Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 170


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 170: Chết Tiệt. . . . . .

Về đến phòng mình, Hạ Tử Du đóng chặt cửa phòng lại, vô lực mà tựa vào cánh cửa.

“Cô chủ, cô chủ, cô không có sao chứ? Nhìn sắc mặt cô hình như không khỏe sao?”

Trông thấy Hạ Tử Du như người mất hồn bước vào nhà, người giúp việc không khỏi lo lắng đứng ngoài cửa phòng gọi Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du nhắm nghiền hai mắt lại, cố tỏ ra bình thản không có chuyện gì xảy ra, “Tôi không sao, tôi chỉ hơi mệt một chút thôi, tôi nghĩ tôi cần nằm nghỉ một chút.”

“Cô thật không có chuyện gì chứ?” Hạ Tử Du đang mang thai, người giúp việc thật không dám lơ là.

“Ừ, không sao. . . . . .”

Người giúp việc không yên tâm nói, “Vậy được, cô chủ, nếu như cô có chuyện gì xin cứ nói với chúng tôi.”

Người giúp việc đang chuẩn bị rời đi, Hạ Tử Du giống như đột nhiên nhớ tới điều gì đó, vội vàng nói, “Đúng rồi, tôi không muốn gặp bất cứ ai, nếu có người tới tìm tôi, chị nói tôi đã ngủ rồi nha.”

“Dạ.”

Sau khi người giúp việc đi rồi, Hạ Tử Du từ từ cất bước di chuyển đến cạnh giường.

‘Bảo cô ấy ký tên lên phần thỏa thuận này, không cần phải cho cô ấy biết lý do.. . . . . .’

Nằm ở trên giường, lời nói của anh tái diễn không biết bao nhiêu lần bên tai cô, cô vùi đầu vào trong chăn, trái tim trổi lên đau đớn kịch liệt.

Lúc đi Anh, không phải cô không nghĩ tới anh sẽ tức giận, chỉ là cô thật sự không ngờ sự việc lại phát sinh hậu quả nghiêm trọng thế này……..

Cô không phải ỷ vào anh cưng chiều, cũng không phải là muốn làm những chuyện anh không thích, chỉ là. . . . . . Cô không có lựa chọn nào khác.

Mà anh thật sự thất vọng về cô đến nỗi không muốn giữ cô ở lại nữa hay sao?

. . . . . .

Hạ Tử Du mở to mắt nằm trên giường nguyên cả một buổi chiều.

Lúc trời bắt đầu tới, giọng của Liễu Nhiên vang lên ở ngoài cửa phòng Hạ Tử Du, “Mẹ ơi. . . . . .”

Giọng nói Liễu Nhiên kéo thần trí đi hoang của Hạ Tử Du trở lại, Hạ Tử Du vội vàng bước xuống giường, mở ra cửa phòng, gọi: “Liễu Nhiên!”

Liễu Nhiên không nhìn thấy sắc mặt buồn bã của mẹ mình, cô bé kéo tay mẹ, vui mừng nói, “ Mẹ, chú ‘củ cải’ tới kìa….”

Hạ Tử Du ôm lấy Nhiên, cố gắng che giấu cảm xúc suy sụp của mình, nhợt nhạt cười nói, “Được, mẹ rửa mặt rồi cùng con đi xuống!”

Liễu Nhiên vòng tay ôm cổ Hạ Tử Du, thúc giục, “Mẹ, mẹ nhanh lên một chút đi, ba và chú ‘củ cải’ đều ở dưới lầu đó. . . . . .”

Hạ Tử Du lập tức trợn to đôi mắt, “Ba con . . . . . . Ba con về rồi sao?”

Liễu Nhiên vui vẻ nói, “Dạ, hôm nay ba đến nhà trẻ đón Liễu Nhiên, nhưng trên đường về gặp chú ‘củ cải’, chú ‘củ cải’ nói rất nhiều chuyện với ba ở trong xe, và rồi chú ‘củ cải’ đi theo ba và con cùng về nhà luôn!”

Người giúp việc bổ sung, “Cô chủ, tiên sinh và khách đã ở phòng ăn chờ cô cùng dùng cơm.”

“Mẹ, nhanh lên đi. . . . . .”

Hạ Tử Du trầm mặc suy tư một lát nói với người giúp việc, “À, hôm nay tối thấy không được khỏe, chắc tôi không xuống dùng cơm đâu. . . . . .”

Liễu Nhiên mở to hai mắt, “Mẹ, mẹ không khỏe sao?”

Hạ Tử Du dỗ dành nói, “Liễu Nhiên, ngoan, con cùng dì đi xuống ăn cơm với ba và chú ‘củ cải’ đi, mẹ muốn ở trong phòng ngủ thêm một lát nữa.”

“Mẹ, mẹ không khỏe vậy để con đi nói cho ba biết nha.” Liễu Nhiên ngây thơ nói.

Lời nói thân thiết của con gái khiến trái tim lạnh lẽo của Hạ Tử Du cảm thấy nhè nhẹ ấm áp, cô thanh thản cười dịu dàng nói, “Liễu Nhiên con ngoan, mẹ không có sao. . . . . . Buổi tối mẹ sẽ kể chuyện cổ tích cho con nghe.”

Người giúp việc lo lắng hỏi, “Cô chủ, cơ thể cô không khỏe sao?”

Hạ Tử Du lắc đầu, giống như không việc gì nói, “Chỉ là mang thai nên thường hay muốn ngủ thôi, không cần lo lắng. . . . . .”

Người giúp việc cũng hiểu nói, “Dạ, cô chủ, nếu cô cảm thấy mệt vậy thì nên ở lại phòng nghỉ ngơi, một chút nữa chúng tôi sẽ chuẩn bị bữa tối cho cô sau.”

“Cám ơn.”

. . . . . .

Tại phòng ăn.

“Ba ơi. . . . . .”

Người giúp việc bế Liễu Nhiên đi tới phòng ăn.

Không nhìn thấy bóng dáng đang mong đợi, ánh mắt Đàm Dịch Khiêm hơi tối lại.

Robert đứng dậy bế Liễu Nhiên ngồi lên đùi anh, nghiêm túc hỏi, “Chú ‘củ cải’ kêu con đi gọi mẹ con xuống dung cơm, sao con không cùng mẹ xuống?”

“Mẹ nói muốn ngủ mà!”

Robert nghi ngờ, “Ngủ lúc này?”

“Mẹ nói mẹ thấy khó chịu.”

“Khó chịu?” Robert ngước mắt liếc trộm Đàm Dịch Khiêm.

Đáy mắt Đàm Dịch Khiêm thoáng qua một chút dao động rồi biến mất.

Lúc này người giúp việc đứng bên cạnh lên tiếng giải thích, “Tiên sinh, cậu không cần lo lắng, người mang thai vốn thích ngủ như vậy, đợi lát nữa tôi sẽ chuẩn bị bữa tối cho cô chủ.”

Vẻ mặt Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng không khác trước, “Ăn cơm đi!”

——-

Nằm ở trên giường, Hạ Tử Du mở to đôi mắt sững sờ nhìn trần nhà.

Cô lấy lý do ở lại trong phòng, bởi vì cô không thể nào có can đảm để gặp anh . . . . . .

Anh ở ngay lầu dưới, thật sự là cô mong muốn được nhìn thấy anh đến nhường nào . . . . . .

Nhưng mà, cô lại thật sự rất sợ. . . . . .

Ba chữ “Đơn ly hôn” giống như là cơn ác mộng của cô, cô sợ lúc cả hai gặp nhau, anh sẽ chủ động nhắc tới ba chữ này với cô…… Cô không chịu nổi, cũng không muốn đối mặt với nó, cho nên chỉ có thể lựa chọn trốn tránh anh.

Cạch cạch ——

Ngay lúc đó, cửa phòng truyền đến tiếng mở cửa.

Cô lập tức nghiêng người nhắm lại.

Đàm Dịch Khiêm bước vào phòng, tròng mắt đen xẹt qua cô đang nằm nghiêng trên giường.

Hạ Tử Du cũng biết người vào là anh, cả người cô căng cứng, nhắm hai mắt lại, không dám thở mạnh.

Đàm Dịch Khiêm dường như biết cô chưa ngủ, môi mỏng mấp máy hỏi, “Cơ thể khó chịu sao?”

Hạ Tử Du chợt mở mắt ra, nhưng vẫn không lên tiếng.

Giọng Đàm Dịch Khiêm vẫn bình thản lạnh lùng, “Anh gọi bác sĩ Dư tới khám cho em.”

Hạ Tử Du đột nhiên ngồi dậy, lắc đầu, “Không cần đâu.”

Đàm Dịch Khiêm nhìn dáng vẻ Hạ Tử Du ngồi bật dậy như không có chuyện gì của cô, trong lòng suy nghĩ. Cô ấy cố ý kiếm cớ không muốn xuống? Cô ấy đang tức giận?

Suy nghĩ vậy, anh dần cảm thấy không vui, “Anh muốn nói chuyện với em một chút.”

Hạ Tử Du lập tức trả lời, “Em không muốn nói!”

Thái độ chống đối?

Đàm Dịch Khiêm vì không vui mà chân mày nhíu lại càng sâu, “Vấn đề này sớm muộn cũng phải giải quyết.”

Hạ Tử Du đột nhiên bịt kín hai tai lại, điên cuồng lắc đầu, “Anh đi ra ngoài. . . . . . Anh nói cái gì em cũng không muốn nghe. . . . . . Cũng không muốn nói. . . . . . Anh đi ra ngoài. . . . . .”

Không ngờ Hạ Tử Du lại kích động như thế, đứng ở mép giường, sắc mặt Đàm Dịch Khiêm tái lại.

Nhắm nghiền hai mắt cố kiềm chế nước mắt sắp tràn ra ngoài, Hạ Tử Du không ngừng nói, “Em không muốn nghe gì hết, bất kể chuyện gì em cũng không muốn nghe. . . . . .”

Rầm ——

Ngay sau đó cửa phòng đột nhiên bị đóng sập lại.

Hạ Tử Du từ từ mở đôi mắt đã mông lung đầy nước ra, quá đỗi chua xót cô khó chịu mà cắn cánh môi. . . . . .

. . . . . .

“Dịch Khiêm, Dịch Khiêm! !”

Robert chạy đuổi theo Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm chui vào trong xe, Robert lập tức ngồi vào chỗ ngồi cạnh tài xế.

Robert thắt dây an toàn, nghi ngờ hỏi, “Sao sắc mặt lại lầm lì chạy ra đây?”

Đàm Dịch Khiêm trầm mặc không nói, lái xe rời khỏi biệt thự.

Robert nhìn cảnh vật vù vù tuột lại phía sau bên ngoài cửa sổ xe, sợ sệt nói, “Cậu chạy quá tốc độ sẽ bị cảnh sát bắt đấy!”

Két ——

Một tiếng thắng xe thật mạnh, xe chợt dừng lại, Robert xóc nảy vài cái, thấy xe đã dừng sát ở ven đường, lúc này mới lấy lại được hô hấp.

Đàm Dịch Khiêm nắm chặt nắm tay hung hăng đấm vào tay lái.

Robert cố gắng nhích người cách xa Đàm Dịch Khiêm, cẩn thận dè dặt hỏi, “Vừa rồi cậu lên lầu xem Tử Du, cô ấy không thoải mái sao?”

Đàm Dịch Khiêm nghiến răng nói, “Cô ấy rất khỏe!”

Robert kinh ngạc, “Hả, vậy khó chịu là . . . . . Viện cớ?”

Vẻ mặt lạnh lùng Đàm Dịch Khiêm càng thêm âm u.

Robert ảo não nói, “Vậy. . . . . . Tử Du xảy ra chuyện gì?”

Đàm Dịch Khiêm hừ mũi nói, “Có lẽ tôi không nên về nhà! !” Cô ấy lại còn dám xa lánh anh? Chết tiệt, cô dựa vào cái gì mà dám xa lánh anh?

——-

Buổi tối, Tử Du im lặng ngồi ở trước cửa sổ sát đất ở trong phòng.

“Mẹ, mẹ. . . . . .”

Ngoài cửa phòng đột nhiên vang lên giọng nói non nớt của Liễu Nhiên.

Hạ Tử Du đứng dậy, mở ra cửa phòng.

Liễu Nhiên đứng trước cửa phòng ôm búp bê điệu bộ rất đáng yêu, Hạ Tử Du cúi người bế Liễu Nhiên lên.

“Mẹ, Liễu Nhiên buồn ngủ rồi, mẹ có thể kể chuyện cổ tích cho Liễu Nhiên nghe được không?”

“Được.”

Hạ Tử Du ôm Liễu Nhiên đi trở lại phòng trẻ.

Liễu Nhiên tắm rửa xong ngoan ngoãn nằm ở trên giường, đôi mắt trong suốt mở to nhìn chằm chằm Hạ Tử Du.

loading...

Hạ Tử Du giống như thường ngày lật từng trang truyện kể chuyện cổ tích cho Liễu Nhiên nghe.

Hạ Tử Du không nhận ra đứa con gái nhỏ trước mặt cô hôm nay có điều khác thường, nhưng Liễu Nhiên lại cảm thấy mẹ không được vui, “Mẹ, mẹ không vui sao?”

Câu chuyện cố tích bị gián đoạn, Hạ Tử Du nghi ngờ hỏi, “Sao con biết?”

Liễu Nhiên nói, “Chuyện cổ tích mẹ kể cho Ngôn Ngôn là tối hôm qua đã kể rồi.”

Hạ Tử Du lúng túng nói, “Ồ, vậy bây giờ mẹ kể một chuyện khác cho con nghe nha. . . . . .”

“Mẹ, mẹ hứa với con. . . . . .”

“Hứa với con cái gì?”

“Hứa với con, đừng cãi nhau với ba nữa.”

Hạ Tử Du vội vàng nở một nụ cười thật tươi, “Mẹ đâu có cãi nhau với ba . . . . .”

“Nhưng mà ba và mẹ không ai nói chuyện với nhau, mấy ngày nay tối nào mẹ cũng ngủ với Liễu Nhiên.”

Hạ Tử Du cố gắng để nụ cười trên mặt giống như tự nhiên, “Đứa ngốc, đó là bởi vì ba con mấy ngày nay đi công tác mà. . . . . . Ba mẹ không phải là cãi nhau đâu, bé cưng à, cái đầu nhỏ này của con không được suy nghĩ lung tung đó.”

“Là thật sao?”

Hạ Tử Du cúi đầu hôn nhẹ lên trán Liễu Nhiên một cái, “Dĩ nhiên rồi!”

“Ba mẹ không được cãi nhau nữa nha!”

Hạ Tử Du cảm thấy trong lời nói của Liễu Nhiên có chút bất an, nhìn con gái không chớp mắt, mỉm cười bảo đảm nói, “Mẹ biết rồi, mẹ sẽ không cãi nhau với ba con nữa.”

“Dạ.” Liễu Nhiên gật đầu cười thật ngọt ngào.

Cũng trong lúc đó, tại “Đàm thị”.

Bên ngoài cửa sổ sát đất là cảnh đêm phồn hoa lộng lẫy của Los Angeles, thế nhưng giờ phút này Đàm Dịch Khiêm lại mải miết đứng nhìn trước cửa sổ.

Chết tiệt, rốt cuộc anh phải làm gì với cô bây giờ?

Tại sao đối với hôn nhân của mình cô lại không hề có chút thành ý nào cố gắng xây dựng nó?

Cái anh muốn không nhiều lắm, dù là. . . . . . Cho dù chỉ là một câu dỗ dành anh cũng đủ rồi.

Nhưng cái gì cô cũng không chịu nói, giống như đang chờ anh hạ mình trước, còn cố chấp muốn xa lánh anh.

Rốt cuộc cô cho rằng anh có thể nhẫn nhịn tới khi nào? Hay là cô đang nghĩ hôn nhân của bọn họ không còn thích hợp để tiếp tục nữa? Tại sao cô lại có thái độ như vậy? Cô còn là Hạ Tử Du mà anh biết sao?

Cốc, cốc.

Hai tiếng gõ cửa cắt đứt suy nghĩ của Đàm Dịch Khiêm.

“Vào đi.”

Đẩy cửa vào, người đến nhẹ nhàng đi tới phía sau lưng Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ cùng mùi nước hoa thoang thoảng trước nay chưa từng thay đổi thì cũng đoán được người đến là ai.

Đan Nhất Thuần nhìn bóng lưng Đàm Dịch Khiêm đứng vững vàng trước cửa sổ sát đất, nhẹ giọng gọi anh, “Dịch Khiêm.”

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm vẫn nhìn chăm chú về phía trước, môi mỏng mấp máy nói, “Tôi nghĩ có thể cô sáng mai cô mới đến.”

Đan Nhất Thuần lắc lắc nhẹ đầu, “Em không đợi được đến ngày mai, hiện tại đến em chỉ muốn hỏi anh cho rõ ràng……..”

Đàm Dịch Khiêm im lặng không nói.

Đan Nhất Thuần nghẹn giọng nói, “Giấy thỏa hiệp thôi việc anh bảo luật sư Aston đưa cho em em đã ký tên lên đó rồi. . . . . . Dịch Khiêm, em không hiểu, có phải em làm việc không tốt hay em đã phạm phải sai lầm gì không, tại sao anh lại đột nhiên bảo luật sư Aston đưa cho em cái giấy hiệp nghị thôi việc kia?”

Đàm Dịch Khiêm bình tĩnh nói, “Hiệp nghị chỉ là hình thức, làm như vậy để cô có thể hưởng được nhiều quyền lợi hơn từ công ty.”

Đúng vậy, tất cả nhân viên trong Đàm thị đều ký kết hợp đồng làm việc ba năm, nhưng Đan Nhất Thuần lên làm thư ký cho Đàm Dịch Khiêm trong thời gian quá ngắn, cho nên cũng không phải là ký hợp đồng với Đàm thị, lúc đó nếu Đàm Dịch Khiêm lấy danh nghĩa công ty đuổi việc Đan Nhất Thuần, bởi vì không có hợp đồng, Đan Nhất Thuần không thể nhận được tiền trợ cấp của công ty, nhưng nếu đưa cho Đan Nhất Thuần giấy thỏa hiệp thôi việc, Đan Nhất Thuần có thể lấy được một khoản không nhỏ từ Đàm thị mà không trái với quy định.

Đan Nhất Thuần ra sức lắc đầu, “Những quyền lợi này có thể tạo cơ hội cho em kiếm thêm một khoản tiền từ công ty, nhưng em vốn không cần nó . . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm xoay người lại, lạnh lùng nói, “Sau này cô sẽ cần.”

Giọng nói Đan Nhất Thuần càng thêm bi thương, “Nếu như không có ý định giữ em ở lại Đàm thị, tại sao lúc đầu không trực tiếp để em đi?”

Đàm Dịch Khiêm không chút luyến tiếc nói, “Bởi vì hạng mục ở bộ phận phía Tây cần cô, hôm nay hạng mục đó đã giao dịch thành công.”

Đan Nhất Thuần dường như khó có thể chấp nhận sự thật này, nước mắt kèm theo động tác lắc đầu mà rơi như gió bão, “Không phải, nếu như thật sự là vì hạng mục ở phía Tây mà anh cần em, anh sẽ không để em làm thư ký của anh…”

“Cô lên chức thư ký là bởi vì Robert yêu cầu tôi làm như vậy……. So với bất cứ ai cô hẳn là biết rõ nguyên nhân Robert muốn tôi làm như vậy.”

Giọng lạnh lùng anh nói thẳng ra sự thật tàn nhẫn, Đan Nhất Thuần chợt lui về sau một bước, lòng đau như cắt.

Cơ thế yếu ớt của Đan Nhất Thuần lui về phía sau chạm tới mặt tường lạnh lẽo, lẩm nhẩm nói, “Tại sao phải lừa em thế chứ?”

Ánh mắt tinh sách của Đàm Dịch Khiêm kín như bưng, “Tôi chưa bao giờ lừa gạt cô chuyện gì.”

Đan Nhất Thuần thê lương cười một tiếng, “Phải, anh không có lừa gạt em, là tại em ngốc, ngốc đến mức nghĩ rằng anh để em làm thư ký bởi vì anh đã bắt đầu cần em, nhưng thật ra là, thái độ anh đối với em từ trước đến giờ đều chưa từng thay đổi……… Giống như lúc em đưa cho anh món quà sinh nhật, đến bây giờ nó vẫn nằm trong ngắn kéo bàn làm việc của anh, thậm chí ngay cả ý định mở nó ra anh cũng chưa từng nghĩ đến……..” (aizz đã bít ng ta có vợ con rùi mà còn bu lại như ruồi bu mật chi rùi la hở pà thím ‘ậy tính nói bu cái kia nhưng nói vậy kg khác gì nói DK là *** haha’)

Đàm Dịch Khiêm không nói gì thêm, đưa ánh mắt ngắm nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa sổ.

Đan Nhất Thuần tiếp tục đau khổ cười, nhìn bóng lưng tuyệt tình không chút thương tiếc của Đàm Dịch Khiêm, Đan Nhất Thuần hít sâu một hơi, dùng sức cố nuốt chua xót và khó chịu xuống, bình tĩnh nói, “Anh muốn em đi, em sẽ đi, anh muốn em làm cái gì, em sẽ làm cái đó……..Chỉ hy vọng anh có thể hạnh phúc.”

Để lại những lời này, Đan Nhất Thuần che miệng lại, cả người run rẩy chạy ra khỏi phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm.

——-

Sáng sớm hôm sau.

Đàm Dịch Khiêm ngồi trước bàn làm việc, cầm điện thoại lên bấm một dãy số.

Nhưng đột nhiên, anh xóa đi.

Được một lát, Đàm Dịch Khiêm lại cầm điện thoại di động lên bấm lại dãy số khi nãy lần nữa, đến lúc sắp nhận được lại cắt ngang một lần nữa.

Cuối cùng, Đàm Dịch Khiêm chán nản tựa lưng vào ghế ngồi, tay nắm chặt thành nắm đấm đánh lên mặt bàn làm việc.

Đáng chết, rốt cuộc thì anh nên làm gì với cô bây giờ?

Anh buông tay không được. . . . . .

Đối với cô, anh vĩnh viễn không thể làm gì khác.

Anh thật hết cách với cô, phụ nữ khắp thiên hạ nhiều vô số, vậy mà anh muốn chỉ có mỗi mình cô……….

. . . . . .

Quơ lấy chìa khóa xe, Đàm Dịch Khiêm rời khỏi Đàm thị đến một bệnh viện tư nhân.

Bệnh viện này là bệnh viện mà ông Đàm đang chữa trị.

Đàm Dịch Khiêm đi vào phòng bệnh của ông Đàm, nhìn cơ thể ông Đàm vẫn đang duy trì trạng thái người thực vật, Đàm Dịch Khiêm khàn khàn hỏi, “Ba, con có thể tùy hứng một lần được không?”

Ông Đàm vẫn trong trạng thái ngủ mê nên không thể trả lời Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm im lặng nhìn khuôn mặt hòa ái của ông Đàm, một lúc lâu sau anh nói, “Nếu như ba không trả lời con, xin ba cho phép con được tùy hứng một lần.”

Dứt lời, Đàm Dịch Khiêm lấy điện thoại di động ra.

Bên tai anh truyền đến lời nhắn, số điện thoại quý khách vừa gọi không liên lạc được……….

Đàm Dịch Khiêm lập tức gọi điện thoại về nhà.

Giọng nói cung kính của người giúp việc vọng đến, “Tiên sinh. . . . . . Cô chủ cô ấy tới bệnh viện khám thai. . . . . . Dạ, có tài xế và hộ vệ đi theo.”

Đàm Dịch Khiêm kết thúc cuộc điện thoại, trong lòng anh giống như không nghe theo nguyên tắc nào đó đã được hình thành từ bấy lâu nay, anh lại lần nữa chăm chú ngắm nhìn gương mặt đang ngủ say của cha mình, sau đó lập tức rời khỏi bệnh viện.

Lái ô tô chừng mười phút, anh đến được một bệnh viện phụ sản.

Trước cửa phòng khám phụ khoa, vệ sĩ cung kính nói với Đàm Dịch Khiêm, “Tổng giám đốc, tổng giám đốc phu nhân đang ở bên trong.”

Đàm Dịch Khiêm hỏi, “Đã kiểm tra xong rồi?”

Vệ sĩ gật đầu, “Đúng vậy, tổng giám đốc phu nhân bây giờ đang đợi lấy kết quả kiểm tra.”

Vệ sĩ vừa trả lời xong, cửa phòng làm việc của bác sĩ được người bên trong mở ra.

Mở cửa là một nữ bác sĩ đã lớn tuổi, bà hiền lành than thiện nhìn Hạ Tử Du, nhỏ nhẹ căn dặn, “Nhớ phải nghỉ ngơi nhiều, tốt nhất nên mỗi tuần tới đây làm kiểm tra thai một lần.”

Hạ Tử Du nhận lấy bản kiểm tra báo cáo, mỉm cười gật đầu, “Cám ơn, cháu sẽ chú ý hơn lời cô nói.”

Bác sĩ không quên dặn thêm câu nữa, “Nhớ phải nghỉ ngơi nhiều.”

“Dạ.”

Vẫy tay với bác sĩ, Hạ Tử Du xoay người lại đang muốn cất bước đi, nhưng vô tình lại trông thấy bóng dáng cao ngất đứng bên ngoài cửa phòng kiểm tra.

Tròng mắt đen sâu thẳm của Đàm Dịch Khiêm giờ phút này đang khóa chặt trên người Hạ Tử Du.

Lúc nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm, nụ cười trên mặt Hạ Tử Du chợt khựng lại, bàn tay cầm bản kết quả kiểm tra trong nháy mắt run lẩy bẩy.

Đàm Dịch Khiêm đi về phía Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du lập tức xoay người, cô định cất bước chân như đang muốn chạy trốn anh.

Bước chân Đàm Dịch Khiêm dừng lại, híp mắt nhìn bóng lưng nhỏ bé yếu ớt đang hoảng hốt trốn chạy của cô, lạnh lùng nói, “Em dám đi thêm một bước nữa thử xem?”

Thân thể Hạ Tử Du cứng đờ, đứng yên tại chỗ.

Đàm Dịch Khiêm đi tới, cầm bản kết quả kiểm tra trong tay cô nhìn thoáng qua, thấy kết quả khám thai khỏe mạnh, chân mày vốn đang nhíu lại đã giãn ra đôi chút rồi lần nữa chuyển ánh mắt nhìn sang cô.

Hạ Tử Du vội cụp mắt xuống, dùng hai tay che kín lỗ tai.

“Em làm gì vậy?”

Hạ Tử Du không lên tiếng, vẫn duy trì động tác như thế.

Ngay sau đó Đàm Dịch Khiêm giữ lấy cổ tay Hạ Tử Du, “Đi theo anh.”

Hạ Tử Du hất tay của Đàm Dịch Khiêm ra, liên tục lui về phía sau mấy bước, chống đối nói, “Em không muốn!”

Lửa giận của Đàm Dịch Khiêm đã gần như sắp bùng nổ, “Hạ Tử Du! !”

Hạ Tử Du không dám nhìn Đàm Dịch Khiêm, cô lẩm nhẩm nói, “Em không đi đâu hết, tài xế sẽ đưa em về nhà, anh đi làm việc của anh đi. . . . .”

Đàm Dịch Khiêm lúc này thật có kích động muốn xông lên bóp chết Hạ Tử Du ngay lập tức, hai tròng mắt anh như bốc lửa, sẳng giọng nói, “Tới đây!”

Hạ Tử Du vẫn liên tục thụt lùi về phía sau, “Đừng mà. . . . . .”

Sợ làm cô bị thương, anh không dám bước lên phía trước một bước, nghiếng răng rống lên nói, “Anh bảo em tới đây! !”

Hạ Tử Du sợ đến mức cả người lùi đến chân tường, sau đó nước mắt cô nhuộm đầy quanh cả hốc mắt, đột nhiên cô suy sụp ngồi bệt xuống mặt đất, giống như đã mất đi cảm giác an toàn cuộn mình lại co rút sát vào vách tường, đau lòng khóc thành tiếng, “Dịch Khiêm, em không muốn ký tên, em không muốn ly hôn, em không muốn mất anh. . . . . . Hu hu. . . . . .”

Nơi cổ họng dâng lên sự chua xót mãnh liệt cùng nấc nghẹn khiến cô không thể nào nói thành tiếng, cô bất lực dùng hai tay vòng quanh ôm chặt lấy cơ thể như mất hết sức lực của mình, cả người cô dần dần xụi lơ ngã xuống.

Trong nháy mắt lúc thân thể cô gần như nhũn ra, anh đã xông về phía cô, không chút do dự ôm cô vào trong ngực, anh nhỏ giọng mắng, “Chết tiệt, ai nói ‘ly hôn’ với em chứ?”

Mục lục
loading...