Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 167


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 167: Sinh Nhật Bị Lãng Quên

“Bà xã, tại sao từ lúc ở công ty về nhà đến giờ không nói gì vậy?”

Để chìa khóa xe xuống, Đàm Dịch Khiêm đến bên mép giường, ôm lấy Hạ Tử Du đang ôm đầu gối ngồi trên giường.

Hạ Tử Du ngước mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm, như đang do dự điều gì đó, không nói tiếng nào.

Con ngươi đen sâu thẳm của Đàm Dịch Khiêm nhạy bén đã nhận ra sự do dự trong mắt Hạ Tử Du, hơi nhíu mày hỏi, “Có gì không thể nói với anh được sao?”

Hạ Tử Du rốt cuộc ấp úng nói, “Ông xã , em muốn tới Anh một chuyến.”

Khóe miệng Đàm Dịch Khiêm hiện lên một đường cong, “Giận anh sao?”

“Sao ạ?”

Đàm Dịch Khiêm nhẹ ôm Hạ Tử Du vào trong ngực, dịu dàng nói, “Trước đây trong thư em nói muốn tới nước Anh, em có nói qua em muốn quay về thăm Luân Đôn, anh nói khi nào hưởng tuần trăng mật sẽ dẫn em đi, nhưng mà kết hôn lâu như vậy rồi anh vẫn không có thời gian, anh xin lỗi!”

Hạ Tử Du ngẩng đầu lên nhìn Đàm Dịch Khiêm, “Ông xã, em không để ý chuyện đó, em nói là. . . . . . Là em có việc muốn đi Anh một chuyến.”

Đàm Dịch Khiêm nhíu mày một lần nữa, “Chuyện gì?”

Hạ Tử Du nói, “Trạch Húc ở Anh đã xảy ra chuyện, anh ấy đang bị cảnh sát nước Anh tạm giữ. . . . . . Em phải đi Anh xem anh ấy thế nào rồi.”

Đàm Dịch Khiêm nghe đến ba chữ “Kim trạch húc” rõ ràng không vui, “Em có biết bây giờ em đang mang thai không?”

Hạ Tử Du vội vàng gật đầu, “Em biết nhưng em sẽ cẩn thận.”

Đàm Dịch Khiêm ngồi thẳng người dậy, lạnh giọng nói, “Anh không thể để cho em đi!”

Hạ Tử Du bước theo xuống giường, kéo cánh tay Đàm Dịch Khiêm, “Ông xã . . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm xoay người, vịn nhẹ bả vai Hạ Tử Du, nghiêm mặt nói, “Em quên em đã hứa gì với anh sao?”

Hạ Tử Du chợt nhớ tới hình ảnh lần cuối cùng cô năn nỉ anh bỏ qua cho Kim Trạch húc . . . . . .

Hạ Tử Du nói, “Em không quên, thế nhưng lần này Trạch Húc không làm hại đến chúng ta……”

Vẻ mặt Đàm Dịch Khiêm trở nên lạnh lùng, “Anh nói không được là không được!”

Hạ Tử Du khó hiểu, “Tại sao?”

Đàm Dịch Khiêm nói thẳng, “Bởi vì anh không tin hắn.”

Hạ Tử Du lay nhẹ cánh tay Đàm Dịch Khiêm, khẩn cầu, “Ông xã, anh ấy hiện đang xảy ra chuyện, nghe giọng luật sư nói có thể có phiền phức rất lớn, ta không thể làm ngơ với anh ấy. . . . . .”

“Hạ Tử Du.” Đàm Dịch Khiêm đột nhiên gọi cả tên và họ cô, “Anh cho rằng lần trước chính là lần cuối cùng trong đời em quan tâm tới hắn! !”

“Ông xã . . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm quả thật không vui, “Em nhất định phải nhớ rõ từng chữ từng câu anh nói hôm đó………. Anh nói rồi, nếu như hắn xuất hiện trong thế giới của chúng ta, anh làm bất cứ chuyện gì em cũng không được can thiệp, cho nên bây giờ anh quyết định em phải ở nhà nghỉ ngơi dưỡng thai, vẫn là câu đó, anh không cho phép em đi!”

Hạ Tử Du hỏi, “Nếu như em nhất định đi?”

“Anh không cho phép! !”

“Em không thể nào trơ mắt nhìn Trạch Húc gặp chuyện không may. . . . . .”

Giữa bọn họ lại một lần nữa vì Kim Trạch Húc mà cãi nhau, Đàm Dịch Khiêm không thể tiếp tục chịu được, nghiến răng nói, “Nếu như em nhất định làm như vậy, vậy thì tốt nhất em nên suy nghĩ về hậu quả mà em phải gánh.”

Hạ Tử Du chợt lui về sau một bước, trong đầu chợt nhớ tới câu nói của Đàm Dịch Khiêm, “Nếu em can thiệp, tình cảm của chúng ta sẽ đi tới bước cuối cùng” . . . . .

Sắc mặt Hạ Tử Du nhanh chóng tái nhợt, sững sờ tựa vào mặt tường lạnh buốt phía sau, một hồi lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Gương mặt Hạ Tử Du trong nháy mắt mất đi huyết sắc khiến trong lòng Đàm Dịch Khiêm mềm nhũn, Đàm Dịch Khiêm dịu giọng lại đi đến trước mặt Hạ Tử Du, nâng gương mặt tinh xảo Hạ Tử Du lên, nhẹ giọng dỗ dành nói, “Bà xã, em không chịu nói với anh nguyên nhân tại sao em quan tâm tới Kim Trạch Húc, anh có thể tôn trọng em mà không hỏi……. Nhưng em là vợ của anh, anh không thể nào cứ để em hết lần này đến lần khác đi quan tâm tới người đàn ông khác. Hơn nữa, bây giờ em còn đang mang thai, thời kỳ đầu mang thai không thích hợp với việc đi máy bay, anh hy vọng em có thể vì anh, cũng vì hôn nhân của chúng ta mà thận trọng suy nghĩ.”

Hạ Tử Du sững sờ nhìn Đàm Dịch Khiêm trước mặt, trong đầu không ngừng thoảng qua lời nói của Đàm Dịch Khiêm “Tình cảm sẽ đi đến bước đường cuối cùng”. . . . .

Đàm Dịch Khiêm thấy đáy mắt trong suốt của Hạ Tử Du có một tia dao động, anh lập tức ấn Hạ Tử Du vào trong ngực, hôn lên đỉnh đầu cô, “Vợ yêu à, anh xin lỗi, anh không phải là muốn lớn tiếng với em như vậy. . . . . . Nhưng anh sẽ không thay đổi quyết định của mình, bất kể giờ phút này em có suy nghĩ như thế nào.”

Hạ Tử Du chậm rãi đẩy Đàm Dịch Khiêm ra, giọng nghèn nghẹn nói, “Đây chính là nguyên nhân hôm đó anh muốn em bảo đảm trước mặt anh sao?”

Đàm Dịch Khiêm nhìn khuôn mặt vừa tách ra của Hạ Tử Du, nhíu mày hỏi, “Sao lại nói như vậy?”

“Có một hôm nữa đêm khi em tỉnh lại vô tình nghe anh nói chuyện với cấp dưới của anh………. Em không nghe rõ anh với cấp dưới nói chuyện gì, nhưng em nghe thấy anh nhắc tới ba chữ “Kim Trạch Húc”……… Thật ra anh không tính sẽ bỏ qua cho Kim Trạch Húc đúng không?”

Đàm Dịch Khiêm hạ giọng nói, “Đừng cố tình gây sự, anh thực hiện đúng cam kết đã hứa với em.”

Hạ Tử Du lắc đầu, giọng nói trùng xuống, “Anh thực hiện cam kết anh hứa với em, nhưng anh chưa từng có cảm tình tốt với Trạch Húc, anh vẫn đang tìm cơ hội đối phó với Trạch Húc, lần này Trạch Húc bị cảnh sát tạm giữ, thật đúng ý của anh, cho nên anh muốn em làm ngơ chuyện của Trạch Húc, thậm chí còn mang chuyện lần trước em hứa với anh ra bức em không được can thiệp vào quyết định của anh!”

Khuôn mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm dần trở nên u ám xót xa, lạnh lùng nói, “Cho nên, rốt cuộc em vẫn là vì chuyện của Kim Trạch Húc mà muốn cãi nhau với anh tới cùng đúng không?”

Hạ Tử Du tức giận quay đầu sang hướng khác.

Đàm Dịch Khiêm nhìn Hạ Tử Du xoay đầu sang chỗ khác, nghiêm mặt nói, “Lần này, không có thương lượng! Anh sẽ không cho phép em đi Anh quốc, càng không cho phép em xen vào chuyện của Kim Trạch Húc, bất kể vì lý do gì!”

Dứt lời, Đàm Dịch Khiêm xoay người bỏ đi.

——-

Quán bar “Blue Goblin”.

Robert vừa đi vào quán bar, nhìn thấy xung quanh vắng vẻ, lập tức oán trách, “Tôi biết ngay mỗi lần cậu tới đây đều đuổi hết người trong quán rượu đi mà, tôi thật sự rảnh rỗi đến bị khùng mới tình nguyện vì một cú điện thoại mà tới cái quán bar vắng tanh có mỗi tôi và cậu!”

Đàm Dịch Khiêm ngồi ở quầy rượu, im lặng uống rượu không lên tiếng.

Robert vừa mới ngồi bên cạnh Đàm Dịch Khiêm đã cảm thấy cả người Đàm Dịch Khiêm tản mát ra sự lạnh lẽo rét người, Robert lập tức cẩn thận điều chỉnh giọng nói của mình, cười hắc hắc nói, “Ồ, Đàm tổng, đừng để ý đến những lời tôi vừa nói…….. Muộn như vậy gọi tiểu nhân tới có việc gì không?”

Đàm Dịch Khiêm quay đầu hỏi Robert, “Phụ nữ đều thích cố tình gây sự như vậy sao?”

Nhìn bộ dạng chán chường của người bạn tốt, Robert lập tức hăng hái hỏi, “Sao hả, Tiểu Du chọc cậu giận sao? Không thể nào, Tiểu Du vừa mới mang thai, cậu thương cô ấy còn không kịp, sao có thể tức giận với cô ấy!”

Đàm Dịch Khiêm nhấp một hớp rượu, lạnh nhạt hờ hững nói, “Cô ấy nói cô ấy muốn đi Anh!”

Robert không hiểu, “Sao Tiểu Du đột nhiên lại muốn đi Anh Quốc?”

“Kim Trạch Húc!”

Miệng Robert lập tức há to thành hình tròn, “Thằng đó đúng là âm hồn bất tán mà, tôi thật sự không thể hiểu nổi Tử Du, tại sao lại vì hắn mà cứ cãi nhau với cậu?”

Đàm Dịch Khiêm giải thích với Robert, “Kim Trạch Húc bị cảnh sát nước Anh tạm giữ, cô ấy chỉ muốn qua đó xem hắn ta thế nào.”

Robert lập tức cười hì hì, “Bị tạm giữ lại à? Chuyện tốt nha. . . . . . Cậu làm ư?”

Đàm Dịch Khiêm thản nhiên nói, “Việc này không nằm trong kế hoạch của tôi.”

Robert giật mình ngạc nhiên, “Hả, chuyện này không nằm trong kế hoạch cậu? Vậy tại sao Kim Trạch Húc lại bị tạm giữ?”

Đàm Dịch Khiêm không trả lời, ánh mắt càng âm u sâu thêm vài phần.

Robert nói, “Có điều, nói thế nào thì đây cũng là chuyện tốt, cho cậu đỡ mất công ra tay……… Nhưng mà, sao vẫn cảm giác có gì đó là lạ!”

Lúc này Đàm Dịch Khiêm như đang chìm vào suy nghĩ, không có trả lời Robert.

Robert hỏi, “Vì chuyện này mà Tử Du muốn đến nước Anh rồi cậu không cho?”

Đàm Dịch Khiêm nhạt nhẽo nói, “Cô ấy đang tức giận với tôi.”

Robert cười ha ha, “Thế giới này sợ rằng dám chọc cậu tức giận cũng chỉ có em gái Tiểu Du mà thôi . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm tức giận trợn mắt liếc nhìn người bạn tốt, “Đừng có ở đây vui sướng hả hê, Đan Nhất Thuần trở thành thư ký của tôi, tôi còn chưa tính sổ với cậu.”

Robert kêu oan, “Đúng là không công bằng mà, tiền lương Nhất Thuần là tôi trả, tôi dâng tặng cho cậu một người lao động miễn phí, cậu lại còn ra vẻ miễn cưỡng?”

Đàm Dịch Khiêm nói thẳng, “Cô ta không thích hợp ở ‘Đàm Thị’.”

Robert lập tức nói, “Cậu đang lo lắng cho cảm nhận của Tiểu Du phải không? Tôi có thể giúp cậu giải thích với em gái Tiểu Du. . . . . . Làm ơn đi, cậu để Nhất Thuần ở lại công ty cậu đi, tôi thật sự sợ cô ấy rời khỏi Los Angeles rồi không biết sẽ trốn đến góc nào trong cái thế giới này ………….

Đàm Dịch Khiêm đắc ý liếc Robert, “Cậu không cần giải thích với bà xã tôi, cô ấy rất hiểu lý lẽ không phải loại người ăn giấm chua giống tôi.”

Robert cười gian nói, “Ơ, mới vừa rồi là người nào nói phụ nữ cố tình gây sự ?”

Đàm Dịch Khiêm nhất thời đen mặt.

Robert thôi không đùa giỡn nữa, khuyên nhủ, “Đàm đại tổng giám đốc, mau trở về dỗ dành em gái Tiểu Du của cậu đi, tôi cũng không muốn ở quán bar này cả đêm với cậu. . . . . .”

Chưa tới mười hai giờ Đàm Dịch Khiêm đã về đến nhà.

Anh cũng không uống nhiều rượu, cho nên vẫn còn rất tỉnh táo.

Vặn tay mở cửa phòng ra, anh theo thói quen gọi, “Bà xã . . . . . .”

Không thấy Hạ Tử Du đáp lại, Đàm Dịch Khiêm nghĩ rằng Hạ Tử Du đã ngủ, cho nên anh bước nhẹ tới mép giường, nhưng không ngờ trên giường trống không.

Đàm Dịch Khiêm tìm kiếm chung quanh cả buổi nhưng cũng không nhìn thấy Hạ Tử Du, cuối cùng anh đến chỗ người giúp việc để hỏi.

Người giúp việc nơm nớp lo sợ trả lời, “Dạ, tối nay cô chủ ngủ với Ngôn tư tiểu thư . . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó đến phòng Liễu Nhiên.

loading...

Bình thường phòng trẻ không khóa, vậy mà tối nay lại khóa trái cửa, hiển nhiên người phụ nữ nào đó không muốn nửa đêm bị ai đó ôm về phòng ngủ.

“Chết tiệt! !” Không mở được cửa phòng, Đàm Dịch Khiêm thầm quát chửi một câu.

Hạ Tử Du nằm cạnh Liễu Nhiên trong phòng trẻ, cô nghe thấy tiếng động ở chỗ tay cầm cửa, cũng biết người đứng ngoài cửa là ai, nhưng cô quyết tâm không cho người nào đó mở cửa.

Kết quả rất rõ ràng, Đàm Dịch Khiêm một mình trở về phòng, hai người ngủ hai nơi.

——–

Không có vợ yêu trong ngực, suốt đêm Đàm Dịch Khiêm ngủ không được yên giấc, vì thế vừa sáng sớm Đàm Dịch Khiêm đã lục đục mò sang phòng trẻ.

Cửa phòng trẻ đã mở, Đàm Dịch Khiêm bước vào phòng đúng lúc Hạ Tử Du đang trong phòng tắm rửa mặt, người giúp việc giúp Liễu Nhiên mặc quần áo.

Liễu Nhiên nhìn thấy anh rất vui vẻ gọi, “Ba!”

Đàm Dịch Khiêm làm dấu ‘xuỵt’ bằng ngón tay, Liễu Nhiên lập tức hiểu ý, gật đầu cũng che miệng lại.

Đàm Dịch Khiêm bước nhẹ vào phòng tắm, thấy Hạ Tử Du đang chải đầu, anh đột nhiên vòng hai cánh tay quanh người Hạ Tử Du, lấy lofg nhỏ nhẹ gọi, “Bà xã . . . . . .”

Hạ Tử Du cũng không lên tiếng để ý tới Đàm Dịch Khiêm, trầm mặt lãnh đạm.

Đàm Dịch Khiêm hôn phớt lên gò má Hạ Tử Du, như trẻ con kể khổ, “Không có em ngủ bên cạnh, tối hôm qua anh ngủ không ngon gì hết.”

Hạ Tử Du vẫn không lên tiếng.

Không chịu nổi Hạ Tử Du coi thường mình, Đàm Dịch Khiêm mất hết kiên nhẫn nói, “Tại sao em cứ vì chuyện của Kim Trạch Húc mà muốn cãi nhau với anh?”

Hạ Tử Du xoay người, bước ra phòng tắm.

Đàm Dịch Khiêm đuổi theo, bắt lấy cổ tay mảnh mai của Hạ Tử Du, “Anh muốn nói chuyện rõ ràng với em.”

Liễu Nhiên vừa mặc quần áo tử tế đang trừng mắt to nhìn hình ảnh ba mẹ lúc này đang giằng co.

Đàm Dịch Khiêm khựng lại liếc nhìn Hạ Tử Du, căn dặn người giúp việc, “Dẫn Liễu Nhiên đi xuống dùng bữa sáng.”

Người giúp việc một giây cũng không dám trễ nãi, lập tức ôm Liễu Nhiên nhanh lẹ biến mất.

Đợi đến khi bên trong phòng chỉ còn lại Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm trầm giọng hỏi, “Vẫn không muốn nói chuyện với anh vậy sao?”

Hạ Tử Du kiên trì nói, “Em muốn đi Anh.”

Đàm Dịch Khiêm cũng không nhường nhịn, “Anh nói rồi không được! !”

“Không cho phép, không được, không cần hỏi tới, không cần biết. . . . . . Đối với em, ngoài những lời cưỡng chế mệnh lệnh thế này, anh còn có thể nói với em những lời nào?” Hạ Tử Du như phát điên quát lên.

“Tử Du, đừng vô lý như vậy.”

“Anh cảm thấy em vô lý sao?Vậy lúc nào thì anh nói chuyện có lý với em? Anh luôn nghĩ rằng chuyện anh làm là đúng, đến khi nào thì anh mới có thể quan tâm đến cảm nhận của em?”

“Bà xã ——” Đàm Dịch Khiêm không kiên nhẫn nhìn cô chằm chằm .

Hạ Tử Du kích động nói, “Chẳng nhẽ em không thể có chút tự do nào sao?”

Đàm Dịch Khiêm cố gắng làm dịu lại bầu không khí căng thẳng, “Chúng ta không nên nói chuyện này.”

Cảm xúc Hạ Tử Du vẫn dâng cao, “Trong mắt em anh căn bản đã hình thành thói quen nắm trong tay tất cả……….. Em không biết vì sao anh không quan tâm đến cảm nhận của em? Anh đã nói anh tôn trọng em cho nên sẽ không hỏi nguyên nhân em quan tâm tới Kim Trạch Húc, em rất cảm kích anh vì sự rộng lượng đó, cũng rất vui vì anh tin tưởng bà xã anh, nhưng chúng ta sống với nhau lâu như vậy, tại sao anh vẫn luôn bá đạo như thế? Mọi việc chúng ta đều có thể thương lượng mà, nếu anh không yên tâm em một mình đi gặp Kim Trạch Húc, anh có thể bảo người đi cùng với em, tại sao lần nào cũng muốn để em phải cầu xin anh như vậy chứ?”

Sắc mặt Đàm Dịch Khiêm tái xanh, “Tốt nhất bây giờ em nên khống chế lại tâm trạng của mình, bây giờ em không phải là một mình nữa.”

Ý thức được thái độ quá khích của mình, Hạ Tử Du cố gắng điều chỉnh lại tâm tình của mình, dịu giọng nói, “Ông xã , em nhất định phải đi Anh một chuyến. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm kiên trì nói, “Bất kể em nói cái gì, anh cũng sẽ không đồng ý cho em đi Anh!”

Hạ Tử Du hành động theo cảm tình nói, “Vậy chúng ta không còn gì để nói. . . . . .”

Dứt lời, Hạ Tử Du né tránh cái nhìn lạnh lẽo của Đàm Dịch Khiêm lập tức rời khỏi phòng trẻ.

Đàm Dịch Khiêm nhìn bóng dáng quật cường của Hạ Tử Du rời đi, chỉ biết thở dài.

Tại sao đến hôm nay anh và cô vẫn khó mà thấu hiểu đến thể?

Từ khi kết hôn đến nay, lần đầu tiên anh cảm thấy thật mệt mỏi. . . . . .Đối với chuyện mỗi lần cô vì Kim Trạch Húc mà cầu xin anh, anh đều cảm thấy mệt mỏi.

Giữa bọn họ tại sao cứ phải vì Kim Trạch Húc mà cãi nhau hết lần này tới lần khác?

——–

Sau khi Hạ Tử Du bỏ đi, Đàm Dịch Khiêm lái xe tới công ty.

Bởi vì tối hôm ngủ riêng Đàm Dịch Khiêm không quen nên không ngủ được, vì thế mới sáng sớm mà anh đã cảm thấy cổ họng đau rát không thôi, toàn bộ gân cốt căng thẳng, sau đó cộng thêm sự mệt mỏi vì vừa rồi cãi nhau với Hạ Tử Du, sau khi Đàm Dịch Khiêm đến phòng làm việc liền đó dựa người vào ghế nghỉ ngơi.

Đan Nhất Thuần ôm một xấp văn kiện đi vào phòng làm việc, vô tình nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm mệt mỏi nhắm mắt sau bàn làm việc, Đan Nhất Thuần kinh ngạc, “Ô, Dịch Khiêm, sao anh lại tới đây?”

Đàm Dịch Khiêm vẫn dựa vào ghế, không trả lời Đan Nhất Thuần.

Đan Nhất Thuần nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm nhắm hai mắt nhưng vẫn hơi động đậy nơi cổ họng, quan tâm hỏi, “Tối hôm qua ngủ không ngon sao?”

“Ừ.”

Đan Nhất Thuần đi tới phía sau Đàm Dịch Khiêm, tay khoác lên vai Đàm Dịch Khiêm, nhẹ nhàng xoa bóp, “Sao không ngủ đươc? Nhìn anh có vẻ như rất mệt.”

Đàm Dịch Khiêm mở mắt ra, liếc nhìn Đan Nhất Thuần.

Mái tóc dài màu đen uốn xoăn, trên tai đeo một đôi khuyên tai vàng hình tròn, hang lông mi dài và cong, đôi môi đỏ tươi như son, dáng người vô cùng mê hoặc đàn ông…….. Cô dường như so với thời gian lúc đầu khi anh quen biết cô đã xinh đẹp nay lại càng thêm quyến rũ hơn.

Đan Nhất Thuần lập tức buông tay ra, lui về phía sau, “Thật xin lỗi, em không phải cố ý. . . . . . Em chỉ cảm thấy là anh mệt mỏi cho nên muốn giúp anh thả lỏng một chút, em xin lỗi vì đã quên sửa thói quen này.”

Thật ra thì trong hai năm Đan Nhất Thuần ở bên cạnh Đàm Dịch Khiêm, mỗi khi Đan Nhất Thuần trông thấy Đàm Dịch Khiêm mệt mỏi thì cô đều sẽ giúp anh xoa bóp . . . . . .

Đàm Dịch Khiêm nhắm mắt lại, bình tĩnh nói, ” Kỹ thuật của cô có tiến bộ rồi.”

Đan Nhất Thuần lại đặt tay lên vai Đàm Dịch Khiêm, nhợt nhạt cười, “Anh không phải ghét bỏ là tốt rồi.”

Đàm Dịch Khiêm không nói gì thêm.

“Đúng rồi, sao hôm nay anh lại tới công ty vậy?”

“Tại sao tôi không thể tới?”

“Hôm nay là sinh nhật anh mà, mấy ngày trước anh bảo em hủy bỏ hết mấy cuộc họp hội nghị ngày hôm nay, anh nói hôm nay anh muốn ở nhà với Tử Du và Ngôn Ngôn.”

Nhớ lại ngày hôm nay, Đàm Dịch Khiêm mở mắt ra.

“Anh………..Tại sao không ở nhà?”

Đàm Dịch Khiêm ngồi thẳng dậy, lạnh nhạt nói, “Không có gì, cô đi xuống đi……..”

Đan Nhất Thuần gật đầu, “Dạ.”

Lúc Đan Nhất Thuần xoay người đi, Đàm Dịch Khiêm lên tiếng nói, “Mang hết lịch hẹn của mấy cuộc họp hội nghị và hành trình hôm nay đến đây.”

Chỉ chốc lát sau, Đan Nhất Thuần cầm tư liệu đi họp cùng lịch hành trình để ở trên mặt bàn của Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm đang muốn cầm lên tài liệu mở ra xem, nhưng phát hiện phía trên đống tài liệu để một chiếc hộp tinh xảo đắt giá bọc giấy hoa màu đen.

“Dịch Khiêm, cái này là em. . . . . . À, là quà bạn bè tặng anh, chúc anh sinh nhật vui vẻ!”

Đàm Dịch Khiêm nhìn chiếc hộp màu đen tinh xảo này, trong đầu thoảng qua trận cãi nhau từ hôm qua đến hôm nay của anh và Hạ Tử Du.

Đan Nhất Thuần nhỏ giọng bổ sung thêm một câu, “Cái này là em tự chọn theo ánh mắt của em, không biết anh có thích hay không, nhưng theo như những bộ đồ trước kia em đã tặng cho anh, em nghĩ chắc cũng không đến nỗi quá tệ…………”

“Cám ơn!”

Mặc dù Đàm Dịch Khiêm không mở hộp quà ra, nhưng được Đàm Dịch Khiêm đáp lại, Đan Nhất Thuần đã cảm thấy rất vui, “Dịch Khiêm, sinh nhật vui vẻ!”

Đàm Dịch Khiêm đưa mắt chuyển sang xấp tài liệu cho cuộc họp trước mặt.

Đan Nhất Thuần lập tức nói, “Bây giờ em đi thông báo cho mọi người đi họp.”

. . . . . .

Sau khi Đan Nhất Thuần rời đi, Đàm Dịch Khiêm nhìn đống tài liệu một hồi, có lẽ vì Đan Nhất Thuần tặng quà cho anh làm tâm trạng anh càng thêm phiền loạn, anh lên cầm điện thoại gọi cho Hạ Tử Du.

Thế nhưng, điện thoại Hạ Tử Du không thể nào kết nối được.

Đàm Dịch Khiêm nghĩ là Hạ Tử Du không muốn nghe điện thoại của anh, ngay sau đó anh gọi điện thoại về nhà.

Hình như là điện thoại reng chưa được mấy giây, người giúp việc đã rất nhanh nhận điện thoại, “Dạ. . . . . . Tiên sinh.”

Đàm Dịch Khiêm nghe ra giọng của người giúp việc dường như có phần hơi thở dốc, Đàm Dịch Khiêm nhỏ giọng hỏi, “Tử Du đâu?”

“Tiên. . . . . . Tiên sinh, cô chủ bảo tài xế chở cô ấy đến sân bay rồi, chúng tôi đang muốn thông báo với cậu . . . . .” Thời điểm Đàm Dịch Khiêm gọi điện thoại về cũng đúng lúc người giúp việc đang muốn gọi điện thoại cho anh.

“Đến sân bay?” Đôi mắt đen thẳm gian xảo ranh mãnh của Đàm Dịch Khiêm híp lại như đường chỉ, vô cùng lạnh lẽo.

“Đúng vậy, cô chủ không có ở nhà, chúng tôi cũng không biết nên làm gì bây giờ…………

Mục lục
loading...