Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 78


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 78: Cô Muốn Gặp Anh, Cô Có Rất Nhiều Lời Muốn Nói Với Anh

Ông Hạ lập tức đứng dậy “Tốt nhất bà nghỉ ngơi một chút đi, tôi sai người làm đi chuẩn bị bữa tối, Dịch Khiêm sẽ đến ăn cơm”

Nhìn gương mặt hiền từ quen thuộc bên ngoài, nước mắt Hạ Tử Du tuôn rơi ào ạt, cô cầm ống nói lên, nghẹn ngào gọi qua tấm kính “Mẹ…”

Bà Hạ cầm ống nói lên, khuôn mặt vốn hiền từ lúc này trở nên xa cách, giọng điệu lạnh tanh, “Cô còn mặt mũi gọi tôi như vậy sao… Tôi khó mà tưởng tượng nổi mình đã yêu thương một kẻ đã lừa gạt mình nhiều năm như vậy, khả năng diễn xuất của cô quả là quá cao siêu”

Tiếng nói châm chọc lạnh lùng của bà Hạ vang lên bên tai, Hạ Tử Du không ngừng xua tay, nước mắt rơi lã chã “Mẹ, con xin lỗi… con rất xin lỗi…”

Bà Hạ không thèm để ý tới bộ dạng đầy nước mắt của Hạ Tử Du, nói lãnh đạm “Được rồi, tôi tới đây không để nghe cô giải thích, tôi tới để nói cho cô biết, tôi đã ủy quyền cho luật sư nhà họ Hạ cắt đứt quan hệ với cô, từ nay về sau, cô không còn quan hệ gì với gia đình chúng tôi nữa, hi vọng cô hãy ngoan ngoãn ký tên lên thỏa thuận đó”

“Mẹ, con…”

Hạ Tử Du cố gắng giải thích, bà Hạ đã cắt lời “Đừng ra vẻ đáng thương nữa, tôi đã tận mắt chứng kiến khả năng diễn xuất của cô rồi, nước mắt của cô càng làm cho tôi thêm căm ghét mà thôi”

Hạ Tử Du cắn môi thật chặt, không dám nhìn bà Hạ nữa, không ngừng nói “Xin lỗi…”

Hôm nay, từng cử chỉ của Hạ Tử Du đều trở thành châm chọc trong mắt bà Hạ. Nhớ lại tất cả những điều Hạ Tử Du đã làm, bà Hạ căm giận khó khăn nói ra “Cô nên cảm thấy may mắn chỉ bị xử tù hai năm, đáng ra cô phải xuống địa ngục.”

Đã gây ra tổn thương, cô biết lúc này cô có giải thích thế nào đi nữa cũng đều vô dụng, cô chỉ có thể nói lời xin lỗi không ngừng.

Bà Hạ tức giận “Câu xin lỗi này, cô nên nói với con gái của tôi. Hai năm ở tù của cô, hoàn toàn không bằng một phần vạn khổ sở mà con gái tôi đã phải trải qua… Ông trời đã vạch trần lời nói dối của cô trước ngày kết hôn với Dịch Khiêm một ngày, điều này chứng tỏ ông trời cũng không còn chịu nổi nữa…”

Nghe bà Hạ nhắc đến hai chữ ‘Dịch Khiêm’, Hạ Tử Du đột nhiên ngước mắt nhìn bà.

Bà Hạ dựa người vào thành ghế, nhìn Hạ Tử Du đột nhiên ngước mắt, châm chọc “Sao? Nhìn phản ứng của cô, xem ra cô vẫn còn muốn Dịch Khiêm?”

Hạ Tử Du không nói gì, chỉ mong qua bà Hạ có thể biết thêm chút tin tức của Đàm Dịch Khiêm.

“Cô cho là cô đã che giấu nhiều chuyện như vậy, Dịch Khiêm vẫn còn thích cô sao? Cô là kẻ không biết xấu hổ, tôi…” Trước khi đến đây, bà Hạ đã nghĩ ra đủ lời nhục mạ, nhưng nhìn bộ dạng sa sút bất lực của Hạ Tử Du lúc này, bà Hạ lại không nỡ tiếp tục “Được rồi, tôi không muốn nói nhảm với cô nữa, tự giải quyết đi.”

Trong khoảnh khắc bà Hạ đặt ống nói xuống, Hạ Tử Du đột nhiên vội vàng kêu “Mẹ…”

Dù sao Hạ Tử Du cũng gọi bà Hạ là mẹ nhiều năm như vậy, lúc nghe thấy cô xưng hô thế này, động tác gác ống điện thoại dừng lại.

“Con muốn gặp anh ấy một chút, con có rất nhiều lời muốn nói với anh ấy… Mẹ có thể giúp con được không?”

Cô biết là cô không có mặt mũi nào cầu xin bà Hạ như vậy, nhưng mà, đây là cơ hội duy nhất cô có thể gặp được Dịch Khiêm…

Bà Hạ không đáp lại Hạ Tử Du mà cúp điện thoại.

loading...

……………………….

Nhà họ Hạ.

Trong phòng ngủ nhà họ Hạ, bà Hạ đỏ mắt ngồi ở mép giường.

Ông Hạ đi vào, thấy vợ vẫn khổ sở thì quan tâm “Lại khó chịu à?”

Bà Hạ lấy tay lau nước mắt “Không sao”

“Còn nói không sao…” Ông Hạ cầm khăn giấy lau nước mắt cho vợ, an ủi “Tôi biết là buổi sáng bà đã đến trại giam… Đừng nóng giận, đừng nóng giận, để cho một kẻ lừa gạt chọc tức mình thật không đáng.”

Bà Hạ lắc nhẹ đầu, khóc nức nở “Không phải…”

Ông Hạ nghi ngờ “Thế thì làm sao?”

Bà Hạ nghẹn ngào “Lúc đến trại giam, tôi thật sự rất hận con bé, nó đã lừa gạt chúng ta nhiều năm như vậy, lại được sống bình yên bên cạnh chúng ta, tôi hận không thể khiến nó sống cả đời trong ngục… Nhưng, khi tôi nhìn thấy con bé mặc quần áo tù không ngừng khóc nói xin lỗi, tôi thật sự vô cùng khó chịu…” Dứt lời, bà Hạ khóc nấc thành tiếng.

Ông Hạ tranh thủ đóng cửa phòng ngủ, nghiêm mặt nói với vợ “Bà đừng khóc to như vậy, Tiểu Hân vẫn đang ở bên ngoài… Tiểu Hân chịu nhiều khổ cực như vậy mới trở về, sao bà không đau lòng cho chính con gái mình, bây giờ còn nghĩ tới đứa con gái hư đốn trong ngục đó?”

Bà Hạ cố gắng kiềm chế tiếng khóc, khổ sở nói “Chúng ta nuôi nó nhiều năm như vậy, tôi thật sự xem nó như con gái của mình, tôi không nghĩ nó có thể gạt chúng ta như vậy…”

Ông Hạ ôm lấy bà Hạ xoa nhẹ sống lưng bà “Được rồi, được rồi, bà đừng khóc nữa… Tôi biết trong lòng bà cảm thấy khó chịu, chẳng lẽ tôi không.” Mắt ông Hạ cũng đỏ lên, thực ra trong lòng ông cũng cảm nhận giống bà.

Bà Hạ ngẩng đầu lên từ trong ngực chồng, hít một hơi thật sâu “Nó nói muốn gặp Dịch Khiêm, hi vọng tôi giúp một tay…”

Ông Hạ nhất thời cau mày “Chuyện đã đến nước này rồi nó còn muốn gặp Dịch Khiêm làm gì? Chẳng lẽ nó còn không biết những thứ này đều là Dịch Khiêm lên kế hoạch thay Tiểu Hân hay sao?”

Bà Hạ chậm rãi cụp mi mắt “Nó không biết, tôi chưa nói gì cả…”

Ông Hạ giật mình ngạc nhiên “Tại sao bà không nói với nó những chuyện này?”

“Tôi không đành lòng…” Chỉ trước mặt chồng, bà Hạ mới có thể thổ lộ lòng mình “Chỉ có mười ngày, con bé đã gầy dộc đi, không có lấy một chút tinh thần… Nó đã bị trừng phạt, tôi khó mà tượng tưởng nổi sau khi biết những chuyện này nó sẽ ra sao…”

Ông Hạ thở dài nặng nề “Haiz, bà thật dễ mềm lòng… Nếu bà đã lựa chọn không nối cho nó, vậy cứ coi như xong đi… Nhưng mà, bà đừng đồng ý với nó, tôi tin là kể cả bà có thuận theo thỉnh cầu của nó nói với Dịch Khiêm, Dịch Khiêm cũng không đi gặp nó, ngược lại bà còn khiến Tiểu Hân cảm thấy bà vẫn còn để ý đến đứa con gái giả đó…”

Bà Hạ hiểu ý gật đầu “Vâng”

Mục lục
loading...