Menu

TRỌNG SINH TIỂU ĐỊA CHỦ-Chương 146


Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ


Tác giả: Nhược Nhan


Chương 146: Vẽ Mặt

Edit: Huyền Phạm Beta: Sakura Lại để cho Chu Thị cùng Liên lão gia tử phán xét, một nhà mấy người các nàng cũng không có nói lời nào, như vậy miễn cho Chu Thị tìm lý do nói các nàng, Liên Mạn Nhi nghĩ như vậy.

“Được, cứ như vậy đi.” Liên lão gia tử gật đầu nói.

“Cải trắng thái sợi này giống như chúng ta cắt dưa chua vào mùa đông vậy, cứ cắt như vậy, rất đơn giản. Nhị thẩm cùng cô cô nhất định có thể làm.” Liên Mạn Nhi ra vẻ vui mừng mà nói.

“Người muốn đến xưởng làm thì nhiều, người không được chọn thì sẽ không vui vẻ gì. Nếu Nhị tẩu và Tú Nhi có thể vượt qua cuộc thi này, những người kia cũng không thể nói này nói kia.” Trương Thị lên tiếng.

Chu Thị trầm mặt không nói lời nào.

“Mẹ, người làm mẫu cho Nhị thẩm cùng cô cô.” Liên Mạn Nhi đối với Trương Thị nói.

“Ai.”

Trương Thị đáp ứng, tách ra một tàu cải trắng từ cây cải, cầm dao phay, đem tàu cải trắng chém mấy nhát thành những lát cải trắng, lại xếp ngay ngắn chỉnh tề, tạo thành những sợi cải trắng tinh tế. Mỗi một động tác cắt xuống giống như hành vân lưu thủy, khiến cho người xem thấy cảnh đẹp ý vui.

Liên Mạn Nhi cố ý vỗ tay bảo hay, sau đó quay lại nhìn Hà Thị cùng Liên Tú Nhi.

“Là cô cô trước hay Nhị thẩm tới trước?” Liên Mạn Nhi hỏi.

Nhà bọn hắn ở nơi này, bình thường vẫn ăn dưa chua vào mùa đông, cho nên nữ nhân đều biết cắt dưa chua đấy. Bất quá cắt đẹp hay xấu, tốc độ như thế nào lại có sự phân biệt đấy. Trước kia, ở thời điểm chưa có ở riêng, Hà Thị nói nàng cắt không tốt, Liên Tú Nhi thì lại được Chu Thị không bắt nàng làm việc, nên việc cắt dưa chua đều là Trương Thị cùng Triệu Thị làm đấy.

Hà Thị cùng Liên Tú Nhi liếc nhìn nhau một cái, các nàng đều tự mình hiểu lấy, bởi vậy không muốn đi lên. Hai người đều nhìn về phía Chu Thị, hi vọng Chu Thị sẽ ra mặt.

“Tú Nhi còn là một cô nương chưa xuất giá, như thế nào có thể so với một người đã làm vợ như con?” Chu Thị bắt bẻ nói.

“Tỷ.” Liên Mạn Nhi liền hướng bên ngoài gọi một tiếng. Liên Chi Nhi ở Tây sương phòng đã nghe thấy được, liền đi lên.

Liên Mạn Nhi liền đem dao phay giao cho Liên Chi Nhi, để cho nàng cũng cắt sợi cải trắng cho mọi người xem. Liên Chi Nhi cầm lấy dao phay, động tác cũng giống như Trương Thị, cắt ra một đống sợi cải trắng nhỏ, mặc dù so ra động tác không nhanh bằng Trương Thị, nhưng những sợi cải trắng nhỏ so về độ cẩn thận thì tuyệt không chênh lệch.

Liên Mạn Nhi lại một lần nữa vỗ tay bảo hay, ánh mắt lại một lần nữa liếc nhìn Chu Thị. Liên Chi Nhi có thể so sánh còn nhỏ hơn Liên Tú Nhi một chút, Liên Tú Nhi không cùng Trương Thị so, thì so với Liên Chi Nhi sẽ như thế nào.

Chu Thị liền chặt chẽ mà ngậm miệng lại. Liên Tú Nhi thì bỉu môi, không phục mà nhìn Liên Chi Nhi.

“Ta tới trước.” Liên Tú Nhi từ trên giường gạch nhảy xuống. Đi đến bên người Liên Chi Nhi, cố ý đụng vào người Liên Chi Nhi một cái.

Liên Chi Nhi liền cười, đem dao phay buông ra, nhường lại vị trí cho Liên Tú Nhi.

Tất cả mọi người đều chú ý Liên Tú Nhi thái cải trắng.

Trước muốn đem cải trắng thái thành lát cắt, miếng xắn, Liên Tú Nhi dùng dao, phí sức cả buổi, chỉ ở phần đầu đặc của cải trắng cắt được một mảnh xuống, xa hơn ở phía phần mỏng bên trong cắt như thế nào cũng không có thành công.

“Cái cải trắng này cắt không tốt.” Liên Tú Nhi tiện tay đem mấy cái cải trắng bị cắt hư ném ở dưới đất, lại đi xé một tàu cải trắng khác xuống, dùng dao thái, kết quả đương nhiên không có sai biệt lắm. Nàng liên tục ném đi mấy tàu cải trắng, lập tức cây cải trắng mập mạp biến thành cây cải trắng tong teo, Liên Tú Nhi vẫn không “gặp được” tàu cải trắng tốt nào cả.

Nhìn trán Liên Tú Nhi lấm tấm mồ hôi, bộ dạng thở phì phì, Liên Mạn Nhi vụng trộm dùng bả vai đụng đụng Liên Chi Nhi, hai tỷ muội đều cụng trộm cúi đầu hé miệng cười.

“Cháu cười cái gì, cháu đi cắt a.” Liên Tú Nhi quay đầu nổi giận đùng đùng nhìn Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi đứng không nhúc nhích.

“Cháu biết rõ chính mình cắt không tốt.” Liên Mạn Nhi nói, “Cháu cũng không mặt dày mày dạn muốn cha mẹ cho tiền.”

“Phụ thân, mẫu thân, các người nghe Mạn Nhi nói cái gì kìa.” Liên Tú Nhi lập tức hướng Chu Thị cùng Liên lão gia tử cáo trạng.

“Mạn Nhi, chớ nói lung tung.” Liên Thủ Tín cùng Trương Thị bề bộn khiển trách Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi thè lưỡi, nàng bây giờ là cái nha đầu mười tuổi, Liên Thủ Tín cùng Trương Thị không thể nói lời nói không tốt ra khỏi miệng, nàng có thể nói, nên Chu Thị đối với nàng là không có biện pháp.

“Mẫu thân.” Liên Tú Nhi quẳng dao phay xuống, kề đến trong ngực Chu Thị, con mắt hồng hồng, tựa như là chịu ủy khuất rất lớn.

Chu Thị đau lòng Liên Tú Nhi, nhưng sự tình đến mức này, kỹ thuật cắt rau của Liên Tú Nhi quả thật là không ra gì, trừ phi nàng muốn ra mặt, chính miệng thừa nhận, nàng muốn Liên Tú Nhi đến xưởng chỉ là trên danh nghĩa để lấy tiền đấy, bằng không việc này chỉ có thể dừng lại ở đây. Thế nhưng mà Liên Mạn Nhi đã đem lời nói đó nói ra trước, hơn nữa còn có Liên lão gia tử, cho dù nàng có thể nói ra là để cho Liên Tú Nhi không làm việc mà vẫn lấy tiền thì Liên lão gia tử khẳng định là không có đáp ứng.

“Không đi liền không đi a.” Chu Thị trầm mặt thấp giọng nói.

Liên Tú Nhi thấy Chu Thị như vậy, liền không nên tiếng.

“Nhị thẩm, đến phiên thẩm.” Liên Mạn Nhi chuyển hướng đến Hà Thị.

Hà Thị nhìn hai bên một chút, nếu là người thông minh, đúng lúc này cũng không tiến lên rồi. Nhưng là trong lòng Hà Thị không nỡ bỏ tiền công, một tháng mấy trăm văn tiền, có thể mua không ít đồ ăn vặt, còn có thể mua mấy cái tương móng heo gặm ngon lành hai ba bữa nữa.

“Được, ta tới đây.” Hà Thị đi tới. Nàng có thể so sánh với Liên Tú Nhi dứt khoát hơn nhiều, lạm lợi hơn nhiều, một hồi công phu cũng cắt được một đống sợi cải trắng nhỏ. “Cái này thế nào, cắt thế này cũng không sai biệt lắm mà vượt qua vợ lão Tứ à nha.”

Mọi người trong phòng đều quỷ dị mà trầm mặc.

Chỉ cần là người có con mắt, là có thể nhìn ra, Hà Thị cắt những cái kia, vô luận là như thế nào cũng không thể tính là sợi cải trắng được, có lẽ là nên gọi là đầu cải trắng, mỗi mảnh đều to như ngón tay Liên Mạn Nhi vậy.

loading...

“Như vậy yêm thành dưa chua, ông bà nôi hai người có thể nhai sao?” Liên Mạn Nhi hỏi.

Dưa chua phải cắt thành sợi nhỏ tinh tế, sau đó hầm cách thủy như vậy mới có thể ăn được. Nếu như dưa chua cắt thô, như vậy hầm cách thủy cũng không dễ nát, không dễ dàng ăn ngon miệng, ăn vào trong miệng cũng kém vị. Hơn nữa mọi người đều biết, Hà Thị cắt ra “dưa chua đầu” như vậy, nếu mang lên bàn ăn, sẽ bị mọi người cười chết mất.

“Ta xem cũng không sai biệt lắm.” Liên Thủ Tín tùy tiện mà giơ một tay lên, vì Hà Thị mà hát đệm, “Lão Tứ, xưởng của các đệ mỗi ngày yêm nhiều dưa chua như vậy, những cái này của Nhị tẩu đệ cắt, liền bỏ vào thì cũng không nhìn thấy rồi, cũng không chậm trễ bán.”

Liên Mạn Nhi bị tức mà nở nụ cười, cái này cũng quá là không có trách nhiệm đi à nha. Đúng vậy, xưởng cũng không phải của ngươi, danh tiếng của ngươi cũng không bị tổn thất.

“Nhị ca, nhà người ta như thế nào đệ không biết, chúng ta không thể làm ra chuyện như vậy. Thứ chúng ta không ăn, đem bán cho người khác ăn? Đệ sợ người khác ở sau lưng sẽ đâm cột sống đệ a.” Liên Thủ Tín nói.

“Lão Tứ, tại sao đê lại nói như vậy.” Liên Thủ Nghĩa trừng mắt lên.

“Đừng ồn ào.” Liên lão gia tử đem nõ điếu gõ xuống giường, “Hai con trước hết cũng không thể tiến vào xưởng rồi, đi rồi cũng là làm cho bọn lão Tứ thêm phiền. Nhà lão Tứ cũng không dễ dàng, các con không thể giúp thì cũng đừng làm trở ngại thêm cho bọn hắn.”

“Phụ thân..”

Liên Thủ Nghĩa còn muốn lên tiếng, đã bị Liên lão gia tử liếc trừng trở về.

“Việc này cứ như vậy, giải tán a.” Liên lão gia tử nói.

“Ông nội, cô cô cùng Nhị thẩm đều là người trong nhà, lại để cho Nhị thẩm cùng cô cô luyện tập cho tốt, lúc nào có thể cắt cải trắng thật nhỏ rồi thì đến xưởng làm việc.” Liên Mạn Nhi cười nói. “Cha cùng mẹ cháu cũng có ý tứ này.”

Liên Thủ Tín cùng Trương Thị đều gật đầu.

“Tốt.” Liên lão gia tử cũng cười.

………………….

Đợi mọi người tản hết ra, Chu Thị sắc mặt âm trầm mà ngồi trên giường gạch.

“Lại là tiểu nha đầu này hợp lý rồi.” Sau nửa ngày, Chu Thị đột nhiên nói. Nàng vừa mới hiểu rõ ràng, Liên Mạn Nhi đưa ra cái gọi là cuộc thi, căn bản chính là để cho Tú Nhi cùng Hà Thị mất mặt đấy, ngay tiếp theo đó cũng là làm cho nàng mất mặt. Đáng tiếc là lúc ấy nàng bị Liên Mạn Nhi nói dồn chặt rồi, không đáp ứng không được.

Chu Thị hận đến cắn răng.

“Ngươi đừng có cố lấy cái đạo bề trên, ngươi hãy nghĩ làm cái chuyện đứng đắn a.” Liên lão gia tử híp mắt tựa ở trên tường, “Về sau cũng đừng có nuông chiều Tú Nhi, nên làm cái gì thì để cho nàng làm, hôm nay ở nhà mất mặt, nhưng nếu ở bên ngoài cũng ném cái mặt đi như thế, đến lúc đó ngươi đợi mà khóc a.”

“Phụ thân.” Liên Tú Nhi còn tựa ở bên người Chu Thị làm nũng, còn bất mãn mà liếc nhìn Liên lão gia tử.

Chu Thị cúi đầu nhìn Liên Tú Nhi, còn muốn nói vài lời phản bác Liên lão gia tử, nhưng vô luận thế nào cũng không nghĩ ra lý do thoái thác, lập tức một hơi nghẹn ở cổ họng, kịch liệt mà ho khan.

……………..

Ở bên trong Tây sương phòng, Liên Mạn Nhi đang cầm thuốc mỡ bôi lên sau tai Trương Thị.

“Mẹ, mẹ nhìn xem, mẹ thương thành thế kia.” Liên Mạn Nhi nói chuyện, lại quay đầu oán trách Liên Thủ Tín, “Cha, cha ở ngay trước mặt, như thế nào lại để mẹ con bị thương?”

Liên Thủ Tín nhìn sau tai Trương Thị bị thương, cũng rất đau lòng.

“Đều tại ta.”

“Cái này bà nội đối với mẹ ra tay cũng quá độc ác rồi,bà quyết tâm cũng thật ác độc. Những năm gần đây mẹ đối với bà cũng không có một điểm quá phận.” Liên Chi Nhi nói.

Liên Thủ Tín trầm mặc.

“Không cho cô cô cùng Nhị thẩm con tiến vào xưởng làm việc, chính là đắc tội với bà nội con.” Trương Thị nói.

“Đắc tội gì mà đắc tội, muốn tiến vào xưởng của chúng ta, không có cửa đâu.” Liên Mạn Nhi nói. Cái xưởng này của các nàng thế nhưng mà là một “Thực thể xí nghiệp”, đương nhiên nếu nói là thực thể xí nghiệp thì cũng có khuếch đại một tý. Xưởng tuy nhỏ, nhưng mà là bước thứ nhất, một bước rất trọng yếu, về sau các nàng còn có thể mở lớn chuyện mua bán. Liên Mạn Nhi những ngày này thờ ơ lạnh nhạt, đã thấy rõ tính tình của mọi người ở Liên gia. Nàng quyết định ngăn chặn ý nghĩ của Chu Thị cùng những người này nhúng tay vào việc mua bán của nàng ngay từ đầu, một bước cũng không thể cho nếu không hậu họa vô cùng.

Cũng tỷ như nếu để cho Hà Thị cùng Liên Tú Nhi tiến vào xưởng làm việc, hai ngươi kia có thể làm được hay không mọi người đều biết, Liên Mạn Nhi càng sợ các nàng quấy cho xưởnchướng khí mù mịt đấy.

Đương nhiên, tại đây, Liên Mạn Nhi cũng có một chút cái nhân tình ở bên trong. Nàng ngại Hà Thị lôi thôi, đồ ăn Hà Thị làm, nàng tuyệt sẽ không ăn.

Về phần Liên Tú Nhi, như vậy cũng thật xin lỗi. Liên Tú Nhi có lẽ là hòn ngọc quý trên tay Chu Thị, nhưng mà đối với Liên Mạn Nhi, Liên Tú Nhi chính là hung thủ hại Trương Thị cùng hài nhi chưa được sinh ra kia, Liên Mạn Nhi không đi gây khó xử cho nàng đã là không tệ rồi, nơi nào sẽ không công mà đưa tiền cho nàng.

Cái cuộc thi kia là để ngăn chặn miệng của Liên lão gia tử, cũng là để Chu Thị, Liên Tú Nhi cùng Hà Thị không còn mặt mũi. Đây là các nàng tự tìm đấy, Hà Thị cùng Liên Tú Nhi tự đánh lên mặt mình, đồng thời cũng là đánh lên mặt Chu Thị.

……………

Chu Thị náo loạn một hồi, cũng không ảnh hưởng đến việc vận chuyển của xưởng dưa chua. Bởi vì Trương Thị bị thương nên đến nơi làm việc, một nhóm con dâu quan tâm mà hỏi han, Trương Thị nghĩ đến thể diện của Liên gia nên chỉ trả lời qua loa vài câu, cũng không nói nhiều. Bất quá cái này ở trong thôn cũng không có gì có thể giấu bí mật, mọi người đều đã biết, chỉ là ngại mặt mũi của Liên Thủ Tín cùng Trương Thị, không ở trước mặt các nàng nghị luận.

Chu Thị cũng không có nhắc tới việc để cho Hà Thị cùng Liên Tú Nhi tới xưởng làm việc, bởi vì Liên Thủ Nhân ở trong huyện đã trở về rồi.

Mục lục
loading...