Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 163


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 163: Không Phải Tới Để Ôm Ấp Yêu Thương

Đêm hôm đó ngửi thấy mùi nước hoa ở trong xe, Hạ Tử Du cũng không hề nhắc với Đàm Dịch Khiêm, cho nên ngày ngày vẫn ấm áp hòa thuận như mọi khi.

Một tuần lễ sau, vào chủ nhật, Robert đến biệt thự chơi.

Hạ Tử Du đã sớm biết Robert sẽ đến Los Angeles, cho nên khi nhìn thấy Robert cũng không cảm thấy kinh ngạc.

Trên ghế sofa ở phòng khách, Liễu Nhiên ngồi trên đùi Robert, vui vẻ nhìn búp bê mới trong tay.

Hạ Tử Du nhìn Robert cười nói, “Mỗi lần anh tới đều mang quà tặng cho Liễu Nhiên, em chỉ sợ sau này Liễu Nhiên sẽ không nhớ tới anh, chỉ nhớ tới quà anh tặng……”

Robert giống như thật nhìn cô bé nhỏ trong ngực, nghiêm túc hỏi, “Liễu Nhiên, không phải con thật sự sẽ chỉ nhớ mỗi quà chú tặng cho con đấy chứ? Con nói xem, sau này nếu trên đường nhìn thấy chú con sẽ gọi chứ như thế nào?”

Liễu Nhiên nghiêng đầu, “Gọi chú nha?”

Robert nghiêm mặt nói, “Con gọi ‘chú’ trên đường sẽ có rất nhiều người xoay đầu lại, con phải gọi chú là chú Robert!”

“Robe. . . . . . Chú Đặc biệt?” Dường như có vẻ phát âm không chuẩn lắm, Liễu Nhiên khó khăn đánh vần ra. (Robert = La Bá ‘Đặc’ LN chỉ nghe đc chữ sau nên mới nói vậy)

Hạ Tử Du cười khẽ, nhìn con gái cưng của mình nói, “Con gọi chú là ‘chú Kiều’ đi!”

Robert lập tức phản đối, “‘Chú Kiều’ rất bình thường, sẽ không để lại ấn tượng tốt cho con gái, nếu không có búp bê thì sau này con gái em sẽ quên anh mất……..”

Lúc này Liễu Nhiên ngây thơ đáng yêu nói, “Con có thể gọi chú là chú ‘củ cải’ được không?” (Robert phát âm qua tiếng trung là La Bá Đặc, LN ở đây do nói nhanh nên gọi là La Bặc, mà từ này có nghĩa là củ cải hoặc cây củ cải )

Robert nhíu mày hỏi, “Củ cải?”

Hạ Tử Du lập tức khen ngợi, “Liễu Nhiên thật là giỏi, sau này cứ gọi chú là chú ‘củ cải’ nha….”

Giữa trán Robert muốn nổi đầy gân xanh: “Liễu Nhiên à, hay là đổi lại gọi tên khác nha……”

Liễu Nhiên bĩu môi, “Nhưng mà Liễu Nhiên thích gọi là chú ‘củ cải’ hơn …”

“Hả. . . . . .”

Hạ Tử Du nén cười nhìn vẻ mặt khổ sở của Robert, “Anh không cảm thấy cách gọi này rất đáng yêu sao?”

Ánh mắt Liễu Nhiên mong đợi khiến Robert không cách nào từ chối, “Vậy. . . . . . Được rồi, gọi là chú ‘củ cải’ đi. . . . . .”

Lúc hai người lớn và một đứa nhỏ đang nói chuyện vui vẻ với con gái thì người người giúp việc lo lắng đi tới trước mặt Hạ Tử Du gọi: “Cô chủ.”

Hạ Tử Du thấy thần sắc khẩn trương của người giúp việc, nhíu mày hỏi, “Chuyện gì vậy?”

Người giúp việc nói, “Cô Lệ Toa thư ký của tiên sinh gọi điện thoại tới, nói tiên sinh bị thương. . . . . .”

Cả người Hạ Tử Du ngay lập tức chấn động mạnh.

. . . . . .

Nửa giờ sau, Robert chở Hạ Tử Du tới bệnh viện.

Hạ Tử Du nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm ở trên hành lang bệnh viện, vết thương trên người Đàm Dịch Khiêm hình như cũng không nghiêm trọng lắm, chỉ có chỗ tay phải bị quấn nhiều lớp gạc trắng còn lại những chỗ khác xem ra cũng không có sao.

“Ông xã . . . . . .”

Hạ Tử Du gọi Đàm Dịch Khiêm, sau đó chạy đến trước mặt Đàm Dịch Khiêm, khẩn trương ôm lấy Đàm Dịch Khiêm, “Lệ Toa nói anh bị thương, anh bị thương ở đâu? Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Robert nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm bình yên vô sự cũng thở phào nhẹ nhõm, trêu chọc nói, “Thư ký cậu cũng biết làm quan trọng quá vấn đề đi, khiến bà xã cậu lo lắng không yên……”

Đàm Dịch Khiêm lắc đầu, “Anh không sao, chỉ bị thương nhẹ ở cánh tay thôi.”

Tâm trạng đang căng thẳng của Hạ Tử Du lúc này mới nhẹ nhõm đôi chút, cô đưa tay ôm chặt lấy Đàm Dịch Khiêm, giọng nói kèm theo chưa hết nỗi sợ hãi, “Làm em sợ muốn chết, ông xã, em thật sự rất lo cho anh………”

Đàm Dịch Khiêm vỗ nhè nhẹ lên sống lưng Hạ Tử Du, an ủi nói, “Không có chuyện gì cả.”

Chú ý tới ánh mắt Đàm Dịch Khiêm thỉnh thoảng nhìn về phía phòng phẫu thuật, Robert thắc mắc hỏi, “Dịch Khiêm, có người đang làm phẫu thuật trong phòng phẫu thuật sao?”

Hạ Tử Du buông Đàm Dịch Khiêm ra, quay đầu nhìn về phía đèn đỏ trên phòng mổ, nghi ngờ nói, “Có người phải làm phẫu thuật sao?”

Đàm Dịch Khiêm mím chặt môi, không trả lời câu nào.

Lúc này, đèn đỏ phòng phẫu thuật phụt tắt, bác sĩ đi từ trong phòng phẫu thuật ra.

Hạ Tử Du và Robert hoàn toàn không hiểu được tình hình hiện nay, sững sờ nhìn bác sĩ đi về phía Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm bình tĩnh hỏi, “Cô ấy sao rồi?”

Bác sĩ nói, “Đàm tổng, tình hình Đan tiểu thư khá khả quan, mặc dù bị thương nghiêm trọng, nhưng may mắn không có vết thương trí mạng, chỗ nghiêm trọng nhất là vết thương trên bắp đùi, bởi vì ảnh hưởng đến gân cốt, thời gian tiếp theo cần phải ở lại bệnh viện làm vật lý trị liệu……….. Nhưng cũng không cần quá lo lắng, sẽ rất nhanh phục hồi thôi.”

Sau khi bác sĩ rời đi, Robert giật mình hoàn hồn, “Dịch Khiêm, cậu đừng nói với tôi người đang nằm trong phòng phẫu thuật lúc này là Đan Nhất Thuần chứ?”

Hạ Tử Du cũng nghi ngờ hỏi, “Ông xã, bác sĩ nói là Đan Nhất Thuần sao?”

——–

Cuối cùng Robert ở lại bệnh viện chăm sóc cho Đan Nhất Thuần. . . . . .

Trên đường về nhà, Hạ Tử Du không hiểu hỏi Đàm Dịch Khiêm, “Vì sao anh và Đan Nhất Thuần lại bị thương?”

Bầu không khí bên trong xe vô cùng yên tĩnh, Đàm Dịch Khiêm dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó, không hề lên tiếng trả lời Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du lo lắng nói, “Ông xã, anh có thể nói cho em biết đã xảy ra chuyện gì được không?”

Đàm Dịch Khiêm đưa mắt nhìn Hạ Tử Du, “Đan Nhất Thuần vì anh mà bị thương.”

Hạ Tử Du kinh ngạc, “Nhưng sao lại vậy. . . . . .”

Lúc này tài xế mới mở miệng: “Đúng vậy ạ, lúc đó thật là nguy hiểm. . . . . . Tổng giám đốc vừa định bước lên xe, bỗng có một chiếc không biển số lao về phía tổng giám đốc, bảo vệ cũng không phản ứng kịp……. Thật may là lúc ấy Đan tiểu thư dùng sức đẩy tổng giám đốc ra, tổng giám đốc mới không bị thương nghiêm trọng, nhưng Đan tiểu thư lại không tránh được chiếc xe kia. . . . . .”

Hạ Tử Du im lặng hồi lâu mới hoàn hồn, “Cho nên Đan Nhất Thuần vì cứu anh mà bị thương?”

Đàm Dịch Khiêm không trả lời, hình như cũng đã khôi phục lại sự nghiêm túc lạnh lung vốn có.

Hạ Tử du sợ hãi nắm lấy cánh tay Đàm Dịch Khiêm, “Ông xã, chiếc xe kia tại sao lại muốn đâm vào anh? Có điều tra được là ai không?”

Hạ Tử Du chưa kịp nghe thấy Đàm Dịch Khiêm trả lời, điện thoại của Đàm Dịch Khiêm đã vang lên.

Trong điện thoại di động là giọng cung kính của một người đàn ông: “Tổng giám đốc, cảnh sát đã tìm được chiếc xe kia, nhưng người gây tai nạn đã bỏ trốn. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng ra lệnh, “Tôi muốn anh lập tức phải tìm cho ra được người này, trong hai mươi bốn giờ phải báo kết quả cho tôi.”

“Dạ.”

Ngay sau đó Đàm Dịch Khiêm kết thúc cuộc trò chuyện.

Hạ Tử Du khẩn trương hỏi, “Ông xã, không bắt được người kia sao?”

Đàm Dịch Khiêm đưa tay ôm Hạ Tử Du vào trong ngực, “Lệ Toa không nên thông báo cho em.”

Hạ Tử Du ngước mắt lên nhìn Đàm Dịch Khiêm, “Anh bị thương như vậy làm sao có thể không cho em biết chứ?”

Đàm Dịch Khiêm nhìn sâu vào mắt Hạ Tử Du, trầm giọng nói, “Chỉ là một vết thương nhỏ.”

Hạ Tử Du đưa tay ôm chặt Đàm Dịch Khiêm, nghiêm mặt nói, “Nếu như không có Đan Nhất Thuần, giờ phút này người nằm trong phòng giải phẫu có khả năng là anh. . . . . . Không phải chỉ là một vết thương nhỏ, có người muốn hại anh! !”

Đàm Dịch Khiêm hôn nhẹ lên trán Hạ Tử Du, “Được rồi, chuyện này anh sẽ xử lý, chúng ta về nhà ngủ thôi.”

Hạ Tử Du băn khoăn nói, “Vậy. . . . . . Đan Nhất Thuần thì sao? Cô ấy đang ở bệnh viện. . . . .”

“Robert sẽ chăm sóc cho cô ấy.”

Hạ Tử Du không yên tâm nói, “Vậy sáng sớm ngày mai em đến thăm cô ấy.”

Đàm Dịch Khiêm gật đầu, “Ừ.”

. . . . . .

Tại bệnh viện.

Nửa đêm, Đan Nhất Thuần đau đớn mở mắt ra.

Trong tầm mắt của cô toàn là một màu trắng, sàn nhà màu trắng, trong hơi thở tràn ngập mùi thuốc men của bệnh viện……..

Đan Nhất Thuần thần trí hoảng hốt hỏi, “Chỗ này. . . . . . Đây là đâu?”

Robert nằm bên cạnh giường ngủ nghe thấy tiếng của Đan Nhất Thuần liền lập tức tỉnh dậy, thấy Đan Nhất Thuần như muốn đứng dậy, anh vội vàng đỡ Đan Nhất Thuần, quan tâm nói, “Nhất Thuần, em mau nằm xuống đi, em đang bị thương, bây giờ chưa ngồi dậy được . . . . . .”

Không ngờ lại nhìn thấy Robert, Đan Nhất Thuần nhíu mày, “Robert?”

Robert cẩn thận từng li từng tí đỡ Đan Nhất Thuần dựa vào chiếc gối mềm mại sau lưng, nhẹ gật đầu, “Là anh. . . . . . Anh vừa tới Los Angeles tối hôm qua.”

Đan Nhất Thuần dựa người vào gối, cảm thấy toàn thân truyền đến từng trận đau buốt, nhờ cảm giác đau đớn này đã giúp cô nhớ lại toàn bộ hình ảnh trong đầu.

Bất chợt Đan Nhất Thuần giật bắn người lên, khẩn trương nói, “Dịch Khiêm đâu? Dịch Khiêm ở đâu? Anh ấy có sao không?”

Robert lo lắng giữ chặt Đan Nhất Thuần, “Nếu như em không ngoan ngoãn nằm xuống, anh sẽ không nói cho em tin tức về Dịch Khiêm.”

Đan Nhất Thuần ngay lập tức từ từ dựa đầu vào gối, ánh mắt nhìn chăm chằm vào Robert chờ đợi câu trả lời của anh.

Robert giúp Đan Nhất Thuần kéo chăn lên, rồi mới từ tốn nói, “Dịch Khiêm chỉ bị chút sây sát nhỏ, cậu ta không sao…………..”

“Vậy là tốt rồi.” Chân mày Đan Nhất Thuần đang nhíu chặt lúc này mới giản ra được một chút.

Robert ngồi ở mép giường thấy Đan Nhất Thuần thả lỏng chân mày, đau lòng hỏi, “Em vừa tỉnh lại không lo cho vết thương của mình mà đã quan tâm hỏi Dịch Khiêm?”

Đan Nhất Thuần lo lắng nói, “Có người muốn hại anh ấy! !”

Robert hỏi, “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Sau đó Đan Nhất Thuần kể lại chân tướng sự việc cho Robert biết.

Sau khi Robert nghe xong vô cùng khiếp sợ, “Trời ạ, trên thế giới này còn có người dám đụng đến Dịch Khiêm sao? Hắn ta ăn gan trời sao?”

loading...

Đan Nhất Thuần giống như cảm ơn nói, “Thật may là anh ấy không sao. . . . . .”

Robert khiển trách, “Nhưng em thiếu chút nữa đã mất mạng.”

Khuôn mặt tái nhợt của Đan Nhất Thuần miễn cưỡng gượng cười, “Không phải bây giờ em rất tốt sao?”

Robert cũng cười theo một tiếng, “Xem ra em vẫn còn khá lạc quan!”

Do dự chốc lát, cuối cùng Đan Nhất Thuần vẫn hỏi, “Vậy. . . . . . Dịch Khiêm đâu rồi?”

Cuối cùng em vẫn quan tâm cậu ta hơn cả bản thân mình.” Robert mất mác nói ra những lời này, sau đó nói, “Sau khi nghe bác sĩ nói vết thương của em không có gì đáng ngại, Dịch Khiêm đưa Tử Du về nhà rồi.”

“Tử Du?”

“Đúng vậy, anh và Tử Du cùng tới bệnh viện……….”

Đan Nhất Thuần liên tục gật gật đầu, “À, có Tử Du chăm sóc anh ấy, anh ấy sẽ không có chuyện gì rồi.”

——–

Cả đêm Hạ Tử Du ngủ không được yên giấc, bởi vì lo lắng động đến vết thương trên tay Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du không cho Đàm Dịch Khiêm ôm cô ngủ, cho nên suốt đêm đều là Hạ Tử Du ôm Đàm Dịch Khiêm. . . . . .

Lúc trời còn chưa sáng Hạ Tử Du đã tỉnh lại, nhưng khi tỉnh lại cô phát hiện không biết lúc nào mình đã vùi đầu vào ngực của anh ngủ, còn Đàm Dịch Khiêm thì vẫn ôm chặt cô vào trong lòng như trước.

Chết rồi. . . . . .

Cô không cố đụng trúng vết thương anh đấy chứ?

Bởi vì lo lắng, Hạ Tử Du vội vàng ròi khỏi ngực Đàm Dịch Khiêm, nhưng không ngờ cô lại vô tình đánh thức Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm kéo cơ thể Hạ Tử Du đang muốn ngồi dậy vào lại ngực mình, hôn nhẹ lên mái tóc cô dịu dàng nói, “Trời còn chưa sáng hẳn, sao em dậy sớm thế?”

“Em lại động vào vết thương của anh rồi………” Hạ Tử Du vội vàng cầm bàn tay của Đàm Dịch Khiêm lên kiểm tra.

Đàm Dịch Khiêm nâng tay phải bị thương lên cho Hạ Tử Du xem, khẽ cười nói, “Bà xã , em căng thẳng quá rồi. . . . . .”

Hạ Tử Du nhìn bàn tay phải của Đàm Dịch Khiêm được băng bó tốt không bị rướm máu thì mới yên lòng thở phào một hơi, đầu dựa vào lồng ngực Đàm Dịch Khiêm thủ thỉ nói “Ông xã, tại sao có người lại muốn hại anh?” Nói thật, Hạ Tử Du không nghĩ là có người lớn mật dám đả thương hãm hại Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm cố làm ra vẻ thoải mái nói, “Người làm kinh doanh thì đôi lúc cũng sẽ bị người khác ghi hận trong lòng.”

Hạ Tử Du biết Đàm Dịch Khiêm đang dỗ dành cô, trong đáy mắt đã ngấn nước, giọng nghẹn ngào nói: “Em thật lo lắng. . . . . . Hôm qua lúc nghe nói anh bị thương, em thấy cả thế giới như đổ sụp xuống vậy.”

Đàm Dịch Khiêm hôn lên hàng lông mi đẫm nước mắt của Hạ Tử Du, “Ngốc ạ…. chồng em không sao cả, chờ đến lúc anh bắt được người gây họa, anh sẽ nói thân phận của hắn cho em biết, được không?”

Hạ Tử Du lần nữa dán mặt vào ngực Đàm Dịch Khiêm, “Dạ.”

. . . . . .

Sau khi trời sáng Đàm Dịch Khiêm liền đến Đàm thị, Hạ Tử Du bởi vì lo lắng cho vết thương của Đan Nhất Thuần nên sáng sớm cũng tới bệnh viện.

Bên trong phòng bệnh, Đan Nhất Thuần đầu quấn băng gạc, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện đầy vết thương, nhưng tinh thần cô cũng không tệ, lúc này đang mỉm cười nhìn Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du ngồi ở mép giường, lo âu hỏi, “Nhất Thuần, bây giờ cô cảm thấy thế nào rồi?”

Đan Nhất Thuần gật đầu, “Tôi không có gì đáng ngại, nhưng có thể sẽ phải ở lại bệnh viện mấy ngày.”

Hạ Tử Du cảm kích nói, “Nhất Thuần, cám ơn cô.”

Đan Nhất Thuần điềm đạm nói, “Tử Du, đừng nên nói những lời khách sáo đó với tôi, Dịch Khiêm là bạn của tôi, làm sao tôi có thể trơ mắt nhìn Dịch Khiêm bị thương đây?”

Robert yên lặng mang cháo tới cho Đan Nhất Thuần, ngồi ở mép giường, nhẹ giọng trách nói, “Cứ coi như là vì bạn bè, em cũng không cần phấn đấu quên mình như vậy! Bên cạnh Dịch Khiêm đã có vệ sĩ, những vệ sĩ đó sẽ không để Dịch Khiêm bị thương được đâu, là em khẩn trương thái quá thôi. . . . . .” Robert nói đúng tình hình thực tế, những vệ sĩ bên cạnh Đàm Dịch Khiêm đều là những người đã qua huấn luyện nghiêm chỉnh.

Hạ Tử Du nhẹ lắc đầu, “Bất kể nói như thế nào, Nhất Thuần thật sự đã giúp Dịch Khiêm.”

Hạ Tử Du vừa nói xong, một giọng phụ nữ chen vào cuộc đối thoại của ba người.

“Nhất Thuần! !”

Đan Nhất Thuần cười cười với người vừa tới, “Chị Tâm!”

Hạ Tử Du quay đầu nhìn về phía Đàm Tâm, đứng dậy, lễ phép lên tiếng chào hỏi, “Chị!”

Đàm Tâm không thèm để ý đến Hạ Tử Du, mỉm cười với Đan Nhất Thuần, sau đó ánh mắt của Đàm Tâm đều dồn hết về người đang ngồi ở mép giường, Robert đang cầm bát cháo nhất thời cũng cứng nhắc.

Sự xuất hiện của Đàm Tâm khiến cho không khí trong phòng bệnh bỗng trở nên cứng nhắc, Robert cũng coi như không hề nhìn thấy Đàm Tâm, trực tiếp đứng dậy, “Nhất Thuần, anh còn có việc, lúc khác anh sẽ tới thăm em!”

Đàm Tâm lên tiếng gọi, “Robert!”

Robert tỉnh bơ như không nghe thấy, lập tức đứng dậy đi ra khỏi phòng bệnh.

“Nhất Thuần, đợi chút nữa chị sẽ quay lại. . . . . .” Để lại những lời đó xong, Đàm Tâm vội vàng đuổi theo Robert.

Đan Nhất Thuần nhìn bóng lưng Đàm Tâm rời đi, thở dài nói, “Chị Tâm thật sự rất thích Robert!”

Hạ Tử Du bình tĩnh nói, “Trong lòng mỗi người phụ nữa đều có một người khó có thể quên được.”

Có lẽ những lời lúc này của Hạ Tử Du mang ẩn ý sâu sắc nào đó, Đan Nhất Thuần sợ Hạ Tử Du có hiểu lầm, lập tức lên tiếng giải thích, “Tử Du, cô ngàn vạn lần không được hiểu lầm. . . . . . Tôi tới Los Angeles là vì giúp chị Tâm, tuyệt không có mục đích khác.”

Hạ Tử Du chỉ cười nhẹ, rồi nói “Cô không cần phải căng thẳng như vậy, tôi chỉ thuận miệng nói thôi!”

Đan Nhất Thuần thở phào nhẹ nhõm, từ tốn nói, “Thật ra thì, sau đêm đó, tôi cũng không gặp lại Dịch Khiêm. . . . . . Hôm qua vì tôi có chuyện muốn tìm Dịch Khiêm, cho nên hết giờ làm đã đuổi theo Dịch Khiêm, nhưng không ngờ lại trùng hợp gặp phải chiếc xe đó xông lên muốn đâm vào Dịch Khiêm . . . . .”

“Nhất Thuần, tôi không hề hiểu lầm cô, tôi tin cô, cũng tin tưởng Dịch Khiêm.” Cô thừa nhận mùi nước hoa lưu lại trong xe đêm đó làm cô cảm thấy rất không thoải mái, nhưng cô cũng không để trong long lắm bởi vì cô có thể có được hạnh phúc như ngày hôm nay hoàn toàn là do Đan Nhất Thuần đã rộng lượng buông tay, cô không có lý do gì nhạy cảm như vậy. . . . . . Dĩ nhiên, điều này cũng không có nghĩa là cô hoàn toàn thoải mái, sau khi cùng Đàm Dịch Khiêm trải qua nhiều chuyện như vậy, cô cũng đã học được cách làm thế nào để bảo vệ tình yêu cho mình.

Đan Nhất Thuần giống như chợt nhớ tới điều gì đó, nghiêm túc nói, “Đúng rồi, Tử Du, chuyện tôi muốn nói với Dịch Khiêm là có liên quan đến Kim Trạch Húc. . . . . . Ngày hôm trước tôi ở trong phòng rửa tay vô tình nghe thấy chị Tâm gọi điện thoại cho một người đàn ông, chị Tâm hình như gọi người đàn ông đó là ‘Kim Trạch Húc’, tôi không biết người tên Kim Trạch Húc này, nhưng anh ta luôn đối lập với Dịch Khiêm, tôi sợ anh ta sẽ lợi dụng chị Tâm………”

——–

Một giờ sau, Hạ Tử Du đến Đàm Thị

“Tổng giám đốc phu nhân!”

Mỗi nhân viên đi qua đều cung kính chào hỏi cô.

Đối mặt với nhân viên, Hạ Tử Du vẫn luôn giữ nụ cười hòa nhã với mọi người, cũng gật đầu tỏ vẻ thân thiện, cô tin chắc nhân viên trong công ty nhất định sẽ không cảm thấy cô giống như một bà chủ.

Nhưng muốn duy trì sự gần gũi như vậy cũng thật không dễ, chỉ có sau khi vào thang máy Hạ Tử Du mới có thể khôi phục vẻ mặt bình thường. Đây chính là nguyên nhân Hạ Tử Du không muốn thường xuyên đến Đàm thị, bởi vì mỗi lần tới công ty mặt của cô đều cười đến mức muốn rút gân, ai bảo cô vừa mới đầu đã hạ quyết tâm làm một Tổng giám đốc phu nhân gần gũi.

Đing ——

Thang máy ngừng lại ở tầng lầu 98, Hạ Tử Du đi thẳng về phía phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm.

Hạ Tử Du giơ tay lên gõ nhẹ vào cửa phòng làm việc, bên trong truyền ra giọng nói trầm thấp lạnh lùng của Đàm Dịch Khiêm, “Vào đi.”

Hạ Tử Du đẩy cửa đi vào, thấy Đàm Dịch Khiêm đang vùi đầu vào đống văn kiện trước mặt, Hạ Tử Du êm ái lên tiếng gọi, “Ông xã.”

Không nghĩ đến người tới là Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm ngước mắt lên, khuôn mặt điển trai thoáng hiện lên ý cười dịu dàng gọi, “Bà xã.”

Hạ Tử Du nhỏ giọng hỏi, “Anh đang bận sao?”

Đàm Dịch Khiêm dựa người vào thành ghế, ngoắc ngoắc ngón tay với Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du chậm rãi đi tới, lập tức bị Đàm Dịch Khiêm kéo vào trong lòng, chào đón tiếp theo chính là một nụ hôn nóng bỏng.

Sau khi Đàm Dịch Khiêm lưu luyến rời khỏi đôi môi của Hạ Tử Du, thì Hạ Tử Du thở hồng hộc nói, “A, em tới không phải để ôm ấp yêu thương , mà em là tới là để nói với anh một chuyện.”

Đàm Dịch Khiêm ôm Hạ Tử Du ngồi trên đùi mình, hôn lên bờ vai cô, ậm ờ hỏi, “Chuyện gì?”

Hơi thở Đàm Dịch Khiêm phảng phất trên vai khiến cô cảm thấy hơi nhột, co rúc vai lại thẹn thùng nói, “Anh đừng như vậy, ở đây là công ty, có rất nhiều người đó. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nói thẳng, “Bọn họ không dám vào đây.”

“Hả. . . . . .”

Ngay lúc này, ngoài cửa phòng làm việc truyền tới tiếng bước chân dồn dập.

Hạ Tử Du khẩn trương, lập tức nhảy khỏi người Đàm Dịch Khiêm.

Ngay sau đó người tới cũng đúng lúc bước vào phòng làm việc, mơ hồ nhìn thấy hình ảnh ái muội của Hạ Tử Du nhảy ra khỏi vòng ôm của Đàm Dịch Khiêm, người tới cũng lúng túng xấu hổ không thôi.

Hạ Tử Du đã nhận ra người tới là vệ sĩ bên cạnh Đàm Dịch Khiêm, sắc mặt ửng hồng cô vội bước sang một bên.

Thấy biểu cảm trên mặt Đàm Dịch Khiêm rõ ràng là không vui, biết mình đã phá hư chuyện tốt của tổng giám đốc, người tới cung kính cúi đầu nói, “À, tổng giám đốc, tôi có thể đợi ở bên ngoài!”

Đàm Dịch Khiêm lạnh nhạt nói, “Không cần, nói đi.”

Người vệ sĩ liếc mắt nhìn Hạ Tử Du, sau đó chuyển ánh mắt do dự sang Đàm Dịch Khiêm.

Hạ Tử Du cảm thấy vệ sĩ nhìn Đàm Dịch Khiêm dường như là đang muốn hỏi ý Đàm Dịch Khiêm, cho nên cô biết chuyện nói, “Ông xã, hai người nói chuyện đi, em đến ghế sofa bên kia ngồi đợi cũng được.”

Từ ánh mắt của người vệ sĩ nọ Đàm Dịch Khiêm cũng đoán được có chuyện khó nói, vì thế anh nói với Hạ Tử Du, “Em cứ ở lại đây, không có chuyện gì khó nói trước mặt em cả.”

Hạ Tử Du gật nhẹ đầu, sau đó đi tới bên cạnh Đàm Dịch Khiêm.

Vệ sĩ được sự chấp thuận của Đàm Dịch Khiêm, ngay sau đó nói, “Tổng giám đốc, đã tra ra được chủ nhân của chiếc xe gây ra chuyện rồi, anh ta là một người đi làm bình thường, anh ta nói với cảnh sát là anh ta không quen biết người lái xe kia, chiếc xe anh ta mới mua tuần trước đã bị trộm………. Nhưng theo người mình điều tra, anh ta và quản lý trước của Trung Viễn có quan hệ khá thân thiết, tôi cảm thấy chuyện này không đơn giản, cho nên đã cho điều tra người quản lý này, quả nhiên, ngày hôm qua tôi đã điều tra được có người nhìn thấy người quản lý này đã lên chiếc xe gây ra chuyện…….”

Vừa nhắc tới Trung Viễn, dây thần kinh nhạy cảm trong người Hạ Tử Du nhất thời căng thẳng.

Tròng mắt đen thăm thẳm Đàm Dịch Khiêm hơi híp lại, ánh mắt mờ mịt lạnh lẽo.

Người vệ sĩ tiếp tục nói, “Tôi cảm thấy chuyện này hẳn là có liên quan đến Kim Trạch Húc……..”

Hạ Tử Du nhớ lại những lời mới vừa rồi Đan Nhất Thuần muốn nhờ cô chuyển đến cho Đàm Dịch Khiêm, điều này dường như chứng minh Kim Trạch Húc thật sự không chịu bỏ qua.

Con người Đàm Dịch Khiêm toa ra sự rét lạnh vốn có, “Anh biết nên làm thế nào rồi chứ?”

Vệ sĩ gật đầu, “Dạ, tôi sẽ đi làm ngay.”

Hạ Tử Du sững sờ ngước mắt lên nhìn Đàm Dịch Khiêm, “Ông xã , anh tính làm gì. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nói, “Anh nói rồi, nếu còn một lần nữa, anh nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn ta…. Cho nên, lần này hắn ta không còn cơ hội nữa.”

Mục lục
loading...