Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 264


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 264: Hình Tượng Vú Em Của Lão Đàm

Bên này bạn tổng giám đốc Đàm đang tình nồng ý mật với vợ yêu, còn bên kia Quý Kình Phàm và Đàm Tâm thì đang trong tình trạng chiến tranh lạnh. . . . .

Tuy ngoài miệng Quý kình Phàm chê bai là phụ nữ không thể nói lý được, nhưng lại lén lút chạy đi lấy lòng Đàm Tâm.

Nhưng Đàm Tâm vốn dĩ không để Quý Kình Phàm ở trong lòng, cho nên cũng không có dự tính hàn gắn lại mối quan hệ với Quý Kình Phàm, cũng may dù sao hai người vẫn phải diễn kịch trước mặt mọi người vì thế mà Quý Kình Phàm luôn có cơ hội để bắt chuyện với Đàm Tâm.

Vào bữa cơm trưa hôm nay, nhân lúc cả nhà đều có mặt ngoại trừ Đàm Dịch Khiêm, Đàm Tâm đột nhiên thông báo với mọi người, “Ba mẹ, con muốn tìm việc làm. . . . . .”

Mọi người nghe thế đều sững người ngây ngẩn.

Đàm Tâm lập tức bổ sung nói, “Ba mẹ yên tâm đi, lần này con sẽ không giống như trước kia nữa, lần này con thực sự là vì muốn làm cho cuộc sống của mình trở nên có ý nghĩa hơn thôi. . . .”

Bà Đàm là người hoàn hồn lại trước tiên, lên tiếng hỏi, “Chuyện đi làm thì cũng được, nhưng con vừa mới kết hôn với Kình Phàm, con cái thì vẫn còn chưa sinh được đứa nào cả, sao giờ lại đi vất vả làm việc khác được?”

Hạ Tử Du cười gật đầu, “Dạ đúng rồi, mẹ à, sinh con mới là quan trọng nhất!”

Đàm Tâm bĩu môi với Hạ Tử Du, tiếp tục nói, “Mẹ à chuyện sinh con thì chưa cần vội, mọi việc nên thuận theo tự nhiên thôi. . . . Nhưng giờ con thật sự rất cần một công việc, con không muốn sống tiếp những ngày tháng rảnh rỗi không có việc gì làm nữa.”

Quý Kình Phàm đúng lúc này lên tiếng, “Bà xã, anh đảm bảo anh có đủ tiền nuôi em, em không cần đi làm đâu.”

Đàm Tâm lạnh lùng lườm Quý Kình Phàm một cái, nhưng trên môi vẫn mỉm cười nói, “Kình Phàm à, cho dù anh muốn nuôi em nhưng em cũng không thể cứ suốt ngày ở nhà mà làm sâu gạo được! !”

Ông Đàm nói, “Thật ra ý nghĩ ra ngoài làm việc này của Đàm Tâm cũng rất tốt, con người nói thế nào cũng nên ra ngoài xã hội để rèn luyện bản thân. . . . .”

Bà Đàm quan tâm hỏi, “Nếu quả thật muốn đi làm, vậy thì con đến làm việc ở Đàm thị đi, dù sao cũng là công ty nhà minh không sợ chịu thiệt cũng không sợ bị người khác ức hiếp. . . . .”

Đàm Tâm trả lời, “Mẹ, con không vào Đàm thị đâu, con không muốn bị người khác nói là ‘đi cửa sau’, hơn nữa nếu đã đến đó làm việc, vậy thì con đi làm cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. . . .Con muốn đi ra ngoài tự mình tìm việc làm, để tự mình nâng cao năng lực thích ứng với xã hội của mình.”

Bà Đàm lo âu nhíu mày, “Con bây giờ ra ngoài thì có thể làm được cái gì đây? Con chẳng có chút kinh nghiệm nào cả. . . .”

Đàm Tâm xóa toan sự lo nghĩ của bà Đàm, “Không có kinh nghiệm thì có thể học, huống chi nói thế nào đi nữa thì con cũng từng tốt nghiệp đại học ở Cornell mà.” (Viện Đại học Cornell là một viện đại học tư tọa lạc ở Ithaca tại New York với 14 trường)

“Con muốn làm gì đó là do con quyết định, ba mẹ có muốn can thiệp vào cũng không được, nhưng mà bây giờ con đã lập gia đình rồi, mọi việc cũng phải nên biết đứng ở phương diện của chồng mình mà suy sét nữa chứ. Kình Phàm à, chuyện con Tâm nó muốn đi làm con nghĩ thế nào?” Ông Đàm chu đáo hỏi thăm con rể.

Quý Kình Phàm còn chưa trả lời nhưng cũng cảm giác được ánh mắt của Đàm Tâm như hai lưỡi dao sắc bén bắn phá càn quét tới mình, Đàm Tâm lần này ý bảo dĩ nhiên là muốn Quý Kình Phàm không nên nói chuyện lung tung.

Quý Kình Phàm rất khôn khéo trả lời, “Thưa ba, chỉ cần Đàm Tâm thấy vui thì con cũng không ngại đâu ạ.”

Quý Kình Phàm cho Đàm Tâm một đáp án hài lòng.

Ông Đàm nghe thấy Quý Kình Phàm nói như vậy ngay sau đó liền gật đầu, “Nếu Kình Phàm cũng đã nói vậy rồi thì con hãy tự mình cân nhắc xem thế nào rồi làm! Nhưng có một điều ba phải nhắc con, ra ngoài làm việc không thể giống ở nhà được, phải biết chỉnh sửa lại tính tình đại tiểu thư của con đấy!”

“Ba, con biết rõ rồi mà.”

. . . . . .

Bữa trưa kết thúc, Hạ Tử Du đang định đi lên lầu trông con, thì lại nhìn thấy Quý Kình Phàm đã sớm đứng dựa trên lan can cầu thang chờ cô.

Hạ Tử Du nghi ngờ hỏi, “Quý Kình Phàm, anh. . . .Có chuyện gì sao?”

Quý Kình Phàm mỉm cười, “Ừ, tìm em muốn em giúp tôi một chuyện.”

“Giúp chuyện gì?”

“Chuyện Đàm Tâm muốn đi làm em biết chứ?”

Hạ Tử Du ngơ ngác gật đầu.

Quý Kình Phàm mỉm cười nói, “Tôi là cán bộ ngoại giao, trong một năm có khoảng hai phần ba thời gian đều ở nước Anh xử lý công việc liên quan đến ngoại giao Trung Anh, nếu như Đàm Tâm có công việc ở đây, vậy thì thời gian tôi ở lại bên cô ấy sẽ ít đi, cho nên hiện giờ tôi cần bà tổng giám đốc em giúp tôi một chuyện.”

“Nếu như tôi có thể giúp được anh vậy thì xin cứ nói.” Quan điểm của cô vẫn luôn ủng hộ việc Đàm Tâm và Quý Kình Phàm đến với nhau.

Quý Kình Phàm nói, “Vậy thì làm phiền em nói với tổng giám đốc Đàm một tiếng, nhờ cậu ta dùng danh tiếng trong giới thương mại của mình mà huy động mấy ông sếp của những tập đoàn đó đều không dám nhận Đàm Tâm vào làm việc.”

“Không phải là anh cũng muốn để chị Tâm đi làm à ? Nói thật, em cảm thấy để chị Tâm đi làm vậy cũng tốt, giống như em vậy thực sự rất muốn ra ngoài đi làm nhưng hiện nay có mấy đứa nhỏ bám dính không thể dứt ra được.

“Bởi vì tôi đã có một công việc thích hợp cho Đàm Tâm hơn.”

“Cái gì?”

“Làm thư ký riêng cho tôi ở bộ ngoại giao.”

Hạ Tử Du kinh ngạc, “Hóa ra anh đã tính toán đâu vào đó hết cả rồi, nhưng mà nếu anh muốn chị Tâm làm thư ký riêng cho anh vậy tại sao không nói thẳng với chị ấy?”

“Từ sau cái vụ nước hoa kia, Đàm Tâm vẫn còn đang giận dỗi với tôi, chắc chắn cô ấy sẽ không nghe theo tôi đâu.”

Lúc ăn cơm Quý Kình Phàm không nói ra ý kiến nào khác thì ra là đã sớm tính toán chu đáo cả rồi. . . .

Xem ra chị Tâm nói không sai, tính cách của Quý Kình Phàm thật sự là thâm trầm sâu xa, nhưng mà cô nghe chồng yêu có con mắt nhìn người cực kỳ chuẩn xác tinh tường của cô nói nhân phẩm của Quý Kình Phàm không có vẫn đề gì cả, cô cũng chẳng cần phải so đo cái chuyện Quý Kình Phàm ‘tính kế’ chị Tâm như thế nào, dù sao mục đích của Quý Kình Phàm cũng chỉ là muốn đối xử tốt với Đàm Tam, vậy thì muốn cô giúp một chút thì có làm sao đâu chứ?

“Chuyện này em sẽ giúp anh, nhưng mà em không cho phép anh bắt nạt chị Tâm đâu đó.”

Quý Kình Phàm vẻ mặt bi thương thốt ra, “Nếu cô ấy không bắt nạt tôi thì tôi đã lạy trời rồi . . . .”

Hạ Tử Du bật cười nhẹ, “Được rồi, anh cứ đợi tin tốt của em đi!”

———-

Hôm sau.

Từ sáng sớm Đàm Tâm đã ăn mặc như một Office lady, cầm lấy đủ loại giấy tờ đã chuẩn bị quyết định hôm nay phải đi tìm việc làm.

Đàm Tâm vốn không muốn cho Quý Kình Phàm đi theo nhưng lúc cô gọi tài xế đưa cô đến nội thành mới phát hiện ra là tài xế của cô hôm nay lại chính là Quý Kình Phàm.

Đàm Tâm vừa nhìn thấy Quý Kình Phàm thì không nhịn được mà cau mày, “Này, tài xế đâu rồi?”

“Chính là tôi.”

Đàm Tâm phiền não nói, “Bây giờ tôi đang vội đi tìm việc rồi, anh đừng làm trễ nãi thời gian của tôi, cho tôi xuống xe.”

Quý Kình Phàm nhướng mày nói, “Đi tìm việc cùng với em là do chính miệng ba mẹ vợi đã dặn dò tôi, nếu như tôi ở nhà nhỡ ba mẹ vợ hỏi đến tôi biết trả lời làm sao đây?”

“Anh. . . . .”

Đàm Tâm còn đang tức giận thì Quý Kình Phàm đã đạp chân ga.

Mặc kệ Đàm Tâm có vui hay không, tóm lại Quý Kình Phàm cũng đã đi theo được rồi.

Lúc Đàm Tâm vào công ty nộp đơn, Quý Kình Phàm yên vị ngồi trong xe nhàn nhã đợi cô.

Đàm Tâm bước ra từ công ty được nhận lời mời đầu tiên thì cúi đầu buồn xo, cho nên khi cô vừa mới lên xe thì đã bị Quý Kình Phàm nhạo báng, “Có phải người ta nói là miếu nhà họ nhỏ bé không chứa nổi vị Phật quãng đại như em đúng không?”

Đàm Tâm tức giận nói, “Ai cần anh lo.”

Thật ra thì đúng như những gì Quý Kình Phàm đã suy đoán, ông chủ của công ty đó nói trình độ học vấn của cô đối với công ty ông ta mà nói chính là ‘đại tài tiểu dụng’*. . . .Cô nói đến mức khô nước bọt mà công ty đó cũng không chịu nhận cô vào làm. (*có thể hiểu là gáo vàng múc nước giếng bùn hoặc dùng dùng dao mổ trâu để giết gà)

Kế tiếp Đàm Tâm đi đến công ty thứ hai nhận lời mời mình. Kết quả thất bại chán nản quay về, khi bước lên xe còn bị Quý Kình Phàm trêu ghẹo, “Tôi đoán chắc từ lúc ông chủ nọ nhìn thấy phần kinh nghiệm công việc trên tóm tắt lý lịch của em người ta đã ngay lập tức lắc đầu. . . . . .”

“Hừ, tôi không tin là không có công ty nào tuyển dụng tôi.” Đến lúc này lòng tin của Đàm Tâm vẫn vững chắc như bàn thạch.

. . . . . .

Tiếp theo công ty thứ ba công ty thứ tư. . . . . . Kết quả sau cùng đều là ngay cả chờ thông báo sau cũng không có mà là từ chối thẳng thừng.

Lòng tin của Đàm Tâm cuối cùng cũng vỡ tan tành, trên đường trở về cô ôm xấp sơ yếu lí lịch khư khư trong lòng, tâm trạng bị đả kích cực độ.

Quý Kình Phàm liếc nhìn người phụ nữ mình thích qua gương chiếu hậu cười nói, “Cô Đàm à, có phải lúc này đã hiểu được thế nào là gặp phải cản trở lớn nhất trong đời người rồi hay không?”

Đàm Tâm nhìn thấy Quý Kình Phàm nhướng mắt cười mình thì nói, “Anh muốn giễu cợt tôi thì cứ việc cười đi, bản cô nương biết bản thân mình có bao nhiêu phân lượng, mặc dù tìm công việc không dễ nhưng bản cô nương rất có lòng tin vào bản thân mình nhất định sẽ có công ty nhận tôi. Còn nữa, tôi vẫn luôn cảm thấy, hôm nay nếu không phải là cái tên sao chổi như anh đi theo tôi, tôi nghĩ có lẽ chuyện đi tìm việc của tôi sẽ không có xúi quẩy như thế này đâu. . . .”

“‘Bà xã’ à, tôi không phải là sao chổi chà như em nói đâu, mà tôi chính là ngôi sao may mắn của em đấy. . . . . .”

Đàm Tâm nhíu mày, “Ở đây không có người ngoài, đừng có gọi tôi như thế.”

Quý Kình Phàm cười cười nói, “Thuận miệng thôi mà. . . . . .”

“Anh vừa mới bảo anh là ngôi sao may mắn của tôi, không biết họ Quý nhà anh dựa vào đâu mà nói ra mấy lời như thế?”

Quý Kình Phàm trả lời, “Nếu em muốn có một công việc làm, thực ra thì tôi có thể giúp cho em.”

“Cái gì?”

“Làm thư ký riêng cho quan chức cấp cao của đại sứ quán Trung quốc tại Anh.”

Đàm Tâm sửng sốt mất một lúc rồi mới phản ứng được, “Làm thư ký riêng cho anh?”

loading...

“Em thấy thế nào?”

“Tôi chẳng thèm!”

Quý Kình Phàm lựa lời khuyên nhủ, “Thật ra thì làm thư ký cho tôi cũng có rất nhiều phúc lợi, ví dụ như hàng năm đều có vài lần cơ hội đi du lịch miễn phí, mọi thứ đều được nhà nước đài thọ. Còn có thể thường xuyên gặp được một vài người lãnh đạo cao cấp của các nước trên thế giới, quan trọng nhất là hợp đồng hôn nhân của chúng ta là một năm, em có nghĩ đến không, tháng sau tôi quay về Anh làm việc, còn em cũng nên làm gì đó chứ? Tôi đã đến Los Angeles diễn kịch với em trước mặt ba mẹ em, vậy thì theo lẽ thường em cũng phải đến Anh ra mắt ba mẹ tôi một lần, nếu như em có công việc làm ở London, đó chính là chuyện một công đôi việc!”

Đàm Tâm dường như đã bị những lời của Quý Kình Phàm thuyết phục, im lặng suy nghĩ.

Quý Kình Phàm thuận thế xông lên nói thêm vào, “Nếu như em ở lại Los Angeles mà chúng ta lại xa nhau quá lâu, làm thế thì ba mẹ cũng sẽ sinh nghi. . . . .Cho nên đề nghị vừa rồi của tôi chính là sự lựa chọn tốt nhất cho cả hai.”

Những lời Quý Kình Phàm vừa mới nói không phải là không có lý, Đàm Tâm suy nghĩ một lát cuối cùng trả lời, “Tôi sẽ suy nghĩ lại, nhưng cơ hội nhận lời anh thì không nói trước được.”

———-

Buổi chiều, cho con bú xong, Hạ Tử Du vừa định đi tìm Quý Kình Phàm hỏi thăm tiến triển giữa anh ta và Đàm Tâm ra sao, ai ngờ vừa xuống dưới tầng một đã bắt gặp Đàm Tâm đang ngồi trên sofa nhàm chán chuyển kênh TV.

“Ôh, chị Tâm.” Hạ Tử Du vừa lên tiếng vừa đi tới.

Đàm Tâm ngước mắt lên nhìn Hạ Tử Du nói, “Chị thấy phiền quá đi mất, em ngồi xuống đây với chị một lát đi.”

Hạ Tử Du nghe vậy liền ngồi xuống bên cạnh Đàm Tâm.

Hạ Tử Du hỏi, “Sao chị lại ngồi đây xem TV một mình? Quý Kình Phàm đâu?”

“Anh ta đang làm việc trong phòng sách, nghe anh ta nói thì hình như là bên đại sứ quán gửi mail công văn đến.”

“Ồh. . . . À, chị Tâm, chị đang phiền chuyện gì?”

Đàm Tâm khẽ thở dài, vẻ mặt chán nản nói, “Hôm nay chị đi tìm việc thật là bị đả kích trầm trọng, không có một công ty nào muốn nhận chị vào cả, ngay cả cho chị cơ hội chờ thông báo cũng chả có.”

Hạ Tử Du vì cảm thấy chột dạ mà cười gượng nói, “Ra thế . . . .”

Nếu như chị Tâm biết cô bảo ông xã thân yêu của cô nhúng tay vào ở phía sau, nói không chừng chị ấy mà nổi điên lên cũng dám giết mình lắm. . . . . .

Đàm Tâm buồn bực nói, “Nhắc đến cũng thật kỳ lạ, tuy kinh nghiệm làm việc của chị không đủ, nhưng trình độ học vấn đạt tới cỡ đó mà, tại sao ngay cả một công ty cỏn con cũng không đồng ý tuyển dụng chị vậy chứ?”

Hạ Tử Du dối lương tâm trả lời, “Có lẽ do áp lực cạnh tranh công việc ở Mỹ hiện nay quá lớn ấy mà. . . . .”

Đàm Tâm nằm xoài người lên thành ghế sofa ậm ờ nói, “Bất luận thế nào thì tìm việc ở Los Angeles lúc này đúng là một chuyện rất khó thực hiện. . . . .”

Hạ Tử Du thật cẩn thận chuyển sang đề tài khác, “Nghe nói là buổi sáng Quý Kình Phàm cũng đi theo chị, anh ta có nói gì không?”

“Anh ta muốn chị đi London cùng với anh ta, làm thư ký cho anh ta.”

Hạ Tử Du nghe nói thế liền giả vờ vui vẻ, “Em cảm thấy như vậy cũng rất tốt mà. . . . . Em nhớ chị từng nói là chị và Quý Kình Phàm có hợp đồng hôn nhân một năm, nếu như chị có thể ở lại London, ở xa như thế so với ở Los Angeles bị ba mẹ hoài nghi vẫn tốt hơn nhiều!”

“Chị cũng biết là vậy, hơn nữa thật ra chị cũng cần nên đến London để diễn kịch trước mặt ba mẹ anh ta, nhưng mà. . . . . .”

Nghe ra Đàm Tâm có điều băn khoăn, Hạ Tử Du liền hỏi, “Nhưng mà làm sao?”

Đàm Tâm ngước mắt nhìn Hạ Tử Du, nghiêm túc hỏi, “Tử Du, chị không biết cảm giác mình có đúng hay không, nhưng chị thật sự cảm thấy hình như Quý Kình Phàm thích chị hay sao ấy. . . . .”

“Đã là người thì ai cũng nhìn ra được mà!”

Đàm Tâm kinh ngạc, “Em nói thật à?”

Hạ Tử Du cười trả lời, “Anh ấy săn sóc chị cẩn thận chu đáo như thế, ngoan ngoãn nghe lời, chị muốn gì được đó, nếu như đó chỉ là làm theo cam kết, nói thật ra anh ấy hoàn toàn không cần lấy lòng chị như thế.”

“Vậy chị nên làm thế nào bây giờ?”

“Làm thế nào là làm thế nào?”

“Bây giờ chị cảm thấy thật phiền phức mà, chị thật sự rất sợ phải tiếp xúc với tình cảm lần nữa. . . . .Tử Du, chị không đáng để Quý Kình Phàm yêu chị . . . .”

“Chị Tâm, sao chị lại nói như thế chứ? Chị đang băn khoăn về chuyện của chị và Robert à? Thật ra thì chị không thể cứ giam mình cả đời trong đoạn tình cảm đó, chị nên học cách nhìn về phía trước, huống chi đến hôm nay Robert cũng đã đính hôn rồi. . . . .”

“Hiện giờ chị không phải băn khoăn về Robert, mà là chị cảm thấy một người phụ nữ như chị căn bản không xứng với bất kỳ ai hết, dù đó là người nào.”

Từ trước đến nay chỉ nhìn thấy một Đàm Tâm cao quý kiêu ngạo, giờ khắc này nghe Đàm Tâm tự giễu bản thân mình Hạ Tử Du không khỏi giật mình, “Chị Tâm. . . . .”

Đàm Tâm cụp mắt xuống, chậm rãi nói, “Nói thật, chị bây giờ có em làm bạn đó chính là may mắn của chị. . . .Trước kia chị làm nhiều chuyện xấu như thế với em, thật ra thì, chị biết rõ em là người vô tội, cũng biết rất nhiều việc đều là chị đã nghĩ về em theo chiều hướng xấu, tuy nhiên mỗi một lần chị có sự thông cảm với em thì tự chị lại nhắc nhở mình không thể có đồng tình với em được . . . . .”

Hạ Tử Du nắm tay Đàm Tâm an ủi nói, “Chị Tâm, em vẫn còn nhớ thời gian đầu em vừa mới quen biết Dịch Khiêm chị đã thật lòng giúp đỡ em như thế nào. . . . .Sau đó mặc dù đã có rất nhiều việc xảy ra khiến cho cái nhìn của chị đối với em thay đổi, nhưng tất cả những cái đó không phải là do chị cực đoan, mà quả thực là do em đối với Dịch Khiêm có quá nhiều thiếu sót. Chị Dư đến chết cũng không chịu tha thứ cho em nhiêu đó cũng đủ để nói rõ em thực sự có nhiều điểm không tốt. . . .Thật ra thì đoạn đường đi đến bên cạnh Dịch Khiêm này có bao nhiêu mưa gió, nếu như không có sự bao dung của Dịch Khiêm, có lẽ em và Dịch Khiêm đã không có được ngày hôm nay. . . . . .”

Đàm Tâm lắc đầu, “Không phải vậy, chị Dư không chịu tha thứ cho em là bởi chị ta đã bị Đan Nhất Thuần tẩy não trong một thời gian quá dài, còn chị thì khác. Lúc em và Dịch Khiêm mới quen nhau chị đã biết tính cách của em rồi, nhưng sau đó chị lại có hiểu lầm với em, trên thực tế những chuyện này căn bản cũng không đủ để cho chị sau này luôn luôn chĩa mũi dao vào em, nguyên nhân thực sự ấy là lần ở Male, chị. . . . . .”

Đàm Tâm đột ngột ngừng lại nhớ tới lần đó ở Male.nhìn thấy Tử Du và Robert ở bên nhau . . . Cô vì ghen tức mà trở nên điên cuồng dần dần mất đi lý trí.

Nếu như không phải vào lần cuối cùng Dịch KHiêm bị uy hiếp đó, cô cũng sẽ không tỉnh táo lại mà hiểu rằng Tử Du chưa bao giờ là nguyên nhân xen giữa cô và Robert. . . . . .

Hạ Tử Du không hiểu hỏi, “Sao ạ?”

Nghĩ đến mong muốn của Dịch Khiêm và Robert vĩnh viễn giấu giếm Hạ Tử Du về chuyện này, Đàm Tâm không nói thêm gì nữa, mà lại chuyển sang chuyện khác, “Không có gì. . . .Tóm lại chị chính là một người chỉ luôn đứng trên lập trường của bản thân mình mà suy nghĩ, sẽ không có ai có thể chung sống tốt được với chị.”

“Chị Tâm, chị nghĩ sai rồi, người tốt có thể phán hay người xấu không phải do tự mình có thể đánh giá được, mà là người khác mới xét. . . . Có lẽ ở trong lòng người nào đó thích chị thì tất cả những khuyết điểm ấy của chị cũng không hẳn sẽ là khuyết điểm, bởi vì cái mà anh ta thích chính là con người của chị, vậy nên anh ta sẽ bao dung tất cả về con người chị.”

“Chị chưa bao giờ thực sự được yêu, không biết cảm giác được một người yêu nó ra làm sao, nhưng nếu như cuộc đời này của chị có thể gặp được một người yêu thương chị và cũng khiến cho chị động lòng, chị nhất định sẽ tình nguyện thử thêm một lần.”

Hạ Tử Du thoáng cười nói, “Cho nên, chị hãy nghĩ kỹ lại về chuyện đến London với Quý Kình Phàm đi, có lẽ anh ta sẽ đem lại cho chị một cuộc sống khác biệt, cũng có thể khiến cho chị động lòng.”

———-

Đàm Dịch Khiêm có thói quen vừa về tới nhà là phải tìm kiếm vợ yêu, hôm nay vừa mới đi đến trước cửa phòng còn chưa kịp mở cửa thì cửa đã bị mở ra từ bên trong, cả người mềm mại thơm ngát của vợ yêu ngay sau đó lao vào lòng anh.

“Ông xã. . . . . .”

Hạ Tử Du ôm chặt Đàm Dịch Khiêm, ngọt ngào cất tiếng gọi.

Đàm Dịch Khiêm tiện tay để cặp tài liệu xuống, cũng ôm lấy bờ eo mảnh mai của vợ yêu, nheo mắt lại quan sát hỏi, “Nói đi, lại có chuyện gì cần đến chồng em?”

Người phụ nữ này của anh chỉ những khi có chuyện cần nhờ vả mới có thể chủ động ân cần lấy lòng. . . . . .

Hạ Tử Du vểnh môi nói, “Người ta cứ ôm anh là có chuyện cần nhờ anh à?”

Đàm Dịch Khiêm bèn hỏi, “Vậy em vui vì chuyện gì?”

Hạ Tử Du nhảy lên ôm lấy Đàm Dịch KHiêm “Chúng ta vào trong phòng đi, để em từ từ nói với anh nhé. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm ôm theo vợ yêu đang kẹp chặt mình như con gấu Koala đi vào phòng rồi đóng cửa lại.

Vào tới phòng Hạ Tử Du thả người đứng xuống đất, vòng tay ôm cổ Đàm Dịch Khiêm, bật cười nhỏ giọng nói, “Em đã giúp được người khác rồi! Anh biết không, tay nghề bà mai của em rất lợi hại đó nha, hôm nay chị Tâm đã suy nghĩ về việc đi London với Quý Kình Phàm rồi đấy!”

Hạ Tử Du vui mừng rạo rực nói, vẻ mặt kia giống y như một đứa trẻ con, nụ cười đầy khắp trên khuôn mặt.

Đàm Dịch Khiêm nhìn như vợ yêu như thế trong lòng rung động không yên, chỉ cảm thấy vẻ mặt vui vẻ hiện giờ của cô làm cho anh mê mẩn hơn cả khi nghe thấy cô vui vẻ kể chuyện cô giúp Đàm Tâm và Quý Kình Phàm có tiến triển tốt đẹp.

Qua khoảng một lúc Đàm Dịch Khiêm mới nói, “Bà xã, chuyện của bọn họ em quan tâm như thế là đủ rồi, bây giờ chúng ta nói chuyện chính của chúng ta đi.” Đàm Dịch Khiêm vừa nói vừa ngồi lên giường, nhấc Hạ Tử Du lên để ngồi trên đùi mình.

Hạ Tử Du hồ nghi, “Hở? Chúng ta còn có việc chính cần nói à?”

Đàm Dịch Khiêm mới vừa mở miệng, “Bà xã. . . . .”

Vào lúc này, một tiếng trẻ con gào khóc vang lên ầm ĩ, ngay sau đó là tiếng của cả hai đứa. . . . . .

Trẻ còn mà, trừ việc làm ầm ĩ rồi lại làm ầm ĩ, lập tức liền câu mất tâm trí của Hạ Tử Du.

Cô vội vàng nhảy xuống khỏi đùi Đàm Dịch Khiêm, chạy về phía giường của mấy đứa trẻ.

Đàm Dịch Khiêm đành chịu, cũng chậm rãi từ từ đi theo ở phía sau.

Thật ra thì con nít có đôi khi bất chợt gào khóc vào nửa đêm nửa hôm có lúc gây ồn ào một chút cũng là chuyện bình thường. . . . . .

Nhưng mỗi lần Hạ Tử Du rời giường là y như rằng Đàm Dịch Khiêm cũng ngồi dậy lẽo đẽo theo sau.

Đàm Dịch Khiêm đương nhiên không phải là bị chúng nó quấy đến nỗi không ngủ được, mà là đau lòng thay vợ, mỗi lần nghĩ đến chuyện vợ yêu mình sinh hai đứa bé này mà phải chịu khổ sở như thế nào thì tim anh lại nhói lên như ai cào cấu, vì thế mà từ từ cũng đã hình thành thói quen phụ giúp vợ một tay.

Lúc Hạ Tử Du cho một đứa bú sữa thì Đàm Dịch Khiêm sẽ thay tã cho đứa còn lại, nghiễm nhiên đã trở thành một ‘vú em đúng chuẩn’.

Lúc Hạ Tử Du thấy Đàm Dịch Khiêm thay tã cho con xong liền nhận lại ôm con vào lòng dỗ dành, sau đó cô chép miệng than, “Ông xã à, em đổi ý định rồi, hay là chúng ta sinh thêm một đứa nữa đi!”

Đàm Dịch Khiêm nghe Hạ Tử Du nói như vậy thì mặt mũi ngay lập tức liền xanh lè tái mét, không vui thốt ra, “Không phê chuẩn!”

Đương nhiên là cô chỉ đang nói đùa với anh rồi, cô cười hì hì hỏi, “Tại sao lại không cho hả? Chỉ là em cảm thấy yêu thích dáng vẻ dỗ con của anh thôi, nếu như là trước kia ấy hả, em dám chắc mình sẽ chẳng bao giờ tưởng tượng ra được cái dáng vẻ lúc này của anh. . . .”

Mục lục
loading...