Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 253


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 253: ‘Lần Đầu Tiên’ Vào Năm Ấy Của Đàm Dịch Khiêm

Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du chỉ ở lại Male một tuần rồi sau đó quay lại Los Angeles!

Đàm Dịch Khiêm đương nhiên là không bằng lòng trở về, đúng ra thì Hạ Tử Du cũng muốn ở lại Male thêm mấy ngày nữa, nhưng trong lòng cô cứ luôn nhớ đến ba đứa con của mình ở nhà, vì thế đành buộc lòng phải kết thúc thời gian hưởng tuần trăng mật ngắn ngủi.

. . . . . .

Vừa về tới nhà, mấy ông bà già ở nhà cười đến híp tít mắt vây quanh hỏi han ân cần.

“Tiểu Du à, hôn lễ được tổ chức ở trên đảo đúng không? Chắc là rất đẹp ha?”

“Đúng ra phải ở lại chơi thêm nữa à, mấy đứa nhỏ ở nhà cứ để ông bà chúng nó chăm sóc cũng được mà. . . . . .”

Hạ Tử Du bị mấy ông bà vây quanh hỏi không ngớt, cũng không biết nên trả lời cái nào trước, nhưng trong hai mắt cô ý xuân sáng ngời, tâm tình ngọt ngào đến tận tim gan đã cho mấy ông bà lão ở nhà một đáp án rõ ràng.

Đàm Dịch Khiêm ôm eo Hạ Tử Du quan tâm hỏi, “Có mệt không? Em có muốn lên lầu nằm nghỉ một chút không?”

Hạ Tử Du nhỏ giọng nói, “Em muốn đi xem các con trước. . . . . .”

Bà Đàm trả lời, “À, Ngôn Ngôn thì đi học rồi, có lẽ chút nữa mới về, con đi xem KK và ViVi trước đi, có lẽ bây giờ hai đứa nhỏ vẫn còn đang ngủ trong nôi đấy. . . . . .”

“Vậy em đi đây. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm mỉm cười gật đầu, “Ừ.”

Không dằn được nỗi nhớ mong các con, Hạ Tử Du chạy như bay lên lầu hai.

Nhóm ông bà lão vốn cũng đang định đi lên theo Tử Du lên lầu hai nhưng không ngờ ngay lúc này Đàm Dịch Khiêm mặt lạnh như tiền hỏi, “Chủ kiến làm cho Tử Du ghen rồi bay đến Male là của ai?”

Mấy ông bà ngay lập tức đứng sững người đưa mắt nhìn nhau.

“Ba, mẹ hai người theo con đến phòng sách! !”

Sau khi nói xong câu này, Đàm Dịch Khiêm nghiêm nghị lạnh lùng quay người đi.

Vợ chồng họ Đàm sững sờ liếc mắt nhìn nhau.

Bà Hạ ngờ vực hỏi, “Sao Dịch Khiêm có thể thay đổi sắc mặt nhanh như thế chứ?”

Bà Đàm nhụt chí nói, “Tôi nghĩ là do chủ kiến của chúng ta nghĩ ra đó có vấn đề rồi. . . . .”

Bà Hạ trợn tròn mắt, “Không thể nào? Tôi đã xem ảnh của Aston gửi cho chúng ta, Dịch Khiêm và Tiểu Du ở Male ngọt ngào như thế vấn đề ở đâu ra chứ?”

Lông mày của ông Đàm nhăn nhúm lại, “Tôi biết ngay mà, ý tưởng của hai người nghĩ ra đúng là chẳng có chút đáng tin cậy nào.”

Bà Đàm trợn mắt lườm ông, “Lúc tôi đưa ra ý tưởng này ông cũng tán thành còn gì, sao bây giờ lại phủi sạch trách nhiệm như thế chứ?”

Bị đuối lý, ông Đàm ngay lập tức đẩy xe lăn đi đến phòng làm việc, “Mau đi thôi, Dịch Khiêm đang chờ đấy. . . . . .”

Sau khi hai vợ chồng ông Đàm đi tới phòng sách, bà Hạ vỗ ngực thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Vừa đúc đầu vào phòng sách liền bị Đàm Dịch Khiêm lớn tiếng nói, “Hai người cộng lại cũng đã hơn một trăm tuổi rồi, sao có thể nghĩ ra cái chủ kiến ấu trĩ như thế chứ?”

Hai ông bà Đàm đều ngượng ngùng cúi đầu.

“Hai người có biết là suýt chút nữa thì hai người đã phá hỏng hết toàn bộ kế hoạch của con rồi hay không?”

Hai vợ chồng ông Đàm vẫn cúi đầu.

“Mấy chuyện vớ vẩn như thế lần sau trước khi làm ba mẹ hãy suy nghĩ kỹ dùm con, có rãnh rỗi thì bồng mấy đứa cháu ra mà phơi nắng đi. . . . . .”

Bà Hạ đứng bên ngoài phòng sách khoảng chừng một mét, nghe thấy hai ông bà Đàm lần lượt bị con trai nói cho một trận bà cũng sợ hết hồn hết vía.

Hạ Tử Du lên xem mấy đứa nhỏ xong thì đi xuống nhà, cô đang định cảm ơn mấy ông bà ở nhà đã giúp cô chăm lo cho bọn trẻ trắng trẻo mập mạp ra, nhưng đột nhiên phát hiện mấy ông bà cũng không còn ở trong phòng khách.

Hạ Tử Du khó hiểu đang muốn tìm người giúp việc để hỏi thăm, tình cờ lại nhìn thấy bà Hạ đứng bên ngoài phòng sách.

Hạ Tử Du đi tới gọi, “Mẹ. . . . . .”

Bà Hạ sợ hết hồn, “Ơ, Tử Du.”

“Sao mẹ lại đứng ở đây?”

“Mẹ. . . . . .”

Đúng lúc này cửa phòng sách mở ra, vợ chồng ông bà Đàm mặt mày buồn xo cũng đang đi ra.

Nhìn thấy hình ảnh đó của hai người Hạ Tử Du vội bước tới dìu đỡ bà Đàm, “Ba mẹ, mọi người làm sao thế?”

Vợ chồng họ Đàm lần lượt quay đầu lại nhìn cửa phòng sách nhưng không nói gì.

Bà Hạ áy náy nói, “Ông bà thông gia, thật xin lỗi, cách này là do tôi nghĩ ra đầu tiên, khiến hai người bị trách, tôi . . . . . .”

Bà Đàm rộng lượng nói, “Chị đừng nói thế. . . . . .”

Hạ Tử Du không hiểu đang xảy ra chuyện gì, trong lòng lo lắng không kiềm được đành hỏi bà Hạ, “Mẹ, đã có chuyện gì thế ạ?”

Bà Hạ thấy Hạ Tử Du căng thẳng, ngay sau đó liền đem sự việc kể rõ từ đầu tới đuôi cho Hạ Tử Du nghe. . . . . .

Sau khi Hạ Tử Du nghe xong cũng vô cùng ngỡ ngàng, “Con cứ tưởng niềm vui bất ngờ ấy là do Dịch Khiêm sắp xếp chứ.”

Bà Đàm tiếp lời, “Đúng ra là, hôm ấy lúc Dịch Khiêm đi ra ngoài cũng đã nói với mọi người chuyện nó chuẩn bị hôn lễ rồi, nó nói là nó sẽ đi Male để sắp xếp, đến lúc đó mọi người chỉ cần thuyết phục làm sao cho con đi Male là được. . . .Mấy người già chúng ta cũng vì muốn tạo chút thú vị cho bọn con mà thôi, nhưng không ngờ lại khiến cho Dịch Khiêm tức giận đến vậy.”

Hạ Tử Du cũng ngượng ngùng khó xử, “Việc đó, anh ấy giận là bởi vì. . . . .Vì lúc ở Male con đã mắng cho anh ấy một trận, con mắng anh ấy là đồ không có lương tâm. . . . . .”

Ba ông bà sau khi nghe xong cũng không biết phải nói gì được nữa.

Hạ Tử Du ngước lên gương mặt xấu hổ nhìn mọi người cười hì hì nói, “Nhưng mà, ba mẹ à, mọi người đừng lo lắng. . . . Ngay bây giờ con sẽ đi giúp mọi người nói chuyện rõ ràng với Dịch Khiêm, tin rằng anh ấy sẽ không còn dám làm căng với ba mẹ nữa đâu.

. . . . . .

Sau khi Hạ Tử Du đi vào phòng sách, ba ông bà cụ liền dán tai lên cánh cửa, cẩn thận nghe ngóng động tĩnh phía bên trong.

Vang lên đầu tiên chính là giọng điệu hạch hỏi kiểu Nữ Vương của Hạ Tử Du, “Đàm Dịch Khiêm, sao anh có thể nói chuyện như thế với ba mẹ chứ?”

“Bà xã. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm có lý mà khó có thể thanh minh được.

“Tự mình lên kế hoạch không chu toàn lại còn dám trách người khác. . . . . .”

“Bà xã. . . . . .”

“Hiện em đang rất giận đấy, phạt anh tối nay không được cùng em. . . . . . Ưm. . . . . .” Hạ Tử Du còn chưa dứt lời thì đã bị người nào đó giữ lấy đầu chặn miệng lại.

Mấy ông bà bào đứng ngoài phòng sách đang đắc ý bỗng nhiên lại chẳng nghe được gì nữa, bà Đàm là người nghi ngờ đầu tiên, “Sao không có tiếng động gì nữa vậy?”

Bà Hạ gật đầu, “Ừ nhỉ, tôi còn muốn nghe xem Dịch Khiêm khi đứng trước mặt Tiểu Du nhà chúng ta sẽ có thái độ như thế nào à!”

Vẻ mặt ông Đàm cũng đầy hoài nghi.

Lúc này, bên trong phòng sách mơ hồ vang lên tiếng thở dốc của nam lẫn nữ, hình như cón có cả tiếng đồ vật trên bàn sách rơi xuống đất nữa. . . . . .

Trong tích tắc, ba ông bà đồng thời hiểu ra bên trong đang xảy ra chuyện gì, ngay sau đó cả ba xấu hổ đến mức bỏ chạy mất bóng. . . . . .

—-

Ba hôm sau.

Buổi tối, Đàm Dịch Khiêm chán nản trở mình xuống khỏi người Hạ Tử Du, anh nằm ngửa ra nhắm hai mắt lại, lồng ngực vẫn đang phập phồng thở dốc.

Hạ Tử Du cũng thở hổn hển nằm trên vai anh, cánh tay trắng như tuyết vòng qua ôm chặt lấy phần eo săn chắc của anh.

Một lúc lâu sau. . . . . .

“Em biết gần đây anh phải chịu khổ, nhưng chuyện này không có cách nào khác. . . . .Bác sĩ nói rồi, sinh mổ không thể làm chuyện đó sớm được. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm vẫn nhắm chặt hai mắt.

Hạ Tử Du lay lay người anh, an ủi nói, “Được rồi, cùng lắm sau này khi nào anh muốn thì em. . . . . . Em. . . . . .”

Hạ Tử Du còn chưa dứt lời, Đàm Dịch Khiêm đã lật người trở lại đè lên cô lần nữa, hơi thở hỗn loạn nói, “Anh muốn em, muốn một cách thực sự!”

Lúc anh đè lên người cô, cô cũng cảm nhận được rất rõ ràng cái vật nóng bỏng ấy của anh đang chọc vào đùi mình.

Hạ Tử Du hoảng hồn thốt lên, “Hay là để em giúp anh nhé. . . . . .” Vừa nói liền muốn giúp anh giải quyết giống như lần trước.

Ai ngờ lúc này Đàm Dịch Khiêm bắt lại bàn tay của Hạ Tử Du, không vui nói, “Anh không muốn dùng lại chiêu này nữa!”

“Nhưng mà bác sĩ nói bây giờ vẫn chưa thể được. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm vùi vào gáy Hạ Tử Du, giọng đã khàn đến mức không còn nghe rõ, “Không nhất định phải chờ chờ đến ba tháng hoặc sáu tháng, bác sĩ nói là tùy theo tình huống của từng bệnh nhân mà quyết định, em bây giờ được rồi mà. . . . . .”

Biết Đàm Dịch Khiêm đã rất cố gắng kiềm chế, Hạ Tử Du nhẹ nhàng nâng gương mặt Đàm Dịch Khiêm lên dụ dỗ nói, “Ông xã à, anh nhẫn nhịn thêm một tí nữa đi, em hứa với anh, chờ đến khi hết ba tháng em sẽ đền lại cho anh. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm không cho thương lượng, “Anh không đợi được nữa.” Dứt lời liền tách hai chân cô ra.

“Ông xã ——”

Đàm Dịch Khiêm không vui nói, “Hạ Tử Du, đây là nghĩa vụ làm vợ của em.”

Hạ Tử Du rất là tủi thân nói, “Em đâu có nói là em không làm. . . .Làm cái nghĩa vụ này đâu, nhưng mà anh không nghe lời bác sĩ nói sao, chỉ có ba tháng mà cũng không nhịn được, huống chi người ta còn đồng ý giúp anh làm cái kia rồi mà.”

Nói đến “giúp anh”, cô lập tức liền nhớ đến đêm tân hôn ở trên du thuyền. . . . . .

Có trời mới biết, đêm hôm đó cô mệt đến mức nào. . . . . .

Đêm hôm đó anh như uống phải thuốc bổ ấy, cả đêm không ngừng nghỉ.

Cô giúp anh lần thứ nhất, anh ngủ chưa được mấy phút, lại tiếp tục dính lấy cô.

Sợ anh không khống chế được, cô lại giúp anh. . . . . .

Cứ như vậy, ông trời con nào đấy trải qua một đêm tân hôn rất ư là thoải mái, còn cô lại đến gần sáng mới ngủ được. . . . . .

Cái đêm tân hôn đó đúng là chẳng có gì đáng để kỉ niệm, nhưng mà sáng sớm ngày hôm sau, anh bạn Đàm nào đấy giống như muốn bồi thường lại cho cô nên đã làm một chuyện khiến cô vô cùng cảm động. . . . . .

Cô vẫn nhớ rõ lúc đó trời vừa mới tờ mờ sáng, anh bạn Đàm ấy đã ôm cô ngồi yên lặng ở phía trước chiếc du thuyền.

Cô mơ mơ màng màng tựa vào ngực anh, cũng không rõ lắm anh đang muốn làm cái gì.

Ngay sau đó, cô đã nhìn thấy mặt biển lấp lánh ánh sáng của những cơn sóng nhỏ trong vắt dập dềnh. . . . . .

Cô bị những tia sáng đó làm cho kinh ngạc đến ngây ra, hoàn toàn tỉnh táo thoát khỏi cơn buồn ngủ.

Thì ra mục đích anh ôm cô đến đây là để ngắm nhìn giây phút mặt trời mọc lên từ mặt biển. . . . . .

Cô kinh ngạc đến sững sờ, lần đầu tiên cảm thấy mặt trời cách mình gần đến như vậy, tròn như thế, to như thế, nó tỏa ra một thứ ánh sáng vô cùng ấm áp mềm mại lại hiền hòa. . . . . .

Nó giống như một thiếu nữ đang dần dần để lộ gương mặt đỏ hồng, thẹn thùng xinh đẹp, không có cách nào để hình dung được.

Cô còn nhớ rõ lúc đó anh đã nhẹ nhàng hôn lên gương mặt cô, nhưng lại không nói câu nào cả.

Cô lập tức cảm động đến không biết phải làm gì, nước mắt cứ thế thi nhau xoành xoạch rơi xuống. . . . . .

Cô chưa từng nghĩ tới anh sẽ nhớ tất cả những gì mà cô đã nói . . . . . .

Cô nhớ mình đã từng nói với anh, hình ảnh trời chiều khi hoàng hôn buông xuống ở Male rất đẹp, nhưng nghe nói là hình ảnh mặt trời mọc lên từ mặt biển ở Male còn đẹp hơn gấp mấy lần. . . . . .

Câu nói đó cô không nhớ mình đã nói với anh khi nào, nhưng cô có thể khẳng định thời điểm mình nói câu đó cũng chỉ là thuận miệng nói ra mà thôi. . . . . .

Nhưng cũng chính nhờ cảnh mặt trời mọc tuyệt đẹp đó đã khiến cho cô vĩnh viễn khắc ghi điều tốt đẹp mà anh từng mang đến cho cô.

Hạ Tử Du vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ mà lại quên mất tình cảnh hiện tại của mình.

Vào lúc cô vừa hoàn hồn trở lại thì anh đã không còn kiên nhẫn được nữa mà xông thẳng tiến vào.

“Ưm. . . . . .”

loading...

Không thèm để ý đến hậu quả về sau, lúc này cứ mặc cho dục vọng nhấn chìm, anh dừng lại trong cơ thể cô, hôn lên vành tai cô đồng thời cũng thì thầm bên tai cô, “Bà xã, anh sẽ cẩn thận không để em bị thương đâu. . . . . .”

Nhìn những giọt mồ hôi lớn tuôn ra trên trán anh, cô biết anh đã kiềm chế quá sức lắm rồi.

Thấy vẻ mặt ngẩn ra của cô anh lo lắng hỏi, “Sao thế? Có phải thấy khó chịu ở chỗn nào rồi không?”

“Không phải. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm hoàn toàn không nghĩ tới, giây phút này Hạ Tử Du đã vòng chân lên hông anh lại còn kẹp chặt lấy anh.

Anh vui sướng, “Em. . . . . .”

“Em cũng rất muốn anh. . . . . .”

Dường như ngay trong khoảnh khắc Hạ Tử Du vừa dứt lời thì Đàm Dịch Khiêm đã ra sức chuyển động trong cơ thể cô.

Sau khi kết thúc, Hạ Tử Du tựa lên cánh tay chắc khỏe của Đàm Dịch Khiêm.

Hạ Tử Du kéo qua chăn đắp lên người, hô hấp hỗn loạn vẫn chưa bình tĩnh lại được.

Đàm Dịch Khiêm hôn lên những sợi tóc thấm ướt mồ hôi của cô, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.

“Ông xã nè, có một chuyện mà xưa nay em vẫn luôn rất muốn hỏi anh. . . . . Trước kia thực sự là em không dám hỏi anh, nhưng bây giờ chúng ta đã là vợ chồng rồi, là bạn đời của nhau trên thế giới này, em nhận thấy rằng giữa chúng ta nên thẳng thắn với nhau, cho nên, em muốn hỏi anh. . . . . .”

Lông mày của Đàm Dịch Khiêm nhíu xoắn lại, “Hử?” Giữa họ còn có bí mật gì chưa nói rõ hay sao?

Hạ Tử Du lấy đầu ngón tay ấn ấn nhẹ lên ngực Đàm Dịch Khiêm, lí nhí hỏi, “Anh có còn nhớ cái khách sạn ‘Tứ Quý’ mà ngày trước chúng ta gặp nhau hay không. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm hôn lên trán Hạ Tử Du, “Sao anh có thể quên được.”

Hạ Tử Du ngượng ngùng nói ra, “Anh lúc đó đúng là xấu xa. . . . .”

Chỉ cần một cái liếc mắt Đàm Dịch Khiêm cũng biết được Hạ Tử Du đang quanh co lòng vòng không biết nên làm sao để đi vào vấn đề chính, dứt khoát hỏi thẳng cô, “Bà xã, em muốn hỏi gì?”

Hạ Tử Du nhìn gương mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm mà hai gò má cô đỏ lựng, lắp bắp nói, “Thôi được, em là muốn hỏi anh, cái đó. . . .Lúc em biết anh thì anh có vẻ như là người đã từng trải qua hàng trăm trận rồi vậy, nhưng trước kia em có nghe Robert kể lại hình như anh cũng không có hay gần gũi với một phụ nữ nào cả, vậy anh. . . .” Ánh mắt Hạ Tử Du trượt từ vòng eo mạnh khỏe của anh xuống tới chỗ nửa người dưới.

“Em hỏi cái này để làm gì.”

Hạ Tử Du nhìn lên anh, “Em muốn biết mà! !” Đây thực sự là điều mà từ trước tới nay cô vẫn luôn thắc mắc. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm im lặng không nói.

“Ông xã, nói đi, nói đi mà, người ta rất muốn biết thật mà. . . .” Hạ Tử Du lắc lắc người anh, “Mau nói cho em biết đi!”

Đàm Dịch Khiêm nhắm mắt lại, “Chồng em mệt rồi, lúc khác nói sau.”

“Em không chịu đâu. . . .” Sau đó Hạ Tử Du nhíu mày hỏi, “Bây giờ anh có chịu nói không?”

Đàm Dịch Khiêm vẫn không mảy may nhúc nhích.

“Này! Đàm Dịch Khiêm!” Hạ Tử Du nhướng cao hàng mi dài nhìn anh, sau đó đùng đùng hỏi, “Anh không chịu nói có phải là vì anh sợ em sẽ trách anh trước kia có quan hệ với phụ nữ khác đúng không. . . . .Em thề với anh, em sẽ không giận đâu mà. . . . .Còn nữa, trước kia Robert thường xuyên ăn chơi rượu chè, anh ấy nhất định sẽ lôi cả anh theo làm loạn, cho dù trước kia anh có chạm đến người khác, nhưng suy cho cùng thì người phụ nữ kia đối với anh cũng chẳng là cái gì cả, em đâu có gì mà phải để bụng, em chỉ là tò mò muốn biết thôi mà.”

Đàm Dịch Khiêm mở mắt ra, nhỏm dậy chống tay nghiêng người quay sang nhìn cô, “Thật là em sẽ không giận chứ?”

Hạ Tử Du gật đầu thật mạnh.

Đàm Dịch Khiêm nhếch môi lên cười nói, “Có chuyên gia đã từng nói, người phụ nữ lúc muốn lừa gạt người đàn ông nói những chuyện có liên quan đến quá khứ thì chắc chắn là phải kiên trì đến cuối cùng không thể nói thật với phụ nữ được.”

Hạ Tử Du bò lên người của Đàm Dịch Khiêm, nghiêm túc bắt bẻ lại, “Nhưng cũng có chuyên gia đã từng nói, nếu giữa nam và nữ không có sự thành thật thẳng thắn với nhau thì tình cảm sẽ rất dễ xảy ra vẫn đề.”

Đàm Dịch Khiêm hôn lên môi Hạ Tử Du, “Em muốn biết thật à?”

“Ừm.”

Đàm Dịch Khiêm chỉ cười không nói.

Phát hiện ra vẻ mặt gian trá của anh, Hạ Tử Du biết mình cần phải dùng biện pháp ‘ép hỏi’ hữu hiệu hơn mới có thể bắt anh nói ra sự thực.

Kết quả là, Hạ Tử Du cúi đầu xuống thè chiếc lưỡi dài nhỏ xinh xắn vô cùng mê hoặc ra bắt đầu liếm láp từ cổ anh rồi dần xuống trước ngực gặm cắn. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm quả nhiên không chịu đựng được sự quyến rũ đó ngay lập tức trở nên cương cứng dưới sự trêu chọc của cô.

“Em là cái đồ yêu tinh. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm lật người một cái đè lên cô lần nữa.

Ai ngờ Hạ Tử Du đã đoán trước được phản ứng của anh, cô đã sớm cầm chặt lấy “cái đó”. . . . . .

Cô nhìn anh chớp chớp mắt nói, “Bây giờ anh đang bị em nắm ở trong tay rồi, em muốn anh phải thẳng thắn đối mặt mà trả lời vấn đề khi nãy của em. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm cố chống chọi lại với cơ thể đang căng lên, nghiến răng gọi tên cô, “Hạ Tử Du!”

Hạ Tử Du kiên trì nói, “Anh nói đi.”

“Buông ra!”

“Em không buông!”

Đàm Dịch Khiêm nhíu lại lông mày vì chưa được thỏa mãn dục vọng.

Hạ Tử Du cảm giác được thứ trong tay cô đang dần dần cương lớn hơn, biết rõ vật ‘cầm thú’ của anh một khi đã thức dậy thì cô tuyệt đối sẽ không khống chế được vì thế cô thừa thắng xông lên hỏi, “Anh nói mau đi. . . . . .”

“Bà xã, em sẽ hối hận khi uy hiếp anh như thế đấy.”

Hạ Tử Du còn chưa kịp phản ứng, Đàm Dịch Khiêm đã đưa tay men theo bụng của cô lần mò xuống phía dưới.

“Ái!” Hạ Tử Du hết hồn thốt lên ngay lập tức liền buông bàn tay đang nắm cái kia của anh ra, dùng sức đẩy mạnh ra ngón tay như muốn sắp tiến vào đến nơi của anh.

Cũng cùng lúc đó, ngón tay Đàm Dịch Khiêm đã tiến thẳng vào. . . . . .

Tiếp theo thì Hạ Tử Du đã không thể nói gì được nữa rồi, bởi vì toàn bộ quyền chủ động giờ đây đã thuộc về bên Dịch Khiêm. . . . . .

. . . . . .

Cuối cùng của cuối cùng chính là Hạ Tử Du bị anh ăn sạch bách, mà bộ mặt hiện tại của Đàm Dịch Khiêm lúc này chính là gian kế đã được thực hiện như ý.

Hạ Tử Du tức giận quay mặt đi đưa lưng về phía anh.

Đàm Dịch Khiêm từ đằng sau vòng tay lên ôm lấy cô dỗ dành gọi, “Bà xã. . . . . .”

Hạ Tử Du không rảnh mà để ý.

“Giận sao?”

Hạ Tử Du tức giận nói, “Em không nói chuyện với anh nữa, anh chỉ bắt nạt em thôi.”

Đàm Dịch Khiêm vô tội hỏi, “Anh bắt nạt em bao giờ?”

Hạ Tử Du tức đến mức quay phắt lại nhìn anh, “Anh còn dám nói là không bắt nạt em. . . . .Anh chỉ cho phép quan binh phóng hỏa mà không cho dân chúng thắp đèn!”

“Nói anh nghe thử xem?”

“Anh đừng có giả ngu với em, anh thừa biết mà.”

Cô làm sao quên được trước kia anh đã ‘ép’ cô nói ra lời thật lòng như thế nào chứ? Chỉ tiếc rằng sức lực của cô không thể bằng anh, không có cách nào mà dùng được chiêu này với anh, kết quả là tiền mất tật mang.

Đàm Dịch Khiêm điểm nhẹ lên chóp mũi cô, “Được rồi, tất cả đều theo em, em hỏi anh đáp, được chưa nào?”

Nghe được sự thỏa hiệp của Đàm Dịch Khiêm lúc này Hạ Tử Du mới cảm thấy hài lòng, cô đưa tay ôm lấy Đàm Dịch Khiêm cười hì hì nói, “Vậy anh mau nói cho em biết đi!”

Đàm Dịch Khiêm không dám tin lắm hỏi lại, “Em thật sẽ không giận chứ?”

Hạ Tử Du mở tròn hai mắt ra vẻ rất bảo đảm.

Đàm Dịch Khiêm suy nghĩ một chút, sau đó ghé vào tai Hạ Tử Du thỏ thẻ thì thầm.

Cũng không có ai ngờ được, sắc mặt chính khí của Hạ Tử Du sau khi nghe xong lời Đàm Dịch Khiêm nói đột ngột biến đổi, đang từ trời trong nắng ấm chuyển thẳng thành mây mù vần vũ.

Hạ Tử Du lập tức quấn chăn lên người ngồi bật dậy, dùng sức đẩy anh bạn Đàm nào đó ra, bực tức nói, “Đàm Dịch Khiêm, không ngờ anh lại thực sự đã chạm vào người phụ nữ khác, hừ! !”

Đàm Dịch Khiêm vốn còn đang chưa kịp hiểu chuyện gì đột biến thì Hạ Tử Du đã nhảy luôn xuống giường, nhặt lên áo ngủ bị vứt lộn xộn trên đất nhanh chóng mặc vào.

Đàm Dịch Khiêm chống tay nhỏm dậy, “Bà xã, em đi đâu hả?”

“Em sang ngủ với Ngôn Ngôn, hứ!”

Nghe vợ nói muốn sang ngủ với con gái Đàm Dịch Khiêm liền mặc áo vào nhảy xuống chạy đuổi theo.

Rầm ——

Đàm Dịch Khiêm chưa kịp bước đến ngưỡng cửa thì tiếng đóng cửa cũng cùng lúc vang lên, may mắn là Đàm Dịch Khiêm chưa bị cánh cửa nện vào cho dập mũi.

Đàm Dịch Khiêm bất đắc dĩ mở cửa phòng ra, ôn tồn đi đến trước cửa phòng của Liễu Nhiên, gõ nhẹ vào cửa, “Bà xã à, em mở cửa ra đi. . . . . .”

. . . . . .

Bên trong phòng, bởi vì Hạ Tử Du đột ngột xông vào trong chăn nên đã làm cho Liễu Nhiên giật mình thức giấc.

Liễu Nhiên dụi mắt hỏi, “Mẹ. . . . . .”

Hạ Tử Du nhỏ giọng dỗ dành con gái, “Ngôn Ngôn ngoan, tối nay mẹ ngủ với con. . . . Con ngoan ngủ đi.”

“Dạ.”

Liễu Nhiên vui vẻ giơ tay ôm lấy Hạ Tử Du, tiếp tục chìm trong giấc mơ đẹp.

Đàm Dịch Khiêm vẫn đang ở ngoài gõ cửa.

Liễu Nhiên vừa nhắm mắt lại chợt nghe thấy tiếng của ba mình, cô bé mở to mắt không chắc chắn nhìn mẹ mình, “Mẹ à, là ba đang gọi mẹ sao?”

Hạ Tử Du tức giận nói, “Mặc kệ ba con!”

Liễu Nhiên nhạy cảm hỏi, “Mẹ lại cãi nhau với ba ạ?”

Hạ Tử Du cười nói, “Ba mẹ đâu có cãi nhau, mẹ chỉ muốn phạt ba ngủ một mình tối nay thôi.”

Liễu Nhiên không hiểu, “Nhưng sao phải làm vậy?”

“Bởi vì. . . .Bởi vì ba con đã làm một chuyện khiến cho mẹ rất tức giận.”

Thật ra thì cũng không phải là giận anh nữa, chỉ là khi biết trước kia anh đã từng có người phụ nữ khác thì trong lòng thấy hơi có chút khó chịu. . . . . .

Nhưng khi nghĩ lại, thật ra thì anh cũng rất vô tội. . . . . .

Theo như lời anh kể, năm đó Robert vẫn cứ luôn nghi ngờ anh là gay, cho nên vào một buổi tối trước khi tốt nghiệp đại học, Robert đã âm thầm gài bãy để anh ngủ với một cô gái . . . . .

Anh luôn luôn tự chủ rất tốt, nhưng tối hôm đó Robert đã sớm bỏ thuốc vào trong rượu của anh. . . . . .

Đối mặt với người phụ nữ tự dâng mình tới tận cửa, cộng thêm tác dụng của rượu và thuốc kích thích, nên đêm đó anh đã mất đi lý trí. . . . . .

Dĩ nhiên, sau khi sự việc đó xảy ra ngay cả mặt mũi của cô gái kia thế nào anh cũng chẳng còn nhớ. . . . . .

Sau đó Robert đã lấy chuyện này ra mà giễu cợt anh cả một thời gian dài. . . . . .

Cho nên, cũng không thể trách anh được. . . . . .

Liễu Nhiên rất thông cảm với ba mình nói, “Nhưng ba ở bên ngoài có một mình thật là rất đáng thương!”

Hạ Tử Du mạnh miệng nói, “Cứ kệ ba con đi!”

. . . . . .

Đáng thương thay cho Đàm Dịch Khiêm, tối nay nhất định thế nào cũng một mình gối đầu khó ngủ. . . . . .

Tại sao mình lại có thể tin tưởng được phụ nữ sẽ không mẫn cảm trong vấn đề nhạy cảm này chứ?

Mục lục
loading...