Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 223


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 223: Vợ Yêu, Em Đã Từng Nói Em Rất Yêu Anh, Bây Giờ Vẫn Còn Phải Không?

Hạ Tử Du thật đúng là có nằm mơ cũng không nghĩ tới người xuất hiện trước mắt mình chính là Đàm Dịch Khiêm.

“Mẹ. . . . . .”

Liễu Nhiên đang được Đàm Dịch Khiêm ôm trong ngực vui vẻ gọi cô.

Đây là lần đầu tiên sau một thời gian dài cô mới nhìn thấy liễu Nhiên cười vui vẻ như thế, hồn nhiên đến vậy.

Đôi con ngươi đen sáng như ánh nắng mặt trời của Đàm Dịch Khiêm nhìn thẳng vào khuôn mặt hơi gầy đi của Hạ Tử Du rồi khẽ nhíu mày.

Nhưng lúc này, ánh mắt Hạ Tử Du đã lướt qua Đàm Dịch Khiêm chuyển sang nhìn Liễu Nhiên rồi đưa tay ra, “Qua mẹ bế con. . . . . .”

Có lẽ đoán biết Đàm Dịch Khiêm sẽ chẳng muốn đi vào hoặc là cô vốn không có ý định để cho anh vào phòng, cho nên lúc này Hạ Tử Du vẫn không hề mở rộng cửa mà chỉ đứng im không nhúc nhích.

Liễu Nhiên được mẹ bế đi mở to đôi mắt ngây thơ đáng yêu nhìn ba mình, giống như đang muốn nhắc nhở ba mình hãy mau mau đi vào.

Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt xinh đẹp đang né tránh của Hạ tử Du, giọng nói trầm ấm đầy từ tính của Đàm Dịch Khiêm vang lên, “Anh có thể vào không?”

Hạ Tử Du quả quyết lắc đầu, “Tôi nghĩ không cần thiết. . . . . . Cám ơn anh đã đưa Ngôn Ngôn về.” Nói xong Hạ Tử Du liền ôm lấy Liễu Nhiên ra khỏi tay Đàm Dịch Khiêm.

Liễu Nhiên được mẹ ôm ra khỏi lòng ba đồng thời cũng nhỏ giọng thì thầm nói với mẹ, “Mẹ, ba có chuyện muốn nói với mẹ đó.”

Hạ Tử Du đương nhiên là thờ ơ không quan tâm, cô bế Liễu Nhiên đặt xuống sàn nhà sau đó đóng cửa lại.

Thế nhưng, ngay khi Hạ Tử Du đóng cửa, cánh tay Đàm Dịch Khiêm đã kịp thời chặn ngang vào giữa khe hở cửa chưa kịp đóng.

Hạ Tử Du muốn đóng cửa phòng lại, nhưng Đàm Dịch Khiêm lại không có ý định muốn rút tay ra.

Cuối cùng, cô đành mở cửa phòng ra, giương mắt lên nhìn anh giống như nhìn một người xa lạ, lạnh nhạt nói, “Anh Đàm, chúng ta còn gì hay để nói sao?”

Liễu Nhiên đúng lúc này từ sau lưng Hạ Tử Du chạy ra, cô bé chạy đến trước mặt ba mình, lôi kéo tay anh giục giã nói, “Ba, ba mau vào đi. . . . . .”

Hạ Tử Du lên tiếng cảnh cáo, “Ngôn Ngôn! !”

Nhưng lần này Liễu Nhiên lại chẳng thèm đếm xỉa để cô, cô bé lôi kéo Đàm Dịch Khiêm đi vào trong phòng, tất nhiên, biểu hiện của Đàm Dịch Khiêm cũng thuận nước đẩy thuyền.

Đến khi Hạ Tử Du xoay người lại thì Đàm Dịch Khiêm đã đi lướt qua cô đứng ở trong phòng.

Liễu Nhiên rất thông minh bỏ chạy về phòng mình đóng cửa lại, nhường lại cho ba mẹ mình khoảng không gian riêng tư để nói chuyện.

Cô vốn không muốn mình ở riêng với Đàm Dịch Khiêm một giây một phút nào cả, Hạ Tử Du đưa tay vặn nắm cửa, sau đó bình tĩnh hất mặt sang hướng không có Đàm Dịch Khiêm đứng, xa cách và lạnh lùng nói, “Xin lỗi, chỗ này của tôi không chào đón anh.”

Dường như đã rất lâu rồi anh không có nhìn cô với vẻ thắm thiết và sâu sắc thế này, ánh mắt Đàm Dịch Khiêm vẫn đằm thắm nhìn cô, đối mặt với sự hờ hững của cô, anh im lặng một lúc rồi bỗng nhiên đi tới trước mặt cô, nắm lấy bàn tay cô đang để trên chốt vặn cửa xuống, sau đó không nói không rằng đóng sầm cửa phòng lại.

Thấy anh đi đến gần, cô sửng sốt mất một giây, cho đến khi bên tai nghe thấy tiếng cửa đóng sập lại, cô mới chợt ngước lên đôi mắt khó hiểu nhìn tới anh.

Anh cúi đầu nhìn vào đôi mắt trong suốt của cô, cũng không có hành động gì quá đáng, nhưng giọng lại đầy cảm xúc nói, “Về nhà với anh.”

Trong đáy mắt Hạ Tử Du hiện lên sự kinh ngạc, nhưng chỉ trong tít tắt cô đã tỉnh táo lại, sau đó đưa tay đẩy anh ra, nhỏ giọng mắng, “Đồ điên.”

Đàm Dịch Khiêm mặc cho Hạ Tử Du xô đẩy mình, nhưng lúc Hạ Tử Du nhích ra muốn giữ khoảng cách với anh, thì cánh tay cứng rắn như đúc bằng sắt của anh đã từ phía sau vươn tới ôm siết cô thật chặt.

Hạ Tử Du theo bản năng giãy giụa, Đàm Dịch Khiêm tốt bụng nhắc nhở cô, “Em muốn làm con chúng ta bị thương sao?”

Chợt nhận ra trong bụng mình vẫn còn một sinh mệnh bé nhỏ, Hạ Tử Du thôi không giãy giụa nữa, đổi lại dùng tay cố sức gỡ bàn tay Đàm Dịch Khiêm đang vòng ở trên eo ra, nhưng chỉ được một lúc thì phát hiện mình đang làm một việc tốn công vô ích, cô không vui nói, “Nếu anh còn không chịu buông tôi ra, tôi thề là một chút nữa tôi sẽ báo cảnh sát đấy.”

Hoàn toàn không không để những lời của Hạ Tử Du vào trong tai, ngược lại Đàm Dịch Khiêm càng siết cô chặt hơn, nhưng lại rất cẩn thận tránh không làm tổn thương tới đứa bé trong bụng Hạ Tử Du.

Có vẻ như rất mệt mỏi, Đàm Dịch Khiêm cúi đầu lên vai Hạ Tử Du, đôi môi ghé sát vào tai cô, giọng khàn khàn nói, “Đã rất lâu anh không được ôm em như thế này rồi. . . . . .”

Không biết có phải là do giọng nói của Đàm Dịch Khiêm quá ấm áp từ tính cộng thêm câu nói này lại càng dễ dàng khiến cho người ta khuất phục, hoặc là do trước kia Đàm Dịch Khiêm thường hay thân mật nói với cô như thế cho nên dễ khiến cô nhớ về quá khứ, sống mũi bỗng nhiên cay cay, hốc mắt không hiểu sao cũng nóng lên, lúc Hạ Tử Du nhận ra cho đến giây phút này mình vẫn còn quan tâm đến từng lời nói của anh đến thế, cô bắt đầu dùng hết toàn bộ sức lực để gỡ hai tay anh ra.

Nhưng dù có làm thế nào đi nữa, cô vốn đã chẳng có nhiều sức lực, thêm vào đó sức mạnh của nam và nữ có sự khác biệt rất lớn, mọi hành động kháng sự của cô đều trở thành vô ích.

“Anh buông tôi ra. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm vô vàn yêu thương cúi đầu hôn lên mặt cô, trầm giọng nói, “Em hãy cho anh thời gian, bình tĩnh nghe anh giải thích thì anh sẽ thả em ra.”

Cảm nhận được đôi môi mỏng mát lạnh của anh lướt trên da mặt mình, mặc dù sâu trong nội tâm bị kích động dâng lên ngàn dải sóng lớn, khoảnh khắc đó, trong đầu cô hiện lên những hình ảnh khi cả hai còn mặn nồng ở bên nhau, nhưng sự rung động đó cũng trong nháy mắt đã biến mất, lưu lại trong đầu cô chỉ là những hồi ức đau khổ về sau mà cô phải gánh chịu.

Hạ Tử Du căm ghét giơ tay lau đi chỗ vừa bị anh hôn, giọng điệu không có chút cảm tình nói, “Tôi không muốn nói chuyện với người xa lạ.”

Đàm Dịch Khiêm lại hôn Hạ Tử Du thêm một cái nữa.

Hạ Tử Du lại giơ tay lên chùi đi một lần nữa.

Đàm Dịch Khiêm không sợ phiền hà lại hôn lên gò má Hạ Tử Du lần nữa, cố ý kéo dài thời gian.

Hạ Tử Du bắt đầu giãy dụa, động tác giơ tay lên chà xát da mặt mình càng mạnh hơn.

Nhưng lần này, Đàm Dịch Khiêm thả Hạ Tử Du ra xoay người cô lại đối mặt với anh, chẳng thèm quan tâm đến đôi mắt đang trợn lớn của cô, siết chặt lấy eo cô, cúi đầu bá đạo chiếm lấy đôi môi cô.

“Ưm. . . . . .”

Hạ Tử Du dùng sức đánh đấm Đàm Dịch Khiêm, cố hết sức có thể để đẩy người đàn ông ngang ngược cố chấp này ra, nhưng anh lại vững vàng siết chặt cả người cô, cho cô cựa quậy nhưng không cho cô có cơ hội lẩn tránh.

Dần dần, cô cũng trở nên yên lặng, bởi vì anh đã khống chế toàn bộ hơi thở của cô. . . . . .

Lúc cả người cô mềm nhũn ra vì nụ hôn của anh, anh mới buông cô ra để cho cô tựa vào vòm ngực rộng lớn của anh ổn định lại hô hấp.

Tay anh đỡ nhẹ sống lưng mỏng manh của cô, dịu dàng hỏi, “Bây giờ đã có thời gian để nghe anh giải thích chưa?”

Hạ Tử Du từ từ khôi phục lại hơi thở ổn định, ngay lập tức đẩy Đàm Dịch Khiêm ra, cô nhẫn nhịn cắn chặt đôi môi sưng đỏ vì bị anh hôn, sau đó lấy điện thoại di động ra, vừa đề phòng nhìn anh vừa tức giận bấm số điện thoại.

Đàm Dịch Khiêm không đến gần cô thêm một bước nào nữa, mà lại chậm rãi nói, “Trước khi em báo cảnh sát, anh chỉ mong em hãy nghe anh nói một câu. . . . . .”

Động tác bấm số điện thoại của Hạ Tử Du ngưng lại.

Đàm Dịch Khiêm thấp giọng nói, “Anh rất quan tâm em, quan tâm tới Liễu Nhiên, cũng quan tâm đến đứa con hiện nay của chúng ta. . . . . . Nếu như có thể, anh mong em hãy trở về bên cạnh anh, em có đồng ý không?”

Không có sự vô tình lạnh lẽo như lúc anh tàn nhẫn nói những lời tổn thương cô, không có sự tàn nhẫn lúc anh ép cô bỏ đứa bé đi, cũng không có sự lạnh lùng như lúc anh đuổi tận giết tuyệt, anh trong giây phút này, ánh mắt anh nhìn cô dịu dàng đến mức không thể tưởng tượng nổi, từng câu từng chữ anh nói ra cũng dễ dàng khiến người khác say mê, nhưng mà giây phút này cô lại chỉ cảm thấy nó thật mỉa mai. . . . . .

Thờ ơ nghênh đón ánh mắt ánh mắt đen sâu thẳm của anh, cô bật tiếng hừ nhẹ, “Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng anh sẽ nói những lời này với tôi. . . . . .” Cô lắc đầu, buồn cười nói, “Anh Đàm, anh đã quên hiện tại mình là người đàn ỗng đã có vợ sao?”

Mỗi lần nhớ tới sự phản bội của anh và Đan Nhất Thuần khi mà họ vẫn còn sống bên nhau, lòng cô đau đớn như bị xẻo thành từng mảnh nhỏ, riêng nỗi đau về sự thất vọng như thể bị rút mất một cái xương sườn ở vị trí cận tim cô. . . . . . .

Cô đã từng chấp nhất cỡ nào để hết lòng hết dạ yêu người đàn ông trước mắt này, nhưng kết quả là, anh để lại cho cô chỉ có muôn vàn vết thương cùng nỗi đau đớn vô tận. . . . . .

Đối mặt với sự giễu cợt của cô, dường như anh đã có sự chuẩn bị tâm lý, ngữ điệu ôn hòa, thản nhiên nói, “Anh chưa bao giờ nói anh và Đan Nhất Thuần kết hôn thật.”

Hạ Tử Du tức dữ trách mắng, “Nhưng anh và Đan Nhất Thuần phản bội tôi đó là sự thật! !”

“Chuyện Đan Nhất Thuần mang thai là giả, anh chưa bao giờ chạm đến cô ta, anh làm như vậy chỉ là vì muốn em có thể rời khỏi anh mà thôi. . . . . .”

Hạ Tử Du chợt ngẩn ra, lòng ngổn ngang trăm mối.

Đàm Dịch Khiêm tiếp tục nói, “Tất cả những gì anh làm, cũng chỉ vì không muốn để em phải gánh chịu cho bất kỳ sự thương hại nào.”

Lời Đàm Dịch Khiêm nói khiến Hạ Tử Du nhớ đến những lời mà Robert đã nói với cô. . . . . .

Đúng vậy, Robert từng nói với cô, Đàm Dịch Khiêm vì bảo vệ cô nên mới làm tổn thương cô. . . . . .

Hạ Tử Du ảm đạm nhìn Đàm Dịch Khiêm trước mặt mình, ngây ngô cười nói, “Tôi thật rất muốn hỏi anh Đàm đây, tại thời điểm tôi còn quan tâm đến anh, thì có thứ tổn thương nào khiến tôi đau đớn hơn những tổn thương mà anh gây ra cho tôi?”

Đàm Dịch Khiêm không hề tức giận mà từ tốn giải thích “Có lẽ em cho rằng anh không để em ở lại bên anh là một quyết định tàn nhẫn, nhưng nếu để cho anh lựa chọn lại một lần nữa, anh vẫn sẽ quyết định làm như cũ.”

“Tại sao?” Hạ Tử Du khó có thể chấp nhận mà bật thốt lên, “Anh nghĩ rằng lúc anh gặp nguy hiểm, tôi không có khả năng kề vai chiến đấu cùng anh sao?”

Đàm Dịch Khiêm sâu sắc nói, “Chính vì anh biết em sẽ liều lĩnh ở lại bên anh, cách duy nhất mà anh có thể bảo vệ em là để cho em rời khỏi anh càng xa càng tốt.”

Hạ Tử Du uất nghẹn chua chát nói, “Lúc đó tôi không cần anh dùng cách đó để bảo vệ tôi, tôi vẫn có thể tự mình chăm sóc tốt cho mình, mặc dù ở lại bên cạnh anh, tôi cũng sẽ không để anh phiền lòng về tôi. . . . . .”

“Nhưng anh rất lo lắng cho em! Cơ hội thắng của anh cực kỳ mong manh, một khi thua, anh chỉ có hai bàn tay trắng, không cách nào chăm sóc tốt cho em và con được. . . . . . Người anh tin tưởng duy nhất trên đời này và có thể thay anh bảo vệ em chỉ có Robert, cho nên anh mới để em ở lại bên cạnh cậu ấy.” Đàm Dịch Khiêm nói rất qua loa sơ sài, nhưng không ai biết khi đối mặt với sự lựa chọn lúc đó anh đã phải chịu đựng áp lực và khốn khổ đến mức nào.

loading...

Hạ Tử Du hỏi, “Nếu anh đã nhường tôi lại cho Robert, tại sao còn phải tới tìm tôi?”

Đàm Dịch Khiêm nhìn cô bằng ánh mắt hết sức chân thành, “Anh rất muốn em về lại bên cạnh anh.”

Hạ Tử Du lại giễu cợt hỏi, “Chẳng lẽ anh chưa từng nghĩ tới cũng vì như thế mà tôi sẽ yêu Robert?”

Đàm Dịch Khiêm bình tĩnh nói, “Em không thể nào yêu cậu ta được.”

Hạ Tử Du phản bác, “Dựa vào gì mà anh có thể khẳng định như thế? Không phải anh đã dùng bằng mọi cách để tác hợp cho hai chúng tôi sao?”

Đàm Dịch Khiêm thu lại sự sắc bén cơ trí, từ tốn nói, “Bởi vì em đã đến Los Angeles.”

Nghe lời nói đầy vẻ tự tin đó của anh, Hạ Tử Du cười nhạo nói, “Chẳng lẽ luật sư của anh chưa nói cho anh biết là tôi liên thủ với Kim Trạch Húc cho nên mới đòi anh phần tài sản ly hôn sao?”

Đàm Dịch Khiêm khẽ nhướng mắt, “Em hợp tác với Kim Trạch Húc thật ra đó chỉ là vì em muốn tìm cơ hội để tiếp cận Kim Trạch Húc . . . . . .”

Tim Hạ Tử Du bỗng đập mạnh và loạn nhịp, cô chợt ngước mắt nhìn anh.

Anh biết, hóa ra là anh biết. . . . . .

Đúng vậy, cô hợp tác với Kim Trạch Húc chỉ vì mục đích tiếp cận hắn ta. . . . . . Cô thật ngốc, cô tới Los Angeles, lại ngây thơ nghĩ rằng mình có thể tiếp cận Kim Trạch Húc, sau đó lấy lại phần văn kiện kia.

Cô biết con người Kim Trạch Húc rất gian xảo, nếu như cô tiếp cận hắn quá rõ ràng, Kim Trạch Húc nhất định sẽ hoài nghi, cho nên việc mà cô có thể làm đó là dùng trạng thái tự nhiên nhất đến hợp tác với Kim Trạch Húc, chỉ cần có được sự tin tưởng của Kim Trạc Húc là cô sẽ có cơ hội lấy lại phần tài liệu đó. . . . . .

Cô biết nếu muốn chiếm được sự tin tưởng của Kim Trạch Húc thì cô cần phải mất vài ngày mới có thể tiếp cận được hắn, Đàm Dịch Khiêm không thể chờ đợi được, cho nên điều duy nhất mà cô có thể làm đó chính là giúp Đàm Dịch Khiêm nghĩ ra một cách, mặc kệ thắng hay thua anh cũng sẽ được bình an vô sự. . . . . .

Cô từng nghĩ, cho dù cuối cùng Đàm Dịch khiêm có bị thua đi nữa, cô đã có được sự tin tưởng của Kim Trạch Húc thì tất nhiên sẽ có cơ hội tìm được bằng chứng có thể up hiếp Đàm Dịch khiêm ở chỗ Kim Trạch Húc. . . . . .

Còn một nguyên nhân nữa là, coi như cô không đồng ý chuyện hợp tác với Kim Trạch Húc, Kim Trạch Húc cũng sẽ nghĩ mọi cách thu mua Đàm thị, cô nghĩ, nếu như có 15% cổ phần “Đàm thị” ở trong tay rồi, ít nhất sẽ không rơi vào tay Kim Trạch Húc, sau này có thể vẫn trả lại được cho anh. . . . . .

Nhưng cô không bao giờ nghĩ tới quyết định đó của mình lại phá hỏng kế hoạch của anh. . . . . .

Hạ Tử Du thản nhiên trả lời, “Tôi thừa nhận, đúng là tôi muốn giúp anh, nhưng nguyên nhân tôi muốn giúp anh cũng chỉ vì tôi là người ân oán rõ ràng. Anh bị Kim Trạch Húc trả thù trong đó ít nhiều cũng có một phần trách nhiệm của tôi, còn một điều nữa đó là ba anh rất yêu thương tôi, cho nên tôi quan tâm đến ba anh, không muốn để ba anh vì anh mà lo lắng.”

Ánh mắt sâu xa khó dò của Đàm Dịch Khiêm khóa chặt trên người Hạ Tử Du, thẳng thắn nói, “Cả anh và em đều biết đây không phải là những lời thật lòng của em.”

Hạ Tử Du nhíu mày nói, “Đàm Dịch Khiêm, anh tự tin cho rằng tôi có thể để anh gọi thì đến đuổi thì đi sao?”

Đàm Dịch Khiêm bước đến gần cô thêm một bước “Anh chỉ muốn em về với anh. . . . . .”

Hạ Tử Du vừa lui về phía sau, vừa lắc đầu nói, “Không đời nào. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm vẫn cất bước tiếp tục đi về phía cô, “Chúng ta có thể làm lại từ đầu. . . . . .”

Cả người Hạ Tử Du bị ngăn lại bởi vách tường ở phía sau, “Không thể nào. . . . . .” Cô đã tự hứa với mình, sẽ không bao giờ vì anh chảy một giọt nước mắt nào nữa, sẽ không bao giờ tiếp tục ngây thơ như trong quá khứ gánh chịu những đau đớn thống khổ kia một lần nữa.

Đàm Dịch Khiêm vươn tay ôm lấy Hạ Tử Du, siết chặt cô vào trong ngực nói, “Amh không muốn thả em ra nữa…………”

Hạ Tử Du đẩy mạnh Đàm Dịch Khiêm ra, sau đó lấy điện thoại di động ra nhanh chóng gọi cho người mà gần đây cô hay liên lạc nhất.

Đàm Dịch Khiêm đoạt lấy điện thoại của Hạ Tử Du, liếc mắt nhìn thoáng qua màn hình điện thoại di động, anh hỏi, “Em gọi cho Robert?”

“Không cần anh lo. . . . . .” Hạ Tử Du giật lại di động, nhanh chân bước cách xa Đàm Dịch Khiêm.

E sợ Hạ Tử Du sẽ làm ra chuyện quá khích, Đàm Dịch Khiêm không đến gần Hạ Tử Du thêm một bước nào nữa.

Hạ Tử Du áp điện thoại đã được kết nối lên tai, từ đầu bên kia vang lên giọng nói ôn hòa của Robert, “Tử Du, Tử Du. . . . . .”

Một giây trước Hạ Tử Du còn ngụy trang cho mình sự kiên cường, nhưng giờ phút này mọi cố gắng đó đã hoàn toàn sụp đổ, chua xót tuôn trào lên khiến mũi cô cay cay, cô cố gắng kiềm chế tiếng nức nở nói, “Robert, anh đang ở đâu?”

“Anh muốn vứt bỏ em một mình ở lại nơi này sao, em muốn anh dẫn em về Riyadh. . . . . . Đúng. . . . . . Anh mau đến đây đi, có được hay không? Hức hức. . . . .”

Lúc Hạ Tử Du gọi điện cho Robert, Đàm Dịch Khiêm liền đứng lặng tại chỗ, anh không bỏ sót mỗi một chi tiết biểu cảm dù là rất nhỏ trên mặt Hạ Tử Du.

Khi cô và anh nói chuyện, mặc dù cô rất khó chịu, nhưng lại cố gắng kiềm nén cảm xúc của mình, không muốn tỏ ra mềm yếu trước mặt anh, dù là chảy một giọt nước mắt. . . . . .

Vậy mà, khi cô nói chuyện với Robert, cô lại không thể nào che giấu được tâm trạng của mình. . . . . .

Cô có thể để cho Robert thấy sự ấm ức của mình, có thể ở trước mặt của Robert bật khóc thành tiếng. . . . . .

Cô không cảm thấy có chút ngăn cách nào, không có phòng bị, giống như nói chuyện với một người mà cô có thể tin tưởng và dựa dẫm vào. . . . . .

Lúc này Đàm Dịch Khiêm mới nhận ra rằng, thì ra, sự ỷ lại và lòng tin của cô giờ đây đã trao cho người khác, không biết từ khi nào, người đó đã không phải là anh. . . . . .

Cúp máy, Hạ Tử Du bám chặt lấy cái bàn bên cạnh, sợ hãi nhìn Đàm Dịch Khiêm.

Không ai hiểu được, giờ khắc này, có một nỗi đau đớn đang hoành hành trong tim anh. . . . . .

Thật ra, sau biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra trong hôn nhân của bọn họ, anh đã từng nghĩ, cả hai đúng là không hợp nhau. . . . . . Quả thật là không hợp nhau.

Tính cách của hai người có quá nhiều điểm đối chọi nhau, nhiều lúc, cái cô cần chính là một người có tính cách gần giống cô, chẳng hạn như Robert.

Đây cũng là một trong những lý do mà khi anh không thể bảo vệ được cô đã nhường lại cho Robert.

Anh xác định nếu như cô thật sự có thể đến với Robert, thứ mà Robert dành cho cô tất nhiên sẽ không hề thua kém anh . . . . .

Anh đã từng nghĩ lúc bản thân bị thất bại, anh hy vọng cô có thể buông tay. . . . . .

Thế nhưng, giờ phút này, nhìn thấy sự tin tưởng và ỷ lại của cô đều trao cho Robert, tim anh đau đớn như thể bị ai cấu xé. . . . . .

Anh muốn có cô, phụ nữ trên cả thế giới này, người anh muốn duy nhất chỉ có mình cô.

Nhưng giờ đây cô nhìn anh bằng vẻ đề phòng và lo sợ không yên, trong đáy mắt ẩn hiện đều là nỗi sợ hãi. . . . . .

Từ đầu đến cuối Đàm Dịch Khiêm chỉ trầm mặt nhìn chăm chăm vào Hạ Tử Du, qua một lúc lâu anh đột nhiên thâm tình cất tiếng gọi cô, “Vợ yêu . . . . . .”

Lúc Hạ Tử Du nghe được tiếng gọi đó, cả người cô căng thẳng nao nao.

“Em đã từng nói em rất yêu anh, bây giờ vẫn còn phải không?” Lần đầu tiên trong đời Đàm Dịch Khiêm mất đi năng lực nhìn thấu lòng người, anh khẩn cầu hỏi cô.

“Đúng là tôi có yêu anh, như anh đã vứt bỏ tình yêu của tôi, vô tình như một món đồ bỏ đi . . . . . .”

Anh như rơi xuống vực sâu không đáy, Đàm Dịch Khiêm cảm nhận được phía dưới vực sâu ấy chính là sự rét lạnh đến thấu xương.

Đàm Dịch Khiêm không lên tiếng nói thêm gì nữa, đôi con ngươi đen sáng ngời như sao đêm dần dần trở nên ảm đạm, cô đơn.

‘Rầm’. . . . . .Lúc này cửa phòng bị đá văng ra, Robert vọt vào trong phòng.

Khi Robert vọt vào trong phòng, điều đầu tiên anh làm chính là ngóng tìm bóng dáng của Hạ Tử Du, sau khi nhìn thấy hình ảnh Hạ Tử Du dựa vào trên góc tường, anh lập tức ôm lấy Hạ Tử Du vào trong lòng, tức giận trợn mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm, “Rốt cuộc cậu đã làm gì?”

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm lập tức khôi phục lại sự lạnh lùng mỗi khi ở trước mặt người khác, lạnh nhạt hỏi, “Câu quay lại làm gì?”

“Tôi. . . . . .”

Nhận ra mình đang ôm lấy Hạ Tử Du, Robert lập tức buông tay ra.

Lúc này, Liễu Nhiên từ trong phòng chạy ra, cô bé đi tới trước mặt Hạ Tử Du, vươn tay ôm chặt chân cô, nhìn cô với đôi mắt ửng đỏ, mong chờ mà nhìn Hạ Tử Du, “Mẹ, Ngôn Ngôn muốn ở chung với ba. . . . . .”

Liêu Nhiên ở trong phòng rõ ràng đã nghe được tất cả cuộc đối thoại của cả hai.

Liễu Nhiên van xin nói, “Mẹ, mẹ ơi. . . . . .”

Lúc này Đàm Dịch Khiêm ngồi xổm xuống, giọng nói dành cho Liễu Nhiên tràn đầy thương yêu vẫn trước sau như một, “Liễu Nhiên, con tới đây. . . . . .”

Liễu Nhiên từ từ buông Hạ Tử Du ra, thân hình bé nhỏ đi đến trước mặt Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm lau đi nước mắt nơi khóe mắt cho con gái, nhẹ giọng nói, “Ba đã nói với con cái gì nhớ không?”

Liễu Nhiên tựa trên vai Đàm Dịch Khiêm, lập tức nín khóc gật gật đầu.

Đàm Dịch Khiêm ôm chặt Liễu Nhiên vào lòng, bình tĩnh nhìn về phía Hạ Tử Du, “Anh sẽ tôn trọng quyết định của em, nhưng anh mong em chuyển đến ngôi biệt thự trước kia của chúng ta ở một tháng. . . . . . Em yên tâm, anh sẽ không ở lại biệt thự đó, một tháng sau, cho dù em có quyết định như thế nào, anh cũng sẽ không ngăn cản em.”

Mục lục
loading...