Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 245


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 245: Đau Lòng Không Sao Nén Nỗi

Chị Dư được các y bác sĩ trùm một tấm vải trắng đẩy ra ngoài . . . . . .

Bà Đàm đưa tay lên bụm lấy miệng, hốc mắt cũng đỏ hoe.

Hạ Tử Du sững sờ đứng im một chỗ, một lúc lâu sau vẫn không thể phản ứng được.

Lúc các y tá đẩy chị Dư đi về hướng nhà xác, bà Đàm lao đến vén tấm vải trắng lên, đến khi bà nhìn thấy thi thể của chị Dư thì đã không còn cách nào kiềm chế được nữa, tức tưởi bật khóc to lên.

Đàm Dịch Khiêm chầm chậm đi tới, trong đôi mắt đen ảm đạm, nhìn chăm chăm vào chị Dư đã ngủ say vĩnh viễn.

Hạ Tử Du cắn chặt môi, đau thương không thể tả xiết, trong cổ cô nghẹn đắng chưa xót, nước mắt lúc này cũng đong đầy lên hốc mắt.

Vẻ mặt Cảnh Nghiêu bi thương dìu đỡ bà Đàm, an ủi nói, “Bà chủ, xin hãy nén đau lòng. . . . . .”

Bà Đàm đau đớn không ngừng lắc đầu, “Dư Mẫn. . . . . . Tôi thật có lỗi với cô. . . . . .Cô đã giúp cho nhà họ Đàm chúng tôi nhiều như thế, thế mà tôi lại không thể cứu được cô. . . . . .”

Hạ Tử Du càng cắn môi thật chặt, đôi mắt mờ mịt vô tình bắt gặp được biểu cảm giờ phút này của Đàm Dịch Khiêm.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy sự nặng nề và bi thương hiện hữu trên gương mặt anh, anh không hề có chút gì là kiềm chế, bởi vì ngấm ngầm chịu đựng mà đôi lông mày xoắn xuýt lại, dường như lúc này đây anh đang tự trách vì không thể làm được gì.

. . . . . .

Cuối cùng chị Dư cũng được đậy lại đưa vào nhà xác, là Cảnh Nghiêu chịu trách nhiệm làm thủ tục tang lễ với bệnh viện.

Bà Đàm ngồi trên ghế nghỉ ngơi, cả người run lên nức nở.

Hạ Tử Du vịn nhẹ vào bà Đàm, giây phút này cô cũng không biết phải an ủi bà như thế nào.

Đàm Dịch Khiêm cũng ngồi xuống ghế, hai tay anh đan vào nhau đỡ lấy trán, nhìn trông có vẻ vô cùng mệt mỏi.

Ông Đàm lại gọi điện đến thêm một lần nữa.

Bà Đàm ấn nút trả lời, giọng nói run rẩy, “Ừ. . . . . . Ông Khâm à, Dư Mẫn cô ấy đã đi rồi. . . . . .”

Cũng chỉ nói được duy nhất một câu, bà Đàm nghẹn đã vì nghẹn ngào mà không thể nói tiếp được nữa.

Lúc này, Cảnh Nghiêu đã làm xong thủ tục với bên bệnh viện đi đến trước mặt Đàm Dịch Khiêm, kính cẩn nói, “Tổng giám đốc, thủ tục đã được giải quyết xong rồi, trong một hoặc hai ngày này di thể của chị Dư sẽ được đưa về, tôi sẽ sớm làm lễ truy điệu cho chị ấy.”

Đàm Dịch Khiêm không nói gì, vẫn dùng tay đỡ trán như thế.

Giọng nói nghẹn ngào của bà Đàm đúng lúc này vang lên, “Dịch Khiêm, ba con và bà thông gia vẫn còn đang đợi con và Tiểu Du. . . .Chuyện hôn lễ không thể để trễ được, các con mau đến đó đi, mẹ muốn nán lại đây một lát.”

Cảnh Nghiêu nói, “Tổng giám đốc, để tôi lái xe đưa hai vị qua đó!”

Ánh mắt của Hạ Tử Du vẫn nhìn chăm chú vào Đàm Dịch Khiêm từ nãy giờ, giây phút này cô có thể cảm nhận được đau đớn mà anh đang phải chịu đựng.

Đàm Dịch Khiêm vẫn im lặng, không hề lên tiếng.

Cảnh Nghiêu không dám hỏi nữa, im lặng đứng sang một bên.

Bà Đàm chống vào thành ghế từ từ đứng dậy, trong giọng nói vẫn mang đậm bi thương, “Cảnh Nghiêu, cậu đỡ tôi đến nhìn cô ấy đi. . . . . .”

“Dạ, bà chủ.”

Cảnh Nghiêu bước lên đỡ bà Đàm, cùng đi về hướng nhà xác.

Trên hành lang của bệnh viện dường như chỉ còn mỗi hai người Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm ngửa người dựa vào thành ghế, ngẩng đầu nhìn hoa văn trên trần nhà.

Hạ Tử Du nhấc làn váy cưới lên đi đến ngồi xuống bên cạnh Đàm Dịch Khiêm.

Vết thương của Đàm Dịch Khiêm vừa rồi vẫn chưa cầm máu bây giờ đang rỉ ra, Hạ Tử Du nắm lấy cánh tay anh, lo lắng nói, “Tay anh chảy máu rồi, để em gọi y tá đến cầm máu cho anh nhé!”

Đàm Dịch Khiêm giựt tay lại, ngồi thẳng người lên nói, “Không cần đâu.”

Hạ Tử Du không nói tiếp bất kỳ một câu nào nữa, chỉ lẳng lặng nhìn Đàm Dịch Khiêm.

Cô nhớ anh cũng đã từng để lộ vẻ mệt mỏi như thế này, đó là lúc Liễu Nhiên ngã bệnh, anh cũng giống như bây giờ chán nản và vô lực. . . . . .

Từ trước tới nay cô chỉ biết anh coi chị Dư như người thân của mình, nhưng lại không biết giữa anh và chị Dư tình cảm lại sâu sắc đến vậy.

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại của Đàm Dịch Khiêm đột ngột vang lên phá vỡ sự yên tĩnh.

Đàm Dịch Khiêm lấy điện thoại di động ra, liếc nhìn màn hình di động một cái, nhưng lại không tiếp.

Hạ Tử Du cầm lấy điện thoại của Đàm Dịch khiêm, nhìn thấy là Robert gọi tới, cô do dự chốc lát, sau đó nhấc máy nghe thay cho Dịch Khiêm, “Alô. . . . . . Dạ. . . . . . Vẫn cần thêm một chút nữa. . . . . . Em sẽ gọi lại cho anh sau. . . . . . Cám ơn anh đã giúp đỡ.”

Kết thúc cuộc trò chuyện, Hạ Tử Du nói với Đàm Dịch Khiêm, “Robert nói, bên đó họ sẽ xử lý chuyện hôn lễ, bảo chúng ta không cần lo lắng.” Thật ra thì Robert đã nói với cô là, khi có thể cô và anh hãy đến lễ đường để cử hành nghi thức hôn lễ, anh ấy sẽ chống đỡ cho đến khi họ đến.

Đàm Dịch Khiêm đột nhiên nặng nề gọi cô, “Tử Du. . . . . .”

Hạ Tử Du nhìn thẳng vào anh, “Dạ?”

“Chuyện hôn lễ. . . . . .”

Hạ Tử Du im lặng nghe anh nói hết.

Đàm Dịch Khiêm chậm rãi nói ra, “Anh nghĩ hôm nay không có cách nào tiếp tục được.”

Hạ Tử Du hơi sửng sốt.

Đúng giây phút này Đàm Dịch Khiêm đứng dậy cất bước bỏ đi thẳng một mạch.

Sáu giờ sau, tại nhà họ Đàm.

Bóng đêm bao phủ, tất cả mọi người trong nhà họ Đàm đều đã thay lễ phục và tập trung ở phòng khách.

Ông Đàm thân là chủ cả một nhà uy nghiêm ra lệnh, “Hôn lễ đã kéo dài thì cứ kéo dài luôn đi, không cần đi lo lắng đến việc đám phóng viên đó sẽ viết cái gì, về phần khách mời, tôi đã sai người đi xin lỗi từng người một, nên cũng không có vấn đề gì quá lớn.”

Bà Đàm chống đầu, nói rất mệt mỏi, “Ông Khâm, những chuyện này ông cứ giải quyết đi. . . . . . Tôi hơi mệt, tôi lên lầu nghỉ trước đây.”

Ông Đàm gật đầu, dặn dò con gái, “Tâm à, con đỡ mẹ con lên lầu đi!”

“Vâng ạ.”

Lúc Đàm Tâm đỡ bà Đàm về phòng ngủ, ông Đàm áy náy nhìn bà Hạ, “Thật xin lỗi, bà thông gia, buổi hôn lễ hôm nay lại sảy ra sóng gió như vậy, tôi thay Dịch Khiêm nhận lỗi với chị.”

Bà Hạ hoà nhã nói, “Ông thân gia đừng khách sáo như thế. . . . . .Xảy ra chuyện như thế đều không ai muốn cả, huống chi Dịch Khiêm quyết định như vậy cũng không có gì là không ổn cả, dù sao thì mọi người cũng như là người một nhà với chị Dư, đây cũng là sự tôn trọng đối với người đã mất.”

Ông Đàm cúi người trước bà Hạ, “Thật sự rất xin lỗi. . . . . .”

Bà Hạ mỉm cười, “Không sao, bây giờ chuyện quan trọng cấp bách nhất là hậu sự của chị Dư, như thế thì tất cả mọi người đều có thể an tâm.”

Ông Đàm chuyển ánh mắt nhìn sang Hạ Tử Du từ nãy giờ vẫn im lặng ngồi một bên không lên tiếng, vẻ mặt ôn hòa nói, “Tiểu Du à, chờ chuyện của chị Dư ổn thỏa rồi, ba đảm bảo sẽ cho con vinh quang thuận lợi vui vẻ gả vào nhà họ Đàm chúng ta.”

Hạ Tử Du cười nhẹ, “Không sao đâu ba.”

Ông Đàm thở dài phiền muộn, “Haizz, Dư Mẫn ở nhà họ Đàm chúng ta cũng đã có mẫy chục năm rồi. . . . .Ba nhớ cái hồi lúc ba còn trẻ, vì một đoạn tình cảm không có kết quả, ba và Tô Di cả ngày đều sống trong cảnh tranh chấp, trong khoảng thời gian đó, ba cũng không còn lòng dạ nào để lo lắng quan tâm đến gia đình mình, Tô Di cũng suốt ngày ầm ĩ với ba, không ai ngó ngàng gì tới Dịch Khiêm. . . . . . Khi đó Dư Mẫn là chị em tốt của Tô Di đã hết lòng chăm sóc cho Dịch Khiêm, sau đó Dịch khiêm từ từ lớn lên, chị Dư cũng vẫn đi theo bên cạnh giúp đỡ Dịch Khiêm, chớp mắt một cái đã qua nhiều năm như thế rồi. . . . . .”

Lúc ông Đàm nói những lời này, Hạ Tử Du đột nhiên nhớ lại cái ngày mà anh nói với cô chuyện anh đã ra lệnh cho chị Dư sau này không được bước vào Los Angles nữa, ngày hôm đó rõ ràng cô đã cảm thấy tâm trạng của anh đang rất sa sút. . . . .Cô biết anh cũng là vì cô.

Bà Hạ khách sáo nói, “Ông thông gia, tôi thấy ông cũng bận rộn cả ngày cũng đã mệt rồi, ông nên về phòng nghỉ ngơi đi, Tử Du nhà chúng tôi sẽ không có việc gì đâu.”

Ông Đàm gật đầu, “Cũng được, chuyện đã đến mức này, vậy thì chờ đến khi hậu sự của chị Dư xong xuôi rồi hãy nói.”

“Vâng.”

Người giúp việc theo sau đẩy ông Đàm ra khỏi phòng khách.

Sau khi nhìn thấy bóng lưng của ông Đàm biến mất, bà Hạ mới thở dài nói, “Aizz, người nhà họ Đàm ai cũng đều là bất đắc dĩ cả. . . . . .”

Hạ Tử Du lên tiếng, “Mẹ, mẹ cũng đã mệt mỏi cả ngày rồi, con đỡ mẹ về phòng nghỉ nha!”

Bà Hạ cầm tay Hạ Tử Du, “Mẹ không mệt, chỉ là nhìn thấy hôn lễ của con và Dịch Khiêm lại xảy ra sóng gió như thế, trong lòng có chút không thoải mái thôi. . . . . .”

Hạ Tử Du thoáng cười nhẹ, “Mẹ, đám phóng viên không hiểu đã đành, chẳng lẽ mẹ cũng không hiểu sao ạ?”

Bà Hạ vỗ vỗ vào tay Hạ Tử Du, “Mẹ có thể hiểu được, chẳng qua là cảm thấy cứ thế mà kéo dài hôn lễ như thế, bắt con phải chịu thiệt thòi rồi. . . . . . Nhà họ Đàm dĩ nhiên là chẳng có tổn thất gì về danh dự cả, chỉ cần nói câu kéo dài hôn lễ là xong, nhưng mà cái đám phóng viên đó lại rất có thể suy đoán lung tung, có lẽ còn có thể suy ra nguyên nhân là vì con nữa.”

“Mẹ lo nghĩ nhiều rồi. . . . . . Thật ra thì, cho dù Dịch Khiêm không đề cập đến chuyện kéo dài hôn lễ thì tự con cũng sẽ đề nghị như thế. . . . .Tâm trạng của mẹ chồng con không tốt, tâm trạng của Dịch Khiêm cũng bị ảnh hưởng, tâm tình như thế thì sao có thể cử hành hôn lễ được, huống chi. . . . . .” Hạ Tử Du dừng lại không nói nữa.

Chuyện chị Dư phải ra đi ít nhiều cũng là do cô, cho dù hôn lễ có thể tiếp tục, cô cũng không thể cảm thấy yên tâm thoải mái.

Bà Hạ hỏi, “Huống chi cái gì?”

Vì không muốn để cho bà Hạ lo lắng, Hạ Tử Du không nói tiếp nữa, mà lắc lắc đầu, “Không có gì. . . . . . Mẹ, mẹ không cần lo lắng cho con, mẹ biết Dịch Khiêm đôi với con như thế nào mà.”

Bà Hạ gật đầu, “Đúng thế, con cũng đừng suy nghĩ nhiều quá, có gì thì cứ nói với mẹ.”

Hạ Tử Du cười nhẹ, “Con biết rồi!”

Bà Hạ đột nhiên hỏi, “Đúng rồi, suốt đêm nay sao không thấy Dịch Khiêm?”

Hạ Tử Du chậm rãi trả lời, “Hẳn là đang ở trong phòng làm việc.”

“Vậy con mau đến bên nó đi, mẹ sẽ giúp con trông coi Ngôn Ngôn.”

“Cám ơn mẹ!”

“Ừ.”

Sau khi bà Hạ đi khỏi, Hạ Tử Du đi tới phòng làm việc.

Cô vốn định gõ cửa nhưng lại nhìn thấy đèn trong phòng làm việc vẫn đang sáng.

loading...

Hạ Tử Du hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa vào.

Khẽ đẩy cánh cửa ra, lọt vào tầm mắt cô không phải là bóng dáng của Đàm Dịch Khiêm mà là cả một căn phòng sách lộn xộn.

Nhìn thấy những quyển sách những tập văn kiện rơi đầy trên đất kia, Hạ Tử Du cũng đã đoán được vừa xảy ra chuyện gì. . . . . .

Hạ Tử Du đi tới, ngồi xuống định giúp anh dọn lại phòng làm việc.

Cô mới vừa mới ngồi xuống, ánh mắt đã bị một quyển nhật ký thu hút mà tấm ảnh đã rơi ra ngoài hơn phân nửa lại càng khiến cô chú ý hơn.

Cô nhặt quyển nhật ký lên, sững sờ nhìn người trong bức ảnh.

Đó là một bức ảnh đã rất lâu rồi, chất liệu của tấm ảnh đã hơi ố vàng, nhưng mà người trong tấm ảnh đó vẫn còn thấy rất rõ. . . . . .

Đó là một người phụ nữ trẻ rất có khí chất, cô ta ôm một bé trai ngồi trên đùi, ánh mắt dịu dàng yêu thương nhìn đứa bé trai ấy trai ấy.

Hạ Tử Du liếc mắt một cái cũng đã nhận ra hai người trong tấm ảnh là ai. . . . . . Đó chị Dư lúc còn trẻ và Dịch Khiêm hồi còn bé, mới nhìn, bọn họ giống như là chị em, lại càng giống hai mẹ con, nhìn vào thật ấm áp và hài hòa.

Tim Hạ Tử Du chợt thắt chặt, nỗi đau đớn không tên tuôn trào lên.

Cô muốn kẹp tấm ảnh này lại vào quyển nhật ký, nhưng không ngờ lại mở ra quyển nhật ký đã ố vàng này … … . .

Một tờ giấy trong quyển nhật ký được viết lên một hàng chữ tiếng Trung rất trẻ con và ngây thơ ——

Mình ghét ba mẹ, mình muốn dì Dư ngày nào cũng ở bên mình. . . . . .

Một câu nói rất ngắn gọn, nhưng dường như lại đang biểu lộ toàn bộ những gì trong lòng của đứa trẻ lúc đó.

Lúc này đây cô biết rất rõ quyển nhật ký trong tay cô là thuộc về ai, cô không xem tiếp nữa, mà cẩn thận từng chút một đem tấm ảnh kẹp vào trong quyển nhật ký, sau đó dọn dẹp lại căn phòng làm việc lộn xộn cho anh.

. . . . . .

Hơn mười phút sau, Hạ Tử Du trở về phòng mình.

Cửa phòng cũng chỉ khép hờ, cô gõ cửa một cái rồi nhẹ nhàng đẩy vào.

Bên trong phòng không có bật đèn, nhưng cô có thể cảm nhận được anh đang ở trong phòng. . . . . .

Sau đó cô mở đèn lên, nhìn thấy anh đang ngồi trên sofa trong phòng.

“Dịch Khiêm. . . . . .”

Đầu tiên Hạ Tử Du lên tiếng gọi anh, rồi sau đó đi tới chỗ anh ngồi.

Càng đến gần anh, cô càng ngửi thấy mùi rượu vang rõ ràng hơn, lúc cô đi đến nơi mới biết, trên mặt đất đã lăn lóc hai cái vỏ chai, mà trong tay của anh cũng đang cầm một ly rượu vang đỏ sẫm.

“Ông xã, tại sao anh lại uống rượu?”

Hạ Tử Du ngồi xổm xuống, bỏ hai chai rượu vang sang một bên.

Đàm Dịch Khiêm nâng ly rượu lên, nhấp hớp một hớp.

Hạ Tử Du ngước mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm, phát hiện trong mắt anh đã say đến mức mờ mịt, trong mắt hình như còn lấp lánh ánh nước.

Hạ Tử Du giằng lấy ly rượu đỏ trong tay anh ra, cố gắng đỡ Đàm Dịch Khiêm đứng dậy khỏi ghế sofa, “Ông xã, hôm nay anh vừa truyền máu, không thể uống rượu được. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm đã rất say, cả người mềm oặt xụi lơ.

Nhìn bộ dáng mượng rượu quên buồn của Đàm Dịch Khiêm lúc này, tim Hạ Tử Du không thể kiềm chế mà đau nhói từng cơn.

Giọng của Đàm Dịch Khiêm cũng tràn đầy đau thương, khàn giọng nói, “Bà xã, có phải là anh đã làm sai với chị Dư rồi hay không . . . . . .”

Cô chưa bao giờ nghe Đàm Dịch Khiêm nhắc đến cái chữ ‘Sai’ này, vậy mà tối nay anh lại đau thương nói ra những lời mà anh chưa bao giờ nói . . . .

Tim Hạ Tử Du như bị ai bóp nghẹt, cô ôm chằm lấy Đàm Dịch Khiêm, nức nở nói, “Ông xã, thật xin lỗi, tất cả đều là lỗi của em. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm dần dần nhắm mắt, hình như đã hoàn toàn chìm đắm trong men say.

Một lúc lâu sau, Hạ Tử Du từ từ buông Đàm Dịch Khiêm ra, nhìn những giọt mồ hôi liên tục rịn trên trán anh, cô đi vào phòng tắm, cầm một khăn mặt ấm ra lau cho anh.

Sau đó, cô gọi hai người giúp việc lên phụ giúp cô chuyển anh lên giường nằm.

Ngồi ở mép giường, cô thay anh lau hết những giọt mồ hôi đang không ngừng tiết ra, hết lòng chăm sóc cho anh.

Có vẻ như anh ngủ không được yên giấc, ngay cả trong khi ngủ cũng nhíu mày thật chặt.

Đến lúc hơn nửa đêm, anh mới không toát mồ hôi nữa, nhưng giữa đôi lông mày vẫn nhíu chặt như thế.

Cô biết trong mơ lúc này của anh đang có những gì, cô nắm tay anh thật chặt, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ lên những nếp nhăn giữa đôi lông mày, cô muốn cho anh được thoải mái một chút.

Cô chăm sóc anh suốt cả đêm, cho đến khi trời sắp sáng cô mới nằm ngủ gục lên người anh.

. . . . . .

Hôm sau.

Hạ Tử Du tỉnh lại trên giường, lúc cô mở mắt ra thì trời đã sáng choang.

Đột nhiên cô ngồi bật dậy, vội vàng nhìn sang vị trí phía bên cạnh, anh đã không còn có ở đây, dường như trên giường chỉ còn sót lại dấu vết mà anh đã nằm tối qua . . . . . .

Hạ Tử Du đứng dậy, thay quần áo, rửa mặt với tốc độ cực nhanh, sau đó đi xuống lầu một.

Người giúp việc nhìn thấy cô liền kính cẩn bước lên đón, “Cô chủ.”

Hạ Tử Du hỏi, “Dịch Khiêm đâu rồi?”

Người giúp việc trả lời, “Ông chủ, bà chủ và cả cậu chủ đều đã ra ngoài rồi ạ, hình như là đích thân đi xử lý hậu sự của chị Dư, nhưng mà cậu chủ có dặn cô là phải ở nhà đừng lo lắng.”

Hạ Tử Du sững sờ gật đầu, ngay sau đó liền ngồi ngẩn người trên sofa.

Cô vẫn chìm đắm trong suy tư, suy nghĩ trong đầu trở nên lộn xộn.

Đúng lúc này. . . . . .

“Mẹ. . . . . .”

Liễu Nhiên chạy từ ngoài vườn hoa vào phòng khách, ngây thơ hoạt bát chạy đến bên cạnh cô.

Hạ Tử Du ôm lấy Liễu Nhiên ngồi lên ghế sofa, nhẹ giọng nói, “Ngôn Ngôn, sao con để cả đầu đầy mồ hôi chạy vào trong nhà như thế?”

Liễu Nhiên vui vẻ nói, “Ba nuôi dẫn Ngôn Ngôn ra vườn hoa chơi ạ. . . . . .”

Hạ Tử Du còn đang nghi ngờ không biết Robert đã đến nhà họ Đàm từ khi nào, thì bóng dáng cao lớn của Robert đã xuất hiện trong phòng khách biệt thự.

Liễu Nhiên ngọt ngào lên tiếng gọi, “Ba nuôi!”

Ánh mắt Robert dừng lại trên người hạ Tử Du, anh đi đến ngồi trước mặt cô.

Hạ Tử Du mỉm cười, “Sao anh lại đến đây?”

Robert thong thả nói, “Tới tìm em, nhưng lúc mới đến nghe người giúp việc nói em vẫn còn đang ngủ, nên anh không dám quấy rầy, vì vậy anh dẫn con gái nuôi của anh đi chơi một vòng trong vườn hoa.”

Hạ Tử Du nghiêm nghị hỏi, “Vậy, có chuyện gì sao?”

Robert cười nói, “Ừ, có chuyện, anh tới hỏi em xem cách nhìn của em với việc kéo dài hôn lễ như thế nào thôi.”

Hạ Tử Du thản nhiên nói, “Em không có ý kiến, cho dù Dịch Khiêm không làm như vậy, thì em cũng sẽ làm như vậy.”

“Cuối cùng người phải chịu thiệt là em. . . . . . Nhưng mà em yên tâm, anh đã nói chuyện với bên truyền thông rồi, cho dù là kéo dài hôn lễ, cũng sẽ không có ảnh hưởng trái chiều với em và Dịch Khiêm đâu.”

Hạ Tử Du cảm kích nói, “Cám ơn anh!”

Robert sâu sắc nhìn Hạ Tử Du, “Giữa anh và em không cần nói những lời này. . . . . . Đúng rồi, lúc anh đến có nghe nói là Dịch Khiêm và bác trai, bác gái đều đã ra ngoài tự mình chọn mộ phần cho chị Dư, có lẽ chị Dư ra đi đối với người nhà họ Đàm mà nói là một chuyện rất quan trọng, tại sao em lại không đi cùng?”

Hạ Tử Du rũ xuống rèm mắt, “Bởi vì em đang ngủ. . . . . .”

“Em đang mang thai, cả ngày hôm qua cũng đã rất mệt mỏi, đúng là cần phải nghỉ ngơi nhiều chút.”

“Robert, em. . . . . .”

“Hử?”

Hạ Tử Du chần chờ một lúc, mới chậm rãi nói ra, “Sở dĩ chị Dư gặp chuyện không may là do em . . . . . .”

Robert giật mình sửng sốt, “Tại sao em lại nói vậy?”

Hạ Tử Du nghẹn ngào nói, “Đàm Dịch Khiêm là vì em mới ra lệnh cấm không cho chị Dư bước chân vào Los Angeles nữa, chị Dư bởi vì không chịu nổi đả kích đó nên trong khi tinh thần hoảng loạn mới để xảy ra tai nạn xe cộ.”

“Em đúng là đồ ngốc . . . . .” Robert thương tiếc nói, “Chị Dư gặp chuyện không may là việc ngoài ý muốn, không có ai muốn điều đó cả. . . . . . Huống chi, con người chị Dư này rất luôn cố chấp, chị ta đối với em cũng không hề có chút hảo cảm nào, Dịch Khiêm căn bản không làm sai gì cả, em lại càng không cần phải tự trách!”

Hạ Tử Du cố gắng giải thích, “Thật ra thì trước kia chị Dư không phải là người như thế, chị ấy đối với em rất tốt. . . . . .”

Robert kiên nhẫn an ủi, “Em đừng có nghĩ nhiều quá, tất cả đều là chị Dư ngoan cố vẫn ôm khư khư sự hiểu lầm về em. . . . . . Bác gái và cả Đàm Tâm đều có thể buông bỏ thành kiến với em, tại sao chị ấy lại không thể? Còn nữa, chị ta luôn hiểu lầm em từ đầu đến cuối vẫn chỉ là vì chuyện em đã làm trên tòa án, mà so với bất kỳ ai khác anh hiểu rất rõ ràng trong hai năm ở Male ấy em đã sống trong cảnh đau khổ và hối tiếc đến thế nào. . . . . . Cho dù say này em bị Kim Trạch Húc lợi dụng đi nữa thì đó cũng là chuyện có nguyên nhân, dù sao trong cuộc sống của em Kim Trạch Húc cũng đã từng là một người quan trọng nhất với em, hắn ta muốn lợi dụng em để đối phó với Dịch Khiêm chính em cũng không hề biết mà. . . . . .”

Hạ Tử Du cắn môi, xúc động nói, “Tại sao mỗi lần anh nói chuyện với em đều là những lời dễ nghe như thế?”

Robert cười nhạt nói, “Bởi vì anh đứng trên lập trường khách quan để quan sát tất cả mọi chuyện. . . . . . Tử Du, tin anh đi, việc chị Dư ra đi chỉ là điều ngoài ý muốn thôi!”

Hạ Tử Du gật nhẹ đầu.

“Ngoan, đừng nghĩ nhiều nữa. . . . . Dịch Khiêm sẽ xử lý tốt những chuyện này, em bây giờ đang có thai, càng không nên để tâm trạng kích động thất thường, nếu không sẽ khiến Dịch Khiêm lo lắng đấy.” (ều…mình lo mà đẩy cho ng khác hehe)

“Em biết rồi. . . . . .”

Nghe thấy cô đáp lại, lúc này Robert mới thở phào nhẹ nhõm, “Tốt!”

Mục lục
loading...