Menu

TRỌNG SINH TIỂU ĐỊA CHỦ-Chương 317


Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ


Tác giả: Nhược Nhan


Chương 317: Phong Ba Quà Tặng Ngày Lễ.

Edit: An Nguyễn Ở niên đại này, có một luật bất thành văn. Đối với người làm thuê lâu ngày, bao gồm người làm thuê ở các loại cửa hàng, đứa ở nhà địa chủ…, ngoài tiền công hàng tháng ra, ông chủ còn cho thêm một chút phúc lợi vào các ngày lễ tốt. Phúc lợi này nhiều hay ít còn muốn xem tiền lời của chủ nhân, cũng phải xem nhân phẩm của ông chủ đó như thế nào.

Có ông chủ phúc hậu, cho bọn tiểu nhị phúc lợi. Cũng có người bạc bẽo, dứt khoác không cho, có người thì e ngại dư luận mà phát tiền hoặc đồ vật nhưng sẽ dùng mọi loại biện pháp cắt xén. Có lần Liên Mạn Nhi nghe người trong thôn kể chuyện, có một ông chủ cửa hàng lương thực cực kì khắt khe chuyện tiền bạc, hẹp hòi, ngày lễ ngày tết phát lương thực cho tiểu nhị trong cửa hàng, đối ngoại nói là cho mỗi người từng này gạo thượng hạng nhưng thật ra là dùng gạo mốc meo, trộn đất cát tới phát khiến cho người làm công trong cửa hàng oán thán, bị hàng xóm láng giềng chỉ vào lưng mà mắng.

Cửa hàng ăn sáng Liên kí hiện tại có ba tiểu nhị, một con dâu giúp việc ở phòng bếp, ngoài ra còn có Ngô lão đầu hàng ngày quét dọn nhà vệ sinh. Năm người này mỗi người được một cân bánh chưng, một cân thịt và một cân rượu.

Phúc lợi như vậy so với cửa hàng lớn trên trấn Thanh Dương cũng không kém chút nào.

“Vậy Tam thẩm của bọn nhỏ thì sao?” Trương thị hỏi nên cho Triệu thị những gì.

“Cũng cho giống như mọi người.” Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút rồi nói. Cũng đều làm việc ở cửa hàng ăn sáng, nên đối xử bình đẳng. Nếu có lòng sau này lại giúp đỡ Triệu thị thì càng tốt.

Hơn nữa ban đầu nhờ Triệu thị tới cửa hàng ăn sáng làm việc, ngoại trừ muốn lén lút chiếu cố mẹ con Triệu thị ra còn muốn để cho Liên gia dính chút ít ích lợi.

“Lấy vật này về cũng không đến lượt hai mẹ con nàng ăn.” Trương thị thở dài nói.

“Năm nay chắc là tốt hơn một chút, hôm trước nghe lão Hoàng đại thúc nói, ngày tết trên núi cũng phát đồ. Mặc dù không hơn cửa hàng của chúng ta nhưng có Nhị bá, Tam bá, Nhị lang ca, Tam lang ca tổng cộng cũng được bốn phần. Nhiều đồ, các nàng cũng có thể ăn chút ít.” Liên Mạn Nhi nói.

“Vậy bánh chưng cho ông bà nội con cũng đưa cùng luôn à?” Liên Thủ Tín hỏi.

“Vâng.” Liên Mạn Nhi gật đầu.

Người một nhà lại thương lượng xem nên tặng cho Liên lão gia tử và Chu thị bao nhiêu bánh chưng.

“Vậy tặng năm cái bánh chưng hạt kê vàng, năm cái bánh chưng gạo trắng.” Liên Mạn Nhi nói. Mười cái bánh chưng vừa vặn hai cân.

Trương thị nghe vậy, nhìn Liên Thủ Tín một cái.

“Bánh chưng bà con cũng gói, tặng những thứ này cũng được…. Nếu không thì tặng thêm chút thịt heo?” Trương thị dùng giọng thương lượng hỏi.

“Vậy thì thêm… một cân thịt heo.” Liên Mạn Nhi liền nói. “Mấy ngày lễ tết, cửa hàng thịt trấn trên đều bán hết thịt heo rồi, chúng ta nhờ có đặt trước nên mới miễn cưỡng đủ dùng cho cửa hàng…. Trước tặng những thứ này, tính ra trong thôn chúng ta cũng phải đứng hàng thượng lễ.”

“Nếu không, tặng ông nội con thêm một vò rượu.” Liên Thủ Tín chần chờ một lúc mới nói.

Liên Thủ Tín mở miệng, Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút cũng gật đầu.

“Vợ Kế Tổ những ngày qua cũng tới giúp ta làm việc.” Trương thị lại nói, “Bình thường không để ý, giờ mới thấy khả năng nấu bếp của vợ Kế Tổ khá tốt, không kém vợ Nhị Lang. Mấy ngày qua ta gói bánh chưng ít nhiều cũng nhờ nàng hỗ trợ.”

Ý tứ của Trương thị là có nên cho Tưởng thị thêm chút gì hay không.

“Cái này con nghĩ không cần.” Liên Mạn Nhi lắc đầu nói, “Đại tẩu tới giúp chúng ta, là gạt trong nhà mà tới. Ta cũng đừng nói, đỡ phải có người đặt điều. Đại tẩu cũng có quyết định của chính mình.”

“Tính toán gì, còn không phải vì cho Nữu Nữu một miếng ăn.” Trương thị liền nói, “ Con nói cũng đúng, chuyện này không nên nói ra.”

Nữu Nữu tuổi còn nhỏ, ở nhà thỉnh thoảng cũng được thiên vị. Nhưng từ khi Triệu Tú Nga chuyển về, cái gì cũng muốn tranh đua. Phòng bếp nhỏ của Nữu Nữu bị hủy bỏ. Ở cùng một cái sân, Tưởng thị muốn len lén làm cho Nữu Nữu một ít thức ăn khác cũng không được.

Tưởng thị hôm đó tới hỗ trợ, cũng thực sự bỏ công ra làm việc, nàng lại biết nói chuyện, dỗ Trương thị vô cùng vui vẻ. Sau đó Trương thị muốn giữ Tưởng thị ở lại ăn cơm, Tưởng thị cũng không đồng ý. Nói là không có nói với người trong nhà, là nàng tự mình tới, nếu ở lại ăn cơm sẽ không tốt.

Liên Mạn Nhi cầm bánh chưng gạo nếp cho Nữu Nữu ăn. Tưởng thị cũng không từ chối.

Từ sau đó, mỗi ngày gói bánh chưng Tưởng thị đều mang Nữu Nữu tới. Trương thị cho cơm canh, Tưởng thị chưa bao giờ muốn, nhưng nếu cho Nữu Nữu, Tưởng thị cũng không cự tuyệt. Nhưng cũng chỉ cho Nữu Nữu ăn ở cửa hàng, không chịu cầm đồ ăn về nhà.

“Nếu nàng chịu tới cửa hàng làm việc, ta cũng có thể cho nàng một phần tiền công, cho Nữu Nữu chút lương thực tinh ăn, đây cũng không phải việc gì khó.” Trương thị nói, “Ngày đó ta nói ý này với nàng, nàng chỉ cười lắc đầu.”

Trương thị nói xong liền thở dài một hơi.

“Mẹ nghĩ không phải nàng không muốn mà là e ngại người trong nhà, e ngại đại bá và Kế Tổ.”

Nói chuyện phiếm một lúc, Trương thị cùng Liên Mạn Nhi đem đồ cho Triệu thị, đồ biếu Liên lão gia tử và Chu thị chuẩn bị sẵn sàng, muốn đưa qua trước tết Đoan Ngọ.

Ban đêm, người một nhà về nhà cũ.

Trương thị đưa hết đồ cho Liên Thủ Tín.

“Cha nhớ nói rõ với ông bà nội, thứ nào là do Tam thẩm kiếm.” Liên Mạn Nhi vừa nói xong thì thấy Liên Diệp Nhi đi từ trong Tây sương phòng ra, nhanh nhẹn chào hỏi, “Diệp Nhi, muội tới đây.”

Chờ Liên Diệp Nhi tới trước mặt, Liên Mạn Nhi đem chuyện kia nói với nàng.

loading...

“Tam thẩm có ở nhà không? Các ngươi cùng đi.”

“Nương đang nấu cơm, ta cùng Tứ thúc đi.” Liên Diệp Nhi vừa nói vừa xách thịt cùng Liên Thủ Tín đến thượng phòng.

Trương thị dẫn Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi về Tây sương phòng, rửa nồi, vo gạo, hái rau, chuẩn bị cơm tối.

“Tỷ, đưa cho muội cái chậu sạch.” Liên Mạn Nhi đong gạo, kêu Liên Chi Nhi.

Liên Chi Nhi cầm chậu tới, Liên Mạn Nhi đổ gạo và nước vào.

“Đủ cho chúng ta buổi tối rửa mặt.” Liên Mạn Nhi nhìn nước gạo trắng trong chậu, cười nói.

“Đúng vậy, rửa mặt bằng nước gạo này giúp da trở nên trắng nõn.” Trương thị nhìn thoáng qua khuôn mặt trắng hồng của Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi, cười nói.

“Cũng cần phải trời sinh đã trắng, nếu là trời sinh da đen, rửa cái gì cũng uổng công.” Liên Mạn Nhi cười, “Mẹ, con và tỷ đều giống mẹ.”

“Đừng nói lời ngon ngọt với mẹ.” Trương thị nhịn không được bật cười.

Ba mẹ con đang nói đùa thì nghe thấy tiếng mắng trung khí mười phần của Chu thị từ thượng phòng truyền ra.

“Ngươi cho cơm ăn mày à, đồ táng tận lương tâm, ngươi uống sữa của ta ba năm. Điều này ngươi trả cả đời cũng không trả hết….”

Trương thị lập tức dừng việc trong tay, trên mặt lộ vẻ sầu lo.

Liên Mạn Nhi xoa trán, mọi việc nếu đụng tới Chu thị cũng đều không thể thuận lợi trôi qua. Chỉ sợ trứng gà nàng cũng chọn ra được xương, làm việc gì cũng bị lựa ra chút ít sai.

“Mẹ biết, dù mẹ làm thế nào thì sắc mặt bà nội con cũng không tốt. Mẹ không đi, để cha con đi, bà nội có mắng cha con cũng ít một chút, cũng không mắng tới mẹ.” Trương thị thở dài nói, “Tính tình này của bà nội con, một ngày không nói nhao nhao, không mắng chửi người sẽ không chịu được.”

Nên để cho Liên Thủ Tín kiên cường chống đỡ, hay là đi qua xem một chút.

Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút, đưa gạo đã vo sạch cho Liên Chi Nhi.

“Con đi xem sao.” Liên Mạn Nhi vừa nói vừa đi ra ngoài.

“Đừng nói nhao nhao với bà nội con, cứ kệ nàng.” Trương thị dặn dò.

Liên Mạn Nhi vừa vào thượng phòng đã thấy Chu thị đang ra sức đánh Liên Thủ Tín.

“….Ngươi nghĩ rằng ta không biết, Ngô gia tặng cho ngươi bao nhiêu thứ, mười cân thịt heo, vải vóc tốt, rượu ngon. Ngươi tặng cho Ngô gia cũng không ít, người trong thôn đều nhìn thấy. Cánh ngươi cứng cáp rồi, xa cách gia đình, vươn ra ngoài. Dù xa, các ngươi cũng tặng cho Trương gia không ít đồ có phải hay không, còn nghĩ rằng bí mật, không để người ta nói ra, ta nhổ vào, ngươi đúng là không tim không phổi. Gần gũi cho người ngoài, đem gia sản cho người ngoài, không coi cha mẹ ruột của ngươi ra gì, ta đời trước làm nghiệt mới sinh ra kẻ ăn cây táo, rào cây sung như ngươi.”

“Ngươi đưa nhiều đồ cho người ngoài nhưng lại không nỡ tặng đồ cho cha mẹ đẻ của ngươi. Chút đồ này ngươi cũng có thể đưa ra. Ngươi không sợ khó coi, ta đây liền tới trên đường đi, nói chuyện này với mọi người, ta xem sau này ngươi còn có thể ngẩng đầu lên làm người được không!”

Chu thị chỉ vào Liên Thủ Tín, tàn bạo uy hiếp.

“Con đâu tặng ai nhiều đồ, đó đều là đáp lễ.” Liên Thủ Tín bị Chu thị mắng đến phát bực.

“Ngươi có thể yên tĩnh một lúc được hay không?” Liên lão gia tử ngồi trên giường gạch, tức đến liên tục ho khan, “Ngươi còn nghĩ rằng ngươi hiểu biết. Những đồ này lão Tứ đưa đã là không ít, ngươi đừng có lòng tham không đáy. Ngươi không biết xấu hổ nhưng chúng ta còn muốn mặt mũi.”

“Ai không muốn mặt mũi, ai không muốn mặt mũi hả? Chính là đứa con trai không biết xấu hổ này của ngươi nè!” Chu thị không chút yếu thế lớn tiếng nói.

Liên Mạn Nhi hít sâu một hơn, ngày trước chưa ở riêng, vài người Liên Thủ Nhân ở đại phòng ăn trong nhà, tiêu tiền trong nhà, năm mới dùng tiền trong nhà mua về mấy thứ là Chu thị vui sướng. Hiện tại các nàng ở riêng, dùng tiền mình cực khổ kiếm được mua đồ tặng cho Liên lão gia tử và Chu thị, Chu thị lại dùng thái độ này đối đãi, ghét bỏ các nàng tặng ít.

Liên Mạn Nhi cất bước vào nhà, lúc này mới nhìn thấy hai miếng thịt trên mặt đất, chính là thịt Liên Thủ Tín cầm tới. Nàng cúi người nhấc miếng thịt lên.

“Bà nội không hiếm lạ thịt chúng ta đưa nhưng với chúng ta lại là đồ tốt. Chúng ta một năm chỉ ăn thịt có một hai lần, thịt này bà nội không muốn, nhưng chúng ta cần. Tiểu Thất đang thèm ăn thịt kia kìa.” Liên Mạn Nhi đưa thịt trong tay cho Liên Diệp Nhi, “Diệp Nhi, muội giúp ta đưa thịt cho Tứ thẩm của muội, rửa sạch, buổi tối còn có thể ăn. Chúng ta đều không phải người nhà giàu, thịt đều tùy tiện ném đi.”

Liên Diệp Nhi vui vẻ chạy tới, cầm thịt heo trong tay Liên Mạn Nhi chạy ra ngoài.

Chu thị nhìn Liên Diệp Nhi xách thịt heo đi, vừa tức giận vừa đau lòng nhưng lại sượng mặt không thể gọi Liên Diệp Nhi lại, chỉ có thể vỗ ngực.

“Phản rồi, đều làm phản rồi.”

Liên Mạn Nhi cũng không để ý tới Chu thị.

“Ông, bà, Ngô gia tặng cho nhà chúng cháu không ít đồ, đó là vì người ta coi trọng tỷ của cháu, coi trọng cửa hôn sự này. Trong thôn có người nhìn mà thèm, ghen tị đỏ mắt đều uổng công.”

Mục lục
loading...