Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 205


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 205: Chuyển Vào Nhà Họ Đàm

Tại bệnh viện.

Bên trong phòng bệnh, bác sĩ ngồi đối diện ở cạnh giường Hạ Tử Du nói, “Bà Đàm, trong khoảng thời gian bà ở lại bệnh viện này, tôi sẽ là người phụ trách điều trị cho bà.”

Hạ Tử Du ngước lên đôi mắt ảm đạm, nhỏ giọng hỏi, “Tôi nghe không quen mùi của bệnh viện, tôi có thể xuất viện rồi sau đó mỗi ngày đều tới bệnh viện làm kiểm tra sức khỏe một lần được không?”

Bác sĩ lắc đầu, “Bà Đàm, tốt nhất là bà nên ở lại bệnh viện để theo dõi . . . . . Bà cũng biết, lần trước bà sanh non chưa được bao lâu, mang thai lúc này sẽ khiến cho cơ thể bà rất suy yếu, bà cần phải được bác sĩ và y tá chăm sóc đặc biệt. Nếu không, đừng nói là bà không giữ nổi đứa bé này, mà về sau có thể sẽ còn ảnh hưởng rất nghiêm trọng đến cơ thể của bà. . . . . .”

Xem ra, Đàm Dịch Khiêm vẫn chưa có nói với bác sĩ nguyên nhân anh bảo bác sĩ chăm sóc cho cô trong thời gian mang thai là vì để sau này làm giải phẫu phá thai. . . . . .

Tuy nhiên, Đàm Dịch Khiêm có nói với bác sĩ hay chưa cũng không có gì khác nhau, dù sao qua bốn năm tháng nữa chờ khi bác sĩ điều dưỡng sức khỏe cô tốt hơn, Đàm Dịch Khiêm tự nhiên sẽ bảo bệnh viện sắp xếp cho cô làm phẫu thuật phá thai. . . . . .

Đúng vậy, cô và Đàm Dịch Khiêm đã ký thỏa thuận bằng giấy trắng mực đen, cũng có luật sư Aston làm chứng, từ giây phút mà cô đồng ý thì thỏa thuận đó đã có hiệu lực.

Nếu đã ký thỏa thuận với Đàm Dịch Khiêm, tất nhiên cô không thể đưa ra bất cứ yêu cầu gì, huống chi bác sĩ vốn cũng là vì muốn tốt cho cô, “Vậy cũng được. . . . . . Bác sĩ, trong khoảng thời gian này phải làm phiền cô rồi!”

Bác sĩ mỉm cười thân thiện, “Đừng khách sáo, bà Đàm, chúng tôi nhất định sẽ tận tâm giúp bà điều trị tốt cơ thể, để bà và đứa bé đều có thể khỏe mạnh.”

Hạ Tử Du chỉ cười nhạt trả lời, “Cám ơn.”

Bác sĩ đứng dậy đi ra ngoài.

Khóe miệng Hạ Tử Du hơi nhếch cười nhưng rồi dần dần chuyển thành hơi có chút thê lương, cô hít một hơi thật sâu, sau đó mệt mỏi mà nằm xuống giường bệnh.

Đột nhiên nhớ tới cô vẫn chưa nói với mẹ mình chuyện cô sẽ ở lại Los Angeles, cô lập tức lấy điện thoại di động ra gọi đi.

“Dạ phải, mẹ, Robert có chuyện trì hoãn mấy ngày, có lẽ con cũng sẽ ở lại Male thêm mấy ngày. . . . . . Dạ, con sẽ tự chăm sóc mình tốt, mẹ, làm phiền mẹ giúp con trông coi Ngôn Ngôn nha.”

“Ngôn Ngôn, mẹ sẽ về nhà nhanh thôi . . . . . . Ừ, con phải nghe lời bà ngoại nói, ngoan ngoãn đi học, không được nghịch ngợm đấy, biết không? Mỗi ngày mẹ sẽ gọi điện thoại về cho con, ngoan. . . . . .”

Cúp máy xong, Hạ Tử Du cố chịu đựng sự khó chịu ở đáy lòng mà cắn nhẹ đôi môi.

Cô rất là nhớ mẹ mình, cũng rất nhớ Liễu Nhiên. . . . . .

Cuộc sống mà không có hai người họ, cô cảm giác thế giới của mình chỉ là hiu quạnh và xám xịt, nếu không phải bởi vì có họ, cô sống ở trên đời này đã sớm không còn ý nghĩa gì. . . . . .

——–

Cốc, cốc ——

Tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt suy nghĩ của Hạ Tử Du.

Nghĩ người đến là bác sĩ hay là y tá, đôi mắt ảm đạm của Hạ Tử Du vẫn nhìn đăm đăm lên trần nhà không hề di chuyển, cô bình tĩnh nói, “Mời vào.”

Vang lên bên tai Hạ Tử Du chính là tiếng xe lăn đang lăn bánh cộng với tiếng bước chân rất nhẹ, đột nhiên ý thức được không phải bác sĩ hoặc y tá, ngay sau đó Hạ Tử Du đưa ánh mắt quét về phía phát ra âm thanh, trông thấy giờ phút này ông Đàm đang ngồi trên xe lăn được bà Đàm đẩy vào phòng bệnh, Hạ Tử Du liền lập tức ngồi bật dậy, nhanh chóng bước xuống giường, “Ôi, bác trai, viện trưởng.”

Trên khuôn mặt từ ái của ông Đàm chứa đầy ý cười hiền hậu, “Tiểu Du à, con mau nằm xuống, con đang mang thai nên cần phải nghỉ ngơi cho thật tốt.”

Bà Đàm tức giận trừng mắt liếc nhìn Hạ Tử Du, “Không phải là mang thai thôi sao, làm gì phải nuông chiều đến thế!”

Ông Đàm lạnh lùng liếc nhìn bà Đàm, “Tôi đến là để thăm Tiểu Du, nếu bà thấy không vui thì có thể đi trước.”

Bà Đàm thu lại ánh mắt, nhỏ giọng giải thích, “A Khâm, tôi không có ý đó. . . . . .”

Ông Đàm lần nữa đưa ánh mắt chuyển sang Hạ Tử Du, vẻ mặt ôn hoà cười nói, “Tiểu Du, con đi mà cũng không nói với bác một tiếng, sau lại nghe Robert nói vì cơ thể con không khỏe cho nên Dịch Khiêm đưa con đến bệnh viện này nằm, con thế nào, bây giờ đã thấy khỏe chưa?”

Hạ Tử Du đi tới trước mặt ông Đàm, lễ phép cung kính nói, “Con thật xin lỗi, bác trai, con không kịp chào tạm biệt cùng bác, còn làm phiền bác đến đây thăm con. . . . . .”

Bà Đàm dường như rất căm ghét mỗi khi nghe Hạ Tử Du nói chuyện, vì thế lúc này bà chen vào nói, “A Khâm, ông và cô ta nói chuyện đi, tôi đi ra ngoài đợi ông.”

Ông Đàm gật đầu.

Sau khi bà Đàm đi ra khỏi phòng bệnh, ông Đàm thở dài nói, “Tiểu Du, con và Dịch Khiêm qua lại nhiều năm như vậy, trong thời gian đó chắc chịu đựng không ít sự nổi cáu của Tô Di đúng không?”

Biết Tô Di là tên thật của bà Đàm, không muốn nói lời giả dối trước mặt ông Đàm vì thế Hạ Tử Du nhỏ nhẹ nói, “Xưa nay viện trưởng vẫn không bỏ được thù hận trước kia, cho nên không cách nào cởi bỏ được khúc mắt này.”

Ông Đàm ôn tồn nói, “Thật ra tính tình bà ấy trở nên như vậy cũng khó trách, nếu có thì hãy nên oán trách bác, trách bác thời còn trẻ quá mức xung động. . . . . .”

Nhìn ra trong mắt ông Đàm ẩn chứa sự ưu thương, Hạ Tử Du nhẹ giọng hỏi, “Bác trai, bác có từng hối hận khi yêu mẹ con hay không?”

Ông Đàm nhẹ lắc lắc đầu, “Cho tới bây giờ bác cũng chưa từng oán trách mẹ con, cho dù mẹ con có vì chuyện năm đó mà trả thù bác, bác cũng không cho rằng mẹ con đã làm sai. . . . . .”

Hạ Tử Du đành phải giải thích chuyện năm đó với ông Đàm, “Bác trai, thật ra lúc đó mẹ con làm hại bác là bởi vì khi ấy Kim Nhật Nguyên đã lợi dụng con để uy hiếp mẹ. . . . . . Mẹ con cũng vì bất đắc dĩ nên mới tiếp cận bác. . . . . .”

Ông Đàm sâu kín thở dài, “Chuyện đã qua bác không muốn nhắc lại, nhưng cuộc đời của mẹ con là do bác hủy hoại, vì thế, mặc kệ cô ấy có làm điều gì, bác cũng không có quyền để oán hận. . . . . . Tô Di nói với bác mẹ con đã chết rối, bây giờ ngẫm nghĩ lại, thủ phạm dồn cô ấy vào con đường chết chính là bác.”

Hạ Tử Du có thể nhận ra, sau khi trải qua những tang thương của năm tháng, giờ đây còn lại trong mắt ông Đàm chỉ là nỗi bi thương và hối hận. Nhưng giờ phút này Hạ Tử Du cũng không có lên tiếng an ủi ông, bởi vì cô biết, ân oán của đời trước, ai đúng ai sai đã sớm theo thời gian trôi qua mà lắng đọng vào trong quá khứ rồi. Bác trai, viện trưởng, mẹ, Kim Nhật Nguyên, những người này từng tổn thương lẫn nhau, rồi lại cùng nhau thống khổ, ai cũng có thể nói một trong số họ không có ai làm sai, nhưng ai có thể nói họ không phải người bị hại?

Sau một hồi tự trách ông Đàm chỉ còn biết thương cảm thở dài, “Tiểu Du, bác thực có lỗi với mẹ con. . . . . .”

Rốt cuộc Hạ Tử Du vẫn mở lời an ủi, “Bác trai, chuyện đã qua hãy để cho nó qua đi. . . . . . Ai đúng ai sai, con nghĩ bây giờ cũng đã không còn ý nghĩa gì nữa.”

Ông Đàm nhẹ gật đầu, sau đó ôn hòa nói, “Tiểu Du, con là một đứa nhỏ hiểu chuyện, Dịch Khiêm không nên đối xử với con như vậy!”

Hạ Tử Du cụp mi xuống, cười nhạt nói, “Chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, huống chi con và Dịch Khiêm đều chia tay trong êm đẹp, anh ấy không có lỗi gì với con cả.”

Ông Đàm tức giận trách, “Nếu nó không làm gì có lỗi với con thì nó sẽ không vì con bé Đan Nhất Thuần gì đó mà bỏ vợ bỏ con!”

Nghĩ ông Đàm nghe người bên ngoài đồn đãi nên mới biết được chuyện của Đàm Dịch Khiêm và Đan Nhất Thuần, tránh cho ông Đàm hiểu lầm Hạ Tử Du liền vội vàng giải thích, “Bác trai, bác đừng hiểu lầm, hai chúng con ly hôn là do đôi bên tình nguyện, anh ấy và Đan Nhất Thuần đến với nhau, đó là chuyện sau khi tụi con đã ly hôn.”

Ông Đàm tức giận nói, “Tóm lại, ngoài con ra, bác sẽ không thừa nhận một đứa con dâu nào khác . . . . . .”

Nghe lời ông Đàm nói, Hạ Tử Du giật mình sửng sốt.

loading...

Ông Đàm hòa hoãn nói, “Lúc bác còn đang hôn mê, tuy rằng không thể mở mắt ra, nhưng bác vẫn nghe được rất rõ ràng. . . . . . Con là một đứa nhỏ ngốc, tự mình gánh lấy nhiều khổ sở như vậy, sao lại có thể nuốt hết một mình bao nhiêu đau khổ như vậy chứ?”

Hạ Tử Du hoàn toàn không ngờ rằng vì ngày đó cô thổ lộ tâm sự của mình khi ông bị hôn mê mà hôm nay lại nhận được sự cảm thông từ ông Đàm. . . . . .

Không muốn ông Đàm thương cảm mình, Hạ Tử Du vội vàng giải thích, “Bác trai, bác đừng nên nghĩ đó là thật, con nói ra những lời đó cũng chỉ là cảm xúc nhất thời của con mà thôi, thật ra nó cũng không phải là lời nói lý trí, con rất xin lỗi về những lời nói đó, con chỉ là . . . . . Chỉ là nhất thời muốn trò chuyện với bác. . . . . .”

Ông Đàm nói, “Cứ coi như con chưa từng nói gì với bác, chỉ dựa vào chuyện hiện tại con đang mang thai, bác tuyệt đối sẽ không cho phép Dịch Khiêm chối bỏ trách nhiệm. . . . . . Cho nên, bác muốn con đợi một lát nữa rồi cùng theo bác trở về nhà họ Đàm, để bác sĩ và người giúp việc trong nhà chăm sóc cho con, con yên tâm, có bác ở đây, không có ai dám khi dễ con đâu, bác nhất định sẽ giúp con và Dịch Khiêm tái hợp lại.”

———

Tại nhà họ Đàm.

Hai mẹ con họ Đàm từ xa nhìn tới thấy cảnh ông Đàm và Hạ Tử Du vui vẻ ngồi ở trên ghế sofa nói chuyện phiếm, Đàm Tâm không nhịn được nhỏ giọng nói, “Mẹ, mẹ thật đồng ý để ba cho Hạ Tử Du đến nhà chúng ta ở sao?”

Bà Đàm bất đắc dĩ nói, “Cũng không biết Hạ Tử Du này cho ba con uống thuốc mê gì, từ khi ba con tỉnh lại cho đến bây giờ vẫn luôn che chở cho nó, mẹ cũng không có cách nào khác. . . . . .”

Đàm Tâm nổi giận nói, “Hạ Tử Du này cũng thật là không biết xấu hổ, ba nói đón cô ta tới nhà ở, cô ta lại thật sự dám đến nhà chúng ta ở ngay, cũng không tự suy nghĩ mình và Dịch Khiêm đã ly hôn rồi, cô ta lấy tư cách gì mà ở lại nhà chúng ta?”

Bà Đàm ngắm nhìn ông Đàm, ưu thương thở dài nói, “Cô ta chính là con gái của An Ngưng, còn ba con thì yêu chim nên yêu luôn cả lồng. . . . . .”

“Sau khi ba tỉnh lại đến giờ cũng chưa từng nói chuyện với chúng ta thân mật như vậy. . . . . . Mẹ, con không muốn nhìn thấy Hạ Tử Du ở trong căn nhà này nữa, chúng ta nghĩ cách đuổi cổ nó đi đi, được không mẹ?” Đàm Tâm thất vọng tức giận nói.

Bà Đàm liếc xéo Đàm Tâm, “Ai nói muốn đuổi nó đi? Trong bụng nó hiện đang có con của Dịch Khiêm, nói thế nào đi nữa cũng là con cháu nhà họ Đàm chúng ta, mẹ đã mất đi một đứa cháu gái, mẹ không cho phép cô ta lại mang đi cháu trai của mẹ nữa. . . . . .”

Đàm Tâm nói, “Mẹ, mẹ thật là muốn cháu trai đến điên rồi. . . . . . Nếu mẹ muốn có cháu trai, thì chờ Nhất Thuần và Dịch Khiêm kết hôn rồi mẹ muốn Nhất Thuần sinh cho Dịch Khiêm bao nhiêu đứa cũng không thành vấn đề gì! !”

Bà Đàm đang định trả lời Đàm Tâm, thì đột nhiên nhìn thấy Hạ Tử Du đang đứng lên khỏi ghế sofa đi về hướng hai người.

Đàm Tâm liếc mắt nhìn Hạ Tử Du đang đi tới, nhỏ giọng nói, “Mẹ, người phụ nữ này tới đây làm gì?”

Nhưng lúc này Hạ Tử Du đã đi tới trước mặt bà Đàm, giọng cô vẫn giữ thái độ lễ phép như trước kia, từ tốn nói, “Viện trưởng, con muốn nói chuyện riêng với bác một chút, có được không?”

Đàm Tâm tức giận nói, “Có chuyện gì mà tôi không thể nghe chứ?”

Hạ Tử Du bình tĩnh nói, “Đương nhiên là có thể, nếu như cô Đàm cũng muốn nghe.”

Đàm Tâm liền kéo bà Đàm tay, “Mẹ, đi thôi, để nghe thử xem cô ta muốn nói gì với mẹ.”

Bà Đàm gật đầu, “Đến phòng sách đi!”

. . . . . .

Vào tới phòng sách, không đợi Hạ Tử Du mở miệng, Đàm Tâm đã lên tiếng mắng nhiếc, “Tôi thấy Hạ Tử Du cô thật đúng là một âm hồn bất tán đó. . . . . . Dịch Khiêm đã không còn cần cô nữa, sao cô vẫn còn cái kiểu có chết cũng không buông như thế chứ?”

Bà Đàm ra tiếng, “Tâm à, đừng nói nữa… Để cô ta nói.”

Hạ Tử Du không thèm để bụng những lời xỉa xói của Đàm Tâm, cô nhìn bà Đàm, ôn hòa nói, “Viện trưởng, con sẽ ở lại nhà mọi người vài hôm.”

Bà Đàm lạnh giọng nói, “Lúc ở bệnh viện A Khâm đã nói với tôi rồi.”

Hạ Tử Du bình tĩnh nói, “Con mong rằng mọi người có thể thông cảm.”

Bà Đàm khinh bỉ lên tiếng, “Hơ, cô dây dưa đeo bám ở lại nhà họ Đàm chúng tôi, cô còn muốn chúng tôi thông cảm cho cô ư?”

Hạ Tử Du từ tốn giải thích, “Con ở lại nhà mọi người là con có nguyên nhân.”

Bà Đàm hỏi, “Nguyên nhân gì?”

Hạ Tử Du nói thẳng, “Con không thể nói cho mọi người biết.”

Hai tay Đàm Tâm khoanh tay trước ngực, cười lạnh nói, “Mẹ, cô ta có thể có nguyên nhân gì chứ, chắc là muốn dựa vào cái thai để trói buộc Dịch Khiêm thôi! Mẹ nhìn cô ta xem, đầu tiên là làm hỏng hôn lễ của Dịch Khiêm và Nhất Thuần, bây giờ còn thuyết phục được ba đón cô ta vào nhà chúng ta ở, không chừng mấy ngày nữa, cô ta rất có thể ép Dịch Khiêm kết hôn lại với cô ta nữa đấy. . . . . .”

Hạ Tử Du tự nhiên nói, “Măc kệ mọi người có tin hay không, con chưa có từng nghĩ tới lợi dụng việc mang thai để quay lại Los Angeles, cũng không hề có ý nghĩ muốn làm hỏng hôn lễ của Đàm Dịch Khiêm và Đan Nhất Thuần.”

Đàm Tâm xì mũi khinh thường nói, “Hạ Tử Du, cô còn có thể giả bộ như mình vô tội nữa sao? Hôn lễ của Dịch Khiêm và Nhất Thuần đã vì chuyện cô có thai mà làm cho rối lên, cô còn muốn nguỵ biện?”

Hạ Tử Du vẫn bình tĩnh thản nhiên nói, “Nếu như mọi người là đang lo sợ tôi chia rẽ tình cảm của Đàm Dịch Khiêm và Đan Nhất Thuần, vậy thì mọi người hãy yên tâm. . . . . . Đan Nhất Thuần hiện đã mang thai, Đàm Dịch Khiêm và Đan Nhất Thuần nhất định sẽ đến bên nhau.”

Bà Đàm và Đàm Tâm đồng thời thốt lên tiếng kinh ngạc lẫn vui sướng, “Nhất Thuần mang thai?”

Hạ Tử Du gật đầu, “Đúng vậy, chính miệng Đàm Dịch Khiêm nói cho tôi biết.”

Đàm Tâm vui mừng nói, “Mẹ, nếu Nhất Thuần có thai thật sự là quá tốt. . . . . .”

Trên khuôn mặt cao quý của bà Đàm cũng đầy tràn vui sướng.

Nhìn thấy hình ảnh người nhà họ Đàm vui mừng hớn hở, lòng Hạ Tử Du hơi hơi đau nhói, nhưng cô cũng không hề biểu hiện ra trên mặt, vẫn bình tĩnh nói, “Tôi đã cùng Đàm Dịch Khiêm ký một phần thỏa thuận. . . . . .”

Đối mặt với Hạ Tử Du, trên mặt bà Đàm lập tức tắt ngay nụ cười, “Thỏa thuận cái gì?”

Hạ Tử Du đọc lên nội dung bản thỏa thuận mà cô và Đàm Dịch Khiêm đã ký tên cho hai mẹ con họ Đàm nghe.

Hai mẹ con họ Đàm khi nghe xong cũng sững sờ một hồi lâu.

Đột nhiên Đàm Tâm hỏi lại, “Ý cô nói là, đợi đến khi cô mang thai được năm sáu tháng, cô sẽ làm phẫu thuận phá thai?”

Hạ Tử Du gật đầu, “Vì thế nên mọi người không cần lo lắng tôi sẽ chia rẽ tình cảm Đàm Dịch Khiêm và Đan Nhất Thuần, đợi khi tôi làm xong giải phẫu phá thai, tôi sẽ rời khỏi nơi này. . . . . .”

Đàm Tâm cảnh giác hỏi, “Tại sao cô phải nói ra những chuyện này cho chúng tôi biết? Muốn chúng tôi thương hại cô sao?”

Hạ Tử Du trả lời, “Tôi nói ra chuyện này cho mọi người biết, là hy vọng mọi người có thể hiểu tôi ở lại nhà họ Đàm không phải là vì muốn níu kéo gì Đàm Dịch Khiêm, mà chỉ mong rằng thời gian tôi ở lại nhà họ Đàm sẽ có những ngày được vui vẻ và yên ổn.”

Mục lục
loading...