Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 209


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 209: Cần Một Người Có Thể Bảo Vệ Cô Ấy

Câu hỏi của Đàm Dịch Khiêm khiến Robert giật mình.

Bàn tay Robert đang nắm chặt cổ áo Đàm Dịch Khiêm dần dần buông lỏng.

Đàm Dịch Khiêm đột nhiên lạnh nhạt mở miệng, “Hơn hết cậu còn hiểu rõ hơn bất kỳ ai, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, Hạ Tử Du cũng hiểu rõ điều này, tại sao cậu cứ ép tôi và cô ấy ‘làm chuyện phí công vô ích’.

Robert buông cổ áo Đàm Dịch Khiêm ra, hơi thở gấp gáp dồn dập vì đè nén cảm xúc tức giận, giọng nói dần dần bình tĩnh, “Tôi không muốn ép hai người ‘làm chuyện phí công vô ích’, mà là tôi biết cả hai người không ai có thể buông được đối phương, tôi không muốn hai người chỉ vì nhất thời giận dỗi mà quyết định sai lầm. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm trầm giọng hỏi ngược lại, “Chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, tôi đã bao giờ vì tức giận mà làm sai chưa?”

Robert giật mình lần nữa.

Đúng vậy, ở trong ấn tượng của Robert, dù Đàm Dịch Khiêm làm bất cứ chuyện gì đều mưu tính sâu xa, bày mưu nghĩ kế, trên thế giới này không có chuyện gì có thể khiến Đàm Dich Khiêm tức giận mà gây ra việc vọng động cả. . . . . . Ít nhất, trong những năm quen biết Đàm Dịch Khiêm, Robert chưa từng nhìn thấy.

Tuy vậy, nhưng Robert vẫn cứ không tin, “Nhưng mà cậu không thể thích Đan Nhất Thuần nhanh như vậy được, tôi hiểu cậu, cậu không thể động lòng với Đan Nhất Thuần. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm dùng giọng nói nghiêm nghị giải thích, “Tôi cũng đã từng nghĩ tôi không thể động lòng với cô ấy, nhưng sự thật đã chứng minh, lòng người sẽ thay đổi, nhất là khi cậu biết người phụ nữ mà cậu để ý căn bản không thích hợp với cậu, cậu sẽ đi tìm người phụ nữ chân chính thích hợp với cậu, mà Đan Nhất Thuần chính là người thật sự thích hợp với tôi nhưng lại bị tôi xem nhẹ.”

Robert hỏi một lần cuối cùng, “Dịch Khiêm, cậu đối với Tử Du đã không còn cảm giác gì nữa hay sao?”

Đàm Dịch Khiêm gật đầu, “Trong cuộc hôn nhân ngắn ngủi giữa tôi và cô ấy, cô ấy đã bào mòn toàn bộ sự kiên nhẫn cùng tình cảm của tôi. . . . . . Tôi đã từng để cô ấy lựa chọn, nếu cô ấy muốn tiếp tục bên cạnh tôi, dĩ nhiên tôi sẽ không phụ cô ấy, đó là cam kết của tôi với cô ấy, nhưng cô ấy đã lựa chọn ly hôn, tôi nghĩ nếu tôi tình nguyện quay đầu trở lại, cô ấy cũng không đồng ý.”

Lúc này, cả Đàm Dịch Khiêm và Robert đều không biết, khi Đàm Dịch Khiêm đang nói những lời này, Hạ Tử Du đang đứng ngoài cửa phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm.

Tầng 98 vắng vẻ yên tĩnh đến nỗi tiếng kim rơi cũng nghe thấy được, huống chi tranh chấp giữa Robert và Đàm Dịch khiêm trong không gian đêm khuya ấy nghe rõ mồn một, cho nên, đoạn đối thoại của họ tất cả đều rơi vào tai của Hạ Tử Du.

Dựa vào tường bên ngoài cửa phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm, trong đầu Hạ Tử Du không ngừng lặp lại câu nói vừa nãy của Đàm Dịch Khiêm —— Trong đoạn hôn nhân ngắn ngủi kia, cô ấy đã bào mòn toàn bộ kiên nhẫn cùng tình cảm của tôi . . . . . .

Lúc Hạ Tử Du còn đang hoảng hốt dựa vào vách tường lạnh lẽo kia thì giọng nói của Robert từ trong phòng làm việc lại một lần nữa truyền đến. . . . . .

“Coi như cậu đối với Tử Du đã không còn tình cảm gì, cậu cũng không thể tàn nhẫn ép cô ấy phá đi đứa con của hai người . . . . . Đó là một sinh mệnh, cho dù nó có sống thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tương lai của cậu và Nhất Thuần, tại sao cậu lại muốn làm tổn thương Tử Du như thế chứ?” Cuối cùng Robert không thể làm gì được nữa ngoài việc lựa chọn tin tưởng, anh cố gắng giữ tỉnh táo hỏi.

Giọng Đàm Dịch Khiêm chầm chậm nói, “Tôi nhớ ra rằng cậu còn chưa biết một chuyện . . . . . . Nhất Thuần cô ấy có thai, nhưng lúc cậu tới tìm tôi, Hạ Tử Du đã hại cô ấy mất đi đứa bé của tôi và cô ấy. . . . . . Giờ phút này tôi còn có thể bình tĩnh thản nhiên cùng cậu nói về Hạ Tử Du, là bởi vì đúng như lời cô ấy nói, là tôi nợ cô ấy. . . . . . Tôi không thể nói rằng đối với cô ấy tôi không thẹn với lương tâm, nhưng chuyện cô ấy mang thai đã ảnh hưởng đến cuộc sống hiện giờ của tôi và Nhất Thuần, nếu như tôi để cho cô tôi tiếp tục giữ lại đứa bé này, tương lai giữa tôi và cô ấy nhất định giằng co không rõ, như vậy, đó có công bằng với Nhất Thuần?”

Cuối cùng Robert đã hiểu được nguyên nhân khiến Đàm Dịch Khiêm không thể để Hạ Tử Du sinh đứa bé ra . . . . .

Đan Nhất Thuần có thai, hơn nữa sắp cùng với Đàm Dịch Khiêm bước vào hôn nhân, nhưng sự thật Hạ Tử Du mang thai đã làm giấc mơ của Đan Nhất Thuần tan vỡ, cho dù người phụ nữ có rộng lượng đến mấy cũng không thể chấp nhận sự thật chồng mình và vợ trước lại có thêm một đứa con nữa. . . . . . Cho nên, Đàm Dịch Khiêm chỉ có thể bỏ Hạ Tử Du sang một bên suy tính thay cho Đan Nhất Thuần, dĩ nhiên, việc đó cũng không thể trách được Đàm Dịch Khiêm, dù sao mỗi người đều sẽ lựa chọn bảo vệ người mình yêu, người Đàm Dịch Khiêm thích hôm nay là Đan Nhất Thuần, chuyện coi nhẹ Hạ Tử Du cũng là điều dễ hiểu.

Nghĩ thế, Robert hỏi, “Cậu nói là Hạ Tử Du làm cho Đan Nhất Thuần sảy thai, chuyện gì đã xảy ra?”

Đàm Dịch Khiêm dường như vì chuyện này mà tâm trạng không vui lãnh đạm nói, “Tôi không muốn nhắc lại chuyện này, cậu có thể đi hỏi lại Hạ Tử Du.”

Robert lại hỏi “Người hiện nay cậu quan tâm chỉ có Đan Nhất Thuần, cậu có từng nghĩ đến cảm giác của Tử Du không? Coi như cô ấy đối với cậu cũng đã nản lòng thoái chí, nhưng cô ấy cũng là mẹ của một đứa trẻ, bằng sự lương thiện của cô ấy, cô ấy làm sao có thể cho phép bản thân mình tàn nhẫn như thế mà phá đi cái thai trong bụng?”

Đàm Dịch Khiêm nhíu mày không vui, “Đừng nói kiểu như tôi là người vô tình vô nghĩa như thế, tôi chưa bao giờ muốn cô ấy có đứa bé này, chuyện phát triển đến mức này cả tôi và cô ấy đều có trách nhiệm. . . . . . Còn nữa, tôi và cô ấy là đã cùng thương nghị với nhau, cô ấy mới đồng ý phá cái thai đi không phải thế hay sao?”

Robert gật đầu, “Cô ấy đồng ý, nhưng là vì cô ấy không có lựa chọn, tôi nghĩ bây giờ trong lòng của cô ấy nhất định là vô cùng khó chịu, mỗi một người phụ nữ đều có sự liều lĩnh để bảo vệ con mình, đây là thiên tính của một người mẹ . . . . . Còn nữa, năm tháng sau cậu để cô ấy làm giải phẫu phá thai, cậu có từng nghĩ tới tâm trạng trong năm tháng này của cô ấy? Thân thể của cô ấy có thể chịu đựng được không? Dịch Khiêm, tại sao nhất định phải làm tới nông nỗi phải phá thai chứ?”

Lúc này Đàm Dịch Khiêm đã quay lại với sự lạnh lùng, “Cậu đừng có nói nhiều nữa, tôi và cô ấy đã ký thỏa thuận rồi, cô ấy đã không còn cách nào để cứu vãn nữa.”

Đối mặt với sự vô tình của Dịch Khiêm, Robert kiên định nói, “Tôi sẽ không để cậu lấy sức khỏe của Tử Du ra để mạo hiểm, bất kể giữa hai người có thỏa thuận gì, tôi nhất định sẽ không để Tử Du phá thai.”

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nhìn về phía Robert, “Cậu không có quyền để làm vậy!”

Robert bình tĩnh nói, “Tôi có.”

Tròng mắt đen dài của Đàm Dịch Khiêm khẽ nheo lại, dường như đang hoài nghi cùng thắc mắc.

Giây phút đó, Robert nói mà không hề do dự, “Nếu như tôi là cha của đứa trẻ trong bụng Hạ Tử Du, nếu như tôi có thể đưa cô ấy trở về Trung Đông, như vậy, cậu và Tử Du sẽ vĩnh viễn không còn liên quan gì nữa, cậu cũng chẳng còn lý do nào để buộc cô ấy bỏ đứa trẻ trong bụng nữa!”

Đàm Dịch Khiêm híp mắt lại, con ngươi đen đặc lóe lên sự không hiểu, “Cậu đang nói cái gì?”

Robert hít một hơi thật sâu, dường như trong quá khứ anh không có dũng khí để nói ra nhưng giờ phút này tất cả mọi kiêng kị đều bị anh gạt bỏ sang một bên: “Tôi muốn nói, tôi yêu Tử Du, tôi muốn theo đuổi cô ấy, cũng muốn làm cha của đứa trẻ trong bụng cô ấy, đưa cô ấy rời khỏi thành phố Y, rời khỏi cậu, tôi sẽ cố gắng để cho cô ấy có một cuộc sống vui vẻ hạnh phúc ở Trung Đông.”

Sau khi Đàm Dịch Khiêm nghe xong ánh mắt càng trở nên tối tăm, anh dường như không dám tin, rồi lại bị ánh mắt thành khẩn và nghiêm túc của Robert thuyết phục.

Robert tiếp tục nói, “Rất nhiều năm trong quá khứ, tôi vẫn coi phụ nữ như quần áo, cho đến lần đầu tiên cậu dẫn Tử Du đến gặp tôi. . . . . . Tôi vẫn nhớ rất rõ ngày hôm đó, Tử Du rất hạnh phúc nép vào trong lòng cậu, trong mắt tôi lúc đó, cảm thấy cậu và cô ấy rất xứng đôi, cũng rất hạnh phúc, đó là lần đầu tiên tôi mong đợi mình cũng sẽ có một người yêu mình đến bạc đầu không rời. . . . . . Sau đó cậu và Tử Du xảy ra rất nhiều chuyện, cậu và Tử Du đối mặt với nhau trên tòa, trở mặt thành thù, tất cả những thay đổi đó chỉ xảy ra trong nháy mắt, nói thật, hiểu biết của tôi về Tử Du cũng chẳng có mấy, tôi thậm chí còn cho rằng cô ấy là một người không hiểu thế nào là biết quý trọng hạnh phúc của mình, cho nên tôi cũng luôn đứng ở góc độ của người quan sát mà nhìn hai người bọn cậu, cũng đem tình yêu giữa hai người xem là một cuộc tình bình thường. . . . . . Nhưng tôi không thể ngờ rằng, lúc cậu và Tử Du rời xa nhau, tôi lại gặp lại Tử Du ở Male . . . . . Tôi nhớ hôm đó ở Male trời mưa rất to, Tử Du bị mắc mưa cả người nhếch nhác đến nộp đơn xin việc tại khách sạn mới mở của tôi. . . . . . Lúc cô ấy nhìn thấy tôi, cô ấy rất khiếp sợ, sau khi biết tôi là chủ của khách sạn đó, cô ấy không nói hai lời liền đội mưa bỏ đi. . . . . . Tôi theo bản năng mà đuổi theo cô ấy, kéo cô ấy từ trong mưa vào khách sạn, tôi hỏi cô ấy tại sao vừa nhìn thấy tôi lại bỏ đi, cô ấy nói tôi là bạn của cậu, cô ấy không muốn tiếp xúc với bất kì người nào hay chuyện gì liên quan đến cậu, huống chi có thể tôi cũng không muốn gặp cô ấy. . . . . . Tôi không biết có phải vì nhìn thấy cô ấy gầy yếu trơ trọi đi trong mưa khiến người khác cảm giác được sự cô đơn và vô lực hay không, thế nên tôi để cô ấy ở lại khách sạn, cũng cho cô ấy một công việc, vốn cô ấy từ chối, nhưng lúc tôi đồng ý giữ bí mật việc cô ấy ở Male với cậu, cuối cùng cô ấy cũng ở lại khách sạn của tôi. . . . . .”

Đây là lần đầu tiên Robert kể cho Đàm Dịch Khiêm chuyện anh và cô gặp nhau ở Male, nhưng mà Đàm Dịch Khiêm cũng không để lộ vẻ gì là quá múc kinh ngạc hay khiếp sợ, giống như rất cả mọi chuyện trong lòng cậu tôi đã sớm biết hết.

Robert đắm chìm trong hồi ức, dịu dàng nói, “Những ngày đầu khi cô ấy mới làm việc ở kháchsạn, ấn tượng của tôi với cô ấy vẫn luôn dừng lại ở hình ảnh lúc cô ấy đứng đối diện với cậu trên tòa án kiên định và quyết tuyệt, tôi đã thấy dáng vẻ cậu và cô ấy ân ái bên nhau, tôi vẫn cứ nghĩ rằng cô ấy là một kẻ rất biết diễn trò, tâm tư sâu xa, khi ở Male thời gian tôi tiếp xúc với cô ấy ngày càng dài. . . . . . Cho đến lúc chúng tôi cùng tiếp xúc được một năm, đột nhiên tôi mới phát hiện, thì ra trong khách sạn của tôi toàn bộ nhân viên đều yêu thích cô ấy, thì ra là tất cả khách hàng của tôi đều hài lòng với sự phục vụ của cô ấy, thì ra cô ấy là một người nhiệt tình, chân thành, rộng rãi tốt bụng, thì ra không biết bắt đầu từ lúc nào tôi đã thích tiếp xúc với cô ấy, tôi đã sớm không còn khoảng cách với cô ấy, thích đem toàn bộ khách sạn giao lại cho cô ấy nhìn dáng vẻ cô ấy chăm chú làm việc, thích lúc cô ấy cười nói chuyện với tôi. . . . . Cuối cùng tôi cũng biết, hóa ra không biết từ lúc nào tôi đã yêu thích cô ấy, hơn nữa cũng không biết là từ khi nào, toàn bộ hứng thú với phụ nữ tôi đã mất hết, tôi chỉ muốn sống cùng cô ấy ở Male. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nghiêng đầu hỏi, “Tại sao những điều này từ trước đến giờ cậu chưa bao giờ nói với tôi.”

Robert bình tĩnh trả lời, “Bởi vì tôi vẫn chưa khẳng định được tình cảm của mình dành cho cô ấy, dù sao đã từng có rất nhiều người phụ nữ khiến tôi rung động, nhưng sau khi cậu và Nhất Thuần xuất hiện ở Male, tôi mới đột ngột cảm thấy sợ hãi, sự sợ hãi đó là vì tôi cảm thấy cậu có thể mang Tử Du đi. . . . . . Quả nhiên, sau khi cậu đến Male, tinh thần của Tử Du rất rối loạn, mặc dù cô ấy ở trước mặt tôi hay bất kỳ ai đều cố ra vẻ không có gì cả, nhưng tôi nhìn thấy được cô ấy đối với cậu vẫn còn tình cảm, huống chi quá khứ cô ấy và cậu đã từng chuẩn bị một căn phòng ba mặt nhìn biển ở hai năm, cũng từng gặp phải tin tức cậu và Nhất Thuần ân ái trên tivi lúc đó đôi mắt của cô ấy trong một khoảnh khắc đã hiện lên sự đau đớn. . . . . . Tôi hiểu rõ tình cảm của cô ấy dành cho cậu, sau này cộng thêm cậu quay lại Male tôi cũng hiểu cậu không thể buông tay cô ấy được, tôi biết rất rõ tôi và cô ấy là không có khả năng, mà điều đúng đắn duy nhất tôi có thể làm đó là để cô ấy quay về bên cậu, để cho cô ấy sống một cuộc sống hạnh phúc vui vẻ bên cậu. . . . . .”

Đúng thế, có thể nhìn ra từ rất nhiều chuyện, Robert vẫn luôn vun vén cho Hạ Tử Du và Dịch Khiêm. . . . . .

Robert không tiếp tục nói nữa, hình như đang đợi phản ứng của Đàm Dịch Khiêm.

Đúng lúc này, bịch ——

Ngoài cửa phòng làm việc vang lên tiếng người đánh rơi thứ gì đó.

Vào lúc Đàm Dịch Khiêm đang lâm vào trầm tư thì Robert chạy ra xem có chuyện gì.

Robert không ngờ rằng, hình ảnh mà anh nhìn thấy ngoài hành lang lại là Hạ Tử Du đang gấp gạp chạy vào trong thang máy . . . . . .

Robert kinh ngạc trợn mắt, “Tử Du?”

——–

Đúng lúc ngày Dịch Khiêm cũng ra khỏi phòng làm việc, nhìn thấy cảnh Robert đang chạy theo Hạ Tử Du vào trong thang máy.

Robert tóm lấy cổ tay Hạ Tử Du, “Tại sao em lại ở đây?”

Dáng người gầy yếu của Hạ Tử Du bị buộc phải đứng lại, cô kinh hoàng giải thích, “Em. . . . . . Em. . . . . . Lúc nãy em tỉnh lại, nhìn thấy giấy tờ anh xé đầy đất, em sợ anh tới đây tìm anh ấy, cho nên em. . . . . .”

Sự thật thật là lúc Robert ở khách sạn tức giận đến mức vung nắm đấm Hạ Tử Du cũng đã mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhưng chỉ vài giây lúc Hạ Tử Du tỉnh lại thì Robert đã rời đi, để ý đến mấy mẩu giấy vụn vẫn còn trên mặt đất kia, vì vậy Hạ Tử Du gấp gáp đi tới nơi này.

Lúc Hạ Tử Du đi tới tầng 98 đã loáng thoáng nghe được cuộc đối thoại giữa Đàm Dịch Khiêm và Robert, bởi vì lúc đó tâm trạng hai người đang rất kích động, có lẽ là cũng không nghe được tiếng bước chân của cô, lúc cô đi đến trước cửa phòng làm việc của Dịch Khiêm câu nói đầu tiên nghe thấy là Robert hỏi Đàm Dịch Khiêm có phải đã không còn chút tình cảm nào với cô. . . . . .

Có lẽ là vì câu nói này nên Hạ Tử Du mới đứng lại trước cửa phòng nghe bọn họ nói chuyện, dần dần nghe hết tất cả những gì bọn họ nói. . . . . .

loading...

Lúc nãy cô sợ phải nghe tiếp, cho nên định rời khỏi đây, nhưng ngờ lúc đi lại vấp vào cái chậu hoa ngã xuống.

Robert nhíu mày, “Nếu như thế, tại sao em lại phải vội vã thế.”

Hạ Tử Du lập tức cứng họng, “Em. . . . . .”

Vào đúng lúc này Đàm Dịch Khiêm nhàn nhạt mở miệng, “Rất rõ ràng, cô ấy nghe được tôi và cậu nói chuyện, cô ấy không cách nào chấp nhận được sự thật là cậu vẫn luôn thích cô ấy.”

Hạ Tử Du chợt ngước mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm, tựa như cô bị anh nói trúng tim đen, khuôn mặt cô đã vốn trắng nay càng trở nên trắng bệch.

Robert kinh ngạc, “Tử Du. . . . . .”

Hạ Tử Du đưa tay đẩy Robert ra, “Buông em ra. . . . . .”

Robert siết chặt tay Hạ Tử Du không buông, “Đúng như Dịch Khiêm nói, em đang trốn tránh anh?”

Hạ Tử Du dùng sức lắc đầu, “Buông em ra, em không nghe thấy gì hết cũng chẳng biết gì cả. . . . . .”

Biết rõ Hạ Tử Du đang nói dối, nhưng Robert lại vẫn cứ nói với Hạ Tử Du, “Nếu như em thật sự không nghe được gì vậy anh sẽ nói lại với em một lần nữa. . . . . . Vừa rồi anh mới nói với Dịch Khiêm, anh muốn theo đuổi em, cũng muốn làm cha của đứa trẻ trong bụng em, đưa em và Liễu Nhiên sang Trung Đông sống! !”

Hạ Tử Du đột nhiên bịt kín lỗ tai, “Em không muốn nghe, em không muốn nghe. . . . . .”

Robert bắt lấy hai tay Hạ Tử Du đang che tai, nhìn thẳng vào đôi mắt đang lẩn tránh của Hạ Tử Du, nghiêm túc nói, “Anh biết chuyện này đối vơi em là rất đột ngột, nhưng bây giờ xin em bình tĩnh lại.”

Hạ Tử Du cúi đầu, lẩm bẩm nói, “Không phải là anh thích em, anh sẽ không. . . . . . Từ trước đến giờ anh chỉ coi em như một người bạn, người con gái trong lòng anh chính là Nhất Thuần. . . . . .”

Robert vịn lấy hai vai vì kích động nên suy sụp của cô, “Tử Du, em có thể cho anh thời gian để anh giải thích được không?”

Hạ Tử Du không ngừng lắc đầu, “Robert, đừng đùa với em như thế. . . . . .”

Robert nghiêm túc giải thích, “Anh không đùa với em . . . . . .”

“Xem ra giữa hai người còn rất nhiều chuyện muốn nói, rất xin lỗi, đêm đã khuya, sáng mai tôi còn có rất nhiều hội nghị, vậy tôi sẽ không quấy rầy màn tỏ tình đầy thâm tình này nữa.”

Đàm Dịch Khiêm giống như một kẻ đang xem kịch vui chen vào cuộc đối thoại của hai người.

Hạ Tử Du nghe thấy lời nói của Đàm Dịch Khiêm chợt ngước mắt lên nhưng chỉ còn nhìn thấy bóng lưng lãnh đạm của Đàm Dịch Khiêm đang rời đi.

——–

Hạ Tử Du đi thẳng ra khỏi cửa chính tập đoàn “Đàm thị”, Robert ba chân bốn cẳng đuổi theo, thân hình cao lớn đứng chắn trước mặt Tử Du, “Tại sao lại muốn trốn tránh anh hả?”

“Anh tránh ra!”

“Nếu như em không nói cho rõ ràng, anh sẽ không để em đi khỏi đây.”

Hạ Tử Du ngước mắt nhìn khuôn mặt rất nghiêm túc của Robert, “Anh rõ ràng là đang nói dối lừa Đàm Dịch Khiêm. . . . . . Anh nghĩ em cần anh giúp như thế à? Em đã nói là không cần anh giúp, cũng không cần anh quan tâm. . . . . . Chẳng lẽ anh không nghe thấy em nói?”

Robert nhíu mày, “Những lời anh nói vừa nói với Dịch Khiêm em nghĩ là anh đang giúp em?”

Hạ Tử Du hỏi ngược lại, “Chẳng lẽ không đúng sao?”

Robert nghiêm túc nói, “Anh xin thề những câu vừa rồi anh nói với Dịch Khiêm đều xuất phát từ con tim của anh. . . . . .”

Ngay lúc đó Hạ Tử Du đưa tay đẩy mạnh Robert ra, “Anh điên rồi, em không muốn nghe anh nói linh tinh gì nữa. . . . . .”

Giây phút Hạ Tử Du chống đẩy, Robert liền mạnh mẽ kéo cô vào lòng.

Hạ Tử Du đánh liên tiếp lên người Robert, “Buông em ra, buông ra. . . . . .”

Robert ôm thật chặt Hạ Tử Du vào lòng, cằm anh để trên mái tóc thơm mùi dầu gội của cô, hai mắt nhắm lại nhẹ giọng nói, “Tử Du, đừng từ chối anh như vậy. . . . . .”

Hạ Tử Du phiền não nói, “Anh điên rồi, chờ anh tỉnh táo lại rồi hãy nói chuyện với em.”

Robert càng siết chặt Hạ Tử Du hơn, “Anh chưa bao giờ tỉnh táo như bây giờ. . . . . .”

Hạ Tử Du vẫn chống cự trốn tránh nói, “Anh gạt em, người anh thích là Nhất Thuần, chúng ta chỉ là bạn bè. . . . . .”

Giống như không nỡ buông ra, Robert nhẹ đỡ lấy hai vai Hạ Tử Du, thành khẩn nói, “Anh không gạt em, cho tới nay, người anh thích chỉ có mình em.”

Hạ Tử Du bỗng lùi về phía sau một bước, lắc đầu thật mạnh, “Không thể nào. . . . . .”

Robert vẫn đứng im tại chỗ, sâu sắc nhìn Hạ Tử Du, “Anh cũng từng cho rằng sự rung động của anh với em cũng chỉ như những người phụ nữ tầm thường trước, Tử Du, sự thật không phải như thế. . . . . . Nhất Thuần là mẫu người xưa nay anh thích, anh theo đuổi cô ấy vì anh nghĩ rằng mình làm vậy thì có thể chứng minh anh đối với em chỉ là hứng thú nhất thời, nhưng dù cho anh có làm bất cứ điều gì anh cũng không thể thích được Nhất Thuần, nhiều lần anh mượn cớ Nhất Thuần để đến Los Angeles thật ra là chỉ vì muốn nhìn thấy em. . . . . .”

Hạ Tử Du cố gắng trốn tránh, giọng nói trở nên khàn khàn, “Những thứ này không phải sự thật, anh đã từng vì Nhất Thuần mà đi khắp thế giới tìm cô ấy, lúc cô ấy bị thương anh còn lo lắng hơn bất cứ ai, anh còn vì chuyện cô ấy muốn kết hôn với Dịch Khiêm mà nổi giận. . . . . .”

. . . . . .

Trước cửa sổ sát đất ở tầng 98 của tập đoàn “Đàm thị”, Đàm Dịch Khiêm một tay để trong túi quần, bình tĩnh mà nhìn về phía trước.

Trong đầu anh hiện lên hình ảnh về cuộc sống an nhàn bình yên của Hạ Tử Du và Robert trong tương lai, đôi con ngươi từ trước đến nay đều luôn lạnh lẽo của anh bỗng hiện lên nét cô đơn cùng chán nản.

Bỗng dưng, tiếng chuông điện thoại của Đàm Dịch Khiêm vang lên —— Ấn phím trả lời con ngươi của Đàm Dịch Khiêm trong nháy mắt chuyển thành lạnh lẽo, ánh mắt sáng rực như lửa nhìn về phía trước.

“Tổng giám đốc. . . . . .”

“Nói.”

“Thuộc hạ đã làm theo lời của ông nói, nhưng mà hình như chị Dư đã nhìn ra được gì đó, tôi sợ chị Dư sẽ vì lo lắng mà ngăn cản ông. . . . . .”

“Tôi biết rồi.”

“Tổng giám đốc, thuộc hạ không hiểu, tại sao ông lại muốn mạo hiểm như vậy? Nếu như khi đó ông đã không còn quan tâm đến bà tổng giám đốc, thì ông căn bản không cần phải. . . . . .”

Khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng của Đàm Dịch Khiêm nhíu mày nói, “Sao cứ phải nói những lời vớ vẩn nhiều như thế, cứ làm theo lời tôi, đừng để phạm phải bất kỳ sai lầm nào.”

Thuộc hạ không dám nói nhiều, gật đầu, “Dạ.”

Sau khi cúp máy, Đàm Dịch Khiêm vẫn đứng trước cửa sổ sát đất thật lâu.

Mục lục
loading...