cổ thị đẩy cối đá xay lương thực cho đến tối, Chu thị buồn ngủ rồi, mới để cho Cổ thị đi ngủ. Ngày thứ hai cũng vẫn như thế. Trong một ngày, thời gian Chu thị cho Cổ thị nghỉ ngơi rất ít. Gạo và mì của người một nhà ăn mỗi ngày, thì nhất định phải do Cổ thị xay ra. Nếu như Cổ thị xay không ra, thì một vài người trong gia đình phải chịu đói bụng.

Và người chịu đói dĩ nhiên cũng có thứ tự , người đầu tiên chính là Cổ thị, người thứ hai chính là Liên Đóa Nhi.

Nói cách khác, nếu Cổ thị không làm xong việc mà Chu thị đã giao cho bà, thì bà và Liên Đóa Nhi sẽ phải chịu đói.

Chu thị còn không cho người khác giúp đỡ Cổ thị, ngoại trừ Liên Đóa Nhi. Chu thị cho phép Liên Đóa Nhi giúp Cổ thị, nhưng mà Liên Đóa Nhi cũng là chân bó, tuổi lại còn nhỏ những gì giúp được đều có hạn. Cổ thị không nỡ, mà Liên Đóa Nhi cũng không có cướp việc để tới hỗ trợ.

Lực chú ý của Chu thị bởi vì một lòng một dạ ở trên người Cổ thị, nên không có đi tìm những người khác gây phiền toái. Những ngày qua, Triệu thị và Liên Diệp Nhi mặc dù còn ở tại nhà cũ, nhưng mà cuộc sống cũng không quá khó khăn.

“Đại bá mẫu len lén để cho mẹ muội xem, chân và cánh tay của bà ấy đều sưng lên, trên tay có những chỗ bị cọ đến toàn là máu, mụn nước. Bà ấy còn để cho mẹ muội nhìn chân của bà ấy, vừa bắt đầu sưng không còn hình dạng gì, sau đó sưng từ từ giảm đi, nhưng sau đó lại bị cọ chảy ra nhiều máu. . . . . . . Nhìn thấy rất đáng sợ.” Liên Diệp Nhi len lén nói cho Liên Mạn Nhi biết, “Mạn Nhi tỷ, cũng may là muội không có bó chân. Muội thấy chân kia của đại bá mẫu, nhìn thôi cũng đã thấy đau.”

Những ngày qua, Liên Mạn Nhi cũng có đi thăm Cổ thị một hồi. Theo nàng thấy thì Cổ thị đã bị Chu thị hành hạ không còn hình dạng gì cả.

Chẳng qua là, Cổ thị lúc nào lại cùng Triệu thị thân cận như thế? Đây là muốn tranh thủ lòng đồng tình rồi, Liên Mạn Nhi nghĩ.

“Tam bá mẫu có nói gì không?” Liên Mạn Nhi liền hỏi Liên Diệp Nhi.

“Mẹ muội có thể nói gì.” Liên Diệp Nhi bĩu môi, “Chẳng lẽ bà ấy còn trông cậy vào mẹ muội có thể thay bà ta nói chuyện, hay là thay bà ta làm việc? Muội sẽ là người đầu tiên không đồng ý. Bà ta bây giờ nhìn qua thật đáng thương , nhưng mà muội và mẹ muội cũng biết bà ta là hạng người gì, và vì sao mà bà ta có kết quả như ngày hôm nay. Hơn nữa, đại tẩu và Liên Đóa Nhi cũng không có giúp bà ấy, bà ấy còn có thể trông cậy vào người khác giúp à.”

Lúc đó vì chuyện này Liên Mạn Nhi còn hỏi cách nhìn của Trương thị.

“. . . . . . tạo nghiệt rồi, thời điểm còn sống, còn có thể trả chút nào thì nên trả chút đó, nếu không sau này chết đi, đến âm tào địa phủ, nợ này vẫn phải mang theo. Khi đó còn có thể bị hành hạ hơn.” Trương thị nói như thế.

loading...

Liên Mạn Nhi 囧囧 khi nghe xong lời nói của Trương thị…, không khỏi nghĩ đến, cái gọi là mê tín của phong kiến, nghe nói do giai cấp thống trị vì củng cố sự thống trị của mình mà tuyên dương ra ngoài, nhưng mà mọi việc cũng không chỉ nhìn có một mặt. Nói thí dụ như ở dân gian, loại mê tín phong kiến này có tác dụng rất lớn cho người ta hướng thiện, làm cho người ta không dám làm ác, loại sức mạnh tinh thần này không thể khinh thường.

Khí trời ngày từng ngày mát mẽ đi, lá xanh trên cây cũng chuyển dần sang màu vàng, từ dày đặt chuyển sang thưa thớt, thời tiết đã tiến vào cuối mùa thu, người một nhà của Liên Mạn Nhi đều đã đổi lại áo kép.

Thùng gỗ hẹn giao với đám thợ mộc đều đã hoàn thành, lục tục được chuyển đến. Ngũ lang mang người đi kiểm tra chất lượng thùng gỗ, Liên Mạn Nhi thì ở phía sau hạch toán tiền công. Liên Thủ Lễ là một người chịu khổ, giỏi giang, ban ngày đi lên núi bắt đầu làm việc, về nhà liền làm nghề mộc, chỉ mỗi một mình hắn thôi đã lấy được tiền công gần một lượng bạc từ chỗ nhà Liên Mạn Nhi.

Thời điểm Triệu thị và Liên Diệp Nhi nhìn thấy một xâu tiền nặng trịch kia, trong đôi mắt đều ngấn lệ.

Đây không chỉ là một xâu tiền, đó là cuộc sống tốt đẹp ở tương lai của bọn họ. Liên Thủ Lễ có thủ nghệ này trong tay,thời gian mới có bao lâu mà đã có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, đây là chuyện mà trước kia bọn họ nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

“Cứ như vậy. Đừng nói ba gian nhà ngói lớn, ta thấy mọi người muốn xây năm sáu gian cũng không thành vấn đề.” Làm trò trước mặt Triệu thị và Liên Thủ Lễ, Liên Mạn Nhi liền nói với Liên Diệp Nhi, “Sau này dù có thêm nhân khẩu. Vẫn có phòng để ở, dè đặt phải sữa chữa lại thì khó khăn thêm nữa.”

“Đúng vậy , đến lúc đó Diệp nhi kén rể rồi, vẫn nên có một cái sân sẽ tốt hơn. Tương lai các ngươi có cháu trai, cháu gái, vậy cũng có thể ở được.” Trương thị cũng cười nói theo.

Liên Diệp Nhi không nói gì, Triệu thị nhìn Liên Thủ Lễ một chút, thấy Liên Thủ Lễ không có lên tiếng, Triệu thị cũng không lên tiếng theo.

Đối với chuyện nhà của Liên Diệp Nhi, nhà của Liên Mạn Nhi không thể bao biện làm thay, nhưng mà các nàng thỉnh thoảng cứ gõ cổ vũ như vậy. Thì chút ý nghĩ thâm căn cố đế. Sẽ có thể từ từ biến chuyển, cũng may Liên Diệp Nhi tuổi còn nhỏ.

Thùng gỗ đều đã chuẩn bị xong, rượu nho bên kia cũng lên men thành công, người một nhà liền bận rộn lọc rượu nho bỏ vào thùng.

Lần này thùng gỗ làm theo yêu cầu, cũng là thùng gỗ lớn có dung lượng năm mươi cân. Cuối cùng đã đóng ra sáu trăm thùng rượu nho cao cấp, hai trăm hai mươi thùng rượu nho trung đẳng. Nước nho thì vẫn như cũ dùng vò rượu để chứa, mỗi đàn hai mươi cân, tổng cộng có hai trăm tám mươi đàn.

Rượu nho đóng vào thùng xong, Liên Thủ Tín lại dẫn đứa ở bắt đầu đào ngó sen. Ngoại trừ để lại cho nhà mình ăn cùng với ngó sen năm sau làm giống ra, còn lại toàn bộ ngó sen đều mang ra bán. Ngó sen mang ra bán lại dựa theo đẳng cấp chia làm hai loại, một loại ngó sen làm giống, một loại khác là ngó sen bình thường dùng để ăn.

Rượu nho và ngó sen trước khi đem ra ngoài bán, nhà Liên Mạn Nhi đã cho người đến phủ thành đưa tin cho Trầm gia. Bất kể là rượu nho hay là ngó sen, thì đều đưa cho Trầm gia trước.

Chung quản sự rất nhanh liền mang theo người đến. Lần này, tổng cộng ông chọn lấy một trăm thùng rượu nho cao cấp, nước nho năm mươi đàn, giống ngó sen ba trăm cân, ngó sen dùng để ăn bảy trăm cân, ngoài ra còn lấy hạt khiếm thảo cùng củ ấu làm giống mỗi thứ một trăm cân.

Trầm gia một lần mua nhiều như vậy. Rượu và nước nho tự nhiên không chỉ để dùng riêng. Vì Trầm Tiểu mập đã nói với Ngũ lang, Trầm gia đã dùng rượu nho mua từ nhà nàng làm quà biếu tặng. Về phần giống ngó sen, do thôn trang dưới danh nghĩa của Trầm gia cũng có ao nước, hồ, đây là bọn họ tính toán sang năm sẽ trồng ngó sen, hạt sen, hạt khiếm thảo cùng củ ấu tại nông trang của mình. Mà bảy trăm cân ngó sen dùng để ăn, đối với một ít gia đình lớn mà nói, cũng không coi là nhiều.

Liên Thủ Tín kêu người quen biết dắt lừa thuê xe , giúp đở Chung quản sự, đem những món đồ này đưa đi phủ thành, đồng thời cũng mang bạc trở về. Nhiều vô số đồ xếp đặt ở chung một chỗ, trừ đi tiền bốc xếp, còn có các loại chi phí bắt buộc phải đưa…, cuối cùng số bạc mang về là một ngàn lẻ hai mươi lượng.

Bởi vì trước đó đã cùng Trầm Lục nói chuyện qua, rượu nho trừ ưu tiên cung ứng cho Trầm gia , còn lại thì nhà Liên Mạn Nhi có thể tự do bán ra. Các nàng chân trước vừa thả ra tin tức, thì chân sau người đặt hàng đã theo nhau mà đến.

Rượu nho cao cấp và rượu nho trung bình, đều dùng thùng gỗ để chứa. Phía trên thùng gỗ có ghi rõ ngày tháng cất rượu, cùng với đề nghị chọn nơi để cất trữ, ngoài ra Ngũ lang còn tìm lão thợ thủ công thiết kế logo cho Liên gia.

Người tới đặt hàng không chỉ hướng về phía rượu nho, mà còn có hướng về phía ngó sen, hạt sen, hạt khiếm thảo và củ ấu , trong đó cũng có một phần là tính toán mua giống trở về, để sang năm nhà mình cũng trồng. Dù sao thấy được tiền lời năm nay của Liên gia, rất nhiều người cũng đã động tâm .

Chỉ trong thời gian có nửa tháng, bạc trắng nhà Liên Mạn Nhi thu vào trương mục gần hai nghìn hai trăm lượng.

Mà nhà Liên Mạn Nhi vẫn còn dư lại bốn trăm thùng rượu nho cao cấp, một trăm lẻ năm thùng rượu nho trung bình, một trăm ba mươi đàn nước nho, giống ngó sen, ngó sen dùng để ăn, hạt sen, hạt khiếm thảo, củ ấu các loại đều còn không ít cân.

“Cái này chúng ta vẫn còn cá ở bên trong ao, năm trước cũng có thể bán ra một số tiền lớn” Nghe mấy đứa bé tính sổ, Trương thị liền cười chen miệng vào nói.

“Đừng quên còn có lương thực, năm nay lương thực chúng ta còn không có bán đó.” Liên Thủ Tín cũng cười nói.

Trương thị và Liên Thủ Tín nói không sai, thu vào hơn ba ngàn lượng bạc này, vẫn chỉ là một phần nhỏ của thu hoạch năm nay mà thôi.

“Vậy năm nay ta còn phải mua thêm một chút đất không?” Trương thị liền hỏi.

“Đó là đương nhiên.” Liên Mạn Nhi từ trên sổ sách ngẩng đầu lên, “Cha, mẹ con tính toán sẽ vào thành một chuyến.”

Mục lục
loading...