Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 182


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 182: Không Thể Nào Làm Được Tự Nhiên

“Tôi không biết vì sao Dịch Khiêm không đuổi theo cô….. Nhưng tôi và Dịch Khiêm không phải như cô nghĩ đâu, đó chỉ là cái ôm chào tạm biệt……… Bởi vì tôi định rời khỏi Los Angeles, sau này sẽ không trở lại nữa……. Lần này tìm được đường sống trong chỗ chết, càng làm cho tôi học được cách biết quý trọng, tôi nghĩ, chờ sau khi vết thương khỏi hẳn, tôi sẽ theo ba mẹ định cư ở Pháp……….”

“Tử Du, cô và Dịch Khiêm nhất định phải hạnh phúc đó, tôi sẽ âm thầm chúc phúc cho hai người. . . . . .”

. . . . . .

Rời khỏi bệnh viện, trong đầu Hạ Tử Du cứ quanh quẩn lời nói của Đan Nhất Thuần.

Dạo bước ở trên đường, Hạ Tử Du buồn bã nhìn dòng người tới lui trước mặt.

Bỗng dưng, cô ngồi xuống trên một băng ghế ở ven đường.

Dựa vào thành ghế, đôi mắt ảm đạm của cô sững sờ nhìn tới phía trước.

Cô rốt cuộc đã hiểu được nguyên nhân khiến anh thất vọng, bởi vì cùng một tình huống, cô và Đan Nhất Thuần lại lựa chọn khác nhau…….

Đan Nhất Thuần lựa chọn tin anh, kết quả thành công giải cứu ba mẹ cô, mà cô là vợ anh, lại không tin tưởng anh, cuối cùng dẫn đến kết quả không thể cứu vãn được…….

Cô biết anh không còn muốn nghe sự giải thích của cô, anh đã nói rõ ràng hết ngay lúc đó.

‘Hạ Tử Du, em không làm được. . . . . .’

‘Hạ Tử Du, tình yêu em dành cho anh là như vậy sao?’

‘Hạ Tử Du, có lẽ ngay từ đầu anh không nên nuông chiều em như vậy……’

‘Bởi vì em không đáng được đồng tình. . . . . .’

Tất cả những lời nói của anh ngày hôm qua khắc thật sâu trong đầu cô, dần dần, những lời nói đó giống như những chiếc gai sắc nhọn quấn quanh tim cô, làm cô mỗi lần nhớ đến toàn tâm lại đau đớn……..

“Tử Du! !”

“Két” Tiếng thắng xe của một chiếc xe thể thao đắt tiền dừng lại trước mặt Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du chợt ngước mắt, sững sờ nhìn Robert đi về phía cô.

“Sao em lại ngồi một mình ở đây?”

Hạ Tử Du đứng dậy khỏi ghế, “Em mới từ bệnh viện về, tài xế vẫn chưa tới đón em, em ngồi ở đây đợi một lát.”

Robert quan tâm nói, “Tài xế nhà các người làm việc kiểu gì vậy? Trời sắp mưa rồi, còn để em ngồi ở đây chờ, đi thôi, anh đưa em về.”

“Không cần đâu, tài xế sẽ tới ngay thôi, anh tới bệnh viện thăm Nhất Thuần đi!” Muốn đến bệnh viện phải đi qua con đường này, Robert xuất hiện ở chỗ này, dĩ nhiên là vì đến thăm Đan Nhất Thuần.

Robert kiên trì nói, “Không được, sắc mặt em nhìn rất không tốt, anh đưa em về nhà trước, chuyện đi thăm Đan Nhất Thuần cũng không vội!”

Thấy sắc trời dần tối, mưa to cũng ùn ùn kéo tới, Hạ Tử Du đành phải gật đầu, “Vậy được rồi. . . . . . Cám ơn anh.”

Thật ra thì hôm nay cô ra ngoài căn bản không thông báo với tài xế, cô ngồi tắc xi tới bệnh viện.

Cũng chính hôm nay cô mới biết mình đã có thể tự do đi ra ngoài, người giúp việc, vệ sĩ cùng tài xế dường như không còn khẩn trương với cô như trước nữa…….

Robert mở cửa xe cho Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du mới vừa ngồi vào buồng xe, từng giọt mưa lấm tấm đã rơi xuống mui xe.

Robert mở cần gạt nước, nhẹ trách nói, “Tài xế nhà em càng lúc càng vô trách nhiệm, lại dám để em ở ven đường một mình, anh phải nói với Dịch Khiêm mới được……. Em còn nói ở chỗ này chờ tài xế, em nhìn đi, mưa đến nơi rồi đó!”

Hạ Tử Du cười nhẹ, “Anh dài dòng thật.”

Robert xụ mặt, “Em dám nói anh dài dòng?”

“Được rồi, lái xe đi ông chủ!” Khi ở Male cô và Robert cũng coi như đã xây dựng được một tình bạn rất tốt, cho nên nói chuyện với nhau như vậy thật làm cho Hạ Tử Du cảm thấy rất thoải mái.

Robert khoan dung cười nói, “Được rồi, ngồi yên, đừng quên cài dây an toàn đó!”

Lúc Hạ Tử Du về đến biệt thự, bên ngoài trời vẫn còn mưa như trút nước. . . . . .

Robert che dù đưa Hạ Tử Du vào đến cửa, sau đó mới lái ô tô rời đi.

Người giúp việc thấy Hạ Tử Du đi vào nhà, vội cầm dép cho Hạ Tử Du thay, ấp úng nói, “Thật xin lỗi, cô chủ, lúc cô ra cửa chúng tôi cũng không biết, tài xế không liên lạc được với cô. . . . . .”

Hạ Tử Du thay dép xong, lắc nhẹ đầu, “Không sao, tôi định ngồi tắc xi về, đúng lúc gặp được Robert.”

“Cô chủ, tôi pha cho cô một ly trà nóng nhé. . . . . .”

“Cám ơn.”

Sau khi người giúp việc đi, Hạ Tử Du ngồi xuống trên ghế sofa gần cửa sổ sát đất.

Trời mưa rất lớn, tiếng mưa rơi tí tách làm cho người ta cảm thấy thật ồn ào, nhưng lúc này lại làm cho lòng Hạ Tử Du cảm thấy càng thêm cô đơn lạnh lẽo.

“Cô chủ, mời dùng trà.”

Người giúp việc đưa ly trà cho Hạ Tử Du, Hạ Tử Du mỉm cười nhận lấy.

Người giúp việc lúc này nhỏ nhẹ hỏi, “À cô chủ, vừa rồi có người gọi điện bảo ngày mai họ sẽ đưa giường trẻ em mà hôm trước tiên sinh đặt đến, ngày mai đặt giường trẻ ở chỗ phòng trẻ mới sửa lại sao?”

Cả người Hạ Tử Du nao nao, trầm mặc một lúc rồi nói, “Không, cô đem giường trẻ đó bỏ đi………”

Những người giúp việc trong biệt thự này từ trên xuống dưới đều đã biết chuyện từ vệ sĩ hộ tống Đàm Dịch Khiêm đi Thụy Sĩ, cho nên khi hỏi về vấn đề này họ mới có thể khúm núm như vậy.

Người giúp việc gật đầu, “Vâng.”

Hạ Tử Du lần nữa đưa mắt nhìn về phía cửa sổ, lẳng lặng nhìn màn mưa bên ngoài cửa sổ, dần dần hốc mắt cô bắt đầu nhuộm đỏ.

Cô không hề hay biết thì ra anh đã đặt sẵn giường trẻ. . . . . .

. . . . . .

Buổi tối.

Dỗ Nhiên ngủ xong, Hạ Tử Du trở lại phòng của mình.

Mưa từ sáng đến tận bây giờ, hơn nữa mưa vẫn rơi không ngừng.

Hạ Tử Du kéo hết rèm cửa sổ lại, rồi bật hết tất cả đèn trong phòng lên, sau đó lẳng lặng ngồi ở mép giường.

Cô muốn bật tất cả đèn trong phòng lên là vì cô sợ bóng tối, hơn nữa trời còn đang mưa, sẽ càng khiến cô thêm sợ hãi.

Hạ Tử Du sững sờ ngồi ôm đầu gối ở đầu giường.

Bỗng dưng, cô đưa mắt nhìn về chỗ trống bên cạnh…… Chỗ này trước đây đều là vị trí Đàm Dịch Khiêm nằm.

Hạ Tử Du hít một hơi thật sâu, sau đó kéo ngăn kéo tủ đầu giường ra.

Từ sâu trong ngắn kéo lấy ra món quà sinh nhật chưa thể tặng cho anh, Hạ Tử Du yên lặng nhìn một hồi lâu, sau đó đem hộp quà bỏ lại vào ngăn kéo, sau đó lấy tờ giấy thỏa thuận ly hôn để nằm ở dưới món quà ra.

Nhìn giấy thỏa thuận ly hôn đã có chữ kí của Đàm Dịch Khiêm, nhớ lại lúc Đàm Dịch Khiêm đưa cho cô giấy ly hôn này, mũi Hạ Tử Du đột nhiên cay cay.

Cô từng nói, cô sẽ không ly hôn với anh, sẽ không bao giờ ………..

Thế mà. . . . . .

Cô nên làm cái gì đây? Hạ Tử Du hít một hơi thật sâu để xáo đi nỗi đau đớn trong lòng, cô đem giấy thỏa thuận ly hôn bỏ lại vào ngăn kéo.

Từ từ dựa người vào đầu giường, trong đầu cô thoáng qua khoảng thời gian về cuộc hôn chưa chưa tròn một năm của cô và Đàm Dịch Khiêm………….

Hình ảnh hạnh phúc của cô và anh chợt xuất hiện ngay trước mắt, cô nhắm thật chặt đôi mắt lại.

Cô không muốn ly hôn, không hề muốn. . . . . .

Nhưng anh đã không cần cô nữa. . . . . .

Suy nghĩ suốt cả đêm, sáng sớm ngày hôm sau, sau khi đưa Liễu Nhiên tới nhà trẻ, Hạ Tử Du bảo tài xế đưa cô đến Đàm thị.

Lúc Hạ Tử Du đến Đàm thị vẫn còn chưa đến giờ làm việc, nhân viên còn đang lục đục đi vào công ty, nhìn thấy Hạ Tử Du, bọn họ theo thói quen gật đầu chào Hạ Tử Du, còn Hạ Tử Du vẫn mặc một bộ âu phục kín đáo lịch sự mỉm cười đáp lại bọn họ.

Đi thang máy lên thẳng tầng 98, Hạ Tử Du kiên định không cho phép mình lùi bước.

Thang máy cuối cùng cũng dừng lại ở tầng 98, Hạ Tử Du bình tĩnh bước ra thang máy.

Cô vỗn đã nghĩ những gì cần phải nói khi gặp anh, nhưng lúc cô tới phòng làm việc của anh nhìn thấy chị Dư đang giúp anh sửa lại gì đó trên mặt bàn, nhưng anh thì không có ở trong phòng làm việc.

Lúc chị Dư vô tình ngước mắt lên nhìn thấy Hạ Tử Du đứng ngoài cửa, ngay sau đó chị thả gì đó trong tay xuống, đến trước mặt Hạ Tử Du, cung kính chào, “Tổng giám đốc phu nhân.”

Hạ Tử Du hơi mỉm cười, “Chị Dư.”

“Cô đến tìm tổng giám đốc sao?”

Hạ Tử Du gật đầu, “Vâng, anh ấy có ở công ty không?”

Chị Dư trả lời, “Tổng giám đốc vừa mới đi ra ngoài.”

Hạ Tử Du hỏi, “Anh ấy đi rồi sao?”

Sắc mặt chị Dư sầm xuống, dừng lại chút mới trả lời, “Hôm nay Đan tiểu thư xuất viện, tổng giám đốc đến bệnh viện rồi. . . . . .”

Hạ Tử Du có thể nhìn thấy được sự không vui thay đổi trên mặt chị Dư khi trả lời câu hỏi của cô, cô không hỏi thêm gì nữa, thản nhiên nói, “Được rồi, vậy tôi ở đây chờ anh ấy trở về.”

Chị Dư “Tốt bụng” bổ sung thêm, “Tổng giám đốc phu nhân, nghe nói sáng nay Đan tiểu thư sẽ lên máy bay đi với Robert tiên sinh, sợ rằng tổng giám đốc sẽ chờ đưa Đan tiểu thư lên máy bay xong mới trở lại, có lẽ cô phải kiên nhẫn ngồi chờ một lát.”

Biết rõ chị Dư cố ý nói những chuyện này cho cô nghe, Hạ Tử Du cũng không có tỏ ra mình không vui, cô vẫn cười nói, “Không sao, tôi chờ anh ấy.”

Chị Dư không nói thêm gì nữa, xoay người đi ra.

Hạ Tử Du ngồi trên ghế sofa ở bên trong phòng làm việc lẳng lặng chờ đợi.

loading...

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, lúc kim chỉ giờ chỉ đến số mười, Hạ Tử Du rốt cuộc cũng gặp được Đàm Dịch Khiêm.

Khi Đàm Dịch Khiêm bước vào phòng làm việc cũng đã nhìn thấy Hạ Tử Du ngồi trên ghế sofa, đúng lúc Hạ Tử Du cũng đưa mắt nhìn về phía anh.

Giây phút bốn mắt nhìn nhau, Đàm Dịch Khiêm lơ đãng ngó sang chỗ khác.

Hạ Tử Du bình tĩnh đứng dậy, ánh mắt vẫn dừng lại trên gương mặt tuấn tú của Đàm Dịch Khiêm, lên tiếng trước, “Em đã ở đây đợi anh hai tiếng……”

Đàm Dịch Khiêm đi đến sau bàn làm việc, thản thiên hỏi, “Có chuyện gì sao?”

Hạ Tử Du đi về phía Đàm Dịch Khiêm, chịu đựng sự xa cách lẫn nhau mà cảm thấy vô cùng đau lòng, cô nhỏ nhẹ nói, “Xin lỗi, lúc trước đã hiểu lầm quan hệ của anh và Nhất Thuần….”

Đàm Dịch Khiêm ngồi trên ghế, không chút biểu cảm nhìn Hạ Tử Du cũng không mở miệng trả lời.

Không thấy Đàm Dịch Khiêm đáp lại, Hạ Tử Du cố nén chưa xót xuống cổ họng, rồi nói, “Thật ra cũng không phải là em không tin tưởng anh, sở dĩ em đi Arsène là vì. . . . . .”

Cốc, cốc.

Một tràng tiếng gõ cửa cắt đứt lời nói của Hạ Tử Du.

Chị Dư đi vào phòng làm việc Đàm Dịch Khiêm, cung kính nói, “Tổng giám đốc, hội nghị còn năm phút nữa bắt đầu. . . . . .”

“Tôi biết rồi.”

Đột nhiên thấy Hạ Tử Du đứng trong phòng làm việc, chị Dư vội vàng gật đầu chào hỏi với Hạ Tử Du, sau đó hỏi ý kiến Đàm Dịch Khiêm, “Ồ, tổng giám đốc, tôi không biết tổng giám đốc phu nhân đang ở đây, bây giờ tôi lập tức đi thông báo với mọi người dời lại buổi hợp………”

Đàm Dịch Khiêm lãnh đạm nói, “Không cần, tôi sẽ tham dự hội nghị đúng giờ.”

“Vâng.”

Chị Dư nhận thấy bầu không khí giữa Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du có gì đó không đúng lắm, vội vàng lui ra khỏi chiến trường nồng nặc mùi thuốc súng này.

Đến lúc trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, Hạ Tử Du đưa mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm lần nữa, “Nếu anh sắp phải đi họp, vậy em cũng không dài dòng nữa…” Lúc nói câu này từng nơi trên cơ thể cô đều cảm thấy đau đớn, cô nghèn nghẹn nói, “Em tới là muốn nói cho anh biết, em muốn trở về thành phố Y một chuyến…….”

Đàm Dịch Khiêm vẫn nhìn chằm chằm vào Hạ Tử Du, không nói câu nào.

Dù Đàm Dịch Khiêm không lên tiếng hỏi nhưng Hạ Tử Du vẫn muốn giải thích với Đàm Dịch Khiêm, “Tang lễ của ba nuôi em không dự được….” Lúc đó cô đang dưỡng bệnh tại Thụy Sĩ, “Hôm nay ông ấy an táng, em muốn về thành phố Y cúng viếng cho ông ấy, có thể sẽ ở lại đó một tuần.”

Đàm Dịch Khiêm cuối cùng lạnh nhạt mở miệng, “Nếu em muốn anh sẽ cho người đưa em đi.”

Nghe giọng nói nặng nề của anh, cô kìm nén chua xót trong lòng, lắc nhẹ đầu, “Không cần đâu, tự em sẽ đi, em đã đặt vé máy bay tối hôm nay đi rồi.”

Đàm Dịch Khiêm gật nhẹ đầu, “Được.”

Chỉ nói đơn giản một chữ rồi anh không nói thêm gì nữa.

Hạ Tử Du rũ rèm mắt xuống, cũng không còn muốn nói những lời muốn nói với anh, nhìn thấy đã gần tới năm phút, cô chậm rãi xoay người đi.

Không ai biết gương mặt lúc này của Đàm Dịch Khiêm chợt trầm xuống.

Như máy móc đi tới trước cửa, trước khi bước qua ngưỡng cửa, Hạ Tử Du đột nhiên dừng chân, cô đưa lưng về phía anh, nhắm hai mắt lại nói, “Em biết anh làm việc không thích dài dòng dây dưa, nhưng xin anh cho phép em suy nghĩ thêm mấy ngày, sau khi trở lại em sẽ nói cho anh biết quyết định của em.”

Nói xong câu đó, Hạ Tử Du cố gắng đứng thẳng người từng bước từng bước đi ra khỏi phòng.

. . . . . .

Sau khi Hạ Tử Du bỏ đi, Đàm Dịch Khiêm khẽ thở dài dựa vào thành ghế, sau đó nhắm mắt lại mệt mỏi đưa tay nhíu nhíu mi tâm.

“Tổng giám đốc, hội nghị có thể bắt đầu rồi. . . . . .” Giọng chị Dư vọng vào từ bên ngoài cửa phòng.

Hai mắt Đàm Dịch Khiêm vẫn nhắm nghiền, nhưng giọng nói lại nặng nề còn có chút uể oải, “Hủy bỏ đi. . . . . .”

Bảy giờ tối.

Hạ Tử Du soạn vài bộ quần áo đơn giản để vào hành lý.

“Mẹ. . . . . .”

Liễu Nhiên ôm một con gấu đáng yêu bước vào phòng của Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du để bộ quần áo trong tay xuống, đưa tay ôm Liễu Nhiên ngồi lên giường, “Sao vậy con gái?”

Liễu Nhiên mở mắt to hỏi, “Mẹ, mẹ phải đi tới mấy ngày lận sao?”

Lúc sáng Hạ Tử Du đưa Nhiên tới nhà trẻ cũng đã nói qua chuyện cô sẽ rời khỏi nhà mấy ngày.

Hạ Tử Du vuốt vuốt mái tóc ngắn ngang tai của Liễu Nhiên, dịu dàng nói, “Mẹ chỉ đi có mấy ngày thôi, rất nhanh sẽ trở lại với Liễu Nhiên. . . . . .”

Liễu Nhiên buông món đồ chơi trong tay ra, đưa tay ôm lấy Hạ Tử Du, “Mẹ, Ngôn Ngôn không muốn mẹ đi đâu, Ngôn Ngôn rất sợ ở một mình. . . . . .”

Hạ Tử Du đau lòng hôn lên gương mặt Liễu Nhiên, tuy cười nhưng không ngăn được giọng nói nghẹn ngào, “Bé ngốc, con sẽ không phải một mình, đợi chút nữa ba con sẽ về………”

Liễu Nhiên ngây thơ mở to mắt, “Ba sẽ về chơi với Ngôn Ngôn hả mẹ?”

“Đúng vậy, dĩ nhiên rồi, ba cũng rất nhớ con đó!”

Anh dọn ra ngoài là vì cô, hôm nay cô rời đi, đương nhiên anh sẽ về nhà lại, dù sao anh cũng rất yêu thương Liễu Nhiên.

Liễu Nhiên nhíu mày như người lớn nói, “Nhưng mà lâu rồi ba không có về nhà ngủ.”

Hạ Tử Du nghiêm túc an ủi nói, “Đó là bởi vì ba có rất nhiều công việc cần phải làm, nhưng mà, mỗi ngày ba đều gọi điện thoại cho con, không phải sao?”

Liễu Nhiên vẫn ôm Hạ Tử Du thật chặt, luyến tiếc nói, “Mẹ, vậy mẹ phải nhanh nhanh về với con nha. . . . .”

Hạ Tử Du lại hôn Liễu Nhiên, “Ừm.”

Liễu Nhiên mong chờ nói, “Đợi mẹ về rồi con sẽ bảo ba dẫn chúng ta đến chỗ chú Robert chơi, chú Robert nói chỗ chú ấy có rất nhiều, rất nhiều loại cá xinh đẹp….”

Nghe giọng nói háo hức của con gái, trong chớp mắt hốc mắt của Hạ Tử Du liền ươn ướt.

Sau khi trở về, cả nhà ba người bọn họ còn có thể cùng đi Male chơi sao? Không……

Cô biết là không có khả năng đó. . . . . .

Nhìn thấy nước mắt trong mắt Hạ Tử Du, Liễu Nhiên vụng về lau nước mắt cho Hạ Tử Du, “Mẹ, mẹ làm sao vậy?”

Hạ Tử Du nín khóc mỉm cười, “Mẹ không sao, chỉ là phải đi mấy ngày không nỡ xa Liễu Nhiên mà thôi. . . . . . Liễu Nhiên ở nhà phải ngoan ngoan nghe lời ba, biết không?”

“Dạ.”

. . . . . .

Hai giờ sau, Hạ Tử Du ngồi máy bay về lại thành phố Y.

Có lẽ là vì mấy ngày liên tiếp mệt mỏi, Hạ Tử Du vừa lên máy bay đã ngủ thiếp đi, nhưng khóe mắt cô vẫn còn đọng lại nước mắt.

Máy bay bay lượn giữa bầu trời khoảng hơn mười giờ, cuối cùng an toàn đáp xuống sân bay quốc tế thành phố Y.

Kéo theo hành lý Hạ Tử Du đi ra khỏi sân bay.

Đã lâu không trở lại thành phố nơi mình sống, trong lòng Hạ Tử Du cảm thấy thật bùi ngùi xúc động.

Vẫy một chiếc tắc xi, nói xong địa chỉ, Hạ Tử Du ngồi nhìn quang cảnh dọc đường.

Khi đi ngang qua một chi nhánh của công ty Đàm thị ở thành phố Y, vẫn như trước dây, tài xế taxi tự hào quay lại giới thiệu với Hạ tử Du, “Tiểu thư, cô mới về nước sao? Tòa cao ốc rộng lớn này là của tập đoàn Đàm thị đấy, nó chính là kiến trúc tiêu biểu của thành phố Y chúng ta, nghe nói tổng giám đốc của tập đoàn này vẫn còn rất trẻ….”

Hạ Tử Du mỉm cười khi nghe bác tài giới thiệu, trong đầu hiện lên hình ảnh cô từng đi theo Đàm Dịch Khiêm làm việc tại tòa nhà lớn này.

Những hồi ức nghĩ rằng đã quên hết nhưng trong đầu cô vẫn nhớ rõ ràng mồn một như thế……

Nửa giờ sau, tài xế lái vào khu nhà giàu có nhất thành phố Y rồi dừng lại trước một căn biệt thự cao cấp.

Hạ Tử Du trả tiền cho tài xế xong, đưa mắt nhìn căn biệt thự trước mặt thật lâu.

Nơi này đã từng là nhà của cô, đã nhiều năm như vậy, nơi này vẫn là nơi cô từng quyến luyến.

Kéo theo hành lý, sau đó nhấn chuông cửa.

Người gác cổng của Hạ gia chạy ra, có lẽ hai năm qua đã đổi người giúp việc mới, anh ta cũng không nhận ra Hạ Tử Du, đề phòng hỏi, “Tiểu thư, xin hỏi cô tìm ai?”

“Tôi………Tôi là Tử Du, làm phiền anh thông báo với Hạ phu nhân một tiếng.”

“Tử Du?” Người gác cổng cảm thấy cái tên này rất quen nhưng nhất thời không nghĩ ra, bỗng dưng, anh nhìn Hạ Tử Du nói, “Cô đợi một lát, tôi phải đi hỏi lại dì quản gia.”

Mấy phút sau, người gác cổng cùng với dì quản gia xuất hiện trước mặt Hạ Tử Du.

Khi Hạ Tử Du nhìn thấy dì quản gia, nước mắt đã không kìm được mà chảy tràn xuống má.

Dì Lưu quản gia của Hạ gia khi nhìn thấy Hạ Tử Du cũng không dám tin mà dụi dụi vào mắt mình, sau khi xác định người đứng trước mặt bà đúng là cô chủ nhỏ mà bà đã từng yêu thương, giọng xúc động gọi, “Tiểu thư. . . . . . Hạ tiểu thư?”

Để xuống hành lý, Hạ Tử Du đưa tay ôm lấy thân hình hơi mập trước mắt, mang theo tiếng khóc nức nở, “Dì Lưu!”

Dì Lưu so với ngày trước già đi rất nhiều, nước mắt già nua lúc này đã rơi như mưa, “Con gái, con trở lại sao?”

“Con về thăm mẹ. . . . . .”

Nhắc tới bà Hạ, dì Lưu bi thương lắc lắc đầu.

“Lưu mẹ, mẹ con có khỏe không?”

Hạ Tử Du từ Thụy Sĩ trở lại Los Angeles, nghe nói Đàm Dịch Khiêm đã cho người đưa bà Hạ về lại thành phố Y, nhưng Hạ Tử Du vẫn không liên lạc được với bà Hạ, qua báo chí đưa tin mới thấy được Hạ gia cử hành tang lễ cho ông Hạ.

Dì Lưu nói, “Bà chủ không khỏe. . . . . . Sau khi bà chủ xử lý tang lễ cho ông chủ xong sau đó cũng không nói chuyện với bất kỳ ai, mỗi ngày đều chìm đắm trong sự đau buồn vì ông chủ qua đời, ai cũng không khuyên được………”

Hạ Tử Du hỏi, “Đường Hân đâu? Cô ấy đi đâu?”

Dì Lưu chán nản nói, “Hơn nửa năm trước tiểu thư đã lấy đi của bà chủ một khoản tiền lớn rồi bỏ nhà đi, bây giờ cũng không biết cô ấy ở đâu…..”

Mục lục
loading...