Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 248


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 248: Một Màn Khôi Hài Trước Khi Sinh Con

Hơn bốn tháng sau.

Bụng Hạ Tử Du đã đội lên như một quả bóng lớn, mỗi ngày chỉ có thể ngồi chơi tại ghế sofa hay nằm ở trên giường, đến cả ra vườn hoa đi dạo mát cũng sẽ mệt đến thở hồng hộc.

Bởi vì còn không tới mười ngày nữa là đến ngày dự sinh, khoảng thời gian này để tránh cho việc mang thai của Hạ Tử Du có điều gì sơ xuất, vì thế trên dưới nhà họ Đàm hầu như đều thay nhau túc trực 24 giờ ở bên cạnh chăm sóc Hạ Tử Du, hầu hạ phục vụ Hạ Tử Du không khác gì như một lão Phật gia.

Tất nhiên, bản thân là cha đứa nhỏ, Đàm Dịch Khiêm gần như dẹp hết sang một bên tất cả công việc sự nghiệp mà mình đã từng coi trọng nhất, chỉ chuyên tâm đi theo ở bên cạnh người phụ nữ của mình.

Thế mà, nghiêm chỉnh theo sát đợi đến mười ngày sau đó rốt cuộc cũng đến ngày dự sinh của Hạ Tử Du, nhưng bụng Hạ Tử Du lại không hề có mảy man động tĩnh nào. Tuy tình huống ngày dự sinh kéo dài hơn dự tính đối với rất nhiều thai phụ mà nói thì đó cũng là chuyện bình thường, nhưng đối với trên dưới người nhà họ Đàm đang trông chờ mong đợi ao ước ngày bọn trẻ ra đời thì lúc này đã quýnh quáng đến giống như bắt kiến bỏ vào chảo nóng vậy.

Khi ngày dự sinh bị trễ kéo dài đến ngày thứ ba, trên dưới người nhà họ Đàm đều rất lo lắng buộc lòng phải cùng nhau đưa Hạ Tử Du đến bệnh viện làm kiểm tra sức khoẻ lại lần nữa.

Báo cáo kiểm tra của bác sĩ cho biết là mọi thứ đều vẫn bình thường, nếu như không muốn lựa chọn phương pháp sinh mổ, vậy thì hãy kiên nhẫn chờ đợi, cùng lắm là chừng vài ngày nữa thôi.

Bà Đàm vịn nhẹ người ông Đàm đang ngồi trên xe lăn hỏi nhỏ, “Rốt cuộc Tiểu Du có muốn sinh mổ hay không vậy? Tôi sốt ruột sắp chết rồi đây. . . . . .”

Ông Đàm bình tĩnh nói, “Bác sĩ đã nói là mọi thứ vẫn bình thường, chúng ta cứ kiên nhẫn đợi xem thế nào.”

Hạ Tử Du được Đàm Dịch Khiêm dìu đi, cô không hề có bất kỳ ý kiến gì đối với chuyện này, ngược lại thần sắc dường như đang có điều suy nghĩ.

Đàm Dịch Khiêm cẩn thận từng li từng tí phục vụ bà xã đại nhân của mình, đi mỗi một bậc thang anh cũng dùng sự ân cần lo lắng để nhắc nhở cô, cũng không tỏ thái độ gì về chuyện có muốn quyết định làm phẫu thuật sinh mổ hay không.

Đáy lòng bà Đàm không ngăn được sự lo lắng, vội đề nghị, “Tiểu Du à, mẹ thấy hay là sắp tới con nên ở lại bệnh viện đi, biết đâu chừng nếu như muốn sinh vào ban đêm thì dù sao ở bệnh viện cũng có thể yên tâm hơn.”

Ông Đàm đồng ý, “Như vậy cũng tốt.”

Hạ Tử Du dường như không nghe thấy lời bà Đàm nói, thần trí cô lúc này như đang đi vào cõi thần tiên.

Bà Đàm thấy cô không có phản ứng, vội gọi thêm lần nữa, “Tiểu Du. . .”

“Dạ?” Hạ Tử Du giật mình hoàn hồn, quay mặt sang ái ngại nhìn bà Đàm hỏi, “Mẹ gọi con phải không ạ?”

Bà Đàm lặp lại lần nữa, “Mẹ nói là thời gian tới con nên ở lại bệnh viện đi, ở bệnh viện dù sao cũng có bác sĩ theo dõi, để khi con sinh mọi người cũng không đến nỗi trở tay không kịp.”

Hạ Tử Du gật đầu, “Dạ.”

Bà Đàm nói, “Vậy để tối nay mẹ bảo người làm chuẩn bị sẵn vài thứ cho con, sáng sớm ngày mai sẽ đưa con tới bệnh viện.”

Hạ Tử Du đang định lên tiếng trả lời thì ngay lúc này Đàm Dịch Khiêm lại mở miệng nói, “Không cần đâu, cô ấy ở bệnh viện không quen, đợi khi thấy cô ấy có dấu hiệu sinh rồi đưa đến bệnh viện cũng không muộn.” Hạ Tử Du hết sức ngạc nhiên ngước mắt lên nhìn Đàm Dịch Khiêm.

“Nhưng mà đã lố ngày dự sinh mấy hôm rồi, me thấy lo quá, dù thế nào ở lại bệnh viện cũng vẫn tốt hơn con à.” Xem ra bà Đàm còn nôn nóng hơn cả người đang sắp làm mẹ như Hạ Tử Du.

Đàm Dịch Khiêm siết thật chặt bàn tay Hạ Tử Du, thản nhiên nói, “Không sao, ở nhà cũng có bác sĩ riêng, cô ấy sẽ không có việc gì.”

Ông Đàm gật đầu, “Cũng được, không khí ở bệnh viện quả thực cũng không dễ chịu gì, cứ để cho Tiểu Du ở nhà đi, cùng lắm là tìm thêm vài hộ lý nữa đến nhà thay nhau chăm sóc cho Tiểu Du vậy.”

Hai cha con cũng đều quyết định như vậy, bà Đàm còn có thể nói gì được nữa, chỉ đành phải đồng ý nghe theo.

Hạ Tử Du cười nhẹ nhìn sang Đàm Dịch Khiêm, giống như đang cảm kích anh vì đã thuyết phục được bà Đàm.

. . . . . .

Trở lại nhà họ Đàm, Đàm Dịch Khiêm vừa dìu Hạ Tử Du bụng bệ phệ như cái bồ* bước vào phòng khách biệt thự thì bà Hạ liền gấp gáp tiến lên đón. (Cái rá vo gạo, đồ đan bằng tre dưới vuông trên tròn. ‘mình đã hơn 30t nhưng chưa hề bít cái này là cái chi chi ’)

“Tiểu Du, bác sĩ nói thế nào?”

Hạ Tử Du trấn an mẹ cô, “Bác sĩ nói bình thường ạ, không cần trợ sản cứ kiên nhẫn đợi theo dõi, em bé rất khỏe mạnh.”

Bà Hạ nghe xong cũng thở phào nhẹ nhõm, khẩn cầu nói, “Cầu trời cho con mau sinh sớm một chút, để mấy lão già này đỡ phải vì con mà cứ thấp thỏm không yên. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm dìu Hạ Tử Du đi tới cẩn thận ngồi xuống ghế sofa, nhếch môi cười nói, “Có lẽ hai tiểu bảo bối này muốn ăn vạ trong bụng mẹ nó rồi. . . . . .”

Bà Hạ phụ họa cười nói, “Đúng rồi đó, ngày nào hai cậu nhóc này còn chưa ra đời thì sẽ còn hành hạ đám người lớn chúng ta mà, mẹ thấy đây nhất định là hai cậu nhóc con rất nghịch ngợm!”

Hạ Tử Du xoa nhẹ lên vùng bụng tròn trĩnh của mình, trên mặt nở nụ cười đầy hạnh phúc, “Con thật mong đợi, không biết bọn chúng trông như thế nào. . . .”

Bà Đàm hăng hái nói, “Giống Dịch Khiêm là tốt nhất, ai nhìn vào cũng biết ngay là con cháu của nhà họ Đàm chúng ta. . . . . .”

Ông Đàm không tán thành đưa ra ý kiến, “Ngược lại tôi thấy giống Tiểu Du thì tốt hơn, nhã nhặn như ngọc, vừa nhìn vào nhất định là khiến người liền sinh lòng thương mến. . . . . .”

Hạ Tử Du ném vấn đề nan giải sang cho Đàm Dịch Khiêm, “Anh cảm thấy giống ai tốt hả?”

Đàm Dịch Khiêm yêu thương ôm hôn Hạ Tử Du, “Giống ai cũng được, miễn là con của anh và em.”

Nhóm người đang có mặt chứng kiến hai người trẻ tuổi lại bắt đầu đắm đuối đưa tình, ngay lập tức viện đủ loại lý do để rời khỏi phòng khách, nhường lại không gian riêng tư cho đôi vợ chồng son.

Khi thấy chỉ còn lại có mình và Đàm Dịch Khiêm, lúc này Hạ Tử Du mới lên tiếng hỏi, “Ông xã, sao anh có thể biết so với ở lại bệnh viện thì em muốn ở nhà hơn?”

Đàm Dịch Khiêm nhẹ giọng thong thả nói, “Bởi vì bệnh viện lưu lại cho em quá nhiều hồi ức không hay, đặc biệt là càng gần tới ngày sinh thì em lại càng bị áp lực tâm lý.”

Hạ Tử Du ngạc nhiên trợn lớn hai mắt, “Anh biết ư?”

Giọng Đàm Dịch Khiêm nói chuyện càng nhẹ và trầm hơn, “Anh đương nhiên biết. . . . .Em đang lo lắng và em sợ rằng sẽ phải trải qua sự đau đớn giống như lúc em sinh Liễu Nhiên.”

Hạ Tử Du từ từ rũ xuống rèm mắt, tự lẩm nhẩm nói, “Có phải em vô dụng lắm không. . . . Càng gần tới ngày sinh thì em càng lo sợ. . . . Em thật là sợ nếu lúc mình sinh con lại giống như năm đó sinh Liễu Nhiên thì. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm dỗ dành nói, “Em ngốc quá, cơ thể em đã được chữa khỏi rồi, tuyệt đối sẽ không xảy ra tình huống như năm đó, hơn nữa hiện tại còn có anh vẫn luôn ở bên cạnh em nữa.”

Hạ Tử Du ngước lên hàng mi cong dài vừa mới rủ xuống, không thể tin hỏi, “Anh thật sẽ luôn ở cạnh em sao?”

“Tất nhiên, anh sẽ không bao giờ để em phải một mình đối mặt với những chuyện như thế này nữa.”

Hạ Tử Du đưa tay ôm lấy Đàm Dịch Khiêm, không mưu cầu danh lợi nói, “Có anh ở bên cạnh thì em sẽ không còn sợ gì nữa. . . . .Em biết anh nhất định sẽ bảo vệ cho em và con.”

Đàm Dịch Khiêm hôn lên trán Hạ Tử Du, xúc động trả lời, “Ừm.”

——-

Vì chuyện Hạ Tử Du sắp sinh con, tuy Đàm Dịch Khiêm đã gạt hết tất cả công việc sang một bên, nhưng một tập đoàn lớn như “Đàm thị” đương nhiên là không thể không có Đàm Dịch Khiêm, cho nên nếu như có một số việc cần xử lý gấp thì Đàm Dịch Khiêm sẽ mang nó về nhà làm. Giống như hiện tại, nhân lúc Hạ Tử Du đang nghỉ ngơi, Đàm Dịch Khiêm liền đi đến phòng sách xử lý công việc.

Đàm Dịch Khiêm nghĩ rằng Hạ Tử Du đã ngủ, nhưng thực ra Hạ Tử Du vẫn chưa ngủ, bởi vì cô không muốn Đàm Dịch Khiêm dành hết thời gian để ở bên mình mà làm trễ nãi công việc, cho nên cô làm bộ lên giường đi ngủ, chờ sau khi Đàm Dịch Khiêm đi đến phòng sách xử lý công việc thì cô mới ngồi dậy chuồn đi tìm mẹ mình nói chuyện phiếm giải buồn.

Khi Hạ Tử Du đi sang phòng bà Hạ thì bà đang ngồi trên giường cầm một tấm hình trầm tư. . . . . .

Mặc dù cửa không có đóng, nhưng Hạ Tử Du vẫn lễ phép gõ cửa, nhờ vậy bà Hạ mới giựt mình hoàn hồn.

Nhìn thấy Hạ Tử Du, bà Hạ vội cất tấm hình ở dưới gối nằm, sau đó mới nhìn Hạ Tử Du cười gọi, “Tử Du!”

“Mẹ!”

Bà Hạ đứng dậy bước tới dìu Hạ Tử Du, “Cẩn thận. . . . . .”

Đối với sự cẩn thận lo lắng của bà Hạ, Hạ Tử Du cười nói, “Mẹ không cần khẩn trương vậy đâu, con chỉ sắp sinh thôi cũng không phải là ngã bệnh.”

Bà Hạ đỡ Hạ Tử Du ngồi xuống ghế sofa, lúc này mới nói, “Chính bởi vì sắp sinh cho nên mới không được có chút sơ xuất nào, con nên biết, trong bụng con đang có hai đứa cháu ngoại cưng của mẹ đấy.”

“Được rồi, mẹ, mẹ cũng ngồi xuống đi.” Hạ Tử Du vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh mình.

Bà Hạ hỏi, “Dịch Khiêm đâu, sao con lại một mình đến đây?”

“À, anh ấy đang ở phòng sách xử lý chuyện công ty. . . .Me biết đó, dạo này ngày nào anh ấy cũng đều dành hết thời gian ở bên cạnh con, có hôm đợi con ngủ rồi anh ấy mới đi làm việc của mình, con thật không muốn anh ấy mệt như vậy.”

Bà Hạ vui vẻ nói, “Dịch Khiêm cũng là vì thương con thôi. . . . Con được hạnh phúc như ngày hôm nay, mẹ rất vui mừng cho con.”

“Dạ. . . . .À, đúng rồi mẹ, vừa rồi mẹ đang xem gì vậy?”

Bà Hạ lấy tấm hình ở dưới gối nằm ra đưa sang cho Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du nhận lấy tấm hình, khi nhìn thoáng qua người trong ảnh thì lập tức vui sướng reo lên, “Đây là hình cưới của mẹ và ba sao ạ. . . . . .”

Bà Hạ gật đầu, “Đúng vậy, khi đó mẹ và ba con đều còn rất trẻ!”

Hạ Tử Du an ủi, “Mẹ hiện giờ cũng còn rất trẻ mà.”

Bà Hạ khẽ thở dài, “Chớp mắt một cái mà đã qua mấy chục năm rồi, vốn tưởng rằng sẽ cùng ba con nương tựa nhau sống đến già, nhưng không ngờ. . . . . .”

“Mẹ, mẹ lại đang nghĩ tới ba rồi hả?”

Bà Hạ ngơ ngác nhìn cử chỉ tác phong nhanh nhẹn của ông Hạ trong ảnh, buồn bã nói, “Đã chung sống với nhau mấy chục năm rồi, đột nhiên nói ra đi liền ra đi. . . . . .”

Nghe giọng bà Hạ đã gần như nghẹn lại, Hạ Tử Du vội cầm tay mẹ mình an ủi nói, “Người đã chết không thể sống lại, nếu như ba biết mẹ vì cái chết của ba mà vẫn luôn không được vui thế này, con nghĩ ba ở thiên đường cũng sẽ không được vui đâu ạ. . . . . .”

“Ừ, mẹ sẽ không suy nghĩ nhiều nữa, chỉ là trông thấy cuộc sống của con và Dịch Khiêm ân ái đằm thắm như hiện nay, tự nhiên cũng chạnh lòng nhớ lại cái hồi mà mẹ và ba lúc còn trẻ. . . .” Nói tới đây, bà Hạ đột nhiên thốt lên, “À đúng rồi, Tử Du, mẹ chợt nhớ tới một chuyện, nhất định phải thận trọng nhắc nhở con.”

Hạ Tử Du rất nghiêm túc hỏi, “Chuyện gì ạ?”

Bà Hạ nghiêm mặt nói, “Kể từ khi cái chị Dư gì đó qua đời, lễ cưới của con và Dịch Khiêm cũng không có bàn tới nữa. . . . Dời ngày thì cũng đươc không sao cả, nhưng cũng phải có kỳ hạn chứ, không thể cứ để im như vậy được, huống chi con cũng gần sắp phải sinh con rồi, con với nó kết hôn đối với con hay với đứa nhỏ mà nói vẫn đảm bảo hơn.”

Hạ Tử Du chỉ thoải mái cười nói, “Mẹ à, mẹ nhìn xem dáng người con thế này, dù hiện tại anh ấy muốn kết hôn, con cũng không chịu đâu. . . .” Trời ạ, bốn tháng sau này bụng cô quả thực giống như một trái bóng lớn bơm đầy hơi vậy, phồng to đến không còn hình dạng nữa, vóc người cũng đã hơi biến hình.

Bà Hạ nhắc nhở, “Nhưng con không thể cứ để mặc mọi chuyện như thế, con vất vả cực khổ sinh hai đứa nhỏ này cho Dịch Khiêm, nó đương nhiên phải cho con một địa vị chứ. . . . . .”

Hạ Tử Du vẫn chỉ cười nhẹ nói, “Được rồi mẹ à, Dịch Khiêm đối với con như thế nào mẹ là người hiểu rõ nhất mà, mẹ không cần lo lắng cho con. . . . . .”

“Mẹ cũng chỉ là muốn con có được một lời cam kết, không muốn con bị thiệt thời gì. . . .Còn không thì, con nói với Dịch Khiêm ngày mai hai đứa tụi con cứ đi đăng ký kết hôn trước, còn tổ chức hôn lễ thì để sau này làm sau cũng được.”

Hạ Tử Du tỏ vẻ khó xử, “Mẹ à, con cũng không muốn gấp gáp như vậy, anh ấy sẽ cho rằng con đã chờ không nổi muốn gả cho anh ấy đấy!”

“Con gái ngốc à, nhung chuyện hôn nhân là chuyện hệ trọng, không thể tiếp tục kéo dài được đâu. . . . Chẳng lẽ mấy ngày nay Dịch Khiêm cũng không có đề cập tới chuyện kết hôn với con sao?”

Hạ Tử Du cẩn thận suy nghĩ lại một hồi rồi gật đầu nói, “Hình như là không có.”

Bà Hạ cau mày nói, “Con thấy chưa, con không chịu nhắc nhở nó, có lẽ nó cũng đã quên mất luôn chuyện này rồi. . . . . Nếu như con thấy ngại không dám nói với nó, vậy để mẹ đi gặp nó nói thay cho con.”

loading...

“Mẹ à, thôi đi, đợi con sinh xong rồi hãy nói nha. . . . . Dù bây giờ có đi đăng ký cũng không thể xong trong vòng mấy ngày đâu.”

“Con thì lúc nào cũng không chịu nghĩ gì cho mình cả, cho nên cứ luôn bị thua thiệt. . . . . .”

“Con sẽ không bị thiệt thòi đâu, con tin chắc bất cứ chuyện gì anh ấy cũng đều suy tính cho con cả.”

“Nếu con đã nghĩ như vậy, mẹ cũng không tiện nói thêm điều gì, vậy thì đợi con sinh em bé xong rồi hãy tính. . . . Đến khi sinh em bé rồi, mẹ sẽ không cho phép chuyện con và Dịch Khiêm kết hôn được trì hoãn nữa.”

“Dạ.”

Hạ Tử Du len lén trở về phòng, thở dài một hơi may mắn khi thấy Đàm Dịch Khiêm vẫn chưa có về.

Thế nhưng, cô vừa định chuẩn bị lên giường nằm lại thì lúc này bỗng vang lên tiếng vặn chốt cửa phòng.

Hạ Tử Du sợ hết hồn, chưa kịp phản ứng gì thì Đàm Dịch Khiêm đã nhè nhẹ đẩy cửa vào.

Hạ Tử Du giật mình không biết làm thế nào đành đứng im tại chỗ, “Anh. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nghi ngờ nhìn vợ, “Em mới ngủ đó mà đã dậy rồi sao?”

Lo sợ lại bị Đàm Dịch Khiêm ‘giáo huấn’ mình, Hạ Tử Du tiện thể đáp theo, “Dạ, em mới dậy.”

Liếc mắt một cái cũng đã nhìn ra được sự mập mờ trong mắt Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm ranh mãnh híp mắt lại, kéo Hạ Tử Du sát lại vào trong ngực, “Em có dám chắc là em vừa mới dậy chứ không phải em vốn là không có ngủ hay không?”

“Em. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nhẹ giọng trách, “Hiện tại em cần phải dành nhiều thời gian để nghĩ ngơi giữ cho tinh thần thoải mái, nếu không cơ thể em làm sao có sức khỏe sinh hai đứa nhỏ cho anh?”

Biết không cách nào che giấu được nữa, Hạ Tử Du lí nhí nói, “Tại em không buồn ngủ!”

“Không muốn ngủ thì nói anh dẫn em đến vườn hoa đi dạo một chút, tại sao phải giả bộ ngủ?”

“Em không muốn anh vì em phải vất vả thôi. . . Ban ngày phải ở suốt cạnh em, tối đến còn phải xử lý chuyện ở công ty, cho nên em mới muốn để anh giải quyết xong hết việc của công ty vào ban ngày, như vậy buổi tối anh khỏi cần phải thức đêm nữa.”

Nghe thấy người phụ nữ nhỏ bé đang lo lắng cho mình, Đàm Dịch Khiêm mới hòa hoãn lại sự nghiêm túc trên mặt, yêu thương nói, “So với nỗi đau mà em phải trải qua khi sinh con thì sự vất vả khổ cực của anh vốn nhỏ bé đến không đáng kể.”

“Ông xã, có anh ở cạnh em, bây giờ đối với chuyện sinh con em đã không còn cảm thấy sợ hãi nữa. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm đau lòng hôn lên môi Hạ Tử Du, “Bà xã, cực khổ cho em quá.”

Hạ Tử Du mỉm cười ngọt ngào.

Giữ lấy đầu Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm đang muốn hôn cô sâu hơn nữa. . . . . .

Bỗng nhiên ——

“Á. . . . . .” Bất thình lình Hạ Tử Du bật thét lên tiếng rên rỉ.

Đàm Dịch Khiêm cũng không có để ý, chỉ chuyên tâm len lỏi vào trong miệng cô hấp thu tinh chất ngọt ngào hạnh phúc.

Sau đó Hạ Tử Du lại đưa tay đẩy mạnh anh ra. . . . . .

Đến lúc này Đàm Dịch Khiêm mới có phản ứng, trông thấy sắc mặt Hạ Tử Du hơi tái đi, vội khẩn trương hỏi, “Bà xã, em sao vậy?”

“Tử cung đang thắt lại. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nghe xong mấy chữ đó lập tức liền rơi vào trạng thái khẩn trương cao độ.

Bởi vì lúc trước cũng từng xảy ra tình huống tử cung co rút, tuy lần này so ra có vẻ nghiêm trọng hơn mấy lần trước, nhưng cơn đau này cũng chỉ khiến cô hơi cảm giác khó chịu chứ không đến nỗi không thể chịu được, hơn nữa trước đây cô cũng từng giả bộ bị như thế này. . . . . .

“Ông. . . . . . Xã. . . . . .”

Hạ Tử Du vốn là muốn gọi Đàm Dịch Khiêm bế cô về giường nằm nghỉ chút, ai ngờ đâu, giờ phút này nhìn thấy trên trán Hạ Tử Du đã thấm đẫm đầy mồ hôi, nghĩ rằng có lẽ Hạ Tử Du đang đè nén đau đớn dữ dội lắm, Đàm Dịch Khiêm giật bắn người, không hề nghĩ ngợi thêm phút giây nào nữa lập tức bế thốc Hạ Tử Du lên ——

“Bà xã, đừng sợ, đừng sợ. . . . . . Bây giờ anh sẽ đưa em đến bệnh viện ngay.”

Cho rằng Hạ Tử Du sắp sinh, Đàm Dịch Khiêm không biết là đang an ủi Hạ Tử Du hay đang an ủi chính mình, anh bế Hạ Tử Du lên rồi liền vọt ra khỏi phòng. . . . . .

Toàn thể trên dưới nhà họ Đàm nhìn thấy hình ảnh Đàm Dịch Khiêm bế Hạ Tử Du lao ra khỏi phòng dĩ nhiên cũng cho là Hạ Tử Du sắp sinh, vì thế những người liên can có mặt lập tức cùng theo Đàm Dịch Khiêm nhanh chân đến bệnh viện. . . . . .

Toàn bộ quá trình, Hạ Tử Du căn bản không còn ngăn cản kịp nữa, Đàm Dịch Khiêm cũng đã phóng xe một mạch an toàn đưa cô đến bệnh viện.

Đàm Dịch Khiêm bế Hạ Tử Du xuống xe, cũng không quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của những người khác, ba chân bốn cẳng vọt vào bệnh viện, vừa vào đến bệnh viện trông thấy một cô y tá anh liền thốt lên, “Cô y tá, vợ tôi muốn sinh rồi, làm ơn mau gọi bác sĩ, cô ấy đau đến không chịu nổi rồi. . . . . .”

Hạ Tử Du níu áo Đàm Dịch Khiêm, lên tiếng khuyên can lần nữa, “Ông xã, em không. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm cũng không cho Hạ Tử Du thời gian nói hết lời đã hôn vào gò má Hạ Tử Du, không ngừng an ủi, “Đừng sợ, bà xã, có anh ở đây. . . . . .”

Khi y tá nhận ra là Đàm Dịch Khiêm cũng lắp bắp kinh hãi, đảo mắt một vòng, rất nhanh liền hiểu được đang xảy ra chuyện gì, cô vội gọi thêm vài y tá khác cùng bác sĩ đến hỗ trợ.

Hạ Tử Du chưa kịp mở miệng nói thêm một chữ nào thì đã bị một đám y tá gọn gàng lưu loát bằng tốc độ cực nhanh đẩy cô vào phòng sinh. . . . . .

. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm ở ngoài cửa phòng sinh đứng ngồi không yên.

Vị y tá trấn an nói, “Đàm tổng, ông đừng lo lắng, đau bụng sinh còn phải đợi thêm một lát, chưa có sinh ngay được đâu ạ.”

Đàm Dịch Khiêm hiếm khi không giữ được bình tĩnh như lúc này, hoảng sợ hỏi, “Chưa sinh ngay?”

“Đúng vậy, ông hãy kiên nhẫn chờ. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm xanh cả mặt, “Ý cô muốn nói là cô ấy còn phải đau thêm mấy tiếng nữa sao?”

Y tá không xác định nói, “Có lẽ là vậy, nhưng mọi chuyện nhất định là sẽ suông sẻ thôi, Đàm tổng, ông ngồi ở bên ngoài đợi thêm một lúc.”

“Không được, tôi muốn vào trong đó, cô ấy không thể không có tôi. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm vừa nói dứt lời liền vọt vào trong phòng sinh.

Y tá kịp thời cản lại bước chân Đàm Dịch Khiêm nói, “Đàm tổng, ông không thể như thế này mà vào trong được, nếu như ông muốn vào với bà nhà, mời ông đi theo tôi để mặc đồng phục chống khuẩn. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm đã không còn nhẫn nại quát lên, “Vậy còn không mau đi! !”

. . . . . .

Lúc Hạ Tử Du ễnh bụng bì bạch đi ra khỏi phòng sanh thì đã không còn thấy bóng dáng của Đàm Dịch Khiêm đâu cả. . . . . .

Cô nhìn xung quanh bốn phía tìm kiếm, đang muốn đi hỏi thăm bác sĩ Đàm Dịch Khiêm hiện đang ở nơi nào, cũng ngay lúc này, cả nhóm người nhà họ Đàm cũng lao tới, cộng thêm mấy vị y tá mà nhà họ Đàm mời tới chăm sóc riêng cho cô nữa, trong nháy mắt bu quanh không gian phía ngoài phòng sanh đến cả con kiến cũng không qua lọt.

“Tiểu Du, Tiểu Du. . . . . .”

Bà Đàm là người đầu tiên vọt tới bên cạnh Hạ Tử Du, bà vội dìu đỡ Hạ Tử Du, nôn nóng hỏi, “Con sắp sinh rồi sao? Tại sao không đưa vào phòng sinh mà lại đứng ở đây? Mau, mau, gọi bác sĩ. . . . . .”

“Ái, mẹ à, con vừa từ phòng sinh ra đây. . . . . .”

Bà Đàm nghi ngờ, “Hả?”

Nhớ tới khi nãy Đàm Dịch Khiêm đã quá khẩn trương cao độ, Hạ Tử Du le lưỡi buồn cười nói, “Ban nãy tử cung con co thắt lại, Dịch Khiêm lại nghĩ rằng con muốn sinh, không hỏi không rằng cuống lên đưa con vào bệnh viện. . . .” Ông xã cô về phương diện này thật là rất ngây thơ.

“Hả?”

Người nhà họ Đàm và bà Hạ đang căng thẳng thần kinh nhưng sau khi nghe Hạ Tử Du giải thích xong chỉ biết hai mặt nhìn nhau buồn cười không dứt.

Cùng lúc đó, Đàm Dịch Khiêm đã thay xong đồng phục chống khuẩn đi theo cô y tá xuất hiện trong tầm mắt mọi người . . . . .

Tuy nhiên, lòng dạ anh giờ phút này chỉ lo lắng cho Hạ Tử Du còn đang nằm trong phòng sinh, anh hoàn toàn không có chú ý tới tất cả người nhà họ Đàm đang vây quanh bên ngoài hành lang cùng với Hạ Tử Du đứng sững sờ nhìn mình, ngay sau đó anh lao tới trước cửa phòng sinh, vỗ lên cửa cùng với cất tiếng gọi, “Bà xã, đừng sợ, anh đang đến đây. . . . . .”

Y tá định nhắc nhở Đàm Dịch Khiêm kế tiếp còn phải khử trùng tia tử ngoại trước rồi mới được vào phòng sinh, nhưng đột nhiên lại trông thấy Hạ Tử Du đang đứng ở cách đó không xa.

Mọi người đang có mặt đối với phản ứng của Đàm Dịch Khiêm chỉ biết trừng lớn mắt nhìn không chớp, bà Đàm thì càng không thể kiềm nén được mà phải bật cười ra tiếng.

Hạ Tử Du lúng túng đi tới cạnh Đàm Dịch Khiêm, kéo kéo ống tay áo bộ đồng phục chống khuẩn Đàm Dịch Khiêm đang mặc, ngượng ngùng nói, “Ông xã à, em đang ở đây mà. . . .”

“Hả. . . .”

Đàm Dịch Khiêm quay mặt sang nhìn, bỗng chốc ngẩn người ra.

“Em vẫn chưa có sinh á, chỉ là tử cung hơi thắt lại, anh quá khẩn trương rồi! !”

Đàm Dịch Khiêm đột nhiên giống như quả bóng cao xu bị xì hơi, ôm Hạ Tử Du ấn vào trong ngực, “Bà xã, em làm anh sợ muốn chết. . . . . .”

Hạ Tử Du ngơ ngác để Đàm Dịch Khiêm ôm vào lòng, trong lòng thì thầm nói, em mới bị anh làm cho sợ gần chết. . . . . .

Bà Hạ cười nhìn sang hai vợ chồng họ Đàm, “Xem ra chúng ta vội vàng hấp tấp chạy tới bệnh viện hình như vẫn chưa phải lúc. . . . . .”

Vợ chồng họ Đàm cũng gật đầu cười.

Nhưng không ai nghĩ đến, khi Hạ Tử Du còn đang ung dung thoải mái cười thì tử cung của cô lại bắt đầu co rút kịch liệt. . . .

“Á!”

“Bà xã, em thế nào hả?”

“Em đau quá. . . . . .”

“Trời ơi. . . . . .”

Ngay lập tức nhóm người đang có mặt bỗng trở nên hỗn loạn nháo nhào lên.

“Ông xã, em đau quá. . . . . .”

Từng trận cuồn cuộn co rút, tử cung vào thời khắc này co rúc còn mãnh liệt hơn, Hạ Tử Du khó chịu bấu chặt vào người Đàm Dịch Khiêm. . . . . .

Mục lục
loading...