Menu

TRỌNG SINH TIỂU ĐỊA CHỦ-Chương 36


Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ


Tác giả: Nhược Nhan


Chương 36: Gia Pháp

Một tát Trương thị đánh xuống, dùng hết sức lực. Cổ thị bị đánh một cái lảo đảo ngã nhào trên đất, khóe miệng cũng bị rách, ô oa một tiếng nhổ ra một ngụm máu bọt, bên trong còn lẫn một cây răng.

Trương thị uy vũ, thật tốt. Liên Mạn Nhi trong lòng trầm trồ khen ngợi, đã sớm nên như vậy.

Cổ thị cũng bất chấp thể diện, khóc oa lên.

“Ngươi dám đánh mẹ ta, ta đánh chết ngươi.” Liên Đóa Nhi từ trên giường gạch nhảy xuống, hướng Trương thị và Liên Mạn Nhi nhào đầu về phía trước.

Liên Mạn Nhi nhích đến bên cạnh hai bước, lặng lẽ duỗi ra một chân, ngáng chân Liên Đóa Nhi . Liên Đóa Nhi không phát hiện, nàng lại có một đôi chân nhỏ, lập tức bổ nhào về phía trước, ngã sấp xuống ở bên cạnh Cổ thị.

Cổ thị đang muốn đứng lên, bị Liên Đóa Nhi đè một cái, lại ngã trở về. Hai người bốn chân nhỏ loạn đạp một mạch, đã bị hai thước vải mới rơi trên mặt đất tản ra quấn vào chân, giãy dụa cả buổi cũng không có đứng lên được.

Liên Mạn Nhi cúi đầu nhìn chân của mình, lại nhìn chân Cổ thị và Liên Đóa Nhi, trong lòng đã cảm thấy một đôi tự nhiên, thật sự là có rất nhiều chỗ tốt. Nếu nàng ở vào vị trí của Cổ thị cùng Liên Đóa Nhi, khí lực tuyệt sẽ không yếu như vậy.

“Đây là làm gì, đây là làm gì, vợ lão Tứ ngươi dám động thủ đánh đại tẩu ngươi, ngươi muốn tạo phản.” Chu thị nghiêm nghị mắng.

Liên Tú Nhi thấy Cổ thị và Liên Hoa Nhi chịu thiệt, đều mang giày muốn tới giúp đỡ. Liên Thủ Nhân là nam nhân, vốn là đã mang giày, lao nhanh về phía trước. Hắn trước không đi vịn Cổ thị, mà là mặt đen chuyển hướng sang Trương thị, nâng nắm đấm lên, hướng trên mặt Trương thị nện xuống.

“Mẹ.” Liên Mạn Nhi vội vàng kêu một tiếng.

Liên Thủ Nhân dù sao cũng là nam tử, một quyền này nếu đánh trúng, Trương thị khẳng định phải bị thương. Mắt thấy nắm đấm Liên Thủ Nhân muốn nện lên đầu Trương thị, Liên Thủ Tín từ bên cạnh xông lại, một tay bắt lấy cánh tay Liên Thủ Nhân, dùng sức kéo ra sau.

Liên Thủ Tín dưới tình thế cấp bách, dùng toàn lực, nên Liên Thủ Nhân bị kéo ngã phịch xuống phía sau, đặt mông trên mặt đất.

Cùng lúc đó, Liên Tú Nhi và Liên Hoa Nhi cũng chạy vội tới.

“Đại tẩu, ta tới giúp ngươi.” Liên Tú Nhi xoăn tay áo hướng Trương thị nhào tới.

Liên Hoa Nhi giơ tay lên, tựa hồ là muốn kéo Liên Tú Nhi, nhưng nhãn châu xoay động, lại rụt tay về, chỉ là đi theo sau lưng Liên Tú Nhi, qua dìu Cổ thị và Liên Đóa Nhi.

“Tú nhi, ngươi đứng lại!” Liên lão gia tử rống lên một tiếng.

Liên Tú Nhi bị Liên lão gia tử rống, không dám làm càng mà xông về phía trước nữa, nhưng trong lòng không phục.

“Cha, ngài thế nào bất công vậy. Không phát hiện các nàng động thủ đánh đại ca đại tẩu rồi hả?”

“Ngươi hiểu cái gì, im lặng cho ta, trở lại bên người nương ngươi ngồi đi!” Liên lão gia tử nghiêm nghị trách mắng.

Liên Tú Nhi là nữ nhi mà Liên lão gia tử cùng Chu thị lớn tuổi mới sinh được, từ trước đều được sủng ái, ngay cả Liên lão gia tử cũng chưa bao giờ chịu đối với đứa con gái này nói nặng lời. Hiện tại bị Liên lão gia tử quát lớn như vậy, vừa cảm thấy ủy khuất, lại vừa cảm thấy thật mất mặt, cũng không dám làm trái lời Liên lão gia tử, chỉ dùng mắt liếc Trương thị, lui trở về, trong lòng từ nay về sau càng hận Trương thị cùng Liên Mạn Nhi.

Liên Hoa Nhi nâng Cổ thị và Liên Đóa Nhi dậy, ba mẹ con đều anh anh mà khóc lên.

Liên Thủ Nhân vừa rồi ngã xuống mô đất, bờ mông cơ hồ vỡ thành hai mảnh, đầu cũng choáng theo luôn, lúc này mới từ trên mặt đất đứng lên.

“Lão Tứ, thê tử của ngươi đánh đại tẩu, ngươi lại dám đánh ta?” Liên Thủ Nhân càng không có chịu nổi ủy khuất, lập tức vung vẩy lấy cánh tay nói, “Ta sẽ viết thư, đưa ngươi đi gặp quan, hưu người đàn bà chanh chua này đuổi về nhà.”

Liên Thủ Nhân uy hiếp muốn đem Liên Thủ Tín lên quan, đem Trương thị hưu về nhà.

“Gặp quan, ai sợ ai, ” Liên Mạn Nhi lập tức trả lời lại một cách mỉa mai, “Muốn đi gặp quan, trước hết cáo ngươi lang tâm cẩu phế, tư hoà nhân mạng, lừa bán cháu gái ruột. Ngươi cần nghỉ kỹ, hưu chính là vợ của ngươi. Mẹ ta có trai có gái, cha ta còn ở chỗ này, ngươi bằng cái gì nói bỏ nương ta.”

Liên Chi Nhi, Ngũ Lang và tiểu Thất cũng đều đối với Liên Thủ Nhân trợn mắt nhìn.

Liên Thủ Nhân bị Liên Mạn Nhi nói toạt ra thẹn quá hoá giận, lại vươn tay vươn chân, muốn đánh Liên Mạn Nhi.

“Cái nha đầu nhanh mồm nhanh miệng này, xem ta như thế nào giáo huấn ngươi.” Liên Thủ Nhân nói.

“Đại ca, ngươi sờ sờ lương tâm xem, nắm đấm này của ngươi có nên đánh tiếp không?” Liên Thủ Tín bắt lấy tay Liên Thủ Nhân, ngăn cản hắn.

“Lão Tứ ngươi muốn làm cái gì, ngươi còn muốn đánh ta.”

Liên Thủ Tín nắm chặt đấm vang lên tiếng răng rắc răng rắc~

Liên Thủ Nhân và Liên Thủ Tín cao ngang nhau, nhưng so với Liên Thủ Tín quanh năm làm ruộng, Liên Thủ Nhân chỉ có thể dùng từ gầy yếu để hình dung.

Liên Thủ Nhân không tin Liên Thủ Tín dám đánh hắn, bởi vậy giơ nắm đấm lên, cảm thấy nên trước giáo huấn đệ đệ này một chút.

Liên Thủ Tín không hề cố sức mà tiếp được nắm đấm của Liên Thủ Nhân, lại đem Liên Thủ Nhân đẩy té ngã về phía sau.

“Ngươi, ngươi đây là muốn phản rồi.” Liên Thủ Nhân thẹn quá hoá giận.

“Lão đại, ngươi thành thành thật thật đứng ở đó cho ta.” Liên lão gia tử phân phó Liên Thủ Nhân.

Liên Thủ Nhân không biết Liên lão gia tử muốn làm gì, lại thấy Liên Thủ Tín dám đánh lại, hắn chiếm không được tiện nghi, cũng đứng tại chỗ.

“Thê tử lão tứ, dựa vào bộ dáng vừa rồi của ngươi, đánh hắn một bạt tay cho ta.” Liên lão gia tử hướng Trương thị nói.

Mọi người đều ngơ ngẩn.

“Lão gia tử, ông điên rồi. Lão đại là người phải làm quan, để cho một phụ nhân ở nông thôn đánh, không sợ mất mặt sao?” Chu thị bất mãn nói.

Liên lão gia tử trừng Chu thị.

Trương thị mềm lòng, vừa rồi tức giận đánh Cổ thị, đối với nàng mà nói đã thật là khác người rồi, hiện tại muốn nàng đi đánh Liên Thủ Nhân, tuy rằng trong lòng nàng cực kỳ hận Liên Thủ Nhân, nhưng tính tình dù sao cũng không phải đanh đá, có chút không xuống tay được.

“Thê tử lão tứ là người phụ nữ chuẩn mực, không có khí lực, đánh cũng chưa hết giận. Lão Tứ, ngươi đến đánh.” Liên lão gia tử nghĩ nghĩ, lại đối với Liên Thủ Tín nói.

“Cha, người làm gì ah, lại để cho bọn hắn đánh con, ta về sau còn có thể đi ra ngoài gặp người sao?” hai đuôi lông mày của Liên Thủ Nhân đều kéo xuống, hướng về phía Liên lão gia tử phàn nàn.

“Sớm biết hôm nay, thì trước kia đừng làm.” Liên lão gia tử nói, “Ngươi muốn đi ra ngoài gặp người, thì im lặng cho ta. Bằng không, ta lại để cho mấy đứa nhỏ Mạn Nhi đánh ngươi, ngươi càng mất mặt.”

“Cha, sao ngài lại thiên vị với Tứ ca.” Liên Tú Nhi oán giận nói.

loading...

“Ngươi câm miệng cho ta.” Liên lão gia tử nhìn cũng không nhìn Liên Tú Nhi, “Lão Tứ, ta bảo ngươi động thủ thì ngươi cứ động thủ.”

Liên lão gia tử rốt cục muốn chủ trì công đạo rồi hả?

Liên Mạn Nhi nghĩ nghĩ, lập tức hiểu được. Liên lão gia tử là ở bên ngoài thấy được nhiều việc, hẳn là đoán được chân tướng sự tình.

Thế nhưng Liên lão gia tử đối với chuyện Liên Thủ Nhân muốn dùng mạng của nàng đổi tiền, lại chữ không đề cập tới, cũng không hướng Liên Thủ Nhân truy vấn. Hiện tại lại bảo Trương thị và Liên Thủ Tín đánh Liên Thủ Nhân.

Liên Thủ Tín nắm nắm đấm, cả buổi không có động.

Hắn đánh Liên Thủ Tín, Liên Thủ Tín phản kháng, đây là phản ứng theo bản năng. Nhưng hắn đứng tại chỗ, thì Liên Thủ Tín tuyệt không dám đánh hắn. Nếu như Liên Thủ Tín thật sự là người dũng mãnh gan dạ, vừa rồi vào cửa căn bản là sẽ không cùng hắn nói chuyện, lại để cho Liên lão gia tử chủ trì công đạo, mà sẽ trực tiếp đấu võ rồi.

Liên Thủ Nhân nghĩ vậy, trong lòng đắc ý, từ trên mặt cũng lộ ra chút ít.

“Ta đánh.” Liên Thủ Tín đã trầm mặc sau nửa ngày, đột nhiên nói.

“Lão Tứ, ngươi thực sự dám đánh ta?” Liên Thủ Nhân vẫn không tin như trước.

“Cho dù phụ thân không nói, ta hôm nay cũng muốn đánh ngươi.” Liên Thủ Tín nói.

Hắn từ trấn trên trở về, trong lòng đã hiểu chân tướng mọi việc. Nhưng hắn còn có một tia hy vọng, hi vọng Liên Thủ Nhân có thể lấy ra chứng cứ xác thực, thuyết phục hắn chuyện không phải như vậy. Nhưng Liên Thủ Nhân phản bác quá mức nhợt nhạt, quá mức chột dạ. Một tia hy vọng này của hắn đã bị đánh tan rồi. Tiếp đó hắn lại hi vọng, Liên Thủ Nhân có thể ái náy lương tâm, thừa nhận chuyện hắn làm là không đúng. Nhưng Liên Thủ Nhân chỉ thề thốt phủ nhận, ngay cả một chút hối hận đều không có.

Hắn đối với đại ca này hoàn toàn tuyệt vọng.

“Đại ca, việc ngươi làm ngươi không nhận.” Liên Thủ Tín nói chuyện, một quyền hướng trên mặt Liên Thủ Nhân đánh tới. Nam nhân tầm đó đánh nhau cùng nữ nhân đánh nhau hoàn toàn bất đồng, một quyền này của Liên Thủ Tín sử dụng mười phần lực đạo. Liên Thủ Nhân bị đánh lui về phía sau mấy bước, cái mũi cơ hồ bị đánh lệch ra, máu tươi lập tức ồ ồ mà chảy ra.

Trong phòng nhiều nữ nhân đều la hoảng lên.

“Lão Tứ, ngươi… Hung ác.” Liên Thủ Nhân run rẩy nói.

“Một quyền này, là thay khuê nữ ta đánh.” Liên Thủ Nhân giọng nói chất phác.

Liên lão gia tử ngồi ở trên giường gạch, tay có chút run rẩy.

“Lão Tứ, ngươi giữ lại mặt cho đại ca ngươi, nể mặt ta và nương ngươi.”

Liên lão gia tử không bảo Liên Thủ Tín dừng tay, Liên Thủ Nhân rất thất vọng.

Trong khoảng thời gian này, Liên Thủ Tín đã đánh quyền thứ hai. Một quyền này đánh vào lồng ngực Liên Thủ Nhân.

“Một quyền này, là thay mẹ bọn nhỏ đánh.” Liên Thủ Tín nói ra.

Liên Thủ Nhân một tay ôm chặt lồng ngực của mình, một tay ở trên mặt lau máu mũi máu miệng chảy đầy ra, nhìn về phía trên mặt thập phần đáng sợ. Hắn tựa ở mép giường, hướng Liên lão gia tử cùng Chu thị đau thương buồn bã gọi: “Cha, mẹ, lão Tứ muốn đánh chết con rồi…”

“Lão gia tử, ngươi đúng là điên rồi. Lão Tứ, cha ngươi bảo ngươi đánh đại ca ngươi, ngươi liền đánh? Trong mắt ngươi còn có bà già như ta hay không. Cho dù đại ca ngươi làm chuyện gì, hắn cũng không có hại ngươi, bởi vì cái tiểu nha đầu kia, ngươi cùng đại ca ngươi trở mặt? Ngươi bị vợ ngươi bỏ bùa mê thuốc lú gì phải không…”

“Ngươi nói là tiếng người sao?” Liên lão gia tử trừng mắt Chu thị.

Chu thị lúc này mới phát giác đã nói quá lời.

“Tiếp tục đánh.” Liên lão gia tử chuyển hướng Liên Thủ Tín nói.

“Mẹ, tiểu nha đầu ngài nói, là khuê nữ của con, là cháu gái ruột của ngài.”

Liên Thủ Tín nắm nắm đấm, lại muốn đánh Liên Thủ Nhân.

“Mẹ, cứu mạng ah, mẹ…” Liên Thủ Nhân kêu rên lên.

Chu thị nhanh chóng trong cái khó ló cái khôn, kêu lên một tiếng, thân thể thẳng tắp ngã về phía sau.

“Bệnh cũ của nội lại tái phát, khó thở rồi!” Liên Hoa Nhi lập tức la lớn.

Liên Tú Nhi và Cổ thị lập tức nhào tới giường, ôm lấy Chu thị, vẻ mặt đau xót khóc lên.

Liên Thủ Tín nắm chặt nắm đấm.

“Ngươi cứ đánh đi, tính tình mẹ ngươi, ngươi hẳn là biết rõ.” Liên lão gia tử nhìn cũng không nhìn Chu thị một cái.

Liên Thủ Tín đương nhiên biết rõ, giả bộ bệnh là đoàn sát thủ của Chu thị. Nếu đổi lại bình thường, dù cho biết rõ Chu thị rất khỏe, hắn cũng sẽ bận tâm lo lắng cho Chu thị, sẽ không tiếp tục đánh nữa. Nhưng lời vừa rồi Chu thị nói, lại làm cho lòng hắn rét lạnh.

Liên Thủ Tín lại đấm một quyền vào bụng Liên Thủ Nhân.

Liên Thủ Nhân đau nhức cúi người, ai ôi!!! Ai ôi!!! Kêu lên.

“Một quyền này, là ta tự đánh cho chính mình đấy. Đại ca, ta và ngươi là huynh đệ ah…” Liên Thủ Tín đánh xong một quyền này, thì ngồi chồm hổm trên mặt đất, ô ô mà khóc lên.

Liên Thủ Nhân vừa xấu hổ vừa đau, quay người chuyển hướng vách tường. Chu thị thấy không có người phản ứng đến bà, bệnh lập tức tốt lại.

“Lão Tứ, đừng nghỉ tay, còn có phần của ta và mẹ ngươi.” Liên lão gia tử nói.

Liên Thủ Tín lau nước mắt đứng lên.

“Cha, con không đánh nữa.” Liên Thủ Tín nói. Hắn chưa bao giờ là người tâm ngoan thủ lạt, ngoại trừ khi còn nhỏ cùng đám đồng bọn quyền cước thật thật giả giả qua lại, sau khi thành niên, hắn lại không có đánh người.

Liên Thủ Tín cũng mềm lòng nữa à.

Liên lão gia tử thở phào một cái.

“Huynh đệ , tỷ muội các ngươi đều ngồi xuống, cha có chuyện muốn nói.”

Mục lục
loading...