Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 22


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 22: Không Nên Mặc Anh Định Đoạt

Giọng của bà Hạ vô cùng lo lắng, “Tử Du, con mau trở về, ba con đã xảy ra chuyện. . . .”

Hôm sau.

Ánh mặt trời sáng sớm dịu dàng xuyên thấu qua rèm cửa sổ màu lam nhạt, chiếu xuống một đôi nam nữ đang ôm nhau ngủ trong phòng. . . . . .

Do cảm giác ánh sáng nóng rực mà Hạ Tử Du từ từ mở mắt ra, nhưng trong giây phúc mở mắt đó, một khuôn mặt đàn ông vô cùng điển trai lại không hề báo động trước lọt vào tầm mắt của cô.

“Ặc. . . . . .” Hạ Tử Du không kiềm được phát ra một tiếng hô kinh ngạc, nhìn Đàm Dịch Khiêm gần trong gang tấc, trong đầu cô lơ đãng thoáng qua tất cả hình ảnh đã diễn ra đêm qua.

Tối hôm qua, anh không quan tâm cô hết lời cầu xin, áp cô trên tường. . . . . . Cô thậm chí không cô mất đi tri giác từ bao giờ, càng không biết anh ôm cô trở lại trên giường từ lúc nào.

Thật là ghê tởm! !

Trong lòng phiền não làm cho cô về với thực tế, tận đáy lòng cô chửi rủa anh ta vô số lần, cũng trong lúc vô tình lại chú ý đến vẻ mặt vô tội khi ngủ say như trẻ con của anh ta.

Nếu như nói trước đây chưa từng nhìn thẳng vào anh, thì lần này cô đã hoàn toàn thấy rõ ngũ quan của anh.

Lúc này anh ta tuấn tú rung động hơn khi nhìn anh ở khoảng cách xa, nếu như anh ta không xuất hiện chân thật trước mặt cô, cô quả thật không thể tin được trên thế giới này lại có một người đàn ông có khuôn mặt hoàn mỹ như thế. Hơn nữa, càng nhìn anh cô lại càng cảm thấy giữa họ có cảm giác quen thuộc khó hiểu, như thể anh có ma lực mê hoặc vô hình, dần dần hấp dẫn cô. . . . . .

Không, cô tuyệt đối không thể có cảm giác quen thuộc với anh ta như vậy. . . . . .

Điều chỉnh lại suy nghĩ, cô muốn ngồi dậy, lúc này mới phát hiện ra cánh tay to lớn của anh ta đã vững vàng chiếm giữ eo của cô từ lâu.

Cô dịch cánh tay của anh ra, tiếp theo rón ra rón rén nhảy xuống giường, nhanh chóng nhặt quần áo nằm dưới sàn nhà lên, chạy vào phòng tắm. . . . . .

Tối hôm qua cô cũng đã dặn dò người giúp việc giữ bí mật về hành tung giúp cô, nên ông bà Hạ cũng không biết chuyện cô rời đi lúc nửa đêm.

loading...

Vì vậy, sau khi Hạ Tử Du rời khỏi khách sạn, cô không trở về Nhà họ Hạ, mà đi thẳng đến công ty.

Thật may là bây giờ cô làm việc ở tầng lầu dành riêng cho tổng giám đốc, cô đến muộn cũng không làm cho đồng nghiệp chú ý.

Trở lại chỗ ngồi trong phòng thư ký, cô còn chưa ngồi vào chỗ của mình, chuông điện thoại di động lại đột ngột vang lên.

Trên màn hình hiện ra dãy số điện thoại chỉ cần nhìn thoán qua cũng thấy ấn tượng. Đây là dãy số đêm qua, lòng cô không khỏi hoảng loạn, rồi lại không thể không nhấn nút trả lời.

Cô đưa điện thoại di động gần sát bên tai, nhỏ giọng, “A lô. . . . . .”

“Ai cho phép cô đi? Quay lại! ! !” Hình như anh ta hơi tức giận, hai chữ cuối cùng kia gần như là dùng giọng điệu ra lệnh.

“Tôi. . . . .” Hạ Tử Du vừa định trả lời, Đàm Dịch Khiêm đã cắt ngang điện thoại.

Kết thúc cuộc nói chuyện, tiếng tút tút bắt đầu truyền vào tai Hạ Tử Du. Hạ Tử Du cất điện thoại di động đi, tức giận cắn môi dưới.

Cô không trở lại thì sao?

Chẳng lẽ đồng ý yêu cầu vô sỉ của anh ta, rồi sau này cứ phải bị anh tùy ý định đoạt vô điều kiện sao?

Hạ Tử Du càng nghĩ càng tức, cuối cùng dứt khoát thu dọn đồ đạc rời khỏi công ty.

Ra khỏi công ty, Hạ Tử Du đi dạo trên đường phố ồn ào náo nhiệt ròng rã ba giờ, cho đến khi cô hết tức giận mới chuẩn bị về công ty.

Nhưng mà, vào lúc này, cô lại nhận được một cuộc điện thoại của bà Hạ gọi tới.

Mục lục
loading...