Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 181


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 181: Tôi Đã Bảo Dịch Khiêm Đuổi Theo Cô

Sau câu hỏi của cô, anh trực tiếp hỏi, “Em nghĩ thế nào?”

Cô biết anh luôn là người lý trí, vấn đề mà cô hỏi, có lẽ trong lòng anh đã có đáp án.

Cô mở to đôi mắt long lanh nước, lắc đầu nói, “Em không biết, em muốn anh nói cho em biết.”

Anh nhìn cô, lại hỏi, “Em muốn nghe lời nói thật hay nói dối?”

Cô trả lời, “Có gì không giống nhau sao? Kết quả chỉ có một.”

Cô không đoán được trong lời nói thật và lời nói dối của anh có gì khác nhau, cho nên cô tình nguyện để anh trực tiếp nói cho cô nghe kết quả.

Anh nhìn sâu vào mắt cô, “Quyền lựa chọn là ở em, cho nên nói thật hay nói dối với em ít nhiều cũng có quan trọng.”

“Anh nói quyền lựa chọn là ý chỉ tờ giấy thỏa thuận ly hôn anh đưa cho em sao?” Cô đau khổ nói, đột nhiên còn cảm thấy buồn cười, “Em nhớ lúc anh đưa cho em tờ giấy ly hôn đó anh nói là anh muốn bồi thường cho em trong quá khứ, tại sao bây giờ nó lại trở thành gông xiềng giữa chúng ta vậy?”

Anh nhìn cô nhưng chỉ trầm mặc không nói.

“Tại sao cần phải phân biệt lời thật hay giả dối? Tại sao muốn giao quyền lựa chọn đó lại cho em? Anh có gì bất mãn với em, anh có thể nói thẳng với em, tại sao cứ luôn im lặng như vậy? Anh giữ lại quà ĐanNhất Thuần tặng cho anh, còn có cử chỉ thân mật với ở Đan Nhất Thuần trong phòng bệnh, tại sao anh không hề muốn giải thích với em về chuyện đó? Ít nhất chúng ta bây giờ vẫn là vợ chồng! !” Cô nói rất nhanh, nhanh đến mức không giữ được bình tĩnh, nhưng lúc này trong lòng cô lại chỉ chất chứa đầy đau đớn chỉ có cô mới biết.

Đợi cô nói xong, đối mặt với những câu hỏi của cô anh chỉ thản nhiên nói, “Bây giờ em đang mất bình tĩnh, chờ em tỉnh táo lại rồi chúng ta hãy bàn tiếp về vấn đề này.”

“Em xin lỗi, lời nói của em có lẽ khiến anh cảm thấy em đang mất bình tĩnh, nhưng nếu em không bình tĩnh thì giờ phút này em sẽ không có can đảm để đứng trước mặt anh mà nói ra những lời này.” Cô ngước mắt nhìn anh, nhấn mạnh giọng nói, “Em không muốn tiếp tục chiến tranh lạnh với anh nữa, mặc kệ giữa chúng ta có kết quả như thế nào, lúc này em chỉ muốn biết trong lòng anh đang nghĩ gì.”

Đàm Dịch Khiêm lẳng lặng nhìn cô, sau một lúc lâu, anh trầm giọng nói, “Lời nói thật là anh biết chúng ta đều vẫn còn rất yêu đối phương, nhưng anh cũng xác định được hôn nhân của chúng khó có thể duy trì được nữa, còn nếu nói dối thì chúng ta có thể giải quyết được tất cả các vấn đề, tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân của chúng ta.”

Cô trợn mắt nhìn anh không thốt nổi thành lời.

“Em nói cho anh biết, giữa lời nói thật và nói dối em chọn cái nào? Cái này có nghĩa là hai kết thúc khác nhau….. Nếu như em còn muốn hỏi anh muốn nói với em lời nào, anh có thể trả lời em, bây giờ, thậm chí trong tương lai anh đều chọn nói thật với em….. Nhưng kết quả như vậy cũng có nghĩa là giữa chúng ta sắp kết thúc.”

Hạ Tử Du thẩn thờ trừng mắt nhìn anh đăm đăm . . . . . .

Kết thúc?

Cuối cùng anh cũng đã nói với cô hai chữ này.

Anh sâu lắng nhìn cô, tiếp tục nói, “Đương nhiên, anh cho em lựa chọn, em có thể cẩn thận suy nghĩ cho kỹ……..”

Đôi mắt cô nhìn anh đã mơ hồ ẩn hơi nước.

“Nếu anh đã nói thật là anh biết chúng ta vẫn còn yêu nhau, anh cũng còn quan tâm em, vậy tại sao hôn nhân của chúng ta lại không thể tiếp tục được chứ?” Cô thì thào hỏi anh.

“Vậy dựa vào đâu mà hôn nhân chúng ta có thể tiếp tục duy trì?” Anh hỏi ngược lại cô, tròng mắt đen thâm thúy nhìn cô chằm chằm.

Gương mặt Hạ Tử Du đột nhiên giống như tờ giấy trắng tái nhợt.

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm thì càng thêm lạnh lẽo.

“Chúng ta yêu nhau, từng hứa hẹn vĩnh viễn sẽ không ruồng bỏ đối phương.”

Sau một hồi lâu, cô mới đau lòng nói với anh như thế.

Đáy mắt Đàm Dịch Khiêm thoáng qua chút đau đớn, “Nhưng em đã bỏ lại anh, Hạ Tử Du, em không có làm được. . . . . .”

Hạ Tử Du giật mình kinh ngạc mà trừng to hai mắt.

Đàm Dịch Khiêm nén giọng nói, “Lúc em quyết định theo Arsène đi Thụy Sĩ là em phải rõ hơn ai hết, dù em có đi cùng Arsène, Arsène cũng không thể giữ lời hứa mà cứu chữa cho ba nuôi em, thế nhưng em cuối cùng vẫn lựa chọn đi theo Arsène, một trong những nguyên nhân đương nhiên chính là vì mẹ nuôi em cầu xin, nhưng nguyên nhân quan trọng nhất là Arsène đã đáp ứng một yêu cầu của em đưa ra . . . . .”

Hạ Tử Du đột nhiên sững sờ.

Đàm Dịch Khiêm sắc bén chăm chú nhìn gương mặt vì dao động mà tái nhợt của cô, “Em đưa ra yêu cầu với Arsène là sau khi em đến Thụy Sĩ, Arsène phải dẫn em đi gặp Kim Trạch Húc trước. . . . . .Em cho rằng một khi em gặp được Kim Trạch Húc thì dựa vào sự hiểu biết của em về Kim Trạch Húc, em có thể thuyết phục Kim Trạch Húc quay đầu lại là bờ, và em có thể cứu được tất cả mọi người…… Anh nói có đúng không?”

Hạ Tử Du sững sờ nhìn Đàm Dịch Khiêm, “Anh. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nheo mắt, “Tại sao anh lại biết?”

Ánh mắt Hạ Tử Du nhìn vào khuôn mặt lạnh lùng của Đàm Dịch Khiêm nhất thời như bị ứ đọng, không nói được câu gì.

“Miệng mồm lanh lẹ vừa rồi của em đi đâu rồi? Sao bây giờ không lấy lý lẽ hùng hồn đó ra mà cãi lại anh? Hay là em đang chờ anh nói cho em biết tại sao anh biết được chuyện này?”

Trong chớp nhoáng, tầm mắt Hạ Tử Du đang ngắm nhìn anh bỗng trở nên mơ hồ.

Rầm ——

Đàm Dịch Khiêm đấm thật mạnh một quả đấm sang phía bên phải mặt tường lạnh như băng.

Gương mặt Đàm Dịch Khiêm bị che lấp, quanh người anh bốc lên toàn hơi thở tức giận, anh lạnh lùng nói, “Đây chính là sự tin tưởng mà em nói sao? Ở thời khắc quan trọng nhất, người em nghĩ đến cứu được em là Kim Trạch Húc chứ không phải là anh!”

Hạ Tử Du đau lòng gọi, “Dịch Khiêm. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm như đang kiềm chế ý nghĩ muốn bóp chết mọi tiếng động từ nơi cô, anh cười lạnh nói, “Hạ Tử Du, đó là tình yêu mà em dành cho anh sao?”

Quá đỗi đau lòng cuối cùng dồn nén lại cho cô tất cả chỉ còn nỗi thương tâm vô hạn, sự chua xót này nuốt xuống cổ họng so với bình thường còn cay đắng hơn gấp trăm ngàn lần.

Nhìn thấy nước mắt Hạ Tử Du xâu thành từng chuỗi ào ào rơi xuống, ánh mắt sắc bén của Đàm Dịch Khiêm dần dần chuyển sang hờ hững, sau đó lại chuyển thành lạnh lẽo, “Lúc em chất vấn anh có trung thành với hôn nhân của chúng ta hay không, thì em có nghĩ tới tất cả những việc em làm để lại cho anh cảm nhận gì không?” Anh tàn nhẫn hỏi ngược lại cô.

Hạ Tử Du nhìn anh, “Em có thể giải thích. . . . . .” Cô run run trả lời.

Thế nhưng câu trả lời của cô lại không thể xoa dịu được lòng anh.

“Giải thích?” Anh nhếch môi cười lạnh, “Sau khi anh chấp nhận lời giải thích của em, có phải hôn nhân của chúng ta trong tương lai cứ mãi lặp đi lặp lại giữa vấn đề cùng sự giải thích chăng?”

Hạ Tử Du sững sờ lắc đầu.

“Anh mệt rồi Tử Du à. . . . . . Hạ Tử Du, có lẽ ngay từ đầu anh không nên nuông chiều em như vậy………. Mất đi con, đây là sơ sót của anh, trách nhiệm của anh.” Đàm Dịch Khiêm nói xong, đôi mắt sâu thẳm càng thêm sắc bén.

Hạ Tử Du nghe qua cũng rất dễ dàng hiểu ý của Đàm Dịch Khiêm, anh cho rằng anh đã lầm tin cô…….Cô cũng có thể cảm nhận được sự tự trách mình trong lời nói của anh.

Đàm Dịch Khiêm cũng có thể nhìn thấy được sự đau khổ trên mặt Hạ Tử Du lúc này, bởi vì đau khổ mà nước mắt đã bao phủ đôi mắt trong suốt của Hạ Tử Du.

Đàm Dịch Khiêm vẫn không để lộ cảm xúc của mình nói, “Không cần để Robert truyền lại sự khổ sở của em, bởi vì em không đáng được đồng tình.”

Lời anh cũng đã kết thúc.

Đôi mắt anh nhìn cô so với lúc nãy càng thêm lạnh lẽo không có độ ấm.

Hạ Tử Du biết lúc này anh nói với cô đều là lời nói thật, là những tức giận mà anh đã chất chứa bấy lâu nay.

Ngay sau đó Đàm Dịch Khiêm xoay người dứt khoát bỏ đi ra ngoài.

Toàn thân Hạ Tử Du chấn động bao đảo.

“Rầm” Tiếng đóng cửa lập tức truyền đến, bóng dáng anh cũng biến mất trong tầm mắt cô.

——

‘Em không đáng được đồng tình, em không đáng được đồng tình…..’

Trong đầu lặp đi lặp lại nhưng lời nói của Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du ngơ ngẩn thụt lùi về phía sau, sau đó để cả người suy yếu tựa vào vách tường trắng.

“Mẹ, mẹ. . . . . .”

Liễu Nhiên lúc này đứng ở cửa phòng sách vội vàng lên tiếng gọi.

Hạ Tử Du nhanh chóng lau đi nước mắt chung quanh hốc mắt, hít một hơi thật sâu rồi ra mở cửa phòng.

Liễu Nhiên tròn xoe mắt có vẻ như sợ hãi, “Mẹ, mẹ và ba sao vậy? Hai người vừa rồi nói chuyện thật lớn tiếng………”

Hạ Tử Du ôm lấy Liễu Nhiên, âu yếu ôm Liễu Nhiên vào trong ngực, nghẹn ngào an ủi nói, “Không có gì. . . . . .”

Liễu Nhiên hỏi, “Có phải ba mẹ cãi nhau hay không?”

Hạ Tử Du tựa sát vào cổ Liễu Nhiên, cố ra vẻ như không có việc gì nói, “Ba mẹ không có cãi nhau, là ba nói chuyện hơi lớn tiếng một chút thôi, ba buồn phiền về chuyện công việc.”

“Ồ.”

. . . . . .

Bữa ăn tối lúc.

“Chú ‘củ cải’. . . . . .”

Robert bước vào phòng ăn, Liễu Nhiên đáng yêu nở nụ cười gọi anh.

Robert bế Liễu Nhiên lên khỏi ghế, hôn vào gương mặt mềm mại bụ bẫm của Liễu Nhiên, thương yêu nói, “Ngoan, tiểu công chúa, có nhớ chú ‘củ cải’ hay không?”

“Dạ có.” Liễu Nhiên gật đầu thật mạnh.

Robert xụ mặt xuống, “Trả lời nhanh như vậy, không phải là muốn chú ‘củ cải’ cho con quà chứ?”

Liễu Nhiên rất nghiêm túc lắc đầu, “Không phải vậy, chú ‘củ cải’, Ngôn Ngôn thật sự rất nhớ chú mà.”

loading...

Robert lắc cái mũi nhỏ xinh của Liễu Nhiên, “Được rồi, xem cái miệng nhỏ ngon ngọt của con này, con vào phòng khách xem chú ‘củ cải’ mua gì cho con…….”

“Dạ.”

Robert ôm Liễu Nhiên đi đến phòng khách, sau đó đi vòng ngược lại.

Thấy Hạ Tử Du ngồi một mình ở phòng ăn, Robert đi tới gọi, “Tử Du!”

Hạ Tử Du cười nhẹ, “Sao anh lại tới đây?”

Robert chú ý tới hốc mắt ửng hồng của Hạ Tử Du, anh ngồi bên cạnh Hạ Tử Du, nhẹ giọng nói, “Tại sao lại khóc?”

Hạ Tử Du lắc nhẹ đầu, “Không phải, do mấy hôm nay không hiểu sao mắt em lại bị sưng.”

Robert nhìn chung quanh bốn phía xong nhíu mày hỏi, “Không phải Dịch Khiêm đã về nhà rồi sao? Sao không thấy xuống ăn cơm?”

“Về nhà rồi. . . . . .” Giọng Hạ Tử Du nghẹn ngào trả lời, “Nhưng cũng vừa đi.”

Robert khẽ cười nói, “Tử Du, em đừng buồn, anh nhất định sẽ nghĩ đủ mọi cách để giúp em và Dịch Khiêm hòa thuận lại như lúc ban đầu………”

‘Không cần để Robert truyền lại sự khổ sở của em, bởi vì em không đáng được đồng tình’

Giọng nói lạnh lùng của Đàm Dịch Khiêm văng vẳng bên tai Hạ Tử Du, trong lòng Hạ Tử Du cảm thấy vô cùng đau đớn, cô cố bình tĩnh nói, “Robert, cám ơn anh vẫn luôn giúp em…..Nhưng em không sao, anh đừng lo lắng, cũng đừng bận tâm đến chuyện của bọn em.”

Robert nghiêm nghị hỏi, “Em và Dịch Khiêm đã nói chuyện với nhau rồi?”

Hạ Tử Du nhẹ gật đầu.

Robert khẩn trương hỏi, “Kết quả như thế nào?”

Sở dĩ lúc này Robert đến nhà, là vì cuộc nói chuyện buổi sáng với Đàm Dịch Khiêm khiến anh không yên tâm.

Hạ Tử Du cố tỏ vẻ thản nhiên nhún nhún vai, “Em với anh ấy không sao.”

Robert thở phào nhẹ nhõm, “Vậy thì tốt rồi. . . . . . Đúng rồi, Dịch Khiêm ra ngoài làm gì?”

Hạ Tử Du lấy đại một cái cớ, “Công ty tạm thời có chuyện cần anh ấy đến xử lý.”

Robert nhẹ trách, “Cái tên cuồng công việc, chuyện nhà vừa mới hòa thuận được mà lại…………….”

Không muốn Robert tiếp tục hỏi tới, Hạ Tử Du nói sang chuyện khác, “Đúng rồi, thấy tâm trạng anh không tệ, có chuyện gì vui sao?”

Robert cười gật đầu, “Tử Du, không thể không khen sự quan sát của em thật rất tỉ mỉ nha . . . . . Anh tới là muốn nói cho em biết, hai ngày nữa Nhất Thuần có thể xuất viện, nhưng vết thương vẫn chưa khỏi hẳn, cô ấy muốn đi với anh đến Male, sau đó sẽ ở lại Male nghỉ ngơi.”

Hạ Tử Du giật mình ngạc nhiên, “Nhất Thuần muốn cùng anh tới Male?”

Robert gật đầu, “Anh cũng cảm thấy thật bất ngờ, nhưng chính miệng cô ấy đã nói với anh…….. Anh rất vui khi cô ấy lựa chọn như vậy, mặc dù cô ấy chỉ đơn thuần là đến Male nghỉ ngơi, nhưng anh tin rằng đây chính là cơ hội mà trời cao tạo ra cho anh và cô ấy.”

Hạ Tử Du lại trầm mặc, như đang suy nghĩ điều gì đó.

“Đúng rồi, Tử Du, Nhất Thuần nhắn là muốn gặp em một chút……….. Ngày mốt cô ấy ra viện rồi, ngày em nếu em có thời gian rảnh thì đến gặp cô ấy đi! Em yên tâm, bác gái và đàm Tâm ngày mai phải đi tham gia hoạt động từ thiện, họ sẽ không đến bệnh viện thăm Nhất Thuần đâu, mọi người không lo đụng mặt nhau.”

“Dạ được.”

Hôm sau, tại bệnh viện.

Cốc cốc.

“Mời vào.”

Giọng nói điềm đạm của Đan Nhất Thuần vọng ra.

Hạ Tử Du ôm một bó hoa đẩy cửa đi vào.

Nhìn thấy Hạ Tử Du, Đan Nhất Thuần liều nở nụ cười, “Tử Du!”

Hạ Tử Du thấy Đan Nhất Thuần muốn ngồi dậy, cô vội đặt bó hoa sang một bên, đỡ lấy Đan Nhất Thuần, khẩn trương nói, “Sức khỏe cô vẫn chưa khỏi, mau nằm xuống đi. . . . . .”

Đan Nhất Thuần ngồi tựa vào đầu giường, mỉm cười nói, “Tôi không sao, ngoại trừ ngực đến bây giờ còn hơi đau một chút, còn lại những thứ khác đã không có gì đáng ngại.”

Hạ Tử Du ngồi ở mép giường, nhìn dáng vẻ bị thương của Đan Nhất Thuần, áy náy nói, “Nhất Thuần, tôi xin lỗi, mấy hôm nay đều chưa thể tới thăm cô. . . . . .”

Đan Nhất Thuần lắc đầu, “Cô đừng nói như vậy. . . . . . Cơ thể cô cũng vừa mới khỏe lại, sắc mặt cô lúc này thâm chí còn khó coi hơn tôi nữa.”

Hạ Tử Du nhìn khuôn mặt thoải mái tự nhiên của Đan Nhất Thuần, trong lòng vô cùng tự trách, “Nhất Thuần, chuyện hại cô bị thương, tôi thành thật xin lỗi…..”

Đan Nhất Thuần lập tức nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Hạ Tử Du, nhẹ trách nói, “Tôi không cho cô nói như vậy, chuyện tôi bị thương không liên quan đến cô…….. Trên thực tế người nên nói xin lỗi cô là tôi.”

Hạ Tử Du không hiểu lắc đầu.

Đan Nhất Thuần khẽ thở dài, cụp mắt xuống, chậm rãi nói, “Tôi không có cơ hội nói với cô…. Thật ra thì, chuyện Arsène bắt cóc ba mẹ nuôi cô, tôi cũng không thể trốn tránh trách nhiệm của mình.”

Hạ Tử Du kinh ngạc hỏi, “Cô………. Cô nói sao?”

Đan Nhất Thuần ngước mắt nhìn Hạ Tử Du, tự trách nói, “Tử Du, thật xin lỗi, xin cho phép tôi giải thích rõ với cô.”

Hạ Tử Du mở lớn mắt, khó có thể tin được.

Đan Nhất Thuần nắm tay chặt Hạ Tử Du, thành khẩn giải thích, “Chuyện phải nói từ lúc tôi bắt đầu bước vào Đàm thị….”

Hạ Tử Du nghiêm túc lắng nghe.

Đan Nhất Thuần nhỏ nhẹ nói , “Thời gian qua tôi vẫn luôn giấu cô và Dịch Khiêm, thật ra trong khoảng thời gian tôi làm việc tại Đàm thị, Kim Trạch Húc có liên lạc với tôi……..”

Hạ Tử Du nhíu mày, “Sao anh ta lại làm vậy?”

Đan Nhất Thuần trả lời, “Bởi vì anh ấy muốn muốn mượ tay tôi để lấy những thông tin cơ mật của Đàm thị, sau đó lợi dụng hạng mục ở phía Tây dồn Đàm thị vào chỗ chết……..”

“Hạng mục phía Tây bộ có liên quan đến Kim Trạch Húc?”

“Đúng vậy, người đứng sau công ty đầu tư xây dựng hạng mục ở phía Tây chính là Kim Trạch Húc, nhưng người đại diện phụ trách là Arsène.”

Hạ Tử Du nhất thời khẩn trương, “Vậy ‘Đàm thị’. . . . . .”

Đan Nhất Thuần nói, “‘ Đàm Thị’ không sao, cô đừng lo lắng, nghe tôi nói hết trước đã. . . . . .”

“Được.”

“Kim Trạch Húc rất hèn hạ, lúc hắn liên lạc với tôi, hắn nói hắn đang giữ video clip của cô và hắn từng có quan hệ với nhau, hắn nói nếu như tôi không làm theo lời hắn, hắn sẽ gửi những ảnh chụp đó cho Dịch Khiêm….. Tử Du, nói thật, lúc tôi ở khách sạn LLD có nhìn thấy cô ở chung phòng với Kim Trạch Húc, cho nên lúc đó tôi tin ngay không nghi ngờ gì, không phải là tôi hoài nghi nhân cách của cô, mà lúc ấy cô và Dịch Khiêm đã không còn sống chung với nhau nữa, mặc dù quan hệ giữa cô và Kim Trạch Húc cũng rất bình thường, nhưng tôi cũng sợ Kim Trạch Húc sẽ đem những ảnh đó gửi cho Dịch Khiêm, tôi sợ hắn phá hoại tình cảm của hai người….. Cho nên, khi Kim Trạch Húc yêu cầu tôi đưa tư liệu cơ mật của Đàm thị cho hắn, tôi lập tức đáp ứng hắn, nhưng tôi thề, tôi tuyệt đối không có cung cấp thông tin thật cho Kim Trạch Húc…..”

Trước đây Hạ Tử Du sẽ tuyệt đối không tin Kim Trạch Húc là một người ti tiện như thế, nhưng việc đã đến nước này, vào lúc này, Hạ Tử Du đã không còn tin tưởng Kim Trạch Húc nữa.

Đan Nhất Thuần tiếp tục nói, “Rất nhanh Kim Trạch Húc biết được tôi đã lừa hắn, đúng lúc đó Dịch Khiêm cho tôi thôi việc ở Đàm thị, sau khi rời khỏi Đàm thị, tôi vẫn do dự có nên đem chuyện Kim Trạch Húc uy hiếp kể cho Dịch Khiêm biết hay không, bởi vì tôi sợ chuyện này làm ảnh hưởng đến tình cảm của cô với Dịch Khiêm, vào lúc tôi còn đang do dự thì tôi xem TV thấy Kim Trạch Húc bị cảnh sát bắt……… Thấy Dịch Khiêm bắt đầu đối phó Kim Trạch Húc, tảng đá lớn trong lòng tôi rốt cuộc cũng được buông xuống, sau đó tôi quyết định rời khỏi Los Angeles. . . . . . Nhưng, làm sao tôi cũng không ngờ, lúc tôi chuẩn bị rời khỏi Los Angeles thì Kim Trạch Húc lại sắp xếp người bắt ba mẹ tôi ở Pháp…….. Bọn họ uy hiếp tôi phải làm theo lời bọn họ, không được báo cảnh sát, không không được kể với ai, nếu không bọn họ sẽ giết ba mẹ tôi.”

Liên tưởng đến những sự việc này mình cũng từng trải qua khiến Hạ Tử Du nghĩ lại mà thấy sợ hỏi, “Bọn họ bảo cô làm gì?”

Đan Nhất Thuần ngước mắt nhìn Hạ Tử Du, ray rứt nói, “Bọn họ nói bọn họ cần tôi phối hợp. . . . . . Tử Du, sự thật ngày đó tới tìm cô chào từ biệt là tôi nghe theo yêu cầu của bắt cóc tống tiền phải cố ý tới tìm cô…..Bọn họ nói bọn họ sẽ lợi dụng việc bắt cóc ba mẹ nuôi cô để cô rời khỏi biệt thự, muốn tôi làm chính là cố gắng giữ chân không được để cho Dịch Khiêm đi tìm cô, nếu như tôi không làm được, bọn họ lập tức giết ba mẹ tôi!”

Hạ Tử Du sững sờ.

Đan Nhất Thuần tự trách nói, “Dịch Khiêm vốn có thể tìm thấy cô, nhưng……………Vì an toàn của ba mẹ tôi, tôi nói với bọn họ Dịch Khiêm sai người trên đường tìm cô, cũng thông báo cho bọn họ biết trên người cô có thiết bị định vị, thậm chí tôi còn kéo dài thời gian không cho Dịch Khiêm biết cô vì chuyện ba mẹ mình bị bắt cóc nên mới bị ép rời khỏi biệt thự……. Thật xin lỗi, tôi không thể không làm như vậy, nếu tôi không làm vậy bọn chúng sẽ giết ba mẹ tôi.”

Hạ Tử Du hít một hơi thật sâu hỏi, “Sau đó thì sao?”

“Sau đó Dịch Khiêm nói điện thoại với cô, cũng biết hành tung của cô, anh ấy phái người đi Luân Đôn tìm cô…… Tôi biết rõ đây là cái bẫy của Arsène, nếu như tôi không nói sự thật cho Dịch Khiêm biết, thì Dịch Khiêm sẽ không có khả năng mà cứu cô về được, nhưng lúc đó ba mẹ tôi còn ở trong tay bọn chúng, tôi chỉ có thể trước mặt Dịch Khiêm giả vờ như cái gì cũng không biết, hơn nữa còn đem chuyện Dịch Khiêm sập bẫy nói với bọn chúng……”

Hạ Tử Du nghi ngờ, “Nhưng Dịch Khiêm biết tôi ở Los Angeles. . . . . .”

Đan Nhất Thuần gật đầu, “Đó là vì lúc tôi gọi điện thoại cho bọn chúng, vệ sĩ của Dịch Khiêm bắt được tôi……. Chuyện vệ sĩ không tìm được hành tung của cô, Dịch Khiêm đã bắt đầu nghi ngờ tôi, Dịch Khiêm trước mặt tôi ra lệnh cho thủ hạ đi Luân Đôn tìm cô, trên thực tế là muốn thử tôi. . . . . .Tôi lo lắng ba mẹ tôi đang trong tay bọn chúng nên không nói cho Dịch Khiêm nguyên nhân tôi làm theo lời Arsène, nhưng Dịch Khiêm rất nhanh tra được chuyện ba mẹ tôi bị bắt cóc, Dịch Khiêm hứa với tôi sẽ cứu ba mẹ tôi, còn chuyện tôi cần làm chính là bằng mọi cách phải từ bọn cướp moi ra nơi cô bị Arsène bắt cóc….. Tôi cũng không biết nên làm cái gì mới đúng, tôi rất sợ ba mẹ tôi có chuyện, nhưng, cuối cùng, tôi lựa chọn tin tưởng Dịch Khiêm, bởi vì tôi biết năng lực của Dịch Khiêm, tôi tin tưởng anh ấy sẽ giúp tôi cứu ra ba mẹ mình, đồng thời tôi sợ bọn chúng gây bất lợi với cô, cho nên tôi đồng ý với Dịch Khiêm. . . . . . Bọn cướp cho là Dịch Khiêm đã sai người đi Los Angeles tìm cô, cộng thêm tôi vẫn phối hợp với bọn chúng, vì vậy bọn họ không phòng bị tôi, lúc tôi nói chuyện với bọn họ, bọn họ nói cho tôi biết chuyện Arsene cưỡng ép cô ở Los Angeles, sau đó Dịch Khiêm đã tìm được khu nhà xưởng bỏ hoang nơi cô bị giam giữ.”

Hạ Tử Du lúc này ray rứt chỉ biết rũ mắt xuống, cô không thể nào tưởng tượng ra Đàm Dịch Khiêm đã thất vọng như thế nào khi không nhìn thấy cô ở khu nhà xưởng bỏ hoang kia.

Đan Nhất Thuần nói tiếp, “Trước khi Dịch Khiêm đi Thụy Sĩ đã sai người cứu được ba mẹ tôi, tôi cầu xin Dịch Khiêm có thể bảo người dùng phi cơ tư nhân đưa tôi đi Pháp, để cho tôi sớm nhìn thấy ba mẹ tôi, Dịch Khiêm đã đồng ý. . . . . . Tôi thừa nhận, khi tôi nói ra yêu cầu này thật ra là vì tôi muốn đi theo Dịch Khiêm đến Thụy Sĩ, cho dù biết Dịch Khiêm nhất định có năng lực không để mình bị thương, nhưng tôi vẫn thấy lo lắng, cho nên buộc cơ trưởng đưa tôi đến Thụy Sĩ. Tôi biết Dịch Khiêm đi Thụy Sĩ đầu tiên sẽ đến gặp Kim Trạch Húc, cho nên tôi đến đồn cảnh sát, quả nhiên đến đồn cảnh sát đã nhìn thấy xe của Dịch Khiêm…….. Tôi vẫn lén đi theo Dịch Khiêm, vì không muốn Dịch Khiêm phát hiện, tôi chọn khoảng cách đi theo rất xa, cuối cùng đứng ở trước một nhà dân, tôi nhìn thấy Dịch Khiêm đi vào trong đó, tôi biết rõ Dịch Khiêm đã cứu được cô, nhưng, lúc tôi tới, tôi nhìn thấy tất cả vệ sĩ đều đang chỉa súng vào một người đàn ông, mà tôi không ngờ người đàn ông đó cầm súng chỉ vào Dịch Khiêm, tôi vốn chưa kịp suy nghĩ gì nhiều thì đã nhìn thấy người đó bóp cò, tôi không thể suy nghĩ…….”

. . . . . .

Tường thuật xong, Đan Nhất Thuần thấp giọng hỏi, “Tử Du, cô có trách tôi vì bị uy hiếp mà ngăn cản Dịch Khiêm đi tìm cô không?”

Hạ Tử Du lắc đầu, “Tôi có thể hiểu vì sao cô làm vậy.”

Đan Nhất Thuần bày tỏ cảm kích, lại nói, “Tôi muốn gặp cô chính là muốn nói rõ với cô những chuyện này, hiện tại đã được cô tha thứ, tôi cũng cảm thấy yên tâm rồi…….. Ngày mai tôi định xuất viện, sau đó cùng Robert đi Male. . . . . .”

Hạ Tử Du hỏi, “Tại sao phải quyết định đi Male?”

Đan Nhất Thuần trả lời, “Bởi vì tôi không còn nơi nào để đi. . . . . . Tôi không thể trở về nước Pháp, nếu không chuyện tôi bị trúng đạn sẽ làm ba mẹ tôi lo lắng, mà ở Male cũng thích hợp cho việc nghỉ dưỡng, có Robert là bạn sẽ giúp tôi.”

“Nhất Thuần, cô có thể cho tôi biết, đêm hôm trước tôi đến thăm cô, tôi…”

“Có phải cô đang hiểu lầm gì không?” Đan Nhất Thuần khẩn trương mà trợn lớn mắt, lập tức giải thích, “Tử Du, thật ra thì đêm hôm trước tôi có nhìn thấy cô, tôi biết cô không đi vào phòng bệnh nhất định là hiểu lầm hình ảnh lúc ấy, nhưng tôi và Dịch Khiêm không giống như cô nghĩ đâu, tôi đã bảo Dịch Khiêm đuổi theo cô……….”

Mục lục
loading...