Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 241(Phần 1)


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 241: Đàm Tổng Đại Nhân An Phận Thủ Thường Để Bảo Tồn Thực Lực

Nói điện thoại xong Đàm Dịch Khiêm xoay người lại.

Hạ Tử Du tay cầm áo khoác tây trang và đang mỉm cười nhìn anh.

Đàm Dịch Khiêm đi tới, thân mật vịn lấy bả vai Hạ Tử Du hỏi, “Bắt đầu biết học nghe lén anh nói điện thoại từ khi nào vậy?”

Hạ Tử Du xoay người đi, “Ai cố ý nghe lén anh nói chuyện hồi nào chứ? Tại em thấy là số của Aston gọi tới nên lo lắng cho anh thôi.”

Hạ Tử Du nói như thế dĩ nhiên là thừa nhận cô đã nghe được nội dung cuộc nói chuyện giữa Đàm Dịch Khiêm và Aston rồi.

Đàm Dịch Khiêm cười nhạt, “Bà xã, em có thấy sợ anh không?”

“Còn lâu em mới sợ anh á, em chính là mẹ của đám con anh, nếu như anh dám đắc tội với em, tương lai chắc chắn mấy đứa nhỏ sẽ giúp em đòi lại từ chỗ anh không thiếu một phân.” Nói xong Hạ Tử Du vòng tay ôm lấy thắt lưng Đàm Dịch Khiêm còn vẻ mặt thì vênh vênh vô cùng đắc ý.

Đàm Dịch Khiêm âu yếu hôn nhẹ lên trán Hạ Tử Du yêu thương nói, “Anh muốn lấy lòng em còn không kịp, nào dám đắc tội với em chứ.”

Hạ Tử Du ngẩng đầu nói, “Tin rằng anh cũng không dám!”

. . . . . .

Cả hai cùng đi vào trong phòng khách, ông bà Đàm đang ngồi trên sofa trò chuyện tán gẫu.

“Dịch Khiêm, về rồi à. . . . .”

“Dạ.”

Ngoài Hạ Tử Du ra, hầu như thái độ của Đàm Dịch Khiêm dành cho bất kỳ ai đều chỉ có sự lạnh lùng.

“Đúng lúc muốn thương lượng với các con một chuyện, con và Tiểu Du đều ngồi xuống đi!” Người lên tiếng nói chuyện là ông Đàm.

Hạ Tử Du nghe xong liền kéo theo Đàm Dịch Khiêm ngồi xuống ghế sofa.

Ông Đàm từ tốn nói, “Ngày hôm qua mẹ của Kình Phàm gọi điện thoại sang cho mẹ con, ngỏ lời muốn mời ba mẹ sang London du lịch một chuyến, sẵn tiện cũng muốn giới thiệu cho chúng ta biết về gia đình họ Quý của họ.”

Hạ Tử Du nói, “Đây cũng là buổi ra mắt giữa người lớn với nhau, cũng là chuyện tốt đó ạ!”

Bà Đàm từ ái cười cười, “Ba mẹ cũng dự định là đi một chuyến, dù Kình Phàm có tốt thế nào đi nữa thì hoàn cảnh gia đình của nó chúng ta cũng cần nên phải hiểu rõ một chút. . . . .”

Hạ Tử Du hỏi, “Ba mẹ à, ba mẹ có muốn tụi con cùng đi với ba mẹ hay không ạ?”

Ông Đàm lắc đầu, “Việc trong công ty Dịch Khiêm rất bận rộn, còn con phải chăm sóc cho tụi nhỏ, dĩ nhiên là không cần hai đứa đi theo ba mẹ đâu. Ba mẹ cũng chỉ là báo với các con biết một tiếng. . . . Có lẽ ba và mẹ sẽ ở lại London khoảng mười ngày hay nửa tháng, ngày mai sẽ lên đường, các con thấy có vấn đề gì không?”

Hạ Tử Du lắc lắc đầu, “Không có vấn đề gì đâu ạ, đến London cũng xem như là du lịch, người lớn tuổi đi đây đó nhiều một chút đối với sức khỏe cũng rất tốt . . . Ba mẹ hãy yên tâm ạ, con sẽ chăm sóc tốt cho mấy đứa nhỏ.”

Khuôn mặt hòa ái của ông Đàm chuyển sang nhìn con trai, “Dịch Khiêm con thấy thấy thế nào?”

Đàm Dịch Khiêm hờ hững đáp lại, “Tùy mọi người đi!”

“Vậy tốt, ngày mai ba mẹ sẽ chuẩn bị đi London. . . .Tiểu Du à, những lúc mẹ không có ở nhà có thể con sẽ vất vả hơn đấy, chăm sóc con cái là quan trọng nhưng đừng nên làm việc quá sức mình, việc gì có thể bảo người giúp việc làm thì cứ giao lại cho bọn họ làm đi, có biết không?” Bà Đàm không yên tâm dặn dò.

“Dạ, con biết rồi ạ.”

. . . . . .

Tối đến, Hạ Tử Du dỗ Liễu Nhiên ngủ xong rồi đi về lại phòng.

Vừa mở cửa ra, Hạ Tử Du suýt nữa đã hô to cứu mạng, “Đàm Dịch Khiêm! !”

Bạn Đàm nào đó vô cùng bình thản ung dung đang từ phòng tắm đi ra toàn thân dính đầy bọt nước, liếc mắt nhìn vợ yêu hỏi, “Sao vậy?”

Hạ Tử Du vội vàng xoay người khóa trái cửa phòng lại, lấy hai tay bịt kín mắt mình ngượng ngùng nói, “Anh mau. . . . Mau mặc áo ngủ vào nhanh lên đi. . . .Thiệt là. . . .” (chùi ui, bộ nào giờ chưa nhìn thấy hử, đúng là….hết nói)

Không thể tưởng tượng được, anh không mặc gì cả mà lại cứ thế từ phòng tắm đi ra ngoài, tuy rằng dáng người cùng màu da của anh thì không có chỗ nào để chê hết. . . . . . .

Đàm Dịch Khiêm híp lại đôi mắt ranh mãnh quan sát cô vợ mình, “Đến bây giờ rồi mà em còn xấu hổ nữa sao?”

Hạ Tử Du len lén nhìn về phía người nào đó qua khe hở những ngón tay nói, “Anh là cái đồ lộ liễu không biết ngượng, mau mặc quần áo vào đi! !”

Sở dĩ Đàm Dịch Khiêm để mình trần đi ra ngoài là bởi vì không có tìm thấy cái áo ngủ của mình để ở trong phòng, ngẫm nghĩ cả hai cũng là vợ chồng rồi có gì đâu cần phải che giấu, cho nên anh trực tiếp cứ để thế mà đi ra ngoài. Anh vốn nghĩ người phụ nữ của mình hẳn đã sớm quen thuộc cơ thể của mình rồi chứ, cũng không thấy có gì bất ổn, nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ xấu hổ đó của cô, anh ngược lại càng thêm có húng thú muốn trêu chọc cô.

Đàm Dịch Khiêm lập tức đi về phía Hạ Tử Du, trên môi nở nụ cười tinh quái nói, “Bà xã, anh không tìm thấy cái áo ngủ đâu cả, hay em giúp anh tìm thử xem nó ở đâu.”

Hạ Tử Du vươn tay chống đỡ lồng ngực Đàm Dịch Khiêm, “Được, em sẽ đi tìm cho anh, anh đừng dựa vào em gần quá như vậy á . . . .” Trời ạ, có đôi lúc phụ nữ cũng không thể nào tự chủ được có đúng hay không à. . . . . .

“Bà xã. . . . .”

“Ái, đừng gọi em. . . . . .”

Thốt xong câu đó, Hạ Tử Du liền đẩy Đàm Dịch Khiêm ra rồi vội vàng xông tới tủ treo quần áo trong phòng, nhanh chóng tìm kiếm một phen, rốt cuộc cũng tìm được cho anh cái áo ngủ, cô hấp tấp đưa nó qua cho anh, “Nhanh mặc vào đi!”

“Bà xã, hay là….Em mặc vào giúp anh đi!”

“Còn lâu em. . . . . .”

Nhưng kế tiếp, Đàm Dịch Khiêm đã kéo Hạ Tử Du vào trong lòng mình, hơi thở hấp dẫn mê hoặc phả lên vành tai cô, “Hay là em muốn nhìn anh như thế này hơn. . . . . .”

“Em mới không có biến thái như anh vậy đâu!”

Không còn cách nào khác, Hạ Tử Du đành phải mặc áo ngủ vào cho Đàm Dịch Khiêm, bởi vì quá mức vội vàng hấp tấp vì thế những chiếc cúc áo cô cài lên cho anh đều nằm cái trên cái dưới, nhưng Đàm Dịch Khiêm vẫn làm thinh không nói gì chỉ mím môi cười nhìn ngắm cô, dáng vẻ cực kì thích thú.

Cuối cùng cũng xong rồi, Hạ Tử Du không nén được thở phào một hơi nhẹ nhõm nói, “Anh có thể đi ngủ được rồi đó, em còn có việc chút . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm ôm eo Hạ Tử Du lại hỏi, “Chuyện gì?”

Hạ Tử Du đưa mắt nhìn sang phòng trẻ có hai đứa con trai cưng của mình đang ngủ, “Hai ông ‘trời con’ của anh có lẽ chút nữa sẽ dậy rồi, em phải đến trông chừng, nếu không bọn chúng dậy không nhìn thấy em sẽ khóc ầm ĩ lên cho mà xem.”

Vào buổi tối, cô đều phải cho hai đứa bú sữa rồi mới chịu ngủ, ngủ đến nửa đêm là phải rời giường cho chúng bú thêm lần nữa, cũng may hai đứa nhỏ này an uống đều theo đúng giờ giấc chứ bằng không sẽ làm cho cô thấy rất khó khăn khi chăm sóc chúng.

Đàm Dịch Khiêm hôn lên gò má Hạ Tử Du một cái, thật hiếm thấy anh không hề gây rối mà còn gật đầu dịu dàng nói, “Vậy anh đi ngủ đây, mau sớm về ngủ với anh!”

“Dạ.”

Tối nay đột nhiên Đàm Dịch Khiêm ngoan ngoãn như thế, thực khiến Hạ Tử Du có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng thật sự vô cùng hài lòng, nếu như ứng phó hết anh rồi tới ứng phó đám con của anh nữa, có lẽ tinh thần và thể lực của cô cũng không thể trụ nổi được như thế. . . . . .

——-

Sáng hôm sau, Hạ Tử Du cũng như mọi ngày thức dậy, nhớ đến sáng nay ông bà Đàm phải lên máy bay đi Anh, Hạ Tử Du lập tức ngồi dậy liền bước xuống giường.

Lúc Hạ Tử Du ngồi dậy mới phát hiện hóa ra Đàm Dịch Khiêm cũng đã dậy rồi. . . .

Theo thời gian làm việc trước giờ của Đàm Dịch Khiêm, lúc này hẳn là anh vẫn còn đang ngủ, Hạ Tử Du thấy vô cùng nghi hoặc. Ngay lúc này cửa phòng được mở ra, bóng dáng cao lớn tuấn tú của Đàm Dịch Khiêm đang đi vào.

Hạ Tử Du hỏi, “Ông xã, sao hôm nay anh dậy sớm vậy?”

Đàm Dịch Khiêm thản nhiên trả lời, “Đưa ba mẹ lên máy bay.”

Hạ Tử Du ngại ngùng nói, “Ba mẹ chồng đã lên máy bay rồi á? Ối. . . . Vậy mà em cũng ngủ quên mất.”

Đàm Dịch Khiêm đi tới ngồi xuống mép giường, cười nhẹ nói, “Không sao, em không có sức rời giường hai ông bà ngược lại càng vui thích đấy.”

Sắc mặt Hạ Tử Du lập tức nhuốm đỏ, khó xử nói, “Anh phải nên gọi em dậy chứ.”

Đàm Dịch Khiêm hôn nhẹ lên môi cô, “Ngoan, mặc quần áo vào lại tử tế đi, anh xuống lầu đợi em.”

“Dạ.” Nhìn Đàm Dịch Khiêm đi ra khỏi cửa phòng, Hạ Tử Du mới phát giác ra mấy ngày nay Đàm Dịch Khiêm có cái gì đó rất kì quái.

Dường như, mấy đêm gần đây anh không hề chạm vào người cô, lại còn tự mình đi ngủ rất sớm. . . .

Tối hôm qua nhìn thấy bộ dáng cuồng sắc tình đó của anh, cô còn tưởng rằng mình sắp phải phục vụ cho đại gia rồi, ai ngờ tối hôm qua anh lại đi ngủ sớm hơn mọi ngày mà suốt cả đêm còn rất an phận. . . . .

Còn nữa, biết lúc này cô sắp thay quần áo lại còn biết điều tránh đi xuống dưới lầu trước, cái này. . . . Hình như rất không giống với phong cách của Đàm đại nhân nhà mình ấy nhỉ!

Nghĩ thì nghĩ, nhưng Hạ Tử Du vẫn nhanh chóng thay xong quần áo rửa mặt chải đầu xong đâu đó, kế tiếp đi sang phòng hai đứa con trai xem qua một chút.

Nhưng không ngờ khi đi tới mới phát hiện hai đứa con trai bảo bối của mình không hề nằm ở trong nôi, đoán rằng có thể sáng nay Đàm Dịch Khiêm đã bảo người làm bế hai đứa nhỏ ra ngoài chơi rồi, Hạ Tử Du dùng tốc độ nhanh nhất chạy ngay xuống lầu.

“Ông xã, ông xã. . . . .”

Hạ Tử Du sốt ruột mà hô hoán lên, vừa bước xuống bậc thang lầu lại đúng lúc nhìn thấy bà Hạ và dì Lưu mỗi người tay bế một đứa nhỏ đang dỗ dành chúng.

Hạ Tử Du thở nhẹ ra cũng đồng thời vui sướng hỏi, “Mẹ, dì Lưu. . . . Sao mọi người lại ở đây?”

Bà Hạ nghiêng đầu lại, trên khuôn mặt vẫn là nụ cười từ ái nói, “Vừa sáng sớm nay Dịch Khiêm đã đón mẹ đến đây.”

Hạ Tử Du sửng sốt, “Hả?”

Lúc này, Đàm Dịch Khiêm từ lầu hai đi xuống, trên người mặc một bộ quần áo nhẹ nhàng màu trắng, đi phía sau anh là một người hộ vệ đang xách theo vali hành lý.

Hạ Tử Du hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra, sững sờ gọi, “Ông xã. . . .”

Đàm Dịch Khiêm đi tới ôm Hạ Tử Du vào người dịu dàng hỏi, “Bà xã, ăn sáng chưa hả?”

“Chưa. . . . .”

“Anh cùng ăn với em.”

Vừa nói xong Đàm Dịch Khiêm ôm eo Hạ Tử Du đi tới hướng phòng ăn.

Hạ Tử Du vội quay đầu nhìn mẹ mình nói, “À mẹ, mẹ ngồi chơi một lát đi ạ, con dùng xong bữa sáng rồi lên nói chuyện với mẹ.”

Bà Hạ mỉm cười gật đầu.

Lúc đi vào phòng ăn, Hạ Tử Du nghi ngờ hỏi, “Ông xã, hôm nay anh không đến công ty sao, sao lại ăn mặc như thế này?”

Đàm Dịch Khiêm thản nhiên trả lời, “Hôm nay có việc riêng.”

“Việc riêng gì cơ?” Đột nhiên nghĩ đến mới vừa rồi hộ vệ có xách theo một cái vali hành lý, Hạ Tử Du lo sợ không yên hỏi, “Không phải là anh lại muốn đi công tác nữa chứ?”

Trời à, ba mẹ chồng đều đã đi sang Anh rồi, nếu như anh cũng đi công tác, vậy có một mình cô ở trong căn nhà này chẳng phải là buồn chán đến chết hay sao. . . . .

Đàm Dịch Khiêm bình tĩnh trả lời, “Ừm.”

Nghe Đàm Dịch Khiêm nói như vậy, Hạ Tử Du lập tức không còn hăng hái muốn dùng bữa sáng nữa, cô chán nản ngồi phịch xuống trên ghế dựa cạnh bàn ăn, mím môi nói, “Mọi người ai cũng có thể mượn cơ hội để đi chơi, chỉ có một mình em là phải ở lại trông nhà, chẳng có chút công bằng nào cả.”

Đàm Dịch Khiêm mỉm cười nói, “Vậy em muốn công bằng như thế nào?”

Hạ Tử Du lên án nói, “Hừ, nói tới mới nói, anh còn chưa có dành thời gian cho tuần trăng mật chân chính của chúng ta nữa đấy! Lần đi chơi gần đây nhất, cũng chỉ có lần anh lừa em đi kết hôn thôi, mặc dù có ở lại Male chơi mấy ngày, nhưng đó không được tính là tuần trăng mật chính thức đâu!”

Thật lòng thì cô cũng không muốn nhắc tới chuyện cũ làm gì, dẫu sao công việc của anh đều luôn rất bận, cô cũng không thể nào bỏ lại con không lo, cả hai đương nhiên là không thể nào cũng đi đến thế giới chỉ có hai người được. Nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt. . . . Là sinh nhật của cô, cô không yêu cầu xa vời để anh sẽ biết ngày sinh nhật của mình, cũng chỉ hi vọng có thể giống như thường ngày mỗi ngày đều có thể nhìn thấy anh, cùng anh gần gũi ở bên nhau. Nếu anh đi công tác rồi, trong căn nhà lạnh lẽo vắng ngắt này còn lại chỉ có mỗi một mình mình mà thôi, cô sẽ cảm thấy rất cô đơn và tủi thân.

loading...

Đàm Dịch Khiêm muốn lên tiếng giải thích, “Bà xã. . . . . .”

Hạ Tử Du giận dỗi đứng bật dậy, “Được rồi, được rồi. . . . .Anh chỉ cần nói cho em biết là anh phải đi mấy ngày thôi, em ngoan ngoãn ở nhà đợi anh về là được.” Dù cho không vui nhưng cô cũng phải tôn trọng anh, cô là vợ của anh thì phải biết thông cảm cho anh.

Đàm Dịch Khiêm cũng đứng dậy theo, nhỏ giọng từ tốn nói, “Theo tình hình này mà đoán, có lẽ là mười ngày hay nửa tháng gì đó!”

“Cái gì? Mười ngày hoặc nửa tháng á?” Hạ Tử Du vừa nghe xong trong lòng chợt cảm thấy uất ức cực độ, “Đàm Dịch Khiêm, anh chỉ giỏi bỏ rơi em mà thôi, hừ, đi đi, đi đi. . . . .Cũng khỏi cần nói mấy lời căn dặn gì đó, em tự biết rồi, phải ngoan ngoãn ở nhà nha, không được đi lung tung khắp nơi. . . . .”

Nhìn khuôn mặt tức giận của Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm không nén được nhếch môi nở nụ cười.

Ngay sau đó Hạ Tử Du lại ngồi phịch xuống cạnh bàn ăn, cầm lấy miếng bánh mì nướng người giúp việc mới vừa dọn lên cắn một cái rồi nhai ngấu nghiến.

Hạ Tử Du vốn nghĩ rằng Đàm Dịch Khiêm sẽ dài dòng nhắn nhủ vài ba tiếng, ai ngờ Đàm Dịch Khiêm cứ như vậy xoay người bỏ đi một mạch.

Khóe mắt nhìn thấy bóng lưng Đàm Dịch Khiêm thực sự rời đi, Hạ Tử Du càng thêm dùng sức ngấu nghiến miếng bánh mì nướng trong tay, miệng thì lầm bầm nói, “Cả ngày cứ nói thương yêu mình nhất, không nỡ xa mình. . . . . Bây giờ nói đi là đi ngay, hừ! Đàm Dịch Khiêm, em chán ghét anh nhất, anh tốt nhất đi luôn đi đừng trở về nữa, còn lâu em mới thèm nhớ tới anh!”

Hạ Tử Du vẫn chưa gặm hết miếng bánh mì nướng, trong đầu liền nghĩ tới Đàm Dịch Khiêm đi công tác lần này thời gian có thể kéo dài tới mười ngày nửa tháng, cô liền không đành lòng, vội bỏ lại miếng bánh mì nướng đứng bật dậy chạy tới phòng khách.

Quả nhiên Đàm Dịch Khiêm đã không còn ở trong phòng khách nữa, hai mắt Hạ Tử Du không kiềm được mà đỏ hồng lên bước tới ngưỡng cửa.

Cả hai kết hôn bấy lâu nay anh chưa từng rời khỏi nhà như vậy, nay đột nhiên nói phải đi công tác lâu như thế, sao cô có thể chịu được chứ. . . .

Trong tầm mắt, là chiếc xe đang đỗ ở ngoài cửa lớn biệt thự, bóng dáng cao to của Đàm Dịch Khiêm đang đứng bên cạnh xe, hộ vệ thì đang đem hành lý bỏ vào cóp sau xe.

“Tử Du. . . . .”

Giọng của bà Hạ lúc này bất ngờ vang lên.

Hạ Tử Du thu lại ánh mắt đang nhìn ở trên người Đàm Dịch Khiêm, xoay người đi tới gấn mẹ mình, “Mẹ. . . . .”

Bà Hạ trông thấy tâm tình Hạ Tử Du có vẻ chán nản cùng hốc mắt ửng hồng, không dằn được lo lắng nói, “Đứa nhỏ ngốc, có phải là không đành lòng hay không?”

Hạ Tử Du hít hít mũi nhẹ gật đầu, “Phải đi tới mười ngày nửa tháng đó ạ.”

Bà Hạ cười nhẹ nói, “Không sao, đã có mẹ và dì Lưu thay nhau chăm sóc mấy đứa nhỏ cho tụi con rồi, con và Dịch Khiêm cứ yên tâm mà đi chơi đi. . . .” Bà Hạ cho rằng Hạ Tử Du không nỡ bỏ lại mấy đứa nhỏ ở nhà mà đi chơi.

Hạ Tử Du nghe không hiểu, “Dạ?”

“Hiếm khi thấy Dịch Khiêm có lòng như vậy, gác lại hết mọi công việc bận rộn ở công ty để cùng con đi du lịch cho khuây khỏa như vậy, mẹ thấy cũng rất mừng cho con.”

“Mẹ, mẹ . . . . Mẹ đang nói gì vậy?”

“Bà xã, lên đường thôi. . . . .”

Hạ Tử Du sững sờ ngước mắt lên nhìn tới Đàm Dịch Khiêm giờ phút này đang đi về phía cô.

Đàm Dịch Khiêm đi tới trước mặt Hạ Tử Du, gõ gõ nhẹ lên chóp mũi hơi ửng hồng của Hạ Tử Du, “Đồ ngốc, ông xã sao đành lòng bỏ lại em mặc kệ không lo được. . . . Về sau đừng khóc nhè nữa, khó coi chết đi được.”

“Ông xã. . . . .”

Ngay sau đó, Đàm Dịch Khiêm ôm ngang eo bế Hạ Tử Du lên, “Lên đường thôi bà xã à!”

——-

Mãi đến khi bị Đàm Dịch Khiêm bế ngồi vào trong xe thế nhưng tâm trạng của Hạ Tử Du vẫn còn ngổn ngang trăm mối.

Chừng mười phút sau, Hạ Tử Du ngồi ở trong lòng Đàm Dịch Khiêm mới hoàn hồn lại. . . . . .

Cô hỏi, “Hóa ra, anh không có đi công tác?”

Đàm Dịch Khiêm dịu dàng nhìn vợ yêu, “Hôm nay là sinh nhật của bà xã anh, sao anh có thể nỡ lòng mà bỏ lại bà xã anh ở nhà một mình được chứ?”

“Anh . . . . Anh biết ư?” Hạ Tử Du không thể nào tin nổi.

Đàm Dịch Khiêm thâm tình chân thành nói, “Thời điểm kết hôn, anh đã từng hứa với em, về sau, mỗi một cột mốc quan trọng trong cuộc đời này của em, anh đều sẽ ở bên cạnh và cùng nhau vượt qua với em. . . . . .”

Nghe được những lời nói đầy tình cảm này của Đàm Dịch Khiêm, mũi Hạ Tử Du bỗng cay cay, không sao dằn được cảm động.”Nhưng hôm đó em nghe thư ký anh nói gần đây công việc của anh bận đến nỗi không có thời gian mà, sao anh còn rảnh rỗi để nghỉ phép đi du lịch với em chứ?”

“Muốn lấy lòng bà xã thì không có gì mà giải quyết không được.” Chính khổ cho những nhân viên cấp cao ở công ty kia, có lẽ phải trọc đầu để xử lý những công việc mà anh chưa giải quyết xong.

“Ông xã. . . . .”

Hạ Tử Du lủi vào lòng Đàm Dịch Khiêm ôm siết anh thật chặt, “Anh thật tốt. . . .”

Đàm Dịch Khiêm hôn lên hàng mi dài mơ hồ còn vương ướt nước của Hạ Tử Du, “Vừa mới khóc?”

Hạ Tử Du đánh nhẹ lên người Đàm Dịch Khiêm, “Còn không phải tại anh lừa em sao. . . . Tại em không nỡ xa anh thôi. . . . .”

“Đồ ngốc. . . . .”

“Đúng rồi, mẹ đang ở nhà đó! !”

“Là anh đón mẹ vợ tới đấy, những ngày sắp tới mấy đứa nhỏ ở nhà đã có mẹ vợ và dì Lưu chăm sóc rồi.”

“Hóa ra là anh đã sớm có âm mưu từ trước. . . .”

. . . . . .

Bởi vì ngồi máy bay gia đình, cộng thêm suốt chặng đường đi đều thoải mái hưởng thụ dựa vào lòng Đàm Dịch Khiêm ngủ, vì vậy khi vừa xuống máy bay tinh thần của Hạ Tử Du có vẻ rất sảng khoái.

Đàm Dịch Khiêm không cho cô biết địa điểm nơi đến, bảo là muốn cho cô một niềm vui bất ngờ. Vì vậy, sau khi cô bước xuống máy bay, đứng nhìn cảnh vật quen thuộc chung quanh mà quyến luyến không thôi, hốc mắt ngay lập tức tràn ra nước, nghẹn ngào nói, “Anh đưa em về lại thành phố Y sao. . . . .”

Đàm Dịch Khiêm ôm em cô hỏi, “Em thích không?”

Hạ Tử Du gật gật đầu, “Em rất thích. . . .” Những năm qua, vẫn luôn sống ở nước ngoài, từ lâu cô vẫn rất lưu luyến nơi này, không chỉ vì nơi này từng là nơi mà cô đã lớn lên từ nhỏ, hơn nữa còn là nơi mà họ được quen biết nhau. (chùi ui, nhớ làm gì cái nơi đã khiến mình đau khổ hở pé)

Đàm Dịch Khiêm dắt tay Hạ Tử Du nói, “Đi thôi. . . . . .”

. . . . . .

Khách sạn ‘Tứ Quý’ vẫn như cũ không hề có gì thay đổi. Đứng tại nơi này, tất cả những gì đã từng xảy ra trong quá khứ đều lần lượt hiện rõ ràng ra ở trước mắt.

Cô đã từng rất sợ hãi khi nghĩ đến nơi này, vì mỗi lần hồi tưởng lại đều thấy đau đớn và không muốn nhìn lại quá khứ. Nhưng hôm nay, những ký ức đó theo hạnh phúc kéo tới mà biến thành một hồi ức thật tốt đẹp trong đầu cô. . . . .

Phòng 1618. . . .

Hạ Tử Du sững sờ liếc nhìn quanh bốn phía, ngỡ ngàng hỏi, “Không ngờ chẳng có gì khác so với những gì trong ký ức của em cả!”

Đàm Dịch Khiêm đóng cửa phòng lại bình tĩnh nói, “Thời gian qua, anh vẫn luôn cho giữ lại căn căn phòng này.”

Hạ Tử Du xoay người lại nhìn anh hỏi, “Tại sao?”

Đàm Dịch Khiêm trầm giọng nói, “Vì anh nghĩ rằng, đây là nơi có ý nghĩa kỷ niệm nhất của chúng ta.”

Nhớ lại dĩ vãng, Hạ Tử Du bỗng rũ xuống rèm mắt, “Trước kia anh thật là xấu. . . .”

Đàm Dịch Khiêm vòng hai tay lên ôm trọn lấy cô, “Cho nên anh mới hỏi em bây giờ có còn sợ anh hay không?”

Hạ Tử Du từ từ ngước mắt lên, ngóng nhìn sâu vào mắt Đàm Dịch Khiêm một hồi lâu, sau đó kiên định nói, “Em không sợ. . . . Bởi vì em biết, nửa cuộc đời về sau anh sẽ bù đắp cho em.”

Đàm Dịch Khiêm yêu thương hôn lên trán cô, nhẹ nhàng kéo cô lại ôm vào trong lòng nói, “Những năm không có em ở bên cạnh anh, anh cũng vẫn thường một mình lui tới nơi này.”

Hạ Tử Du nhỏ giọng lí nhí nói, “Không phải là nhớ em chứ?”

Đàm Dịch Khiêm âu yếm nâng cằm Hạ Tử Du lên, “Em nói xem! !”

Nhìn gương mặt điển trai nồng nàn tình cảm của Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du cảm thấy ngọt ngấy đến tận đáy lòng cười nói, “Đúng là như vậy rồi!”

“Em mệt chưa, có muốn đi ngỉ một chút hay không?”

“Em không ngủ được. . . .” Hiện cô đang bị vây trong trạng thái vui mừng cực độ thì làm sao mà ngủ được.

“Vậy anh trò chuyện với em một lúc, ngày mai chúng ta còn đi đến một nơi nữa.”

Hạ Tử Du đột nhiên ngước mắt đưa tay ra trước mặt Đàm Dịch Khiêm, “Ông xã, nếu anh biết hôm nay là sinh nhật em rồi . . . . Vậy quà sinh nhật của em đâu?”

Cô vẫn ngây thơ giống như một đứa con nít không lớn, thật khiến người yêu thích, nhìn cô thế này Đàm Dịch Khiêm không khỏi mê mẫn, mấy giây sau mới trả lời, “Em nhìn sang đầu giường xem. . . . .”

Hạ Tử Du liếc mắt nhìn tới đầu giường, ngay lập tức trông thấy có vô số hộp quà nằm ở trên đó.

“Oa. . . . .”

Buông Đàm Dịch Khiêm ra, Hạ Tử Du nhảy nhào lên giường, cầm lên từng món quà được đóng gói rất tinh xảo xinh đẹp, “Tại sao ở đây lại có nhiều quà như thế hả?” Hạ Tử Du đếm rồi lại đếm, những hộp quà lớn nhỏ có chừng 28 phần, hình như vừa đúng với số tuổi của mình. . . . .

Đàm Dịch Khiêm cười nhạt không nói.

Hạ Tử Du cảm động hỏi, “Ông xã, những món quà sinh nhật từ nhỏ đến lớn anh đều bồi thường hết một lần cho em sao?”

“Em mở ra xem đi. . . .”

“Dạ.”

Vui thích mà cầm lên những gói quà, ngay sau đó Hạ Tử Du mở ra từng món một. . .

Những món quà đó đều là dựa theo từng thời gian độ tuổi của cô ấy mà mua, mỗi một món quà lần lượt được mở ra đều làm cô nhớ lại tuổi ấu thơ của mình, khiến tâm trạng cô giờ phút này bùi ngùi xúc động vô hạn. . . . . .

Cho đến khi tới lượt mở món quà thứ 28, cô nín thở mà mở nó ra. . . . .

Vốn tưởng rằng từ những niềm vui bất ngờ mà nãy giờ anh mang đến cho mình, thì trong món quà ở lần cuối cùng này chắc chắn anh sẽ còn tạo cho cô nhiều vui mừng ngạc nhiên hơn nữa. Nào ngờ, khi món quà ấy được mở ra lại làm cho cô sửng sốt không ít, “Nước hoa?”

Hạ Tử Du cầm lên chai nước hoa nghi ngờ nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm, “Anh biết em không thích xài nước hoa mà.”

Đàm Dịch Khiêm ngồi xuống mép giường, ôm Hạ Tử Du vào lòng nói, “Em nhìn kỹ lại xem . . . . .”

Trên lọ nước hoa tinh xảo là nhãn hiệu ‘DX-2’. . . . . .

Hạ Tử Du lập tức tỉnh ngộ, “Anh. . . . .”

Ngay sau đó, Đàm Dịch Khiêm kéo cô ngã nhào xuống giường. . . .

“Á . . . .”

Anh khàn giọng thì thào nói, “Bà xã, đến lượt em cho anh niềm vui bất ngờ rồi.”

. . . . . .

Sau khi xong chuyện Hạ Tử Du mới biết, sở dĩ hai ngày trước Đàm đại nhân đây an phận thủ thường đó cũng chỉ là —— Để bảo tồn thực lực!

Mục lục
loading...