Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 221


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 221: Thắng Thì Phải Thắng Cho Đẹp

Cả người Hạ Tử Du dựa nhẹ vào thành giường, lạnh nhạt nói, “Chị Dư, tôi không hiểu chị đang nói gì!”

Chị Dư nổi giận lôi đình nói, “Cô còn giả ngu với tôi?”

Thái độ trước sau không giống nhau của chị khiến Hạ Tử Du trở nên trầm mặt.

Chị Dư bắt đầu xổ ra một tràng mắng chửi với giọng điệu giận dữ, “Cô là cái đồ lòng dạ rắn rết, đồ ác độc. . . . . .”

Hạ Tử Du đợi đến lúc chị Dư mắng hết một hơi dài không mắng tiếp được nữa, cô mới bình tĩnh nói, “Nếu như chị còn tiếp tục dùng những lời lẽ thô lỗ đó để nói chuyện với tôi nữa, thì rất xin lỗi, bây giờ tôi muốn được nghỉ ngơi.”

Chị Dư cố tình gây sự, “Hạ Tử Du, cô nói cho tôi biết, có phải cô đang bắt tay cùng Kim Trạch Húc để đối địch với tổng giám đốc không?”

Hạ Tử Du nhíu mày, “Tôi nói rồi, tôi nghe không hiểu chị đang muốn nói gì.”

Robert ngồi bên cạnh có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng của chị Dư đang tức giận chửi mắng trong điện thoại, Robert không nhịn được giằng lấy điện thoại của cô, sẵng giọng quát chị Dư, “Chị Dư, bây giờ Tử Du là vợ của tôi, tôi không cho phép chị dùng cái giọng đó nói chuyện với cô ấy.”

Chị Dư ở đầu bên kia nghe thấy giọng của Robert, ngữ điệu dần dần hòa hoãn lại chị mất hứng nói, “Cậu Robert, cậu có biết chuyện cô Hạ yêu cầu tổng giám đốc giao lại phần tài sản ly hôn không?”

“Tôi biết.”

“Cậu biết vậy tại sao cậu không ngăn cản cô ấy? Chẳng lẽ cậu đã quên cậu và tổng giám đốc là bạn tốt bao nhiêu năm rồi à?”

Robert thản nhiên nói, “Tình bạn của tôi với Dịch Khiêm chưa bao giờ thay đổi, mà ngược lại hình như cậu ấy không coi tôi là bạn nữa thì phải.”

Chị Dư vội vàng giải thích, “Cậu Robert, không phải như thế. . . . . . Tổng giám đốc không có ý đó đâu, mà là gần đây tổng giám đốc có rất nhiều chuyện khó giải quyết phải xử lý, tổng giám đốc cũng muốn gặp cậu lâu rồi . . . . . .”

Robert rộng lượng nói nói, “Bỏ đi, tôi cũng hiểu cậu ấy bây giờ đang gặp phải rất nhiều chuyện phiền phức . . . . . . Chị vừa rồi mới quát mắng ‘bà xã’ của tôi, chị tốt nhất nên giả thích rõ ràng với tôi.”

. . . . . .

Cúp điện thoại, Robert ngẩn ra, sau đó đưa di động trả lại cho Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du hỏi, “Chị Dư nói gì với anh?”

Robert nhìn Hạ Tử Du một lúc lâu, như đang do dự, lại giống như không biết nên nói như thế nào.

Hạ Tử Du cau mày, “Sao cứ muốn nói rồi lại thôi?”

Robert nhìn sang Liễu Nhiên bên cạnh nói, “Cô bé tinh nghịch, ngoan. . . . . . Con qua bên kia chơi ghép hình đi, chú ‘củ cải’ muốn nói chuyện riêng với mẹ con một chút.”

Liễu Nhiên rất hiểu chuyện, kéo theo một chiếc ghế nhỏ ngoan ngoãn ngồi vào một góc phòng bệnh.

Sau đó Robert nhìn Hạ Tử Du nói, “Liễu Nhiên đối với chuyện của Dịch Khiêm rất nhạy cảm, anh không muốn con bé nghe được tin tức xấu có liên quan đến Dịch Khiêm. . . . . .”

Hạ Tử Du nhíu mày thật sâu, “Tin tức xấu?”

Robert nhìn xoáy vào Hạ Tử Du, trong đôi mắt màu lam mang theo chút bi thương, hối tiếc nói, “Tử Du, có lẽ chúng ta đã làm sai rồi. . . . . .”

“Làm sai cái gì?”

Robert cúi đầu xuống, chán nản nói, “Có lẽ, chúng ta không nên ‘hợp tác’ với Kim Trạch Húc. . . . . .”

Hạ Tử Du hoang mang hỏi, “Tại sao anh lại có ý nghĩ này? Chuyện gì đã xảy ra rồi?”

Robert khẽ thở dài, lần nữa ngước mặt lên, buồn bã mà nhìn thẳng vào Hạ Tử Du, nhỏ giọng nói, “Chị Dư nói với anh, Dịch Khiêm cậu ấy luôn có kế hoạch để đối phó với Kim Trạch Húc. . . . . . Dịch Khiêm vốn định lợi dụng 30% cổ phần còn lại để dụ Kim trạch Húc rơi vào bẫy, Dịch Khiêm đoán rằng Kim Trạch Húc vì muốn đoạt lấy toàn bộ tài sản của Đàm gia mà sẽ đi vay tiền. Nhưng Dịch Khiêm không nghĩ tới vào lúc này em lại muốn số tài sản ly hôn đó. . . . . . Vì thế, tiền vốn Kim Trạch Húc có được đã đủ mua lại 15% cổ phần trong tay Đàm Dịch Khiêm, cũng có thể thành công đá văng Đàm Dịch Khiêm ra khỏi Đàm thị, do đó Kim Trạch Húc cũng sẽ không rơi vào bẫy của Dịch Khiêm, vậy cũng có nghĩa là mọi thứ mà Dịch Khiêm đã cố gắng từ đầu đến giờ đều uổng phí rồi!”

Hạ Tử Du sững sờ hỏi lại, “Anh ấy có kế hoạch sao?”

Robert gật đầu, “Ừ.”

Hạ Tử Du dựa hẳn cả người vào thành giường, bỗng nhiên trầm mặc không nói gì nữa.

Robert ảo não mà nói, “Chúng ta vốn là muốn giúp Dịch Khiêm, không ngờ lại khéo quá hóa vụng. . . . . .”

Sau khi trầm tư mất vài giây, Hạ Tử Du hỏi, “Vậy bây giờ em nói không cần tới số tài sản ly hôn ấy nữa, làm vậy có còn kịp không?”

Robert nhẹ nhàng lắc đầu, “Không kịp nữa, Dịch Khiêm đã hủy bỏ kế hoạch này rồi. . . . . .”

Hạ Tử Du giật mình kinh ngạc, “Tại sao anh ấy lại làm vậy?”

Robert giải thích, “Nguyên nhân thứ nhất, nếu em quyết định tiếp tục ‘hợp tác’ với Kim Trạch Húc, mặc dù kế hoạch của Dịch Khiêm vẫn có thể tiến hành theo kế hoạch, nhưng trong tính toán của Dịch Khiêm nếu Kim Trạch Húc rơi vào bẫy thì đồng thời cũng sẽ kéo theo cả em vào. Nguyên nhân thứ hai, nếu em từ chối không tiếp tục hợp tác với Kim Trạch Húc, lúc đó Kim Trạch Húc cũng sẽ không đi vay tiền để mua lại cổ phần của Dịch Khiêm nữa, ngược lại hắn sẽ hoài nghi nguyên nhân mà em bất ngờ đổi ý, cho nên em chỉ có thể tiếp tục đòi Dịch Khiêm số cổ phần đó, nhưng bất kể em có làm gì đi nữa, tất cả đều đã muộn rồi. . . . . .”

. . . . . . . . . .

Tất cả đều đã muộn rồi. . . . . .

Trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại những lời Robert nói, Hạ Tử Du liên tục bị vây trong trạng thái hoảng loạn.

Robert từ ngoài phòng bệnh đi vào.

Hạ Tử Du ngước mắt lên nhìn, nhưng không có thể hiện sự thẫn thờ trước đó ra ở trước mặt Robert.

Robert ngồi xuống mép giường, nhẹ giọng nói với Hạ Tử Du, “Anh đi tìm hiểu tin tức. . . . . . Có tin đồn đúng như những lời chị Dư đã nói, Dịch Khiêm nói với bên ngoài là bác Đàm không cho cậu ta bán đi số cổ phần còn lại, phải dùng đến lý do này để giải thích cho sự đột ngột thay đổi ý định. . . . . . Xem ra, Dịch Khiêm đã thật sự hủy bỏ kế hoạch!”

Hạ Tử Du chán nản thốt lên, “Thật ra anh ta có thể không cần để ý đến em.”

“Cậu ta làm sao có thể không để ý đến em. . . . .” Suýt chút nữa Robert đã nói toạt ra cuộc nói chuyện giữa anh và Dịch Khiêm lần đó có liên quan đến việc ly hôn cho Hạ Tử Du biết, nhưng vì ngại dụng ý muốn giấm giếm Hạ Tử Du của Dịch Khiêm, huống chi anh cũng đã đồng ý với Đàm Dịch Khiêm.

Sẽ giữ bí mật đến khi Đàm Dịch Khiêm tới đón Hạ Tử Du, Robert liền sửa lại lời định nói, “Cậu ta. . . . . . Cậu ta đương nhiên là phải để ý đến em, em là mẹ của Liễu Nhiên, nói thế nào cũng là mẹ của con gái cậu ta, nếu em theo Kim Trạch Húc mà gặp chuyện không may thì Liễu Nhiên phải làm thế nào?”

Hạ Tử Du lại rơi vào trầm mặc lần nữa.

Robert bắt đầu có chút lo âu, “Chúng ta biến khéo thành vụng mất rồi, bây giờ nên làm gì đây? Thời gian vẫn còn một ngày nữa, Dịch Khiêm sẽ có biện pháp gì để đối phó với Kim Trạch Húc bây giờ?”

Hạ Tử Du vẫn không nói một câu.

Robert nói, “Hay là, chúng ta đi gặp Dịch Khiêm đi. . . . . . Em hãy giải thích nguyên nhân em hợp tác với Kim Trạch Húc cho Dịch Khiêm biết, ít nhất cũng sẽ không làm cho Dịch Khiêm hiểu lầm em.”

Hạ Tử Du bình thản nói, “Không cần.”

“Tại sao?”

“Ngày mai là ngày anh ấy đối đầu với Kim Trạch Húc, bây giờ anh ấy không có thời gian để ý đến những chuyện này đâu.”

“Nhưng mà. . . . . .”

“Robert, em mệt rồi, em muốn nằm nghĩ một lát, anh có thể giúp em trông chừng Ngôn Ngôn được không?”

Thấy Hạ Tử Du đã nằm xuống nhắm mắt lại ngủ, Robert không nói thêm gì nữa, anh gật đầu nói, “Được.”

. . . . . .

Sau khi Robert rời đi, Hạ Tử Du từ từ mở mắt ra.

Trong đầu đầy những suy nghĩ tạp nham, Hạ Tử Du nằm nghiêng sang một bên, chợt nhớ lại đêm qua.

Anh đến thăm Đan Nhất Thuần, tinh thần vẫn nhiệt tình hăng hái, tác phong bình tĩnh ung dung.

Cô vẫn luôn biết anh là người dù có đối mặt với hoàn cảnh khó khăn thến nào cũng sẽ lâm nguy không loạn, nhưng mà lần này, mọi dấu hiệu đều cho thấy Kim Trạch Húc đang đứng ở thế thượng phong, mặc dù anh làm việc từ trước đến nay luôn tính toán kỹ lưỡng, nhưng cô vẫn không dằn được mà lo lắng cho anh. . . . . .

Cô đã từng đoán rằng có lẽ anh đang âm thầm bày mưu, cô cũng sẵn lòng vì anh dốc hết sức mình, cô vẫn nghĩ mình đang giúp anh, vậy mà. . . . . .

Ngay lúc này, những âm thanh huyên náo từ ngoài cửa truyền đến cắt đứt dòng suy nghĩ của Hạ Tử Du.

Giọng hộ vệ vang lên, “Cậu chủ, bà ấy nhất định muốn vào. . . . . .”

Robert lên tiếng nói, “Mọi người tránh ra đi, đừng làm bác gái bị thương. . . . . . Bác gái, bác gái. . . . . . Tử Du cô ấy đang nghỉ ngơi. . . . . .”

Hạ Tử Du nghi ngờ ngồi dậy, vẫn chưa rõ tình huống ra sao, bà Đàm cũng đã đẩy cửa đi vào phòng bệnh.

Bà Đàm khí thế hừng hực, đi một mạch tới trước giường, lúc gần đến trước mặt Hạ Tử Du, lúc này Liễu Nhiên từ bên ngoài lao vào ôm chặt lấy chân bà Đàm, cô bé đáng thương cầu xin nói, “Bà nội, đừng đánh mẹ, bà nội. . . . . .”

Bà Đàm mặc dù đang giận dữ, nhưng không cách nào giận chó đánh mèo sang Liễu Nhiên, bà cố sức gỡ hai tay Liễu Nhiên ra, dùng sự uy nghiêm của bà nội nói, “Ngôn Ngôn, con mau tránh ra! !”

Liễu Nhiên khóc nức nở nói, “Không được, con không cho bà nội đánh mẹ. . . . . .”

Bà Đàm đã lâu không được gặp Liễu Nhiên, trong lòng cũng có mấy phần nhớ thương, nhưng nghĩ đến những chuyện Hạ Tử Du đã làm ra, tâm tình bà Đàm liền trào dâng lên sự tức giận, bà mạnh mẽ lôi Liễu Nhiên ra, sau đó hai mắt bừng bừng lửa giận đi về phía Hạ Tử Du.

Lường trước được mọi việc, cả người Robert đứng chắn trước giường bệnh của Hạ Tử Du, anh lạnh lùng nói, “Bác gái, Tử Du bây giờ đã là vợ con, con không cho phép bác làm tổn thương cô ấy! !”

Bà Đàm giận dữ trừng mắt nhìn Robert, “Dù gì con cũng là bạn tốt nhiều năm với Dịch Khiêm, con đã không giúp Dịch Khiêm thì thôi đi lại còn dung túng tiếp tay với người phụ nữ này đi hợp tác với Kim Trạch Húc, con thật khiến mọi người quá thất vọng! !”

Robert cố gắng giải thích, “Bác gái, bác bình tĩnh một chút, mọi chuyện không giống như bác tưởng tượng đâu. . . . . .”

Đúng lúc này, Đàm Tâm đi vào phòng bệnh, cô đỡ lấy bà Đàm, ánh mắt nhìn thẳng uy hiếp Robert , thất vọng nói, “Robert, người phụ nữ như cô ta, có đáng để anh đi cưới không, có đáng để anh bảo vệ không?”

Robert hỏi ngược lại, “Vậy chẳng lẽ cô đáng?”

Giấy phút này, tim Đàm Tâm đạp mạnh loạn nhịp, cô nhìn Robert thật lâu, lòng lại một lần nữa bị những lời nói sắc nhọn của anh đâm vào gây thương tích đau đớn.

Giọng mắng chửi giận dữ của bà Đàm lại vang lên, “Hạ Tử Du, nếu cô dám làm ra cái chuyện thấp kém hèn hạ như thế, tại sao còn núp sau lưng Robert làm một con rùa đen rút đầu?”

Mặt Robert lộ vẻ không vui, “Bác gái, xin bác đừng tùy tiện nói những lời như thế.”

Bà Đàm dùng uy nghiêm của trưởng bối mạnh mẽ cưỡng ép Robert, “Con tránh ra.”

Robert lạnh lùng nghiêm túc nói, “Có con ở đây, bất kỳ ai cũng không thể làm hại Tử Du.”

Liễu Nhiên ở bên cạnh cũng ôm chặt bà Đàm, tiếng nói ngây thơ cầu xin của cô bé vang lên, “Bà nội, bà nội. . . . . . Đừng mắng mẹ, sẽ dọa ‘em bé nhỏ’ trong bụng mẹ sợ đó. . . . . .”

Khoảnh khắc đó, bà Đàm dường như đã nghe được lời của Liễu Nhiên, cả người bà cứng đờ.

Đúng lúc này Robert cũng chen vào khuyên, “Bác gái, con sẽ không để bác làm tổn thương đến Tử Du.”

Đàm Tâm siết chặt tay bà Đàm, vờn quanh bên tai đều là những lời quan tâm của Robert dành cho Tử Du, lòng cô đau như cắt.

Có lẽ là Liễu Nhiên nhắc tới ba chữ ‘em bé nhỏ’ đã khiến cho bà Đàm dần dần trấn tĩnh lại.

Phá vỡ trầm mặc, Hạ Tử Du bình tĩnh nói, “Robert, anh tránh ra đi!”

Robert kiên trì nói, “Anh sẽ không cho phép bất luận kẻ nào làm hại đế em!”

Vào lúc này bà Đàm quay sang bảo Đàm Tâm, “Tâm à, con bế Ngôn Ngôn ra ngoài đi, mẹ có chuyện muốn nói riêng với Hạ tử Du một chút.”

“Dạ.”

Đàm Tâm ngồi xổm xuống muốn bế Liễu Nhiên lên, nhưng dù có làm gì Liễu Nhiên cũng không chịu buông bà Đàm ra.

Bà Đàm nói với Liễu Nhiên bằng giọng yêu thương giống như trước đây, “Cháu gái ngoan, mới nãy bà nội lớn tiếng với con, bà nội xin lỗi con. . . . . . Con theo cô đi ra ngoài chơi một lát, bà nội bảo đảm sẽ không mắng mẹ con!”

Liễu Nhiên vẫn lắc đầu không chịu.

Sau đó bà Đàm ngước mắt nói với Robert, “Cháu cũng có thể đi ra ngoài ngồi một lát chứ. . . . . . Bác cam đoan với cháu, bác sẽ không làm gì Hạ Tử Du, huống chi trong bụng Hạ Tử Du còn có đứa bé của Dịch Khiêm.”

Robert nói thẳng, “Bác gái, cháu không tin bác.”

Bà Đàm nhíu mày, “Chẳng lẽ trọng lượng lời bác nói không đáng giá như vậy sao?”

Robert vẫn chưa bày tỏ thái độ gì thì Hạ Tử Du đã lên tiếng nói, “Robert, anh ra ngoài trước đi, em không sao đâu.”

Robert chần chờ không chịu đi.

Hạ Tử Du nói lần nữa, “Anh yên tâm đi, viện trưởng sẽ không làm gì em đâu.”

Robert đứng chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn bị Hạ Tử Du thuyết phục, bế theo Liễu Nhiên đi ra khỏi phòng bệnh.

loading...

Đợi khi bên trong phòng bệnh chỉ còn lại Hạ Tử Du và bà Đàm, Hạ Tử Du mới nhỏ nhẹ lên tiếng nói, “Viện trưởng, bác nói đi.”

Bà Đàm nhìn vào gương mặt rõ ràng gầy đi nhiều so với trước kia của Hạ Tử Du, lãnh đạm nói, “Tại sao cô bằng lòng sinh con cho Dịch Khiêm?”

Hạ Tử Du quay mặt nhìn sang chỗ khác, tầm mắt dừng lại trên những bông hoa nhỏ màu vàng được cô y tá đặt trên bệ cửa sổ, cô lạnh nhạt nói, “Bác sĩ nói sức khỏe tôi hiện tại không thích hợp để phá thai.”

Bà Đàm chuyển sang một đề tài khác, “Tiểu Du, tôi biết cuộc sống hôn nhân giữa cô và Dịch Khiêm cũng không vui vẻ gì, tuy rằng tôi có thành kiến với cô, nhưng tôi cũng thấy được Dịch Khiêm đã làm ra rất nhiều chuyện tổn thương cô. . . . . . Cô hãy nói cho tôi biết, trong lòng cô có ghi hận với Dịch Khiêm hay không?”

Hạ Tử Du nói chuyện rất thoải mái, “Chuyện tình cảm có gặp nhau thì cũng có lúc chia tay, tôi không có sức đâu mà ghi hận anh ta.”

Bà Đàm nói, “Nếu như cô thật sự đã nghĩ như thế, vậy tại sao còn bắt tay với Kim Trạch Húc để đối phó Dịch Khiêm? Một ngày làm vợ chồng tình nghĩa trăm năm, dù cô có hận Dịch Khiêm thế nào đi nữa thì nó cũng là cha của Ngôn Ngôn, cũng từng mang đến hạnh phúc cho cô, tại sao cô phải tàn nhẫn đến vậy?”

Hạ Tử Du từ từ nhắm mắt lại hai hàng lông mi, trong lòng nhói đau nhưng cũng không có một lời giải thích.

Phịch ——

Đột nhiên vang lên tiếng của người quỳ xuống sàn.

Hạ Tử Du chợt mở mắt ra, nhìn thấy bà Đàm giờ phút này đang quỳ trên mặt đất, Hạ Tử Du lập tức xốc chăn bước xuống giường, cô khẩn trương nói, “Viện trưởng, sao bác lại . . . . . Mau đứng dậy đi!”

Nhưng dù Hạ Tử Du có nâng bà lên thế nào, bà Đàm vẫn một mực không chịu đứng lên.

Hạ Tử Du luống cuống muốn ngồi xổm xuống, nhưng bởi vì mang thai mà đành thôi, chỉ có thể nâng bà Đàm dậy, “Viện trưởng. . . . . .”

Bà Đàm nhìn về phía trước, ánh mắt dại ra, nghẹn giọng nói, “Mặc dù Dịch Khiêm không nói gì với chúng tôi, nhưng chị Dư đã kể với chúng tôi về tình hình của Dịch Khiêm. . . . . . Tôi biết hiện tại nó đang rơi vào khốn cảnh, tôi rất lo lắng cho nó. . . . . . Dịch Khiêm từ nhỏ đến lớn cho tới hôm nay cũng chưa từng khiến tôi và ba nó lo lắng bao giờ, lúc đi học nó cũng rất thông minh, người khác mất nửa năm để học một thứ gì đó nhưng nó chỉ cần mất một tháng. Sau khi ba nó ngã bệnh nó thay ba nó tiếp quản Đàm thị, dường như trời sinh nó ra đã là thương nhân, ‘Đàm thị ’ được nó quản lý không ngừng phát triển. . . . . . Tôi vẫn luôn rất kiêu ngạo vì có đứa con trai này. . . . . . Nhưng mà nó không phải là thần, cũng có lúc nó sẽ gặp phải khó khăn, giống như hiện tại, nó đang đối diện với khốn cảnh. . . . . . Chị Dư nói, Kim Trạch Húc có tài liệu để uy hiếp Dịch Khiêm, nếu ngày mai Dịch Khiêm không chuyển nhượng cổ phần lại cho Kim Trạch Húc, rất có thể Kim Trạch Húc sẽ để Dịch Khiêm ngồi tù, Dịch Khiêm vốn đã nghĩ ra cách để đối phó với Kim Trạch Húc, mặc dù rất mạo hiểm, nhưng ít ra còn có phần thắng, nhưng mà cô lại nhẫn tâm phá ngang kế hoạch của nó! !”

Nói tới đây, nước mắt bà Đàm rào rạt chảy xuống. . . . . .

Đây là lần đầu tiên Hạ Tử Du nhìn thấy bà Đàm luôn luôn tôn quý kiêu ngạo cởi ra áo khoác kiên cường, bởi vì lo lắng cho con trai mà nước mắt rơi dài trên mặt.

Hốc mắt Hạ Tử Du cũng ửng hồng theo, cô khó khăn nói, “Viện trưởng, bác đứng lên trước đi. . . . . .”

Bà Đàm bắm chặt lấy Hạ Tử Du, lần đầu tiên ở trước mặt Hạ Tử Du ăn nói khép nép, “Tôi không cần cô vì giúp Dịch Khiêm mà phải quay lại bên Kim Trạch Húc làm gì cả, tôi chỉ cầu cô trong lúc quan trọng này đừng giúp Kim Trạch Húc mà khiến Dịch Khiêm càng thêm họa vô đơn chí, nếu như cô có thể cách Dịch Khiêm thật xa đã là rất tốt rồi. . . . . .”

. . . . . .

Buổi tối.

Từ lúc bà Đàm và Đàm Tâm đi khỏi, Hạ Tử Du liền tự nhốt mình trong phòng bệnh. . . . . .

Robert rất lo lắng cho cô, nhưng dưới sự liên tục bảo đảm của cô, Robert rốt cuộc vẫn phải dẫn theo Liễu Nhiên trở về khách sạn, nhường không gian và thời gian lại cho cô.

Không có ai biết, suốt đêm này, thật ra cô rất muốn gọi một cuộc điện thoại. . . . . .

Đúng vậy, cô muốn gọi cho anh.

Nói “xin lỗi” cũng tốt, nói “tin anh” cũng được, cái gì cũng được hết. . . . . .

Cô chỉ muốn nghe giọng của anh mà thôi, muốn biết anh bây giờ có ổn không. . . . . .

Đáy lòng cô không chắc, rất không chắc chắn. . . . . .

Thật ra cô cũng giống chị Dư, giống viện trưởng, giống Robert cũng rất lo lắng cho anh, nhưng cô lại không thể biểu lộ sự quan tâm của mình ra ngoài giống như họ. . . . . .

Mình đã làm hỏng kế hoạch của anh ấy, hiện tại anh sẽ nghĩ sao? Sẽ giống như nhóm người viện trưởng cho rằng mình đang giúp Kim Trạch Húc sao?

Không, vào giờ phút này cô không nên để tâm đến việc anh nhìn nhận về cô như thế nào, cô nên để tâm chính là cửa ải ngày mai này, anh sẽ vượt qua như thế nào?

“Em không muốn để cho anh một mình, một mình chìm nổi trong biển người. . . . . .”

Chuông điện thoại di động đột ngột vang lên cắt ngang suy nghĩ của cô.

Nhìn thoáng qua dãy số hiển thị trên màn hình điện thoại di động, Hạ Tử Du hít một hơi thật sâu, sau khi xác định tâm trạng không có ảnh hưởng gì cô mới ấn nút nghe, bình tĩnh nói, “Không biết Kim tổng có chuyện gì quan trọng mà nửa đêm lại gọi điện cho tôi?”

Kim Trạch Húc khẽ bật cười, “Anh gọi đến chỉ là muốn nói cho em biết, thật đáng tiếc anh không thể mua được 15% cổ phần còn lại trong tay Đàm Dịch Khiêm, nghe nói là bởi vì lão già của anh ta không cho phép anh ta bán ra chỗ cổ phần còn lại của ‘Đàm thị’, cũng đúng, Đàm Khâm coi trọng ‘Đàm thị’ giống như ba nuôi anh cũng là ba em coi trọng ‘Trung Viễn’ vậy. . . . . .”

Hạ Tử Du lạnh giọng nói, “Anh không thể mua được cổ phần của Đàm thị cũng chẳng liên quan gì đến tôi hết, tôi đã đòi lại phần tài sản ly hôn của tôi từ phía Đàm Dịch Khiêm. . . . . . Tôi cũng cần phải cảm ơn anh nhiều đấy, làm người có lúc không cần quá thanh cao, không có đạo lý nào mà vượt qua được tiền cả.”

Kim Trạch Húc làm ra vẻ quan tâm nói, “Nghe nói hôm nay bà Đàm đã đến bệnh viện tìm em sao? Có phải em đã bị bà ta mắng cho một trận rồi không?”

Hạ Tử Du không hề nể mặt nói, “Trễ thế này mà Kim tổng gọi đến chỉ vì muốn hỏi chuyện này, tôi nghĩ không cần mất thời gian nữa, tôi chuẩn bị ngủ rồi, vui lòng cho tôi gác máy.”

Kim Trạch Húc vội vàng nói, “Chuyện anh nói còn chưa hết mà. . . . . . Chuyện bây giờ anh nói với em mới là chuyện chính.”

Hạ Tử Du im lặng lắng nghe.

Kim Trạch Húc tiếp tục nói, “Ngày mai anh sẽ cùng Đàm tổng, à, không. . . . . . Về sau cũng không nên gọi anh ta là ‘Đàm tổng’ nữa, anh ta bây giờ chỉ nên gọi là Dịch Khiêm thôi. . . . . . Trưa mai anh và Dịch Khiêm sẽ cùng nhau mở họp báo, đến lúc đó toàn thế giới cũng sẽ được xem, anh hy vọng em có thể mở ti vi lên xem hoặc muốn đến tận nơi xem cũng được, anh mong rằng lúc mình chiến thắng có thể được nhìn thấy em, cùng anh chia sẻ niềm vui đó. . . . . .”

Hạ Tử Du bình tĩnh lạnh nhạt nói, “Tôi sẽ xem trên tivi, về phần đến tận nơi, thật xin lỗi, ai thắng ai thua tôi cũng chẳng thấy vui mừng gì.”

Kim Trạch Húc tựa lên khung cửa trong phòng, lại cười nói, “Có phải em không muốn đến tận nơi là vì biết ngày mai Đàm Dịch Khiêm sẽ biến thành một kẻ đáng thương, em sợ phải nhìn thấy hình ảnh như thế đúng không?”

“Tại sao Kim tổng lại nghĩ như thế?”

“Bởi vì hiện giờ em đang rất tự trách, vì em đã phá hỏng kế hoạch của Đàm Dịch Khiêm. . . . .”

Hạ Tử Du nhíu chặt lông mày, “Anh đang nói vớ vẩn cái gì thế?”

Kim Trạch Húc dương cao độ cong nơi khóe miệng, cười lạnh nói, “Hạ Tử Du, em cần gì phải giả vờ như thể mình không hề quan tâm đến Đàm Dịch Khiêm chứ? Anh biết em đã nhiều năm rồi, tính cách em thế nào anh còn không hiểu sao? Em yêu Đàm Dịch Khiêm còn hơn thứ gì trên đời này. . . . . .”

Hạ Tử Du cũng cười theo, “Kim tổng anh thật đúng là người biết lấy chuyện cổ tích ra pha trò đấy.”

Kim Trạch Húc nhẹ nhàng nói, “Em có thừa nhận hay không cũng chẳng sao cả, hay để anh trực tiếp nói cho em hiểu vậy. . . . . .Thời điểm Đàm Dịch Khiêm truyền ra ngoài tin tức muốn bán thảo cổ phần Đàm thị, anh đã biết ngay là anh ta đang giở trò. . . . . . Anh thừa nhận, trong quá khứ anh rất khó phòng bị được anh ta, anh ta muốn anh ngồi cả đời trong tù, nhưng thật đáng tiếc chính là, con rết trăm chân đập hoài không chết, được sống lại từ cõi niết bàn anh đã không còn giống với trước kia nữa, anh ta muốn gài bẫy anh, vậy anh cũng thử đùa với anh ta một chút. . . . . . Anh biết hắn muốn dụ anh mua cổ phần của hắn, mặc khác cũng đã đào sẵn một cái bẫy để anh nhảy vào, thế là anh cũng mạn phép kéo luôn cả em vào. . . . . . Em thật quá mức ngây thơ đấy, em nghĩ anh sẽ tin em hợp tác với anh là vì muốn đánh bại Đàm Dịch Khiêm sao, Tử Du ơi là Tử Du, chút mưu mẹo đó của em vẫn chưa đủ khả năng để qua mặt anh đâu, nhưng hết lần này tới lần khác cứ bỏ mặc chính người đàn ông mà em yêu nhất. . . . . . Ôi thật là, kế hoạch của Đàm Dịch Khiêm chuẩn bị lâu như thế, trong một đêm đã bị em phá hủy, tuy nhiên, thông qua chuyện Đàm Dịch Khiêm bị buộc phải huy bỏ kế hoạch lần này, ngược lại em có thể suy nghĩ tới một vấn đề là Đàm Dịch Khiêm có còn quan tâm đến em hay không. . . . . . Tử Du, em thấy sự phân tích của anh thế nào?”

Cách điện thoại, giọng điệu của Hạ Tử Du vô cùng kiên đinh và còn mang theo sự khinh bỉ, “Anh vĩnh viễn không bao giờ thắng được anh ấy! !”

Kim Trạch Húc cũng không tức giận, vẫn cười cười nói, “Vậy sao, anh nhớ trước đây anh đã từng nói với em, chuyện thắng thua giữa anh và Đàm Dịch Khiêm vẫn chưa có quyết định đâu. . . . . . Ngày mai, em sẽ nhìn thấy được sự thật ai thắng ai thua rồi ! !”

Hạ Tử Du cười mỉa nói, “Anh hãy tự cầu nguyện cho bản thân mình đi!”

Kim Trạch Húc trơ trẽn nói, “Người nên cầu nguyện chính là Đàm Dịch Khiêm, hắn đã không còn một phần thắng nào cả! Em cứ chờ xem đi, ngày mai nếu hắn không công bố với toàn thế giới chuyển nhượng cổ phần lại cho anh, số phận cuối cùng của hắn đó là phải sống những ngày tháng trong tù đấy!”

“Tốt, tôi sẽ chờ đến ngày mai xem anh thua thảm hại như thế nào! !”

Thốt ra những lời châm biếm vào điện thoại xong, Hạ Tử Du không cho Kim Trạch Húc có cơ hội đáp lại, cô đã dứt khoát tắt máy kết thúc cuộc nói chuyện.

Trưa hôm sau.

Sáng sớm, Robert đã đến bệnh viện đón Hạ Tử Du quay lại khách sạn. . . . . .

Giờ phút này, Robert và Hạ Tử Du đều ngồi trên giường, Liễu Nhiên ngồi trên đùi Robert, ba người chăm chú nhìn vào chương trình đang trực tiếp trên tivi. . . . . .

“Hoan nghênh các vị phóng viên đã đến với cuộc họp báo của tập đoàn ‘Đàm thị’ và tập đoàn ‘Y’ hôm nay . . . . . .”

Đúng lúc căng thẳng này, Liễu Nhiên đột nhiên hỏi một câu rất ngây thơ, “Chú ‘củ cải’, tập đoàn ‘Đàm thị ’ là công ty của ba phải không ạ?”

Robert đang nhìn chằm chằm vào TV nhưng vẫn rất nghiêm túc trả lời, “Đúng, là công việc kinh doanh của ba con, công ty đó rất lớn.”

“Hay quá, ba thật là lợi hại.”

“Nhóc con, con mau im lặng một chút. . . . . .”

“Dạ.”

Hạ Tử Du từ đầu đến cuối không hề hé răng, cô căng thẳng nhìn chằm chằm vào TV tim đập như trống dồn.

Cảnh trên TV đột ngột chuyển sang phía ngoài của cuộc họp báo, Kim Trạch Húc đang mặc một bộ vest rất đẹp trai, đeo kính đen, hăng hái để đám phóng viên chụp ảnh liên tục.

“Kim tổng, ông có thể tiết lộ một chút nội dung ngày hôm nay hay không, là có liên quan đến chuyện ‘Đàm thị’ muốn đổi chủ như bên ngoài đồn đãi sao?”

“Kim tổng, có lời đồn nói ông đã mua được 70% cổ phần của Đàm thị sao?”

. . . . . .

Hàng loạt những vấn đề của phóng viên bay đến tai Kim Trạch Húc, Kim Trạch Húc chỉ cười không nói, cuối cùng làm bộ giống như thật sự bị đám phóng viên bị quấy rầy quay lại nói với đám phóng viên một câu, “Mở cuộc họp báo này là chủ ý của Đàm tổng, còn vấn đề cụ thề như thế nào hay là mọi người đợi Đàm tổng đến rồi hỏi ông ấy đi!”

Nghe được lời nói của Kim trạch Húc trên TV, Robert tức không chịu được, “Tên khốn kiếp này, muốn để toàn thế giới nhìn thấy Dịch Khiêm cúi đầu xưng thần với hắn đây mà.”

Hạ Tử Du vẫn duy trì tỉnh táo, giữ im lặng không nói một lời.

. . . . . .

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Kim Trạch Húc đến rất đúng giờ, nhưng bóng dáng của Đàm Dịch Khiêm vẫn mãi không thấy xuất hiện.

Các phóng viên của các kênh truyền thông nổi tiếng thế giới đã sớm chặn kín đường trước chỗ ngồi của hai vị tổng giám đốc, từng cái máy quay phim cùng với vô số microphone chĩa thẳng về phía bọn họ.

“Kim tổng, đã đến giờ họp báo, tại sao vẫn không thấy Đàm tổng tới?”

Có phóng viên đã bắt đầu đặt câu hỏi. . . . . .

Kim Trạch Húc liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, ngay sau đó nói với Đường Hân ở bên cạnh, “Cô đi xem thử đi, nếu Đàm Dịch Khiêm dám đổi ý thì cô biết phải làm thế nào rồi đấy!”

Đường Hân gật đầu, cô đang định xoay người chuẩn bị rời đi, đột nhiên ——

“Đàm tổng, Đàm tổng. . . . . .”

Đàm dịch Khiêm bước đi tới hiện trường ở trước mặt, tất cả phóng viên lập tức lao đến.

Trong giây tiếp theo, tất cả hình ảnh chuyển thành bóng dáng của Đàm Dịch Khiêm ..…..

Khoảnh khắc Đàm Dịch Khiêm xuất hiện bầu không khí dường như lắng đọng xuống —— Bộ vest đen như mực, dáng vẻ cao lớn mạnh mẽ đi giữa những ánh đèn plash không ngừng lóe lên, anh giống như một vị Vương giả, cả người toát lên sự khí phách cùng phong độ ngạo mạn của bậc Vua chúa, thật giống như tất cả mọi thứ trên thế gian này đều nằm trong lòng bàn tay anh.

Kim Trạch Húc dẫn đầu vỗ tay, “Hoan nghênh Đàm tổng.” Thật ra hắn muốn đưa Đàm Dịch Khiêm lên càng cao, như vậy lúc rơi xuống mới càng đau.

Tất cả mọi người đang có mặt cũng phối hợp vỗ tay, bỗng dưng, Đàm Dịch Khiêm liếc mắt quét qua cả đám phóng viên, đám phóng viên từng bị Đàm Dịch Khiêm tố cáo đều sợ hãi mà yên tĩnh lại.

Kim Trạch Húc dường như không thể chờ đợi được nữa, hắn đứng lên mỉm cười nhìn Đàm Dịch Khiêm nói, “Đàm tổng, mọi người đã đợi anh rất lâu rồi. . . . . .Giờ thì bắt đầu buổi họp báo được rồi, vậy nhờ anh nói với các nhà báo nguyên nhân tại sao hôm nay chúng ta lại mở cuộc họp báo này.”

Đàm Dịch Khiêm ung dung dựa vào thành ghế, sau khi điều chỉnh cho mình một tư thế thoát mái nhất mới nhìn sang Kim Trạch Húc, sau đó đưa mắt nhìn tới đám phóng viên của các kênh truyền thông đang nhìn mình chằm chằm chờ đợi, cười mà như không cười nói, “Cám ơn sự có mặt của chư vị phóng viên truyền thông, hôm nay tôi có một chuyện quan trọng cần tuyên bố, đó chính là tập đoàn ‘Đàm thị’ và tập đoàn ‘Y’ từ hôm nay trở đi sẽ xác nhập lại thành cùng một công ty! Nói đơn giản chính là —— Trong một tháng tới, tập đoàn ‘Y’ sẽ thuộc quyền sở hữu của tập đoàn ‘ Đàm thị’ tôi và trở thành một trong các công ty chi nhánh của Đàm thị.”

Nghe được lời của Đàm Dịch Khiêm, mọi người hai mặt nhìn nhau, ai cũng có nghi vấn nhưng lại không dám lên tiếng đặt câu hỏi, mà gương mặt tươi cười rạng rỡ của Kim Trạch Húc sau khi nghe những lời nói đó của Đàm Dịch Khiêm đã bắt đầu vặn vẹo khó coi.

Kim Trạch Húc cố gắng duy trì hình tượng, dùng ánh mắt uy hiếp nhìn chằm chằm Dịch Khiêm, nhỏ giọng nói, “Anh đang nói cái gì?”

Đàm Dịch Khiêm nhàn hạ liếc sang Kim Trạch Húc, khóe miệng thoáng hiện ý cười nói, “Kim tổng, anh thua rồi. . . . . .”

Kim Trạch Húc nghiến răng nói, “Đàm Dịch Khiêm! !”

Đường Hân đứng bên cạnh mặt lạnh nói, “Kim tổng, ngay bây giờ tôi sẽ đi sắp xếp chuyện mà anh đã giao.”

Đàm Dịch Khiêm thoải mái tự nhiên mà nói với tất cả đám phòng viên trước mặt, “Hôm nay là một ngày rất tốt, mọi người có thể đặt câu hỏi, tôi sẽ cố gắng hết sức để trả lời.”

Đàm Dịch Khiêm vừa nói ra lời này, lập tức đám phóng viên liền ào lên đặt câu hỏi.

“Đàm tổng. . . . . .”

Cũng không có ai ngờ tới, chưa có một phóng viên nào kịp đưa ra câu hỏi hoàn chỉnh, thì lúc này có sáu vị cảnh sát Los Angeles mặc cảnh phục đã nghiêm túc xuất hiện ở hiện trường.

Các câu hỏi của nhóm phóng viên đưa ra không thể không dừng lại.

Giây phút tiếp theo, trong khi nhóm phóng viên vẫn còn đang nghi ngờ nhìn nhau, một vị cảnh sát trưởng đã đi tới trước mặt Kim Trạch Húc, những cảnh viên còn lại bước đến còng tay Kim Trạch Húc lại, đồng thời cũng còng luôn cả Đường Hân đang có mặt tại hiện trường, ngay sau đó cảnh sát trưởng vô cùng nghiêm túc nói với Kim Trạch Húc, “Thưa ông Kim Trạch Húc, ông bị tình nghi giết người có chủ đích, bắt cóc, chiếm đoạt tài sản, gây trở ngại tư pháp công chính. . . . . . Hiện ông đã bị bắt, mời ông theo chúng tôi về đồn cảnh sát để hợp tác điều tra.”

Mục lục
loading...