Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 238


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 238: Cực Hạn Cưng Chiều & Lòng Dạ Nhỏ Nhen

Áo cưới của Hạ Tử Du là do nhà thiết kế người Mỹ gốc Hoa nổi tiếng VeraWang thực hiện, không chỉ phù hợp với đường cong của người Phương Đông, vì phối hợp với cái bụng mang thai bốn tháng đã nhô lên của cô, nhà thiết kế VeraWang còn cố ý tạo những nếp uốn mềm mại trên eo, nhìn vào cô cứ như người không có mang thai, những đường cong lung linh lộ rõ.

“Ông xã, cái này nhìn có đẹp không!”

“Đẹp lắm.”

“Còn cái này thì sao?”

“Cũng rất đẹp.”

Hạ Tử Du đang nhấc làn váy cưới trắng tinh nghe thế không nhịn được mà nhíu mày, “Cái nào anh cũng bảo là đep, vậy thì em chọn cái nào?”

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy, ôm cô vợ xinh đẹp đang bĩu môi vào lòng, “Vậy cái này đi. . . . . . Dù sao thì bà xã anh đã xinh đẹp sẵn rồi, mặc cái nào cũng xinh đẹp hết.”

Cô bị anh khen đến mức xấu hổ, “Đáng ghét. . . . . .”

Lúc hai vợ chồng còn đang chàng chàng thiếp thiếp thử đồ trong căn phòng rộng lớn tại nhà họ Đàm, thì cánh cửa bị đẩy ra có một bóng dáng phụ nữ bước vào.

Người đến là Đàm Tâm, nhìn thấy hình ảnh Dịch Khiêm đang ôm hôn Hạ Tử Du, Đàm Tâm lập tức bước lùi ra khỏi phòng, lúng túng nói, “Ôi, thật ngại quá, chị cứ tưởng chỉ có một mình Tử Du ở trong này. . . . . .”

Hạ Tử Du vội vàng đẩy Đàm Dịch Khiêm ra, hỏi nhưng không chắc chắn, “Là chị anh, chị ấy về rồi sao?”

Đàm Dịch Khiêm chẳng ngại ngần gì vẫn ôm Hạ Tử Du vào lòng, “Vào đi!”

Giây tiếp đó, Đàm Tâm xuất hiện trong tầm mắt của Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du lễ phép lên tiếng chào hỏi, “Chị Tâm.”

Nhìn thấy dáng vẻ Hạ Tử Du mặc áo cưới, đầu tiên là Đàm Tâm bị dáng vẻ xinh đẹp lúc này của Hạ Tử Du làm cho kinh ngạc, ngay sau đó lại sững sờ nhìn bộ váy cưới hở vai ưu nhã trên người Hạ Tử Du.

Đôi lông mày anh tuấn của Đàm Dịch Khiêm nhíu lại, “Chị về rồi?”

Lúc này ánh mắt ngỡ ngàng vẫn không rời chiếc áo cưới của Đàm Tâm biến mất, chậm rãi nói, “Ừ, vưa mới xuống máy bay.”

Đàm Dịch Khiêm hờ hững hỏi, “Có thu hoạch được gì không?”

Khuôn mặt Đàm Tâm khó giấu được vẻ buồn bã rũ rèm mi cong xuống, “Chị ở lại Riyadh gần một tháng, anh ấy vẫn không chịu gặp chị.”

Mọi người ở đây đều biết anh ấy mà Đàm Tâm đang nói đến là ai . . . . .

Giọng điệu của Đàm Dịch Khiêm như vừa an ủi nhưng lại hàm ý như có điều nhắc nhở cho Đàm Tâm nhận biết, “Tính cách của cậu ấy chị biết rất rõ.”

Dường như rất uất ức, giọng nói của Đàm Tâm đột nhiên trở nên nghẹn ngào, “Chị biết. . . .Chị biết rất rõ . . .Chị biết rất rõ là bây giờ anh ấy không yêu chị, cũng không vui khi gặp chị, nhưng mà chị không bỏ được . . .Dịch Khiêm, chị không thể nào buông tay được. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nói, “Chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng.”

Cả người dựa lên tường, nước mắt đã trượt ra khỏi hốc mắt của Đàm Tâm, giọng cô càng thêm buồn bã, “Chị biết rất rõ không thể miễn cưỡng được, cho nên chị đã rất cố gằng khiến anh ấy yêu chị, nhưng mà tại sao anh ấy lại lạnh lùng với chị như thế, ngay cả một cơ hội nhỏ nhoi cũng không cho chị?”

Đàm Dịch Khiêm nghiêm mặt nhìn Đàm Tâm.

Hạ Tử Du đúng lúc này vỗ nhẹ vào Đàm Dịch Khiêm, “Để em nói chuyện với chị ấy một lát, anh không phải là còn chuyện ở công ty cần giải quyết à?

Đàm Dịch Khiêm dường như cũng chẳng có hứng thú tham giam vào chuyện tình cảm này, anh hôn nhẹ lên trán Hạ Tử Du, “Được, ở nhà phải để ý cẩn thận, chiều anh sẽ về sớm với em.”

Hạ Tử Du cười ngọt ngào, “Dạ.”

Ngay sau đó Đàm Dịch Khiêm đi ra ngoài.

Đàm Tâm đưa tay lau đi nước mắt đang vòng quanh hốc mắt, áy náy, “Thật xin lỗi, em và Dịch Khiêm cũng sắp kết hôn rồi, lúc này chị không nên mang chuyện tình cảm của mình ra để khiến hai người cảm thấy xui xẻo.”

Hạ Tử Du đi tới bên cạnh Đàm Tâm, nhẹ nhàng dìu cả người mềm nhũn của Đàm Tâm, cô lo âu hỏi, “Chị không sao chứ?”

Đàm Tâm sững sờ nhìn Hạ Tử Du, chua xót nói, “Tử Du, em có biết không, chị thật sự rất hâm mộ em khi nhìn thấy dáng vẻ của em khi mặc áo cưới. . . .Có thể cùng người đàn ông mình yêu đi vào thánh đường làm lễ kết hôn, đó đúng là một chuyện hạnh phúc và tốt đẹp biết bao.”

Hạ Tử Du an ủi, “Rồi chị cũng sẽ có một ngày như thế, nhất định sẽ có.”

Đàm Tâm lắc đầu thật mạnh, “Không. . . .Chị mãi mãi sẽ không chờ được ngày đó đến, bởi vì người đàn ông chị yêu cả đời này sẽ không bao giờ lấy chị.”

“Có lẽ Robert không phải là người đàn ông mà ông trời đã sắp xếp cho chị.”

Người Đàm Tâm trượt dọc theo vách tường xuống, cô cắn môi thật chặt, đau khổ nói, “Nếu như anh không phải là người đàn ông mà định mệnh dành cho chị, tại sao lại xui khiếp cho chị và anh ấy gặp nhau?”

Lời nói của Đàm Tâm khiến cho Hạ Tử Du nhớ về quá khứ . . . .

Đúng vậy, khi đó cô cũng đã từng hỏi ông trời, trong lòng cô khi đó cũng trôi nổi không định hướng giống như Đàm Tâm lúc này. . . . . .

Hạ Tử Du cũng cúi người ngồi xuống theo, cố gắng an ủi, “Em tin rằng rồi mọi chuyện sẽ khá hơn thôi.”

Nước mắt Đàm Tâm như trân châu đứt dây từng hạt lăn dài rơi xuống mặt đất, cô nghẹn ngào nói, “Trong những năm qua chị cũng tự an ủi mình như thế. . . . .Chị nói, tất cả rồi sẽ tốt hơn, anh ấy không yêu mình thì mình sẽ làm cho anh ấy từ từ yêu mình, chỉ cần mình có thể giữ vững tình cảm của mình dành cho anh ấy, cuối cùng rồi cũng sẽ có một ngày khiến anh ấy cảm động . . . .”

Hạ Tử Du không nói gì, bởi vì cô hiểu được trong chuyện tình cảm người ngoài cùng lắm chỉ có thể đồng cảm chứ không giúp gì được.

Đàm Tâm đột nhiên níu lấy cánh tay Hạ Tử Du, cô khẩn cầu nói, “Tử Du, chị biết quan hệ của em và anh ấy rất tốt, chị có thể nhờ em nói vài lời với Robert giúp chị được hay không . . . .Chị không ép anh ấy nhất định phải ở bên chị, nhưng chị hy vọng anh ấy đừng tuyệt tình với chị như thế, ít nhất hãy cho chị một cơ hội để chị sống chung với anh ấy, cho dù là một ngày, một tháng. . . .Nếu như có được cơ hội này rồi mà anh ấy vẫn thờ ơ với chị như cũ thì chị sẽ không dây dưa với anh ấy nữa đâu. . . . . .”

Hạ Tử Du do dự, “Chị Tâm, em. . . . . .”

Đàm Tâm khẩn trương nắm chặt tay Hạ Tử Du, “Có phải em vẫn còn trách chị trước kia đã đối xử rất tồi tệ với em không?”

“Không phải, chị Tâm. . . . . .”

Một Đàm Tâm từ trước đến nay vẫn vênh váo tự đắc thế nhưng giờ phút này lại khiêm nhường nói, “Chị van xin em hãy giúp chị một lần . . . Chị biết chắc rằng Robert sẽ nghe lời em nói mà.”

Lời của ĐàmTâm khiến Hạ Tử Du thoáng ngỡ ngàng.

Đàm Tâm nhận ra mình đã nói lỡ lời, vội vàng sửa lại, “Cả em và Dịch Khiêm đều là bạn tốt nhất của anh ấy, nhưng Dịch Khiêm sẽ không nhúng tay vào chuyện của chị và Robert. Cho nên, chị chỉ có thể kỳ vọng vào em sẽ giúp chị thôi . . . . . Chị mong em có thể thuyết phục Robert đồng ý ở chung với chị một thời gian, cho dù kết quả có như thế nào đi chăng nữa, chị sẽ mãi mãi biết ơn em.”

“Em. . . . . .”

“Chị van xin em đấy, Tử Du. . . . . .”

“Chị Tâm, không phải là em không muốn giúp chị , nhưng mà chuyện tình cảm. . . . . .” Cô thật sự rất muốn làm gì đó để giúp Đàm Tâm, bởi vì lúc này Đàm Tâm cũng đang phải chịu đựng nỗi đau đớn mà cô đã từng trải qua, cô không đành lòng nhìn thấy Đàm Tâm như thế.

Thấy Hạ Tử Du khó xử cùng cự tuyệt, rốt cuộc Đàm Tâm cũng từ từ buông Hạ Tử Du ra, cả người cô mềm nhũn, dường như trong nháy mắt đã mất hết sạch toàn bộ sức sống.

Không có cách nào để giúp đỡ Đàm Tâm, Hạ Tử Du cảm thấy thật áy náy, “Chị Tâm, hay là em đỡ chị về phòng nghỉ một chút nhé. . . . . .”

Đàm Tâm tựa vào tường, tròng mắt đã không còn tiêu cự ngây ngô nhìn về phía trước, sững người nói, “Chị gặp Robert năm đó 22 tuổi, anh ấy nhỏ hơn chị hai tuổi. . . . . . Lúc chị mới quen với anh ấy, anh ấy thật sự rất thích chị, anh ấy đối với chị rất tốt, biết cách làm cho chị vui, vào ngày sinh nhật chị còn mua quà tặng chị. . . .Chị biết rõ anh ấy là một play boy, chị rất ngốc, vẫn cứ không thể khống chế được bản thân mà tiếp tục lún sâu vào, ngày thứ hai sau khi xảy ra quan hệ với anh ấy, chị còn ngu ngốc mà hỏi anh ấy, bao giờ thì anh ấy có thể cưới chị. . . . Nhưng chị thật không ngờ, anh ấy lại nói với chị, anh ấy cho rằng chuyện tình cảm một khi đã gặp nhau rồi thì cũng có thể chia tay, anh ấy chỉ có hứng thú đối với phụ nữ, nhưng sẽ không bao giờ rung động thực sự với một ai, cho nên, anh ấy không thể nào kết hôn với chị . . . . . .”

Những lời nói ra vào giây phút này như đang tác động đến nơi đau đớn nhất trong lòng cô, Đàm Tâm dừng một chút nuốt sự uất nghẹn xuống rồi nghẹn ngào nói tiếp, “Khi đó chị rất ngây thơ, cứ thế để cho anh ấy đi, chị cho rằng mình có thể buông bỏ rất dễ dàng . . . .Nhưng mà sau đó chị lại có thai. . . . .Vì muốn để anh ấy thấy được chị không phải là một đứa con gái dây dưa đeo bám, chị giấu tất cả mọi người đi làm phẫu thuật phá thai, lúc chị nằm trên bàn mổ, trong đầu chị chỉ luôn nghĩ đến anh ấy. . . . . .Năm thứ ba sau khi chị và anh ấy chia tay, chị có đi tìm anh ấy, lúc đó bên cạnh anh ấy đã có bạn gái mới, chị rất đau khổ, đau khổ bởi vì anh ấy đã hoàn toàn quên mất chị. . . . Mấy năm sau đó, chị không còn dám đi tìm anh ấy nữa, chị đã tự an ủi bản thân mình rằng anh ấy là một kẻ đào hoa lạm tình, cả đời này anh ấy sẽ không thật lòng với một người phụ nữ nào cả, nhưng cho đến khi chị gặp lại anh ấy ở Male lần nữa. . . . . .”

Trí nhớ của Hạ Tử Du bắt đầu hoạt động.

Lúc này nhớ lại, lúc Robert và Đàm Tâm gặp nhau ở Male, hình như cũng là lúc cô gặp lại Đàm Dịch Khiêm.

“Chị vẫn nghĩ rằng cả đời này anh ấy sẽ không yêu bất kỳ người phụ nữ nào cả, cho nên dù không cam lòng nhưng chị vẫn cam chịu, chị luôn nghĩ, dù cho là cả đời này thì chị vẫn sẽ chờ đợi anh ấy, chị đều cam tâm tình nguyện. . . . Nhưng chị lại không ngờ rằng, khoảnh khắc gặp lại nhau ở Male ấy, lại khiến cho chị hiểu rõ rằng trong lòng anh ấy giờ đây đã có người mà anh ấy yêu sâu đậm. . . . . .”

Hạ Tử Du cũng đã nhớ ra, lúc đó hình như Robert còn đang say đắm với Đan Nhất Thuần, nhưng mà lúc ấy Đan Nhất Thuần đang là ‘bạn gái’ của Đàm Dịch Khiêm . . . . . .

Lời nói của Đàm Tâm khiến cho Hạ Tử Du xúc động không nguôi, nhưng chuyện khiến cho cô rung động nhất chính là chuyện Đàm Tâm vì Robert mà lặng lẽ đi phá thai.

Cô cũng từng cùng Đàm Dịch Khiêm mỗi người một ngả, từng trải qua nỗi đau mất con nên cô hiểu được nỗi đau đớn này thấu tận tâm can đến cỡ nào. . . . . .

Nói tới đây, dường như Đàm Tâm cũng không nói được gì nữa, trong đôi mắt nhìn chằm chằm về phía trước chỉ có trống rỗng vô hồn.

——-

Buổi tối.

Hạ Tử Du vẫn còn chìm trong suy nghĩ nên không biết Đàm Dịch Khiêm đã đi vào phòng từ lúc nào.

“Bà xã, đang nghĩ gì đó?”

Cho đến khi chất giọng trầm ấm của Đàm Dịch Khiêm vang lên, lúc này Hạ Tử Du đang ngồi dựa trên giường mới hoàn hồn.

Hạ Tử Du ngẩn ra, “Anh vào lúc nào thế?”

Đàm Dịch Khiêm nâng lên chiếc cằm mềm mại của Hạ Tử Du,, nhẹ giọng nói, “Vừa rồi em có để ý đến anh đâu.”

Hạ Tử Du thành thật nói, ”Em đang suy nghĩ một việc.”

Đàm Dịch Khiêm khẽ nhíu mày, “Đang nghĩ đến chuyện của Đàm Tâm phải không?”

“Anh biết à?”

“Lúc ăn tối hầu như là em không hề động đũa.”

Hạ Tử Du rũ mắt xuống.

Đàm Dịch Khiêm đỡ nhẹ hai vai Hạ Tử Du, “Bà xã, chuyện tình cảm chúng ta không thể giúp được gì.”

“Nhưng mà em cảm thấy bây giờ chị Tâm đang rất tuyệt vọng. . . . . .”

“Cho dù có là như thế đi chăng nữa, chúng ta vẫn không làm được gì cả.”

“Chị ấy mong em có thể thuyết phục Robert để hai người có cơ hội được quay lại ở bên nhau bắt đầu lại một lần nữa.”

Đàm Dịch Khiêm híp mắt hỏi, “Chị ấy còn nói gì với em nữa?”

“Chị ấy cũng không có nói gì khác nữa, nhưng mà. . . . . .” Hạ Tử Du ngước mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm, “Anh biết chuyện Đàm Tâm đã từng vì Robert mà phá thai đúng không?”

Đàm Dịch Khiêm im lặng không nói.

loading...

Hạ Tử Du đột nhiên tức giận nói, “Đàn ông các người đều không có một ai là người tốt cả! !”

Trên gương mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm lúc này giống như một người vô tội tự nhiên bị bịt kín một lớp tro bụi xám xịt.

Hạ Tử Du bi thương nói, “Đàn ông các người toàn là những kẻ ham vui nhất thời, nhưng lại không bao giờ nghĩ đến hậu quả mà mình để lại cho phụ nữ, ghê tởm hơn nữa đó chính là sau khi các người gây ra xong những chuyện này thì lại luôn có cái vẻ tự cao hóng hách.”

Đàm Dịch Khiêm cố gắng biện giải cho mình, “Bà xã, chuyện này. . . . . .”

Không thèm suy nghĩ, Hạ Tử Du vung tay đánh liên tục lên người Đàm Dịch Khiêm, “Anh cũng là một tên bại hoại!” Tuy bây giờ cô đang ở bên cạnh anh nhưng điều đó cũng không có nghĩa là những đau khổ trước kia cô có thể hoàn toàn quên được.

Anh là đàn ông, anh vĩnh viễn không thể tự mình thử trải nghiệm qua cái loại cảm giác đau khổ khi người phụ nữ mang thai hoặc phá thai nhưng lại bối rồi vì không có người mình yêu thương ở bên cạnh. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm ôm nhẹ Hạ Tử Du đang cần xả strees vào trong ngực, “Ừ, là anh hư. . . . . .” Cuộc đời này anh thực sự đã nợ cô quá nhiều. . . . . .

Hạ Tử Du tựa vào trong ngực Đàm Dịch Khiêm, dần dần yên tĩnh lại.

Đàm Dịch Khiêm hôn lên viền mắt hơi ửng hồng của Hạ Tử Du, đau lòng nói, “Tại sao lại khóc nhè rồi hả?”

Hạ Tử Du quệt nước mắt trên mặt một cách rất trẻ con, kiên cường nói, “Còn lâu em mới khóc. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm buồn cười nhếch môi nói, “Phải, bà xã của anh lòng dạ rất rộng lượng, không có để bụng . . . . . .”

Hạ Tử Du bị lời nói của Đàm Dịch Khiêm chọc cho cười, đem tất cả nước mắt nước mũi lau hết lên bộ âu phục đắt tiền của anh, “Em muốn phạt anh nửa đời sau này không được làm cho em buồn nữa. . . . .Nếu không, nếu không. . . . .Em sẽ dẫn theo ba đứa nhỏ đi đến một nơi mà anh vĩnh viễn cũng không tìm thấy! !”

Đàm Dịch Khiêm nhíu mày, “Nếu em dám làm vậy, thì cho dù là chân trời góc biển anh cũng bắt về cho bằng được! !”

Hạ Tử Du khinh thường quay mặt đi, “Hừ!”

Đàm Dịch Khiêm bật cười nói, “Anh sẽ dùng nửa cuộc đời còn lại của mình để chứng minh anh quan tâm em nhiều đến mức nào.”

Hạ Tử Du quay lại, hài lòng nhìn biểu hiện thỏa hiệp của anh, “Cái này thì còn tạm được. . . . . .”

Đúng lúc này, Đàm Dịch Khiêm đẩy Hạ Tử Du ngã lên giường, “Vậy bắt đầu đi. . . . . .”

“Hả?” Hạ Tử Du nhất thời không phản ứng kịp.

Đàm Dịch Khiêm hôn lên xương vai của Hạ Tử Du, mập mờ long ngóng nói, “Bây giờ anh sẽ dùng ‘nửa người dưới ’ của anh để chứng minh. . . . . .”

“Á. . . . . . Đàm Dịch Khiêm, anh là cái đồ vô lại! !”

. . . . . .

Hôm sau, tại tập đoàn “Đàm thị”.

Trợ lý Anja đi vào phòng làm việc tổng giám đốc, nói với Đàm Dịch Khiêm đang đứng vững vàng trước cửa sổ sát đất, “Tổng giám đốc, cô Đàm đã tới.”

Đàm Dịch Khiêm hờ hững đáp lại, “Ừ.”

Sau đó Anja lui ra ngoài, kế tiếp là Đàm Tâm đi vào phòng làm việc, đứng ở sau lưng Đàm Dịch Khiêm.

Nhìn bóng lưng lạnh lùng nghiêm túc của Đàm Dịch Khiêm, Đàm Tâm nghi ngờ hỏi, “Dịch Khiêm, có chuyện gì mà không thể nói ở nhà?”

Đàm Dịch Khiêm xoay người lại, ánh mắt lạnh lùng nhíu lại đến sít sao, đôi môi mỏng thản nhiên nói, “Chị đã nói gì với cô ấy?”

Đàm Tâm thành thật trả lời, “Chị chỉ mong Tử Du có thể giúp chị thuyết phục Robert.”

Gọng nói của Đàm Dịch Khiêm càng lúc càng lạnh lùng nghiêm nghị, “Chị phải biết là tôi không muốn chị làm thế.”

Tinh thần của Đàm Tâm sụp xuống nhìn Đàm Dịch Khiêm, “Dịch Khiêm, em có biết không, Robert đã đồng ý cưới bốn người phụ nữ mà ba anh ấy sắp đặt, thời gian kết hôn cũng đã định là một tháng sau hôn lễ của em và Tử Du. . . . . . Cả chị và em đều biết sở dĩ Robert đồng ý là bởi anh ấy đã không còn kỳ vọng gì vào tình cảm nữa, trái tim anh ấy đã dành cho Tử Du, cho nên sau khi nhìn thấy em và Tử Du hạnh phúc, thì anh ấy cũng cảm thấy cuộc đời này đối với anh ấy đã không còn ý nghĩa gì nữa. . . . . . Nhưng mà chị không muốn nhìn thấy anh ấy như vậy, chị muốn cho anh ấy biết, dù cho trên đời này không có Hạ Tử Du thì vẫn còn có chị.”

“Dù vậy, chị cũng không cần thiết phải cầu xin cô ấy.”

Đàm Tâm không sợ cố chấp nói, “Nhưng mà ngoài cô ấy ra, trên đời này còn ai có thể thuyết phục được Robert?”

Đàm Dịch Khiêm lạnh giọng cảnh cáo, “Bây giờ cô ấy đang mang thai, tôi không muốn cô ấy phải cả ngày lo chuyện bao đồng! !”

Đàm Tâm cười khẽ, “Em trai à, e rằng là em không muốn Robert thường xuyên liên lạc với Tử Du thôi? Sự đố kỵ của em quả thật không nhỏ . . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm không nói gì, quay đi, ánh mắt lại chuyển đến cảnh trí ở bên ngoài cửa sổ.

Đàm Tâm nhẹ nhàng nói, “Em yên tâm đi, chị sẽ không nói gì với cô ấy cả, mãi mãi cô ấy sẽ không bao giờ biết được chuyện Robert yêu cô ấy. . . . . .”

Dứt lời, Đàm Tâm xoay người bỏ đi.

Đột nhiên Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng thốt lên, “Chuyện Robert tôi sẽ giải quyết ổn thỏa thay chị, chị đừng làm phền cô ấy nữa!”

“Chị biết rồi.”

Đàm Tâm tiếp tục bước đi.

Cho đến khi trong căn phòng làm vệc rộng lớn chỉ còn có mỗi Đàm Dịch Khiêm thì trong tâm trí anh lại hiện lên hình ảnh mà anh vẫn luôn ghi nhớ ở tận đáy lòng. . . . . .

Vào ngày anh thắng được Kim Trạch Húc và đến tìm cô, tâm trạng cô lúc đó rất kích động, vào thời điểm cô khốn đốn bất lực, cô đã gọi điện thoại cho Robert. . . . . .

Anh vẫn nhớ như in những gì cô nói với Robert lúc đó ——

Robert? Anh đang ở đâu. . . . .Anh đừng bỏ em lại một mình ở chỗ này, em muốn anh đưa em về Riyadh. . . . .Có được hay không. . . . . .

Đó là lần đầu cảm tiên anh nhận ra được sự lệ thuộc và tín nhiệm của cô dành cho Robert, đó cũng là lần đầu tiên anh cảm thấy rất sợ hãi . . . . . .

Anh sợ, anh sẽ mất cô. . . . . .

. . . . . .

Bình thường Đàm Dịch Khiêm về nhà đều là buổi chiều, nhưng hôm nay lại về nhà vào giữa trưa.

“Con gái cưng, hôm nay là Chủ nhật, từ sáng đến giờ con đã làm gì rồi?” Sau khi Đàm Dịch Khiêm đưa cặp tài liệu cùng chìa khóa xe cho người giúp việc, liền ôm lấy Liễu Nhiên đã chạy từ trong phòng khách ra chờ anh.

“Dạ, bà nội dẫn Ngôn Ngôn ra vườn hoa chơi ạ.”

“Mẹ không chơi với con à?”

“Dạ, mẹ đang ngủ ở trên lầu.”

Ngủ? Đàm Dịch Khiêm hoài nghi hỏi, “Cả ngày nay mẹ không chơi với con sao?”

“Có ạ, nhưng mà lúc chín giờ hơn mẹ lại đi ngủ rồi ạ!”

Đàm Dịch Khiêm nhìn đồng hồ đeo tay. Mười một giờ rưỡi rồi!

Ngủ thẳng từ chín giờ sáng cho đến mười một giờ rưỡi? Cũng không phải là quá lâu, nhưng mà hình như cô không có thó quen ngủ giờ này dù rằng hiện tại đang mang thai rất thích ngủ.

Bỗng chốc tim anh đập thình thịch cùng với nỗi bất an tràn ngập trong lòng, Đàm Dịch Khiêm thả Liễu Nhiên xuống, nhẹ giọng nói, “Ba lên lầu xem mẹ thế nào, con ngoan ngoãn chơi ở dưới này, buổi trưa ba ăn cơm với con.”

Liễu Nhiên vỗ tay đồng ý ngay với ba mình, “Được ạ.”

Đàm Dịch Khiêm không yên tâm đi đến tầng hai bây giờ là phòng ngủ của cô.

Đi tới trước cửa phòng, anh gõ nhẹ lên cửa một cái.

Anh kiên nhẫn đợi mấy giây, thì phát hiện ra bên trong có tiếng động nhưng lại không có ai mở cửa.

Anh lại gõ một lần nữa, cửa phòng đang khép hờ từ tử mở ra.

Đàm Dịch Khiêm đi vào, lên tiếng gọi theo thói quen, “Bà xã. . . . . .”

Hạ Tử Du đang gọi điện thoại, hiển nhiên là không phát hiện ra sự có mặt của Đàm Dịch Khiêm.

Hạ Tử Du ngồi trên ghế sofa cười nói vui vẻ, “Dạ, em sẽ chăm sóc mình thật tốt mà, anh cũng thế nhé. . . . . . Ha ha, hai em bé trong bụng cũng rất nghe lời em, anh không cần lo lắng cho em đâu. . . . . . Được, bái bai!”

Hạ Tử Du để điện thoại di động xuống, lúc này mới nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm đã đứng đằng sau cô không biêt từ lúc nào.

“Ối, ông xã, sao anh về sớm thế?”

Hạ Tử Du đứng dậy, hơi giật mình kinh ngạc khi nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm lúc này.

Đàm Dịch Khiêm ôm cô, dịu dàng nói, “Sao, không thích anh về sớm với em à?”

Hạ Tử Du ôm chặt lấy cổ Đàm Dịch Khiêm, “Đâu có, chỉ là không ngờ đến buổi trưa mà anh lại có thời gian về với em thôi. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm dịu dàng nói, “Công ty không có việc gì nhiều, nên anh muốn ở bên em và con nhiều hơn.”

Hạ Tử Du dựa vào trong ngực Đàm Dịch Khiêm, “Ông xã, bây giờ anh rất ngoan! !”

Đàm Dịch Khiêm đặt cằm mình lên mái tóc trơn mềm của Hạ Tử Du, thương yêu hỏi, “Bà xã, lúc nãy em gọi điện cho ai mà anh vào phòng cũng không hay biết.”

“Robert đó!”

Đàm Dịch Khiêm hơi nhíu mày, “Không phải là anh đã nói chuyện của Đàm Tâm anh sẽ xử lý sao?”

Hạ Tử Du thành thật khai báo, “Em đâu có gọi điện thoại nói chuyện của Đàm Tâm với Robert đâu, là Robert gọi cho em đấy chứ, hỏi thăm tình trạng của em bé và em bây giờ thế nào. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nhíu mày, “Nói chuyện với cậu ta mãi đến hơn hai tiếng đồng hồ?”

Hạ Tử Du bĩu môi lầm bầm, “Này, sao lại giống như điều tra em thế? Còn không phải là do anh hại em tối qua ngủ không ngon sao, khiến em mệt rã người ra, em định đi lên đi ngủ thì đúng lúc Robert gọi điện đến, nói chuyện một lúc thì em quên hết mệt. . . . . .”

Gương mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm sa sầm, “Anh không cho phép em và cậu ta nói chuyện lâu như thế! !”

Hạ Tử Du sửng sốt, “Hả?”

Đàm Dịch Khiêm điểm nhẹ lên cái mũi nhỏ xinh của Hạ Tử Du, trầm giọng nói, “Chồng em lòng dạ rất nhỏ nhen đấy em biết không?”

Mục lục
loading...