Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 227


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 227: Đúng Là Một Buổi Tối Vừa Bực Lại Vừa Vui

Liễu Nhiên bị nhốt ở ngoài cửa đã ngừng hẳn tiếng khóc, mờ mịt không hiểu gì nhìn sang dì Trần, “Bà Trần, ba đang ở trong phòng hả?”

Dì Trần ngượng ngùng gật đầu.

“Nhưng không phải ba mẹ vẫn đang giận nhau sao?”

Dì Trần cũng không hiểu sao lại thế này, “Bà cũng vậy, không ngờ tối nay cậu chủ ở nhà. . . . . .” Có một câu nói quả thật rất đúng, vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường lại hòa thuận mà!

Liễu Nhiên sợ sệt nói, “Ba giống như rất giận đó!”

Dì Trần cũng lúng túng không biết nên thế nào. Tình huống như thế, dĩ nhiên phải giận rồi. . . . . .

Lúc này cửa phòng mở ra.

Đàm Dịch Khiêm mặc áo ngủ nhung tơ màu đen mặt lạnh xuất hiện trước mặt con gái và quản gia.

Bàn tay nhỏ bé của Liễu Nhiên kéo kéo dì Trần, giống như làm việc gì sai không dám ngước mắt nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm.

Dì Trần cũng cúi thấp đầu xuống, càng thêm hoảng sợ rối loạn.

Đàm Dịch Khiêm nhíu chặt hai hàng lông mày, nhìn con gái đang cúi đầu không vui nói, “Dì Trần, dẫn Liễu Nhiên quay về ngủ, về sau chưa được sự đồng ý của tôi, buổi tối không được bước vào căn phòng này nữa!”

Dì Trần không dám nói thêm lời nào, vội vàng gật đầu, “Dạ.”

Liễu Nhiên cũng rất hiểu chuyện, ngoan ngoãn đi theo dì Trần về phòng.

Không muốn làm kinh động đến người nào đó ở trên giường, Đàm Dịch Khiêm cố nhịn cơn tức vì đang đến lúc quan trọng lại bị phá đám, nhẹ tay đóng cửa phòng lại.

Lúc Đàm Dịch Khiêm xoay người lại nhìn thấy người phụ nữ nào đó ở dưới chăn đang hoảng hốt mặc lại quần áo.

Chết tiệt!

Đàm Dịch Khiêm cất tiếng thầm mắng, sau đó ba chân bốn cẳng vọt tới nhảy lên giường, xốc chăn lên lần nữa phủ ở phía trên người Hạ Tử Du.

“Cút ngay. . . . . .”

Hạ Tử Du ở dưới chăn lấy áo lót mặc vào đang chuẩn bị khoác lên áo ngủ, cô vừa thẹn thùng vừa lúng túng đẩy cơ thể to lớn đang ở trên người mình ra.

Khi đối mặt với Hạ Tử Du, sắc mặt lạnh lùng của Đàm Dịch Khiêm bỗng dịu lại, anh đột nhiên cúi xuống hôn lên gò má ửng hồng của Hạ Tử Du, thì thầm nói, “Chúng ta tiếp tục. . . . . .”

Hạ Tử Du dùng hai tay chống lại cơ thể của Đàm Dịch Khiêm đang áp sát vào người, “Đừng vậy mà. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm bất đắc dĩ chống người lên, “Liễu Nhiên con bé chỉ ngủ mơ thấy ác mộng, anh đã bảo dì Trần trông coi nó rồi. . . . . . Con bé không sao đâu.” Nói xong Đàm Dịch Khiêm liền cúi xuống vùi đầu vào cổ Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du dốc hết sức đẩy Đàm Dịch Khiêm ra, kiên quyết nói, “Tôi phải đi qua xem Liễu Nhiên thế nào!”

Khuôn mặt anh tuấn của Đàm Dịch Khiêm lập tức sa sầm xuống, bá đạo nói, “Không cho đi!”

Hạ Tử Du nhíu lại đôi mi thanh tú, “Anh dựa vào gì mà không cho đi?”

Đàm Dịch Khiêm vùi vào trước ngực Hạ Tử Du, giọng nói rõ ràng vì đè nén sự khô nóng trong người mà khàn hẳn đi, “Em đang có chuyện quan trọng hơn cần phải làm. . . . . .Chúng ta tiếp tục.”

Mặc dù đã mặc xong áo lót, nhưng hơi thở anh phả ra ở trước ngực cô lại vô cùng nóng rực, thật giống như có thể xuyên thấu qua áo lót màu trắng, khiến cơ thể cô cũng trở nên mẫn cảm.

Hôn lên bộ phận vung cao của cô chưa được áo lót bao lại, tay anh lần dời đến sống lưng mảnh khảnh thành thạo cởi ra nút áo phía sau cho cô.

Hạ Tử Du uốn éo người, cố gắng ngăn cản anh, “Này. . . . . .”

Sau một tiếng ‘bật’ hơi nhỏ, nút thắt áo lót liền bung ra. . . . . .

Hạ Tử Du theo bản năng vòng tay lên che lại ngực.

Đàm Dịch Khiêm tùy ý vứt áo lót sang một bên, nhìn dáng vẻ đề phòng của Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm vẫn ung dung thong thả cởi ra áo ngủ mình, thấy Hạ Tử Du vòng tay quanh ngực, anh đột nhiên xốc chăn lên cao để cả hai đều chui vào trong chăn.

Đột nhiên bị bóng tối bao trùm, Hạ Tử Du theo bản năng vung ra hai tay đang để ở trước ngực muốn kéo lại tấm chăn để đầu mình được ló ra ngoài, nhưng không ngờ. . . . . .

Cũng ngay lúc này, người nào đó đã vùi đầu ở đỉnh nhọn tròn trịa trước ngực cô.

Nhẹ nhàng dây dưa gặm cắn. . . . . .

Xảo trá! !

Hạ Tử Du tức giận thầm mắng trong lòng, nhưng lại không có cách nào thay đổi kết cục giờ phút này bị người nào đó xâm chiếm trắng trợn.

Dần dần sự chống cự của cô cũng trở nên phí công tốn sức. . . . . . Cũng như trước kia, mỗi một lần bị kỷ thuật cao siêu của anh đều khiến cô vô lực chống cự.

Sau đó tay anh di chuyển xuống hai đùi trắng nõn thon dài của cô rồi tách chúng ra.

Nhưng cô đã kẹp lại hai chân vô cùng chặt, hoàn toàn không chừa một kẽ hở nào để anh có thể chui vào. . . . .

Tay anh như có ma lực men theo đáy quần lót quanh quẩn mãi một chỗ, chỉ như vậy, không làm thêm động tác gì khác nữa nhưng cũng đủ làm cho toàn thân Hạ Tử Du rung động đỏ ửng. . . . . .

Hạ Tử Du đẩy ra đầu người nào đó đang vùi ở trước ngực mình, cất lên giọng nói đã gần như bị làm cho rối loạn, “Tránh ra. . . . . .”

Anh đưa đầu kề sát vào bên tai cô, thì thào dỗ dành, “Ngoan, mở chân ra. . . . . .”

Mặt Hạ Tử Du sớm đã đỏ bừng, cô khép hai chân lại thật chặt, quay đầu sang một bên.

Đàm Dịch Khiêm xoay mặt Hạ Tử Du lại, buộc đôi mắt thẹn thùng trong suốt của cô nhìn thẳng vào anh, sau đó gian xảo nói, “Anh vốn là định cởi ra giúp em, nhưng biểu hiện của em thế này có lẽ là muốn tự mình cởi. . . . . .”

Hạ Tử Du kéo chăn lên, trợn trừng mắt nhìn anh, “Cởi cái đầu quỷ anh đấy!”

Khóe miệng Đàm Dịch Khiêm gợi lên độ cong quỉ quái, trêu đùa nói, “Sao anh cảm thấy lúc này có hứng thú hơn mới vừa rồi rất nhiều. . . . . .” Dứt lời, Đàm Dịch Khiêm nhấc người phủ nhẹ lên người Hạ Tử Du, cách lớp vải mỏng mềm mịn, anh vuốt ve quanh quẩn tại một chỗ, tới lui tuần tra.

Cảm nhận được nhiệt độ cùng độ cứng của người nào đó, trong khoảnh khắc mặt Hạ Tử Du đỏ bừng như lửa bốc cháy, cô lắp bắp nói, “Anh. . . . . . Anh . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của Hạ Tử Du, nhẫn nhịn dục vọng trong cơ thể đang muốn bộc phát, thì thầm nói, “Cho em một lựa chọn, em muốn tự cởi, hay là anh cởi giúp em . . . . . Dĩ nhiên, kết quả cuối cùng đều như nhau cả.”

Hạ Tử Du vừa tức vừa thẹn, thân hình kháng cự giãy dụa, “Cút ngay đi. . . . . .”

Nhưng chỉ nghe “Roẹt” của tiếng quần áo bị xé rách ——

Lớp vải cuối cùng trên người Hạ Tử Du rốt cuộc cũng bị xé rách nát.

Hạ Tử Du liền cảm thấy nửa người dưới chợt mát lạnh, chưa hiểu rõ được tình huống gì thì đã thấy một bóng dáng vải màu trắng bay ra khỏi chăn.

Ý thức được người nào đó giở trò bá đạo vô sỉ, độc địa ghê tởm tướt đi sự phòng bị cuối cùng của cô, cô bắt đầu lên tiếng mắng không ngừng miệng, “Đàm Dịch Khiêm, anh….Cái tên khốn này, đồ bại hoại, đồ tồi. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm lần nữa tiến sát đến gần vành tai Hạ Tử Du, dùng giọng nói bá đạo nhưng không kém phần dịu dàng nói, “Ở đâu ra nhiều lời lẽ thô tục vậy hả, đừng làm rộn nữa, ngoan đi. . . . . .”

Hạ Tử Du xoay đầu đi, không muốn nghe những lời mê hoặc lòng người của anh.

Đàm Dịch Khiêm cười khẽ, yêu thương chạm nhẹ vào gò má cô, “Em có biết lúc này em đáng yêu lắm không?”

Hai mắt Hạ Tử Du trợn lớn, đáng yêu?

Trời ơi, cô thật là chống cự lại không được bất đắc dĩ, có phải hay không đây?

Trên mặt Đàm Dịch Khiêm vẫn là ý cười nho nhã của ‘mặt người dạ thú’, anh cúi đầu nói, “Anh hứa với em, đêm nay chỉ duy nhất một lần thôi. . . . . .” Vì con, anh sẵn sàng nhẫn nhịn.

Mi tâm Hạ Tử Du xoắn xuýt vào nhau, hai mắt mở to trừng anh. Thật đáng xấu hổ, lúc nói ra câu đó điệu bộ lại còn rất giống như mình bị oan ức lắm?

Ngay sau đó, vật cứng kia đã để ở giữa hai chân cô.

Hạ Tử Du theo bản năng muốn kẹp chân lại, nhưng phát hiện ra mình đã không có cơ hội để quay lại, cô rốt cuộc hiểu ra tại sao vừa rồi người nào đó nói lại nói chuyện với mình. . . . . . Chính là muốn dời đi sự chú ý của cô, để cô lơi lỏng đề phòng tạo cơ hội cho anh thừa dịp tiến tới.

“Anh sẽ rất cẩn thận. . . . . .”

Anh hôn gò má hơi phồng ra vì tức giận của cô, đem vật sưng tấy đang ngẩng cao đã vận sức chờ phát động nhịp nhàng đẩy vào.

Nhưng không ai ngờ đến, cũng trong khoảnh khắc đó, tiếng chuông điện thoại lại đột ngột vang lên vào thời khắc mấu chốt này——

“Reng, reng. . . . . .”

Hạ Tử Du bị hết hồn giật nảy mình, vốn đang trong trạng thái mê ly cô theo bản năng đẩy Đàm Dịch Khiêm ra.

Sự thật chứng minh, khi con người bị vây trong trạng thái hoảng sợ thì sức lực phát huy vượt hơn hẳn lúc bình thường . . . . . .

Quả nhiên, cơ thể người nào đó đã tiến vào được nửa tấc lại bị hung hăng đẩy bật ra.

Thừa dịp lúc anh đang nổi cáu, cô lập tức nhấc lên điện thoại không dây để ở đầu giường, không chút suy nghĩ liền ấn nút nghe.

Trong điện thoại di động là chất giọng sang sảng của Robert, “Tử Du, sao nhận điện thoại nhanh vậy, hơn nửa đêm rồi mà còn chưa ngủ sao?”

Cả người nóng bỏng, gò má ửng hồng, Hạ Tử Du điều chỉnh lại hô hấp, cô đề phòng mà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn tú của người nào đó giờ phút này đang chuyển sang lạnh lẽo, hết sức giữ cho giọng thật bình tĩnh rồi nói, “Dạ, do em ban ngày ngủ nhiều quá nên buổi tối thấy hơi khó ngủ.”

Còn người nào đó như đã mất đi lý trí vào lúc này cũng bất chấp tất cả lần nữa ôm Hạ Tử Du lại đè xuống ở dưới người.

“Á!”

Hạ Tử Du kinh hoảng hét lên.

Robert ở bên kia nghe được tiếng thét chói tai đó cũng rất nhạy cảm hiểu được, anh cười ha ha nói, “Đưa điện thoại cho Dịch Khiêm.”

Hạ Tử Du ngay lập tức bật chế độ hands-free trên điện thoại lên, lớn tiếng nói, “Robert có chuyện muốn nói.”

“Khốn kiếp! !”

Đàm Dịch Khiêm nổi điên lớn tiếng chửi đưa tay muốn rút hết dây điện thoại ra.

Nào ngờ, Hạ Tử Du lại thừa dịp này đạp Đàm Dịch Khiêm văng ra, sau đó bọc chăn lại nhanh chóng nhảy xuống giường.

Nhìn Hạ Tử Du giống như chạy trốn vọt vào phòng tắm, Đàm Dịch Khiêm cầm lấy điện thoại, giận dữ ngút trời gào lên, “Cậu tốt nhất nên cam đoan mình có chuyện đại sự gì cần nói đấy! ! !”

Robert chậc chậc nói, “Chưa thỏa mãn dục vọng sao?”

Đàm Dịch Khiêm không vui nhíu chặt mi tâm.

Như có thể đoán được phản ứng giờ phút này của Đàm Dịch Khiêm, Robert nhẹ giọng cười nói, “Tôi gọi điện thoại tới chính là muốn nói với cậu. . . . . . Tôi, hôm nay là cố tình gọi đến đấy, nếu sau này cậu còn không biết lễ phép với ‘tôi’ – là ân nhân đã chăm sóc cho vợ và con của cậu thì mỗi đêm vào thời điểm mấu chốt tôi sẽ cho cậu cụt hứng!”

Cộp ——

Chiếc điện thoại đáng thương bị người nào đó ném thẳng xuống đất.

Mặc vào áo ngủ, Đàm Dịch Khiêm đi tới hướng Hạ Tử Du vừa biến mất, vặn khóa cửa phòng tắm, “Mở cửa ra!”

loading...

Hạ Tử Du tựa vào trên vách cửa phòng tắm, “Anh đi ra khỏi phòng đi!”

Cửa phòng tắm khóa trái, tất nhiên là Đàm Dịch Khiêm không vào được, mặc dù cũng có nghĩ tới phương án phá cửa xông vào, nhưng như thế thì động tĩnh quá lớn, hơn nữa vì chuyện tối nay mà làm phiền đến người khác thì không ai chấp nhận được, cuối cùng Đàm Dịch Khiêm chỉ có thể chịu đựng sự khô nóng nơi hạ thể, kiên nhẫn nói, “Em đi ra ngoài trước. . . . . .”

Hạ Tử Du kiên trì nói, “Tôi không muốn thấy anh, cũng không muốn nói chuyện với anh!”

Đàm Dịch Khiêm dỗ ngọt nói, “Hơi nước trong phòng tắm không tốt, em mau ra ngoài. . . . . .”

Vào lúc này Hạ Tử Du dứt khoát không lên tiếng nữa.

Sợ Hạ Tử Du ở trong phòng tắm lâu quá bị cảm lạnh, Đàm Dịch Khiêm hạ giọng thỏa hiệp nói, “Thôi được rồi, em ngoan ngoãn đi ra ngoài. . . . . . Anh cam đoan tối nay sẽ không đụng đến em.”

Quấn chăn lại Hạ Tử Du không thể tin mở to mắt lên hỏi, “Thật không?”

Còn đang phiền não với chuyện thiếu chút nữa đã bị liệt dương mới vừa rồi, Đàm Dịch Khiêm không còn nhẫn nại nhíu mi hỏi, “Có khi nào anh nói mà không giữ lời chưa?”

Hạ Tử Du nổi giận nói, “Anh là thế còn gì.”

Trong lòng Đàm Dịch Khiêm thầm nghĩ, nếu cô mà đi ra, anh nhất định phải đánh vào cái mông cô.

Đàm Dịch Khiêm dịu giọng nói, “Em còn ở trong đó lâu quá, lỡ như làm cho con ở trong bụng em bị lạnh thì phải làm sao hả?”

Hạ Tử Du không tin lắm hỏi lại lần nữa, “Anh thật giữ lời chứ?”

“Anh bảo đảm.”

Hạ Tử Du thập thò từ từ mở cửa phòng tắm ra.

Nhìn nét mặt người đàn ông nào đó không vui, Hạ Tử Du càng quấn lấy mình thật chặt.

Bất thình lình Đàm Dịch Khiêm bế thốc Hạ Tử Du lên. . . . . .

Hạ Tử Du hoảng sợ thét lên, “Á. . . . . . Anh nói mà không giữ lời. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm không trả lời, nhưng cũng không có hành động không an phận nào với Hạ Tử Du nữa.

Anh đặt nhẹ Hạ Tử Du lên giường, còn quan tâm đắp chăn lên cho Hạ Tử Du, sau đó anh tự bước lên giường, ôm cô từ phía sau, vì sự buồn bực của tối nay mà nhắm hai mắt lại, nghiêm túc hời hợt nói, “Ngủ đi. . . . . .”

——

Tối hôm qua tuy không có phát sinh chuyện gì, nhưng cũng náo loạn đến hơn nửa đêm, bị Đàm Dịch Khiêm ôm vào trong lòng ngủ, Hạ Tử Du không ngờ mình lại ngủ thẳng đến giữa trưa hôm sau.

Lúc Hạ Tử Du tỉnh lại thì Đàm Dịch Khiêm đã không có ở đây, liếc nhìn đồng hồ báo thức, Hạ Tử Du bật ngồi dậy.

Vội vã rửa mặt, thay xong quần áo Hạ Tử Du đi xuống lầu.

Dì Trần hiện đang chơi với Liễu Nhiên ở trong phòng khách, nghĩ đến sự việc bất ngờ xảy ra tối hôm qua, Hạ Tử Du gần như là cúi đầu mà đi tới phòng ăn.

Giọng dì Trần cung kính vang lên, “Cô chủ!”

Liễu Nhiên cũng mừng rỡ gọi, “Mẹ. . . . . .”

Hạ Tử Du ngượng ngùng ngẩng đầu lên, cố gắng duy trì tư thế tươi cười thường ngày, “À, dì Trần, Ngôn Ngôn.”

Liễu Nhiên chạy đến cạnh Hạ Tử Du, đáng yêu nói, “Mẹ, mẹ yên tâm, Ngôn Ngôn ở nhà sẽ rất ngoan ngoãn.”

Đột nhiên con gái nói với mình câu này, Hạ Tử Du nghi hoặc hỏi, “Sao?”

Dì Trần giải thích, “Cậu chủ đã nói với chúng tôi, sau khi dùng xong bữa trưa cậu ấy sẽ dẫn cô về thành phố Y một chuyến. . . . . .”

Hạ Tử Du trợn tròn hai mắt. Xảy ra chuyện gì?

Dì Trần biết Hạ Tử Du đang nghi ngờ, vội vàng nói, “Cậu chủ muốn dẫn cô đi thành phố Y để làm gì tôi cũng không rõ lắm. . . . . . Nhưng cậu chủ có nói, cậu ấy muốn cùng cô đi về thăm mẹ cô đấy.”

Hạ Tử Du sững sờ ở tại chỗ.

“Cô chủ, cô hẳn là đói bụng rồi? Tôi đã giúp cô hâm nóng canh rồi. . . . . .” Vừa nói xong dì Trần liền bước đi vào phòng ăn.

Liễu Nhiên ngẩng đầu nhìn mẹ, cô bé nghiêm túc nói, “Mẹ, mẹ về thăm bà ngoại, nhắn với bà ngoại là Ngôn Ngôn sắp phải đi học rồi, cho nên không thể về thăm bà được.”

Hạ Tử Du sầm mặt hỏi, “Vậy. . . . . . Ba đâu?”

“Ba ở trong phòng sách ạ!”

Hạ Tử Du lập tức cất bước đi về hướng phòng sách.

. . . . . .

Cửa phòng sách không có đóng, Hạ Tử Du vừa liếc mắt đã nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm đang cúi đầu với xấp văn kiện trước mặt.

Đều nói người đàn ông nghiêm túc là đẹp trai nhất, Đàm Dịch Khiêm vốn đã có được ngũ quan hoàn mỹ, cộng thêm dáng vẻ tuấn tú thanh lịch đang ngồi ở chỗ đó, quả thật chính là một nhân vật như Thần, đẹp đến mức kỳ lạ.

Với lại. . . . . .

Giờ phút này anh đang mặc tây trang thắt cà vạt, quần áo phẳng phiu ngay ngắn chỉnh tề, nhìn thế nào cũng không giống với tên đàn ông tối hôm qua. . . . .

Chẳng qua đây chính là điển hình của ‘Mặt người dạ thú’! !

Vào lúc này, người đàn ông nào đó đầu cũng không thèm ngẩng lên nói, “Em định đứng ngoài cửa nhìn anh đến khi nào mới chịu vào đây?”

Hạ Tử Du xấu hổ đi vào phòng sách.

Đàm Dịch Khiêm vẫn cúi đầu trong đống văn kiện, nhỏ nhẹ nói, “Phải rời khỏi Los Angeles mấy ngày, cho nên có một số việc cần phải xử lý xong trước. . . . . . Em đợi anh một chút.”

Hạ Tử Du không vui nói, “Sao anh nói với Ngôn Ngôn là anh muốn dẫn tôi về thành phố Y?”

Đàm Dịch Khiêm nói như là chuyện đương nhiên, “Bởi vì anh muốn dùng thân phận người bị hại có mặt ở tòa tố cáo Kim Trạch Húc, hơn nữa giữa anh và mẹ em có chút hiển lầm, anh dự định ở lại thành phố Y thêm mấy ngày để đến nhà nhận tội với mẹ em.”

Hạ Tử Du đi tới trước bàn, giận dữ nói, “Ai cần anh đến nhà nhận tội chứ?”

Đàm Dịch Khiêm ngước lên đôi mắt đen tĩnh mịch, dựa vào sau ghế điều chỉnh cho mình một tư thế thoải mái rồi bình tĩnh nhìn tới Hạ Tử Du, “Sao hả, định để cho mẹ em cứ tiếp tục hiểu lầm anh hay sao?”

Hạ Tử Du nói thẳng không nể mặt, “Mẹ tôi căn bản không có hiểu lầm anh!”

Đàm Dịch Khiêm nở nụ cười vô hại đứng dậy.

Hạ Tử Du theo bản năng lui về phía sau.

Đàm Dịch Khiêm nhếch nhếch khóe môi, “Em yên tâm, có rất nhiều người giúp việc đang nhìn chúng ta.”

Nghe vậy bước chân đang lui về phía sau của Hạ Tử Du chợt dừng lại.

Đàm Dịch Khiêm đi về phía Hạ Tử Du, trong khi Hạ Tử Du nghĩ rằng Đàm Dịch Khiêm chỉ muốn đến gần nhìn xuống để nói chuyện với mình thì anh đột nhiên vươn tay ôm chặt lấy cô.

Hạ Tử Du lập tức giãy giụa, “Anh lừa tôi?”

Đàm Dịch Khiêm nghiêm túc nói, “Đúng là có người giúp việc đang nhìn, nhưng anh không ngại. . . . . .” ( =)) đểu thật)

Đàn ông một khi ăn vạ thật ra còn cao siêu hơn phụ nữ.

“Anh. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm hôn một cái lên làn môi đang vểnh lên của Hạ Tử Du, dịu dàng nói, “Đừng có lúc nào cũng nổi giận với anh, lỡ như sinh ra một nhóc con tinh nghịch thì phải làm sao đây?”

Hạ Tử Du quay mặt đi, “Chuyện đó không liên quan tới anh!” Con là của cô, dù thế nào cũng không liên can đến anh! !

Đàm Dịch Khiêm thật cảm thấy người phụ nữ nhỏ bé trước mắt này càng ngày càng đáng yêu, anh không hề thấy tức giận chút nào ngược lại còn không kiềm được lại hôn Hạ Tử Du thêm một cái.

Cô xác định ngoài phòng sách giờ phút này nhất định có người đang nhìn mình, cô tức tối nói, “Này. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nói sang chuyện khác, “Em có biết sáng nay tại sao anh dậy sớm không?”

Hạ Tử Du tỏ ra lạnh lùng không hề có hứng thú.

Đàm Dịch Khiêm nhích sát lại gần Hạ Tử Du, sau đó kề bên tai cô nói nhỏ mấy câu. . . . . .

Trong nháy mắt, mặt Hạ Tử Du lập tức đỏ hồng đến mang tai.

Cô vung lên đôi bàn tay trắng muốt đấm nhẹ vào ngực anh, “Vô sỉ!”

Ai ngờ rằng vừa rồi anh lại nói với cô. . . . . .

Nhịn cả đêm, đến khi trời sáng rốt cuộc không thể ôm cô ngủ được nữa, nhìn thấy cô ngủ rất say, lại không muốn ở tình huống không có sự phối hợp của cô mà tiến hành, sau cùng anh chỉ có thể vào nhà tắm dội nước lạnh, rồi đặt hết suy nghĩ vào trong công việc. . . . . .

Thường ngày ăn mặc gọn gang, áo quần bảnh bao, nhưng thật chất bên trong lại chính là một con sói đội lốt cừu, không phải. . . . . . Là một con sói khoác da cáo, ai bảo anh lúc nào cũng gian xảo!

Đàm Dịch Khiêm đoán được suy nghĩ của cô liền trêu cô, “Dù cho anh có chính là loài lang sói đó, nhưng là một con sói không có tính ăn tạp!”

Hạ Tử Du nhăn nhó xoay người đi, “Không dư hơi mà nói với anh nữa. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm kéo Hạ Tử Du lại vào trong lòng, “Ngoan, đi dùng cơm, sau đó chúng ta cùng về thành phố Y.”

Hạ Tử Du tức giận nói, “Ai muốn về thành phố Y với anh chứ?”

Đàm Dịch Khiêm nhíu mày hỏi, “Anh đi tố cáo Kim Trạch Húc, chẳng lẽ em không ở bên cạnh ủng hộ anh?”

Hạ Tử Du lạnh lùng nói, “Tôi không có nghĩa vụ làm chuyện đó.” Còn nữa, anh mà cần người động viên? Trên đời này có mấy ai giỏi tính kế hơn anh?

Đàm Dịch Khiêm ôn hoà nhã nhặn nói, “Em đừng quên, Kim Trạch Húc muốn đối đầu với anh là bởi vì em, cho nên, bây giờ em theo anh ra tòa là điều rất cần thiết.”

Hạ Tử Du chợt ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đen mưu mô thâm hiểm của người nào đó, tức tối bất bình nói, “Anh thật đúng là cái đồ xỏ lá?”

Đàm Dịch Khiêm rất là ôn hòa nói, “Em muốn nghĩ thế nào cũng được, trong tháng này, anh không cương với em, em cũng đừng cương với anh, tất nhiên anh sẽ không miễn cưỡng em làm những chuyện mà em không muốn làm.”

Trên thực tế, cô cũng rất muốn biết Đàm Dịch Khiêm làm thế nào để thắng, còn có rất nhiều vấn đề chưa rõ ràng, cô thật rất muốn biết. . . . . .

Hạ Tử Du từ từ rũ mắt xuống, đã đồng ý nhưng lại do dự, “Nhưng hiện tại tôi không thích hợp để ngồi máy bay.” Mang thai trước khi sinh không thích hợp đi máy bay.

Đàm Dịch Khiêm ấm giọng nói, “Anh đã trao đổi với bác sĩ về tình trạng sức khỏe của em, con hiện tại rất ổn định, đi máy bay không có gì đáng ngại. . . . . . Để đảm bảo an toàn, anh sẽ mời bác sĩ cùng đi với chúng ta, trên máy bay cũng có chuẩn bị phương tiện điều trị cơ bản, em không cần lo lắng gì cả.”

Hạ Tử Du sững sờ kinh hãi nhìn về phía anh, anh thật chuẩn bị đầy đủ đến như vậy?

Đàm Dịch Khiêm hôn nhẹ lên trán Hạ Tử Du, chân thành nói, “Sẽ không bao giờ anh để em rời khỏi anh một giây phút nào nữa.”

Mục lục
loading...