Menu

TRỌNG SINH TIỂU ĐỊA CHỦ-Chương 530


Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ


Tác giả: Nhược Nhan


Chương 530: Ủng Hộ

Đem sản nghiệp có thể sản sinh ra lợi tức của Liên lão gia tử và Chu thị tách ra khỏi thượng phòng là cách tốt nhất để đảm bảo cái ăn cái mặc của hai lão nhân này. Thượng phòng lần này hồi hương, nói là muốn trồng trọt để sống. Nhà Liên Mạn Nhi đã tiếp tế cho bọn họ quá nhiều lương thực rồi, mà bọn họ còn có địa tô của ba mươi mẫu đất, số này cũng đủ cho họ no ấm cả một năm sắp tới. Không chỉ nhà Liên Mạn Nhi, mà cả thôn đều đang nhìn xem, thượng phòng lời nói có đi đôi với việc làm hay không. Mà bây giờ, bọn họ sắp ăn hết sạch khẩu phần lương thực được tiếp tế, Liên lão gia tử, Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa, ba cha con mới đi đòi địa tô, nhưng lại không công mà trở về. Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa không có việc gì, trong khi đó Liên lão gia tử lại phải khiêng về, còn muốn Ngũ lang sai người đi mời lang trung, rồi còn phải chịu tiền thuốc thang. Liên lão gia tử tuổi đã lớn, nhưng Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa thì trong độ tuổi tráng niên. Từ sự kiện này có thể thấy, hai người này quả thật không có bản lãnh gì.

Liên Thủ Tín đã nhiều lần nói qua, luôn muốn phụng dưỡng Liên lão gia tử và Chu thị, nhưng hai người không muốn, nói muốn ở cùng với con trai lớn và con trai thứ hai. Nhưng Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa không phụng dưỡng được hai người, mà cũng không chiếu cố nổi, làm con cái, đây chính là đại bất hiếu. Vì vậy, nhà Liên Thủ Tín đã đưa ra phương án riêng, để cho thượng phòng không thể khiến cho Liên lão gia tử và Chu thị phải liên lụy mà chịu tội chịu khổ, ăn bữa nay lo bữa mai. Đây chính là cực kỳ phù hợp hiếu nghĩa, khiến cho người khác nể phục.

Liên Mạn Nhi và Ngũ lang thương lượng làm như vậy, dĩ nhiên cũng là vì một người khác nữa. Phân rõ như vậy rồi thì về sau Liên lão gia tử và Chu thị không thể làm bộ đáng thương, nói thiếu thốn mà trá hình bắt bọn họ phải chu cấp cho miệng ăn hai nhà thượng phòng được. Nếu không phải Liên lão gia tử thiên vị đến mức hồ đồ thì Liên Mạn Nhi nàng cũng sẽ không làm nghiêm túc như vậy. Hai nhà Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa có mười ba miệng ăn, trong đó bốn người đàn ông tráng niên, một người sắp trưởng thành và ba người phụ nữ tráng niên nữa. Còn dư lại Đại Nữu Nữu và Nhị Nữu Nữu, hai người không thể làm chỉ có thể ăn, Liên Đóa Nhi, Liên Nha Nhi, Lục lang cũng có thể tham gia lao động. Chưa cần so sánh với người khác, chỉ so sánh với lúc nhà Liên Thủ Tín ở riêng thôi, thì tình huống của thượng phòng lúc này so với bọn họ tốt hơn rất nhiều. Nếu dựa vào tiêu chuẩn của hộ nông dân, chỉ cần bọn họ đoàn kết thì chính là một lực lượng lao động tốt. Không chỉ giải quyết được vấn đề ấm no, mà còn có thể khiến cho cuộc sống từ từ tốt lên. Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là những người này phải kiên định làm việc để sống, mà không phải là một lòng nghĩ đầu cơ trục lợi, không làm mà hưởng.

Nhà Liên Mạn Nhi sắp xếp như thế, đảm bảo cuộc sống của Liên lão gia tử và Chu thị. Đối với mười mấy miệng ăn của thượng phòng kia, các nàng không có tính toán là không quan tâm.

Liên Mạn Nhi và Ngũ lang đều hiểu, nếu thật sự không quan tâm tới những người đó, chẳng biết những người đó có thể tạo ra bao nhiêu chuyện tệ hại nữa. Máu mủ ruột rà chính là ở chỗ này, hơn nữa lại ở cùng trong một thôn, các nàng phải yêu cầu với những người này, mà càng phải quản tốt họ nữa. Các nàng sẽ không đảm bảo cuộc sống của những người này, các nàng muốn đảm bảo những người này sẽ đàng hoàng mà sống, không đi lạc vào tà môn ma đạo nữa.

Mười tám mẫu đất, đối với số lao động của thượng phòng thì việc canh tác là vô cùng dễ dàng, rồi lại chăn gà, nuôi heo, trồng rau, sống tiết kiệm như những nhà nông dân khác, phú quý thì không có, nhưng cuộc sống ấm no thì không thành vấn đề. Phạm vào chuyện như vậy, một nhà có thể đoàn tụ, lại còn duy trì được ấm no, bình an mà sống, ai có thể nói cái này không phải là rất may mắn chứ?

“……..Mọi việc đều có nhân quả. Sau này xin các vị giúp đỡ, cùng nhau quản lý. Nếu có phát hiện một chút mảy may gian tà nào, xin các vị cứ trừng trị tại chỗ theo đúng pháp luật, chế tài của thôn, cũng có thể tới thông báo cho chúng cháu. Chúng cháu vô cùng cảm kích………..Thôn chúng ta nếp sống thuần phác, chính trực, thu dưỡng bọn họ cũng chính là cho bọn họ cơ hội làm người mới. Nhưng càng phải nghiêm khắc giám sát, quản thúc, tuyệt đối không để cho họ làm nhục danh tiếng, nếp sống lần nữa. Có thể làm như vậy, chính là bằng hữu, là ân nhân của chúng ta, nếu trợ giúp bọn họ vi phạm pháp luật chính là cừu nhân của chúng ta…”

Trước kia Liên lão gia tử đã từng để ý, quản thúc Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa rồi, nhưng kết quả ra sao mọi người đều cũng đã thấy. Bây giờ chỉ có nhà Liên Mạn Nhi mới có thể để ý, quản thúc được bọn họ. Nếu nhà Liên Mạn Nhi quan tâm, quản thúc họ không được, thì cần phải huy động cả người trong thôn tới trông trừng, trói buộc hành động của đám người Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa. Sau này, nhà cũ của Liên gia chính là nhà giam của đám người này. Tam Thập lý doanh tử chính là nơi để cho bọn họ cải tạo lao động. Cả nam nữ, già trẻ trong thôn đều sẽ trông trừng nhà giam này, quản thúc bọn họ cải tạo lao động thật tốt. Bổn phận của bọn họ là lao động mà sống cho tốt, nếu có dị động thì tất cả mọi người trong thôn từ già trẻ, lớn bé đều sẽ tới chất vấn bọn họ, phỉ nhổ bọn họ.

Ngũ lang đang ở trong bữa tiệc, đem lời nói ra rất rõ ràng,

“Thuốc đắng giã tật lợi cho ốm đau…… Nỗi khổ tâm này không phải ai cũng hiểu, mặc cho người khác bình luận vậy” Cuối cùng Ngũ lang nói một câu.

loading...

Hôm nay những người được mời tới đều có chút kiến thức, nghe Ngũ lang nói chuyện và an bài như thế đều rối rít khen ngợi Ngũ lang có quyết đoán, có bản lĩnh, tâm địa Bồ Tát, cách làm việc chắc chắn. Trong thính đường, Ngũ lang nói chuyện cùng với mọi người, cũng đạt được ý kiến chung thống nhất. Bên ngoài thính đường, có bốn người đứng ở đó. Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa, Liên Kế Tổ cùng Nhị lang đều bị kêu tới đây, nhưng không để cho bọn họ vào đại sảnh lên bàn ăn cơm, mà chỉ để cho bọn họ đứng ở bên ngoài nghe mọi người trong phòng nói chuyện như thế nào. Những người này không được nói cũng như không có tư cách nói. Bọn họ chính là người bị phán xét. Rơi vào tình cảnh này, bản thân họ cũng không thể oán trách được ai. Liên Mạn Nhi các nàng đã cho bọn họ rất nhiều cơ hội rồi, lúc đầu khi họ mới từ Thái Thương trở về, Liên Mạn Nhi cùng Ngũ lang cũng có thể làm như vậy.

Trong đại sảnh, Ngũ lang đã nói chuyện xong, Liên Thủ Tín thấy vậy liền đi ra ngoài bảo Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa, Liên Kế Tổ và Nhị lang về nhà, cũng nói cho bọn họ biết, ngày mai mọi người sẽ đến nhà, đến lúc đó họ sẽ mang theo cả huynh đệ Vũ gia tới, đem chuyện địa tô và đất đai xử lý cho rõ ràng. Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa, Liên Kế Tổ cùng Nhị lang không ai dám nói gì, đành phải theo quản sự Hàn Trung đi ra cửa.

Buổi tối hôm đó, ở nhà Liên mạn Nhi ăn cơm xong, Ngô Ngọc Xương cùng hai thôn lão đi tới nhà cũ Liên gia, đem những lời Ngũ lang đã nói ở trong bữa tiệc cho Liên lão gia tử. Sang ngày thứ hai, những người này mang huynh đệ Vũ gia tới đó để xử lý địa tô và ruộng đất. Kết quả, với ba mươi mẫu đất, Vũ gia phải giao nộp cho Liên gia ba nghìn cân cao lương, tám trăm cân hạt kê, ba trăm cân đậu nành, đậu đỏ một trăm cân, hạt đậu và kê các ba mươi cân, tám trăm cân đậu phộng. Bởi vì Liên gia nói muốn thu hồi ruộng đất trước thời hạn, vì vậy phải bồi thường Vũ gia một trăm năm mươi cân cao lương, năm mươi cân hạt kê. Ngoài ra, Vũ gia còn phải chặt năm mẫu cán cao lương (chính là thân cây cao lương) đưa cho Liên gia, để làm củi mùa đông cho Liên lão gia tử và Chu thị. Thương nghị xong rồi liền đem lương thực cân lên trước mặt tất cả mọi người.

Sau khi thu xong địa tô, một lần nữa mọi người lại đem phân ra một ngàn hai trăm cân cao lương, ba trăm hai mươi cân hạt kê, đậu nành một trăm hai mươi cân, đậu đỏ bốn mươi cân, hạt đậu và kê các mười hai cân, đậu phộng ba trăm hai mươi cân cùng với năm mẫu cán cao lương, làm lương thực cung cấp cho Liên lão gia tử và Chu thị trong một năm, do Liên Thủ Tín và Liên Thủ Lễ bảo quản cấp cho Liên lão gia tử vào Chu thị theo định kỳ. Bọn họ không đem lương thực và củi giao cho Liên lão gia tử và Chu thị chính là nghĩ cho hai người. Ví dụ như muốn xay gạo, xay bột, đem đậu nành đổi lấy dầu nành, đậu hủ, đậu phộng muốn bán đổi lấy tiền, cung cấp nhu cầu thiết yếu cho hai lão nhân như muối, tương, dấm các loại…. đều do Liên Thủ Tín, Liên Thủ Lễ chịu trách nhiệm, không cần hai người họ phải nhọc lòng bận tâm. Hai người Liên lão gia tử và Chu thị chỉ cần ngồi trên giường gạch chờ ăn uống là được rồi. Chi phí ăn mặc của hai lão nhân cũng không cần Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa cung cấp, nhưng bọn họ phải có trách nhiệm phụng dưỡng hai lão nhân. Trách nhiệm của họ chính là hầu hạ, chăm sóc hai người hàng ngày. Chi phí ăn mặc không thiếu, nhưng nếu bọn họ hầu hạ không chu đáo, mà khiến cho Liên lão gia tử và Chu thị có cái gì bất mãn, hoặc bị ủy khuất, như vậy không chỉ có Liên Thủ Tín, Liên Thủ Lễ không đồng tình, mà người trong thôn cũng sẽ không bỏ qua cho đám người Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa.

Sau khi phân ra phần cấp cho Liên lão gia tử và Chu thị, lại trừ đi khoản bồi thường Vũ gia, còn dư lại một ngàn sáu trăm năm mươi cân cao lương, bốn trăm ba mươi cân hạt kê, một trăm tám mươi cân đậu nành, sáu mươi cân đậu đỏ, hạt đậu và kê các mười cân, bốn trăm ám mươi cân đậu phộng đều thuộc về thượng phòng Liên gia, còn Liên lão gia tử và Chu thị thì mọi người cùng chăm sóc.

Tất cả tổng cộng là hai nghìn tám trăm ba mươi sáu cân lương thực, không tính Liên lão gia tử và Chu thị, khẩu phần lương thực bình quân của mỗi người trong thượng phòng từ hai trăm hai mươi cân đến hai trăm năm mươi tám cân Trong đó đậu phộng là cây kinh tế, có thể bán đi để đổi lại lương thực khác nhiều hơn, còn có rau dưa, vừa đủ sống tạm. Liên Mạn Nhi đơn giản tính sơ lược như vậy, cũng không kém nhiều lắm so với cuộc sống của nhà cũ thời điểm chưa tách phòng. Khẳng định là có thể duy trì được, mặc dù thịt thà rất ít, nhưng không chết đói. Chỉ có củi dành cho hai lão nhân là tình nghĩa của đám người Liên Thủ Tín và Ngũ lang. Số lượng này chỉ đủ dùng cho hai người đốt sưởi ấm, nếu dùng cho cả thượng phòng nhiều người như vậy thì không thể nào đủ. Vấn đề này đối với hộ nông dân thì không phải vấn đề lớn. Rất nhiều nhà bình thường không đủ củi đốt, vì vậy họ phải đi kiếm. Thượng phòng Liên gia trừ hai đứa trẻ Đại Nữu Nữu và Nhị Nữu Nữu ra thì tất cả mọi người đều có thể làm được việc này. Cả một mùa đông cũng không có nhiều việc để làm, mười mấy người kia mỗi ngày đi kiếm một chút củi, tích từng chút một, thật sự là có thể trải qua mùa đông vô cùng tốt.

Ba mươi mẫu đất thu hồi lại, Ngũ lang thương lượng đem mười hai mẫu đất bên cạnh Nam Sơn giao cho Ngũ lang. Ngũ lang tiếp tục căn cứ theo địa tô lúc ban đầu, đem mười hai mẫu đất này cho một hộ trong Tam Thập Lý Doanh tử thuê gọi là Vương Phú Điền. Trong lúc đó, Liên lão gia tử đã mấy lần phản đối, đầu tiên là phản đối việc phân chia rõ ràng như vậy, sau lại không đồng ý đem mười hai mẫu đất cho người khác thuê, nói ông có thể đem con cháu của mình trong thượng phòng đi trồng trọt. Những ý kiến bất đồng này đều bị đám người Ngô Ngọc Xương khuyên nhủ. Liên lão gia tử liền nhìn sang Liên Thủ Tín và Ngũ lang. Ngũ lang chỉ nói với Liên lão gia tử hai từ…

“……..Không thể………..”

Mục lục
loading...