Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 266


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 266: Nổi Loạn Đòi Phỏng Vấn Tổng Giám Đốc Đàm (Phần2)

Thư ký không dám nói nữa, điện thoại chỗ cô lúc này cũng đúng lúc lại đổ chuông, thư ký liếc nhìn màn hình điện thoại rồi lúng túng nói, “Dạ, tổng giám đốc, lại là phóng viên của Time Warner. . . . . .”

Lông mày của Đàm Dịch Khiêm nhíu chặt, lạnh lùng nói một câu, “Chuyển vào để tôi nghe.”

“Vâng.”

Dứt lời Đàm Dịch Khiêm đi vào phòng làm việc, ngồi vào ghế của mình ấn gọi điện thoại nội bộ.

“Tổng giám đốc Đàm, xin chào ông, tôi là phó tổng biên tập của Time Warner, tôi gọi đến là hi vọng ông cung cấp cho chúng tôi thêm một số thông tin ạ. . . .”

Đôi mắt hắc ám của Đàm Dịch Khiêm lóe lên ánh sáng nguy hiểm, trên đôi môi mỏng lại nói rất ôn hòa, “Thông tin gì?”

Phóng viên rất lễ độ trả lời, “Tôi hi vọng ông có thể cho chúng tôi đăng một bài nói về cuộc sống hạnh phúc của vợ chồng ông sau khi cưới trên mục tuần san danh nhân. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nheo mắt, “Có ai thông báo với anh là tôi và vợ tôi muốn đăng bài báo này sao?”

Phóng viên vẫn giữ thái độ cung kính nói, “Tôi nghĩ rằng tổng giám đốc và bà nhà đều tình nguyện đồng ý thực hiện bài báo này, dù sao bà tổng giám đốc Đàm hôm nay đã tiết lộ một số thông tin rất đáng giá. . . . Dĩ nhiên, bài báo của chúng tôi là sẽ chỉ là cuộc sống hạnh phúc của vợ ông và ông, không hề đi sâu vào thái quá.”

Hàm nghĩa trong lời nói của phóng viên kia thì Hạ Tử Du đã nhận một cuộc trò chuyện về đề tài vợ chồng, vậy nên thực hiện một bài báo về bọn họ cũng không phải là vấn đề khó khăn gì.

tiết lộ một số thông tin rất đáng giá?

Cô vợ đáng đánh này, không biết cô ấy lại quậy ra cái gì đây?

Đàm Dịch Khiêm lạnh giọng hỏi, “Tổng biên tập của tạp chí các anh là ai?”

Phóng viên cho rằng Đàm Dịch Khiêm đang muốn tự mình liên lạc với tổng biên tập của bọn họ, vội vàng trả lời, “Cô ấy là Abby, trước kia trong một buổi tiệc đã may mắn đưa được danh thiếp cho thư ký của ông.”

Lời nói của phóng viên vừa dứt, Đàm Dịch Khiêm cũng đã dập máy.

Thư ký không biết nên làm gì đứng một bên, Đàm Dịch Khiêm liếc cô thư ký rồi lạnh nhạt nói, “Gọi điện thoại cho tổng biên tập tên Abby của Time Warner, nói với cô ta nếu như cô ta đồng ý nói ra người đã tiết lộ thông tin là ai, thì sắp xếp thời gian để tôi mời cô ta dùng một bữa cơm.”

“Vâng, tôi sẽ đi làm ngay.”

“Lúc ra ngoài thì gọi luôn Cảnh Nghiêu đến đây cho tôi.”

Nghe thấy Đàm Dịch Khiêm dặn dò, thư ký giống như thể trước khi chết mà được miễn xá thở phào nhẹ nhõm một thơi thật dài, nói ‘Vâng’ xong sau đó chạy ngay ra ngoài.

Một lát sau bóng dáng cao lớn của Cảnh Nghiêu xuất hiện trong văn phòng của Đàm Dịch Khiêm.

Cảnh Nghiêu đương nhiên là không rõ ràng tình huống cho lắm, lúc nhìn khuôn mặt không vui không buồn của Đàm Dịch Khiêm lại chẳng nhìn ra chút manh mối nào, nhưng nghĩ tới lúc thư ký gọi mình rất gấp gáp, giọng nói của anh không khỏi trở nên hơi dè dặt, “Tổng. . . .Tổng giám đốc!”

Đàm Dịch Khiêm vẫn dựa vào thành ghế, nhàn nhạt nói ra, “Hạ Tử Du ở đâu?”

Cảnh Nghiêu trả lời, “Nửa tiếng trước cấp dưới đã đưa bà tổng giám đốc về nhà họ Đàm rồi ạ.”

“Cô ấy ở Spa?”

“Đúng vậy, phía cấp dưới báo lại sau khi bà tổng giám đốc làm xong mấy dịch vụ trong Spa thì lập tức về luôn.”

Đàm Dịch Khiêm nhíu chặt lông mày, dường như đang có điều suy nghĩ.

Lúc này, điện thoại nội bộ reo lên, Đàm Dịch Khiêm ấn nút trả lời.

Người gọi đến là chủ biên của tuần san doanh nhân Abby. . . . . .

“Tổng giám đốc Đàm!”

“Nói thẳng đi tôi muốn đáp án.”

Abby lăn lộn trong giới truyền thông nhiều năm, đương nhiên cũng có thủ đoạn xã giao rất cao, đã sớm nghe nói Đàm Dịch Khiêm làm việc không thích dài dòng dây dưa, Abby cũng không quanh co lòng vòng mà là trả lời thẳng, “Tin tức được truyền đến nửa tiếng trước, nghe nói tiêt lộ là nội bộ của công ty DX.”

“Người của nội bộ DX?”

Chuyện về sự việc nước hoa nên Đàm Dịch Khiêm cũng có chút ấn tượng về nhãn hiệu này.

Abby đáp, “Công ty DX xưa nay có những vụ hợp tác với bên truyền thông chúng tôi, nhưng mà lần này chúng tôi cũng không biết bọn họ lấy tin tức này ở đâu ra.”

“Rất tốt, tìm lúc nào đó tôi mời cô đi ăn một bữa.”

Có được lời mời của Đàm Dịch Khiêm, Abby kích động nói, “Thật là vinh vạnh.”

Kết thúc cuộc điện thoại, sắc mặt của Đàm Dịch Khiêm lại càng thối hơn.

Cảnh Nghiêu không hiểu ra làm sao, chỉ có thể đứng ở một bên chờ Đàm Dịch Khiêm dặn dò.

Bỗng dưng, giọng nói thanh lạnh của Đàm Dịch Khiêm vang lên, “Điều tra cho tôi từ trên xuống dưới tất cả mọi người của công ty DX, tôi muốn biết tin tức của bọn họ thực ra là đến từ đâu.”

“Vâng, tôi sẽ đi làm ngay.”

——–

Hạ Tử Du và Đàm Tâm đã về đến nhà, ở trong vườn hoa, hai người không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cuối cùng thị họ cũng lừa được rồi, bây giờ chỉ chờ kết quả thôi.

Đàm Tâm có chút băn khoăn hỏi, “Tử Du, em nói xem chúng ta có thành công hay không?”

Hạ Tử Du tự tin nói, “Em cảm thấy lúc chúng ta chụp ảnh thể hiện rất tốt, chúng ta đã hết sức rồi, giờ chỉ xem người của công ty DX nghĩ thế nào thôi.”

Đàm Tâm ngồi trên ghế mây liên tục hít thở sâu mấy cái liền lẩm bẩm nói, “Làm thế nào bây giờ? Hiện chị thấy rất căng thẳng. . . . . .”

“Chị cứ bình tĩnh đi mà, chúng ta hãy chờ xem ý trời thôi!”

Đàm Tâm gật đầu.

Lúc này, dì Trần vội vàng đi từ trong nhà chạy ra vườn hoa, từ xa đã gọi, “Cô chủ, cô hai ơi. . . .”

Đàm Tâm nói, “Dì Trần, sao trông dì vội vàng thế, có chuyện gì ạ?”

“Từ nửa tiếng trước trong nhà có rất nhiều cuộc gọi đến. . . . .Mấy cuộc này đều là muốn tìm cho cô chủ, bảo là mong muốn cô chủ và cậu chủ cung cấp cho họ một số thông tin.”

Hạ Tử Du mặt mờ mịt, “Thông tin?”

Dì Trần trả lời, “Đúng vậy, bọn họ nói là có liên quan đến thông tin về cuộc sống vợ chồng, điện thoại nhà cũng bị những phóng viên ấy gọi đến không ngừng!”

Đàm Tâm không nhịn được mà nghi ngờ, “Mấy người này đầu óc hỏng hết rồi à, chẳng lẽ không biết Dịch Khiêm phản cảm nhất là loại bài đăng báo như thế sao?”

Hạ Tử Du cũng gật đầu theo, “Đúng vậy đấy, tại sao tự nhiên lại muốn có thông tin về chúng tôi lại còn lại tin tức về cuộc sống vợ chồng nữa?” Ngày trước cho dù có người của bên truyền thông cả gan dám đến tìm bọn họ, đó cũng chỉ là muốn có tin về Dịch Khiêm, hình như tin về cuộc sống vợ chồng là đã không thể tưởng tượng được rồi.

Đàm Tâm đột nhiên nhạy cảm kêu lên kinh ngạc một tiếng, “Tử Du, chuyện bên truyền thông đột ngột gọi đến có liên quan đến chuyện chúng ta đi tham gia quay quảng cáo cho DX không?”

Hạ Tử Du sửng sốt, cuộc sống vợ chồng. . . . Đúng rồi, hình như mình cũng đã nói với tổng giám nghệ thuật chuyện sinh hoạt vợ chồng. . . .Nhưng mà việc đó thì có liên quan gì đến bên truyền thông nhỉ?

Đàm Tâm khua tay trước mặt Hạ Tử Du, “Sao em lại ngồi ngây ra thế, đang nghĩ gì vậy?”

Hạ Tử Du khẩn trương nói, “Chị Tâm, lúc nói chuyện với Nina, bọn em cũng có đề cập đến vấn đề về sinh hoạt vợ chồng.”

Đàm Tâm gật đầu, “Phải rồi, Nina cũng là hỏi chị mấy vấn đề này, chỉ là những vấn đề rất đơn giản. . . . Khoan đã, ý của em bên truyền thông đột ngột ào ào gọi đến là do chúng ta đã nói về chuyện sinh hoạt vợ chồng với Nina à?”

“Em không biết, nhưng thời gian lại rất ăn khớp, chúng ta vừa mới quay về từ DX thì đã có rất nhiều cuộc điện thoại gọi đến từ phía truyền thông.”

Đàm Tâm ngây ra một lúc, cũng cảm thấy có chỗ kỳ lạ, “Xem ra đã chắc tám phần là như thế rồi, không chừng chính Nina là người đã để lộ tin tức cho giới truyền thông. . . .Trời ơi, đều do chị sơ ý, vẫn cứ tưởng đây chỉ là một vấn đề đơn giản!”

“Những người đó gọi đến tìm em, có phải là bọn họ đã gọi đến cho Dịch Khiêm rồi hay không, bây giờ nên làm gì?” Hạ Tử Du day day thái dương, trong lòng dấy lên một cảm giác buồn bực.

“Đừng nóng vội, bây giờ chị sẽ gọi cho Nina để xem cô ta trả lời như thế nào.”

“Dạ.”

Đàm Tâm vội vàng gọi điện, chỉ chốc lát sau Nina đã nhấc máy. Đàm Tâm hỏi trực tiếp, “Nina, chúng tôi đến công ty DX là để tham gia quảng cáo của công ty các cô, chúng tôi không hề cho các cô cái quyền bán thông tin của chúng tôi. . . . . .”

Nina là một kẻ khéo đưa đẩy trả lời, “Cô Đàm, chúng tôi không hề bán thông tin của hai người!”

“Cô đừng có mà giả bộ ngớ ngẩn để lừa tôi, đám phóng viên đó gọi đến nhà chúng tôi đến nỗi sắp nghẹn mạng cả rồi đây.”

“Cô Đàm, xin cô hãy bình tỉnh một chút, chắc lúc chúng ta trò chuyện vô tình bị một nhân viên nào đấy nghe lén sau đó truyền đến tai của bên truyền thông, mọi người yên tâm, tôi nhất định sẽ điều tra rõ ràng cho mọi người.”

. . . . . .

Mặc dù Nina nói sẽ xử lý và xin lỗi một lần nữa, Hạ Tử Du và cả Đàm Tâm đều cảm thấy vẫn cứ bất an lo sợ.

Đàm Tâm để điện thoại di động xuống, áy náy nói, “Tử Du, chuyện này nếu như bị Dịch Khiêm biết, hai chúng ta khẳng định đều chịu không nổi, là tại chị làm liên lụy tới em, nếu không thì em cũng sẽ không gặp phải chuyện như thế này.”

Hạ Tử Du suy nghĩ một lúc, cố giữ tỉnh táo trả lời, “Tham gia vào buổi quay quảng cáo hôm nay, trong đó có không ít những người có tiếng tăm trong giới xã hội thượng lưu, em nghĩ Nina không có gan chỉ vì muốn quấy nhiễu chúng ta mà hỏi chúng ta những vấn đề đó, cho nên nếu như là nội bộ công ty DX tiết lộ, thông tin bị lộ ra ngoài tuyệt đối không chỉ có một tổ của chúng ta, nếu không bọn họ sẽ mắc phải tội cố ý xâm phạm đời tư của người khác!”

Trái tim đang lơ lửng lúc này của Đàm Tâm giờ mới có thể bỏ xuống được, “Xem ra không có chuyện gì lớn cả, chắc là tiếng tăm của Dịch Khiêm có hơi lớn, mấy cái hãng truyền thông kia mới quay sang tấn công em.”

Hạ Tử Du khẽ thở dài, “Bây giờ em chỉ mong nếu lỡ như Đàm Dịch Khiêm có nhận được điện thoại của bọn họ thì chỉ cho rằng bọn họ ăn no rửng mỡ hết chuyện để làm thôi, chứ đừng có nghĩ đến chuyện chúng ta đến tham gia và buổi quay thử quảng cáo này.”

Có lẽ là vì chột dạ, buổi chiều lúc Đàm Dịch Khiêm tan làm Hạ Tử Du đã sớm đứng chờ trước cửa. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm vẫn bình thường như mọi ngày ôm hôn cô một lúc, thần sắc xem ra không có gì khác lạ.

loading...

Hạ Tử Du tưởng Đàm Dịch Khiêm cho dù có nhận được điện thoại của đám phóng viên kia cũng đều cho là không quan trọng, tâm trạng cũng có chút kiên định lại.

Đến tối lúc ngủ, Đàm Dịch Khiêm vẫn chưa hỏi bất kỳ chuyện gì, trong lòng Hạ Tử Du lại càng khẳng định anh coi mấy cái đó không quan trọng gì, vừa thở phào nhẹ nhõm cô vừa buồn bực vì không biết nên giải thích với anh kiểu gì. . . . . .

Ngộ nhỡ ngày mai mấy tên phóng viên kia sự quấy nhiễu của bọn họ lại tăng lên thêm một cấp, tất nhiên sẽ lôi kéo được sự chú ý của anh, cho nên cô phải giải thích trước với anh, như vậy ít nhất sẽ không chọc cho anh quá tức giận, nhưng mà nếu bây giờ giải thích với anh, anh tùy tiện điều tra cũng biết chuyện cô và chị Tâm đi quay quảng cáo cho DX, hậu quả sau này chắc chắn sẽ nặng nề hơn. . . . . .

Thôi, người của công ty DX nói sẽ xử lý, có lẽ ngày mãi cũng sẽ không xảy ra chuyện gì quá lớn, hay là thôi cô không nói trước cho anh nữa vậy, dù sao kết quả mà chị Tâm mong mỏi, cô không thể phá hủy trước sự chờ đợi của chị Tâm được.

Đêm hôm nay, Hạ Tử Du cho hai đứa bé bú xong, vừa mới nằm xuống, Đàm Dịch Khiêm liền nhanh chóng lật người đè lên cô, tiếp đó lưu loát liền mạch ở trong chăn cởi hết quần áo của cô.

Hạ Tử Du bị anh động tay đông chân khiến cô cực kỳ ngượng ngùng, không thể không bội phục anh thế mà lại biết ‘dì cả’ của cô đã hết rồi. . . . . .

“Dịch Khiêm. . . .”

Đã nhiều ngày không tiếp xúc thân mật như thế rồi, Hạ Tử Du không nhịn được mà mềm mại cất tiếng gọi, Đàm Dịch Khiêm lại dùng một nụ hôn cuồng nhiệt đáp lại cô.

Những cái vuốt ve quen thuộc, hơi thở thân mật, khiến Hạ Tử Du cảm thấy thật thỏa mãn, cái chăn đã sớm bị tuột xuống dưới những cái vuốt ve dây dưa của anh, Hạ Tử Du cong chân kẹp lấy vòng eo khỏe mạnh của anh, những cái vuốt ve nhẹ nhàng trên da thịt cả hai, khơi dậy sự vui vẻ của cả hai người.

Đàm Dịch Khiêm cúi người nhìn dáng vẻ quyến rũ của vợ yêu, không nhịn nổi, âm thanh trầm khàn rên rỉ, “Em yêu, em luôn khiến anh không bao giờ có thể kiềm chế được. . . .”

Hạ Tử Du mỉm cười đáp lại, đưa tay ôm siết lấy tấm lưng rắn chắc của Đàm Dịch Khiêm, khi bờ ngực mềm mại bị anh gặm cắn, cô không kìm được mà nghênh đón anh, gấp gáp mong anh chiếm lấy mình.

Đàm Dịch Khiêm dùng những thủ đoạn cao siêu đưa cô vào thế giới xinh đẹp muôn màu. . . . . .

Anh chuyển động từ chậm thành nhanh, từng bước một dẫn dắt cô đi đến cao trào, theo sự càng lúc càng mất khống chế của cơ thể, cô càng lúc càng nóng vội đáp lại sự chuyển động của anh, nào đâu đoán trước được, lúc cô gần đến cao trào, thế nhưng anh lại đột ngột dừng lại.

Hạ Tử Du khó chịu bật lên tiếng rên nhỏ, mở đôi mắt đang mơ màng mông lung ngượng ngùng thúc giục, “Ông xã. . . . Đừng dừng lại. . . .”

Đàm Dịch Khiêm chống tay, khóe miệng cong thành một nụ cười tà, dịu dàng nói ở bên tai cô, “Bà xã, về chuyện hôm nay anh nhận được mấy cuộc điện thoại của các hãng truyền thông lấy tin tức về cuộc sống vợ chồng của chúng ta, em có gì muốn giải thích với anh không ?”

Hạ Tử Du ngây ngẩn cả người, hai mắt trợn to.

Trời ơi, thời khắc then chốt này thế mà anh lại lôi cái vấn đề này ra hỏi?

Rất rõ ràng, anh đang cố ý!

Mặc dù gặp phải Đàm Dịch Khiêm thắng xe đột ngột, cả người Hạ Tử Du vẫn cứ nóng ran lên, cô bĩu môi yếu ớt nhìn vào mắt anh nói, “Hôm nay em cũng nhận được rất nhiều cuộc điện thoại, mấy cái hãng truyền thông này toàn mấy kẻ ăn no rỗi việc, em nhớ lúc chúng ta kết hôn ấy bọn họ cũng gọi điện muốn chúng ta tiết lộ chi tiết hôn lễ, là chuyện rất bình thường mà!”

Nghe được cái giải thích chối bay chối biến của Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm nhíu mày, hai tay giữ chặt lấy eo cô trầm giọng hỏi, “Thật sự là chuyện rất bình thường mà?”

“Thật. . . .Thật mà!”

Đàm Dịch Khiêm khóe miệng hiện lên một nụ cười tà ác, “Bà xã, em thật là không hề thành thực chút nào cả!”

Hạ Tử Du bám lấy eo anh, cảm thấy có chút tỉnh tỉnh mê mê, “Dạ?”

Đàm Dịch Khiêm đột nhiên hạ thấp giọng, “Đi tham gia quay thử quảng cáo cùng với Đàm Tâm, quả thật anh nên phạt em!”

“Á?”

Thốt lên tiếng kinh hoảng, sau đó sắc mặt của Hạ Tử Du cũng dần trở nên trắng bệch, đôi chân đang kẹp chặt lấy thắt lưng của Đàm Dịch Khiêm cũng buông lỏng ra, cô lúng túng nói, “Hả, ông xã, anh biết rồi à?”

Đàm Dịch Khiêm nhíu mày, “Em cho rằng em có thể giấu được anh à?”

Hạ Tử Du đang định rút lui, Đàm Dịch Khiêm lại giam cả người của cô lại, không cho phép cô chạy trốn.

Cả người Hạ Tử Du run lên, cảm giác tê dại ùa đến, theo bản năng cô ôm chặt lấy anh.

Tự biết bây giờ đã khó chối tội được nữa, Hạ Tử Du nhỏ giọng cầu xin tha thứ, “Ông xã. . . .Em biết em sai rồi. . . . .Nhưng mà anh phải nghe em giải thích đã.”

Giọng nói của Đàm Dịch Khiêm trầm thấp, “Đàm Tâm ẩu tả em cũng làm ẩu theo chị ấy à!”

Hạ Tử Du vội vàng giải thích, “Em đâu có làm ẩu đâu mà, là chị Tâm mong muốn em giúp chị ấy . . . Chị Tâm đăng ký cho em xong rồi mới nói với em, em căn bản cũng chỉ là bị ép thôi mà.”

Đàm Dịch Khiêm vẫn cứ hoài nghi, đôi mắt đen thẳm đang quan sát cô.

Hạ Tử Du thấy Đàm Dịch Khiêm không tin, ngay lập tức liền cảm thấy uất ức mà cong môi, “Hừ. . . .Người nhà họ Đàm các anh ai cũng ngang ngược, chỉ biết bắt nạt em mà thôi. . . . .Anh bảo em có thể đắc tội với ai được bây giờ? Một bên là chị Tâm cần em giúp đỡ, một bên lại là anh, em đồng ý với ai cũng sẽ khiến người còn lại phật lòng, biết chị Tâm hay để bụng cho nên em chỉ có thể đắc tội với anh thôi . . .Khổ em còn nghĩ anh là người hiểu em nhất nhưng bây giờ anh lại mắng em, huhu. . . . .” Chị Tâm à, đừng trách em bây giờ cũng kéo cả chị vào, em cũng chỉ vì bất đắc dĩ mà thôi. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm vừa nhìn thấy trong mắt Hạ Tử Du lấp lánh nước mắt thì lập tức mềm lòng, anh cúi người ôm chặt cô giọng nói cũng trở nên mềm mỏng, “Anh đâu có mắng em. . . . .”

Hạ Tử Du lại càng thương tâm lên án nói, “Anh vừa mới mắng em còn gì!”

Đàm Dịch Khiêm hôn lên giọt nước mắt đọng trên mi mắt cô, trìu mến nói, “Được rồi mà, chuyện này anh đã giải quyết ổn rồi, nhưng sau này em muốn làm chuyện gì cũng phải hỏi ý kiến của anh, phải thông báo với anh một tiếng. . . .Không phải là anh muốn hạn chế tự do của em, mà là em ở bên cạnh anh, khó tránh khỏi sẽ gặp phải rất nhiều kẻ không tốt đẹp gì và cả những cái bẫy nữa, anh không muốn để em gặp phải dù chỉ một chút nguy hiểm nào, em có hiểu không?”

Hạ Tử Du ngây người gật đầu, “Ông xã, em biết rồi. . . .Vì thế mà chuyện mấy bên truyền thông anh đã giải quyết xong rồi?”

“Đương nhiên là sẽ không có phỏng vấn, nhưng tờ báo đăng tin tức về chúng ta ‘ân ái’ chắc bây giờ đang được in ấn rồi.”

Hạ Tử Du nhíu mày, “Vậy phải làm sao bây giờ?”

Đàm Dịch Khiêm thong thả nói ra, “Vậy phải để xem vợ yêu của anh đã nói những gì với bên ngoài, nghe nói là tiêu chuẩn rất lớn đấy. . . .”

Hạ Tử Du sắc mặt đỏ bừng, “Cái vị tổng giám nghệ thuật kia hỏi những câu giống như của mọi người, em chỉ thành thật trả lời mà thôi.”

“Cô ta đã hỏi những gì?”

“Cô. . . . .Cô ấy hỏi phản ứng của anh sau khi em dùng DX-1 thế nào? Thế nên em nói rõ ràng . . . .Em nói bình thường thì là 2,3 tiếng một lần, dĩ nhiên, số lần trong một ngày không giới hạn, sau khi em dùng nước hoa thì thời gian có thể tăng lên thành 4,5 giờ, có lúc còn có thể cả một đêm. . . . . .”

Hạ Tử Du trả lời thành thật, dỗ bạn tổng giám đốc Đàm rất vui vẻ, cuối cùng, tổng giám đốc đại nhân báo đáp cho cô một phen ‘đi vào’ thật sâu. . . . . .

Hạ Tử Du không hiểu tại sao mình lại có thể dễ dàng dỗ được bạn Đàm vui vẻ như vậy, nhưng nói thể nào đi nữa thì cuối cùng mình cũng được thoát nạn rồi, có thể thởi phàm nhẹ nhõm một hơi.

——–

Đến ngày thứ hai Hạ Tử Du mới biết tổng giám đốc Đàm vui là vì cái gì. . . . .

Thì ra là, qua một bài báo, mặc dù đề cập đến cuộc sống vợ chồng rất mơ hồ, nhưng mà đó cũng vẫn là tin tức có thể khiến bất kỳ người đàn ông nào tự hào. . . . Bởi vì cuối cùng bài báo đã tiết lộ một sự thật—— Bà tổng giám đốc Đàm chính miệng xác nhận rằng tổng giám đốc đàm tinh lực dồi dào, ‘tính phúc’ tràn trề, khiến cô nhiều khi không chịu nổi sức ép.

Hạ Tử Du xem xong cái tin tức này đang uống sữa tươi mà suýt chút nữa đã bị sặc. . . . . .

Khó trách Đàm Dịch Khiêm lại không hề tức giận, hóa ra đã đạt được thỏa mãn thể diện của cánh đàn ông. . . .Nhưng mà cô thề, cô không khoa trương một chút xíu nào đâu .

“Mẹ, mẹ mà cũng bị sặc sữa nữa ư?”

Liễu Nhiên nhìn thấy mẹ để tờ báo xuống ho khan sặc sựa, rất ngoan ngoãn bước tới vỗ nhẹ lên sống lưng cho Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du đỏ mặt lắc lắc đầu nói, “Không sao. . . .Mẹ không sao đâu.”

Liễu Nhiên vội vàng nói, “Ba, mẹ uống sữa tươi bị sặc kìa!”

Ánh mắt của Đàm Dịch Khiêm đã sớm tập trung trên người Hạ Tử Du, giọng nói trách móc nhẹ nhàng mà lại mang theo nhiều đau lòng hơn của anh vang lên, “Lớn như thế rồi mà uống sữa cũng có thể bị sặc, còn không bằng trẻ con nữa!”

Hạ Tử Du khó chịu bĩu bĩu môi với Đàm Dịch Khiêm, “Hừ.”

Ngay vào lúc này, tiếng gào thét của Quý Kình Phàm vang lên, “Đàm Tâm! !”

Đàm Tâm đang ngồi đối diện với Hạ Tử Du ung dung dùng bữa sáng, thì nghe thấy tiếng Quý Kình Phàm gọi mình, cô bình tĩnh ngước mắt lên nhìn.

Quý Kình Phàm cầm một tập báo bước thẳng đến như sấm rền gió cuốn.

Liễu Nhiên có chút sợ giật giật áo Hạ Tử Du, “Mẹ, hình như dượng đang rất giận dữ kìa.”

Hạ Tử Du đột nhiên phát hiện mới nãy xem báo hình như còn có cả những tin tức liên quan đến nhiều người khác nữa. . . . Dĩ nhiên, đều là những người phụ nữ đã kết hôn đến tham gia vào buổi quay thử quảng cáo nước hoa kia gặp phải cái tên bất lương trong nội bộ công ty DX bị tiết lộ những chuyện riêng tư, trong đó cũng có Đàm Tâm . . . . . .

Chỉ là, cái tin tức liên quan đến Quý Kình Phàm kia hình như không thể lạc quan bằng Đàm Dịch Khiêm đâu!

Quý Kình Phàm đem tất cả các tạp chí cùng báo sáng nay vung vẩy trước mặt Đàm Tâm, mặt mũi không vui nói, “Em tự mình đọc thử đi!”

Đàm Tâm cầm tờ báo lên cố ý đọc cái phần tin tức nói về Quý Kình Phàm, thản nhiên nói, “Cũng chẳng có gì đặc biệt mà?”

Quý Kình Phàm nghiến răng nghiến lợi, ngay sau đó anh bế bổng Đàm Tâm đang ngồi trước bàn ăn lên.

Đàm Tâm bị động tác bộc phá bất ngờ này của Quý Kình Phàm làm cho kinh hãi, “Ái, thả tôi xuống, thả tôi xuống mau. . . . Quý Kình Phàm. . . . .” Đàm Tâm là người sợ độ cao, vì thế vung nắm đấm liên tục đánh vào người Quý Kình Phàm.

Khi lên tới tầng hai, Quý Kình Phàm xoay người nói với hai ông bà Đàm đang bị kinh ngạc sững người đứng ở đó, “Ba mẹ vợ, hai người không cần lo lắng, con cũng chỉ muốn bồi dưỡng tình cảm vợ chồng với Đàm Tâm mà thôi.”

. . . . . .

Đá một phát mở tung cánh cửa phòng, Quý Kình Phàm đặt Đàm Tâm lên giường, không cho Đàm Tâm có cơ hội giãy dụa, cả cơ thể săn chắc của anh đã phủ lên người cô.

Đàm Tâm vung tay đánh thật mạnh, “Quý Kình Phàm, mới sáng sớm anh phát điên phát rồ cái gì thế hả?”

Quý Kình Phàm giữ hai tay cô lại, nheo mắt, hỏi, “Người khác cũng biết đường mà nói ông xã mình ‘uy mãnh’, thế mà em lại dám công khai với giới báo chí nói tôi một tháng chỉ có một lần? ‘Bà xã thân ái’ của tôi à, em nói như thế chính là đang cố tình đánh giá thấp tôi đấy à?”

“Cái đó, tôi. . . . Tôi chỉ thuận miệng nói thôi, huống chi chúng ta cũng chẳng có quan hệ thật sự, nói một lần đã là tốt với anh lắm rồi.”

“Chuyện như thế mà cũng có thể thuận miệng nói sao?”

“Ơ . . . .”

“Xem ra đây đúng là lúc để cho em hiểu về tôi rồi. . . .” Vừa dứt lời Quý Kình Phàm liền vùi đầu vào cổ của Đàm Tâm.

Mục lục
loading...