Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 233


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 233: Ăn Vạ Để Cầu Hôn (2.1)

Đàm Dịch Khiêm ranh mãnh nheo mắt lại, “Bây giờ mới thừa nhận có lo lắng cho anh sao?”

Giật mình khi thấy mình lại chủ động đưa tay ôm chặt người nào đó, Hạ Tử Du lập tức rụt lại hai tay đang ôm cổ anh, vội vàng nhích cách xa anh, “Cái gì… Em nào có!”

Đàm Dịch Khiêm đưa tay ôm eo Hạ Tử Du lại, ánh mắt lóe lên một tia giảo hoạt, “Muốn trốn đi đâu?”

Hạ Tử Du dường như nhớ ra điều gì, cô liền hỏi, “Vậy cái đêm em ở bệnh viện phụ sản XX, anh thật đã đến thăm em sao?”

Đàm Dịch Khiêm cong khóe miệng, “Anh nhớ đêm đó lúc em ngủ còn không ngừng gọi tên anh.”

Hạ Tử Du bắt chước Đàm Dịch Khiêm nheo mắt lại, “Không phải là lúc đấy em đang mắng chửi anh sao?”

Đàm Dịch Khiêm vuốt ve mu bàn tay trắng nõn của Hạ Tử Du, giống như có thể vẫn còn nhìn thầy dấu răng của cô lúc ấy, anh yêu thương nói, “Sao em có thể ngốc như vậy, lại làm bị thương chính mình?”

Nghĩ đến mình lúc ấy vì người đàn ông trước mặt ra vẻ thương tâm muốn chết, Hạ Tử Du giơ tay đấm nhẹ vào người anh, “Ai bảo anh hư….”

Đàm Dịch Khiêm kéo qua bàn tay Hạ Tử Du, nhẹ hôn lên mu bàn tay cô, giọng nói khàn khàn thành khẩn, “Anh hứa sau này, sẽ không bao giờ để em phải chịu thêm chút uất ức nào nữa…”

Hạ Tử Du sững sờ nhìn người đàn ông vừa yêu vừa hận trước mắt, khổ sở hỏi, “Em còn có thể tin tưởng anh sao?”

Cô vĩnh viễn cũng không thể quên được những lời tuyệt tình mà anh nói với cô… Cho dù đến tận hôm nay, cô vẫn có thể cảm nhận được loại đau đớn như lăng trì lúc ấy.

Đàm Dịch Khiêm nhìn thật sâu vào đáy mắt Hạ Tử Du, xúc động nói, “Anh yêu em!”

Cho dù là ngày trước, ba chữ này, anh cũng không thường nói. . . . . .

Hai lần mà cô nhớ nhất chính là ngày bọn họ kết hôn, lần thứ hai là lúc cô bị Arsène bắt cóc…

Cô nhớ rõ lần bị Arsène bắt cóc, anh không hề có một chút nào giận cô, có lẽ sợ cô sợ hãi hoặc bất lực cho nên anh dùng ba chữ này để tạo cho cô cảm giác an toàn….

Vào giờ phút này, lại một lần nữa nghe anh nói ba chữ này hết sức chân thành với mình, một trận chua xót dâng lên trong tim cô, loại chua xót này không phải khổ sở hay sầu não, mà là vui vẻ thoải mái không nói lên lời… Đột nhiên, những vết thương hoang tàn khắp nơi trong lòng cô như được anh lấp đầy, một lần nữa khôi phục lại sức sống trong người.

Hạ Tử Du không nói thêm gì, cô chỉ nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hồng.

Đàm Dịch Khiêm giữ tay Hạ Tử Du lại, từ từ cúi đầu tới.

Cô kháng cự theo bản năng, nhưng Đàm Dịch Khiêm lại ôm cô thật chặt, nồng nàn hôn cô, cô gắng bám theo dây dưa với cô, hút hết hương thơm mát mẻ như chanh thảo của cô.

Nụ hôn của anh cực kỳ dịu dàng, nhất thời khiến Hạ Tử Du cảm thấy ý loạn tình mê.

Đàm Dịch Khiêm bắt đầu vuốt ve sống lưng cô, dần dần tiến vào trong ngực.

Cái loại vuốt ve dịu dàng mà uyển chuyển này của Đàm Dịch Khiêm khiến trong lòng cô cảm thấy rối loạn, kế tiếp Đàm Dịch Khiêm đẩy nhẹ Hạ Tử Du ngã xuống giường, anh cúi đầu nhìn Hạ Tử Du nói, “Cho anh…”

Cô từ chối đẩy đầu anh ra, “Khoan đã, em còn chuyện muốn hỏi anh… Anh định làm gì Đan Nhất Thuần?” Cô biết dựa theo tính cách của anh, nhất định anh sẽ không bỏ qua cho Đan Nhất Thuần.

Anh không trả lời cô… Chỉ chuyên tâm cởi ra quần áo trên người cô.

“Nè…..Anh có nghe em nói chuyện không đó?” Cô nhận thấy vào lúc này thật không dễ gì có thể nói chuyện với anh.

“Không rảnh.” Anh trả lời rất thằng thừng hợp lý.

“Cái gì chứ. . . . . . Này, anh ngồi dậy trước đã, chuyện này rất quan trọng. . . . . .”

“. . . . . .”

“Không nói chuyện sao?”

“Ừ. . . . . .” Anh cúi đầu xuống phủ lên đôi môi đỏ mọng đang lảm nhảm của cô.

“Ưm . . . . .” Anh cởi quần áo trên người cô ra, không bao lâu sau, toàn bộ trên người cô chỉ còn đúng một bộ đồ lót, số còn lại đều bị anh vứt vương vãi trên mặt đất.

Anh âu yếm dịu dàng hôn cô, đưa lưỡi liếm nhẹ lên bờ môi trơn mềm của cô.

“Dịch Khiêm. . . . . .”

“Anh thích âm thanh của em lúc cầu xin anh.” Anh thỏa mãn nói, ngón tay xoa nhẹ đôi môi ửng đỏ của cô.

Hạ Tử Du ngượng ngùng nói, “Ai thèm cầu xin anh. . . . . .”

Anh cười nói, “Chờ một chút anh sẽ làm cho em cầu xin anh….”

“Đồ dê xồm.”

Đè cô xuống giường, anh như đãng vỗ về trêu đùa trên người cô, còn cúi đầu hôn lên nụ hoa ở trước ngực sớm đã trồi ra của cô.

Cô bật lên tiếng rên nhẹ, “Ưm. . . . . .”

Anh lè đầu lưỡi liếm láp xung quanh nụ hoa của cô, thỉnh thoảng hôn nhẹ, lúc thì gặm cắn…..

“Đừng mà. . . . .”

Giống như là cố ý, bàn tay anh lần xuống vùng bụng nhạy cảm của cô, sau đó dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vẽ thành vòng tròn.

Toàn thân truyền đến cảm giác nóng bỏng hăng say từ cơ thể anh, cô không thể khống chế được cảm giác tê dại ập tới, ánh mắt cô bắt đầu trở nên mờ mịt.

“Đừng vậy mà. . . . . .”

Lúc anh hôn từ vùng bụng của cô chầm chậm đi xuống phía dưới thì cô hỡi ưỡn cong người lên, bàn tay nắm chặt tấm ga trải giường….

Trong lúc anh dùng kỹ thuật thành thạo để kích thích cô, thì bàn tay anh cũng đã lần vào bên trong đáy quần lót, nhẹ nhàng vuốt ve kích thích nơi tư mật của cô…..

“Đàm Dịch Khiêm. . . . . .” Cô gọi cả họ lẫn tên anh, cố gắng kêu gọi lý trí anh về, để giờ phút này cô có thể dễ chịu hơn một chút.

Anh chợt rút tay ra an ủi cô, “Thả lỏng…..” Nếu cô còn giãy giụa nữa, anh sẽ không kiềm chế được.

Hai chân Hạ Tử Du hơi mở ra, đôi mắt mê ly nhìn thấy tay anh đang thăm dò vào trong quần lót cô.

Anh tìm kiếm được nơi nhạy cảm của cô, nhẹ nhàng dò thám khiêu khích…..

“Ơ. . . . . .”

Đột nhiên quần lót bị anh kéo xuống, cô kinh hãi thốt lên, lại thấy anh hiện đang tách hai chân cô ra, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào cô.

Cô xấu hổ quay mặt đi, dường như không quen với cách anh nhìn cô như vậy.

Lúc này anh đang gấp gáp cởi hết quần áo trên người cũng để cho cô nhìn thấy vật nào đó đang hừng hực khí thế hiên ngang thẳng đứng.

Cô vội nhắm chặt hai mắt lại, khẩn trương đến không dám thở.

Anh bảo cô ngồi lên người anh, sau đó bàn tay vịn nhẹ trên eo cô.

Tư thế này khiến cô xấu hổ đến không dám nhìn ai, cô liền dùng chút chút lý trí còn sót lại nói, “Chúng ta đang có em bé…..Bác sĩ nói không thể như vậy.”

Anh hôn tới vầng trán lấm tấm mồ hôi của cô, “Đừng lo lắng, tư thế này sẽ không có làm ảnh hưởng gì tới đâu.”

“Nhưng mà. . . . . .”

Lời cô còn chưa dứt câu, anh đã ôm chặt hông cô cong người lên đẩy vào, nhanh chóng đoạt lấy cô.

“Ưm. . . . . .” Trong thoáng chốc cô không thể nói được lời nào.

Bàn tay to lớn của anh bắt đầu nắm giữ eo cô, sau đó không cách nào kiềm chế được động tác cấp tốc ra vào…

“Ừm. . . . . Chậm một chút. . . . . .”

Anh gập người ôm chằm lấy cô, động tác vẫn không nhanh không chậm, như thế cũng đang cảm nhận được lo lắng của cô.

Động tác của anh làm cô đột nhiên cuộn tròn người lại, hạ thể không kiềm được nữa bất giác liên tục co rút…..

Như biết được lúc này cô đang vì động tác của anh mà dần dần sắp lên đỉnh, anh bật lên tiếng rên thật lớn rồi từ từ gia tăng tốc độ.

Lúc Hạ Tử Du cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào nữa thì anh mới rời khỏi cơ thể cô, ôm cô ngồi dựa vào đầu giường.

. . . . . .

Tựa vào trong ngực Đàm Dịch Khiêm , Hạ Tử Du không ngừng thở dốc.

“Nghiêng qua đi. . . . . .” Đột nhiên anh ghé sát vào tai cô nói.

Cô trợn to hai mắt.

Anh… Anh còn muốn nữa?

“Thôi mà. . . . . .” Cô không muốn nữa, cô đang mệt đến sắp chết rồi.

“Sẽ không làm em mệt đâu.” Anh dụ dỗ cô.

“Không cần! !” Cô kiên quyết từ chối. Nhớ lại những lần trước kia, cô luôn bị anh dụ dỗ mà chịu rất nhiều thua thiệt….

Anh thủ thỉ nói vào tai cô, “Chẳng lẽ em tính dây dưa suốt đêm với anh?” Ý của anh là, nếu cô không cho anh giải tỏa, anh sẽ quấy rầy cô cả đêm.

Cô trừng mắt nhìn anh, “Anh thật sự rất hư.”

Anh liếc mắt nhìn giường ra dấu với cô, ý bảo cô làm theo lời anh.

Vì tương lai nửa đêm có thể ngủ yên, cô nhắm mắt lại, từ từ nằm xuống nghiêng người qua.

Anh nằm nghiêng ôm cô, chính xác là chống đỡ cho cô…

Cảm nhận được vật to lớn của anh dường như còn cường tráng hơn nhiều so với lúc nãy, cô theo bản năng muốn rút lui.

Thế nhưng anh lại không cho cô có cơ hội lùi bước, ngay lập tức tiến vào…..

“Ưm. . . . . .”

Đợi cô thích ứng được, anh mới bắt đầu di chuyển ra vào…

Hạ Tử Du nằm trong lòng Đàm Dịch Khiêm mơ màng tỉnh dậy. . . . . .

Trong phòng ngủ dường như vẫn còn lưu lại dư vị của trận triền miên kịch liệt đêm qua, cô mệt đến không mở mắt nổi, nhưng sắc trời sáng trắng chói mắt khiến cô không thể ngủ tiếp được nữa.

Cô khẽ ưm một tiếng rồi từ từ mở mắt ra.

Gương mặt đẹp trai của anh ở ngay trước mắt cô, anh so với ngày đầu tiên cô biết dường như không hề có gì thay đổi, vẫn tuấn tú đẹp trai như thế này, giữa hai hàng lông mày luôn tản ra khí chất cường thế bức người.

Cô không dằn được thì thầm nói, “Tuyệt đối không thể tin vào đàn ông có dáng vẻ bảnh bao áo mũ chỉnh tề.”

Cô vừa dứt lời, phía trên đỉnh đầu liền vang lên một giọng nam trầm ấm quen thuộc, “Dậy rồi hả?”

Cô sợ hết hồn, vội vàng nhắm mắt lại.

Anh hôn lên trán cô, cất giọng truyền cảm và có chút khàn nói, “Dám nói sao không dám nhận?”

Biết anh luôn ngủ ít hơn cô, có lẽ đã dậy từ lâu rồi, cô quyết định mở mắt ra, nhìn thẳng vào mắt anh, “Đúng á, em đâu có nói sai!”

Trên môi anh thoáng hiện ý cười, “Đối với em, nếu như anh áo mũ chỉnh tề mới không bình thường.”

“Anh. . . . . .”

Bình thường cô ít khi nói lại anh, nhất là ở phương diện này.

Nhìn cô bĩu môi, anh đưa tay nâng cằm cô lên hỏi, “Tối qua em muốn hỏi anh cái gì?”

Cô sửng sốt, “Bây giờ anh mới nhớ chuyện này?”

Anh thản nhiên gối tay đầu giường, thong thả nói, “Lúc đó đang tận lực không để ý.”

“Anh… Anh…” Tại sao có người có thể nói ra những lời vô sỉ đến mức đúng lý hợp tình như thế, lại còn làm cho người khác không thể phản bác?

Anh kéo cô lại, để cô gối lên cánh tay rắn chắc của anh, nhẹ giọng hỏi, “Mệt không? Anh ôm em vào tắm nhé?”

Cô tựa vào lồng ngực anh, dùng ngón tay mảnh khảnh chỉ chỉ lên làn ra rắn chắc của anh, nhẹ giọng hỏi, “Anh thực sự chỉ có cảm giác với em thôi sao?”

Đàm Dịch Khiêm đột nhiên có hứng thú hỏi, “Em muốn hỏi anh cái gì?”

“Khoảng thời gian đó, anh và Đan Nhất Thuần ngày nào cũng ở bên nhau, anh và cô ấy…..” Quan hệ giữa nam nữ rất là thế nhị, có rất nhiều đàn ông cho dù không yêu người phụ nữ đó, nhưng cũng không ngại quan hệ với họ.

Đàm Dịch Khiêm nâng cằm Hạ Tử Du lên, hôn lên bờ môi đang vểnh lên của cô, nghiêm túc nói, “Ngoài em ra, anh không hề có chút hứng thú nào với những người phụ nữ khác…”

Cô chớp mắt hỏi, “Thật không?”

Anh gật đầu, “Mấy đêm nay chẳng nhẽ em không nhận ra?”

“Ơ. . . . . .”

Cô còn chưa đáp lại, Đàm Dịch Khiêm đã ngay lập tức kéo tấm chăn phủ lên cả hai.

Phía dưới chăn, anh mờ ám nói với cô, “Anh không ngại cho em cảm nhận lại một lần nữa đâu…”

“Nè, trời sáng rồi, đừng có làm ẩu. . . . . .”

Cô đẩy anh sang một bên rồi ló đầu ra khỏi chăn.

Đàm Dịch Khiêm muốn kéo cô vào chăn lần nữa, nhưng đột nhiên nghe cô hét toáng lên.

Anh vội đỡ người cô hỏi, “Sao vậy?”

Cô nhỏ giọng nói, “Em vừa nhìn đồng hồ, trời ạ, đã gần mười một giờ trưa rồi….”

Anh nhíu mày, “Vậy thì sao?”

Cô đột nhiên đẩy anh ra, vén chăn lên, sau đó bước xuống giường, nhặt quần áo trên mặt đất lên mặc vào cơ thể đang để trần, nhìn anh bĩu bĩu môi nói, “Em đâu có điên như anh!”

. . . . . .

Sự thật chứng minh, nếu như một đôi vợ chồng ngủ thẳng đến buổi trưa, thì lúc gặp người khác sẽ rẩ khó ăn nói.

Nhưng người nào đó lại ung dung thản nhiên tự đắc ôm cô đi xuống lầu, vẻ mặt không hề có chút xấu hổ gì cả, sau đó còn táo bạo ôm cô đi tới ghế sofa ngồi xuống.

Những người giúp việc quanh quẩn ở trong nhà hình như đều đang nhìn chằm chằm vào họ, mặt Hạ Tử Du ngay lập tức đỏ bừng, cô đẩy người đàn ông bên cạnh ra, nhỏ giọng trách móc, “Đều tại anh . . . . .”

Xưa nay anh luôn là người thông minh nhưng lúc này lại giả ngủ, “Là sao?”

Hai gò má cô tức giận càng đỏ hơn, “Không thèm nói với anh.”

Đàm Dịch Khiêm ôm vai kéo Hạ Tử Du lại gần, nhân lúc cô không để ý hôn nhẹ lên môi cô một cái.

“Này. . . . . .” Lần này mặt Hạ Tử Du vốn đã ửng hồng nay lại càng như chân trời hoàng hôn, cô đấm nhẹ vào người anh, “Anh thật đáng ghét!”

Hạ Tử Du vừa dứt lời, thì tiếng cười khỏe khoắn của ông Đàm vang lên, “Ha ha…”

Ở trong mắt ông Đàm, hành động ẩu tả mới vừa rồi của Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm chỉ giống như những cặp tình nhân đang liếc mắt đưa tình.

Trên mặt ông Đàm tràn đầy ý cười chào hỏi Hạ Tử Du, “Tiểu Du, dậy rồi hả?”

Hạ Tử Du dừng lại động tác vừa rồi, hơi xấu hổ nhìn ông Đàm cười nhẹ trả lời, “Dạ.”

Bà Đàm đang đẩy ông Đàm cũng thân thiện lên tiếng hỏi, “Tối qua ngủ có ngon không?”

Hạ Tử Du giống như thiếu nữ khép nép đứng cạnh Đàm Dịch Khiêm, gật nhẹ đầu, “Dạ.”

Tay Đàm Dịch Khiêm vẫn ôm ở eo Hạ Tử Du hỏi, “Liễu Nhiên đâu?”

Bà Đàm trả lời, “Ngôn Ngôn đi học rồi, buổi chiều mới trở về. . . . . . Đừng lo lắng, mẹ có nhờ người ở trường học chăm sóc Ngôn Ngôn 24/24, con bé ở trường sẽ không có vấn đề gì.”

“Cám ơn viện trưởng.”

“Sao vẫn khách sáo với mẹ như vậy?” Bà Đàm thân thiện ân cần nói, “Nên đổi cách xưng hô rồi…”

Ông Đàm cười phụ họa, “Đúng vậy, bác cũng đang đợi con đổi cách gọi đấy. . . . . .”

Vào lúc này, Đàm Dịch Khiêm cúi xuống hôn lên gò má của Hạ Tử Du ở ngay trước mặt hai người người già lớn tuổi, anh từ tốn nhẹ giọng nói, “Sắp tới, con và Tử Du dự tính sẽ kết hôn… Nghi thức kết hôn sẽ cử hành ở giáo đường lần trước, nhưng ngoại trừ hai bên gia đình ra, lần này không nên mời giới truyền thông tham dự.”

Sắp kết hôn?

Hạ Tử Du ngạc nhiên ngẩng đầu lên, mờ mịt không hiểu nhìn sang Đàm Dịch Khiêm.

Ông Đàm nhất thời vui sướng, “Hòa thuận vui vẻ là tốt rồi. . . . .Mau sớm kết hôn đi, cục đá treo ở trong lòng bác rốt cuộc cũng có thể được hạ xuống.”

Hạ Tử Du trừng mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm, dùng ánh mắt hỏi anh: Cô đã đồng ý kết hôn với anh khi nào?

Đàm Dịch Khiêm cũng trả lời lại cô bằng mắt: Vừa mới tối hôm qua!

Hạ Tử Du dằn xuống không muốn tranh cãi với Đàm Dịch Khiêm lúc này, ở trước mặt người lớn nên cung kính im lặng.

Ông Đàm thở dài nói, “Nói ra mới nói, lúc tụi con kết hôn ba đã không thể tham dự hôn lễ của các con…..Hôn lễ lần này dù thế nào cũng không thể qua loa tùy tiện được, phải làm cho Tiểu Du nở mày nở mặt gả vào nhà chúng ta, hãy để ba làm người chứng hôn cho tụi con.”

Bà Đàm cũng gật đầu, “Đúng vậy. . . . . . Mặc dù hôn lễ lần trước cũng rất long trọng, nhưng A Khâm vì hôn mê mà không thể tham dự, mẹ nuôi của Tiểu Du cũng không có mặt…..Lần này coi như bù đắp thiếu sót cho hôn lễ lần đó, việc này cứ để mẹ lo liệu, xem như là mẹ bồi thường cho Tiểu Du.”

Đàm Dịch Khiêm gật đầu, “Vậy thì làm theo lời mẹ nói đi!”

Bà Đàm nhỏ nhẹ hỏi, “Tiểu Du, ý của con thế nào?”

Hạ Tử Du lại có vẻ như hơi do dự, “Con….”

Bàn tay Đàm Dịch Khiêm đang ôm eo Hạ Tử Du bỗng siết chặt.

Ông Đàm thấy Hạ Tử Du chần chờ, nghi ngờ hỏi, “Có vấn đề gì sao?”

Thấy chiêu cảnh cáo vừa rồi không có tác dụng với cô gái nhỏ này, Đàm Dịch Khiêm học theo giọng nhỏ nhẹ của mẹ mình hỏi, “Đúng vậy, bà xã, em có trở ngại gì thì cứ nói ra…..”

loading...

“Em. . . . . .”

Ông bà Đàm đều dùng ánh mắt khẩn trương nhìn cô.

Đối mặt với sự mọng đợi của ông bà Đàm, cộng thêm xưa nay Hạ Tử Du vẫn luôn tôn kính ông bà vì thế cũng không thêm được gì nữa, đành ngoan ngoãn gật đầu, “Con……Con không có trở ngại gì, tất cả đều nghe theo ý kiến của hai bác sắp xếp ạ!”

Đàm Dịch Khiêm nhếch môi cười hài lòng.

Bà Đàm vui mừng nói, “Vậy mẹ phải lập tức đi giúp các con chuẩn bị hôn lễ…..”

Ông Đàm căn dặn vợ, “Gọi người làm dọn cơm đi. . . . . . Tiểu Du hiện đang mang thai, không thể để đói, phải ăn uống có điều độ.”

Bà Đàm nói, “Được, bây giờ tôi đi căn dặn người làm.” Ông Đàm rất hiểu chuyện không ở lại quấy rầy đôi vợ chồng trẻ hàn huyên tâm sự nữa, đẩy xe lăn đi theo vợ đến phòng ăn.

Đến khi trong phòng khách hiện chỉ còn lại hai người, Hạ Tử Du mới gỡ bàn tay Đàm Dịch Khiêm vẫn đang ôm eo mình ra, cô lạnh lùng trừng anh, “Sao anh có thể làm vậy?” Rõ ràng là anh lợi dụng sự kính trọng của cô đối với ba mẹ mình mà ép cô kết hôn với anh.

Đàm Dịch Khiêm nhếch nhếch môi, “Em quên tối qua đã đồng ý giao dịch với anh…”

Hạ Tử Du vểnh môi nói, “Nhưng người ta chưa có trả lời!”

Trong đôi mắt đen của Đàm Dịch Khiêm thoáng qua phần đắc ý, “Nhưng biểu hiện tối qua của em cũng không phải là không đồng ý….”

“Này! !”

Đàm Dịch Khiêm mau lẹ hôn lên gò má Hạ Tử Du một cái, ngay sau đó đứng dậy, giọng nói cũng khôi phục lại vẻ nghiêm túc thường ngày, “Công ty có chút việc cần xử lý, giờ anh đến công ty, em ở nhà ngoan ngoãn đợi anh về.”

Hạ Tử Du vốn muốn mắng người đàn ông xấu tính này một trận, lúc này lại nghe anh nói muốn đến công ty, cô nhất thời quên cái đề tài này liền hỏi, “Anh vẫn chưa ăn gì mà!” Nói thật, ở chung với anh mấy ngày nay, bây giờ đột nhiên phải xa anh cô thấy có chút không quen.

Đàm Dịch Khiêm xoay người lại, hôn lên trán Hạ Tử Du thêm cái nữa rồi trầm giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe, “Vợ yêu à, em đã cho anh ăn rồi…”

“Phụt….” Hạ Tử Du vừa nghe xong thiếu chút nữa bị sặc chết bởi chính nước miếng của mình.

“Đàm thị”.

Đàm Dịch Khiêm vừa đi vào phòng làm việc, trợ lý Anja liền ôm một xấp văn kiện đi vào phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm.

Mỗi lần khi đối mặt với Đàm Dịch Khiêm Anja đều thấy nom nớp lo sợ, bởi vì ở trong công ty Đàm Dịch Khiêm là người rất nghiêm túc không nói cười tùy tiện, giống như một vị Thần mặt sắt, vừa lạnh lùng lại rất khó gần gũi, vì thế nên sau khi Anja đặt chồng văn kiện lên bàn làm việc xong liền định lui ra.

Không ngờ, lúc Anja chuẩn bị xoay người rời đi, Đàm Dịch Khiêm đột nhiên gọi cô lại.

Bình thường Đàm Dịch Khiêm sẽ chỉ trao đổi với cấp dưới khi có việc, Anja lo sợ vị trí công việc của mình làm không chu đáo, cô yếu ớt xoay người lại, cúi đầu xuống lí nhí hỏi, “Tổng. . . . . . Tổng giám đốc, ông còn cần căn dặn gì nữa ạ?”

Anja cũng giống như tất cả nhân viên nữ trong Đàm Thị, tuy lúc nào cũng muốn được làm việc chung với ông chủ đẹp trai không thể tưởng này, nhưng khi có cơ hội như hiện tại lại không dám ngước nhìn ông chủ mình một lần nào…..Bởi vì ông chủ không hay nổi giận với các cô nhưng vẻ mặt thì lúc nào cũng lạnh lùng đến đáng sợ.

Đàm Dịch Khiêm lật xem xấp văn kiện trong tay, đầu thì không ngẩng lên còn giọng điệu thì không lạnh không nhạt nói, “Cô làm trợ lý cũng được một thời gian rồi………”

Trong lòng Anja vang lên tiếng chuông cảnh báo, trời ơi, không phải ông chủ cho rằng mình làm việc không tốt đấy chứ?

Anja run rẩy ngước đôi mắt lên lén nhìn Đàm Dịch Khiêm, lí nhí nói, “Vâng. . . . . Đúng vậy, vẫn chưa qua thời gian thử việc ạ.”

Đàm Dịch Khiêm vẫn cúi đầu nhìn tập văn kiện, giọng nói không hề có một chút cảm xúc hay phập phồng, “Cô hãy đến bộ phận nhân sư báo danh, cô không cần đợi qua thời gian thử việc nữa, bắt đầu tháng sau tăng lương.”

Sau khi Anja nghe xong lời của Đàm Dịch Khiêm thì sững sờ đứng im bất động một hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn. Trời, trời ơi……Mình có nghe lầm không? Tổng giám đốc nói cô chẳng những có thể lên làm trợ lý chính thức, còn trực tiếp tăng tiền lương?

Đàm Dịch Khiêm thấy cấp dưới vẫn đứng nguyên tại chỗ, lạnh nhạt hỏi, “Sao vậy? Có vấn đề gì?”

Anja vội vã lắc đầu, “Dạ không. . . . . . Không có ạ, cám ơn tổng giám đốc, tôi nhất định sẽ cố gắng làm việc ạ.” Dứt lời, Anja chạy như bay ra khỏi phòng làm việc tổng giám đốc.

Đàm Dịch Khiêm nhếch môi cười, tâm tình xem ra rất tốt.

Anja có thể vĩnh viễn cũng không biết, lần này cô có thể thăng chức tăng lương tất cả đều là do ông chủ cô đang có tâm trạng tốt, mà tâm trạng ông chủ tốt dĩ nhiên là bởi vì vợ yêu của anh đã quay trở về bên cạnh anh, nhưng sở dĩ vợ yêu ông chủ có thể về lại bên cạnh ông chủ, vậy thì phải cảm ơn cô về buổi tán dóc với chị Khoan ngày đó…

Đàm Dịch Khiêm anh chính người tri ân tất báo ….!

Trên môi anh vẫn ẩn hiện ý cười, Đàm Dịch Khiêm chỉ muốn nhanh chóng xử lý xong đống văn kiện trên bàn, để có thể mau sớn trở về nhà với người phụ nữ của mình.

Cốc, cốc . . . . .

Ngoài phòng vang lên tiếng gõ cửa.

Giọng nói lạnh lùng của Đàm Dịch Khiêm vọng ra, “Vào đi.”

Người đến là Cảnh Nghiêu, anh cúi đầu cung kính chào, “Tổng giám đốc.”

Đàm Dịch Khiêm vẫn chỉ nhìn vào xấp văn kiện, “Nói.”

Cảnh Nghiêu chậm rãi nói, “Thuộc hạ đã đưa ký giả Trương tới cục cảnh sát làm chứng, cũng đã tố cáo cô Đan dùng tiền mời anh ta đưa tin không có thật nhằm để chỉ trích bà tổng giám đốc..… Hôm qua cô Đan vừa về đến Los Angeles thì đã bị cảnh sát Los Angeles mời về cục cảnh sát hỗ trợ điều tra với tội danh phỉ báng.

Nét mặt Đàm Dịch Khiêm vẫn không hề có cảm xúc, giống như đang nghe một câu chuyện phiếm.

Cảnh Nghiêu tiếp tục nói, “Trong lời tường trình tội án của Đường Hân có liên quan đến cuộc điện thoại ẩn danh, thuộc hạ đã yêu cầu cảnh sát điều tra nguồn gốc của cuộc điện thoại ẩn danh đó, sáng nay cảnh sát đã gọi điện cho tôi, họ nói họ đã tra được người gọi cuộc điện thoại đó chính là Đan Nhất Thuần, bởi vì vụ án có liên quan đến hình sự nên họ sẽ tiến hành việc điều tra cặn kẽ, nếu tra được động cơ của cuộc điện thoại đó là Đan Nhất Thuần muốn lợi dụng Đường Hân để đưa bà tổng giám đốc vào chỗ chết, phía cảnh sát sẽ dùng tội hình sự khởi tố Đan Nhất Thuần.”

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nói, “Nói với ký giả Trương, bảo anh ta nên cố gắng làm thế nào để tỏ ra tức giận ở trước mặt cảnh sát là khi đó Đan Nhất Thuần dùng tiền thuê anh ta đối phó với Hạ Tử Du.”

Cảnh Nghiêu gật đầu, “Dạ.”

Đàm Dịch Khiêm không nói thêm gì nữa.

Đột nhiên Cảnh Nghiêu rụt rè nói, “Tổng giám đốc, nếu như tội danh hình sự của cô Đan thành lập, cô ấy sẽ bị bỏ tù.”

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng hỏi, “Xử bao lâu?”

Cảnh Nghiêu trả lời, “Luật sư dự tính là hai năm.”

Đàm Dịch Khiêm vừa ký tên vào tập văn kiện trong tay, vừa lạnh lùng nói, “Hãy liên hệ với cảnh sát phía bên kia, tôi không muốn nhìn thấy tứ chi cô ta lành lặn khi ra tù.” (ọc ọc…dã man qá)

“. . . . . . Vâng.” Cảnh Nghiêu hơi có chút khiếp sợ, nhưng cũng không khó hiểu tại sao Đàm Dịch Khiêm phải quyết định như vậy.

Nói thế nào đi nữa, lòng dạ của Đan Nhất Thuần quả là không trong sạch….

Nếu không phải cô ta đâm bị thóc thọc bị gạo, một mặt nói cho tổng giám đốc biết nơi bà tổng giám đốc bị Arsène bắt cóc, một mặt lại gọi điện thoại cho Đường Hân nói rằng tổng giám đốc đã biết được tung tích của bà tổng giám đốc để Đường Hân có thời gian đưa bà tổng giám đốc sang Thụy Sĩ trước, vậy thì ông Hạ sẽ không phải chết, con của tổng giám đốc cũng sẽ không xảy ra chuyện…..

Chỉ là. . . . . .

Bởi vì yêu một người mà rơi vào kết cục như ngày hôm nay, vừa làm người ta không đành lòng, nhưng cũng không cách nào thương hại nổi, nói cho cùng bởi vì người mà Đan Nhất Thuần tổn thương lại chính là người mà tổng giám đốc yêu thương nhất….

Hắn nghĩ, sự tàn nhẫn của tổng giám đốc, mà ở trên thế giới này có lẽ chỉ có bà tổng giám đốc là vĩnh viễn sẽ không thấy được sự tàn nhẫn ấy.

Buổi chiều.

Hạ Tử Du một mình nhàm chán ngồi trên ghế sofa trong phòng khách lật xem những cuốn tạp chí làm mẹ mà bà Đàm chuẩn bị cho cô.

Đúng vậy, bà Đàm đi với ông Đàm đến đến bệnh viện làm kiểm tra sức khỏe, còn Đàm Tâm nghe nói là đã đi du lịch để giải sầu.

Cô vốn định đi chung đến kiểm tra sức khỏe với ông Đàm, nhưng ông Đàm lại bảo cô ở nhà, hai ông bà cụ đều nhất trí nói bệnh viện là nơi xúi quẩy, ngoại trừ khoa phụ sản cần phải kiểm tra, cô không được đặt chân đến bệnh viện.

Vì thế, cả ngôi nhà họ Đàm to lớn thế nào hiện chỉ có mỗi mình cô.

“Chị Dư.”

Hạ Tử Du đang chăm chú đọc nội dung trên tạp chí làm mẹ thì tiếng kêu của người giúp việc đã cắt đứt sự chuyên tâm của cô.

Nghe thấy cách xưng hô quen thuộc Hạ Tử Du vội ngước mắt lên nhìn.

Cách đó không xa, Hạ Tử Du nhìn thấy chị Dư bây giờ đã tiều tụy đi rất nhiều.

Chị Dư cũng nhìn thấy Hạ Tử Du, nhưng chị tuyệt nhiên chỉ khinh thường mà liếc xéo Hạ Tử Du, sau đó xem như không hề nhìn thấy Hạ Tử Du liền chuyển tầm mắt sang nơi khác.

Hạ Tử Du đứng lên, đối mặt với sự lạnh lùng của Dư, cô không so đo với hiềm khích lúc trước mà chủ động lên tiếng chào, “Chị Dư.”

Chị Dư không đếm xỉa tới Hạ Tử Du đã chủ động chào hỏi mình, bước thẳng đến trước mặt người làm nói, “Tôi đến là để chào từ biệt với ông chủ và bà chủ, làm phiền cô báo lại với bà chủ một tiếng dùm tôi.”

Người làm nói, “Thật xin lỗi, chị Dư, bà chủ đưa ông chủ đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe rồi, e là phải đến chiều tối mới về.”

Chị Dư nhẹ gật đầu, “Thôi được, cô giúp tôi chuyển lời với ông chủ và bà chủ một tiếng, tối nay tôi sẽ lên máy bay đến Canada định cư…..Sau này có thể sẽ không thường xuyên quay về Los Angles thăm hai người họ, hy vọng họ giữ gìn sức khỏe, tôi ở Canada cũng sẽ tự chăm sóc tốt cho chính mình.”

“Được.”

Chị Dư cúi người nói, “Cám ơn!”

Sau khi người giúp việc rời đi, chị Dư cũng dứt khoát xoay người rời khỏi nhà họ Đàm.

“Chị Dư.”

Người lên tiếng gọi chị Dư là Hạ Tử Du.

Chị Dư hơi chấn động, dừng lại bước chân.

Hạ Tử Du chậm rãi đi tới sau lưng chị Dư, quan tâm hỏi, “Chị muốn đi Canada định cư sao?”

Chị Dư đứng đưa lưng về phía Hạ Tử Du, lạnh lùng nói, “Cô Hạ, đây là chuyện riêng của tôi, có lẽ cô không có quyền hỏi tới.”

Hạ Tử Du đi tới trước mặt chị Dư, nhẹ giọng hỏi, “Tại sao chị luôn có thành kiến với tôi như vậy? Tôi nghĩ chúng ta vẫn có thể làm bạn mà.”

Chị Dư cười lạnh nói, “Cô có biết tại sao tôi phải rời khỏi nhà họ Đàm mà tôi đã trung thành hơn nửa đời để đến Canada định cư không?”

Hạ Tử Du tất nhiên không hiểu, cho nên trầm mặc.

Chị Dư hừ hừ nói, “Là bởi vì tôi không muốn nhìn thấy cô… Tôi biết cô sớm muộn gì cũng sẽ được tổng giám đốc đưa về nhà họ Đàm, trở thành cô chủ nhà họ Đàm được người đời hâm mộ, nhưng tôi thì không muốn ở lại đây để hầu hạ cô.”

Đôi mắt xinh đẹp của Hạ Tử Du thoáng ảm đạm, “Cô hận tôi nhiều đến vậy sao?”

Chị Dư nói thẳng, “Cô sai rồi, tôi không hận cô, tôi chỉ cảm thấy người phụ nữ như cô không xứng với tổng giám đốc…..Nhưng mà cô rất may mắn, cô thật sự rất may mắn…..Cô may mắn chính là vì cô đã gặp được tổng giám đốc, một người đàn ông có thể yêu thương cô đến cả không cần mạng sống.” (hêy hêy, công nhận ta gét mụ già này còn hơn ĐNT nữa đấy, quá lãng, giống như bị ĐNT cho ăn cháo lú )

Hạ Tử Du không nói gì, bởi vì nhìn thấy sự khinh bỉ trong mắt chị Dư.

Cuối cùng chị Dư nói, “Chúc mừng cô, hiện tại ngay cả bà chủ và cô hai cũng đều xóa bỏ hết mọi hiềm khích với cô, tôi tin rằng cuộc sống của cô ở nhà họ Đàm sẽ càng ngày càng tốt hơn…..Có điều, tôi muốn khuyên cô một câu, thần may mắn sẽ không mỉm cười mãi với cô, mong cô hãy quý trọng phần tình cảm mà cô không dễ gì có được này, nếu không, chưa chắc tổng giám đốc sẽ bao dung cho cô lần nữa đâu.”

Hạ Tử Du vẫn chưa hiểu rõ những lời chị Dư nói thì chị Dư đã rời đi.

Hạ Tử Du sững sỡ đứng bất động tại chỗ, thật lâu vẫn không thể hoàn hồn.

Bởi vì nhớ thương người phụ nữ của mình, Dịch Khiêm xử lý xong chuyện của công ty sau đó nhanh chóng trở về nhà.

Nghe người giúp việc nói cô đang nghỉ ngơi trong phòng ngủ, ngay lập tức anh bước nhanh đi về hướng phòng ngủ.

Vừa mở ra cửa phòng thì nhìn thấy cô đang ngồi ở cạnh trên giường, anh liền cởi áo vest vứt sang một bên, sau đó nới lỏng cà vạt, mở bung chiếc cúc áo sơ mi….

Anh vội vàng bước tới, muốn ôm hôn cô cho thỏa sự thương nhớ.

Ai ngờ Hạ Tử Du lại quay đầu sang hướng khác, trầm mặc không nói lời nào.

Đàm Dịch Khiêm xoay lại khuôn mặt không chút biểu tình của Hạ Tử Du, trìu mến hỏi, “Bà xã, sao vậy?”

Hạ Tử Du nhìn thẳng vào mặt Đàm Dịch Khiêm, chậm rãi nói, “Hôm nay em có gặp chị Dư!”

“Ừ.”

“Chị ấy muốn đi Canada định cư.”

“Ừm, chị ta đã tận trung với nhà họ Đàm hơn nửa đời, nhà họ Đàm cũng đã tặng chị ta một khoản tiền lớn để chị ta có thể hưởng được cuộc sống an nhàn ở Canada lúc tuổi già.”

“Hôm nay chị ấy tới là để chào từ biệt ba mẹ anh, khi chị ấy đi em nhận ra được là chị ấy cũng không nỡ xa nơi này…..Em muốn giữ chị ấy lại, nhưng chị ấy nói không muốn ở lại nhà họ Đàm hầu hạ em.” Nói xong lời cuối cùng, Hạ Tử Du buồn buồn rũ mắt xuống.

Đàm Dịch Khiêm nâng cằm Hạ Tử Du lên, yêu thương nhìn ngắm cô, “Vì chuyện này mà khóc đến đỏ mũi?”

Hạ Tử Du cắn cắn môi nói, “Em cảm thấy là em đang ép chị Dư phải đi. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nhẹ nhàng ôm Hạ Tử Du vào lòng nói, “Đồ ngốc, chị ta lớn tuổi rồi, tất nhiên muốn đến nơi thuộc về riêng mình…..Không liên quan gì tới em.”

Hạ Tử Du tựa vào vai Đàm Dịch Khiêm, mủi lòng nói, “Chị ấy nói em may mắn lắm mới có thể gặp được anh. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nhếch môi cười nói, “Câu này chị ta không hề nói sai.”

Hạ Tử Du ngẩng đầu lên nhìn Đàm Dịch Khiêm, vểnh môi phản bác, “Em may mắn chỗ nào…..Anh có chỗ nào tốt với em đâu.”

Đàm Dịch Khiêm vẫn cười nói, “Còn ghi thù sao?”

Hạ Tử Du hất mặt nói, “Em đâu có dễ dàng tha thứ cho anh như vậy.”

Đàm Dịch Khiêm tinh quái nói, “Cô Hạ à, em đừng quên, trước mặt cha mẹ anh em đã đồng ý chuyện kết hôn, cho nên em có tha thứ cho anh hay không cũng không thể thay đổi được sự thực em sắp sửa trở lại làm ‘bà chủ nhỏ nhà họ Đàm’…..”

Nói đến việc này, Hạ Tử Du không nhịn được nổi đóa, “Đàm Dịch Khiêm, anh thật hiếp người quá đáng.”

“Hử?”

Hạ Tử Du tức giận lên án, “Anh nói cho em một tháng suy nghĩ, nhưng hiện tại em chưa có quyết định đâu…..”

Đàm Dịch Khiêm nhấc Hạ Tử Du lên ngồi ở trên đùi mình, vùi đầu vào cổ cô, hơi thở nóng rực phả vào bên tai cô nói, “Sao đây, em còn muốn có lựa chọn khác sao? Anh nói rồi, ngoại trừ anh, không ai dám cưới em…”

Hạ Tử Du nhíu mày, “Em phát hiện anh càng ngày càng xấu tính.”

Đàm Dịch Khiêm men theo đường cong cổ của Hạ Tử Du từ từ hôn xuống, giọng cũng trở nên mơ hồ nói, “Anh lại cảm thấy chiêu này đối với em rất có tác dụng.”

Đột nhiên cảm nhận được nơi nào đó của người nào đó cô đang ngồi lên bỗng từ từ cứng rắn to lớn, cô vội vàng đẩy đầu của ai đó đang bắt đầu vùi ở trước ngực cô ra, “Nè, anh có thể nói chuyện nghiêm chỉnh một chút được không?”

“Đừng ầm ĩ. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm xoay người Hạ Tử Du lại, dùng nụ hôn bịt kín lấy miệng cô.

Được nữa đoạn đường. . . . . .

“Dịch Khiêm. . . . . . Dịch Khiêm. . . . . . Anh ngồi dậy . . . . . . Em thấy khó chịu quá. . . . . .”

“Đừng làm rộn.”

“Em thật sự thấy khó chịu đó. . . . . .”

Không thể không tạm thời rút ra khỏi cơ thể cô, anh chống người lên, nheo mắt nhìn cô, “Thật sự khó chịu?”

Hạ Tử Du đưa tay lên xoa bụng mình, nghiêm túc nói, “Lần trước em nói với anh dây chằng đỡ tử cung bởi vì mang thai tử cung nở ra sẽ tạo thành những cơn đau thắt là thật, bây giờ em đang cảm thấy hơi đau…”

Đàm Dịch Khiêm trở người lại hỏi, “Đau nhiều không?”

“Cũng không đau lắm, nhưng em lo lắng cho con. . . . . .” Kinh nghiệm bị sảy thai lúc trước khiến cô bây giờ rất quan tâm đến từng động tĩnh của em bé ở trong bụng.

Đàm Dịch Khiêm vội vàng mặc quần áo vào, sau đó bế Hạ Tử Du lên nói, “Anh đưa em đến bệnh viện.”

“Dạ.”

. . . . . .

Một tiếng sau, vợ chồng ông Đàm hay tin cũng vội chạy tới bệnh viện.

Ông Đàm lo lắng hỏi, “Dịch Khiêm, Tử Du thế nào rồi?”

Sắc mặt bà Đàm cũng lo lắng không kém, “Đứa nhỏ không sao chứ?”

Đàm Dịch Khiêm nhìn chằm chằm vào ánh đèn trong phòng kiểm tra, trên gương mặt tuấn tú cũng hiện lên vẻ lo âu hiếm thấy, “Bác sĩ đang làm kiểm tra.”

Bà Đàm nhẹ giọng trách con trai con mình, “Tụi con cũng thiệt là, làm gì cũng phải biết kiềm chế chứ…..”

Mặt Đàm Dịch Khiêm lập tức đen lại.

Ngay lúc này, bác sĩ đang đi ra từ phòng làm kiểm tra.

Người nhà họ Đàm lập tức bước lên đón hỏi thăm.

Ông Đàm nóng nảy hỏi, “Bác sĩ, con dâu tôi sao rồi?”

Bác sĩ mỉm cười, “Là tin tốt. . . . . .”

Nghe bác sĩ nói vậy, tảng đá đè nặng trong lòng bà cũng được để xuống, mong đợi hỏi, “Là tin tốt gì?”

Bác sĩ nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm, “Đàm tổng, tin tốt này cô Hạ muốn chính miệng nói với ông…..Cơ thể cô Hạ cũng không có việc gì, bây giờ ông có thể vào thăm cô ấy rồi.”

Bác sĩ vừa dứt lời, Đàm Dịch Khiêm cũng đã vọt vào phòng bệnh.

“Bà xã. . . . . .”

Ngồi xuống ở mép giường, Đàm Dịch Khiêm nắm chặt tay Hạ Tử Du.

Trên mặt Hạ Tử Du tràn đầy ý cười ngọt ngào.

Đàm Dịch Khiêm tha thiết nhìn chằm chằm vào Hạ Tử Du, “Bây giờ còn thấy khó chịu nữa không?”

“Dịch Khiêm, anh nhìn bên kia. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm theo ánh mắt Hạ Tử Du nhìn sang màn hình máy vi tính.

Trên màn hình là hai hình thể nhỏ bé rất mờ đã tượng hình, có thể nhìn thấy rõ tay và chân đang cử động, hai trái tim cũng đang nhảy đập liên hồi….

Đàm Dịch Khiêm ngẩn người, “Cái này. . . . . .”

Hạ Tử Du đột nhiên đưa tay ôm chằm lấy Đàm Dịch Khiêm, cô vùi vào lòng Đàm Dịch Khiêm, vui sướng nói, “Anh sắp làm cha của ba đứa trẻ rồi. . . . .

Mục lục
loading...