Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 210


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 210: Nhớ Kỹ Bộ Mặt Mà Khiến Ngời Ta Chỉ Mun Phun Nước Miếng Lên Đó

Khách sạn “LLD”.

Robert đưa Hạ Tử Du đi tới trước cửa phòng.

Hạ Tử Du mở cửa bước thẳng vào phòng, không xoay người chào Robert một tiếng.

Trước khi Hạ Tử Du bước vào phòng bỗng Robert lên tiếng gọi, “Tử Du. . . . . .”

Không chờ Robert nói tiếp Hạ Tử Du đã cắt ngang, “Em không có gì để nói với anh cả.”

Robert do dự rồi nói, “Vậy. . . . . . Chuyện tối nay em có thể coi như chưa nghe thấy gì cả.”

Bước chân Hạ Tử Du chợt dừng lại, cũng không trả lời lại Robert đi thẳng vào phòng, đóng cửa lại.

Robert nhìn vào cửa phòng đã đóng nói, “Chúc em ngủ ngon. . . . . anh ở phòng bên cạnh, có việc thì gọi anh, ngủ ngon.”

Trở về phòng, Hạ Tử Du mệt mỏi nằm xuống giường.

Cô mở to mắt sững người nhìn trần nhà, trong đầu đều là những lời Robert vừa nói với cô ——

Cho tới nay anh đều cố gắng để mình thích Nhất Thuần, lúc càng quan tâm đến em anh lại cố ý thể hiện tình cảm của mình với Nhất Thuần trước mặt mọi người càng sâu đậm hơn. . . . . .

Lần đó cố ý bay đến Los Angeles nhờ em thuyết phục Dịch Khiêm tìm Nhất Thuần giúp anh, thật ra là anh đang viện một cái cớ hợp lý để đến gặp em . . . .

Còn có lúc Nhất Thuần vì đỡ đạn thay cho Dịch Khiêm mà bị thương, vì thế nên anh ngồi chuyến bay sơm nhất quay lại Los Angeles cũng là vì em. . . . . .

Anh giận dữ về chuyện Nhất Thuần kết hôn cùng Dịch Khiêm, căn bản không phải giận Nhất Thuần thay đổi, mà là giận Dịch Khiêm phụ lòng em, anh lo lắng cho em, cũng cảm thấy không đáng thay em, lại càng không muốn nhìn thấy dáng vẻ khổ sở của em. . . . . .

Hạ Tử Du lắc đầu, giữ bỏ hết tất cả những lời của Robert ra ngoài tai.

Cô không ngừng tự nói với mình, không thể nào, Robert không thể thích mình. . . . . .

Nhưng mà cô càng nghĩ như vậy, vẫn có một ít cái gọi là sự thật len lỏi vào đầu cô. . . . . .

Ví dụ như có những lần cô cảm thấy bồi hồi mất mát, Robert luôn xuất hiện đúng lúc cho cô sự ấm áp và an ủi.

Lại một ví dụ khác ngày cô rời khỏi Đàm Dịch Khiêm trở về thành phố Y, Robert cũng đi theo rồi ở lại thành phố Y. . . . . .

Một ví dụ nữa lúc Đàm Dịch Khiêm và Đan Nhất Thuần tuyên bố sắp kết hôn, sự thất vọng của Robert đối với Nhất Thuần so với trong tưởng tượng của cô còn nhạt hơn rất nhiều. . . . . .

Nhưng mà. . . . . .

Không thể nào, sao Robert lại có thể thích cô?

Cô không thể nào tin vào sự thật này được, bởi vì cho tới nay cô chỉ nghĩ Robert là bạn, cô vẫn nghĩ Robert làm nhiều chuyện cho cô và Dịch Khiêm như thế chỉ đều xuất phát từ tình cảm bạn bè. Nếu Robert làm những chuyện đó nguyên nhân là vì cô, như vậy, những thứ cô đã từng nghĩ đó là điều đương nhiên giờ lại trở thành sự trả giá của Robert….

Cô chịu không nổi những cái gọi là trả giá này, cô không muốn bất kỳ ai phải chịu thiệt thòi. . . . . .

———–

Suy nghĩ suốt đêm, cuối cùng Hạ tử Du cũng nghĩ rõ ràng cô nên làm cái gì.

Sắc trời vừa hừng sáng, lúc Hạ Tử Du đang trong phòng tắm rửa mặt chuẩn bị một lát nữa nói chuyện rõ ràng với Robert, thì bên ngoài cửa phòng cô bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

Nghĩ rằng có thể người đó là Robert, Hạ Tử Du chuẩn bị tâm lý thật tốt sau đó ra mở cửa phòng.

Quả nhiên, người đứng ngoài cửa chính là Robert.

“Chào buổi sáng.”

Hạ Tử Du cũng lịch sự chào lại, “Chào buổi sáng.”

Robert hỏi, “Anh có thể vào không?”

Hạ Tử Du gật nhẹ.

Sau khi Robert đi vào phòng cô để cửa phòng mở to hết cỡ, thật giống như rất kiêng dè ở một mình với Robert

Robert chú ý tới từng động tác của Hạ Tử Du, nhưng anh vẫn đóng cửa lại, sau đó bật cười khẽ

Hạ Tử Du nghi ngờ hỏi, “Anh cười cái gì?

Robert khoanh tay rồi nhún nhẹ vai một cái, “Chẳng cười gì cả, chỉ là nhìn dáng vẻ em cố ý trốn tránh anh thật rất buồn cười. . . . . .”

Không thể hiểu nổi dáng vẻ thoải mái của Robert lúc này, Hạ Tử Du trầm mặt nghiêm túc nói, “Em có chuyện muốn nói với anh. . . . . .”

Robert cười nhìn Hạ Tử Du, dáng vẻ rất giống kiểu dù bận vẫn ung dung nói, “Anh biết em muốn nói chuyện gì với anh. . . . . .”

Hạ Tử Du bất chợt ngước nhìn lên.

Robert chậm rãi nói, “Em muốn nói với anh, sau này không muốn gặp anh nữa, cũng không cần anh giúp đỡ, em mong anh có thể đi làm chuyện của mình đừng có lãng phí thời gian cho em, bởi vì em từ trước đến giờ chỉ coi anh là bạn bè, công sức mà anh bỏ ra vì em khiến em cảm thấy áp lực. . . . . .”

Hoàn toàn không nghĩ tới Robert lại hiểu rành mạch lúc này cô đang nghĩ gì, Hạ Tử Du sững người đứng im tại chỗ.

Robert đưa tay búng trán Hạ tử Du, “Em đúng là đồ ngốc, anh làm sao có thể thích em được? Cả đêm hôm qua đều nghĩ những thứ vớ vẩn này?”

Hạ Tử Du vuốt nhẹ chỗ đau trên trán, không hiểu gì mà nhìn Robert đang nhếch miệng cười trước mặt.

Robert cười nói, “Tối hôm qua những lời đó là anh nói cho Dịch Khiêm nghe, ai biết em lại đang đứng trước cửa chứ, lúc ấy Dịch Khiêm cũng ở đây, anh không thể đem mấy lời nói dối công phu của anh trở thành công cốc được, cuối cùng chỉ có thể lôi cả em vào thôi. . . . . .”

Hạ Tử Du lắc đầu nghi ngờ, “Em không hiểu. . . . . .”

Robert nói rất nghiêm túc, “Em tất nhiên là không hiều, cho nên bây giờ anh sẽ giải thích cho em nghe. . . . . . Tối hôm qua sau khi nhìn thấy thỏa thuận giữa em và Dịch Khiêm, anh tức đến mức chạy ngay đi tìm Dịch Khiêm, vốn là anh muốn để cho Dịch Khiêm từ bỏ chuyện năm tháng sau em sẽ phá thai, nhưng thái dộ vì Nhất Thuần của Dịch Khiêm rất kiên quyết, hơn nữa em và Dịch Khiêm đã ký thỏa thuận, anh không thể thay đổi gì được, cuối cùng, vì để em có thể mang đứa bé rời khỏi Los Angeles, anh chỉ có thể bịa ra chuyện anh thích em với Dịch Khiêm. . . . . . Dụng ý của anh rất rõ ràng, đó chính là tìm được một lý do nào đó có thể thuyết phục Dịch Khiêm để cho em rời khỏi Los Angeles.”

Hạ Tử Du kinh ngạc mở to hai mắt, “Nói như vậy, những lời tối hôm qua anh nói tất cả đều là vì diễn kịch trước mặt Dịch Khiêm?”

Robert gật đầu.

Hạ Tử Du nghi hoặc hỏi, “Nhưng mà tối hôm qua ở dưới lầu của Đàm thị, anh vẫn. . . . . .”

Robert mỉm cười, “Đó là bởi vì Dịch Khiêm đang ở tầng 98, cậu ta chỉ cần đứng trước cửa sổ sát đất là có thể nhìn thấy tất cả hành động của chúng ta, anh muốn để cho cậu ta tin, cho nên mới diễn thêm.”

“Có thật không?” Hạ Tử Du vẫn ôm khư khư nghi vấn, bỗng dưng lại hỏi, “Vậy lúc ở khách sạn thì sao? Ở trong khách sạn tại sao anh lại không giải thích với em?”

Robert vẫn cười cười trả lời, “Em đã quên đây là khách sạn của ai à? Nếu muốn để Dịch Khiêm tin thì phải làm đến mức giọt nước cũng không lọt, nếu như mà anh và em đứng trước cửa phòng nói ra sự thật, nếu bị phục vụ phòng trong lúc vô tình đi ngang qua nghe thấy, em nghĩ rằng Dịch Khiêm còn tin lời nói dối của anh không, anh vốn định vào phòng giải thích với em, nhưng em căn bản không cho anh cơ hội đó, sau nghĩ đến dù anh có gõ cửa gọi em, em cũng sẽ chẳng mở cửa cho anh, để khỏi khiến phục vụ của khách sạn chú ý, anh chỉ có thể lựa chọn sáng nay khi em bình tĩnh lại rồi mới nói chuyện với em cho rõ ràng. . . . . .”

Lời nói của Robert khiến cho Tử Du dần dần thả lỏng, bỗng nhiên, Hạ Tử Du liên tiếp đánh lên người Robert. . . . . . (tội ngiệp ku Bệt gê )

“Anh thật đáng ghét, anh làm em sợ chết khiếp lên được. . . . . .”

Robert nhanh chóng chạy ra xa, đau đớn nhíu mày, “Sao em lại đánh mạnh thế, tối hôm qua ngực anh cũng bị em đánh thành bầm tím lên rồi.”

Hạ Tử Du dừng tay lại tức giận trợn mắt nhìn Robert, “Ai bảo anh hại em tối qua suy nghĩ cả đêm, thiếu chút nữa còn đem chuyện anh thỉnh thoảng xuất hiện trước mặt em làm bằng chứng.”

Robert tiện đà đưa thêm, “Vậy em có vì anh mà ‘xuân tâm nhôn nhạo không’?”

Hạ Tử Du liếc xéo Robert, “Anh vẫn còn muốn bị đòn phải không?”

Robert không dám nói đùa nữa, “Được rồi, chúng ta nói chuyện nghiêm chỉnh đi. . . . . .”

Hạ Tử Du trầm mặt hỏi, “Tại sao anh phải bịa ra chuyện đó trước mặt Đàm Dịch Khiêm?”

“Chẳng phải anh đã nói rồi à? Anh muốn để em và đứa trẻ trong bụng em rời khỏi Los Angeles.”

Hạ Tử Du nhíu mày, “Em có nói là em muốn giữ lại đứa bé này à?”

“Em không muốn giữ nó lại?” Robert giật mình kinh ngạc, nhưng sau đó lại nói, “Ồ được, nếu em đã không muốn giữ lại, vậy chuyện anh nói dối với Đàm Dịch Khiêm cũng vô ích rồi, anh sẽ đi giải thích với Dịch Khiêm ngay bây giờ …. . . . . .”

Đúng lúc này Hạ Tử Du kéo lấy tay Robert, “Đừng đi! !”

Robert nói, “Không phải là em nói không muốn giữ lại đứa bé này à?”

Hạ Tử Du chậm rãi rủ mắt xuống, “Em chưa nói. . . . . . Nhưng cho dù em muốn giữ lại đứa bé này cũng phải là vì Dịch Khiêm.”

Robert nắm lấy hai vai Hạ Tử Du, “Anh hiểu rất rõ tính cách của em, đứa bé là một miếng thịt trong bụng của em, cho dù bất kỳ người mẹ nào cũng không tàn nhẫn được như vậy.”

Hạ Tử Du nhẹ nhàng xoa bụng, ngập ngừng nói, “Em vốn không nên có đứa trẻ này. . . . . .”

Robert cầm lấy hai tay của Hạ Tử Du, “Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều nữa, bây giờ cùng đi với anh!”

Hạ Tử Du đi theo sau lưng Robert, “Đi đâu?”

Robert trả lời, “Đi tìm Dịch Khiêm . . . . . .”

Bước chân của Hạ Tử Du lập tức dừng lại, “Tại sao phải tìm anh ấy?”

Robert quay đầu nhìn Hạ Tử Du, “Chỉ cần em phối hợp với anh, anh nghĩ chỉ cần đợi một lát nữa là em có thể mang theo đưa đứa trẻ rời khỏi Los Angeles.”

Hạ Tử Du đại khái đã nghĩ ra Robert muốn cô phối hợp với anh làm gì, cô gật gật đầu rồi lại hỏi, “Tại sao anh lại giúp em?”

Robert nghiêm túc nhìn Hạ Tử Du, “Bởi vì —— Là anh dẫn em tới Los Angeles, cũng là anh đem tin em mang thai nói với Dịch Khiêm, anh cứ nghĩ rằng có đứa bé hai người sẽ gương vỡ lại lành, nhưng lại quay ngược lại hại em, cho nên anh phải chịu trách nhiệm cho những chuyện vọng động anh đã làm, sau đó trả lại cuộc sống yên tĩnh an dật cho em.”

———–

loading...

Robert nắm tay Hạ Tử Du vừa mới xuất hiện trong vườn hoa nhà họ Đàm, người giúp việc cũng đã vội vàng chạy vào trong phòng khách của om sòm gọi, “Ông chủ, ông chủ, cô Hạ đã trở về. . . . . .”

Bất ngờ, người giúp việc đẩy ông Đàm đang ngồi trên xe lăn xuất hiện ở cửa lớn nhà họ Đàm

Lúc Hạ Tử Du nhìn thấy ông Đàm lập tức muốn rút bàn tay đang bị Robert nắm chặt ra.

Robert không cho phép Hạ Tử Du rút tay ra, mà liếc mắt ra hiệu cho Tử Du phối hợp với anh, lúc này lý trí của Hạ Tử Du mới bình tĩnh lại.

Hai người tay trong tay đi tới trước mặt ông Đàm, ông Đàm rõ ràng không vui, nhưng lúc đối mặt với Hạ Tử Du, vẻ mặt của ông vẫn ôn hòa như xưa, “Tiểu Du à, tối qua con đi đâu? Sáng nay người giúp việc phát hiện cả đêm qua con không có về phòng, bác đang định cho người đi tìm con đấy. . . . . .”

“Bác, thật xin lỗi, tối hôm qua con. . . . . .”

Robert nói tiếp câu của Hạ Tử Du, “Bác Đàm, tối hôm qua Dịch Khiêm vì chuyện Tử Du không cẩn thận mà làm Nhất Thuần sảy thai mà nổi trận lôi đình dẫn Tử Du đến bệnh viện, là cháu đưa Tử Du đến ở khách sạn.”

Ông Đàm nhìn Robert, “Tôi biết cậu, hôm tôi tỉnh lại là cậu đã báo cho vợ và con gái tôi, cậu là bạn của Dịch Khiêm.”

Robert gật đầu, “Dạ.”

Ông Đàm lạnh lùng nói, “Nếu cậu là bạn của Dịch Khiêm, tại sao bây giờ lại nắm tay Tử Du?” Ông Đàm vừa nói vừa tách ra tay của hai người, sau đó kéo Tử Du về phía sau mình.

Robert bình tĩnh trả lời ông Đàm, “Bởi vì cháu là bạn trai của Tử Du, sau này cháu cũng sẽ mãi nắm tay Tử Du như thế.”

Nếp nhăn giữa trán ông Đàm càng nhíu sâu, “Cậu đang nói cái gì?”

“Hạ Tử Du, cái con hồ ly tinh này, đã dây dưa không dứt với Dịch Khiêm thì thôi, bây giờ còn khiến cả Robert bị liên lụy?”

Cũng không có ai nghĩ đến lúc này Đàm Tâm từ phòng khách lao ra, tay phải giơ lên chuẩn bị tát cho Tử Du một cái.

May mắn là trước đó một giây Robert đã biết được, kéo Đàm Tâm sang một bên, “Cô điên rồi à?”

Đàm Tâm tức giận mắng, “Em không điên, người bị điên chính là anh đó. . . . . . Tại sao anh lại có thể thích một người phụ nữ để tiện như Hạ Tử Du chứ?”

Robert quay đầu đi, “Không biết đúng sai! !”

Đàm Tâm hung hăng liếc sang Hạ Tử Du.

Ông Đàm đúng lúc này mở miệng, “Tâm à, con về phòng cho ba, không có sự cho phép của ba không được ra khỏi phòng.”

“Ba. . . . . .”

Ông Đàm giận tái mặt, “Ba nói mà con không nghe?”

“Tất cả các người đều bắt nạt tôi mà giúp cô ta, tôi chán ghét các người! !” Bỏ lại những lời này, Đàm Tâm khóc chạy vào biệt thự.

Ông Đàm ngước mắt nhìn Robert, “Hai người khoan nói gì cả … Vào phòng khách trước rồi nói.”

Robert gật đầu, “Được.”

. . . . . .

Bên trong phòng khách của nhà họ Đàm, ông Đàm hỏi Robert, “Vậy, hôm nay cậu tới nhà chúng tôi là vì mục đích gì?”

Robert đáp lại, “Cháu muốn nói chuyện với Dịch Khiêm một lát.”

Ông Đàm nói, “Cậu có chuyện gì đều có thể nói với tôi, nói với tôi cũng như nói với Dịch Khiêm.”

Robert lắc đầu, “Không giống đâu ạ, chuyện cháu muốn nói với Dịch Khiêm là chuyện chỉ có cậu ta mới có thể quyết định.”

Ông Đàm quay đầu nhìn Hạ Tử Du, “Tối hôm qua chắc là con nghỉ ngơi không được đầy đủ, con gái mà để quầng mắt thâm hết lên thế kia, mau lên lầu nghỉ ngơi, nếu không sẽ không còn xinh đẹp nữa.”

“Bác. . . . . .”

Ông Đàm mặt mũi hòa ái, thương yêu nói, “Mau lên đi, đợi lát nữa bác gọi Dịch Khiêm về với con, để sau này không cho phép nó để con ở nhà một mình nữa.”

Robert đúng lúc đó lên tiếng, “Bác Đàm, cháu biết rõ bác rất thích Tử Du, cũng hy vọng Tử Du làm con dâu bác, nhưng Tử Du và Dịch Khiêm đã không còn tình cảm với nhau nữa, họ không thể tiếp tục sống bên nhau. . . . . . .”

Ông Đàm giận dữ mắng Robert, “Chuyện nhà của chúng tôi không có phần để người ngoài nói! !”

Hạ Tử Du từ tốn nói, “Bác, Robert nói không sai, con và Dịch Khiêm đã không thể. . . . . .”

Ông Đàm ôn hòa nói với Hạ Tử Du, “Tiểu Du, con đừng quên con bây giờ đang có con cháu của nhà họ Đàm, bác sẽ không để con rời khỏi căn nhà này đâu, huống chi Dịch Khiêm cũng phải chịu trách nhiệm với những việc nó đã làm.”

Hạ Tử Du lắc đầu, “Con không cần anh ấy chịu trách nhiệm, đứa bé này cùng anh ấy không có bất kỳ quan hệ gì. . . . . .”

Thái độ ông Đàm rất kiên quyết, “Tóm lại bác không cho phép con rời khỏi nhà họ Đàm!”

Hạ Tử Du lên tiếng khuyên nhủ, “Bác. . . . . .”

Ông Đàm an ủi nói, “Tiểu Du, con đừng nói gì cả….Bác bảo đảm sau này không để con phải chịu thiệt thòi khi ở nhà bác nữa.”

Lời của Ông Đàm vừa dứt, giọng nói lạnh lẽo không có độ ấm của Đàm Dịch Khiêm vang lên, “Chuyện của con tự con sẽ giải quyết, không cần người lớn tuổi như ba hỏi tới.”

Tất cả mọi người đưa ánh mắt chuyển đến Đàm Dịch Khiêm lúc này đang bước vào phòng khách.

Ông Đàm lạnh lùng nói, “Tối qua con đã làm gì với Tử Du?”

Đàm Dịch Khiêm nói với người giúp việc, “Đưa ba tôi trở về phòng.”

Đối mặt hai người đàn ông đều là chủ gia đình, những người hầu đều không dám nhúc nhích.

Đàm Dịch Khiêm không vui nói, “Lời của tôi nói chẳng lẽ không có ai nghe sao?”

Tất cả người hầu e ngại uy nghiêm của Đàm Dịch Khiêm, tất cả răm rắp vội vàng đẩy xe lăn ông Đàm đi.

Ông Đàm nhíu mày thật sâu, tức giận nhìn Dịch Khiêm nói, “Con đang làm môt chuyện sai lầm đấy, con biết không?”

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nói, “Ba, vấn đề tình cảm của chính bản thân ba, ba còn không xử lý nổi, ba không có tư cách dạy con phải làm thế nào.”

Dường như bị Dịch Khiêm chọc trúng chỗ đau, sắc mặt ông Đàm trong nháy mắt tối sầm xuống.

Ngay sau đó người giúp việc đẩy ông Đàm rời đi.

Bên trong phòng khách rộng lớn của nhà họ Đàm chỉ còn lại ba người họ.

Đôi mắt lạnh lẽo của Đàm Dịch Khiêm liếc về phía Robert, “Cậu muốn nói chuyện gì với tôi?”

Robert đi tới cạnh Hạ Tử Du, trực tiếp nắm lấy tay Hạ Tử Du, “Tôi muốn đưa Tử Du rời khỏi Los Angeles.”

Ánh mắt lạnh lùng của Đàm Dịch Khiêm liếc tới hay bàn tay đang nắm thân mật của Hạ Tử Du và Robert, sau đó nhìn về phía Hạ Tử Du, đôi mày tuấn tú nhíu lại, “Em và cậu ấy đến với nhau?”

Hạ Tử Du bình tĩnh gật đầu, “Phải.”

Robert nắm thật chặt bàn tay giờ đây đang run lên của Hạ Tử Du, nghiêm mặt nói, “Hôm nay tôi sẽ đưa Tử Du rời khỏi Los Angles.”

Đàm Dịch Khiêm không vui nhíu mày, “Cho dù cậu và cô ấy có ở bên nhau hay không, Hạ Tử Du không thể giữ lại đứa trẻ này mà đi khỏi đây được! !”

Giờ phút này, Hạ Tử Du không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn gương mặt lạnh lẽo không chút thương tiếc của Đàm Dịch Khiêm.

Robert nặng nề nói, “Tôi sẽ dẫn Tử Du đi thật xa, sẽ không bao giờ để ảnh hưởng đến tình cảm của cậu và Nhất Thuần.”

Ánh mắt u tối của Đàm Dịch Khiêm chuyển sang Hạ Tử Du, lạnh lùng chế giễu, “Cô ta có thể làm được sao? Không. . . . . .Ngày hôm qua chính miệng cô ta còn nói mục đích cô ta ở lại đây là để phá hoại tình cảm của tôi và Nhất Thuần . . . . .Cô ta còn giận dữ nói với tôi căn bản là cô ta không thể buông tay được, mà tôi biết rõ cô ta là một kẻ ngoan cố trong tình cảm, cô ta và cậu tuyệt đối không thể bên nhau được! !”

Hạ Tử Du vẫn không nói gì.

Robert tức giận, “Sau khi cậu làm nhiều việc tổn thương đến Tử Du như thế, cậu vẫn tự tin là Tử Du còn yêu cậu?”

Lúc này Đàm Dịch Khiêm mới nhìn về phía Hạ Tử Du, thong thả chậm rãi nói, “Cậu có thể thử hỏi cô ta.”

Hạ Tử Du nhìn thẳng vào ánh mắt của Đàm Dịch Khiêm, thật lâu cũng không hề chớp mắt.

Lúc này hình ảnh Hạ tử Du chăm chú nhìn Dịch khiêm khiến cho Robert sợ hãi, Robert ngay lập tức nắm chặt tay Hạ Tử Du, ý bảo Hạ Tử Du không thể để lộ ra một tia sơ hở nào.

Hạ Tử Du dường như không cảm nhận được ý ngầm của Robert, cô vẫn cứ nhìn Dịch Khiêm không chớp mắt.

Rất tốt, cái khuôn mặt cao ngạo tự phụ này, phách lối vô tình bạc nghĩa của anh, cô rốt cuộc cũng nhớ kỹ rồi. . . . . .

Tương lai, cô sẽ ghép một bức ảnh, sau đó cầm phi tiêu phóng vào đó để cho bộ mặt con người này biến thành một cái hố to, cũng sẽ nhổ nước bọt lên đầy bức ảnh đó của anh ta. . . . . .

Tên khốn kiếp này, mình thật là xui tám đời mà!

Những giọt nước mắt chuẩn bị tràn ra khỏi khóe mi bị cô dùng hết sức kiềm chế đè nén lại ở trong tim, Hạ Tử Du đột nhiên cong môi mỉa mai cười, “Không sai, Đàm Dịch Khiêm, từ trước đến nay tôi cứ luẩn quẩn mãi trong lòng, nhìn anh ở bên cạnh người phụ nữ khác tôi cảm thấy rất khó chịu, tôi cứ muốn dây dưa không rõ với anh, muốn cho anh sống không được yên ổn. . . . . .”

Robert giật mình kinh ngạc, “Tử Du! !”

Hạ Tử Du không trả lời Robert mà tiếp tục nói, “Nhưng mà, tối hôm qua lúc tôi phá hủy sinh mệnh bé nhỏ của hai người, tôi đột nhiên cảm thấy trả thù thì ra không hề vui vẻ giống như trong tưởng tượng của tôi, nhìn thấy anh và Nhất Thuần đau khổ vì đứa trẻ chưa ra đời tôi lại cảm thấy thương hại, lại bắt đầu đồng cảm với anh, cảm thấy buồn cho anh. . . . . Té ra, anh tự cao tự đại, làm việc không chừa thủ đoạn nào, phòng ngừa chu đáo, nhưng kết quả lại chính là ngay cả con mình cũng không bảo vệ được, ha ha. . . . . .”

Tuấn nhan của Đàm Dịch Khiêm trong phút chốc chuyển thành âm u nguy hiểm, ánh mắt trở nên hung ác nham hiểm đương nhiên là đang tức giận tới cực điểm.

Không để sự tức giận đó của Đàm Dịch Khiêm bỏ vào mắt, Hạ Tử Du khoác tay Robert, mỉm cười nói, “Chúng ta đi thôi, tối nay chúng ta sẽ lên đường trở về thành phố Y. . . . . .”

Robert mờ mịt chẳng hiểu gì.

Hạ Tử Du dừng bước lại, nghiêm túc nhìn Robert nhỏ nhẹ nói, “Nếu như chúng ta đăng ký kết hôn ở LosAngeles, vậy thì đứa nhỏ trong bụng em là thuộc về em và anh, như vậy, cái thỏa thuận kia làm gì có tác dụng được nữa?”

Mục lục
loading...