Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 195


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 195: Anh Đối Với Cô Mà Nói, Giờ Đây Cũng Giống Như Một Người Xa Lạ

Los Angeles, tại “Đàm thị”.

Sắc trời dần tối.

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy bước ra khỏi bàn làm việc, đi tới đứng trước tấm rèm che trong suốt trước cửa sổ sát đất trước, nhìn cảnh đêm thành phố vừa lên đèn, trong không gian rộng lớn như thế chỉ có một bóng dáng cao to đứng tĩnh lặng như pho tượng, màu sắc u ám xuyên qua bóng mờ của kính thủy tinh, trong phòng ngoài phòng cùng chung một thế giới, thế nhưng trong không gian vắng vẻ này cả thế giới như chỉ còn lại có một mình anh.

Cốc cốc ——

“Vào đi.”

“Dịch Khiêm.”

Ngay sau đó là giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại của Đan Nhất Thuần vang lên.

Đàm Dịch Khiêm xoay người lại, giọng nhạt nhẽo nói, “Ngồi đi.”

Đan Nhất Thuần nhìn chằm chằm khuôn mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm không chớp mắt, trong lời nói còn như ẩn chứa sự đau lòng, lại như có phần tiếc nuối, “Anh. . . . . . Anh thật sự cứ bỏ mặc để Tử Du bỏ đi như vậy sao?”

Đàm Dịch Khiêm lạnh giọng nói, “Không cần thiết nữa, đương nhiên không nên miễn cưỡng.”

Đan Nhất Thuần lắc mạnh đầu nói, “Dịch Khiêm, anh sẽ không làm vậy đâu. . . . . . Em hiểu rõ anh, anh sẽ không dễ gì buông tha Tử Du . . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm đi tới sau bàn làm việc, lời nói lạnh lùng không hề có chút cảm xúc, “Tôi gọi cô đến không phải muốn thảo luận với cô về chuyện riêng tư của tôi.”

“Dịch Khiêm. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm lấy ra cuốn chi phiếu, xé một tấm rồi điền nội dung lên đó, Đàm Dịch Khiêm đưa tấm chi phiếu đó cho Đan Nhất Thuần, hờ hững nói, “Từ xưa tới nay tôi đều không thích mắc nợ ai, đây là phần thù lao của cô. . . . . . Đợi sau khi sự việc kết thúc, tôi nghĩ với số tiền này cũng có thể đủ cho cô đến một nước nào đó sống an nhàn cả đời.”

Đan Nhất Thuần yếu ớt nói, “Em không có nói là sẽ phối hợp với anh. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm dựa người vào thành ghế, sau đó điều chỉnh cho mình một tư thế thoải mái ung dung nhìn vào khuôn mặt mỹ lệ của Đan Nhất Thuần, thản nhiên nói, “Tôi chắc rằng cô sẽ đáp ứng.”

Đan Nhất Thuần nghẹn giọng nói, “Dịch Khiêm, em biết rõ anh sẽ không vứt bỏ được tình yêu danh cho Tử Du, anh làm như vậy nhất định là có nguyên nhân của mình, em rất lo lắng cho anh. . . . . . Em cảm thấy giống như anh đang có chuyện gì đó muốn giấu mọi người, em sợ anh vẫn cứ như trước kia chỉ muốn một mình gánh vác, nếu như thật sự có chuyện anh có thể nói cho em biết hay không, em là tâm lý bác sĩ, dù ít hay nhiều cũng có thể giúp được anh. . . . . .”

Đôi mắt sâu lắng u ám của Đàm Dịch Khiêm nhìn lướt qua gương mặt đau thương của Đan Nhất Thuần, bình thản nói, “Việc cô cần làm chính là nhận lấy tấm chi phiếu này, hoặc là bây giờ hãy đi khỏi đây, tôi sẽ không miễn cưỡng cô.” Đối với Đan Nhất Thuần, sắc mặt Đàm Dịch Khiêm mãi luôn chỉ có như thế.

Đan Nhất Thuần khó chịu nói, “Dịch Khiêm, em biết em không cự tuyệt được anh, nhưng mà. . . . . .”

“Quyền lựa chọn là do cô, năm giây sau phải cho tôi câu trả lời.” Dứt lời Đàm Dịch Khiêm liền đứng dậy, đi tới trước tủ rượu trong phòng làm việc, tự rót cho mình một ly rượu đỏ.

Đan Nhất Thuần nhìn tấm chi phiếu trên mặt bàn, cuối cùng từ từ vươn tay cầm lên.

Đàm Dịch Khiêm nhấp một hớp rượu đỏ, giọng lanh lãnh nói, “Cô có thể đi rồi!”

Đan Nhất Thuần ngước mắt nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm hiện giờ đang đứng trước cửa sổ sát đất.

Nhìn bóng lưng của anh, không rõ vì sao, cô cảm giác sau bóng lưng kiêu ngạo đó của anh là che giấu cả sự cô đơn và hiu quạnh, lòng cô không hiểu sao lại thấy khó chịu, nhận thấy mình cần phải đi làm một số chuyện.

Tại thành phố Y, Trung Quốc.

“Mẹ, mẹ đang làm gì đó?”

Trong phòng khách nhà họ Hạ, Hạ Tử Du ngồi trên ghế sofa, trên tay đang cầm một tờ báo, thỉnh thoảng còn dùng bút vạch những vòng tròn ở trên mặt báo.

Hạ Tử Du nghiêm túc nhìn hàng chữ thông báo tuyển dụng ở phía dưới tờ báo, “Mẹ đang nhìn xem coi có công việc nào thích hợp hay không. . . . . .”

Liễu Nhiên leo lên ghế sofa ngồi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng tràn đầy hân hoan nói, “Mẹ muốn đi làm sao?”

Hạ Tử Du gật đầu, “Ừ. . . . . .”

Liễu Nhiên khó hiểu nói, “Sao mẹ lại muốn đi làm vậy?”

Hạ Tử Du để tờ báo xuống, nghiêm trang trả lời Liễu Nhiên, “Mẹ muốn đi làm để lo cho con, nếu không làm sao có thể mua nhiều quần áo đẹp và búp bê cho Ngôn Ngôn đây?”

Liễu Nhiên trả lời, “Nhưng mà ba không có thích mẹ đi làm đâu!”

Hai ngày nay khi nói chuyện với Liễu Nhiên, Liễu Nhiên nói mười câu thì đã có tám câu nhắc tới Đàm Dịch Khiêm rồi, khiến cho hiện thời Hạ Tử Du cảm thấy thật vô cùng khó chịu.

Hạ Tử Du vốn định đợi thêm mấy ngày nữa rồi nói chuyện giữa cô và Đàm Dịch Khiêm cho Liễu Nhiên biết, nhưng số lần Liễu Nhiên nhắc tới Đàm Dịch Khiêm đã vượt quá xa ngoài dự đoán của cô.

Vì thế, giờ phút này, Hạ Tử Du để cây viết trong tay xuống, hai tay vịn bả vai nhỏ bé của Liễu Nhiên, nghiêm mặt nói, “Ngôn Ngôn, có chuyện này mẹ cần phải nói cho con biết. . . . . .”

Liễu Nhiên ngây thơ chớp chớp đôi mắt to tròn hỏi, “Chuyện gì ạ?”

Hạ Tử Du hít vào một hơi thật sâu, mới lên tiếng nói, “Thật ra thì. . . . . .”

“Thật ra là ba con sợ mẹ con bị mệt, vì thế mới không cho phép mẹ con đi làm, nhưng mẹ con thì rất thích đi làm, cho nên muốn giấu ba con vụng trộm đi tìm việc làm.”

Tiếng bà Hạ đột nhiên chen vào cắt ngang cuộc nói chuyên giữa hai mẹ con.

Vẻ mặt Liễu Nhiên lúc này như mới bừng tỉnh hiểu ra, “A. . . . . . Vậy là mẹ muốn trốn ba đi làm sao?”

Bà Hạ ngồi xuống ghế sofa, yêu thương bế Liễu Nhiên ngồi lên đùi mình, hiền từ hỏi, “Vậy Ngôn Ngôn có muốn giúp mẹ con giữ bí mật hay không đây?”

“Dạ muốn.”

Bà Hạ không kiềm được sự yêu thương mà hôn lên hai má béo mập của Liễu Nhiên thêm một cái nữa, “Con thật biết nghe lời, không uổng phí mẹ con thường ngày yêu thương con đến vậy. . . . . .”

Liễu Nhiên vui vẻ nhìn Hạ Tử Du cười ngọt ngào.

Hạ Tử Du ngước mắt nhìn bà Hạ, kèm theo nụ cười nhạt cất tiếng gọi, “Mẹ.”

Bà Hạ gật đầu nhẹ với Hạ Tử Du, sau đó nhìn Liễu Nhiên đang ngồi trong lòng nói, “Ngôn Ngôn, bà ngoại vừa mới làm món điềm tâm bánh trứng cho con, trưa nay con cũng chưa có ăn cơm, để bây giờ bà ngoại bảo dì lấy bánh trứng mới ra lò cho con ăn, có được không?”

Liễu Nhiên vui vẻ không thôi, “Dạ.”

Bà Hạ lập tức dùng ánh mắt ra dấu cho người giúp việc đứng bên cạnh bế Liễu Nhiên đến phòng ăn.

Đợi người giúp việc bế Liễu Nhiên đi đến phòng ăn rồi, bà Hạ mới xúc động nói, “Trong nhà có một đứa con nít thật tốt, không khí náo nhiệt hẳn lên.”

Hạ Tử Du cười cười với bà Hạ, sau đó chuyển sang đề tài mà cô đang thắc mắc ở trong lòng, “Mẹ, vừa rồi tại sao mẹ không cho con nói chuyện đó với Liễu Nhiên?”

Bà Hạ quay mặt sang nhìn Hạ Tử Du, “Con định nói chuyện của con và Dịch Khiêm cho Ngôn Ngôn biết?”

Hạ Tử Du gật đầu, “Sớm muộn gì con bé cũng phải đối mặt với sự thật.”

Bà Hạ nghiêm nghị nói, “Con có nghĩ tới hay không, Ngôn Ngôn còn rất nhỏ, sức chịu đựng của nó không giống như người lớn chúng ta. . . . . . Con bé há miệng ngậm miệng cũng đều nhắc tới cha nó, nếu như lúc này con nói chuyện của con và Đàm Dịch Khiêm cho nó biết, nó còn nhỏ tuổi như vậy con bảo nó làm sao để chấp nhận đây? Hay là con cũng muốn để cho con bé giống như con khi còn nhỏ, để lại cho tuổi thơ của nó nỗi ám ảnh?”

Hạ Tử Du im lặng không lên tiếng.

Bà Hạ bèn nói thêm một câu đầy thấm thía, “Đúng là sớm muộn gì cũng phải nói cho nó biết, nhưng không phải là lúc này, ít nhất phải đợi đến khi số lần con bé nhắc tới cha nó từ từ giảm bớt hẳn đi.”

Hạ Tử Du gật nhẹ đầu, khàn giọng nói, “Mẹ, con xin lỗi, là con không suy nghĩ chu đáo.”

Bà Hạ vỗ nhẹ lên tay Hạ Tử Du, hoà nhã nói, “Đừng nên nôn nóng mà phủi sạch hết sự quan hệ giữa con và Đàm Dịch Khiêm, con và nó chia tay đã là sự thật, bản thân con còn chưa thích ứng được, thì làm sao con có thể yêu cầu một đứa nhỏ làm điều đó?”

Nhưng lúc này, phản ứng của Hạ Tử Du lại nằm ngoài dự đoán của bà Hạ.

Chỉ thấy Hạ Tử Du giương mắt lên, nhã nhặn thản nhiên mà nhìn bà Hạ, ôn hòa nói, “Mẹ, con không cần phải thích ứng.”

Bà Hạ không hiểu, “Sao?”

Hạ Tử Du nặng nề thở dài, dịu giọng nói, “Con mặc kệ mẹ có tin hay không, từ nay về sau, con và Đàm Dịch Khiêm sẽ là người của hai thế giới, con tuyệt không cho phép mình còn có bất kỳ dây dưa nào với anh ta nữa. . . . . . Những dòng nước mắt của con rơi vào cái đêm hôm đó, là con khóc một lần cuối cùng cho những gì đã qua, từ nay về sau, con sẽ không bao giờ chảy nước mắt nữa. . . . . .”

Bà Hạ thương tiếc nói, “Tử Du, con không cần phải che giấu tâm tình của mình, càng đừng nên ép buộc bản thân mình. . . . . .”

Hạ Tử Du thoải mái nói, “Mẹ, giờ phút này có lẽ mẹ cho rằng con đang cố gắng che giấu tâm tư của con, nhưng con thật lòng nói với mẹ rằng, con không hề ép buộc bản thân mình, con có thể bình tĩnh như lúc này là bởi vì con và anh ấy dây dưa như thế đã đủ rồi, thật sự con cũng đã quá mệt mỏi. . . . . . Nếu đã không còn thích hợp, thì còn và anh ấy còn tiếp tục kéo dài thêm để làm gì? Anh ấy hẳn nên đi tìm người phụ nữ thích hợp với mình, và con cũng có cuộc sống riêng của con, con và anh ấy vốn không cần thiết phải trói buộc nhau. . . . . . Hôm nay con và anh ấy đã chia tay, vốn nên thương cảm khó chịu nhưng con lại cảm thấy cuộc đời của mình đột nhiên rộng mở tươi sáng, con đang suy nghĩ, con mới có hai mươi bảy tuổi, con còn có rất nhiều thời gian đang chờ đón, tại sao con phải vì một người vốn không thích hợp với mình mà đau lòng khổ sở?”

Bà Hạ thật sự không thể tin, “Con thật đã nghĩ thông suốt rồi sao?”

Hạ Tử Du cười gật đầu, “Mẹ không cần cứ phải lo lắng cho con, bây giờ con cảm thấy rất tốt, thời gian tới con sẽ cố hết sức làm cho cuộc đời mình phải sống vô cùng sung túc và vui vẻ. . . . . .”

Bà Hạ vuốt vuốt mái tóc ngắn trẻ trung của Hạ Tử Du, vui sướng nói, “Nếu con thật sự đã suy nghĩ thông suốt, mẹ thật thấy vui mừng cho con.”

Hạ Tử Du dựa vào đầu vai bà Hạ, thỏ thẻ cười, “Sẽ để cho những con người không liên quan đến mình hoàn toàn cách xa cuộc sống của mình thôi!”

Thì ra cũng có một ngày cô đã nói lên được câu ‘người không liên quan’ để hình dung về anh, cảm giác này thật tuyệt. . . . . .

Maldives, Male.

“Ông chủ, ông xem trên ti vi lại có tin tức Đàm tổng và Đan tiểu thư đi chung với nhau tham dự dạ tiệc từ thiện kìa!”

“Đúng thế, đúng thế, gần đây Đàm tổng và Đan tiểu thư có vẻ thường xuyên xuất hiện ở nơi công chúng nhiều hơn!”

“Nhưng sao không có nhìn thấy Hạ tiểu thư nhỉ?”

“Đúng vậy. . . . . .”

Nhân viên đang thảo luận hình ảnh Đàm Dịch Khiêm và Đan Nhất Thuần cùng nhau tham dự một buổi tiệc từ thiện quốc tế trên ti vi, sắc mặt Robert đã sớm lạnh đến mức không nhận ra cảm xúc.

Robert cầm điện thoại di động lên gọi cho Đàm Dịch Khiêm nhưng điện thoại Đàm Dịch Khiêm lại không có ai nghe máy.

Robert tức giận gấp lại điện thoại di động, mắt nhìn hình ảnh Đàm Dịch Khiêm và Đan Nhất Thuần thân mật ở trong TV, anh lạnh mặt xoay người bỏ đi.

“Ơ, ông chủ, ông muốn đi đâu đấy. . . . . . Mật Tư tiểu thư nói là muốn ông đi với cô ấy lên đảo một chuyến. . . . . .”

Robert đi thẳng về hướng cửa chính khách sạn, sầm mặt không vui nói, “Cậu bảo hướng dẫn viên du lịch dẫn cô ấy đi đi!”

Sau khi Robert đi, nhóm nhân viên lại bắt đầu tiếp tục bàn tán.

“Ông chủ vội vàng đi đâu vậy chứ?”

loading...

“Còn có thể đi đâu, nhất định là đến Los Angeles rồi. . . . . . Nhìn thấy Đan tiểu thư và Đàm tổng thân mật, ông chủ đâu còn có thể bình tĩnh được!”

“Đúng vậy!”

. . . . . .

Hơn mười giờ sau, tại cao ốc tập đoàn “Đàm thị”.

Robert đeo kính đen đi ra khỏi thang máy, nện bước vọt thẳng đến phòng làm việc của người nào đó.

Cốc, cốc.

Giọng nói từ tính của người bạn tốt vang lên, “Vào đi.”

Robert tháo mắt kính xuống, lộ ra bộ mặt không vui đẩy cửa đi vào phòng làm việc.

Nghe thấy tiếng động người tới đi vào phòng làm việc có gì đó không đúng, Đàm Dịch Khiêm ngước mắt lên liếc thấy Robert mạnh mẽ như sấm đang đi về phía mình, Đàm Dịch Khiêm thản nhiên dựa người vào thành ghế phía sau, “Chuyện gì khiến cậu giận đến như thế?”

Robert nắm chặt nắm tay, cố gắng áp chế tức giận, “Cậu và Nhất Thuần đang xảy ra chuyện gì?”

Đàm Dịch Khiêm nhíu mày hỏi, “Xảy ra chuyện gì là sao?”

Robert nghiến răng nhắc nhở, “Chuyện hai người công khai thường xuyên đi với nhau!”

Đàm Dịch Khiêm ung dung bình tĩnh tự nhiên nói, “Chuyện rất bình thường.”

Robert trừng lớn hai mắt, “Cậu nói vậy là có ý gì?”

Lúc này, ngoài cửa vang lên một giọng nói ngọt ngào như mật cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.

“Dịch Khiêm. . . . . .”

Robert chưa kịp phản ứng, Đan Nhất Thuần đã mang theo nụ cười bước vào phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm.

Có lẽ nhìn thấy Robert cũng đang ở đây, nụ cười trên mặt Đan Nhất Thuần lập tức khựng lại, “Ồ, Robert. . . . . .” Đan Nhất Thuần lúng túng lên tiếng chào hỏi.

Robert lạnh giọng chất vấn Đan Nhất Thuần, “Em tới nơi này làm gì?”

“Em. . . . . . Em tới. . . . . .” Giống như không thể trả lời câu hỏi của Robert, Đan Nhất Thuần nhất thời cứng họng, từ từ dùng ánh mắt cầu cứu nhìn sang Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy bước ra khỏi bàn làm việc, dáng người cao ngất đứng che ở trước thân hình bé nhỏ của Đan Nhất Thuần, “Đừng dùng cái giọng điệu đó mà hạch hỏi cô ấy.”

Robert thấy thái độ Đàm Dịch Khiêm bảo vệ cho Đan Nhất Thuần cũng không kiềm được tức giận trừng Đàm Dịch Khiêm, “Cậu đừng nói với tôi là cậu và Nhất Thuần đang qua lại chứ?”

Đàm Dịch Khiêm thản nhiên nói, “Chuyện này tôi vốn cũng muốn tìm cơ hội nói cho cậu biết.”

“Đàm Dịch Khiêm! !”

Đến nước này, Robert không thể khống chế cảm xúc của mình được nữa, anh đột nhiên vung nắm đấm vào thẳng mặt Đàm Dịch Khiêm.

“Robert, đừng làm thế. . . . . .”

Thật may là Đan Nhất Thuần nhảy vào đứng chắn ngang giữa hai người.

Bị Đan Nhất Thuần ngăn cản khiến cho quả đấm của Robert dừng lại giữa không trung, Robert bực tức thu tay về, dáng vẻ hung hăng nhìn Đan Nhất Thuần nói, “Nhất Thuần, đây chính là lời bảo đảm mà em nói với anh hay sao? Em đã quên em từng nói với anh em không bao giờ có suy nghĩ muốn chen vào tình cảm của Dịch Khiêm và Tử Du sao?”

Hai mắt tức giận đỏ rực của Robert lúc này thật sự Đan Nhất Thuần chưa từng thấy qua, nhưng Đan Nhất Thuần cũng không hề tỏ ra sợ hãi, cô bình tĩnh nói, “Em không có làm trái với lời mình đã nói. . . . . .”

Đáy mắt Robert đỏ rực như ngọn lửa bốc cháy càng thêm mãnh liệt, “Chết tiệt, vậy chuyện em và Dịch Khiêm thường xuyên ở bên nhau thì phải giải thích như thế nào đây?”

Đan Nhất Thuần bình tĩnh nói, “Em và anh ấy ở bên nhau đó là chuyện sau khi anh ấy và Tử Du đã ly hôn.”

Sự khiếp sợ đã thay thế cho ánh mắt hừng hực bốc lửa của Robert, Robert sững sờ nhìn Đan Nhất Thuần, “Ly hôn?”

Đan Nhất Thuần gật đầu, “Đúng vậy, Dịch Khiêm và Tử Du đã ly hôn rồi.”

Robert không thể nào tin nổi nhìn sang Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm lạnh nhạt nói, “Thật ngại quá, tôi vẫn chưa công bố tin tức này với bên ngoài.”

Robert không ngừng lắc đầu, “Sao có thể như vậy? Cậu và Tử Du sẽ không thể nào. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nhìn ánh mắt kinh ngạc không thể tin của người bạn tốt, hờ hững nói, “Lần trước đến Male, lúc đó tôi cũng đã nói với cậu rồi, tôi và cô ấy không thể nào chung sống với nhau được nữa.”

Robert kinh ngạc nhìn nói, “Lúc đó tôi nghĩ rằng cậu chỉ đang tức giận mới nói như thế. . . . . . Dịch Khiêm, sao cậu có thể. . . . . . Tại sao có thể rũ bỏ tình cảm của cậu và Tử Du? Mấy ngày trước không phải cậu còn giải thích rõ sự thực cậu và Tử Du không có ly hôn ở trên ti vi sao?”

Giọng điệu Đàm Dịch Khiêm vẫn lãnh đạm không cảm xúc, “Tôi giải thích là bởi vì tin tức ly hôn đó hoàn toàn không có lợi đối với ba người chúng tôi.”

Robert chuyển ánh mắt nhìn sang Đan Nhất Thuần, thất vọng cộng với thương cảm nói, “Em thật sự đáp trả lại phần tình cảm mà anh dành cho em chính là như thế này sao? Luôn miệng nói không xen vào gây sức mẻ hôn nhân của người khác, nhưng kết quả vẫn là làm kẻ thứ ba giữa gia đình người ta? Nhất Thuần, em không thấy hổ thẹn với sự tin tưởng mà Tử Du dành cho em sao?”

Đan Nhất Thuần đưa tay muốn níu lấy Robert, xoa dịu cảm xúc của anh nói, “Robert, anh nghe em giải thích. . . . . .”

Robert gạt ngang cánh tay Đan Nhất Thuần, tức giận nhìn Đàm Dịch Khiêm nói, “Dịch Khiêm, cậu khiến tôi quá thất vọng!”

“Robert ——”

Thời điểm Đan Nhất Thuần cất tiếng gọi thì Robert đã tức giận xoay người bỏ đi.

Hai ngày sau, tại thành phố Y.

Bà Hạ và dì Lưu đứng ở góc khuất tại phòng khách, xù xì to nhỏ với nhau.

Bà Hạ nhíu mày hỏi, “Chị thật nhìn thấy trên ti vi đưa tin Đàm Dịch Khiêm và Đan Nhất Thuần thường xuyên tham dự hoạt động từ thiện với nhau sao, vậy thái độ Tử Du lúc đó thế nào?”

Dì Lưu nói, “Đúng vậy, mới vừa rồi tiểu thư cầm tờ báo xem phần tuyển nhân sự cũng có thấy cái tin tức kia, nhưng vẻ mặt tiểu thư xem ra cũng rất bình thường.”

“Chẳng lẽ thật sự đã vứt bỏ được?”

Dì Lưu cười nói, “Bỏ xuống được vậy quả thật là rất tốt. . . . . . Người đàn ông bạc tình vô nghĩa như Đàm Dịch Khiêm căn bản là không xứng với tiểu thư nhà chúng ta. . . . . .”

“Vậy mới đúng, Tử Du có thể quên được thật khiến cho tôi thấy yên tâm không ít.”

“Hiện tại tiểu thư đang tìm việc làm, sao bà chủ không bảo tiểu thư đến công ty giúp một tay?”

Sau khi ông Hạ qua đời, “Hạ thị” bởi vì không có ai phụ trách mà mỗi ngày càng xuống dốc, bà Hạ chưa bao giờ kinh doanh đương nhiên sẽ không biết bước kế tiếp nên làm như thế nào để duy trì công ty.

Bà Hạ lắc đầu, “Tử Du nó có cuộc sống riêng của nó, tôi không muốn đem trọng trách nặng nhọc như thế giao hết cho một mình nó.”

Dì Lưu khẽ thở dài, “Thời điểm này thật ra nên xuất hiện nhất chính là tiểu thư. . . . . . À, ý tôi muốn nói chính là Đường Hân tiểu thư.”

Bà Hạ buồn bã nói, “Ông Hạ qua đời nó cũng không hề về nhà lấy một lần, cho nên lúc này nó có trở về hay không tôi cũng không ôm hy vọng nữa. . . . . .”

. . . . . .

Lúc này Hạ Tử Du đang ngồi trên ghế sofa suy nghĩ đến một công việc khiến mình rất có hứng thú.

Người giúp việc đột nhiên đi tới trước mặt Hạ Tử Du báo, “Hạ tiểu thư, bên ngoài có một người ngoại quốc nói muốn tìm cô.”

Hạ Tử Du nghi ngờ, “Người ngoại quốc?”

“Đúng vậy, anh ta nói mình họ Kiều, còn nói là bạn của cô.”

Họ Kiều?

Hạ Tử Du chợt vui vẻ hẳn lên, “Robert! ! Chị mau mời anh ấy vào nhà đi.”

“Dạ.”

Chỉ chốc lát sau, một bóng dáng cao lớn đi theo ở phía sau người giúp việc bước vào phòng khách.

Hạ Tử Du đã đứng dậy khỏi ghế sofa, cô mỉm cười nhìn người đang đi tới, “Robert, sao anh lại tới đây?”

Robert đang đi về phía Hạ Tử Du bỗng nhiên khựng lại bước chân đứng dậm chân tại chỗ, ánh mắt vô cùng kinh ngạc mở to, “Tử Du, em. . . . . .”

Hạ Tử Du mang dép lê lẹp xẹp đi tới trước mặt Robert, “Sao hả, không hài lòng với tạo hình mới này của em ư?”

Robert kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Hạ Tử Du, “Anh. . . . . . Anh thật không thể tưởng tượng nổi.”

Mái tóc ngắn trẻ trung xinh đẹp, sắc mặt rạng rỡ hồng hào, nụ cười rạng rỡ đến chói mắt. . . . . . Đây là Hạ Tử Du mà mình từng quen biết sao?

Robert vẫn nhớ như in cái ngày Đàm Dịch Khiêm dẫn Hạ Tử Du đến gặp mình, ấn tượng Hạ Tử Du để lại sâu sắc nhất cho anh chính là sự xinh đẹp và dịu dàng của cô. . . . . .

Hạ Tử Du của ngày hôm nay mặc dù vẫn xinh đẹp như xưa, nhưng đã khác xa với sự tao nhã dịu dàng của trước kia.

Hạ Tử Du cười nói, “Được rồi, bản thân em lại thấy rất thích.”

“À. . . . . . Tử Du. . . . . .” Robert đột nhiên nhớ tới việc chính mà mình tới nơi này tìm Hạ Tử Du, anh lập tức bắt lấy cổ tay Hạ Tử Du, nghiêm túc nói, “Chuyện của em và Dịch Khiêm anh đã nghe nói rồi, bây giờ em hãy theo anh trở về, anh sẽ dẫn em tới trước mặt Dịch Khiêm đòi lại công bằng cho em.”

Vừa nói Robert liền kéo theo Hạ Tử Du đi tới hướng cửa chính.

“Ối, này. . . . . .” Hạ Tử Du dùng sức hất tay Robert ra, “Đòi công bằng gì chứ?”

Robert nói, “Anh phải dẫn em đi về, để em và Dịch Khiêm nói rõ ràng mọi chuyện. . . . . . Anh tin tưởng Dịch Khiêm sẽ không bao giờ yêu Nhất Thuần, em không thể cứ đơn giản vậy mà vứt bỏ đi tình cảm bao nhiêu năm nay của em và Dịch Khiêm! !”

Hạ Tử Du nhíu nhíu mày, hơi trầm ngâm một chút rồi sau đó hỏi, “Dịch Khiêm là ai?”

Robert nghe thế liền ngẩn người, “Hả. . . . . .”

Tiếp theo Hạ Tử Du nở một nụ cười thật tươi, lạnh nhạt nói, “Trong cuộc đời của em đã không có con người đó nữa.”

Mục lục
loading...