Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 173


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 173: Kim Trạch Húc Sắp Phải Mất Đi Tất Cả

“Bà xã . . . . . .”

Đi vào phòng làm việc, Đàm Dịch Khiêm yêu thương lên tiếng gọi vợ.

Hạ Tử Du buông cuốn tạp chí vốn cũng không có tâm trạng để xem xuống, nhìn Đàm Dịch Khiêm mỉm cười gọi lại, “Ông xã .”

Bóng dáng cao lớn mạnh mẽ Đàm Dịch Khiêm đi đến ngồi xuống bên cạnh Hạ Tử Du, ôm eo cô nói, “Anh xin lỗi, hội nghị kéo dài trễ hơn một chút, bây giờ chúng ta đi thôi!”

Chăm chút nhìn nét điềm đạm dịu dàng trên gương mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm, trong lòng Hạ Tử Du bỗng dâng lên từng hồi thương cảm.

Nâng khuôn mặt xinh đẹp Hạ Tử Du lên, Đàm Dịch Khiêm nhíu mày hỏi, “Sắc mặt em sao nhìn khó coi vậy, mệt à?”

Biết tâm tư anh suy nghĩ rất thấu đáo, cô thuận theo lời anh nói, “Em không sao, chỉ cảm thấy hơi mệt chút thôi.”

“Mang thai vất vả quá phải không?”

“Có một chút.”

Đàm Dịch Khiêm quan tâm đỡ tấm lưng mảnh khảnh của Hạ Tử Du, lo lắng nói, “Bây giờ anh đưa em về, buổi biểu diễn hôm nay của Liễu Nhiên cũng đừng đi xem nữa.”

Hạ Tử Du lập tức lắc đầu, “Không được, Liễu Nhiên không nhìn thấy mình sẽ rất thất vọng.” Hôm nay cô đến công ty cùng anh chính là muốn vào lúc này đến nhà văn hóa thiếu nhi xem Liễu Nhiên biểu diễn.

Đàm Dịch Khiêm lo lắng nói, “Nhưng em đang không khỏe.”

Hạ Tử Du cố ra vẻ thoải mái nhún vai cười nói, “Mang thai thì là vậy mà, cũng không hẳn là khó chịu lắm.”

Đàm Dịch Khiêm vẫn không yên tâm, “Em chắc chứ?”

Hạ Tử Du nghiêm túc gật đầu.

“Được rồi, nếu như thật sự thấy không thoải mái nhất định phải nói cho anh biết.”

“Dạ.”

. . . . . .

Tại nhà văn hóa thiếu nhi.

Tiếng người huyên náo, khắp nơi đều nhìn thấy sự hòa thuận vui vẻ của mỗi gia đình.

Ký giả truyền thông có lẽ biết Liễu Nhiên biểu diễn thì Đàm Dịch Khiêm nhất định sẽ xuất hiện, cho nên đã sớm chờ sẵn trong góc nhà văn hóa.

Đàm Dịch Khiêm dắt Hạ Tử Du đến ngồi ở vị trí hàng đầu, hôm nay anh bất ngờ không đeo kính đen xuất hiện trước công chúng, cũng không ngần ngại than mật ôm eo cô, thỉnh thoảng còn nói thầm gì đó vào tai cô.

Cảm nhận được ánh đèn thoáng nhá lên, Hạ Tử Du đẩy nhẹ người bên cạnh ra, xấu hổ nói, “Ông xã , bên kia có ký giả. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm vẫn kề sát vào Hạ Tử Du nói, “Đừng để ý tới họ!”

“Á.”

Thật ra thì, bây giờ họ là vợ chồng rồi, dù họ có công khai tình tứ trước công chúng cũng không phải chuyện gì lạ, có điều Hạ Tử Du cảm thấy chưa quen.

Bởi vì từ sau khi kết hôn, Đàm Dịch Khiêm hết sức bảo vệ cho Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm hầu như không đồng ý cho phép Hạ Tử Du xuất hiện ở nơi đông người, cho nên hình ảnh họ tình tứ trước mặt mọi người bị truyền thông chụp được là cực ít.

“Ba mẹ!”

Liễu Nhiên đã thay xong đồng phục đứng ở trên đài vẫy tay với Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du.

Lúc này Đàm Dịch Khiêm mới chuyển sự chú ý từ Hạ Tử Du sang con gái.

Hạ Tử Du học động tác ngây thơ mà ngày thường Liễu Nhiên hay làm một tư thế khích lệ, “Con gái yêu quí, cố lên nha!”

Đàm Dịch Khiêm đột nhiên nói, “Thật đáng yêu!”

Hạ Tử Du gật mạnh đầu, “Con là do em sanh, dĩ nhiên phải đáng yêu rồi.”

“Anh nói là em.”

Hạ Tử Du chợt quay đầu lại thì phát hiện ánh mắt Đàm Dịch Khiêm giờ phút này đang nhìn thẳng vào cô, hai gò má trắng nõn của cô ngay tức khắc ửng hồng lên, “Em không còn trẻ nữa, sao có thể nói là đáng yêu.”

Đàm Dịch Khiêm vuốt vuốt tóc mai của Hạ Tử Du, khẽ cười nói, “Trong mắt anh có đôi lúc em vẫn giống như một cô bé chưa lớn.”

“Làm gì có, em sắp đã là mẹ của hai đứa con rồi.”

. . . . . .

Mặc dù Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du tình tứ, nhưng cũng không có bỏ qua tiết mục mà con gái bảo bối của họ biểu diễn.

Buổi biểu diễn hôm nay không có tính chất tranh tài, đều là những tài năng sau cuộc thi ca hát thiếu nhi và mời Liễu Nhiên lấy danh hiệu quán quân để lên sân khấu biểu diễn.

Sau khi biểu diễn kết thúc, Liễu Nhiên ăn mặc giống như môt cô công chúa nhỏ lập tức chạy về phía ba mẹ.

Đàm Dịch Khiêm ôm lấy Liễu Nhiên yêu thương hôn lên má Liễu Nhiên một cái, “Con gái bảo bối, chơi vui không?”

Liễu Nhiên vòng tay ôm cổ Đàm Dịch Khiêm, gật đầu thật mạnh.

Hạ Tử Du đưa tay lau mồ hôi trên trán cho Liễu Nhiên, liên tục khen ngợi, “Liễu Nhiên hôm nay thật giỏi!”

Liễu Nhiên đột nhiên nói một câu, “Ba mẹ, cô giáo vừa rồi ở trên đài nhìn thấy ba mẹ, cô nói mẹ và ba rất xứng đôi.”

Hạ Tử Du xấu hổ chỉ cười cười.

Ngay sau đó Liễu Nhiên ghé vào bên tai Đàm Dịch Khiêm thỏ thẻ nói, “Ba, cô giáo nói ba rất đẹp trai, cô bảo Ngôn Ngôn sau này hãy để ba dẫn nhiên Ngôn Ngôn đi nhà trẻ…….” (chưa thấy cô giáo nào hám trai đến thế haha)

Đàm Dịch Khiêm thản nhiên cong lên khóe môi, vô cùng hứng thú nhìn sang Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du dĩ nhiên không nghe thấy Liễu Nhiên và Đàm Dịch Khiêm nói gì, cô nghi ngờ nói, “Cha con hai người có chuyện mà gì không thể cho mẹ biết sao?”

Đàm Dịch Khiêm vẫn cười cười không lên tiếng.

Liễu Nhiên lập tức che miệng lại, “Mẹ, con không thể nói cho mẹ biết được, nói ra mẹ sẽ giận cho coi.”

Hạ Tử Du vừa dỗ ngọt vừa nói, “Liễu Nhiên, mẹ khẳng định sẽ không giận, con mau nói cho mẹ biết.”

Liễu Nhiên chớp chớp hàng lông mi dài, “Có thật không?”

“Thật.”

“Cô giáo nói ba rất đẹp trai, cô giáo hy vọng sau này mỗi ngày ba đều đưa Ngôn Ngôn đi học, như vậy cô giáo có thể thường xuyên nhìn thấy ba nhiều hơn.”

Hạ Tử Du nhất thời đen mặt lại, “Á. . . . . . Cô giáo nhà trẻ bây giờ rất dễ dạy hư bọn trẻ nha!”

Liễu Nhiên rất nghiêm túc bảo đảm với Hạ Tử Du, “Không có đâu, cô giáo rất tốt với Ngôn Ngôn.”

Vào lúc này, Đàm Dịch Khiêm ôm Liễu Nhiên cất bước đi, “À, tiểu nghịch ngợm, nói cho ba biết, cô giáo chủ nhiệm của con có xinh đẹp không?”

“Dạ, cô giáo của con là cô giáo xinh đẹp nhất nhà trẻ.”

Hai chữ “Xinh đẹp” lập tức kịch động đến dây thần kinh nhạy cảm của phụ nữ, Hạ Tử Du hung hăng trừng mắt liếc nhìn về phía bóng dáng cao lớn đang bước đi, “Dịch Khiêm, anh hỏi cái này làm gì?”

Đứng yên tại chỗ, Hạ Tử Du mơ hồ nghe thấy Đàm Dịch Khiêm nói chuyện với Nhiên, “Sau này ba sẽ thường xuyên tới đón con.”

“Đàm Dịch Khiêm!”

Nằm sấp trên vai Đàm Dịch Khiêm, Liễu Nhiên nhỏ giọng nói, “Ba, mẹ giống như tức giận rồi. . . . . .”

—–

Những ngày tháng ngọt ngào tiếp tục trôi qua…

Bởi vì mang thai, sinh hoạt về phương diện nào đó của Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du rất cần thiết phải hạn chế, vì vậy Hạ Tử Du tăng cường yêu cầu Đàm Dịch Khiêm phải lên giường ngủ trước Hạ Tử Du, như vậy Hạ Tử Du mới có thể tránh khỏi vừa mới nằm lên giường đã bị người nào đó quấy rối.

Một người đàn ông có sinh lý bình thường muốn kiềm chế sinh hoạt trong cuộc sống vợ chồng là điều cực kỳ khó khăn, nhưng ở phương diện này Đàm Dịch Khiêm lại làm rất tốt, mặc dù có lúc nửa đêm tỉnh dậy cũng hay làm phiền giấc ngủ Hạ Tử Du, nhưng phần lớn thời gian Đàm Dịch Khiêm rất an phận, buổi tối cũng sẽ ngoan ngoãn ngủ sớm, nghiêm túc thi hành mệnh lệnh của bà xã đại nhân.

Tối nay, Hạ Tử Du từ phòng tắm đi ra đã thấy Đàm Dịch Khiêm ngủ sớm giống như những ngày qua. . . . .

Hạ Tử Du đi vào phòng trang điểm sấy khô đầu tóc, sau đó ngồi ở mép giường ngắm thật kỹ Đàm Dịch Khiêm ngủ.

Cô còn nhớ rõ lúc cô cùng Đàm Dịch Khiêm vừa mới kết hôn, bởi vì Liễu Nhiên nửa đêm thường giựt mình khóc, cho nên cô thường lén đến phòng trẻ trông chừng Liễu Nhiên, mặc dù rất nhiều lần Đàm Dịch Khiêm không cho cô đi, nhưng có lúc anh mệt mỏi vì công việc mà ngủ thiếp đi, cô mới thừa dịp đó đến phòng trẻ xem Liễu Nhiên, đợi cô dỗ dành Liễu Nhiên ngủ xong sau đó trở lại phòng của họ, cô sẽ ngồi ở mép giường mà nghiêm túc ngắm anh giống như bây giờ.

Dáng anh ngủ rất hồn nhiên, thậm chí còn có chút đáng yêu, tuy vẫn thường nhìn lén dáng vẻ anh lúc ngủ, nhưng cô không hề cảm thấy chán.

Bỗng dưng, trong đầu cô thoáng qua hình ảnh lần đầu tiên cô gặp anh . . . . . .

Nghiêm túc mà nói lần đầu tiên bọn họ gặp nhau là ở trong bóng tối của khách sạn ‘Tứ Quý’, lúc trời gần sáng cô mới thấy rõ mặt anh…

Khi đó anh cũng ngủ giống như thế này, sáng sớm khi vừa mở mắt ra trông thấy anh, trong nháy mắt đó cô dường như không thể tin vào mắt mình.

Cô từng cho rằng không thể dùng từ ‘Đẹp’ để hình dung về đàn ông, nhưng anh đúng là người đàn ông có khuôn mặt đẹp nhất mà cô đã gặp.

Cô nghĩ, trước đây có lẽ bất kể như thế nào cô cũng không ngờ rằng, người đàn ông vừa mới biết chưa được bao lâu đã đoạt mất trinh tiết của cô, khi đó cô giận đến không kiềm được thiếu chút nữa đã phải báo cảnh sát, vậy mà người đàn ông đó hôm nay lại trở thành chồng cô… hơn nữa cô còn yêu anh đến chết đi sống lại.

Cô thích mỗi lần gọi anh là “Ông xã”, như vậy sẽ làm cô cảm thấy tình cảm giữa cô và anh mãi mãi sẽ luôn ân ái trọn vẹn……..

Có lẽ anh không biết, cô thật sự rất rất rất yêu anh……….

Thật ra vào giờ phút này ngồi ở mép giường ngắm nhìn anh như vậy, là vì cô biết tối nay cô sẽ mất ngủ, bởi vì cô không thể nào quên được chuyện giấy thỏa thuận ly hôn vào sáng nay.

Cô vốn có thể lên tiếng hỏi anh nguyên nhân vì sao anh không cho phép luật sư hủy giấy ly hôn đó, nhưng cô lại không có can đảm để hỏi anh.

Đúng vậy, cô dựa vào cái gì để mở miệng hỏi anh đây?

Sau bao nhiêu lần anh bao dung cô, nhân nhượng cho cô, mỗi việc anh đều chiều theo ý cô, mà cô lại luôn khiến anh thất vọng.

Chuyện “Giấy thỏa thuận ly hôn” kia khiến cô thật sự sợ hãi….

Vào giờ phút này nếu để cho cô lựa chọn lại một lần nữa, cô nhất định sẽ không cố chấp đi Anh nữa, bởi vì cô đã quên mất cảm nhận của anh, có lẽ trong lòng anh nghĩ cô đã phản bội lại hôn nhân của bọn họ, cho nên anh mới nóng giận bảo Aston làm giấy thỏa thuận ly hôn đó…….

Cô tự cho rằng mình không hề ỷ vào sự cưng chiều của anh, nhưng sự thật là lúc cô quyết định đi Anh thì trong lòng cô đã nghĩ chắc một điều rằng anh sẽ tiếp tục bao dung cho cô một lần nữa, thật sự cô đã sai rồi, thiếu chút nữa cô đã phải vì thế mà đền tội bằng cuộc hôn nhân của mình………..

Cô nên cảm thấy vô cùng may mắn vì cuối cùng anh đã cho họ thêm một cơ hội nữa……….

Đêm tối yên tĩnh, Hạ Tử Du ngẹn giọng thì thầm gọi Đàm Dịch Khiêm, “Ông xã!”

loading...

Đàm Dịch Khiêm đang trong cơn ngủ say vươn tay ôm lấy Hạ Tử Du, hôn nhẹ lên trán cô ậm ờ nói, “Bà xã, ngủ đi.”

“Em rất yêu anh . . . . . Yêu còn hơn trong tưởng tượng của anh.” Không biết vì sao, giờ phút này cô lại muốn nói với anh câu này.

“Ừ.”

Hôm sau.

Hạ Tử Du xuống lầu đúng lúc người giúp việc đang chuẩn bị bữa sáng.

Do mang thai, khẩu vị của Hạ Tử Du cũng khá lên nhiều so với trước, cho nên khi cô đi tới phòng ăn bụng liền đã sôi lên.

“Cô chủ, sao cô dậy sớm như vậy, mang thai cần phải nghỉ ngơi nhiều.”

Hạ Tử Du thấy người giúp việc quan tâm mình nên cười cười, “Tôi chỉ mang thai chứ không phải bị bệnh, đâu cần khoa trương như vậy.”

Người giúp việc vẫn nghiêm túc nói, “Nhưng tiên sinh không cho phép có cô xảy ra bất cứ chuyện gì.”

Hạ Tử Du cười nói, “Yên tâm, chỉ là dậy sớm một chút, mọi người đừng quá lo lắng.”

Người giúp việc hâm mộ nói, “Tiên sinh thật rất thương cô chủ, mỗi ngày trước khi đi làm đều căn dặn chúng tôi không được đánh thức cô.”

Hạ Tử Du cười ngọt ngào, “Ừ.”

Người giúp việc vui vẻ nói, “Đúng rồi, hôm qua tôi xem báo có nhìn thấy tiên sinh và cô chủ đi xem Ngôn Tư tiểu thư biểu diễn!”

Hạ Tử Du ngay lập tức hào hứng, “Vậy sao?” Hôm đó xem đi biểu diễn quả thật có rất nhiều ký giả.

Người giúp việc định tìm tờ báo đưa cho Hạ Tử Du xem, lúc này một người giúp việc khác lại nhẹ nhàng kéo kéo vạt áo người giúp việc này.

Người giúp việc trông thấy ánh mắt của người giúp việc nọ, trong nháy mắt chợt nói sang chuyện khác, “À, cô chủ, hay là cô dùng bữa sáng trước đi, đừng để em bé trong bụng cô đói.”

Hạ Tử Du dĩ nhiên chú ý thấy điểm lạ thường đó, cô cười hỏi, “Sao vậy? Chẳng lẽ trên báo có tin gì khác mà tôi không thể xem hay sao?”

Người giúp việc vội vàng trả lời, “Cô chủ cô đừng hiểu lầm, không có.”

“Vậy thì đem báo hôm nay đến cho tôi xem.”

“. . . . . . Vâng”

Sau một lúc lâu, người giúp việc do dự đem báo hôm nay đến đưa cho Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du nhận lấy tờ báo, đầu tiên nhìn vào thấy trên báo chí cũng không có gì đặc biệt, mặc dù tựa đề báo đều là tin tức hình ảnh của Đàm Dịch Khiêm và cô tình tứ, nhưng sau khi Hạ Tử Du xem lại tờ báo một lần nữa, sắc mặt cô chuyển dần sang tái nhợt.

Hạ Tử Du không ngờ truyền thông đăng tin cô và Đàm Dịch Khiêm đồng thời lại nhắc tới Đan Nhất Thuần, nguyên nhân truyền thông có thể nhắc tới Đan Nhất Thuần là vì trong lúc chụp bọn họ, nhưng lại vô tình cũng chụp được cảnh Đan Nhất Thuần đeo kính đen cô đơn ngồi ở một góc nhà văn hóa.

Cho nên, lúc này truyền thông dưới góc nhìn đồng tình vạch trần tình trạng sau khi “chia tay” của Đàm Dịch Khiêm với Đan Nhất Thuần, thậm chí truyền thông còn đăng tin những ngày gần đây Đan Nhất Thuần khốn khổ vì tình mà dị ứng rượu phải vào bệnh viện.

Bài báo dường như lấy sự hạnh phúc của Hạ Tử Du và sự sa sút của Đan Nhất Thuần để so sánh, vô tình khiến cho Hạ Tử Du cảm thấy mình có được cuộc sống mỹ mãn ngày hôm nay mà trở nên có chút xấu hổ.

Người giúp việc nhận lại tờ báo trong tay Hạ Tử Du, khiển trách nói, “Cô chủ, những tờ báo này cứ viết lung tung, cô đừng nghĩ nhiều. . . . . .”

Hạ Tử Du gật nhẹ đầu nói, “Ừ.”

“Tôi giúp cô đi hâm lại bữa sáng……”

“Cám ơn.”

. . . . . .

Dùng xong bữa sáng, Hạ Tử Du trầm ngâm ngồi trên ghế sofa trong phòng, đột nhiên cô cầm điện thoại lên gọi vào một dãy số.

Nửa giờ sau, Đan Nhất Thuần bước chân đi vào biệt thự.

Hạ Tử Du từ trên ghế sofa đứng dậy, điềm đạm cười chào hỏi, “Nhất Thuần!”

Đan Nhất Thuần cũng mỉm cười với Hạ Tử Du, sau đó đi đến bên cạnh Hạ Tử Du, “Tử Du.”

“Cô ngồi đi. . . . . .”

“Được.”

Sau khi Đan Nhất Thuần ngồi bên cạnh Hạ Tử Du, cô nhìn quanh bốn phía căn biệt thự rồi nhẹ giọng nói, “Nơi này trang trí rất ấm áp và thoải mái.”

Đây là lần đầu tiên Đan Nhất Thuần đi vào căn biệt thự này.

“Ừ, lúc tôi tới đây nơi này đã trang trí như vậy rồi.”

“Nơi này trang trí theo sở thích của cô. . . . . . Dịch Khiêm suy nghĩ rất chu đáo.”

Cảm thấy trong lời nói của Đan Nhất Thuần lộ vẻ bi thương, Hạ Tử Du áy náy nói, “Nhất Thuần, thật xin lỗi?”

“Sao vậy?”

Hạ Tử Du thật lòng nói, “Thật ra thì, hôm nay tôi mời cô đến đây là muốn nói với cô lời xin lỗi….. Thật ra Dịch Khiêm không giữ cô lại ở Đàm Thị là vì tôi.”

Đan Nhất Thuần cười khẽ, “Tử Du, cô thật khờ. . . . . . Nếu như mà tôi là cô, tôi cũng sẽ không cho phép tình địch của mình ở lại ‘Đàm Thị’, huống chi, Dịch Khiêm căn bản chưa bao giờ muốn giữ tôi ở lại ‘Đàm Thị’, tôi rời khỏi đó là chuyện tất nhiên, có điều không nghĩ đến nhanh như vậy.”

Hạ Tử Du thật lòng cảm kích nói, “Nhất Thuần, cám ơn cô, nếu như không có cô giúp đỡ, tôi và Dịch Khiêm cũng không thể có ngày hôm nay!”

Đan Nhất Thuần dịu dàng nói, “Đừng nói những lời như vậy, chuyện tình cảm vốn không thể miễn cưỡng, tôi rất vui khi nhìn thấy hai người cuối cùng cũng hòa thuận.”

Hạ Tử Du ủ dột nhìn Đan Nhất Thuần, “Vậy còn cô . . . . .”

Đan Nhất Thuần hiểu ý của Hạ Tử Du muốn nói gì, cô nói, “Tử Du, tôi không muốn gạt cô rằng tôi cũng không quan tâm đến lời nói của Dịch Khiêm. . . . . . Nhưng cô nhất định phải tin tưởng, tôi chưa bao giờ nghĩ tới sẽ xen vào tình cảm giữa cô và Dịch Khiêm, có lẽ tôi không kiềm chế được ý nghĩ tôi muốn ở lại bên cạnh Dịch Khiêm, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không làm những chuyện tổn thương hai người.”

Hạ Tử Du chân thành nói, “Nhất Thuần, cô nhất định sẽ tìm được người thật sự hợp với cô.”

Đan Nhất Thuần cười nhạt, “Đừng lo lắng cho tôi…… Ngược lại cô đó, bây giờ đang mang thai, cô nhất định phải chăm sóc tốt cho cục cưng trong bụng cô, Dịch Khiêm rất háo hức mong chờ đứa bé này, đứa nhỏ sinh ra trắng trẻo mập mạp đáng yêu Dịch Khiêm nhất định sẽ rất vui vẻ……………”

Lời nói vô ý của Đan Nhất Thuần lại khiến trong lòng Hạ Tử Du nhất thời xúc động.

Đúng vậy, anh ấy rất mong chờ đứa bé này. . . . . .

Từ Anh trở lại, cô cảm thấy may mắn khi anh không có đưa ra lựa chọn kết thúc cuộc hôn nhân của bọn họ, bây giờ suy nghĩ lại, có lẽ quyết định của anh ít nhiều có liên quan đến đứa bé trong bụng của cô.

Trầm lặng một lúc, Hạ Tử Du kiên định nói, “Ừ, tôi biết rồi, tôi sẽ chăm sóc tốt cho đứa trẻ, sẽ không để cho cuộc hôn nhân này xảy ra bất cứ vấn đề gì.”

—–

Buổi tối, tại phòng sách trong biệt thự.

Sau khi Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du kết hôn đã từ chối rất nhiều cuộc xã giao, hiện tại Hạ Tử Du còn đang mang thai, buổi tối Đàm Dịch Khiêm dường như không hề bước chân ra khỏi cửa, cho nên nếu như công ty có văn kiện chưa xử lý xong, Đàm Dịch Khiêm sẽ đem văn kiện về nhà xử lý.

Giờ phút này, Đàm Dịch Khiêm ngồi trong phòng sách xử lý công việc còn dang dở, Hạ Tử Du đúng ở ngoài cửa phòng gõ cửa.

“Vào đi.”

Hạ Tử Du bưng một ly cà phê vào phòng sách, “Ông xã, em pha cho anh một ly cà phê nè.”

Đàm Dịch Khiêm để văn kiện trên tay xuống, dịu dàng cười nói, “Cám ơn bà xã.”

Đóng lại cửa phòng, Hạ Tử Du để ly cà phê lên bàn, nhẹ giọng hỏi, “Ông xã, anh có mệt không? Có muốn em đấm lưng cho anh không?”

Đàm Dịch Khiêm nhẹ nhàng kéo Hạ Tử Du vào trong ngực, “Sao hôm nay lại ngoan như vậy?”

Hạ Tử Du ngoan ngoãn ngồi lên đùi Đàm Dịch Khiêm, cả người rúc vào ngực Đàm Dịch Khiêm, cong môi nói, “Em bình thường không ngoan sao?”

Đàm Dịch Khiêm nhếch môi cười, “Bình thường phải sử dụng chút cách thức thì em mới có thể tương đối ngoan.”

Hạ Tử Du chợt nhớ tới phương thức “Bức cung” của Đàm Dịch Khiêm đêm đó mà cả khuôn mặt chợt đỏ bừng, “Anh thật ranh ma!”

Đàm Dịch Khiêm không thấy hổ thẹn ngược lại còn cảm thấy đó là vinh quang, nhếch môi nói, “Vô gian bất thương, chẳng lẽ em không biết sao?”

Biết nói không lại anh, cô đẩy bàn tay anh đang ôm quanh eo cô nói, “Em lười nói chuyện với anh rồi, em về phòng đây………”

Đàm Dịch Khiêm không chịu buông tay, đưa đầu dụi vào cổ cô, hơi thở nong nóng thì thầm nói, “Đã đến đây rồi còn muốn đi sao?”

Hạ Tử Du cảm giác được nhiệt độ cơ thể người nào đó dần dần tăng lên, hơn nữa trong chớp mắt bộ phận nào đó cũng đang có phản ứng nổi lên rất lớn.

“Ông xã , đừng như vậy. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm mút nhẹ vành tai nhạy cảm Hạ Tử Du, giọng như gió lướt nhẹ bên tai cô xen lẫn sự ham muốn cao trào, “Đã mấy ngày chưa có rồi……..” Buổi tối anh có thể tự chịu đựng kiềm chế rất nhiều nhưng không thể thay thế bằng hành động thực tế này được.

Mặt Hạ Tử Du đỏ lên, “Nói bậy, hôm đó anh. . . . . . Hôm đó. . . . . .” Chẳng lẽ anh có thể quên chuyện “Bức cung” hôm đó sao?

Hơi thở Đàm Dịch Khiêm đã trở nên hỗn loạn, “Chuyện đó không tính . . . . .”

Hạ Tử Du nhíu lông mày, “Tại sao không tính?”

“Nếu tính, vậy lần trước chưa có hoàn thành, lần này chúng ta làm lại. . . . . .”

Hạ Tử Du cố gắng kéo lại lý trí tinh trùng đã lên tới nào của người nào đó, “Ông xã, không được, bác sĩ nói lúc này không thích hợp. . . . . .”

“Anh sẽ cẩn thận. . . . . .”

“Ông xã . . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nhỏ giọng mắng, “Chết tiệt.” Lo lắng đến sức khỏe Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm cuối cùng phải dùng đến sự tự chủ cực lớn để sửa sang lại chiếc váy đã bị xen lên của Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du cẩn thận đứng lên rời khỏi đùi Đàm Dịch Khiêm, cười cười nói, “Á, ha ha. . . . . . Anh thật nghe lời của bác sĩ nha, em về phòng trước đây.”

Khuôn mặt Đàm Dịch Khiêm tỏ vẻ không vui, trong đáy mắt rõ ràng viết năm chữ ‘Chưa thỏa mãn dục vọng’, Hạ Tử Du muốn nhanh chóng chạy trốn, lúc này tiếng chuông điện thoại di động của Đàm Dịch Khiêm vang lên.

Tò mò muốn biết ai gọi điện thoại cho Đàm Dịch Khiêm muộn như vậy, Hạ Tử Du ngừng lại bước chân.

Lúc nghe điện thoại, Đàm Dịch Khiêm không nói gì, vẻ mặt cũng bình tĩnh như không.

Đợi sau khi Đàm Dịch Khiêm nói chuyện xong, Hạ Tử Du quan tâm hỏi, “À, ai gọi tới vậy? Có chuyện gì sao?”

Đàm Dịch Khiêm nhìn thẳng vào Hạ Tử Du, trong ánh mắt u ám chợt lóe sáng, thản nhiên nói, “Ba ngày nữa, Kim Trạch Húc sẽ mất hết tất cả!”

Mục lục
loading...