Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 183


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 183: Cô Chỉ Có Một Yêu Cầu

Ba ngày sau.

Sáng sớm, tại phòng ăn Hạ gia.

Dì Lưu đang đốc thúc người giúp việc chuẩn bị bữa sáng.

Hạ Tử Du cũng đang đi vào phòng ăn.

Thoáng nhìn thấy Hạ Tử Du, dì Lưu ngừng lại động tác trên tay, lập tức nở nụ cười, “Hạ tiểu thư, cô dậy rồi à. . . . . . Mọi người đã chuẩn bị xong bữa sáng cho cô rồi.”

Hạ Tử Du nhìn quanh bốn phía một vòng rồi thắc mắc hỏi, “Dì Lưu, mẹ con không có ở phòng ăn sao?”

Dì Lưu hiền từ trả lời, “Bà chủ đang ở vườn hoa, tôi đang chuẩn bị đi mời bà chủ dùng bữa sáng đây. . . . . .”

Sắc mặt Hạ Tử Du trở nên ủ dột, lo lắng hỏi, “Dì Lưu, tâm tình của mẹ con có phải vẫn chưa chuyển hướng tốt?”

Dì Lưu trấn an vỗ nhẹ tay Hạ Tử Du, “Hạ tiểu thư, cô đừng lo lắng. . . . . . Nhiều ngày qua bà chủ cũng không có bước chân ra khỏi phòng một bước, lúc này chịu đến vườn hoa điều này nói rõ tâm tình bà chủ đã khá hơn trước rồi. . . . . .”

Hạ Tử Du nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm.

Dì Lưu nói, “Hạ tiểu thư, cô dùng bữa ăn sáng trước đi, tôi đến vườn hoa mời bà chủ vào.”

Hạ Tử Du lập tức nói, “Dì Lưu, để con đi. . . . . . Con muốn gần gữi với mẹ nhiều hơn!”

Dì Lưu trấn an cười cười, “Cũng tốt. . . . . . Tôi cũng hy vọng có người có thể trò chuyện với bà chủ.”

. . . . . .

Hạ Tử Du đã nhìn thấy bà Hạ ngồi trên ghế dài trong vườn hoa.

Bà Hạ lặng lẽ ngồi ở đó, ánh mắt dại ra đang lắng nghe tiếng côn trùng kêu.

Hạ Tử Du chậm rãi đi tới, nhẹ giọng gọi bà, “Mẹ!”

Bà Hạ ngước mắt lên nhìn Hạ Tử Du nhưng không nói gì.

Hạ Tử Du ngồi xuống cạnh bà Hạ, cầm một chiếc áo len mỏng khoác lên người bà Hạ, quan tâm nói, “Me, sáng sớm trời lạnh, mẹ tới vườn hoa phải mặc thêm nhiều quần áo chứ.”

Bà Hạ vẫn trầm mặc nhìn Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du ở chung với Hạ gia ba ngày nay, bà Hạ vẫn chưa mở miệng nói chuyện với Hạ tử Du một câu nào.

Hạ Tử Du nhìn gương mặt bà Hạ tiều tụy hơn rất nhiều so với trước kia, đau lòng nói, “Mẹ, mẹ lên tiếng nói chuyện với con đi, mẹ cứ như thế này con rất lo lắng… Con biết mẹ nhớ ba, nhưng nếu ba vẫn còn sống, ông ấy tuyệt đối không muốn nhìn thấy mẹ như bây giờ đâu.”

Nhắc tới ông Hạ, hốc mắt bà Hạ bỗng ngưng tự nước mắt.

Thấy mắt bà Hạ ươn ướt, vành mắt Hạ Tử Du cũng hồng hồng.

Bà Hạ ai oán lên tiếng, nghẹn ngào nói, “Sao ông ấy có thể bỏ lại mẹ một mình chứ? Tiểu Hân cũng không biết đi đâu, ông ấy cũng đi, bây giờ chỉ còn lại một mình mẹ, mẹ sống ở trên đời này còn ý nghĩa gì nữa. . . . . .”

Hạ Tử Du đau lòng ôm lấy bờ vai bà Hạ bởi vì đang khóc mà run run, cố gắng an ủi nói, “Mẹ, mẹ không có mình mà, mẹ còn dì Lưu, còn con, còn Đường Hân…”

Bà Hạ chợt đẩy mạnh Hạ Tử Du ra, khóc thành tiếng, “Cô. . . . . . Cô còn về đây làm gì? Đều tại cô…. Nếu như ngày đó chúng tôi không dẫn cô về Hạ gia, nếu chúng tôi không có dính líu gì đến cô, ba cô hôm nay sẽ không phải chết……”

“Mẹ. . . . . .” Mỗi một câu nói của bà Hà đều khiến Hạ Tự Du không ngừng tự trách mắng bản thân.

Bà Hạ khóc rống lên, “Cô đi cho khuất mắt tôi, mau đi cho tôi….”

Không quan tâm đến bà Hạ xô đẩy, Hạ Tử Du vẫn ôm thật chặt bà Hạ, liên tục nói, “Con không đi, mẹ. . . . . .”

“Cô đi mau . . . . .”

“Con không đi. . . . . .”

Sau lần cuối cùng đuổi Hạ Tử Du đi không có kết quả, bà Hạ rốt cuộc đau lòng dựa vào trên người Hạ Tử Du, bật khóc, “Tại sao ông trời lại đối xử với mẹ như vậy? Tại sao? Tử Du, rốt cuộc mẹ đã làm sai điều gì?”

Hạ Tử Du ôm bà Hạ, trấn an vuốt nhẹ lên sống lưng bà Hạ.

Bà Hạ lẩm bẩm nói, “Tại sao ai cũng bỏ mẹ mà đi… Còn lại một mình mẹ biết phải làm sao bây giờ?”

Hạ Tử Du không nói gì chỉ lặng lẽ lắng nghe bà Hạ thổ lộ.

. . . . . .

Qua một lúc lâu, bà Hạ mới từ từ ngẩng đầu lên nhìn Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du giúp bà Hạ vén mấy sợi tóc rối bời đến sau vành tai, nhỏ nhẹ gọi, “Mẹ. . . . . .”

Hốc mắt bà Hạ không còn nước mắt để rơi, lẳng lặng nhìn Hạ Tử Du, bỗng nhiên bà áy náy nói, “Tử Du, mẹ xin lỗi. . . . . . Vừa rồi mẹ nói chuyện có phải rất làm con buồn không?”

Hạ Tử Du lắc mạnh đầu, “Mẹ, con không sao. . . . . .”

Bà Hạ đưa tay vuốt lên gương mặt xinh đẹp của Hạ Tử Du, khó chịu nói, “Tử Du, mấy năm nay mẹ chẳng có quan tâm gì đến con, con luôn trách con năm đó giả mạo than phận của Tiểu Hân, con có trách mẹ không?”

Mắt Hạ Tử Du ướt nước vẫn lắc đầu.

Bà Hạ quyến luyến nhẹ nhàng vuốt ve làn da mịn màng của Hạ Tử Du, đau khổ nói, “Con có biết hay không, mấy năm này mẹ sống mà không hề thấy vui vẻ chút nào… Tình thương của mẹ dành cho con nhiều như vậy, nhưng đột nhiên con không phải con gái ruột do mẹ sinh ra…”

“Con xin lỗi. . . . . .”

“Mấy năm nay, ba con cứ luôn trách mẹ không nên nhớ tới con, nhưng chính ông ấy lại luôn lén lấy hình của con ra xem…”

Đáy mắt Hạ Tử Du đong đầy nước mắt, lúc này chỉ có thể không ngừng nói, “Con xin lỗi. . . . . .”

Buổi tối.

Kéo chăn đắp cho bà Hạ xong Hạ Tử Du hôn nhẹ lên trán bà Hạ, “Mẹ, ngủ ngon!”

Bà Hạ vui vẻ gật gật đầu.

Lúc Hạ Tử Du chuẩn bị đi ra, bà Hạ đột nhiên lên tiếng gọi, “Tử Du, tối nay ngủ chung với mẹ đi!”

Hạ Tử Du giật mình kinh ngạc, trong lòng vui mừng khôn xiết, tất nhiên cô không dám tin. Cô chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày nhận được sự tha thứ của mẹ… Nước mắt trong hốc mắt Hạ tử Du lại tràn ra, lúc này Hạ tử Du cảm thấy trời cao cuối cùng vẫn chiếu cô.

“Mẹ không muốn ở một mình . . . . .”

Hạ Tử Du nghẹn ngào nói, “Dạ.”

“Ngày mai, mẹ dẫn con đi thăm ba con. . . . . .”

“Dạ.”

. . . . . .

Hôm sau, tại công viên tưởng niệm.

Hạ Tử Du dắt tay bà Hạ, hai người lẳng lặng nhìn nụ cười sáng lạn của ông Hạ.

Lúc đối mặt với ông Hạ, tâm tình của bà Hạ cũng đã bình tĩnh hơn.

Vậy mà, tròng mắt trong suốt của Hạ Tử Du lúc này lại phủ kín hơi nước.

Không để ý tới trạng thái của Hạ Tử Du, có lẽ là không muốn khóc trước mặt chồng, bà Hạ xoay người lại nói, “Tử Du, chúng ta về thôi. . . . . .”

Hạ Tử Du đột nhiên nặng nề gọi, “Mẹ. . . . . .”

Bà Hạ ngước mắt hỏi, “Tử Du, sao vậy?” Nhìn nước mắt Hạ Tử Du đang không ngừng rơi, bà Hạ đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du khàn khàn nói, “Mẹ, con xin lỗi, con không thể cứu được ba về. . . . . .”

Bà Hạ nặng nề thở dài, giọng nói dịu lại, “Mẹ nói con đừng để trong lòng, con người đều có một số mệnh, việc của ba con trách nhiệm không phải tại con… Mẹ biết con đã cố gắng hết sức để bảo vệ ba con!” Tuy ông Hạ chết là vì Hạ Tử Du liên lụy, nhưng bà Hạ cũng biết Hạ Tử Du cũng đã cố gắng hết sức.

Hạ Tử Du bật khóc thành tiếng, “Mẹ, nếu như. . . . . . Nếu như con có thể nghe lời Đàm Dịch Khiêm, chờ anh ấy tới cứu chúng ta, có lẽ ba sẽ không có chết. . . . . .”

Bà Hạ tự trách nói, “Chuyện này là lỗi của mẹ, là mẹ cầu xin con đi với Arsène. . . . . .”

Hạ Tử Du lắc đầu, “Không. . . . . . Mẹ, con biết rõ tình hình lúc đó, dù Arsene có dẫn con đi, hắn cũng sẽ không tha cho ba… Nhưng con… Nhưng con đã tự cho rằng mình có thể xoay chuyển…..”

Bà Hạ lau đi nước mắt đang không ngừng tuôn rơi trên mặt Hạ Tử Du, “Mẹ cũng biết, nhưng tối thiểu vẫn còn một tia hy vọng, không phải sao?”

Hạ Tử Du đưa tay ôm lấy bà Hạ, muốn từ vòng ôm này để nhận được chút cảm giác an toàn thay thế cho những nỗi thống khổ uất ức trong mấy ngày qua, “Mẹ…”

“Đứa nhỏ ngốc. . . . . .”

. . . . . .

Vào đêm.

Hạ Tử Du nằm mở to mắt, thần sắc hoảng hốt nhìn trần nhà hoa văn.

Bà Hạ nghiêng người sang quan tâm hỏi, “Tử Du, sao còn chưa ngủ?”

Hạ Tử Du cũng nghiêng người sang, đối mặt với bà Hạ, “Có phải con nhích tới nhích lui đánh thức mẹ?”

Bà Hạ bật lên chiếc đèn ở đầu giường, khẽ thở dài nói, “Mẹ cũng không ngủ được. . . . . .”

Hạ Tử Du an ủi, “Cơ thể mẹ vẫn chưa khỏe, mẹ cần nghỉ ngơi thật nhiều.”

Bà Hạ hỏi, “Tử Du, hai hôm nay con cũng không ngủ được, có phải có tâm sự không?”

Hạ Tử Du cố làm ra vẻ thoải mái nói, “Không có ạ!”

Bà Hạ thuận miệng hỏi, “Con về nước mấy ngày rồi, sao không thấy Dịch Khiêm gọi điện thoại cho con?”

“Dạ. . . . . . Anh ấy. . . . . . Anh ấy có gọi điện thoại cho con, nhưng vào buổi tối thì rất ít vì anh ấy bận rộn công việc, cần nghỉ ngơi.”

loading...

Bà Hạ cảm khái nói, “Cũng phải, Dịch Khiêm quản lý công ty lớn như vậy thật là rất bận rộn. . . . . . Ngày đó thấy Dịch Khiêm lo lắng cho con như vậy, mẹ nghĩ có lẽ tình cảm của con và Dịch Khiêm rất hạnh phúc!”

Hạ Tử Du chỉ cười nhẹ, “Dạ.”

Bà Hạ tắt đèn ở đầu giường, nhẹ giọng nói, “Mau ngủ đi. . . . . .”

Hạ Tử Du đột nhiên gọi bà, “Mẹ. . . . . .”

Trong bóng tối, ánh mắt bà Hạ dịu dàng nhìn sang Hạ tử Du, “Sao vậy?”

“Con có vấn đề này muốn hỏi mẹ.”

“Nói đi!”

Hạ Tử Du do dự một lúc rồi nói, “Ba và mẹ xưa nay luôn yêu thương nhau, mẹ nhận thấy để có thể duy trì cuộc sống vợ chồng điều cần nhất chính là gì?”

Bà Hạ lấy thân phận của người từng trải thở dài nói, “Cần nhất đương nhiên chính là sự tin tưởng! Chỉ cần tin tưởng lẫn nhau, bất cứ khó khăn gì giữa vợ chồng cũng đều có thể giải quyết!”

Hạ Tử Du hỏi, “Vậy nếu như cả hai vợ chồng đều có vấn đề về lòng tin với nhau, hiện tại rất khó có thể tiếp tục sống chung nữa, vậy phải làm sao bây giờ?”

Bà Hạ trả lời, “Vậy phải xem cả hai vợ chồng này còn yêu nhau hay không…”

“Con không biết anh ấy . . . . . .” Hạ Tử Du lập tức khựng lại, rồi đổi sang câu hỏi khác, “Nếu như đối phương có khả năng không muốn tiếp tục nữa thì sao?”

Bà Hạ nhạy cảm hỏi, “Tử Du, con hỏi nhiều vấn đề giữa nam nữ như vậy… Có phải giữa con và Dịch Khiêm xảy ra chuyện gì rồi phải không?”

Hạ Tử Du lập tức lắc đầu, “Con và anh ấy không có vấn đề gì, con chỉ hỏi giúp một người bạn thôi.”

“À.” Bà Hạ cũng không thắc mắc thêm, dù sao lúc bà ở Los Angeles cũng nhận thấy được rõ Dịch Khiêm rất quan tâm và lo lắng cho Hạ Tử Du, đương nhiên cho rằng giữa bọn họ chắc chắn sẽ không có vấn đề, “Vậy mẹ hỏi con, bạn của con không muốn cùng đối phương tiếp tục nữa sao?”

Hạ Tử Du không chút do dự nào trả lời, “Không, cô ấy . . . . . . Cô ấy không hề muốn rời xa đối phương.”

Bà Hạ hiểu ý gật gật đầu, “Như vậy vấn đề cũng rất dễ giải quyết. . . . . . Nếu không muốn xa đối phương, vậy thì đừng bỏ đi!”

“Nhưng mà, cho dù có thể tiếp tục, đối phương kia cũng chỉ là tuân theo sự quyết định của cô ấy, bởi vì. . . . . . Đối phương có lẽ đã không còn cần cô ấy. . . . . .”

Bà Hạ nói, “Vậy, bạn của con nên suy nghĩ xem trên đời này có thể còn ai có thể thay thế vị trí đối phương trong lòng cô ấy hay không…. Nếu như không có, vậy chuyện duy nhất bạn con có thể làm chính là nghĩ cách làm sao để đối phương có thể quan tâm tới cô ấy lần nữa… Nên biết rằng, quay lại chính là sống cả đời, giây phút đã lựa chọn, cũng có lẽ là kết quả cho cả đời, bạn con hẳn nên phải thận trọng suy nghĩ, ít nhất khi ở thời điểm quyết định, bạn con cần phải xác định xem đối phương còn yêu cô ấy hay không, dù sao khi bước vào lễ đường thành thân thì hai người nhất định đã từng yêu nhau, tình cảm hai bên không thể dễ dàng nói bỏ là bỏ như vậy, có lẽ còn có thể cứu vãn được.”

Hạ Tử Du trầm mặc, dường như đang suy nghĩ đến những lời nói của bà Hạ.

Bà Hạ lại nói thêm, “Hôn nhân không phải trò đùa, cần nên thận trọng suy tính.”

Ba ngày sau đó, Hạ Tử Du ngồi máy bay trở lại Los Angeles.

Lúc kéo hành lý xuống máy bay, bước chân của Hạ Tử Du đã không còn nặng nề như lúc ra đi, cô có vẻ rất nhẹ nhõm, thậm chí sau khi ra khỏi phi trường, cô còn mua một chiếc điện thoại di động mới, một số mới, sau đó gọi điện thoại cho tài xế ở nhà tới đón cô.

Tài xế rất nhanh đã tới, cô giống như đã sớm vứt bỏ hết mọi lo lắng khi rời đi, mỉm cười nhìn tài xế.

Tài xế đã lâu rồi không có nhìn thấy Hạ Tử Du cười, anh cảm thấy hơi ngạc nhiên, cảm thấy tâm trạng của Hạ Tử Du vui tươi hơn trước khi ra nước ngoài nhiều.”

Tài xế hỏi Hạ Tử Du, “Cô chủ, về thẳng nhà sao?”

Hạ Tử Du nói, “Hiện tại bốn giờ rồi, Liễu Nhiên đang ở nhà trẻ, chúng ta đi đón con bé!”

Tài xế nói, “Cô vừa xuống máy bay có mệt không? Tôi đưa cô về nhà rồi đi đón Ngôn Tư tiểu thư sau!”

Trên mặt Hạ Tử Du vẫn mỉm cười nhã nhặn, “Không sao, trên máy bay tôi đã ngủ một giấc rồi, một tuần nay Liễu Nhiên không thấy tôi, chắn hẳn con bé rất là nhớ tôi…”

Tài xế gật đầu, “Vậy tôi đưa cô đến đó.”

. . . . . .

“Mẹ ——”

Ngoài cửa nhà trẻ, Hạ Tử Du dang tay ôm lấy Nhiên đang chạy về phía cô.

Vòng tay nhỏ bé của Liễu Nhiên cũng ôm ngược lại Hạ Tử Du, mừng rỡ nói, “Mẹ, mẹ đã về rồi, Ngôn Ngôn rất nhớ mẹ. . . . . .”

Niềm nhớ thương đối với đứa con gái bảo bối khiến Hạ Tử Du không kiềm được hôn liên tục mấy cái lên khuôn mặt Liễu Nhiên, Hạ Tử Du nở nụ cười tràn đầy tình thương của mẹ, “Con gái bảo bối, mẹ cũng rất nhớ con… Mẹ không nhà mấy ngày nay, con có ngoan hay không nè?”

Liễu Nhiên rất nghiêm túc gật đầu, “Dạ, cô giáo cũng khen Ngôn Ngôn rất ngoan!”

Hạ Tử Du nhịn không được lại hôn con gái thêm vài cái, bắt chước giọng nói ngây thơ của Liễu Nhiên, “Chỉ có cô giáo nói con ngoan thôi ư, vậy…….Ba con đâu?”

Liễu Nhiên lập tức khẩn trương, “Ngôn Ngôn có ngoan ngoãn nghe lời ba nói mà . . . . . .”

Hạ Tử Du hỏi, “Mấy ngày nay ba đều ở nhà với con sao?”

Liễu Nhiên gật đầu, “Dạ, mỗi buổi tối ba đều kể chuyện cổ tích cho Ngôn Ngôn, còn dạy Ngôn Ngôn chơi ghép hình.”

“Được rồi, xem con gái mẹ ngoan như vậy, bây giờ chúng ta về nhà thôi, mẹ có mua cho con rất nhiều quà nè…”

Liễu Nhiên thích thú vỗ tay, “Tuyệt quá!”

. . . . . .

Người trong biệt thự ai cũng nhận thấy sau khi Hạ Tử Du trở về đã có sự thay đổi rất lớn.

Cô không còn buồn bực không vui như lúc trước, tâm tình dường như cũng thoải mái nhẹ nhàng hơn… Thậm chí cô còn tặng quà cho rất nhiều người giúp việc trong nhà, khiến cho tất cả người giúp việc trong nhà phải ầm ĩ một phen.

Còn lúc này, Hạ Tử Du ngồi trên ghế sofa nhìn Liễu Nhiên đang nghiêm túc suy nghĩ chơi ghép hình.

Người giúp việc cung kính nói, “Cô chủ, có thể dùng bữa tối rồi.”

Hạ Tử Du ngước mắt liếc nhìn đồng hồ trên tường, không tin hỏi người giúp việc, “Chúng ta không đợi Dịch Khiêm sao?”

Người giúp việc trả lời, “Sáng nay lúc tiên sinh ra cửa có nói tối nay có tiệc xã giao, có thể sẽ về hơi trễ.”

Liễu Nhiên ngước mắt lên nói, “Đúng vậy đó, ba cũng có nói với Ngôn Ngôn nữa . . . . . .”

“Được rồi, Liễu Nhiên, chúng ta đi bữa tối thôi!”

Liễu Nhiên đưa tay muốn Hạ Tử Du ẵm lên, “Dạ.”

Hạ Tử Du bế lấy Nhiên, hai mẹ con vui vẻ dùng cơm ở phòng ăn.

. . . . . .

Dỗ Liễu Nhiên ngủ xong, Hạ Tử Du trở lại phòng mình.

Cô nhìn quanh bốn phía căn phòng, bỗng phát hiện hình như phòng mình có điểm hơi khác so với lúc khi cô đi. . . . . .

Trên tủ đầu giường có một số văn kiện, rèm cửa sổ sát đất đang kéo ra, trong phòng cũng mơ hồ còn có hơi thở quen thuộc của anh . . . . . .

Cô không hỏi người giúp việc mấy tối hôm nay Đàm Dịch Khiêm có ngủ ở nhà hay không, nhưng cô biết Đàm Dịch Khiêm có ở trong phòng này……

Giờ phút này lòng cô lại cảm thấy rất đau. Sau khi cô đi, anh liền trở về nhà… Rõ ràng, đúng như cô dự đoán, anh không vui khi nhìn thấy cô.

Hít một hơi thật sâu, Hạ Tử Du không suy nghĩ nhiều nữa mà kéo rèm cửa lại, sau đó lấy theo áo ngủ đi vào phòng tắm.

Cảm giác được tắm rửa thật thoải mái, như tẩy rửa đi hết những mệt mỏi trên người cô.

Sau khi tắm rửa xong, cô nhìn thấy mắt mình trước gương có quầng thâm như người sắp chết, cô thoa kem dưỡng mắt mình ngay tại trong phòng tắm.

Cảm giác ánh mắt trong suốt hơn rất nhiều so với ngày trước, Hạ Tử Du hài lòng đi ra khỏi phòng tắm.

Có lẽ là không nghĩ tới Đàm Dịch Khiêm sẽ về nhà sớm như vậy, lúc bước ra khỏi phòng tắm, dưới ánh đèn ấm áp trong phòng, Hạ tử Du hơi sửng sốt khi nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm vẫn theo thói quen khi về đến nhà liền vươn tay nới lỏng cà vạt trước.

Lúc Đàm Dịch Khiêm nghe thấy tiếng động từ cửa phòng tắm, ánh mắt cũng đã nhìn tới Hạ Tử Du đang đi ra khỏi phòng tắm. Cô mặc áo ngủ rất kín đáo, cả người khoan khoái nhẹ nhàng, sau khi tắm xong dường như còn tỏa ra mùi hương của chanh thảo rất dễ chịu.

Hạ Tử Du giật mình đứng im tại chỗ, trong lòng không hiểu sao cảm thấy nao nao.

Đi chỉ mới một tuần lễ, lại giống như đã bỏ đi rất lâu rất lâu rồi vậy, bởi vì sự nhớ nhung luôn làm tổn thương con người.

Mấy ngày nay anh có không liên lạc với cô, mặc dù lúc ở thành phố Y cô không có sử dụng điện thoại, nhưng nếu anh muốn liên lạc với người nào đó, anh nhất định sẽ có cách của mình, trừ khi anh không muốn mà thôi.

Im lặng được một lúc, cô chậm rãi đi về phía anh, mở miệng lên tiếng trước, “Dịch Khiêm. . . . . .”

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm đã không còn nhìn Hạ tử Du nữa, anh chỉ tự cởi ra hai nút thắt áo sơ mi, trả lời cô nhưng giọng anh nhẹ đến nỗi như không hề lên tiếng, “Ừ.”

Khoảng cách cả hai không xa, Hạ Tử Du có thể ngửi thấy được trên người Đàm Dịch Khiêm có mùi rượu vang nhẹ…

Lúc Đàm Dịch Khiêm ra ngoài xã giao đa số là không có uống quá nhiều rượu, dù là ra ngoài đi xã giao, nhưng trên người anh chưa bao giờ nghe thấy mùi khó chịu.

Anh không hỏi gì cô, còn cô vì muốn phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này nên nói tiếp, “Em về lúc chiều… Có nghe người giúp việc nói lại là anh đi xã giao, em còn tưởng phải trễ chút nữa anh mới về.”

Đàm Dịch Khiêm vẫn không lên tiếng.

Cả hai từng chung sống với nhau chung một nhà, nhưng từ vợ chồng nay lại trở thành ngượng ngùng như người xa lạ, Hạ Tử Du đi đến tủ đầu giường, lấy tờ giấy thỏa thuận ly hôn trong ngăn tủ ra.

Ngồi xuống ở mép giường, liếc mắt nhìn thoáng qua tờ giấy thỏa thuận ly hôn trong tay, Hạ Tử Du ngước mắt nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm bình tĩnh nói, “Lúc em đến thành phố Y có nói sau khi về sẽ nói cho anh biết lựa chọn của em, bây giờ em trả lời anh…”

Đàm Dịch Khiêm lẳng lặng chăm chú nhìn Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du tìm được một cây bút trong cặp hồ sơ trên tủ đầu giường, không hề do dự cô cầm bút ký tên mình lên giấy thỏa thuận ly hôn.

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm nhìn cô càng thêm u ám.

Sau khi kí tên mình lên giấy thỏa thuận ly hôn, Hạ Tử Du đứng dậy đi về phía Đàm Dịch Khiêm, sau đó đưa nó cho anh.

Nhìn khuôn mặt điển trai của anh, cô cười nhạt nói, “Rất xin lỗi vì phải đợi nhiều ngày như vậy mới có quyết định cho cả em và anh… Trước đây anh có nói hôn nhân chúng ta là do em tự quyết định, nhưng trước khi anh đưa bản thỏa thuận ly hôn này cho luật sự, em hy vọng anh có thể đồng ý với em một chuyện…”

Đàm Dịch Khiêm không lên tiếng, ánh mắt co rút lại.

Cô nhìn anh bình tĩnh nói, “Em biết anh sẽ không cho em dẫn theo Liễu Nhiên đi, nhưng em cũng không nỡ xa con. . . . . . Em hy vọng anh có thể tạm thời đừng công bố chuyện chúng ta ly hôn, em muốn ở lại đây thêm ba tháng nữa, để có thời gian ở chung với Liễu Nhiên nhiều hơn, dĩ nhiên, trong ba tháng này em sẽ nghĩ cách giải thích cho Liễu Nhiên hiểu sự ra đi của em, còn nữa… Ngày mai em sẽ chuyển đến căn phòng sát vách ngủ, sẽ không làm phiền đến anh, hy vọng anh có thể đồng ý yêu cầu này của em…”

Mục lục
loading...