Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 234


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 234: Không Chịu Nổi Hấp Dẫn

“Cái . . . . . . Cái gì?”

Thật hiếm thấy, một Đàm Dịch Khiêm luôn luôn khôn khéo trầm ổn nhưng lúc này lại như người ‘chạy xe không’. (ý chỉ đầu óc trống rỗng không làm được việc gì cả)

Hạ Tử Du tựa vào vai Đàm Dịch Khiêm, đôi mắt long lanh nước đầy xúc động, giọng nói hơi trách móc, “Nhìn anh thật ngốc. . . . . .”

Ai có thể nghĩ rằng một Đàm Dịch Khiêm hô mưa gọi gió trên thương trường, làm việc gì cũng bày mưu nghĩ kế, nhưng giờ phút này lại trở thành thành một người có số IQ âm thế này chứ, anh lo lắng nói, “Bà xã, em không sao chứ?”

Cô không nhịn được mà hôn anh một cái, vui vẻ nói, “Bác sĩ nói là em mang thai song sinh.”

Đàm Dịch Khiêm bất động không nhúc nhích, trên gương mặt anh tuấn cũng không hề có cảm xúc gì, chỉ sững sờ mà chằm chằm nhìn cô.

Cô bổ sung thêm nói, “Bởi vì mang thai song sinh, cho nên tử cung của em căng lên dẫn đến những cơn đau co thắt có vẻ nghiêm trọng hơn so với những thai phụ khác. . . . . Nhưng mà, bác sĩ nói tình trạng sức khỏe của em rất tốt, hai em bé cũng rất khỏe mạnh.”

“Là cha của ba đứa nhỏ? Sinh đôi?” Giọng Đàm Dịch Khiêm xúc động lặp lại, cuối cùng thì cũng hiểu được ý nghĩa trong câu nói của của Hạ Tử Du, đầu tiên anh hơi ngẩn ra, sau đó quay phắt lại nhìn Hạ Tử Du, thấy mặt mày cô đều tràn đầy ý cười, trong mắt ánh lên sự vui mừng, lần đầu tiên anh cảm nhận được tim mình rung lên đập thình thịch vì niềm vui đó.

Cô mang song thai, anh sắp làm cha của ba đứa trẻ rồi. . . . . .

Cảm giác này thật kỳ diệu, dường như đây là lần đầu tiên trong cuộc đời anh mới cảm thấy như thế nào là thỏa mãn và vui sướng nhất.

Anh sắp không kiềm chế được nữa rồi, anh muốn hét lên thật to. . . . . .

Cô thấy anh rất lâu cũng chẳng có phản ứng gì, cứ sững người nhìn cô chằm chằm, “Dịch Khiêm, anh làm sao thế?”

Anh giựt mình hoàn hồn, bỗng nhiên nghiêng đầu qua ôm chằm lấy cô áp môi mình lên môi cô.

Anh dùng sức hôn cô, nhưng nụ hôn đó lại mang theo tất cả yêu thương cùng trìu mến. . . . . .

Cô không hiểu rõ là chuyện gì, vỗ vào người anh, “Ưm. . . . . .”

Mấy giây sau anh buông cô ra, sau đó nhấc cô bế lên khỏi trên giường bệnh.

Cả người đột nhiện bị nhấc bỗng lên, Hạ Tử Du hoảng hồn hét chói tai, “Á. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm bế Hạ Tử Du đi qua đi lại mấy vòng trong phòng bệnh, anh không ngừng lẩm bẩm, “Bà xã, em quả thật quá tuyệt vời. . . . . .”

Vợ chồng ông Đàm đang ở ngoài phòng bệnh nghe thấy tiếng động lớn trong phòng lập tức đi đến.

Trong mắt của hai ông bà Đàm lúc này, Đàm Dịch Khiêm đang kích động bế Hạ Tử Du hết ôm lại hôn, hoàn toàn giống một cậu bé trai mới lớn, niềm vui sướng nở rộ hết lên trên mặt.

Trong lúc vô tình Hạ Tử Du nhìn thấy vợ chồng ông Đàm, cô xấu hổ nói, “Mau thả em xuống đ. . . . . .”

Trên mặt hai ông bà Đàm đều là vẻ lờ mờ không hiểu.

Lúc Đàm Dịch Khiêm hôn cô không hề có tí e dè nào khiến mặt cô đỏ hồng lên như tôm chín, vẻ mặt cô cũng ngượng ngùng sượng cứng, “Ba mẹ anh đều đang ở đây đó. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm cũng không vội thả Hạ Tử Du xuống, mà vẫn bế Hạ Tử Du trên tay, trịnh trọng nghiêm trang mà nói với hai cụ, “Hai người sắp làm ông bà nội của ba đứa cháu rồi, hai người biết không?”

Ông Đàm nhất thời sửng sốt, không hề nghĩ đến.

Trong nháy mắt trên mặt bà Đàm hiện lên vẻ kinh ngạc và vui sướng, “Tiểu Du, là sinh đôi sao con?”

Hạ Tử Du đang ôm cổ Đàm Dịch Khiêm nhẹ nhàng gật đầu, “Dạ.”

“Ôi trời. . . . . .”

“Cái . . . . . . Cái gì?” Vẻ mặt kinh ngạc của ông Đàm và đàm Dịch Khiêm giống nhau như đúc, nhưng mà so với Đàm Dich Khiêm thì phản ứng của ông nhanh hơn, “Ta sắp có thêm hai đứa cháu nội sao?”

Bà Đàm cười không khép được miệng, “Ông Khâm à, đúng là thế đấy. . . . . .”

Ông Đàm lập tức ra lệnh, “Dịch Khiêm, con còn không mau thả Tử Du xuống, đừng để cho hai đứa cháu ngoan của ta bị dọa sợ đấy. . . . . .”

Hạ Tử Du cũng phụ họa theo, “Mau thả em xuống đi. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm cẩn thận để Hạ Tử Du đứng xuống đất, nhưng vẫn lưu luyến mà ôm chặt eo cô, lại lần nữa ôm cô hôn thật mãnh liệt.

Ông bà Đàm nhìn cảnh tượng trước mặt, rồi lại nhìn nhau một hồi, trong đáy mắt của cả hai người đều là sự vui mừng không thể thốt lên được thành lời.

———–

Chuyện Hạ Tử Du mang thai song sinh nhanh chóng truyền đi khắp trên dưới nhà họ Đàm. . . . . .

Kể từ đó, Đàm Dịch Khiêm trở nên căng thẳng hơn, dường như một tấc cũng không rời theo sát bên cạnh trông chừng cô, thân mật nắm tay cùng đi, thỉnh thoảng hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, mấy chuyện đó hầu như ngày nào Đàm Dịch Khiên cũng đều thực hiện trước mặt người khác, Hạ Tử Du cũng bắt đầu cảm thấy mình bị người nhà họ Đàm hầu hạ sắp giống Thái hậu mất rồi. . . . .

Giống như giờ phút này, Đàm Dịch Khiêm vốn nên quay về công ty xử lý công việc, nhưng lại nấn ná đến hai giờ chiều vẫn chưa chịu rời khỏi Hạ Tử Du được nửa bước.

Ông Đàm nhìn cũng không vừa mắt, đẩy xe lăn đến trước mặt con trai, nghiêm túc nói, “Dịch Khiêm à, đã hai ngày con không đến công ty rồi, ba nghe người giúp việc trong nhà nói thư ký của con vẫn gọi di động cho con mãi mà không được, cũng gọi điện đến nhà tìm con mấy lần, con nên quay lại công ty để xử lý công việc đi. . . . . .”

Lúc này Đàm Dịch Khiêm đang lật một quyển sách dành cho phụ nữ nuôi con, dường như anh không nghe thấy lời của ba mình nói, nghiêm túc đọc nội dung trong sách, bỗng nhiên nói, “Bà xã, gần đây em ăn uống không ngon miệng, trong quyển sách này nói là ăn trái cây nhiều một chút, có thể cải thiện khẩu vị.”

Bà Đàm bê một đĩa hoa quả từ trong phòng ăn đi ra, chế giễu con trai mình, “Mấy thứ đó đều là kiến thức cơ bản, vậy mà con lại phải đọc sách cả nửa ngày mới biết. . . . . .”

Trên trán Đàm Dịch Khiêm nổi rõ ba vạch ngang, “Ồ. . . . . .”

Hạ Tử Du tựa vào ngực Đàm Dịch Khiêm, nhỏ giọng nói, “Hai hôm trước viện trưởng cũng đã nói với em chuyện này rồi, hai ngày nay lúc em không đói đều bổ sung vitamin C cho con. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm hôn lên trán của Hạ Tử Du, “Ngoan lắm!”

Ông Đàm nhìn dáng vẻ ân ái của đôi vợ chồng son, trong lòng vui vẻ, cũng không tiếp túc đề tài khuyên bảo vừa nãy nữa.

Ngược lại Hạ Tử Du lại nhắc đến đề tài mới nãy, cô nhẹ nhàng nói, “Dịch Khiêm, anh đến công ty đi . . . . . Công ty nhiều việc như thế mà anh thì mỗi ngày đều không có ở đó vậy sao được?”

Đàm Dịch Khiêm nâng cằm Hạ Tử Du lên, “Không thích anh ở nhà với em?”

Hạ Tử Du lắc đầu, “Có bác trai và viện trưởng đều ở nhà, em thật sự không hề cảm thấy buồn chán chút nào, anh không cần phải ở nhà với em. . . . . . Vả lại anh đến công ty tan ca hết giờ thì cũng về mà, cũng có phải là xa nhau đâu.”

Đàm Dịch Khiêm hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của Hạ Tử Du, “Được rồi, nghe theo em vậy . . . . . .”

Bà Đàm trêu con trai với ông Đàm, “Ông Khâm à, ông xem đi, con trai chỉ nghe lời con dâu thôi kìa , chúng ta nói nó cả trăm câu còn không bằng con dâu nói một câu. . . . . .”

Ông Đàm cười đến mức mắt sắp híp thành một đường kẻ.

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy, “Vậy anh đến công ty đây. . . . . . Em nhớ ở nhà ngoan ngoãn chờ anh về đấy.”

Hạ Tử Du gật đầu.

Trước khi đi Đàm Dịch Khiêm còn không quên dặn dò, “Không được uống đồ uống có cà phê, không được làm công việc, càng không được ra vườn hoa hóng gió. . . . . .”

Hạ Tử Du tiếp thu toàn bộ những gì Đàm Dịch Khiêm nói, “Em biết rồi mà, em đảm bảo em sẽ ngoan ngoãn ở nhà, bảo đảm có bất kỳ chuyện gì sẽ bảo người giúp việc đi làm, bảo đảm sẽ không ra vườn hoa, bảo đảm cảm thấy mệt thì sẽ đi ngủ, đói thì ăn. . . . . .”

“Ngoan!” Đàm Dịch Khiêm cúi người hôn Hạ Tử Du thêm một cái, sau đó mới chịu rời đi.

Bà Đàm nhìn bóng lưng đang bước đi của Đàm Dịch Khiêm, lắc đầu cười nói, “Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, thì tôi cũng sẽ không biết nó có thể chăm sóc chú đáo đến thế.”

Ông Đàm tự hào nói, “Đó là vì Tiểu Du của chúng ta có thể nắm chắc được trái tim của Dịch Khiêm, bà xem đi có cô gái nào có bản lãnh như Tử Du không.”

Bà Đàm gật đầu, “Đúng là lúc trước tôi đã nhìn nhầm rồi, con dâu tốt như thế lại còn ngại ba ngại bốn. . . . . .”

Ông Đàm an ủi bà Đàm, “Chuyện đã qua thì cứ để nó qua hết đi, Tiểu Du không phải là người hay để bụng, bà sẽ càng ngày càng yêu thích đứa con dâu này cho mà xem .”

Bà Đàm nói, “Được rồi, ông đi nghỉ trưa đi, tôi đã dặn người giúp việc chuẩn bị trà sâm cho ông rồi, ông nhớ uống đó. . . . . . Tôi muốn nói chuyện với Tử Du một lát.”

“Được rồi, phụ nữ mấy người thật nhiều chuyện. . . . . .”

Sau khi ông Đàm được người giúp việc đẩy đi lên lầu, bà Đàm đem đĩa hoa quả đã cắt sẵn đến trước mặt Hạ Tử Du, “Những thứ hoa quả này đều còn rất tươi, con mau ăn thử đi, ăn hết nhất định việc ăn uống sau này sẽ tốt lên thôi. . . . . .”

Hạ Tử Du nhận lấy đĩa trái cây, ngại ngùng nói, “Viện trưởng, đã làm phiền đến bác rồi.”

Bà Đàm nắm bàn tay Hạ Tử Du, “Con vẫn còn khách sao với ta vậy sao, có phải đến bây giờ vẫn còn sợ cái bà già này hay không?”

Hạ Tử Du dùng sức lắc đầu, “Không có ạ, viện trưởng. . . . . .”

Bà Đàm dịu dàng cười ra tiếng, “Không sao đâu, trước đây ta luôn có thành kiến với con, cho nên làm cả nhà trên dưới không ai được vui vẻ. . . . . . Hiện tại ta đã suy nghĩ rõ ràng tất cả mọi chuyện, ân oán giữa chúng ta không thể nào gán ép lên thế hệ này của tụi con, huống chi Dịch Khiêm có thể vượt qua cửa ải này của Kim Trạch Húc đều là công của con.”

Hạ Tử Du rất đau lòng, bởi vì rõ ràng Đàm Dịch Khiêm bị Kim Trạch Húc uy hiếp đều là do cô mà ra.

Bà Đàm ôn hòa nói, “Tiểu Du à, mọi chuyện hôn lễ ta đã giúp tụi con chuẩn bị hết cả rồi, bởi vì tiệc cưới mời rất nhiều người, cộng thêm cả ba chồng con nhất quyết không đồng ý tổ chức hôn lễ sơ xài qua loa, cho nên thời gian kết hôn có thể kéo dài đến tháng sau, con thấy có được không?”

“Viện trưởng, chuyện hôn lễ thật ra thì không cần phô trương như thế đâu ạ. . . . . .” Thật ra cô cảm thấy có hơi khó xử, dù sao cũng không phải là lần đầu tiên kết hôn, mặc dù lúc cô và Đàm Dịch Khiêm kết hôn lần thứ hai cũng đã từng tổ chức hôn lễ, nhưng trên ý nghĩa thì cũng không cần phô trương long trọng đến vậy.

Bà Đàm cực kỳ nghiêm túc, “Đương nhiên là phải thế rồi. . . . . . Cử hành hôn lễ lần này cũng là để cho bên ngoài biết nhà họ Đàm coi trọng con đến như thế nào, tránh để cho đám truyền thông ăn nói lung tung. . . . . . Vả lại ý của ta là trong hôn lễ của con và Dịch Khiêm ta sẽ công bố luôn chuyện nhà ta có thêm hai đứa cháu trai nữa, để cho mấy người lúc đầu ôm cháu kia mở to mắt ra mà nhìn nhân khẩu của nhà họ Đàm chúng ta. . . . . .”

Hạ Tử Du nhỏ nhẹ nhắc nhở bà Đàm, “Việc này, viện trưởng, chúng ta vẫn chưa biết giới tính của em bé mà. . . . . .”

Bà Đàm nói, “Nhìn dáng vẻ mang thai lúc này của con, thật giống y như đúc ngày trước ta mang thai Dịch Khiêm, khẳng định đây là hai bé trai. . . . . . Nhưng cho dù là hai bé gái cũng không sao, nhiều trẻ con thì càng vui vẻ, muốn có con trai thì sau này lại sinh tiếp.” Quan điểm của bà Đàm khá phong kiến, vẫn cho rằng một gia tộc thì phải có con trai, huống chi nhà họ Đàm mấy đời truyền lại vẫn luôn là con một.

Trong giây phút này, trong đầu Hạ Tử Du bỗng thoáng qua một hình ảnh. . . . . .

Bốn năm con đứa trẻ đang chơi đùa trong phòng khách nhà họ Đàm, mà cô và Đàm Dịch Khiêm chia nhau mỗi người đứng một bên thật sự không thể làm gì được. . . . .

Ôi trời. . . . . .

Sinh xong hai đứa bé này rồi cô không nên sinh tiếp nữa thì hơn . . . . . .

“Tiểu Du, Tiểu Du, con đang nghĩ gì thế?”

“À, không có gì đâu ạ. . . . . .”

Bà Đàm cười nói, “Con và Dịch Khiêm đều còn rất trẻ, sau này muốn sinh thêm thì rất dễ dàng. . . . . . Đúng rồi, ta đã bảo người giúp việc dọn dẹp cho con một số thứ rồi, tối nay hãy dọn đến căn phòng trước kia của Dịch Khiêm mà ngủ nhé.”

Hạ Tử Du hơi ngạc nhiên, “Dạ?”

Tuổi cũng đã lớn rồi nhưng khi nhắc đến chủ đề tiếp theo muốn dặn dò, bà Đàm vẫn không tránh khỏi lúng túng, “Tiểu Du à, ta bảo con dọn sang phòng khác ngủ cũng không có ý gì cả . . . . . Mẹ chồng con đây là người từng trải, ta biết đàn ông ở mặt này có những khi không thể kiềm chế được, con bây giờ đang mang hai đứa bé, cho nên ở phương diện này Dịch Khiêm cần phải chú ý nhiều hơn. . . . . . Chờ qua thêm một tháng nữa, cái thai ổn định rồi lúc đó hãy để cho Dịch Khiêm qua ngủ cùng phòng với con . . . . .”

Nghe bà Đàm giải thích xong, Hạ Tử Du không hề có tí do dự nào liền vội vàng gật đầu, “Dạ.” Người nào đó quả thật đúng là nên biết kiềm chế lại rồi. Có nhiều khi, cô bị anh quấy nhiễu đến mức không xong, thời gian của cô cũng bị anh chiếm lấy hết, ngay cả thời gian để chơi cùng Liễu Nhiên cũng không có, cô thật sự cảm thấy Liễu Nhiên bị thiệt thòi rất nhiều.

Bà Đàm hài lòng gật đầu, “Được, vậy ta sẽ bảo người giúp việc đi dọn dẹp phòng luôn bây giờ cho con. . . . . . Con mau ăn chút trái cây đi, trong khi chờ đợi ta sẽ nói chuyện với con cho đỡ buồn chán.”

“Dạ.”

———–

Tán ngẫu với bà Đàm hết cả ngày, bởi vì Đàm Dịch Khiêm quy định cô không được làm bất kỳ việc gì, thành ra cô đành nằm trên giường nói chuyện với hai đứa trẻ trong bụng.

Mang thai đến tháng thứ ba, bụng cô đã nhô lên rất rõ. . . . .

Trước kia cô vẫn có cảm giác lần này mang thai so với lần trước có Liễu Nhiên thật sự rất khác nhau, bây giờ nghĩ lại, có thể nguyên nhân là vì trong bụng cô có hai đứa trẻ chăng. . . . . .

Mặc dù hai đứa bé trong bụng cô vẫn chưa có biểu hiện nghịch ngợm rõ ràng, nhưng rất nhiều lúc cô đều có thể cảm giác được nhịp tim của hai đứa trẻ trong bụng mình, khiến cho cô cảm thấy thật hạnh phúc. . . . . .

Bây giờ cô thật sự rất vui vẻ. . . . . .

Dường như tất cả mọi thứ đều như sau cơn mưa trời lại sáng, cô có một người chồng yêu cô, có một cô con gái đáng yêu, còn được ba mẹ chồng rất thương. . . . . .

Giống như chị Dư đã nói, cuộc sống của cô sau này nhất định sẽ càng ngày càng tốt hơn. . . . . .

Vậy mà, không biết vì sao, trong lòng cô vẫn có cảm giác không chắc chắn. . . . . . Thứ cảm giác không chắc chắn này không phải là sự không tin tưởng với Dịch Khiêm, cũng không phải là cảm giác không thật về mọi thứ mà cô đang có, mà nguyên nhân đó là ở chính bản thân cô. . . . . .

Cô cứ có cảm giác hình như còn có chuyện gì đó mà cô cần phải băn khoăn lo lắng, nhưng cô lại nghĩ không ra đó là chuyện gì. . . . . .

“Em không muốn để cho anh một mình, một mình anh lênh đênh chìm nổi trong biển người. . . . . .”

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên cắt đứt suy nghĩ của Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du cầm điện thoại di động lên, liếc mắt nhìn tên người gọi đang hiển thị trên màn hình, cô nhếch môi mỉm cười, ngay lập tức ấn nút trả lời, “Robert!”

Robert rất cẩn thận dè dặt hỏi cô, “Tử Du, Dịch Khiêm không có ở bên cạnh em chứ?”

“Anh ấy đến công ty rồi, hết giờ mới về nhà.”

Robert thở phào nhẹ nhõm, “Cậu ta không có ở đó thì tốt rồi. . . . . .”

Hạ Tử Du thắc mắc nhíu mày hỏi, “Sao thế ? Gọi điện cho em mà còn phải tránh anh ấy?”

Robert căm giận nối đầy bất bình, “Đừng nhắc đến cậu ta với anh, cậu ta thấy sắc quên bạn, lấy oán báo ân. . . . . Nói thế nào đi nữa thì anh cũng là người giúp cậu ta chăm sóc bảo vệ cho em, vậy mà cậu ta dám không cho phép anh gọi điện cho em, còn rất ngang ngược đe dọa anh, nếu như anh còn lằng nhằng thỉnh thoảng tùy tiện đến Los Angeles tìm em, thì anh tự đào hố mà chôn mình ở sân bay tư nhân Los Angeles đi.”

Khuôn mặt Hạ Tử Du mồ hôi tuôn như mưa, “Hả. . . . . .”

“Nhưng mà, những cái này là ‘ân oán’ cá nhân giữa cậu ta và anh thôi, không liên quan gì tới em đâu. . . . . . Gần đây miệng của hai người có dính chặt vào nhau không đấy?” Robert hỏi một câu thật xấu xa.

Mặt Hạ Tử Du bỗng hồng lên, “Anh nghĩ đi đâu thế. . . . . . Em với anh ấy vẫn thế mà thôi!”

Robert cười nói, “Xem ra sau này em không có cơ hội đến Riyadh với anh được nữa rồi. . . . . .”

Hạ Tử Du nói những lời từ đáy lòng, “Robert, cám ơn anh đã luôn chăm sóc em trong thời gian qua……”

Robert rất thoải mái nói, “Đừng khách sáo với anh như thế, nếu khi nào muốn đến chỗ anh thì nhớ gọi điện thoại cho anh, dĩ nhiên, thỉnh thoảng anh cũng sẽ bay đến Los Angeles thăm con gái nuôi của anh, còn có cả hai thằng nhóc vẫn chưa sinh nữa. . . . . .”

Hạ Tử Du trợn mắt hỏi, “Anh biết rồi à?” Cô còn chưa kịp thông báo cho anh mà, hai ngày nay vẫn còn đang bận rộn với kế hoạch tương lai sau này nên chăm sóc hai đứa nhóc này như thế nào.

Robert nói rất vô liêm sỉ, “Chồng em ấy, cố ý để tuần báo quan trọng nhất nước mỹ đăng tin vợ cậu ta mang thai song sinh, dường như là sợ cả thế giới này không biết em là người phụ nữ của cậu ta không bằng ấy. . . . . .”

Hạ Tử Du bị Robert làm cho buồn cười, “Anh ấy làm vậy có lẽ là sợ những tin tức giống như trước kia làm ảnh hưởng tới em thôi. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm đưa tin ra như thế, những thông tin trái chiều về Hạ Tử Du mà Đan Nhất Thuần tung ra đều trở thành quá khứ.

Robert cực kỳ không vui vẻ mà thừa nhận, “Hoàn toàn chính xác, luận tâm kế đúng là trên đời này không có mấy ai có thể qua mặt được chồng em.”

Hạ Tử Du rất tự nhiên bật cười ra một tiếng, “Ha ha. . . . . .”

Robert quan tâm hỏi, “Đúng rồi, thái độ của hai mẹ con nhà họ Đàm đối với em như thế nào?”

Hạ Tử Du thành thật kể về chuyện hai mẹ con nhà họ Đàm đối xử với cô như thế nào cho Robert nghe.

Robert cũng bùi ngùi nói, “Đây thật là một kết quả tốt. . . . . . Có lẽ việc Dịch Khiêm đem toàn bộ công lao cậu ta có thể thắng được Kim Trạch Húc đẩy hết cho em, vì thế mà mẹ con nhà họ Đàm mới nhìn em với con mắt khác đấy!”

“Em cũng biết công trạng đó quy hết lên người em là do Dịch Khiêm đã làm.”

“Nhưng điều này cũng là sự thật thôi, vốn dĩ là em muốn tự mình giúp Đàm Dịch Khiêm mà. . . . . .”

Hạ Tử Du im lặng một lúc rồi đột nhiên hỏi, “Robert, anh có cảm thấy rằng hầu như lần nào cũng đều tại em khiến anh ấy bị liên lụy?”

“Em đang nghĩ vớ vẩn lung tung cái gì thế . . . . . Anh có gọi điện thoại hỏi Dịch Khiêm rồi, cậu ta nói có thể thắng được Kim Trạch Húc cũng là do một phần công lao của em. . . . . .”

“Không phải em nói đến việc này, em vẫn cứ cảm thấy, Đàm Dịch Khiêm dường như anh ấy đã vì em mà suy tính rất nhiều thứ, nhưng mà, trước kia hình như em chỉ nghĩ đến bản thân mình, ví dụ như về Kim Trạch Húc, anh ấy đã từng nhắc nhở em rất nhiều lần là phải cách xa Kim Trạch Húc ra, vậy mà em lại không có nghe lời anh ấy. . . . . .”

Robert an ủi, “Cái cô gái ngốc này. . . . . Em không làm được như thế bởi em quá coi trọng tình cảm giữa người với người, đó là bởi vì em quá nhân hậu. . . . . . Em nghĩ xem, nếu như em không phải là một người trọng tình cảm thì sau khi em và Dịch Khiêm đã trải qua nhiều chuyện như vậy, em còn có thể giữ vững được tình cảm giữa em và cậu ta không?”

“Robert, nói chuyện với anh thật thoải mái, anh thật biết cách an ủi người khác. . . . . .”

Cho dù là khi xưa còn ở Male, hay là khoảng thời gian ở Riyadh, cô vẫn luôn cảm nhận được tấm lòng quan tâm chăm sóc của anh giành cho cô.

“Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa. . . . . . Trong mắt anh, Dịch Khiêm có được em ở bên cạnh cậu ta, đó là may mắn của cậu ta.”

“Nói thật, vừa nãy em còn không hiểu tại sao em lại cảm thấy trong tình cảm của em và anh ấy vẫn còn có chút gì đó không chắc chắn lắm. . . . . . Bây giờ nghe anh nói với em như thế, em đột nhên cảm thấy em đối với anh ấy mà nói vẫn còn rất quan trọng. ”

Robert phụ họa nói, “Dĩ nhiên, anh tin chắc, nếu em còn dám trốn nữa, cậu ta nhất định sẽ tìm em ra bằng được cho dù là chân trời góc biển đi chăng nữa .”

“Cám ơn anh, Robert, nói chuyện với anh thật sự là rất vui.”

Cô cảm giác cả người nhẹ nhõm không ít, chỉ cảm thấy bây giờ cô không cần suy nghĩ gì hết, chỉ cần nghĩ đến nắm bắt hiện tại, giữ chặt hạnh phúc trong tay.

“Được rồi, nói chuyện với em nãy giờ cũng lâu rồi, chồng em bây giờ mà không gọi được cho em, nói không chừng lại từ công ty chạy về tìm em đó. . . . . . Hứa với anh, phải tự chăm sóc tốt cho mình, khi có thời gian rãnh anh sẽ đến Los Angeles thăm em, dĩ nhiên, lần gần nhất có thể sẽ là đến tham dự hôn lễ của em với Dịch Khiêm đấy, ha ha. . . . . .”

“Dạ.”

Hạ Tử Du vừa kết thúc cuộc nói chuyện, đang định để điện thoại xuống ngủ một giấc. . . . . .

Đột nhiên, điện thoại của cô lại đổ chuông lần nữa.

Nhìn số điện thoại đang hiển thị trên màn hình di động, Hạ Tử Du cười cười ấn nhấn nút trả lời, “Dạ. . . . . .”

Giọng Đàm Dịch Khiêm nói chuyện rất ôn hòa, “Bà xã, em vừa mới nghe điện của ai vậy?”

Hạ Tử Du thành thật không giấu diếm, “Là của Robert !”

loading...

Đàm Dịch Khiêm nhíu mày, híp mắt lại hỏi, “Robert?”

“Dạ phải, anh ấy biết chuyện em mang thai đôi, gọi điện hỏi thăm em thôi.”

Con ngươi đen láy của Đàm Dịch Khiêm lóe lên sự gian xảo, “Em nói chuyện với cậu ta lâu vậy à?”

Hạ Tử Du khó hiểu nói, “Em vẫn thường hay nói chuyện phiếm với anh ấy thế mà, có vấn đề gì sao?”

“Không. . . . . . Không có vấn đề gì cả.” Người có vấn đề chính là Robert! !

“Đúng rồi, tại sao anh cản không cho Roert gọi điện cho em?”

Đàm Dịch Khiêm thẳng thắn nói, “Bây giờ em đang mang thai, phải giảm bớt bức xạ từ di động.”

Hạ Tử Du tóm ngay lấy điểm đáng ngờ, “Vậy sao bây giờ anh còn gọi điện cho em?” Hơn nữa điện thoại di động của cô hình như là anh mới mua lại cho cô, là loại bức xạ cực thấp….

“Anh khác.” Hai ngày nay không đến công ty, đúng thật là khối công việc sắp đè chết anh rồi, anh khó khăn lắm mới tranh thủ được chút thời gian gọi điện cho cô, vậy mà cái tên Robeert chết tiệt đó lại làm anh lỡ mất thời gian gọi điện cho bà xã, thật là đáng giận mà!

Hạ Tử Du nằm xuống, “Em nói không lại anh, em muốn đi ngủ, không thèm nghe anh nói nữa. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm vội vàng nói, “Nói chuyện với anh một lát rồi ngủ.”

“Không, em muốn giảm bớt bức xạ.”

Dứt lời, Hạ Tử Du lập tức tắt máy.

Đàm Dịch Khêm cầm điện thoại trong tay ngẩn người khi nghe thấy những tiếng tút tút vang lên từ đầu bên kia. . . . .

Đàm Dịch Khiêm vứt điện thoại di động sang một bên, lầm bầm rủa, “Chết tiệt!”

Hiện tại anh đang bị chọc tức đến sắp chết rồi, cô còn dám. . . . . . Cô dám nói chuyện với thằng khác lâu như vậy, thế mà lại không có thời gian nói chuyện với anh! ! Được,về nhà anh nhất định phải “dạy dỗ” cô một trận mới được! !

———–

Trong phòng khách nhà họ Đàm.

Vừa nghe nói trong bụng Hạ Tử Du đang có hai em bé, mấy ngày nay sau khi tan học về, Liễu Nhiên dính lấy ông bà Đàm cả ngày, cô bé lo sợ sau khi em bé sinh ra rồi sau này mình không còn được yêu thương nữa”.

“Bà nội, bà vẫn sẽ thương Ngôn Ngôn nhất đúng không ạ?” Liễu Nhiên lo lắng hỏi.

“Cô bé ngốc này, bà nội đương nhiên là thương Ngôn Ngôn nhất rồi ….!”

“Thật ạ? Nhưng mà mẹ sinh đến hai em bé lận, bà nội đâu còn thời gian để thương Ngôn Ngôn nữa.” Cô bé bây giờ đột nhiên lại không muốn có em trai nhỏ hay em gái nhỏ nữa. . . . . .

“Ngôn Ngôn đáng yêu như thế, làm sao mà ông bà nội lại không thương cho được?” Ông Đàm bế Liễu Nhiên lên để cô bé ngồi lên đùi ông.

“Nhưng mà ba mẹ đều nói là hai em bé sinh ra giống nhau như đúc sẽ rất đáng yêu, vậy ông bà nội có còn thấy Ngôn Ngôn đáng yêu nữa không?”

Hạ Tử Du nhe xong, không hiểu sao lại cười tươi rói. Con gái cô thật là càng lớn càng tinh ranh!

“Sao lại không chứ? Tất cả đều là cháu ngoan của ông bà nội, ông bà nội sẽ không thiên vị đâu.” Ông Đàm cười hiền nói.

“Thật không ạ?”

“Đương nhiên là thật rồi.”

“Vậy ba mẹ cũng giống vậy sao?”

Trả lời Liễu Nhiên chính là Đàm Dịch Khiêm vừa tan việc về đến đang đi vào cửa, “Ba mẹ đương nhiên là phải giống nhau!”

Liễu Nhiên nhìn thấy ba trở lại, vội vàng tuột xuống khỏi đùi ông Đàm, sau đó chạy thật nhanh tới trước mặt Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng đỡ lấy dáng người nho nhỏ của con gái, thương yêu nói, “Ba mẹ nói là yêu Liễu Nhiên nhất.”

Liễu Nhiên nghe được câu trả lời từ chính miệng ba, trong lòng thoải mái thở phào nhẹ nhõm, ngây thơ vỗ vỗ ngực, “Vậy còn được. . . . . .”

Những người đang có mặt ở đó đều bị hành động cùng lời nói ngây thơ của Liễu Nhiên làm cho bật cười.

Ngay sau đó Đàm Dịch Khiêm đi tới bên cạnh Hạ Tử Du, hoàn toàn coi thường tất cả mọi người đang có mặt ở đây, thân mật ghé sát vào vành tai cô nói, “Lên lầu với anh, anh có chuyện muốn nói với em.”

Hạ Tử Du nghĩ ngay đến việc anh muốn tính sổ với cô vì cô đã cúp điện thoại của anh lúc buổi chiều, cô cười hì hì nói, “Bác trai, Dịch Khiêm nói anh ấy đói rồi . . . . .”

Ông Đàm quay sang nói với bà Đàm, “Được, bảo người dọn cơm đi!”

Đàm Dịch Khiêm nhìn chằm chằm Hạ Tử Du, ánh mắt đột nhiên trở nên nguy hiểm đáng sợ.

Hạ Tử Du coi như không có chuyện gì xảy ra nói, “Em cũng đói rồi. . . . . . Ngôn Ngôn, đến đây nào, mẹ bế con đi ăn cơm.

Liễu Nhiên rất hiểu chuyện nói, “Mẹ, bà nội nói là bây giờ mẹ không được bế con nữa, sẽ làm em bé trong bụng đau đó . . . . . .”

Hạ Tử Du ngước mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm, tiện thể nói, “vậy con để ba bế con đi nha.”

“Vâng ạ.”

Liễu Nhiên ngoan ngoãn đi đến bên cạnh Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm cúi người bế Liễu Nhiên lên, giống như mọi người yêu thương hôn Liễu Nhiên, nhưng Hạ Tử Du có thể biết rất rõ người nào đó đợi dùng xong bữa tối nhất định sẽ không bỏ qua cho cô đâu.

. . . . . .

Không khí trong bữa tối rất hòa hợp, nhưng trong lúc vô tình Liễu Nhiên đã nhắc đến một chủ đề khiến cho bầu không khí của bữa tối thoáng sượng cứng lại.

“Ông bà nội, sao mấy ngày hôm nay con không thấy cô đâu vậy?”

Liễu Nhiên vừa hỏi xong câu này, động tác dùng cơm của bà Đàm hơi khựng lại.

Hạ Tử Du để ý đến hành động này của bà Đàm, trong lòng không khỏi nghi ngờ. Thật ra thì cô cũng cảm thấy hơi kỳ lạ khi mà Đàm Tâm nói muốn đi ra nước ngoài du lịch để giải buồn. . . . .

Ông Đàm trả lời Liễu Nhiên, “Cô của con ra nước ngoài chơi rồi, mấy ngày nữa sẽ về thôi.”

“Dạ.”

Đột nhiên bà Đàm âu sầu bỏ bát đũa xuống, “Con bé này, không biết lúc nào thì nó mới có thể để cho tôi yên tâm được đây. . . . . .”

“Viện trưởng, sao thế ạ?”

Bà Đàm lo lắng nói, “Con bé nghe nói Robert bị ba nó buộc ở lại Riyadh xử lý chuyện hôn nhân, hai ngày trước nó đã đi Riyadh rồi. . . . . .”

“Ài. . . . . .” Ông Đàm cũng buông bát đũa xuống theo, nặng nề thở dài một tiếng.

Bà Đàm bất đắc dĩ nói, “Tôi có muốn ngăn cũng không ngăn được, mấy năm nay nó đều như vậy cả.”

Ông Đàm nói, “Tôi cũng mới tỉnh lại không lâu, thật không biết cái thằng Robert này nó là người như thế nào. . . . . .”

Hạ Tử Du lên tiếng trả lời, “Bác trai, Robert là người rất tốt ạ. . . . . . Hoàn cảnh gia đình anh ấy rất đàng hoàng, nhân phẩm cũng rất tốt, lại còn rất biết cách quan tâm đến người khác.”

Hạ Tử Du không biết rằng lúc cô đang khen ngợi Robert, sắc mặt của Đàm Dich Khiêm cực kỳ khó coi.

Bà Đàm đau lòng nói, “Nhưng mà căn bản là Robert không có thích nó. . . . . .Cũng đã nhiều năm rồi, dù tôi có giới thiệu cho nó biết bao nhiêu người khác đẹp trai tài giỏi hơn, nó đều không muốn.”

Đàm Dịch Khiêm lạnh nhạt nói, “Chuyện tình cảm, cứ để cho chị ấy tự mình quyết định đi!”

Bà Đàm gật đầu, “Nói thì nói như vậy, chỉ sợ con bé cả đời này vẫn sẽ tiếp tục mắc vào những chuyện bế tắc ấy mà thôi. . . . . .”

Ông Đàm nói, “Đợi lần sau Robert tới nhà chúng ta, để tôi tự mình hỏi cậu ta xem . . . . . .”

———–

Ăn tối vừa xong Hạ Tử Du liền bị Đàm Dịch Khiêm tóm lấy đưa về phòng.

Vừa vào phòng, Đàm Dịch Khiêm đè ngay Hạ Tử Du lên vách tường trắng, đầu tiên là ra sức hôn cô vợ nhỏ cứng đầu không chịu nghe lời này cái đã, sau đó lạnh giọng nói, “Gia thế tốt, nhân phẩm tốt, biết cách quan tâm người khác. . . . . . Hạ Tử Du, từ bao giờ mà ấn tượng của em về cậu ta lại tốt đến thế hả?”

Hạ Tử Du nói rất nghiêm túc, “Điều em nói chính là sự thật mà, “lãng tử biết quay đầu còn quý hơn vàng”, Robert bây giờ là người đàn ông độc thân kim cương chạm tay là có thể bỏng đấy !”

“Em còn dám khen cậu ta?” Đàm Dịch Khiêm nhẫn nhịn tức giận hỏi lại lần nữa.

Hạ Tử Du hồn nhiên nói, “Anh ấy thật sự rất ưu tú mà!”

Trên khuôn mặt anh tuấn bình tĩnh không một gợn sóng, nhưng giọng nói hơi có chút đanh lại, “Ưu tú đến mức em thà sẵn lòng nói chuyện với cậu ta chứ không thèm nói chuyện với anh?”

“Lúc ấy em thật có hơi mệt, hơn nữa chúng ta mấy ngày hôm nay đều ở cùng với nhau, lại chẳng có chuyện quan trọng gì . . . . .” Đột nhiên phát hiện trong giọng nói của Đàm Dịch Khiêm có gì đó không đúng lắm, Hạ Tử Du len lén ngước mắt lên nhìn anh.

Đàm Dịch Khiêm không cần làm mặt lạnh cũng đã có sức uy hiếp cực lớn, Hạ Tử Du lập tức nín thinh không nói nữa.

“Sao không nói nữa?” Đàm Dịch Khiêm mắng xong bế ngang người Hạ Tử Du lên bước nhanh đi về phía giường lớn.

Hạ Tử Du bị hành động bất thình lình này của anh dọa hết hồn, “Anh điên rồi à, mau thả em xuống đi . . . . .” Hạ Tử Du thật sự có phần hơi sợ, dùng tay đánh nhẹ lên người Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm căn bản cũng không thèm để lời của Hạ Tử Du vào tai, anh vẫn kiên quyết bế cô đi tới đặt lên giường. . . . . .

Hạ Tử Du đang muốn đứng dậy thì Đàm Dịch Khiêm lại lạnh lùng lên tiếng, “Em ngoan ngoãn ngồi yên ở đây cho anh!”

Hạ Tử Du sửng sốt, sau đó giống như một đứa nhỏ làm sai chuyện ngoan ngoãn ngồi im trên giường.

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nói, “Anh không cho phép em khen người đàn ông khác, kể cả là Robert cũng không được.” Anh cần phải để cô nhớ cho kỹ lần “dạy dỗ” này mới được! !

Hạ Tử Du nói lí nhí trong miệng, “Đồ ngang ngược!”

“Em nói gì?”

Hạ Tử Du lập tức ngước mắt cười hì hì, “Làm gì có. . . . . . Em nói là người đàn ông ưu tú nhất thế giới này chính là tổng giám đốc Đàm của chúng ta nè, là em có phúc mấy đời mới gặp được người đàn ông tốt như anh, cho nên, cả đời này em nhất định phải quý trọng. . . . . . Về phần Robert, chỉ là em sợ bác trai hiểu nhầm phẩm chất của Robert vì thế mới nói giúp anh ấy vài câu mà thôi.”

Bạn tổng giám đốc Đàm bây giờ nghe vợ yêu nói thế, trong lòng khỏi phải nói đến có bao nhiêu thoải mái và thỏa mãn. . . . . .

Vậy nên sự tức giận vừa rồi lập tức biến mất, ý thức được vẻ mặt mới nãy của mình có lẽ đã dọa cô sợ, vì thế anh liền ôm cô vào lòng, để cô tựa vào lồng ngực ấm áp của mình.

“Biết anh tốt chưa?”

Hạ Tử Du đang ở trong ngực Đàm Dịch Khiêm gật đầu lia lịa, “Ừm, ừm.”

Đàm Dịch Khiêm hôn nhẹ lên môi Hạ Tử Du, để cô tựa đầu vào lồng ngực rộng rãi của mình rồi nói, “Sau này trong cuộc sống của em chỉ được nhắc đến anh vào con của chúng ta.”

“Á. . . . . .”

“Anh đảm bảo thế giới của anh cũng chỉ có em và con của chúng ta. . . . . .” Đàm Dịch Khiêm nâng cằm cô lên, dùng giọng ngang ngược ra lệnh cho cô, “Cho nên, sau này không cho phép em khen người đàn ông khác, càng không được phép cúp điện thoại của anh, anh muốn lúc nào cũng có thể cảm nhận được em đang ở bên cạnh anh, biết chưa?”

Hạ Tử Du rất khôn khéo gật đầu, “Biết rồi.”

Đàm Dịch Khiêm ôm siết cô thật chặt.

Hạ Tử Du ranh mãnh hỏi, “Vậy anh cũng phải đảm bảo sau này cho dù em có trở thành như thế nào, anh cũng chỉ có thể yêu một mình em thôi.”

Đàm Dịch Khiêm cau mày hỏi, “Em có thể trở thành thế nào đây?”

Hạ Tử Du bĩu môi nói ra sự lo lắng của mình “Em rất mong đứa trẻ trong bụng em là con trai, như vậy thì em chỉ cần sinh hai đứa này là đủ rồi. . . . . . Hôm nay mẹ anh nói với em, nhà họ Đàm mấy đời đều là con một, nhất định em phải sinh con trai cho anh, em. . . . . . Em thật sự rất lo lắng, nếu như em thật sinh nhiều như thế, nhất định em sẽ trở thành một con heo mẹ mất.”

Đàm Dịch Khiêm mím chặt môi, nữa cười nữa không nhìn cô.

“Sao anh không nói gì đi?” Hạ Tử Du nhíu mày, “Chẳng lẽ anh mặc kề trơ mắt đứng nhìn em bước lên con đường đó à?”

Hạ Tử Du vừa dứt lời, cả người liền bị Đàm Dịch Khiêm đè xuống.

Anh vùi đầu vào hõm vai thơm mát của cô, vừa âu yếm hôn hít lên da thịt cô, vừa thì thầm nói, “Nếu em ngoan ngoãn lấy lòng anh. . . . . . Anh sẽ đứng ra thương lượng với mẹ anh chuyện này, em thừa biết anh có khả năng thay em giải quyết chuyện này. . . . . .”

“Thật không?”

Đôi mắt mờ hơi sương của Hạ Tử Du mờ mịt, khờ dại nhìn anh.

“Anh có lúc nào lừa em chưa.”

Đàm Dịch Khiêm nhẫn nhịn kiềm chế dục vọng đang hết sức căng thẳng, liếm nhẹ vành tai nhạy cảm của cô.

Đột nhiên Hạ Tử Du ôm lấy đầu anh, đây là lần đầu tiên cô chủ động phối hợp với anh.

“Bà xã, em. . . . . .”

Trong mắt Đàm Dịch Khiêm lóe lên tia sáng, đối với phản ứng hôm nay của vợ yêu vừa cảm thấy yêu thích cũng thấy hơi xa lạ.

Hạ Tử Du vòng tay quấn chặt lấy cổ Đàm Dịch Khiem, mắc cỡ đến đỏ cả mặt, nhỏ giọng nói, “Em nhờ vả anh giúp em giải quyết khó khăn thì dĩ nhiên em phải trả công cho anh xứng đáng chứ. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm hôn lên đôi môi ngọt như mật của Hạ Tử Du, “Ngoan!”

Hạ Tử Du kéo tới cà vạt của Đàm Dịch Khiêm, dùng cách rất quyến rũ cởi nó ra cho anh, sau đó ném sang một bên, rồi tiếp tục dùng cách thức tương tự như thế cởi khuy áo sơ mi cho anh.

Một lần nữa áo sơ mi bị Hạ Tử Du ném xuống mặt đất. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm cầm bàn tay Hạ Tử Du đặt lên hông anh.

Hạ Tử Du nhẹ nhàng vuốt ve bộ phận đang đội lên của anh. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm tuột áo Hạ Tử Du xuống đến vai, hôn lên da thịt trắng như tuyết của cô, đồng thời đưa tay xốc váy cô lên.

Ngón tay anh như có lực di chuyển qua lại giữa hai chân cô, khiến cô run lên từng hồi. . . . . .

Bỗng nhiên, cô chụp lấy bàn tay của anh đang muốn tiến thêm một bước luồn vào trong đáy quần cô, giọng cô mềm mại như nước gọi, “Dịch. . . . . . Khiêm. . . . . . Chúng ta đổi nơi khác đi. . . . . .”

Ánh mắt đang mê ly của Đàm Dịch Khiêm lóe lên, “Hử?”

Hạ Tử Du nhìn Đàm Dịch Khiêm ngoắc ngoắc ngón tay ý bảo anh cúi đầu tới, sau đó cô kề sát vành tai anh, phả hơi thở nong nóng vào tai anh nói, “Đến phòng tắm đi. . . . . .”

Lúc này Đàm Dịch Khiêm lập tức hồi phục lý trí, “Không được.” Bây giờ cô là người đang mang thai, tư thế có độ khó cao không tốt!

Cô nhìn anh chớp chớp mắt dụ dỗ, “Nhưng em muốn ở chỗ đó. . . . . . Anh sẽ cẩn thận mà, có đúng không?”

Sự thật chứng minh, là đàn ông thì sẽ không chịu nổi mê hoặc . . . . . .

Giây phút này không thể nào chịu nổi sự mê hoặc của vợ yêu được nữa, Đàm Dịch Khiêm ngay lập tức bế cô lên khỏi chiếc giường lớn. . . . . .

Hạ Tử Du dùng ngón tay mềm mại chọc nhẹ vào ngực anh, “Anh vào trước đi, em muốn cho anh một sự vui vẻ bất ngờ. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nhếch môi cười, vô cùng hăng hái hỏi, “Vui vẻ?”

Hạ Tử Du chủ động kề sát hôn lên mặt Đàm Dịch Khiêm, rồi dùng giọng cực kỳ ngọt ngào đáng yêu nói, “Ừm. . . . . . Anh đợi em nha. . . . . .”

Lúc này đã không còn được bao nhiêu lý trý để nói chuyện nữa, Đàm Dịch Khiêm nhẹ nhàng đặt Hạ Tử Du lên giường chỉ nói một tiếng, “Được. . . . . .”

Cô hiếm khi chủ động như thế, anh cũng muốn xem cô có thể cho anh vui vẻ như thế nào. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm xoay người đi vào phòng tắm.

Sau khi nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm bước vào phòng tắm, Hạ Tử Du nhanh chóng đứng dậy, sửa sang lại quần áo xốc xếch trên người mình.

Lúc lén lút đi tới cửa phòng, Hạ Tử Du vẫn không quên diễn cho trót, “Dịch Khiêm, anh không được nhìn lén đâu đấy. . . . . .”

Giọng của Đàm Dịch Khiêm rõ ràng bởi vì đang kiềm chế dục vọng mà trở nên rất khàn, “Ừ.”

“Cạch…” Cửa phòng mở ra, Hạ Tử Du nhanh chân như chạy trốn đến căn phòng trước kia của Đàm Dịch Khiêm.

Khóa trái cửa, kéo hết rèm cửa lại, Hạ Tử Du ngay lập tức lên giường nằm xuống rồi che miệng cười trộm.

. . . . . .

Bỗng nhiên ——

Trong ngôi nhà cao cấp rộng lớn của nhà họ Đàm bỗng vang lên tiếng gầm thét của Đàm Dịch Khiêm vang dội khắp các ngóc ngách trong nhà, “Hạ Tử Du! !”

Hạ Tử Du nín thở, vội vàng đi xuống áp cả người áp lên cửa phòng.

Nừa phút sau Đàm Dịch Khiêm xuất hiện ở trước cửa phòng ngủ mà bây giờ Hạ Tử Du đang ở, “Em mở cửa ra ngay cho anh! !”

Trên gương mặt Hạ Tử Du tràn ngập nụ cười chiến thắng, dịu dàng nói, “Tha lỗi cho em, em vừa mới nhớ ra, mẹ anh có nói với em, vì em bé, chúng ta nên chia phòng ngủ riêng thôi. . . . . . À, còn quên nói với anh, mẹ anh sợ buổi tối anh mò đến phòng em, đã đem tất cả chìa khóa dự bị của căn phòng này đưa hết cho em rồi, anh cũng đừng có nghĩ đến việc phá cửa mà vào, phòng nhà anh kiên cố bao nhiêu chắc anh cũng biết rồi đấy.”

Đàm Dịch Khêm khoác lên áo ngủ nghiến răng ken két nói, “Hạ Tử Du, anh nhất định sẽ không bỏ qua cho em! !”

Hạ Tử Du hất mặt lên, hoàn toàn không thèm để lời của anh vào trong tai, sung sướng vui vẻ đi tới chiếc giường rộng lớn mà tối nay chỉ có một mình cô độc chiếm.

Mục lục
loading...