Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 89


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 89: Anh Ta Thậm Chí Biết Con Đang Ở Trại Trẻ Mồ Côi

Chợt bắt gặp người đàn ông cao lớn trong phòng bệnh, viện trưởng Trần ngạc nhiên “Hạ, đây là…..”

Đàm Dịch Khiêm nhìn viện trưởng Trần, khuôn mặt đẹp trai lại thức thời thể hiện vẻ ôn hòa nhã nhặn, nói lịch sự “Xin chào.”

Viện trưởng Trần nhìn chằm chằm vào người đàn ông tuấn lãng, khí chất phi phàm này có cảm giác rất quen thuộc.

Đàm Dịch Khiêm nhìn thấu suy nghĩ của viện trưởng, đôi mắt giãn ra, môi khẽ cong lên “Tôi là cha của con gái Hạ Tử Du.”

Viện trưởng Trần thoáng chốc vui sướng “Ồ, thì ra anh chính là cha của đứa bé, thảo nào tôi thấy quen thuộc.”

Sắc mặt Hạ Tử Du tái nhợt, cô vội lên tiếng “Viện trưởng.” Cô hoàn toàn không ngờ tới Đàm Dịch Khiêm có thể dễ dàng xác minh điều đó ở viện trưởng.

Liếc thấy vẻ mặt nhợt nhạt của Hạ Tử Du, viện trưởng liền nhớ lại hôm qua cô đã khóc thút thít nói ra những lời kia, bà mới ý thức được mình đã nói sai “Cái đó….” Viện trưởng Trần lúng túng.

Đàm Dịch Khiêm đưa mắt nhìn Hạ Tử Du, đôi mắt đen giảo hoạt, dường như đang đợi Hạ Tử Du giải thích.

“Tôi….” Hạ Tử Du sợ hãi nhìn Đàm Dịch Khiêm, sau đó áy náy nói với viện trưởng Trần “Viện trưởng, con muốn nói chuyện riêng với anh ta một lát.”

Viện trưởng gật nhẹ đầu “Được, bác chờ con ngoài phòng bệnh.”

“Cảm ơn.”

Sau khi viện trưởng rời đi, Hạ Tử Du hít một hơi thật sâu, đưa mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm nói “Đúng, tôi đã có con gái.”

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm thâm sâu khó lường, ranh mãnh híp lại thành một đường thẳng.

Có lẽ đối mặt với anh, cô không còn chút dũng khí, cô chậm rãi cúi đầu, nhẹ nhàng thốt lên “Nhưng con bé chỉ là con của tôi, không liên quan gì đến anh.”

Đôi mắt Đàm Dịch Khiêm lộ vẻ khinh bỉ, khóe miệng cong lên “Cô muốn giữ lại đường lui cho mình?”

Hạ Tử Du khẽ cau mày “Anh muốn nói gì?”

Đàm Dịch Khiêm nói lạnh lùng “Hai năm trước không có sự cho phép của tôi đã dám mang thai.”

Anh tưởng đã dạy dỗ khiến cô hiểu được thân phận mình, không ngờ rằng….anh đã đánh giá thấp cô.

Hạ Tử Du mở to đôi mắt kinh ngạc “Anh cho rằng tôi muốn lợi dụng con gái để đạt được thứ gì?”

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng “Đừng tỏ vẻ vô tội trước mặt tôi, cô không còn đáng tin nữa.”

Trong nháy mắt, cô nhìn anh, trong lòng đã trào dâng sự chua xót.

Thì ra trong lòng anh, cô chỉ là một cô gái ti tiện….

Bất luận giữa họ đã từng ân ái ngọt ngào đến mức nào, bất luận cô chân thành với anh ra sao, anh cũng không hề gạt bỏ mục đích trả thù để cảm nhận tình cảm của cô. Bởi vì anh ta đã định tội cô từ lâu…

Dù có giải thích thêm nữa cũng không còn ý nghĩa gì, cô gắng gượng kìm nén chua xót, nói chậm rãi “Anh muốn gì?”

“Cô không có tư cách nuôi con tôi.”

Cô đột nhiên ngẩng đầu lên.

Anh ta vẫn bình tĩnh, khuôn mặt không cảm xúc của anh ta vốn vẫn cường ngạnh như thế.

Hạ Tử Du không thể ngăn chặn sự nghẹn ngào chua xót nơi cổ họng, lên tiếng “Đàm Dịch Khiêm, anh đừng khinh người quá đáng.”

Đàm Dịch Khiêm chợt bắt lấy hai tay cô “Đi theo tôi.”

loading...

“Tôi không muốn….” Hạ Tử Du phản kháng hết sức, nhưng thân thể yếu ớt của cô hoàn toàn không thể nào chống đỡ nổi sức mạnh của anh ta.

Anh ta kéo cô ra khỏi phòng bệnh.

“Viện trưởng… Viện trưởng….” Hạ Tử Du sợ hãi gọi viện trưởng Trần.

Nhưng mà viện trưởng Trần đã bị hai vệ sĩ của Đàm Dịch Khiêm đưa đi khỏi bệnh viện từ lâu.

Không nhìn thấy viện trưởng Trần, Hạ Tử Du dường như bị mất đi tất cả cảm giác an toàn, cô ra sức giãy dụa muốn thoát khỏi Đàm Dịch Khiêm “Anh buông tôi ra…buông tôi ra….”

Có lẽ Hạ Tử Du phản kháng quá mãnh liệt khiến cho Đàm Dịch Khiêm mất hết kiên nhẫn, anh liền ôm ngang người cô lên.

Bên trong bệnh viện, bác sĩ, y tá chưa kịp phản ứng Đàm Dịch Khiêm đã ôm cô ra khỏi bệnh viện.

Chiếc xe màu đen đã đợi sẵn phía trước, Đàm Dịch Khiêm nhét cô vào trong xe.

“Dừng xe, Đàm Dịch Khiêm anh dừng xe cho tôi…”

Hạ Tử Du không ngừng la lên, Đàm Dịch Khiêm vẫn không hề nhúc nhích.

Cuối cùng, xe dừng ở ngoại ô yên tĩnh, trước cổng trại trẻ mồ côi.

Thấy anh dừng xe trước cửa trại trẻ mồ côi, cô kinh hoàng lắc đầu, trong mắt tràn ngập sợ hãi. Sao anh lại biết nơi này?”

Đàm Dịch Khiêm xuống xe mở cửa sau “Xuống xe”, điều tra tung tích của đứa bé là chuyện quá dễ dàng đối với anh.

Cô vờ ngu ngốc hỏi “Anh dẫn tôi tới đây làm gì?”

Dù căng thẳng nhưng Đàm Dịch Khiêm vẫn tỏ ra ung dung, nhướn mày, “Nếu cô còn muốn tôi bế cô vào trong thì cứ việc giả vờ ngu ngơ không biết gì.”

Hạ Tử Du vẫn ngồi im lặng tại chỗ cho tới khi Đàm Dịch Khiêm bắt lấy tay cô.

Lần này cô không phản kháng lại bởi vì cô biết làm thế cũng vô dụng….anh ta thông minh như thế cô không thể nào diễn kịch lừa gạt được. Huống chi có lẽ anh ta đã điều tra rõ ràng mọi chuyện rồi.

Có lẽ do Hạ Tử Du không phản kháng cho nên anh từ từ nới lỏng lực nắm trên tay cô.

Đi vào trong sân trại trẻ mồ côi, Đàm Dịch Khiêm lạnh giọng hỏi “Con bé ở đâu?”

Hạ Tử Du ngoảnh mặt đi nơi khác không nói một câu nào.

Lúc này một người công tác trong trại trẻ mồ côi nhìn thấy họ.

Người đó mỉm cười đi về phía họ, thân thiện chào “Cô Hạ.”

Nhìn thấy Lô Di, sắc mặt Hạ Tử Du càng thêm tái nhợt.

Vẻ mặt khác tường của Hạ Tử Du không qua khỏi con mắt của anh. Anh ta vẫn đan mười ngón tay với cô.

Hạ Tử Du muốn giật tay ra nhưng Đàm Dịch Khiêm vẫn kiên quyết nắm lấy.

Lô Di nhìn thấy cảnh tượng thân mật như vậy không khỏi tò mò liếc nhìn Đàm Dịch Khiêm, sau đó cười nói “Hạ Tử Du, chúc mừng cô….”

Cả trại trẻ mồ côi đều biết việc đầu tiên sau khi Tử Du ra tù là đi tìm cha của con gái cô để hóa giải hiểu lầm giữa họ, hôm nay lại thấy Tử Du ở bên một người đàn ông cao lớn đẹp trai, tay đan tay đương nhiên Lô Di nghĩ cô đã tìm được cha đứa bé, hóa giải hiểu lầm với anh ta.

Hạ Tử Du đứng lặng tại chỗ, không biết phải phản ứng thế nào.

Lô Di lại vui mừng thay Hạ Tử Du, mỉm cười nói “Hai người đến gặp con gái đi… Con bé đang chơi trong phòng, để tôi dẫn hai người qua đó.”

Mục lục
loading...