Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 157


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 157: Mọi Thứ Như Không Có Gì Thay Đổi

Hạ Tử Du không biết mình đã trở lại bệnh viện như thế nào, trong đầu cô cứ mãi thoáng qua hình ảnh chiếc xe màu đen lạnh lẽo đó…….

Cô vốn muốn đuổi theo, nhưng chiếc xe đó đã lao đi như tên bắn ở trước mặt cô …………. Tốc độ cũng mơ hồ cho thấy sự lạnh lùng và thâm trầm của anh, khiến cô chết lặng tại chỗ thật lâu không biết phải làm sao.

La Bá Đặc phát hiện Hạ Tử Du sau khi đi “hóng mát” trở lại thì sắc mặt trở nên tái nhợt hơn, không khỏi lo lắng hỏi, “Tử Du, em có khỏe không?”

Hạ Tử Du không trả lời, cả người dựa vào mặt tường sau lưng, ánh mắt ngơ ngác đờ đẫn.

La Bá Đặc quơ quơ tay trước mặt Hạ Tử Du, “Tử Du!”

Hạ Tử Du rốt cuộc hoàn hồn, cô sững sờ nhìn về phía La Bá Đặc, hồi lâu mới trả lời, “Em không sao.”

La Bá Đặc nhìn chăm chú vào gương mặt không còn chút máu của Hạ Tử Du, nhíu mày nói, “Anh thấy tình trạng của em bây giờ không tốt lắm, anh đề nghị em tốt nhất nên đi nghỉ ngơi đi!”

Hạ Tử Du lắc đầu, “Em không sao. . . . . . Sau khi Liễu Nhiên phẫu thuật xong em sẽ đi nghỉ ngơi .”

La Bá Đặc vẫn không yên tâm, nhưng nghĩ lại cũng đúng, thân làm mẹ Hạ Tử Du lo lắng cho Liễu Nhiên nên tinh thần mệt mỏi cũng rất bình thường, La Bá Đặc đành phải gật đầu, “Ừ, đừng để mình quá căng thẳng.”

. . . . . .

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ước chừng thời gian phẫu thuật đã hơn chín giờ, rốt cuộc đèn đỏ trên phòng phẫu thuật cũng phụt tắt.

Liễu Nhiên nằm trên giường bệnh được các y tá dè dặt cẩn thận đẩy ra, mọi người liền lập tức lao đến.

Hạ Tử Du nắm tay Liễu Nhiên thật chặt, nhẹ giọng gọi, “Liễu Nhiên, Liễu Nhiên. . . . . .”

Bác sĩ phẫu thuật nói, “Đàm phu nhân, đứa bé vừa mới phẫu thuật xong, bây giờ còn chưa tỉnh, mời mọi người tiếp tục chờ ở đây, đợi một lát đứa bé tỉnh rồi hãy vào.”

Hạ Tử Du khẩn trương níu lấy cánh tay bác sĩ, “Phẫu thuật thành công, phải không?”

Bác sĩ gật đầu, “Đúng vậy, phẫu thuật tiến hành cấy ghép tủy rất thành công, trước mắt cũng không có xuất hiện hiện tượng hoại tử nào, tôi tin rằng cô bé rất nhanh sẽ hồi phục lại.”

Nghe xong những lời này, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Ngay sau đó bác sĩ bảo y tá tăng cường chăm sóc Liễu Nhiên.

Trên gương mặt mẹ con Đàm phu nhân lộ ra nụ cười vui mừng.

La Bá Đặc cũng vui vẻ nói, “Tử Du, Liễu Nhiên rốt cuộc không sao rồi. . . . . .”

Hạ Tử Du dường như không nghe thấy lời nói của La Bá Đặc, cô ngước lên liếc mắt nhìn đến phòng giải phẩu.

La Bá Đặc nghĩ rằng Hạ Tử Du tìm Đàm Dịch Khiêm liền nói, “Lúc em đi xuống lầu hóng mát, đúng lúc Dịch Khiêm cũng từ phòng phẫu thuật đi ra……….. Thật ra thì chuyện bác sĩ thương lượng với Dịch Khiêm em cũng có quyền được biết, chính là về đứa bé kia…..”

Hạ Tử Du ngước mắt hoảng hốt, “Đứa bé?”

“Chính là đứa bé của em và Dịch Khiêm được người mang thai hộ sinh ra……. Là một đứa bé gái, trông rất xinh xắn, cực kỳ giống em, nhưng mà…… Ở trong phòng phẫu thuật, Dịch Khiêm không cho phép bác sĩ giữ lại đứa bé này.” Nói xong những lời này, trong lời nói La Bá Đặc cũng không tránh khỏi bi thương. (ặc , tội quá nhỉ)

Giọng Hạ Tử Du thanh chợt nghẹn lại, “Đứa bé trông rất giống em sao?”

La Bá Đặc dừng một chút, rồi trả lời, “Đứa bé rất giống em. . . . . . Nhưng lúc các y tác đẩy đứa trẻ ra thì nó đã không còn hô hấp nữa, trông giống như ngủ thiếp đi vậy.”

Hạ Tử Du trừng to đôi mắt, “Anh nhìn thấy sao ?”

La Bá Đặc gật đầu, “Ừ. . . . . . Bởi vì em ở dưới lầu, cho nên không đi gọi em được, nhưng em cũng đừng quá đau lòng, cũng mong em hiểu cho cách làm của Dịch Khiêm………… Dịch Khiêm không thể nào giữ lại đứa bé này.”

Hốc mắt Hạ Tử Du long lanh ẩm ướt, nghẹn ngào không nói nên lời chỉ biết kiềm nén cắn môi.

La Bá Đặc từ tốn nói, “Em không nhìn thấy đâu, lúc Dịch Khiêm từ phòng giải phẩu đi ra, hốc mắt cậu ta đỏ hoe, mặc dù cậu ta ra vẫn tỏ ra lạnh nhạt, nhưng anh hiểu trong lòng cậu ta cũng không dễ chịu gì . . . . . Thật ra vào thời điểm đó người Dịch Khiêm rất cần ở bên cạnh chính là em, cậu ta đã đưa ra một quyết định đau khổ như vậy, cậu ta cũng cần có người bên cạnh an ủi, đương nhiên việc này cũng không thể trách em . . . . . Anh chỉ là muốn nói cho em biết, nguyên nhân lớn nhất Dịch Khiêm không cần đứa bé này là bởi vì đứa bé này cũng không phải là do cha mẹ mong muốn mà sinh ra, đứa trẻ trong bụng của người mang thai hộ có mục đích là để cứu Liễu Nhiên, cứ coi như Dịch Khiêm lựa chọn giữ lại đứa bé này, em và Dịch Khiêm cũng sẽ hết lòng chăm sóc đứa bé này như Liễu Nhiên, đều là tình thương của cha mẹ dành cho con mình, nhưng khi đứa trẻ lớn lên, trong lòng nó sẽ luôn cảm thấy đau thương, bởi vì nó luôn ghi nhớ sự ra đời của mình là vì chị gái nó………. Nếu như chịu đựng đau đớn như vậy, cuộc sống của đứa trẻ này chắc chắn sẽ không vui vẻ gì.”

Hạ Tử Du hít một hơi thật sâu, nghẹn ngào hỏi La Bá Đặc, “Em có thể đi nhìn đứa bé này được không?”

La Bá Đặc bất đắc dĩ lắc đầu, “Dịch Khiêm đã ra lệnh cho bệnh viện phải dùng phương thức xử lý tốt nhất cho đứa trẻ, không cho phép bất kỳ ai đến nhìn đứa bé này.”

Hạ Tử Du kinh ngạc lui về sau một bước, giờ phút này nước mắt cô mãnh liệt ào ào rơi xuống.

Trong đầu cô dường như hình dung ra đứa trẻ trắng nõn, có lẽ giống như Liễu Nhiên làm nũng với cô, vậy mà cô lại bỏ lỡ cơ hội nhìn thấy đứa trẻ lần cuối.

Hạ Tử Du không dám đi vào phòng bệnh nhìn Liễu Nhiên, bởi vì vừa nhìn thấy Liễu Nhiên, trong đầu cô sẽ không tự chủ được nhớ tới đứa bé kia. . . . . .

Cô không phải là một người mẹ tốt, với Liễu Nhiên, cũng với đứa trẻ kia.

Cô biết Đàm Dịch Khiêm tại sao làm như vậy, bởi vì cô và Đàm Dịch Khiêm đều không được lớn lên trong một gia đình hạnh phúc, bọn họ so với bất kì ai đều hiểu rõ trẻ con khi còn nhỏ cần nhất là điều gì ……….. Nếu bọn họ để nó đến thế giới này thì cũng đồng thời đang mang đến thua thiệt cho nó, bọn họ chỉ có thể cố gắng làm hết sức để đứa bé có thể vui vẻ, cho nên bọn họ không còn sự lựa chọn nào khác…………

Cuộn tròn thân mình cạnh ban công bệnh viện, mặc dù cánh môi đã bị cô cắn đến rướm máu nhưng Hạ Tử Du vẫn không có ý định nhả ra, vì cô sợ nếu buông ra sẽ không cách nào kiềm chế được tiếng khóc thét lên của mình. Mà cô căn bản là không có tư cách để khóc bởi vì ngay cả nhìn mặt nó một lần cuối cùng cô cũng để lỡ mất.

Bầu trời âm u nổi lên một trận mưa xối xả như trút nước, thân thể cô dầm trong mưa vì lạnh mà run rẩy, thừa dịp tiếng mưa rơi tí tách xuống đất, cô rốt cuộc cũng có thể thả lỏng cánh môi, không kiềm chế được nữa mà bật khóc gào lên.

. . . . . .

Thời điểm mưa dần dần tạnh, thì cung là lúc màn đêm đang phủ xuống, nghĩ đến nếu Liễu Nhiên tỉnh lại không thấy cô có thể sẽ khóc, cô vịn vào tường, dùng đôi chân tê cóng từ từ chống đỡ cơ thể suy nhược chậm rãi đứng lên.

Cô mặc cho giờ phút này tóc tai hỗn độn rơi xuống hai bên má, nước mưa thấm vào quần áo ẩm ướt, tuy rằng đã được gió trên ban công thổi qua cũng gần khô, nhưng sau khi đứng dậy lại càng cảm thấy các nơi trên thân thể đều lạnh lẽo như băng……..

Không muốn dọa đến con gái, cô vào phòng rửa tay sửa sang lại mái tóc ướt đẫm, nhưng vẫn không che giấu được vẻ nhếch nhác.

Hít một hơi thật sâu, cô đi tới phòng bệnh của Liễu Nhiên, đang muốn vặn tay cầm cửa, mới phát hiện trong phòng bệnh đang có người.

Trong phòng bệnh không mở đèn, chỉ có thể dựa vào ánh sáng mờ mờ xuyên qua cửa sổ mơ hồ nhìn thấy bóng dáng cao ngất sừng sững đứng trong phòng bệnh.

Căn phòng yên tĩnh, thân thể anh cao lớn che hết phần lớn ánh sáng xuyên qua cửa sổ, quanh người anh tản ra sự lạnh lẽo đến kinh người.

Cô thừa nhận, giờ phút này cô thật lo sợ khi bước vào phòng bệnh. . . . . . Bởi vì cô chưa bao giờ cảm thấy sợ đối mặt với anh như thế, một lần nữa cô lại nhớ đến bóng xe màu đen lao vút đi kia, nỗi sợ hãi vào lúc này cũng giống như cái giây phút cô bắt gặp bóng xe đó.

Nhưng . . . . . . Cô trốn tránh không được.

Do dự một lúc rồi cô giơ tay lên gõ cửa, sau đó đẩy nhẹ cửa phòng.

Cô không mở đèn, bởi vì sợ nhìn thấy thái độ của anh.

Anh nghe thấy sau lưng có tiếng vang, nhưng vẫn chỉ đưa lưng về phía cô, dường như đã biết người tới là cô.

Cô đứng sau lưng anh, cố gắng giống như mọi khi vô cùng thân mật gọi anh , “Ông xã. . . . . .”

Giọng điệu anh không hề có cảm xúc, “Đi đâu?”

Nghe thấy anh đáp lại, cô bước một bước đến gần anh: “Em…………”

Anh cũng không kiên nhẫn đợi cô nói xong, mà bình tĩnh nói, “Mưa nữa rồi, Liễu Nhiên sợ sấm chớp, tối nay em ngủ lại đây đi, sau nửa đêm anh tới đón em.”

Cô giật mình ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn bóng lưng của anh.

Anh xoay người, lập tức bước đi ra ngoài.

Trong bóng tối, cô không biết vào khoảnh khắc anh xoay người, ánh mắt anh có nhìn tới cô hay không, cô xoay người bước theo tới dùng sức ôm lấy anh.

“Dịch Khiêm. . . . . .”

Không biết vì sao giờ phút này cô lại không còn dũng khí thân mật gọi anh như mới vừa rồi nữa, cô cho rằng anh sẽ cãi nhau với cô, cho rằng sau khi cãi nhau bọn họ sẽ lại giảng hòa như trước, nhưng mà, anh giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, bình tĩnh đến mức khiến cô cảm thấy khiếp sợ.

Anh mặc cho cô ôm, một lúc sau, anh mới gỡ tay cô ra, xoay người lại, tròng mắt đen nhìn thẳng vào đôi mắt đầy nước của cô.

Cô giống như một đứa trẻ đã làm sai chuyện đứng trước mặt anh, một mình lặng lẽ nức nở.

Lúc anh đưa tay chạm vào mặt cô thì cũng nhận ra nhiệt độ trên thân thể của cô: “Em mắc mưa?”

Cô rũ mi xuống nói, “. . . . . . Em xin lỗi. . . . . .”

Anh cởi ra áo khoác tây trang, nhẹ nhàng khoác lên thân thể suy yếu của cô, vừa giống như trách cứ, vừa giống như cưng chiều nói: “Cũng không biết mang theo quần áo hay sao…….. Anh đưa em về khách sạn trước.”

“Dịch Khiêm ——”

Hạ Tử Du rốt cuộc nức nở ra tiếng, cô đưa tay dùng sức ôm chặt anh, không kiềm chế được nghẹn ngào nói, “Đừng như vậy có được hay không?”

Anh đưa tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt không ngừng rơi trên khóe mắt cô, dịu dàng hỏi: “Sao vậy?”

Cô dựa vào khuôn ngực ấm áp của anh, khàn khàn nói: “Em có thể giải thích, em………….”

Anh nâng cằm của cô lên, lời nói vẫn dịu dàng như trước, “Giải thích cái gì?”

Cô kinh ngạc nhìn thẳng vào đáy mắt sâu thẳm của anh, giờ phút này trong mắt anh giống như bị rơi xuống vách núi đá rồi sau đó tuyệt vọng như không còn sức lực đứng dậy để leo lên.

Cô sững sờ, “Em. . . . . .”

loading...

Anh nâng gương mặt tinh xảo của cô, lòng ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn từng tấc da của cô, gằn từng tiếng không nhanh không chậm nói: “Anh nghĩ em cũng không muốn giải thích với anh đâu, mà đã đến nước này anh cũng không còn kiên nhẫn để nghe nữa…………. Anh biết lúc này có lẽ em sẽ có rất nhiều giải thích hợp lý cần nói rõ với anh, cũng có thể sau khi nghe xong anh sẽ tỏ ra đồng tình với hành động của em, nhưng mà, Tử Du à, đã muộn rồi………….”

Đã muộn rồi . . . . .

Đã muộn rồi. . . . .

Giờ phút này trong đầu cô không ngừng truyền lại lời anh vừa nói một giây trước, thân thể cô đứng không vững, lảo đảo lui về sau một bước.

Anh đỡ lấy thân thể xiêu vẹo chỉ chực sụp đổ của cô, nhàn nhạt nói, “Đủ rồi, chuyện của Kim Trạch Húc chúng ta cần phải kết thúc tại đây thôi. . . . . . Còn nhớ rõ lời tuyên thệ của chúng ta ở buổi hôn lễ không?”

Cô cố chịu cổ họng đang nghẹn ngào, dùng sức gật đầu.

Cô nhớ rõ lời tuyên thệ của họ ở trước mặt Mục Sư, cũng nhớ lúc anh trước mặt toàn thế giới kiên định nói ba chữ “Anh yêu em”.

Cô vĩnh viễn cũng không quên được hôn lễ ngày đó bởi vì ba chữ kia của anh mà khuôn mặt cô rơi đầy những giọt nước mắt hạnh phúc…..

Anh ôm bả vai cô, giọng nói vẫn ôn hòa như trước, nhưng lại là thấp hơn vừa rồi mấy phần: “Nhớ kỹ là đủ rồi………….. Chúng ta về khách sạn đi!”

Nước mắt mãnh liệt từ hốc mắt cô rơi ra, lòng của cô vào giờ phút này đau đến không thở được, cô không rõ vì sao đau, nhưng lại biết rõ từ giây phút này cô nhất định đã mất đi thứ gì đó.

Tại khách sạn.

Lúc Hạ Tử Du tắm xong đi ra phòng tắm, Đàm Dịch Khiêm đã bình tĩnh ngồi trên ghế sofa đợi cô.

Thấy cô bước ra, đầu cũng không ngẩng lên, anh nói, “Có thể em bị cảm lạnh rồi, đi ngủ sớm đi. . . . . . Tối nay anh sẽ đến bệnh viện.”

Hạ Tử Du bước đến trước mặt Đàm Dịch Khiêm, dùng sức lắc đầu, “Em không sao.”

Đàm Dịch Khiêm buông tờ tuần san kinh tế trên tay xuống, nghiêm mặt nói, “Anh không đồng ý.”

Hạ Tử Du mím chặt môi.

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy, trước khi xoay người rời đi, anh không quên dặn dò, “Ở đây nghỉ ngơi cho khỏe, có chuyện gì thì cứ gọi điện thoại cho anh.”

Hạ Tử Du bất lực đứng yên tại chỗ, chưa bao giờ cô luống cuống như thế, chỉ có thể nhìn bóng lưng của anh rời đi………..

Nhưng vào lúc anh sắp bước tới ngưỡng cửa, cô gọi anh lại: “Dịch Khiêm. . . . . .”

Anh dừng chân trước cửa, nhưng không quay đầu lại.

Cô chần chờ chốc lát, cuối cùng vẫn bước đến trước mặt anh nói, ” Em có thể đi chung với anh được không? Em muốn đến nhìn con của chúng ta…………”

Anh đương nhiên biết cô nói “Con của chúng ta” là chỉ đứa bé kia, anh nghiêng đầu sang bên cạnh, giống như đang yên lặng suy nghĩ.

Cô nín thở chờ anh, dường như mỗi giây trôi qua đều lâu như một thế kỷ vậy.

Anh rốt cuộc cũng quay đầu đối mặt với cô, yên lặng hai giây mới nói: “Em đã bỏ lỡ…………”

Cô không nghe rõ, “Sao?”

Anh nhàn nhạt nói, “Lúc em đi tìm điện thoại công cộng, em đã bỏ lỡ cơ hội duy nhất nhìn thấy nó.”

Cô lập tức sửng sốt, đôi mắt trong phút chốc tràn ngập đầy nước.

Anh thấy cô vì cố ngăn không cho nước mắt rơi xuống mà trừng lớn mắt, nhẹ giọng nói: “Anh nói rồi anh không thích em khóc…….. Dĩ nhiên, phần lớn em cũng không thích anh ra lệnh cưỡng chế với em như vậy, về sau anh sẽ không làm vậy nữa………. Nếu bây giờ em muốn lớn tiếng khóc, thì cứ khóc thành tiếng đi……….”

Cô sững sờ tại chỗ, nước mắt ào ào lăn chảy xuống.

Anh ấn nhẹ cô vào trong ngực, trầm giọng nói, “Em sốt rồi, đợi lát nữa anh nói cho nhân viên khách sạn mang thuốc tới cho em, ngoan, ngủ một giấc đi……… Anh phải đến bệnh viện.”

Cô nhắm mắt lại, mặc cho khoảng cách hai người từ từ tách ra.

. . . . . .

Mưa lớn dần, ở dưới lầu khách sạn, một chiếc xe “Bentley” màu đen đang huy động cần gạt nước.

Đàm Dịch Khiêm tựa lưng vào ghế ngồi, im lặng suy nghĩ.

Sau khi cưới bọn họ cãi nhau ba lần, mà nguyên nhân bọn họ cãi nhau đều vây quanh Kim Trạch Húc.

Anh không muốn đoán nguyên nhân tại sao cô quan tâm tới Kim Trạch Húc bởi vì anh đã quá mệt mỏi……….

Có lẽ trời sinh anh tính cách như vậy, cưỡng chế, ngang ngược, không có tính nhẫn nại. . . . . . Cuối cùng là không thích hợp với bất kỳ ai.

Trước khi gặp cô, xưa nay anh luôn cho rằng phụ nữ ở trong mắt anh chẳng là cái gì, nếu anh muốn cũng có thể có hàng tá phụ nữ đi theo anh, nếu như anh muốn thậm chí anh có thể gọi tới bất cứ lúc nào……….. Nhưng mà, cô không giống như vậy.

Đối với anh mà nói có quá nhiều thứ ngoài ý về cô, nói một cách khác, duy chỉ có trên người cô anh đánh mới không hề có tính toán………. Anh không ngời tới có một ngày sẽ thua bởi một người phụ nữ, hơn nữa còn thua triệt để đến thế.

Anh đã cẩn thận để ý từng li từng tí, đem hết tâm tư để làm cho cô vui vẻ, anh cố gắng làm một người chồng tốt, hơn nữa còn tự nói với mình, những chuyện mà người chồng có thể làm thì anh nhất định cũng phải làm được, những chuyện mà chồng người khác không làm được thì anh cũng nhất định phải làm cho bằng được, anh muốn dùng cả đời này để cưng chiều cô, yêu thương cô, để cô trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời này………….

Đúng vậy, anh vẫn luôn kiên định như vậy, mặc dù vào giờ phút này, anh thật sự rất tức giận, anh cũng chưa từng nghĩ đến có một ngày nào đó bọn họ phải đến mức phải ly hôn, bởi vì —– Anh vẫn không thể nào tức giận với cô được.

Lúc cô đi gọi điện thoại cho Kim Trạch Húc, anh đứng trên ban công bệnh viện, anh nhìn thấy cô vội vàng lao ra khỏi bệnh viện, sau đó lại giống như con ruồi không đầu tìm loạn xung quanh để tìm một cái điện thoại công cộng có thể dùng được…………

Xe của anh ở phía sau cô, nhưng cô vì vội vàng mà không chú ý tới anh, anh để xe dừng lại cách cô không xa, sau đó nhìn động tác quay số của cô, lúc đó cô giống vào trí nhớ của mình bấm số gọi cho Kim Trạch Húc như cô bấm số điện thoại quen thuộc của anh.

Cô. . . . . .

Hạ Tử Du, người vợ của anh, tại sao cô có thể đi lo lắng cho một người như vậy? Tối hôm qua anh còn cùng cô thảo luận vấn đề Kim Trạch húc, anh cũng có được câu trả lời chắc chắn của cô, nhưng chỉ vẻn vẹn một cuộc điện thoại, cô đã không kiềm chế được…………

Có thể cô cho rằng anh nham hiểm, anh đã thử dò xét cô, nhưng mà, anh có thể dùng phương pháp gì đây chứ? Anh không muốn chính miệng hỏi cô nguyên nhân cô chủ động ở lại hai đêm trong phòng Kim Trạch Húc là gì, nhưng, đáng chết căn bản anh cũng không có quan tâm đến vấn đề này, anh biết rõ, cô chỉ thuộc về anh………. Anh để ý chính là cô không chịu thẳng thắn với anh nên mới khiến cuộc hôn nhân của bọn họ cứ hết lần này đến lần khác bị người kia làm cho rối loạn lên, nếu như cô cũng giống anh quan tâm đến cuộc sống hôn nhân của bọn họ, tại sao cô còn để cho hôn nhân của bọn họ xuất hiện những vấn đề như vậy?

. . . . . .

Sau khi im lặng suy nghĩa một hồi, anh quay cửa kính xe xuống, chiếc xe nhanh chóng biến mất trong làn mưa bụi đi.

Hạ Tử Du nằm trên giường lớn ở khách sạn, ánh mắt sững sờ nhìn vào khoảng không trắng xóa trước mắt.

Cô uống thuốc xong, nhưng đầu lại như muốn nổ tung, hỗn loạn mà đau đớn.

Cô cố gắng thả lỏng hết suy nghĩ trong đầu, nhưng cô có thể để xuống bất cứ chuyện gì, duy chỉ có bóng lưng lạnh lùng của anh khi cất bước đi ra khỏi căn phòng này.

Trời mới biết, vào giây phút anh bỏ đi, cô thật muốn nói cho anh biết, cô không muốn một mình ở lại chỗ này, cô thật sự rất sợ một mình đối mặt với bóng tối………. Bởi vì, chỉ có những lúc được vùi vào trong ngực anh, cô mới không cảm thấy ban đêm yên tĩnh như vậy, tối tăm u ám như vậy.

. . . . . .

Hôm sau.

Đến gần buổi trưa, Hạ Tử Du tới bệnh viện.

Bước vào phòng bệnh, Hạ Tử Du nhìn thấy tất cả những người quan tâm tới Liễu Nhiên đã đến đông đủ.

Giờ phút này, Liễu Nhiên đang được Đàm Dịch Khiêm ôm, tuy rằng vẫn đang còn truyền nước biển, nhưng xem ra tinh thần cũng không tệ.

Liễu Nhiên ngẩng đầu nhìn thấy Hạ Tử Du, cô bé vui mừng gọi, “Mẹ ——”

Hạ Tử Du cười cười với Liễu Nhiên.

“Mẹ, con muốn ẵm ẵm. . . . . .”

Đúng vậy, cho đến bây giờ, Liễu Nhiên đối với Hạ Tử Du quyến luyến cũng không thua gì với Đàm Dịch Khiêm.

Hạ Tử Du lễ phép gật đầu chào hỏi mẹ con Đàm phu nhân, sau đó mới bước đến trước mặt Đàm Dịch Khiêm đưa tay ôm Liễu Nhiên.

Hạ Tử Du cũng không kiêng dè bốn mắt chạm nhau cùng Đàm Dịch Khiêm, nhưng ánh mắt cô lại chạm không tới anh.

Liễu Nhiên giơ lên búp bê trong tay, vui vẻ nói, “Mẹ, chú không có lừa Liễu Nhiên, đây là búp bê chú mua cho Liễu Nhiên nè…”

Hạ Tử Du ngước mắt nhìn thoáng qua La Bá Đặc, khẽ cười nói, “Cuối cùng thì anh cũng nhớ được. . . . . .”

La Bá Đặc lúng túng nói, “Lời hứa đối với phụ nữ có thể không tuân thủ, nhưng con nít thì nhớ giai lắm, em biết đấy, không thể không tuân thủ cam kết được mà.”

Hạ Tử Du bị lời nói của La Bá Đặc chọc cười, ánh mắt chuyển đến gương mặt thỏa mãn của Liễu Nhiên.

La Bá Đặc bước tới bên cạnh Hạ Tử Du, ghé vào bên tai Hạ Tử Du nhỏ giọng nói, “Sao hôm nay em lại tới muộn như vậy? Liễu Nhiên vừa tỉnh lại không nhìn thấy em con bé khóc một lúc lâu đó, tuy ngoài miệng bác gái và Đàm Tâm không nói, nhưng trong lòng khẳng định muốn nhắc tới việc này đó.”

Hạ Tử Du sửng sốt mấy giây mới nhớ lại trả lời, “À, tối hôm qua em ngủ quên. . . . . .”

La Bá Đặc tinh quái nói, “Tối hôm qua Dịch Khiêm ở lại bệnh viện, vậy mà em cũng có thể ngủ quên sao?”

Hạ Tử Du cười nhẹ một tiếng, giống như xấu hổ nên không trả lời La Bá Đặc, nhưng không ai biết, giờ phút này cô căn bản không nghe rõ vấn đề mà La Bá Đặc hỏi, mà đang lặng lẽ nhìn chăm chú vào bóng dáng lạnh lùng bên cạnh cô, thế nhưng, từ đầu đến cuối, ánh mắt họ vẫn không hề chạm đến nhau một lần.

Mục lục
loading...