Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 246


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 246: Vợ À, Anh Rất Yêu Em….

Hạ Tử Du ở nhà chờ đợi cả ngày, cho đến khi chạng vạng tối mới thấy hai vợ chồng ông bà Đàm trở về nhưng Đàm Dịch Khiêm thì không hề thấy bóng dáng.

Bởi vì sắc mặt vợ chồng ông bà Đàm có vẻ rất nặng nề u ám, vì thế Hạ Tử Du cũng không dám đến hỏi họ Đàm Dịch Khiêm hiện đang ở đâu, chỉ đành lẳng lặng đi theo họ cùng vào dùng cơm.

Sau khi dùng cơm tối xong, vợ chồng họ Đàm liền cùng nhau về phòng mình, còn vẻ trầm lặng xen lẫn mất mát của Hạ Tử Du đều bị bà Hạ đang ngồi cùng bàn dùng cơm nhìn thấy.

Buổi tối, khi Hạ Tử Du đến phòng trẻ xem Liễn Nhiên xong quay trở ra, thì thấy bà Hạ đang đứng đợi cô ở trên hành lang.

Hạ Tử Du lập tức giũ bỏ tâm tình phiền muộn, nhìn mẹ mình mỉm cười, “Mẹ à, mẹ đến tìm con sao?”

Bà Hạ hiền lành nói, “Mẹ muốn tâm sự với con một chút.”

Hạ Tử Du bước lên dìu đỡ bà, “Dạ, đến phòng con đi ạ.”

Hai mẹ con đi vào phòng, đến bên mép mép giường ngồi xuống.

Bà Hạ lên tiếng thở dài trước, sau đó nhẹ nhàng từ tốn nói, “Tối nay Dịch Khiêm không về à con.”

Hạ Tử Du chỉ nhẹ gật đầu.

Bà Hạ hỏi, “Sao con không gọi điện cho nó thử xem?”

“Không ạ, lúc này có lẽ anh ấy chỉ muốn được một mình yên tĩnh.”

“Dù có muốn được một mình yên tĩnh đi nữa, cũng không thể ngay cả một tiếng nhắn nhủ với con cũng không có chứ?”

“Anh ấy không phải là người như thế, có thể anh ấy đang suy nghĩ về chuyện của chị Dư.”

“Sáng nay mẹ có gặp Robert. . . . . Cậu ta nói với mẹ, tâm trạng con hiện nay không được tốt, cậu ấy rất lo lắng cho con, hy vọng mẹ để ý đến con nhiều hơn. . . . Tử Du, con hãy nói thật cho mẹ biết, về chuyện chị Dư qua đời, có phải việc đó đã trở thành gánh nặng trong lòng con hay không?”

Hạ Tử Du thành thật nói, “Gánh nặng trong lòng con vẫn không bằng anh ấy.”

Bà Hạ chân thành nói, “Tử Du, nghe lời mẹ, đừng vướng mắc về cái chết của chị Dư nữa. . . . .Tâm tư giờ phút này của Dịch Khiêm mẹ có thể hiểu được, con để cho nó một mình yên tĩnh suy nghĩ là đúng. Nhưng mà, con tuyệt đối không được bởi vì chị Dư qua đời mà thấy tự trách hay áy náy, như vậy rất bất lợi đối với tình cảm của con và Dịch Khiêm.”

“Con hiểu rồi.” Sau khi cùng anh trải qua bao nhiêu song gió, cô không còn là một người xử sự theo cảm tính nữa.

“Vậy mới ngoan, đợi lát nữa gọi điện thoại cho Dịch Khiêm, đôi bên hãy cùng nhau mở rộng lòng mình nói rõ cảm nghĩ của nhau về chuyện chị Dư, đừng để vướng mắc đó ở trong lòng, biết không?”

“Dạ.”

“Về đạo lý vợ chồng chung sống mẹ cũng không muốn nói nhiều, con có gọi điện thoại nói chuyện xong thì cũng nên nghỉ ngơi sớm đi, chớ để mình mệt mỏi mà làm ảnh hưởng tới đứa nhỏ trong bụng.”

“Dạ.”

Sau khi bà Hạ rời đi, Hạ Tử Du cầm điện thoại trên tủ đầu giường lên.

Mấy lượt cô muốn gọi điện thoại di động cho Đàm Dịch Khiêm, nhưng cuối cùng cũng không có bấm số gọi đi.

Hạ Tử Du chỉ biết thở dài, đang chuẩn bị vào phòng tắm rửa xong rồi đi ngủ, thì lúc này cửa phòng ngủ đột nhiên vang lên tiếng vặn cửa.

Hạ Tử Du im lặng đứng tại chỗ, hơi nín thở nhìn về phía cửa phòng.

Ngay sau đó cửa phòng được mở ra, người bước vào chính là người mà đáy lòng Hạ Tử Du đang chờ đợi. . . . . .

Dường như không ngờ đã muộn thế này rồi mà Hạ Tử Du vẫn còn chưa ngủ, Đàm Dịch Khiêm đem áo khoác tây trang cùng chìa khóa xe ném sang một bên, lúc đi tới gần bên cạnh cô thì thân mật gọi, “Bà xã. . . . . .”

Hạ Tử Du giật mình đứng im không nhúc nhích, đôi mắt cứ nhìn anh không chớp.

Đàm Dịch Khiêm ôm eo cô, nhẹ giọng hỏi, “Sao vẫn chưa ngủ?”

Hạ Tử Du cũng dùng hai tay ôm lại Đàm Dịch Khiêm, nhỏ nhẹ nói, “Đang đợi anh.”

Đàm Dịch Khiêm dùng trán mình cụng vào trán Hạ Tử Du rồi áy náy nói, “Anh xin lỗi, ban ngày bận rộn nhiều chuyện, buổi tối còn về công ty xử lý một số việc, cho nên bây giờ mới về trễ.”

Hạ Tử Du sửng sốt hỏi, “Anh ở công ty làm việc?”

Đàm Dịch Khiêm nhếch môi cười, “Nếu không em cho rằng chồng em đi đâu hả?”

Hạ Tử Du cúi đầu nói, “Em nghe người giúp việc nói sáng sớm anh đã cùng ba mẹ chồng đi ra ngoài, em nghĩ là anh. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm cười nhẹ, “Đồ ngốc à, chuyện hậu sự của chị Dư anh đã giao cho Cảnh Nghiêu xử lý rồi, sáng nay anh chỉ đi theo hai ông bà lão đi xem qua mộ của chị Dư một chút. . . . Lúc sáng cũng muốn dẫn theo em cùng đi, nhưng nhìn thấy em ngủ rất ngon nên không nỡ gọi em dậy thôi.”

Nhìn nụ cười dịu dàng tỏa sáng trên gương mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm, đột nhiên Hạ Tử Du buồn buồn nói, “Ông xã, chuyện chị Dư, em thật xin lỗi. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm không vui nhíu mày nói, “Em nói linh tinh cái gì đó?”

Hạ Tử Du nghẹn giọng nói, “Tại em cho tới nay vẫn không có cách nào cởi bỏ được khúc mắt với chị Dư, vì vậy mới dẫn đến bi kịch cho chị Dư. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm hôn nhẹ lên môi Hạ Tử Du, “Em thật ngốc, nếu em còn nói như thế nữa thì anh sẽ đánh vào cái mông em đấy.”

Hạ Tử Du nhìn tới Đàm Dịch Khiêm với đôi mắt đỏ hoe.

Đàm Dịch Khiêm nắm nhẹ hai vai Hạ Tử Du, ấn cô vào trong ngực, trầm giọng nói, “Chuyện chị Dư không liên quan đến em.”

“Nhưng mà. . . . . .”

Bất thình lình Đàm Dịch Khiêm bế Hạ Tử Du lên, sau đó nhẹ nhàng đặt cô lên giường, anh cũng nằm xuống theo, ôm lấy cô từ phía sau, nhấn giọng nói, “Anh không muốn nghe em nói những lời tự trách như thế này nữa, lại càng không muốn chủ đề giữa chúng ta cứ phải vây quanh một người đã chết. . . . . .”

Hạ Tử Du im lặng không nói.

Đàm Dịch Khiêm duỗi tay ra để Hạ Tử Du nằm gối đầu trên cánh tay mình, giọng khàn khàn nói nhỏ với cô, “Anh muốn em nằm ngủ với anh. . . . .Cùng ngủ một giấc thật ngon.”

Hạ Tử Du xoay người lại, đưa tay ôm lấy Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm hôn lên vành tai Hạ Tử Du, thở nhè nhẹ bên tai cô nói, “Bà xã, chuyện dời lại ngày cưới. . . . Anh xin lỗi, anh bảo đảm anh sẽ đền bù cho em xứng đáng.”

“Đừng nói như vậy, em đồng ý với quyết định của anh.”

Đàm Dịch Khiêm nâng gương mặt tinh xảo xinh đẹp của Hạ Tử Du lên, nhỏ giọng hỏi, “Sáng nay nhìn thấy em nằm ở cạnh giường ngủ thiếp đi. . . . . Em nói cho anh biết, có phải tối hôm qua đã thức suốt đêm lo cho anh hay không?”

Hạ Tử Du gật đầu, thành thật nói, “Vì tối hôm qua anh uống rất nhiều rượu. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm hôn nhẹ lên trán Hạ Tử Du, “Bà xã, có em thật là tốt. . . . . .”

——

Hôm sau, khi Hạ Tử Du tỉnh dậy là vẫn còn nằm trong vòng tay của Đàm Dịch Khiêm.

Lúc cô mở mắt ra trông thấy anh đang ngủ rất say, cô biết chắc anh rất mệt mỏi. . . . . .

Vì không muốn làm anh thức giấc, Hạ Tử Du cẩn thận rón rén vén chăn lên bước xuống giường, sau đó đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Khi Hạ Tử Du từ trong phòng tắm đi ra, bỗng nhiên cô bị ai đó ôm chặt vào lòng.

Tất nhiên không cần phải nói, người đó chính là Đàm Dịch Khiêm. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm để đầu ở hõm vai cô thì thầm hỏi, “Em đi đâu?”

Hạ Tử Du vỗ vỗ vào người nào đó đang ôm chặt mình, “Anh dậy rồi à. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm bá đạo nói, “Về sau chưa được anh đồng ý, anh không cho phép em dậy sớm hơn anh nhé . . . . . .”

Hạ Tử Du sững sờ hỏi, “Tại sao?”

Đàm Dịch Khiêm thong thả nói, “Tại không có ôm em, anh không ngủ được.”

Hạ Tử Du cười ngọt ngào, “Được rồi, anh mau ngủ tiếp đi. . . . Mỗi ngày em đều có rất nhiều thời gian để ngủ, dĩ nhiên là rất dễ dậy sớm rồi, cũng còn sớm, anh ngủ thêm một chút đi.”

Đàm Dịch Khiêm ặm ờ nói, “Em ngủ với anh. . . . . .”

“Không được. . . . . . Ba mẹ chồng, còn có mẹ em nữa, có lẽ họ đã dậy rồi, em muốn xuống dùng bữa sáng với mọi người, đợi lát nữa sẵn tiện đưa Ngôn Ngôn đến trường luôn.”

Đàm Dịch Khiêm nhíu mày, “Chuyện đưa Ngôn Ngôn đi học tự nhiên sẽ có người làm việc đó, bụng em đã lớn, không tiện đi lại.”

Hạ Tử Du ỉu xìu nói, “Nhưng mà em đã hứa với Ngôn Ngôn mỗi tuần ít nhất phải đưa con bé đến trường một lần . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm không vui nói, “Con gái đưa ra yêu cầu như thế với em?”

Hạ Tử Du lập tức lắc đầu nói, “Không có, là em tự hứa với Ngôn Ngôn thôi . . . .Anh nghĩ xem, hiện giờ mỗi ngày Ngôn Ngôn đều phải đi học, mà mỗi lần đi học như vậy là cả ngày, cộng thêm bây giờ em đag mang thai, mẹ chồng thì bảo em không được làm cái này, không được làm cái kia, cũng không được đùa giỡn nhiều với Ngôn Ngôn, em sợ sau này khi sinh con rồi, thời gian dành cho Ngôn Ngôn sẽ càng ngày càng ít, em không muốn đến khi đó Ngôn Ngôn lại không cần em nữa. . . .”

“Thôi được, anh đồng ý với em về chuyện này của con gái, để anh làm thay em.”

“Dạ?”

“Anh nhận trách nhiệm đưa con gái đi học.”

Hạ Tử Du trợn tròn hai mắt hỏi, “Có thật không?”

Nét mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm hòa nhã nói, “Dường như người không muốn có quan hệ xa cách với con gái không phải chỉ có một mình em.”

Hạ Tử Du bị lời Đàm Dịch Khiêm nói chọc cho cười, “Dạ.”

. . . . . .

Hạ Tử Du được Đàm Dịch Khiêm dìu cùng nhau đi xuống lầu.

Nhóm người lớn cũng đã dậy từ rất sớm, Liễu Nhiên đang làm nũng muốn bà ngoại đút cho ăn. . . . . .

Nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du, nhóm ông bà lão đều rất vui vẻ, vội bảo người giúp việc lập tức dọn lên bữa ăn sáng đã chuẩn bị xong cho họ.

Trên mặt ông bà Đàm dường như đã không còn vẻ nặng nề như hôm qua khi tổ chức hậu sự cho chị Dư, tâm tình của họ hình như đã chuyển biến tốt hơn, thỉnh thoảng còn trò chuyện hỏi thăm bà Hạ.

“Ba, mẹ. . . . . .”

Liễu Nhiên trông thấy ba mẹ mình, cô bé rất vui vẻ.

Hạ Tử Du mỉm cười nhìn con gái nói, “Đợi chút nữa ba đưa con đến trường nha!”

Liễu Nhiên mở to hai mắt, chớp chớp mong đợi nói, “Có thật không ạ?”

“Ừ.”

Liễu Nhiên khôn khéo hỏi, “Vậy ba không đến công ty sao ạ?”

Hạ Tử Du trả lời, “Hôm nay ba con ở nhà với mẹ không có đến công ty.”

“Yeah. . . . . .”

Bà Hạ cười nói, “Xem con vui đến vậy kìa, mau đến đây, ăn cho hết chỗ này đi.”

Bà Đàm nhìn cháu gái nói, “Bà thông gia ở lại đây thêm một thời gian nữa thôi, tôi thấy cháu gái của tôi không chừng ngay cả người bà nội này cũng không cần nữa rồi. . . . . .”

Ông Đàm vui vẻ nói, “Không sao, con bé thích gần gũi với ai cũng đều như nhau cả thôi.”

Lúc này Đàm Dịch Khiêm không nóng không lạnh quay sang nhìn Liễu Nhiên, cất giọng uy nghiêm nói, “Lớn chừng này rồi, sao còn muốn người lớn đút cho con ăn cơm?”

Bà Hạ nói, “Không sao, con bé còn nhỏ mà. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nhìn chằm chằm con gái, “Không được, phải tự mình ăn!”

loading...

Hạ Tử Du kéo kéo áo Đàm Dịch Khiêm, “Kìa, sao anh lại hung dữ với con gái như thế chứ?”

Dáng vẻ khi Đàm Dịch Khiêm giận lên, quả thực là có phần hơi đáng sợ, Liễu Nhiên lập tức ngoan ngoãn nhận lấy chén cơm từ tay bà Hạ.

Trông thấy cử chỉ Liễu Nhiên lặng lẽ tự mình múc cơm ăn thật đáng thương biết bao, nhóm người lớn đang có mặt nhịn không được cũng phải bật cười ra tiếng.

Hạ Tử Du giận dữ trợn mắt liếc nhìn Đàm Dịch Khiêm, sau đó liền bước sang ngồi cùng một chỗ với Lễu Nhiên.

Mấy ông bà lão nhìn thấy hình ảnh này nụ cười càng nở rộng hơn trên mặt. . . . . .

Nói tóm lại, bầu không khí của buổi ăn sáng hôm nay thật là ấm áp và yên bình.

Dùng xong bữa ăn sáng, Đàm Dịch Khiêm thì đưa Liễu Nhiên đi học, còn bà Đàm phải đi với ông Đàm đến bệnh viện làm kiểm tra theo thường lệ, trong phòng khách rộng lớn lúc này chỉ còn lại bà Hạ và Hạ Tử Du.

Bà Hạ vui vẻ nói, “Xem ra tối hôm qua con ngủ rất ngon, sắc mặt cũng khá hơn ngày hôm qua hơn nhiều. . . . . .”

Hạ Tử Du xấu hổ cười nói, “Dạ.”

Bà Hạ hỏi, “Là tối hôm qua con gọi điện thoại cho Dịch Khiêm hả?”

“Không ạ, anh ấy tự về.”

“À?” Bà Hạ tò mò hỏi, “Nó nói thế nào?”

Hạ Tử Du trả lời, “Anh không nói gì với con về chuyện của chị Dư, anh ấy muốn con đừng suy nghĩ nhiều về chuyện đó nữa.”

Bà Hạ gật đầu, “Như vậy mới phải, cũng biết suy nghĩ cho con. . . . Xem ra là sau cơn mưa trời lại sáng rồi, con nhìn tâm trạng của hai vợ chồng họ Đàm xem, dường như cũng đã ổn định lại rồi.”

“. . . . . . Dạ.”

Bà Hạ quan tâm hỏi, “Sao trông con vẫn như đang có tâm sự.”

Hạ Tử Du nói ra lời từ đáy lòng, “Chuyện chị Dư, mặc kệ người nhà họ Đàm đối xử với con ra sao, dù thế nào con cũng phải gánh một phần trách nhiệm. . . .”

Bà Hạ an ủi, “Người nhà họ Đàm hòa thuận vui vẻ với con như vậy, đương nhiên là không hy vọng con suy nghĩ nhiều. . . .Nghe lời mẹ, chuyện chị Dư cứ để cho nó qua đi con à, mẹ sẽ ở lại đây với con cho đến khi con gả cho Dịch Khiêm.”

“Dạ, cám ơn mẹ.”

. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm đưa Liễu Nhiên đến trường, không lâu sau đó đã quay trở lại. . . . . .

Bà Hạ rất biết điều lập tức viện cớ tránh mặt, nhường phòng khách rộng lớn lại cho đôi vợ chồng son.

Tại phòng khách, dường như Đàm Dịch Khiêm cũng chẳng hề kiêng kỵ gì mà ôm ấp Hạ Tử Du vào trong lòng.

Hạ Tử Du vỗ vỗ lên bàn tay của Đàm Dịch Khiêm đang để trên eo mình, mặt đầy vẻ xấu hổ nói, “Có nhiều người làm đang ở đây đó. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nhìn những người giúp việc đang đứng quanh quẩn gần đó nói, “Mọi người đi xuống hết đi!”

Nhóm người làm lập tức biến mất không thấy bóng dáng.

Lúc này Đàm Dịch Khiêm còn táo bạo hơn bế Hạ Tử Du đặt lên trên đùi mình, cử chỉ thân mật y hệt như mỗi lần hai người ở trong phòng, vành tai và tóc mai của cả hai đều kề sát vào nhau.

“Nè . . . . . Anh nghiêm chỉnh lại một chút, em có chuyện muốn nói với anh.”

Đàm Dịch Khiêm ngẩng đầu lên trước hốc cổ Hạ Tử Du, “Hử?”

Hạ Tử Du nhìn Đàm Dịch Khiêm, rất nghiêm túc hỏi, “Tang lễ của chị Dư mọi người định vào ngày nào?”

Nhắc tới đề tài này, giọng Đàm Dịch Khiêm dường như trầm hẳn lại, “Em không cần tham dự.”

Hạ Tử Du lắc đầu, “Không, em nhất định phải có mặt. . . . .”

“Anh sợ em suy nghĩ lung tung.”

“Em sẽ không nghĩ lung tung đâu, em bảo đảm. . . . Nhưng nếu như anh không cho em dự tang lễ của chị ấy, em lại càng không cách nào yên tâm thoải mái được.”

Cuối cùng Đàm Dịch Khiêm cũng thỏa hiệp, “Được rồi, nghe lời em. . . . .”

Hạ Tử Du gật đầu, “Cám ơn ông xã.”

Thấy tâm tình bà xã lúc này rất dễ nói chuyện, Đàm Dịch Khiêm đang muốn tiếp tục công việc còn dang dở. . . . . .

Ai ngờ, từ xa vang lên một loạt tiếng bước chân, giọng lanh lảnh của Robert cũng vọng tới ——

“Ái, thật ngại quá, hình như tôi đến rất không đúng lúc!”

Robert vừa nói vừa bước đi vào phòng khách nhà họ Đàm, ngoài miệng thì nói ngại quá nhưng đôi mắt lại không hề e ngại mà nhìn chòng chọc vào hình ảnh trước mắt.

Nhìn thấy Robert, Hạ Tử Du lập tức đứng dậy rời khỏi đùi Đàm Dịch Khiêm, cô lúng túng đỏ mặt nói, “Hi. . . . Robert.”

Đàm Dịch Khiêm dựa vào mặt ghế sofa, vẻ mặt không vui nhìn Robert.

Robert trêu chọc, “Thật ra thì các người vẫn có thể tiếp tục đừng để ý đến tôi. . . . Tôi đến chỉ là muốn nói với mọi người một việc, xong sẽ đi ngay.”

Hạ Tử Du hỏi, “Anh không ngồi lại chơi một chút sao?”

“Không được, anh đến để nói với mọi người, ba anh giám sát anh rất kỹ, anh tới Los Angeles ba ngày rồi, ông ta bắt anh phải trở về. . . . Sức khỏe ông ấy gần đây không được tốt, anh muốn về Riyadh chăm sóc cho ông ấy, lễ cưới của hai người anh nghĩ cũng sẽ không cử hành ngay trong thời điểm này, đợi hai người chọn lại được ngày tốt rồi hãy thông báo cho anh biết, bây giờ anh phải về Riyadh trước. . . . . .”

Hạ Tử Du quan tâm hỏi, “Ba anh ngã bệnh sao?”

Robert trơ trẽn nói, “Ai biết có phải thật vậy hay không, lúc nào ông ấy cũng có thể nghĩ ra đủ chiêu để ép anh phải quay về. . . . . .”

Hạ Tử Du cười khẽ, “Ba anh nghe có vẻ thật đáng yêu.”

“Vậy khi nào em có dịp đến Riyadh lần nữa, anh sẽ giới thiệu cho. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm đột nhiên đứng dậy, ôm chặt eo Hạ Tử Du, lạnh giọng ngắt lời, “Không cần, cô ấy không rãnh.”

Robert nhíu mày nói, “Đàm đại tổng giám đốc, dục vọng chiếm hữu của cậu có cần phải quá rõ ràng như vậy không hả?”

Hạ Tử Du cười ngọt ngào nói, “Đợi em sinh em bé xong rồi, em sẽ cùng Dịch Khiêm đi một chuyến.”

Robert khoanh tay đắc ý nhìn người bạn tốt, “Được!”

Sắc mặt Đàm Dịch Khiêm vẫn lạnh lùng không nói.

Hạ Tử Du lắc lắc Đàm Dịch Khiêm, “Ông xã, anh nói được không?”

Sự lạnh lùng trên mặt Đàm Dịch Khiêm trong nháy mắt chuyển thành sự thương yêu vô hạn, “Được, do em quyết đinh.”

Robert thấy không còn thú vị nữa nói, “Thôi, không xem vợ chồng hai người ân ái nữa, ba anh đã đích thân cho người đến đón rồi, anh phải đi đây . . . . .”

Hạ Tử Du cười nói, “Vâng, anh đi đường cẩn thận.”

“Ừ.”

Robert xoay người đang muốn rời đi, nhưng Hạ Tử Du chợt nhớ ra cái gì, cô gọi anh lại, “Đợi chút, Robert. . . . . .”

Robert xoay người lại hỏi, “Tử Du, em còn chuyện gì sao?”

Hạ Tử Du tránh ra khỏi người Đàm Dịch Khiêm, đi tới trước mặt Robert, nhẹ giọng hỏi, “Chị Tâm đâu? Hai ngày nay em không có gặp chị ấy, em biết nhất định là chị ấy có đến tìm anh.”

Robert bình tĩnh nói, “Bây giờ cô ấy đang ở trên xe đợi anh.”

“Hả?”

Robert đưa mắt liếc nhìn tới cổng chính phía ngoài vườn hoa biệt thự.

Hạ Tử Du cũng nhìn theo, quả thực như thế, một chiếc xe con màu đen đậu ở chỗ đó, dưới rèm cửa sổ xe phất phơ bay bay mơ hồ có thể nhìn thấy bóng dáng của Đàm Tâm.

Hạ Tử Du hỏi, “Anh quyết định dẫn chị Tâm về Riyadh sao?”

Robert gật đầu, “Ừ.”

“Anh có suy nghĩ gì không?”

“Ý định của anh chính là giữa anh và cô ấy dù thế nào cũng cần phải có một cái kết thúc, đúng như em nói, mặc kệ kết quả có ra sao, anh cũng không nên làm lãng phí thời gian của cô ấy nữa.”

“Ừ, hứa với em, nhất định phải chăm sóc chị Tâm thật tốt.”

“Anh biết rồi.”

“Cố gắng lên. . . .Em mong rằng sẽ nghe được tin tốt từ hai người.”

Hạ Tử Du không nhận ra nụ cười trên môi Robert giờ phút này thực ra ẩn chứa bao nhiêu niềm khổ sở, “Được rồi, chúc phúc cho hai người, anh đi trước đây.”

Hạ Tử Du vẫy tay, “Bye bye!”

Đợi sau khi bóng dáng của Robert đã hoàn toàn biến mất, Hạ Tử Du mới trở lại bên cạnh Đàm Dịch Khiêm.

Hạ Tử Du thở dài nói, “Thật hy vọng chị Tâm và Robert sẽ có kết quả. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm ganh tị nâng cằm Hạ Tử Du lên, “Sao em quan tâm cậu ta đến thế?”

Hạ Tử Du nhấn mạnh nói, “Người em quan tâm hơn chính là chị Tâm, tại vì em biết rõ chị Tâm rất rất là yêu anh ấy.”

Đàm Dịch Khiêm ngước mắt nhìn tới hướng bóng dáng Robert vừa biến mất, hờ hững nói, “Không phải ai yêu thì cũng có thể được đáp lại!”

Hạ Tử Du quay mặt sang, tự hào đắc ý nói, “Có lẽ thế, nhưng mà, em là người may mắn đó. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nhìn sâu vào đôi mắt xinh đẹp Hạ Tử Du, giọng hơi khàn đi, “Nếu như không phải anh gặp em trước, có thể em sẽ còn may mắn hơn.”

Đúng vậy, anh vẫn luôn nghĩ. . . . Trong cuộc đời này, bất kể người mà cô gặp được trước là ai, là Kim Trạch Húc hay Robert cũng vậy, thì cuộc sống của cô sẽ hạnh phúc và an nhàn hơn so với ở bên cạnh anh.

Hạ Tử Du mờ mịt hỏi, “Em không hiểu anh nói gì. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nhếch môi cười, “Em không hiểu mới tốt. . . . . .”

Hạ Tử Du áp sát vào ngực Đàm Dịch Khiêm, nhắm hai mắt lại, chậm rãi nói, “Tuy rằng em nghe không hiểu hiểu lắm lời anh nói, nhưng trong câu đầu tiên anh đã nói sai rồi, bởi vì dù cho người gặp trước có là ai đi nữa, em chỉ mong người đó vẫn là anh mà thôi.”

Đàm Dịch Khiêm hôn một cái thật kêu vào gò má Hạ Tử Du, “Vợ à, anh thật yêu em quá!”

“Á. . . . . .”

Trong khi tâm tình anh đang xúc động muốn nói ra những lời yêu thương với cô thì cô lại không hợp thời mà thét lên.

Đàm Dịch Khiêm lập tức khẩn trương đỡ người cô hỏi, “Bà xã, sao vậy?”

Ngón tay Hạ Tử Du chỉ chỉ vào bụng mình, kích động nói, “Chúng nó đang đạp em kìa. . . . Ông xã, anh nghe thử đi, bọn chúng thật là nghịch ngợm mà. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm thở phào nhẹ nhõm nhưng đồng thời cũng vô cùng vui sướng, “Thật không?”

“Thật, thật đó, anh thử nghe đi. . . . . .” Hạ Tử Du kéo Đàm Dịch Khiêm lại để anh dán sát vào bụng mình.

Khi được kề sát vào bụng Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm đột nhiên đứng thẳng người dậy vui sướng reo lên như một đứa trẻ, “Anh nghe thấy rồi, chúng nó còn gọi anh là ‘ba ba’. . . . . .”

Hạ Tử Du buồn cười nói, “Đáng ghét. . . . . .”

Mục lục
loading...