Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 165


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 165: Rốt Cuộc Cũng Có ‘Bé Cưng’

Tại khu nhà giam dành cho nam giới ở vùng ngoại ô phía Tây thành phố Y, Trung Quốc.

“Số 58743, có người đến thăm tù.”

“Cám ơn.”

. . . . . .

Mang còng tay, Kim Nhật Nguyên được cảnh sát dẫn tới phòng thăm tù.

Nhìn thấy người tới qua kính thủy tinh, khóe miệng Kim Nhật Nguyên khẽ nhếch cười.

“Ba nuôi.”

Kim Nhật Nguyên cầm lên điện thoại, “Trạch Húc!”

Kim Trạch Húc hỏi, “Đã rất lâu không có đến thăm ba, ba có khỏe không?”

Kim Nhật Nguyên cười cười, “Nơi này ngoại trừ thức ăn không ngon, tất cả đều tốt.”

Vẻ mặt Kim Trạch Húc sầu lo, “Ba gầy đi rất nhiều.”

Giọng nói Kim Nhật Nguyên nặng nề u ám nói, “Không có chuyện gì, ba nhất định sẽ sống tới ngày con có thể quật ngã Đàm Dịch Khiêm.”

“Con thật xin lỗi, ba nuôi.”

Kim Nhật Nguyên thoải mái cười nói, “Cha con chúng ta không nên nói những lời như thế.”

Kim Trạch Húc chăm chú nhìn vào khuôn mặt già nua theo năm tháng của Kim Nhật Nguyên ngồi ở đối diện, áy náy nói, “Nếu như ban đầu không phải con chỉ vì cái lợi trước mắt muốn đối phó với Đàm Dịch Khiêm, Tử Du sẽ không đối chọi trên tòa với Đàm Dịch Khiêm, hôm nay ba cũng không phải ngồi ở đây thế này…….” Kim Trạch Húc đã từng muốn lợi dụng Hạ Tử Du để đánh đỗ Đàm Dịch Khiêm, nhưng không nghĩ đến sau lưng lại có nhiều bí mật được cất giấu đến thế, cuối cùng lại chính anh lại gây hại đến người thân của chính mình.

Kim Nhật Nguyên an ủi nói, “Chuyện này không thể trách con . . . . . Ba đã sớm bị Đàm Dịch Khiêm nắm gọn trong tay như con châu chấu, nó sẽ không buông tha cho ba.”

Kim Trạch Húc dán vào chặt điện thoại nói, “Ba nuôi, mấy lần trước khi đến thăm ba, con nhớ đã từng nói với ba, những năm tháng ba khổ sở trong tù, tương lai con nhất định sẽ khiến cho Đàm Dịch Khiêm trả lại cho ba….. Hôm nay con tới đây muốn nói cho ba, ngày đó đang cách chúng ta ngày càng gần rồi.”

Kim Nhật Nguyên vui mừng nói, “Trạch Húc, đây chính là nguyên nhân trong cô nhi viện nhiều đứa trẻ như vậy, ba chỉ chọn một mình con.”

“Công ơn nuôi dưỡng của ba nuôi đối với con, con vĩnh viễn ghi nhớ trong lòng.”

Đáy mắt Kim Nhật Nguyên tóe lên một tia giảo hoạt, “Ba nuôi tin tưởng con nhất định sẽ làm được.”

Bỗng dưng Kim Trạch Húc nghiêm nghị nói, “Ba nuôi, có chuyện này con nhất định phải nói cho ba, con đã gạt ba.”

Kim Nhật Nguyên nhíu mày, “Chuyện gì?”

Kim Trạch Húc chậm rãi nói, “Thật ra thì, Tử Du cùng đàm Dịch Khiêm đã tái hôn hơn nửa năm trước.”

Kim Nhật Nguyên hai mắt mở to, không tin được nói, “Không phải con nói với ba là Tử Du đã bỏ Đàm Dịch Khiêm đi rồi sao?” Bởi vì là trọng phạm, Kim Nhật Nguyên trong tù không có cơ hội đọc báo, cộng thêm tính cách xảo quyệt của ông, trong tù cũng không trao đổi với bất kì người nào, cho nên ông muốn biết được tin tức bên ngoài cũng chỉ có thể dựa vào Kim Trạch Húc.

Kim Trạch Húc nói, “Là con nói dối ba. . . . . . Tử Du thật sự ở Male ba năm, nhưng sau đó cô ấy được Đàm Dịch Khiêm mang đến Los Angeles, chuyện cô ấy đi cùng Đàm Dịch Khiêm đến Los Angeles con cũng không ngờ tới.”

Kim Nhật Nguyên nghiến răng nói, “Ba thật không yên để An Ngưng có đứa con gái này!”

Giọng Kim Trạch Húc hòa hoãn lại nói, “Ba nuôi, ba có ngày hôm nay là do Đàm gia bọn họ tạo nên, không liên quan đến Tử Du.”

Kim Nhật Nguyên lạnh nhạt nói, “Nó đi theo Đàm Dịch Khiêm chính là muốn đối nghịch với ba! Trạch Húc, nếu như có một ngày con muốn đối phó với người nhà họ Đàm, con không cần kiêng nể đến nó, nó hôm nay đã là người nhà họ Đàm, không còn là con gái của ba nữa.”

Kim Trạch Húc lắc đầu, “Ba nuôi, con sẽ không đối phó với Tử Du……. Con yêu cô ấy, con muốn cô ấy là người phụ nữ của con.”

Kim Nhật Nguyên nhíu mày, “Con cho rằng con có thể lấy được lòng của nó sao?”

Kim Trạch Húc sâu xa nói, “Con không quan tâm lòng của cô ấy có hướng về con hay không, nhưng con chỉ muốn có cô ấy.”

Kim Nhật Nguyên khó hiểu nói, “Trạch Húc, con nên nhớ kỹ, đời người không nên để ý quá nhiều về thứ gì đó, nếu không, những thứ con quan tâm trong tương lai sẽ trở thành nhược điểm để người khác uy hiếp con.”

Kim Trạch Húc bình tĩnh nói, “Ba nuôi, chuyện tình cảm con muốn tự mình quyết định, con sẽ không hối hận.”

Kim Nhật Nguyên không nói thêm gì nữa.

Kim Trạch Húc nhìn gương mặt già nua của Kim Nhật Nguyên sau khi vào tù ba năm, nhẹ giọng nói, “Ba nuôi, thời gian thăm tù không nhiều lắm, lần sau con sẽ trở lại thăm ba.”

Kim Nhật Nguyên gật nhẹ đầu.

Nhưng, lúc Kim Trạch Húc đứng dậy, Kim Nhật Nguyên đột nhiên hỏi, “Con thật sự có kế hoạch đối phó với Đàm Dịch Khiêm?”

Kim Trạch Húc quay đầu nhìn ba nuôi mình rồi tự tin nở một nụ cười, “Con đã cố tình để Tử Du tin vào một chuyện.”

Kim Nhật Nguyên không hiểu hỏi, “Chuyện gì? Cái này có liên quan đến kế hoạch của con?”

Kim Trạch Húc sâu xa nói, “Ba sẽ biết sau khi kế hoạch thành công.”

Một tháng sau.

Theo chẩn đoán, sắp tới là thời gian tốt nhất mà Hạ Tử Du có thể mang thai, cho nên. . . . .

Hôm nay, vào bữa ăn tối, Đàm Dịch Khiêm gặp phải một vấn đề khó khăn cực lớn.

Trên bàn ăn, Hạ Tử Du nhìn vẻ mặt khó coi của Đàm Dịch Khiêm, yếu ớt vô tội hỏi, “Ủa, ông xã, thức ăn không hợp khẩu vị anh sao?”

“Mẹ, tại sao Ngôn Ngôn chỉ có thể ăn cơm trong chén vậy?” Liễu Nhiên ngây thơ hỏi.

Hạ Tử Du lúng túng nhìn sang Liễu Nhiên, “Ngoan, lúc ăn cơm không nên nói chuyện.”

“Dạ.” Liễu Nhiên đáp lại rồi sau đó vùi đầu ăn cơm.

Hạ Tử Du lần nữa đưa mắt nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm, nhỏ giọng hỏi, “Ông xã , sao lại không ăn cơm?”

Đàm Dịch Khiêm nhìn những món ăn kỳ lạ trên bàn, mi tâm nhíu lại, “Những thứ này là gì vậy?”

“Đều là những món rất bình thường mà, em bảo nhà bếp làm đó.”

Hạ Tử Du vừa nói dứt lời, Đàm Dịch Khiêm liền nghe thấy người làm đứng bên cạnh khẽ cười ra tiếng.

Đàm Dịch Khiêm liếc mắt nhìn nhóm người giúp việc, bọn họ lập tức trở về trạng thái im lặng tự nhiên ban đầu.

Hạ Tử Du bưng chén cơm của Đàm Dịch Khiêm lên, sau đó gắp thức ăn vào bát Đàm Dịch Khiêm, “Ông xã, những món này đều là tấm lòng của nhà bếp làm, anh nếm thử một chút xem sao!”

Đàm Dịch Khiêm thoáng nhìn thức ăn trong chén, không vừa ý nói, “Em nhất định muốn chồng em ăn những thứ này?”

Hạ Tử Du cô gắng ra vẻ bình tĩnh, “Đều là những món rất ngon mà!”

Liễu Nhiên ngây thơ nói chen vào một câu, “Ba, ba nhanh ăn đi, mẹ cùng các dì ở phòng bếp chuẩn bị rất lâu đó!”

Đàm Dịch Khiêm hỏi, “Em cũng xuống bếp chuẩn bị?”

Hạ Tử Du gật đầu, “Dạ. . . . . . Em đã nếm qua những món này, ăn cũng được lắm!”

Đàm Dịch Khiêm bất đắc dĩ cầm chén lên, “. . . . . . Được rồi!”

“Dạ, dạ!”

. . . . . .

Sau khi bữa ăn tối kết thúc, Hạ Tử Du theo thường lệ dỗ Liễu Nhiên đi ngủ. Mấy ngày nay tâm tình Đàm Tâm không tốt, vì vậy bà Đàm đã về Đàm gia mấy ngày, cho nên việc dỗ Liễu Nhiên ngủ phải do Hạ Tử Du đảm nhận.

Lúc chín giờ, Liễu Nhiên cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ . . . . .

Hạ Tử Du đặt lên trán Liễu Nhiên một nụ hôn, sau đó vội vàng trở về phòng mình.

Dùng tay mở ra cửa phòng, cô lên tiếng gọi, “Ông xã . . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm không trả lời.

Hạ Tử Du nghi ngờ nhìn thoáng qua một lượt căn phòng, phát hiện Đàm Dịch Khiêm bây giờ đã nằm ngủ say trên giường.

Hạ Tử Du nhíu mày, đi đến mép giường.

Đàm Dịch Khiêm dường như đã ngủ rất say, hơi thở đều đều trong giấc ngủ.

Hạ Tử Du lay nhẹ Đàm Dịch Khiêm gọi, “Ông xã . . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm mơ màng trả lời, “Ừ.”

Hạ Tử Du hỏi, “Sao anh lại ngủ rồi?”

Đàm Dịch Khiêm đưa tay kéo cổ Hạ Tử Du xuống, giữ chặt đầu hôn lên mặt cô một cái, giống như rất mệt mỏi nói: “Bà xã, đừng làm ồn, ngày mai anh còn có mấy cuộc họp quan trọng trong ngày. . . . . .”

Hạ Tử Du có vẻ thất vọng nói, “Ừm.”

Đàm Dịch Khiêm xoay người, tiếp tục chìm vào giấc ngủ của mình.

Hạ Tử Du sững sờ ngồi ở mép giường, rất là nghi ngờ. Tình huống này là sao đây? Chẳng lẽ những thực phẩm kia không có tác dụng như trên web nói?

Còn nữa, bình thường anh cũng không có đi ngủ sớm như vậy à. . . . . .

Hạ Tử Du chán nản đứng dậy, sau đó đi vào phòng tắm lấy xuống chiếc áo ngủ rồi treo lại trong tủ quần áo.

Nhìn chiếc áo ngủ hàng hiệu gợi tình mà cô đã phải đỏ mặt khi chọn mua nó, cô không vui chép miệng.

Đi trở lại vào phòng tắm, Hạ Tử Du mở nước cho đầy bồn tắm lớn dự đinh tắm lại một lần trước khi đi ngủ.

Cởi quần áo ra, nằm trong bồn tắm lớn, cô rất thoải mái nhắm mắt lại hưởng thụ.

Nước ấm thật dễ chịu, cộng thêm cả người thả lỏng, cô bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.

Thế nhưng, trong lúc mơ mơ màng màng chưa hẳn ngủ mê cô lại đột nhiên có cảm giác như nước trong bồn tắm ngày lúc càng ít đi.

Bất chợt trước ngực cô truyền đến hơi thở ẩm ướt nóng bỏng, cô mơ màng mở mắt ra thì phát hiện có một cái đầu không an phận của người nào đó đang vùi trước ngực cô.

Hạ Tử Du lập tức tỉnh táo hẳn, vội đẩy mạnh người đang vùi đầu vào ngực mình ra, “Hả, ông xã . . .”

loading...

Đàm Dịch Khiêm vẫn nhẹ nhàng gặm cắn nụ hoa nhỏ nổi lên trước ngực Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du muốn ngồi dậy, nhưng lại bị Đàm Dịch Khiêm ôm đè xuống trong bồn tắm lớn.

Sức nặng cơ thể anh khiến cho hơi thở Hạ Tử Du trở nên dồn dập hơn, “Đừng vậy mà. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm rốt cuộc cũng ngước mắt lên ghé sát vào cạnh vành tai cô thì thầm, giọng nói ậm ờ còn mang theo chút trêu chọc, “Anh rất muốn em. . . . . .”

Hạ Tử Du nghi ngờ, “Không phải anh đang ngủ sao?”

Trên gương mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm nở nụ cười có chút quỉ quái: “Bà xã anh đã chu đáo chuẩn bị mấy món ăn ngon đó, tối nay sao anh có thể ngủ được?”

Hạ Tử Du chợt nhớ lại nhưng món ăn cô chuẩn bị cho tối nay —— Trên internet nói những món đó đều giúp đàn ông tăng cường sinh lực, hai gò má cô lập tức ửng hồng.

Hạ Tử Du dè dặt hỏi, “Hả, anh biết rồi sao?”

Đàm Dịch Khiêm híp lại nửa mắt, nóng rực ngắm nhìn Hạ Tử Du, “Em không nên để người khác nghi ngờ năng lực của chồng em.”

Vừa rồi trong phòng ăn Đàm Dịch Khiêm chỉ không thích tiếng cười của mấy người giúp việc kia thôi.

“Em đâu có. . . . . .” Hạ Tử Du như đứa trẻ mắc lỗi rũ mắt xuống, nhỏ giọng nói, “Người ta chỉ là. . . . . . Chỉ là cảm thấy mấy ngày nay là thời gian tốt để thụ thai, cho nên. . . . . .” Nói tới đây, Hạ Tử Du len lén liếc nhìn xuống bộ phận nhạy cảm của người nào đó, phát hiện thấy cũng không có gì khác bình thường.

Đàm Dịch Khiêm thấy Hạ Tử Du cẩn thận xem xét, tinh quái hỏi, “Có gì khác không?”

Hạ Tử Du rất nghiêm túc lắc đầu, “Không có. . . . . . Trên internet chắc chắn là gạt người rồi.”

“Không, không có gạt người đâu. . . . . .”

Dứt lời, Đàm Dịch Khiêm phủ lên đôi môi đỏ như son của Hạ Tử Du, một tay bao trọn nơi đầy đặn trước ngực cô, ngón tay cái xoay tròn xung quanh nụ hoa đã nổi lên của cô.

Bị kỹ thuật lão luyện của anh gây kích thích, Hạ Tử Du cảm giác trong cơ thể nhanh chóng dâng lên một trận nóng ran khó chịu, cô vội vã từ chối, “Ông xã , từ từ đã , ở đây không được đâu. . . . . .”

Giọng ồ ồ Đàm Dịch Khiêm trả lời lại cô, “Anh muốn ở chỗ này.”

Cảm nhận được cơ thể nóng bỏng của Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du biết anh bây giờ đã giống như tên lắp sẵn vào cung không bắn không được, đột nhiên, Hạ Tử Du giống như chợt nghĩ đến gì đó, hai gò má càng thêm ửng hồng, ngượng ngùng nói, “Anh. . . . . . Anh. . . . . . Anh thật là xấu xa!”

Cô đột nhiên nhớ lại lúc cô vào phòng anh đang ngủ say trên giường, mà mới chỉ một lát, anh đã mò vào bồn tắm của cô………

Trước đây anh đã từng đề cập với cô rất nhiều lần muốn làm việc đó trong bồn tắm. . . . . . Ách, cô đâu có dễ dàng đáp ứng yêu cầu ham muốn không an phận đó của anh được, quả thật mắc cỡ chết người à, cho nên lúc có anh ở nhà, cô ít khi vào bồn tắm lớn để tắm, nhưng tối nay cô nghĩ là anh đã ngủ, thật không ngờ. . . . . . Cô đã mắc mưu anh!

“Anh thật là quá đáng. . . . . .” Hạ Tử Du càng nghĩ càng buồn bực xấu hổ.

Giờ phút này sao có thể để Hạ Tử Du lảm nhảm, Đàm Dịch Khiêm vội vàng chiếm lấy môi Hạ Tử Du.

“Ưm. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm đưa tay ôm lấy tấm lưng trần của Hạ Tử Du, kéo cô về phía mình.

Môi bị mút lấy, Hạ Tử Du không thể nào lên tiếng được, cộng thêm cơ thể bị khống chế, cô không có hơi sức chống đỡ, dần dần xụi lơ trong bồn tắm, mặc anh chơi đùa trên người cô.

“Sau này đừng để ông xã em ăn những thứ khó ăn đó nữa!” Đàm Dịch Khiêm dành ra chút thời gian căn dặn cô.

Cô thừa dịp anh rời khỏi môi cô liền hỏi lại một câu: “Vậy sao anh còn ăn?” Sớm biết tối nay bị anh lên kế hoạch tính kế, cô tuyệt đối tuyệt đối không thèm làm mấy chuyện vớ vẩn kia.

Đàm Dịch Khiêm chạm nhẹ vào gò má Hạ Tử Du, “Bởi vì bà xã anh đích thân xuống bếp làm.”

Hạ Tử Du đột nhiên cảm thấy ngọt ngào trong lòng, cô theo bản năng đưa tay ôm chặt cổ Đàm Dịch Khiêm.

Nghĩ rằng Hạ Tử Du đang đáp lại anh, cơ thể Đàm Dịch Khiêm vì hành động này mà bị kích động không thôi, anh cúi đầu ngậm lấy nơi đỉnh nhọn đang vươn thẳng của cô, bàn tay to lớn vốn đang trêu đùa nụ hoa dần dần một đường trượt đến giữa hai chân đang bị cô kẹp chặt.

“Vợ yêu, mở rộng chân ra một chút.”

Khi tắm cô không có mặc quần áo, nhưng ở dưới vẫn có mặc một chiếc quần lót mỏng, anh dùng ngón tay lần mò đến vị trí ở đáy quần đã che khuất bộ phận quan trọng của cô, làm anh không thể di chuyển vào trong được.

Ý thức được bàn tay to lớn của anh đang tùy tiện lộng hành ở nơi nào đó của mình, hai chân cô càng khép chặt lại.

“Đừng làm vậy ở đây mà. . . . . .”

Có trời mới biết trong không gian bồn tắm nhỏ hẹp như vậy, đối với người từ nhỏ đã mắc chứng trầm cảm như cô khiến cô cảm thấy thật sợ hãi. . . . . .

“Ngoan, đừng sợ. . . . . .” Anh nhẹ giọng dỗ dành, sau đó nhẹ nhàng hôn lên môi cô, tạo cho cô cảm nhận được cảm giác an toàn từ anh mang đến.

“Không được. . . . . .” Hơi thở hỗn loại cô cố gắng dùng sức chống đẩy kéo dài khoảng cách cho cả hai rồi định vùng vẫy ngồi dậy.

Nhưng vào giờ phút này Đàm Dịch Khiêm đâu có chịu để Hạ Tử Du lùi bước. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm giống như bắt gặp được con mồi đang muốn bỏ chạy, anh áp Hạ Tử Du về phía bồn tắm, rồi cả người phủ lên trên người cô.

“Ông xã . . . . . .” Cô cố gắng muốn giãy giụa lần nữa.

Thế nhưng anh hoàn toàn không quan tâm tới cô.

Cảm giác được ma sát với lồng ngực rắn chắc của anh đã mang đến cho cô từng trận khoái cảm mới mẻ, cô bắt đầu không thể kiềm chế được mà rên rỉ liên hồi.

Ngay sau đó, anh cởi bỏ xuống lớp vải cuối cùng trên người cô, nhấc chân cô lên. . . . . .

Đã nửa đêm còn bị Đàm Dịch Khiêm kêu réo dậy, Hạ Tử Du nhìn thấy ánh mắt nóng rực của Đàm Dịch Khiêm trong bóng tối, cô quả thật rất muốn khóc. . . . . .

Kết quả cuối cùng là cô hận muốn chết những thứ thực phẩm mà cô đã tìm kiếm ở trên mạng kia!

Cuộc sống hạnh phúc ngọt ngào của Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du cứ thế trôi qua êm ả.

Vào một buổi sáng, khi Hạ Tử Du tỉnh lại đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng mơ hồ, cô vốn cũng không thấy có gì lạ, nhưng mà khi cô vừa chuẩn bị bước xuống giường, cảm giác buồn nôn đột nhiên trào lên.

Hạ Tử Du căn bản không kịp suy nghĩ gì nhiều, lập tức vọt tới phòng tắm. . . . . . Nhào về phía bồn cầu, cô kiềm chế không nổi mà nôn khan.

Có lẽ là vẫn chưa nghĩ đến mình đã mang thai, vì thế Hạ Tử Du cũng không hoài nghi triệu chứng cơ thể mình là triệu chứng của người đang mang thai, sau khi rửa mặt xong cô liền đi xuống lầu.

Lúc Hạ Tử Du xuống lầu thì bà Đàm đang ngồi tán gẫu điện thoại với bạn trong phòng khách, Hạ Tử Du bước tới cười với bà Đàm, bà Đàm nhìn thấy Hạ Tử Du sau đó cũng kết thúc cuộc nói chuyện, không vui liếc nhìn Hạ Tử Du, “Bây giờ là mấy giờ rồi? Cho dù là nhà có tiền thì con dâu cũng nên dậy sớm một chút chứ, để người làm nhìn thấy không sợ bị chê cười sao.”

“Con biết rồi ạ.”

Thật ra thì sau khi sống chung với bà Đàm, Hạ Tử Du đã rất ít khi dậy muộn, bình thường cô cùng tài xế trong nhà đưa Liễu Nhiên tới nhà trẻ, nhưng mà hôm nay cô không biết tại sao mình lại dậy muộn nữa, hơn nữa đầu óc còn mơ mơ màng màng.

Hạ Tử Du trước sau như một rất ít khi làm trái lời bà Đàm, lại thêm Đàm Dịch Khiêm rất yêu thương Hạ Tử Du, cho nên giờ phút này bà Đàm cũng chỉ có thể thu hồi mặt lạnh, thuận miệng nói một câu, “Đi dùng bữa ăn sáng đi, người làm chuẩn bị đã lâu rồi.”

“Dạ.”

Hạ Tử Du xoay người đang muốn đến phòng ăn, nhưng đột nhiên cảm thấy đầu choáng váng dữ dội, cô đỡ đầu, thân thể thoáng lảo đảo.

“Cô chủ, cô sao vậy?”

Người giúp việc trong phòng khách nhìn thấy dáng vẻ khó chịu của Hạ Tử Du, liền lập tức chạy tới đỡ, khẩn trương đỡ lấy người Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du giống như mất đi hết toàn bộ hơi sức, dựa vào người giúp việc, khó chịu nói, “Tôi cảm thấy choáng đầu quá . . . . .”

Người giúp việc đỡ Hạ Tử Du ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, “Cô chủ, cô ngồi xuống đây nghỉ đi. . . . . .”

Hạ Tử Du sau khi ngồi tựa vào trên ghế sofa mới cảm thấy khá hơn được một chút.

Bà Đàm thấy sắc mặt Hạ Tử Du trắng bệch, nhíu mày hỏi, “Cô bị làm sao vậy?”

Hạ Tử Du trả lời yếu ớt, “Con thấy hơi khó chịu. . . . . .”

Người giúp việc hỏi bà Đàm, “Thưa bà, có nên gọi bác sĩ tới khám cho cô chủ không ạ?”

Bà Đàm gật đầu, “Đi đi!” Mặc dù không muốn thấy Hạ Tử Du, nhưng bà Đàm vẫn muốn duy trì tốt quan hệ mẹ con tốt với Đàm Dịch Khiêm, đương nhiên không thể trong lúc Hạ Tử Du không khỏe mà không quan tâm tới Hạ Tử Du được.

Được sự đồng ý của bà Đàm, người giúp việc lập tức chạy đi mời bác sĩ.

Hạ Tử Du được vài người giúp việc đỡ vào phòng, nhưng thật ra cảm giác choáng váng mới vừa rồi chỉ xảy ra trong chốc lát, sau khi trở về phòng tựa vào đầu giường nghỉ ngơi thì cảm giác choáng váng đó cũng biến mất.

Bà Đàm đứng bên cạnh mép giường, không vui nói, “Ngày nào cũng sống cuộc sống của mợ chủ, cho nên cơ thể mới suy yếu như thế? Còn không bằng bà già như tôi nữa.”

“Viện trưởng, con. . . . . .”

Hạ Tử Du đang muốn giải thích với bà Đàm rằng cơ thể cô đã không sao, nhưng người giúp việc đã dẫn theo bác sĩ Dư đi vào phòng của cô.

Bác sĩ Dư hỏi sơ qua về tình hình cơ thể của Hạ Tử Du.

Bác sĩ Dư ngồi trên ghế bên cạnh giường, quan tâm hỏi, “Cô chủ, cô cảm thấy chỗ nào không thoải mái?”

Hạ Tử Du nói, “Bây giờ tôi cũng không biết là có chỗ nào không thoải mái nữa, nhưng vừa rồi tôi cảm thấy đầu bị choáng. . . . . .”

Bác sĩ Dư nghiêm túc hỏi, “Còn có chỗ nào không khỏe nữa không?”

Hạ Tử Du suy nghĩ một lúc rồi từ tốn nói, “Lúc tôi rời giường, cảm thấy trong ngực rất khó chịu, sau đó thì buồn nôn. . . . . .”

Hạ Tử Du kể đến đây, dường như đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vui mừng nói: “Không phải là tôi…….”

Trên mặt Bà Đàm đang ung dung thản nhiên cũng hiện lên sự vui sướng, gấp gáp hỏi bác sĩ, “Con dâu tôi mang thai sao?”

Bác sĩ Dư cầm một que thử thai đưa cho Hạ Tử Du, “Cô chủ, cô biết làm sao để kiểm tra chứ?”

Hạ Tử Du gật đầu, “Dạ.”

. . . . . .

Hạ Tử Du vừa từ phòng tắm bước ra, bà Đàm đã sốt ruột bước tới hỏi, “Thế nào rồi? Kết quả thế nào hả?”

Hạ Tử Du chỉ mỉm cười.

Bác sĩ Dư nói, “Nhìn vẻ mặt này của cô chủ, kết quả hiển nhiên đúng như sự đoán của chúng ta rồi.”

Bà Đàm nhất thời vỡ òa ý cười đầy mặt, đột nhiên bà lên tiếng trách Hạ Tử Du, “Làm sao cô có thể sơ ý như vậy, mang thai cũng không biết? Vừa rồi còn thiếu chút nữa ngất xỉu. . . . . . Lỡ như vừa rồi không có người giúp việc ở phòng khách, cô té xỉu làm cháu tôi bị thương thì làm sao? Bây giờ cô mau nằm xuống giường nghỉ ngơi cẩn thận cho tôi, đứng vậy làm ảnh hưởng đến cháu tôi mệt đấy. . . . . . Tôi bây giờ lập tức đi gọi điện thoại cho Dịch Khiêm.”

Hạ Tử Du cũng vui mừng không thôi, cô nhỏ giọng nói với bà Đàm, “Viện trưởng, có thể để con tự mình nói tin vui này với Dịch Khiêm được không?” Cô muốn tự mình chia sẻ niềm vui này cùng anh.

Bà Đàm đang đắm chìm trong sự vui sướng, nói chuyện cũng thoải mái hơn, gật nhẹ đầu nói, “Được rồi, tôi đi hỏi bác sĩ Dư một chút về những loại thức ăn dinh dưỡng nào dành cho phụ nữ khi mang thai. . . . . .”

Mục lục
loading...