Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 155


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 155: Vào Thời Khắc Mấu Chốt Bảo Dừng Lại

Một tuần lễ sau, tại bệnh viện “JHE”.

Kim Trạch Húc bị thương nằm trên giường bệnh nhận được cuộc điện thoại gọi đến từ Hạ Tử Du.

“Tử Du. . . . . .”

“Trạch Húc, đây là lần cuối cùng em muốn nói chuyện với anh.”

Kim Trạch Húc dường như đã có sẵn chuẩn bị, anh tựa vào đầu giường bệnh, ánh mắt lạnh lùng sắc bén, nhưng không thể không kiên nhẫn hỏi, “Tử Du, xảy ra chuyện gì rồi sao?”

Hạ Tử Du hạ giọng nói, “Trạch Húc, từ trước tới nay em đều rất cảm kích ân tình của anh dành cho em, vì vậy trong lòng em luôn xem anh là người bạn tốt nhất của em, nhưng em không ngờ rằng anh lại có thể lợi dụng em. . . . . .”

Giờ phút này rõ ràng đã biết nguyên do Hạ Tử Du nói ra những lời này, Kim Trạch Húc vẫn hỏi han như trước, “Tử Du, em hiểu nhầm chuyện gì phải không?” Kim Trạch Húc vẫn còn muốn cứu vãn lại hình tượng trước mặt Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du mỉa mai cười cười, “Em hiểu lầm anh hay không trong lòng anh rõ ràng nhất. . . . . Ba tháng trước anh đã bắt đầu chuẩn bị kế hoạch lợi dụng em, anh nói Trung Viễn bị Đàm thị cướp đi tất cả các hạng mục, nhưng thật ra anh biết rõ những hạng mục mà Đàm thị sắp sửa cạnh tranh, sau đó cố ý để Trung Viễn tiến hành cạnh tranh cùng Đàm thị, năng lực của Trung Viễn vốn dĩ không bằng Đàm thị, cho nên kết quả cạnh tranh dĩ nhiên là ‘Trung Viễn’ lấy trứng chọi đá, nhưng đây là kết quả mà anh đã dự đoán được, điều anh muốn chính là để tin tức Trung Viễn bị Đàm thị chèn ép có thể trải rộng trên toàn bộ các tuần san báo chí, anh tranh thủ để dư luận xã hội nghiêng về phía anh, anh biết em quan tâm tới anh, anh lại lợi dụng hạng mục ở Manchester cùng vụ tai nạn xe cộ do chính anh đạo diễn để lừa gạt em, em ngờ rằng tất cả những chuyện này đều do anh muốn tranh thủ sự đồng tình của em mà sử dụng kỹ xảo………. Trạch Húc, em thật thất vọng về anh, em nghĩ sau này em không muốn có bất kỳ dây dưa nào với anh nữa, anh hãy tự thu xếp ổn thỏa cho tốt.”

“Tử Du. . . . . .”

Không đợi cho Kim Trạch Húc lên tiếng nói chuyện, Hạ Tử Du đã trực tiếp kết thúc cuộc trò chuyện.

Kim Trạch Húc tức giận ném điện thoại di động xuống giường, do dùng sức quá mạnh nên vô tình làm cánh tay đang băng thạch cao bị đau nhói.

Các nơi trên cơ thể đều bị thương đau nhức, nhớ lại lúc trong bệnh viện không có sự phòng bị đã bị “tập kích”, Kim Trạch Húc chịu đựng các vết thương trên thân thể đau đớn, nghiến răng nói, “Đàm Dịch Khiêm, tao tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mày! !”

. . . . . .

Cũng trong lúc đó, bên trong khách sạn, Hạ Tử Du vừa kết thúc trò chuyện.

Cả người mệt mỏi tựa vào đầu giường, Hạ Tử Du lắc nhẹ đầu để quên hết tất cả những chuyện có liên quan đến Kim Trạch Húc.

“Mệt lắm sao?”

Đàm Dịch Khiêm tắm rửa xong đi ra khỏi phòng tắm, vô tình nhìn thấy hình ảnh Hạ Tử Du sau khi cúp điện thoại mệt mỏi tựa vào đầu giường nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hạ Tử Du ngước mắt liếc nhìn Đàm Dịch Khiêm, sau đó nói, “Em vừa mới nói chuyện điện thoại với Kim Trạch Húc xong. . . . . . Em tin rằng đây là lần cuối cùng em nói chuyện với anh ấy.”

Đàm Dịch Khiêm ngồi ở mép giường, ánh mắt thâm trầm dừng lại trên người Hạ Tử Du, “Rất thất vọng về hắn ta?”

Hạ Tử Du đưa tay ôm lấy Đàm Dịch Khiêm, khó có thể che giấu sự mất mác trong lòng, cô khó chịu nói, “Mấy năm qua em vẫn cho rằng người có thể khiến em đủ tin tưởng chỉ có anh ấy, nhưng thì ra là em đã sai lầm rồi . . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm cười khẽ, “Bã xã, nếu anh là em, bây giờ anh sẽ không vì một người không đáng được gọi là “bạn tốt” mà cảm thấy mất mát………… Anh sẽ dành phần lớn thời gian nghĩ xem nên làm thế nào để lấy lòng người ở trước mặt anh ——– Một nửa mà anh yêu thương nhất.”

Hạ Tử Du bị lời nói của Đàm Dịch Khiêm làm cho phì cười, nhẹ giọng hỏi, “Ông xã, vậy anh còn giận em không?”

Đàm Dịch Khiêm trầm giọng nói, “Bã xã không tin tưởng vào anh, anh đương nhiên phải giận rồi………..”

Hạ Tử Du rủ xuống hàng mi dài tự trách bản thân, “Em xin lỗi!”

Đàm Dịch Khiêm nhẹ nâng cằm Hạ Tử Du lên, thâm tình nhìn vào gương mặt tinh xảo của Hạ Tử Du, dịu dàng nói, “Anh tức giận, nhưng anh không có tức giận em…………” Anh chưa từng nghĩ rằng có một ngày anh sẽ bó tay chịu trói với một người phụ nữ, mà chuyện anh muốn làm nhất chính là mãi luôn yêu thương người phụ nữ này.

Lời của Đàm Dịch Khiêm nhẹ nhàng qua loa nhưng lại biểu hiện sự chân thành nồng nàn, không từ ngữ nào có thể diễn tả được khiến cảm động trong lòng Hạ Tử Du biến thành chua xót, đôi mắt Hạ Tử Du ửng hơi nước đỏ hoe, bật cười ra: “Ông xã, em yêu anh!”

Vì thời gian tới Liễu Nhiên còn cần phải ở lại bệnh viện theo dõi, cho nên Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du chọn ở lại một khách sạn cao cấp gần bệnh viện để ngủ lại.

Hai người dường như mỗi ngày đều ở bệnh viện cùng với Liễu Nhiên, hơn nữa thời gian Liễu Nhiên ở trong bệnh viện cũng không còn phát sốt, cơ thể Liễu Nhiên tuy chưa khỏe hẳn, nhưng mỗi ngày vẫn rất kiên cường trước mặt Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm đều nở nụ cười ngây thơ chất phác.

. . . . . .

Xế chiều hôm nay, La Bá Đặc đi vào phòng bệnh Liễu Nhiên.

La Bá Đặc tới đúng lúc Hạ Tử Du đang hết sức chuyên tâm kể chuyện cổ tích cho Liễu Nhiên nghe, vì vậy La Bá dùng cùi chỏ huých Đàm Dịch Khiêm một cái, không muốn quấy rầy câu chuyện cổ tích của hai mẹ con, nhỏ giọng nói với Dịch Khiêm: “Tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

. . . . . .

Tại ban công ngoài trời của bệnh viện, La Bá Đặc nhìn bóng lưng tuấn tú của Đàm Dịch Khiêm, chậc chậc hai tiếng: “Đàm tổng thật là thông minh nha, ăn miếng trả miếng, giết người trong vô hình! !”

Đôi mắt đen Đàm Dịch Khiêm híp lại một nữa, bình tĩnh nhìn lướt qua người La Bá Đặc, “Từ lúc nào cậu học được thói thổi phồng nịnh nọt?”

La Bá Đặc cười khẽ, “Đàm tổng không thể không khiến người ta bội phục a. . . . . . Chỉ một chiêu một đã phá hủy toàn bộ kế hoạch của Kim Trạch Húc, hơn nữa khiến cho Kim Trạch Húc ở trong lòng Tiểu Du không có ngày trở dậy!”

Đôi mắt Đàm Dịch Khiêm càng thêm nheo lại: “Chị Dư nói gì với cậu?”

La Bá Đặc thành thật nói, “Tôi luôn luôn nghĩ rằng, tôi quen biết Đàm đại tổng đã nhiều năm, cũng biết cậu không phải là người lương thiện gì, bị kẻ xấu trăm phương ngàn kế phá hư chuyện tình cảm của Đàm tổng và Tiểu Du thì làm sao Đàm Tổng có thể lựa chọn chịu đựng không bộc phát đây? Việc này tuyệt đối không phù hợp với tác phong xử sự trước sau như một của Đàm tổng chúng ta! Vì vậy……… Hai ngày trước lúc cậu và Tiểu Du sau khi hòa hợp ở trong khách sạn chàng chàng thiếp thiếp, tôi đã gọi điện hỏi chị Dư, quả thật, không ngoài dự đoán của tôi, Đàm đại tổng đã ra tay!”

Đúng vậy, La Bá Đặc biết được mọi chuyện là do chị Dư nói, đến cả sự tình thăng cấp bản*, sỡ dĩ gọi là thăng cấp bản là vì sau khi La Bá Đặc nghe xong kinh hãi một hồi lâu rồi từ đáy lòng không khỏi toát mồ hôi dầm dề, không khỏi cảm thán, anh thật may mắn là bằng hữu của Đàm Dịch Khiêm chứ không phải kẻ địch, cũng thật may là từ đầu đến cuối anh không hề có tơ tưởng tới “Em gái Tiểu Du” của Đàm Dịch Khiêm yêu nhất. (ngụ ý nói sự độc ác của DK đã đc nâng cấp )

Ai có thể nghĩ rằng, tính toán của Kim Trạch Húc nhằm vào người anh em tốt của anh và em gái Tiểu Du, nhưng cuối cùng lại tự trúng kế của chính mình………..

Ngay từ đầu Đàm tổng cũng đã biết anh bạn ‘Tiểu Kim” tính kế chen vào giữa tình cảm của mình và Tiểu Du, vì vậy Đàm tổng im hơi lặng tiếng thuận theo anh bạn ‘Tiểu Kim’ để tình thế phát triển ác liệt hơn…………..

Đàm tổng vốn là muốn gạt vợ yêu Tiểu Du để đối phó với anh bạn ‘Tiểu Kim’, nhưng Tiểu Du lại vô tình phát hiện tin tức trên báo chí, đối mặt với chất vấn của Tiểu Du, Đàm tổng vì quá thương yêu vợ yêu mà trở nên nhân từ nương tay…………

Cho nên ngày tiếp theo Đàm tổng liền ra lệnh cho chị Dư hủy bỏ kế hoạch đối phó với Kim Trạch Húc………. Chiêu này của Đàm tổng rõ ràng là đang thực hiện điều thứ nhất trong từ điển vợ chồng ân ái – “Phải nghe lời bã xã”, chiêu này của Đàm tổng chẳng những an ủi được vợ yêu, đồng thời còn khiến cho anh bạn ‘Tiểu Kim’ chứng kiến Đàm đại tổng giám đốc cùng vợ yêu hòa thuận đằm thắm, vô tình khiến chọ anh bạn ‘Tiểu Kim’ tự nhận lấy nội thương.

Thấy hai người bình an vô sự, anh bạn ‘Tiểu Kim’ tức giận hết mức, lại bắt đầu tiến hành bước tiếp theo trong kế hoạch.

Thăm dò được “Đàm Thị” gần đây muốn cạnh tranh một hạng mục quan trọng ở Manchester, vì vậy anh bạn ‘Tiểu Kim’ lại dùng phương pháp lấy trứng chọi đá cạnh tranh với Đàm thị hạng mục này, năng lực cùng tư chất của “Trung Viễn” vốn không thể cạnh tranh vượt qua hạng mục này, nhưng anh bạn ‘Tiểu Kim’ lại dùng chiêu này để chiếm sự đồng cảm của Tiểu Du………… Tiểu Du một lần nữa lại chất vấn Đàm tổng.

Đàm tổng muốn đối phó với anh bạn ‘Tiểu Kim’ nhưng ngại tâm tình của Tiểu Du nên không ra tay, ai có thể ngờ tới, tình yêu của Đàm tổng lại đổi lấy sự hiểu lầm lớn hơn của Tiểu Du……….. Mà hành động của Tiểu Du bảo vệ người kia lần nữa đã dễ dàng đánh đổ bình dấm chua thật khiến cho Đàm tổng tức giận, cho nên đêm hôm trước Đàm tổng giám đốc mới có thể khinh thường không thèm ngó tới chai rượu quý Laffey năm 82.

Đàm đại tổng giám đốc rất tức giận hậu quả rất nghiêm trọng, vì vậy đêm hôm đó liền bảo Dư trợ lý ra tay đối phó với anh bạn ‘Tiểu Kim’, vì sợ bà xã ngăn cản, cho nên Đàm đại tổng giám đốc không nói chuyện này với bã xã, ai ngờ, chuyện này không hiểu trời xui đất khiến thế nào bị Tiểu Du biết được, Tiểu Du trực tiếp định tội cho Đàm đại tổng giám đốc, cơn giận của Đàm đại tổng giám đốc một lần nữa tăng vọt lên, dù sao từ xưa tới nay hắn vẫn luôn là một người tự cao tự phụ, chưa bao giờ gặp phải tình cảnh biị hiểu lầm như vậy, huống chi hôm nay còn bị người vợ mà mình yêu thương nhất hiểu lầm.

Trong lòng Đàm đại tổng giám đốc rất tức giận, nhưng lại không muốn nhìn thấy vợ yêu đau lòng, cho nên ở lại bên ngoài nửa đêm, cuối cùng vẫn không nhịn được cho đến khi trời gần sáng thì về nhà. Đàm đại tổng giám đốc vốn là muốn cùng Tiểu Du nói chuyện rõ ràng, nhưng Tiểu Du lại ngủ say, mà tối hôm qua bệnh viện lại thông báo cho anh rằng hôm nay phải đến bệnh viện ở phía Đông, nên không có thời gian để giải thích rõ với Tiểu Du, vì vậy Đàm đại tổng giám đốc quyết định chờ tới khi từ bệnh viện phía Đông về rồi mới giải thích cho Tiểu Du sau.

Thế nhưng anh bạn ‘Tiểu Kim’ lại hèn hạ vô sỉ nhân cơ hội này viện cớ chuyện tai nạn xe cộ để Tiểu Du rời khỏi biệt thự…. Anh bạn ‘Tiểu Kim’ cố tình chọn thời điểm như vậy, vừa vặn tranh thủ thời gian cho dù thân thể không thoải mái.

Đàm đại tổng giám đốc biết bà xã mình đi gặp người đàn ông khác mà để con gái họ không có ai chăm sóc, lửa giận che giấu tận đáy lòng của Đàm đại tổng giám đốc rốt cuộc cũng bộc phát.

Đàm đại tổng giám đốc sau khi kết hôn đã tự mình đem hết toàn tâm toàn ý chăm sóc Tiểu Du, nhưng hành động của Tiểu Du lại khiến Đàm đại tổng giám đốc thất vọng, may mắn là cuối cùng đứa nhỏ không có sao. . . . . .

Có lẽ vì quá yêu Tiểu Du, giây phút khi biết con mình không có chuyện gì, lửa giận của Đàm đại tổng giám đốc cũng đã tan biến, nhìn thấy Tiểu Du bị làm cho khóc đến nát lòng nát dạ, Đàm đại tổng giám đốc đau lòng không thôi, tức giận nói lẫy rồi sau đó lại nhịn không được dỗ dành Tiểu Du, vì vậy hai người mới giảng hòa…………..

Nhưng khoản nợ này Đàm đại tổng giám đốc đã tính trên người anh bạn ‘Tiểu Kim’, vì vậy, đàm đại tổng giám đốc sai người nửa đêm lẻn vào bệnh viện muốn dùng phương pháp chế tạo “tai nạn xe cộ” tìm đường sống trong chỗ chết, thật sự thì anh bạn ‘Tiểu Kim’ cũng không bị thương nặng nên hung hăng đánh cho một trận….. Dĩ nhiên, Đàm đại tổng giám đốc chỉ ra lệnh đánh anh bạn ‘Tiểu Kim’ bị thương nặng không đến nỗi chết, đáng thương là anh bạn ‘Tiểu Kim’ vốn đang mong đợi tin tức tình cảm của Đàm đại tổng giám đốc và vợ yêu tan vỡ, kết quả lại là chờ bị đánh một trận, thế này là bị Đàm đại tổng giám đốc đem tình trạng “bị thương nghiêm trọng” trở thành sự thật, bê bối hơn nữa là, anh bạn ‘Tiểu Kim’ lành lặn nguyên vẹn trước khi chưa bị đánh cũng bị Đàm đại tổng giám đốc sai người chụp ảnh lại, rồi sau đó Đàm đại tổng giám đốc còn ác ý đưa những tấm hình đó cho Tiểu Du xem.

loading...

Tiểu Du thấy anh bạn ‘Tiểu Kim’ căn bản không bị thương nghiêm trọng như đã nghĩ, vì vậy cảm kích đối với anh bạn ‘Tiểu Kim’ nhất thời biến thành tức giận……… Đáng thương là chân của anh bạn ‘Tiểu Kim’ thật sự bị thương nghiêm trọng, nhưng rốt cuộc cũng không chiếm được một chút đồng tình nào của Tiểu Du.

Đàm Dịch Khiêm giống như đang nghe một câu chuyện tường thuật lan man, thong thả nói, “Đây là gậy ông đập lưng ông.”

La Bá Đặc phân tích nói, “Chích xác, Kim Trạch Húc không đáng được đồng tình . . . . . Nhưng Kim Trạch Húc cũng không phải là kẻ dễ bắt nạt, tôi nghe chị Dư nói hắn đã đem toàn bộ số tiền trong Trung Viễn chuyển đến công ty ở Anh quốc mà hắn ta đang âm thầm thành lập, cho nên Trung Viễn mới trở thành một cái vỏ trống rỗng . . . . . . Nếu trước đây Kim Trạch Húc đã muốn đối phó với cậu, hôm nay còn bị cậu sắp xếp vào bẫy, tôi nghĩ sau này hắn càng thêm hận thù không đội trời chung với cậu, chỉ là, bản thân tôi cũng không lo lắng về chuyện này lắm, ngược lại………..” La Bá Đặc dừng lại một chút sau đó nói, “Tôi rất lo lắng cho cậu và Tiểu Du.”

Đàm Dịch Khiêm lạnh nhạt nói, “Tôi và cô ấy rất tốt.”

La Bá Đặc nhíu mày nói, “Dịch Khiêm, tôi nhìn ra được tình cảm giữa cậu và Tử Du đã có rất nhiều cố gắng, nếu không phải lo nghĩ đến Tiểu Du, dựa vào tính cách của cậu, từ lâu cậu đã không bỏ qua cho Kim Trạch Húc rồi…………… Tôi biết lúc này coi như cậu và Tiểu Du đã không còn khoảng cách, nhưng đối với chuyện Tử Du không tin tưởng cậu, giờ phút này trong lòng cậu cũng giống như có một cái gai………….”

Đàm Dịch Khiêm trầm ngâm chốc lát, lạnh lùng nói, “Những lời này không giống như lời cậu nói!”

La Bá Đặc trước sau đều là muốn hòa giải, những lời nói kiểu phá hoại tình cảm vợ chồng dường như không giống những lời từ miệng La Bá Đặc.

“Trước kia thật sự tôi sẽ không nói những lời này, nhưng mà. . . . . .” La Bá Đặc vốn muốn nói ra, thế nhưng lúc này bởi vì suy nghĩ đến điều gì đó nên tạm thời sửa lại: “Không có gì, tôi chỉ tùy tiện nói một chút.”

Đàm Dịch Khiêm nhạy cảm, “Chuyện gì có thể làm cho cậu do dự như thế?”

Ánh mắt thấy sự lạnh lùng của Đàm Dịch, La Bá Đặc biết hiện tại muốn sửa lời cũng đã quá muộn, do dự một lát, La Bá Đặc mở miệng nói, “Trước khi nói cho cậu biết, tôi hy vọng cậu hiểu rõ mặc kệ đứng trên lập trường gì tôi cũng đều muốn cậu và Tiểu Du có thể hạnh phúc vui vẻ , sở dĩ nói cho cậu biết chuyện này là bởi vì tôi cảm thấy hành động của Tiểu Du đối với Kim Trạch Húc trong chuyện này thật sự không đúng mực lắm, tôi sợ có khả năng Tiểu Du giấu giếm tâm sự, dĩ nhiên, đây là suy đoán của tôi. . . . . .”

“Nói.”

La Bá Đặc chậm rãi nói, “Cậu giúp tôi tìm được hành tung Đan Nhất Thuần, tôi thuyết phục Đan Nhất Thuần đi Male. . . . . . Mấy ngày nay mỗi ngày tôi đều cùng Đan Nhất Thuần trò chuyện, tôi không muốn lừa cậu, Đan Nhất Thuần cứ tỏ vẻ lơ đãng nhưng luôn muốn từ tôi hỏi thăm tin tức về cậu, tôi quan tâm Đan Nhất Thuần, cho nên biết rõ cô ấy quan tâm cậu, nhưng tôi vẫn không đành lòng giấu giếm tin tức của cậu với cô ấy . . . . . . Cô ấy biết bệnh tình của Liễu Nhiên nguy kịch cũng rất lo lắng, nhưng không hề hỏi thăm bất kỳ điều gì về chuyện của Tử Du quan tâm khác lạ tới Kim Trạch Húc. Tôi cảm thấy rất kỳ lạ bởi vì bất kể người nào khi nghe thấy Liễu Nhiên bị bệnh là do Tử Du đi gặp Kim Trạch Húc mà không có người chăm sóc chu đáo khiến bệnh tình trở nên nguy hiểm thì chúng ta cũng sẽ cảm thấy kỳ lạ, tại sao Tử Du lại quan tâm đến Kim Trạch Húc như vậy, nhưng Nhất Thuần dường như không cảm thấy kỳ lạ chút nào………. Rồi sau đó tôi thuận miệng hỏi Nhất Thuần một câu về cách nhìn của cô ấy đối với chuyện này, nhưng Nhất Thuần ấp úng trả lời tôi . . . . . . Tôi cảm thấy Nhất Thuần dường như có chuyện giấu giếm, cho nên tôi đeo bám dai dẳng muốn Nhất Thuần nói thật cho tôi biết, cuối cùng. . . . . . Cuối cùng từ chính miệng Nhất Thuần tôi nghe được một chuyện.” (cáo đội lốt cừu đã bắt đầu ra tay ^^)

Trên khuôn mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm bắt đầu u ám, ánh mắt cũng trở nên thâm trầm.

La Bá Đặc nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm, nghiêm mặt nói, “Nhất Thuần nói lần đầu tiên Tử Du đến sân khấu kịch, Nhất Thuần cũng đã hoài nghi người phụ nữ được trang điểm lộng lẫy đó là Tử Du……… Sau đó vì chứng thực sự suy đoán của mình, Nhất Thuần đã lén theo dõi vị người phụ nữ đó, Nhất Thuần thấy người phụ nữ đó đi vào khách sạn “LLD”, cho nên cũng đi vào theo. . . . . . Nhưng mà sau đó không lâu Nhất Thuần đã nhìn thấy người phụ nữ đó đi vào phòng của một người đàn ông, Nhất Thuần cũng không nhận ra Kim Trạch Húc, cho nên lúc đó cũng không biết người đàn ông kia chính là Kim Trạch Húc, Nhất Thuần thấy người phụ nữ đó đi vào phòng người đàn ông nọ mãi không thấy ra, cuối cùng xóa bỏ nghi vấn người phụ nữ đó là Tử Du, dù sao Nhất Thuần cũng không nghĩ Tử Du sẽ đơn độc vào phòng của một người đàn ông, sau này Nhất Thuần nghe tôi nói mới biết thì ra ngày đó người đến sân khấu kịch đúng thật là Tử Du………..”

Đàm Dịch Khiêm lên tiếng cắt ngang, “Đủ rồi, tôi không muốn truy cứu những chuyện đã qua nữa, tôi tin tưởng cô ấy.”

Nhìn Đàm Dịch Khiêm trực tiếp xoay người bước đi, La Bá Đặc nhìn bóng lưng Đàm Dịch Khiêm nói, “Dịch Khiêm, tôi cũng tin tưởng Tử Du, nhưng tôi hy vọng cậu có thể tìm Tử Du để hỏi rõ chuyện này. . . . . . Ít nhất cậu phải tự nhổ ra cái gai trong lòng.”

Buổi tối.

Hạ Tử Du tắm rửa xong mặc quần áo chỉnh tề đi ra khỏi phòng tắm.

Đàm Dịch Khiêm lúc này đang ngồi trên ghế salon nhàn nhã đọc bản tin tài chính mỗi ngày, nhưng chỉ có anh mới biết tâm trạng tối nay của anh không tốt.

Hạ Tử Du nhẹ nhàng đi đến sau lưng Đàm Dịch Khiêm, dùng tay che hai mắt Đàm Dịch Khiêm lại.

Đàm Dịch Khiêm nắm giữ tay Hạ Tử Du, lãnh đạm nói, “Không được làm ẩu!”

Hạ Tử Du giống như đứa trẻ làm sai liền rút tay về, lầm bầm nói: “Quỷ hẹp hòi, chỉ muốn đùa anh một chút thôi!”

Đàm Dịch Khiêm quay mặt sang liếc mắt nhìn Hạ Tử Du, sau đó nhìn Hạ Tử Du ngoắc ngoắc ngón tay.

Hạ Tử Du nghi ngờ bước tới, nhưng ngay lúc đó Đàm Dịch Khiêm liền hôn lên cánh môi Hạ Tử Du.

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy tiện thể trở tay ôm ngang eo Hạ Tử Du, “Em thật thơm. . . . . .” Phụ nữ sau khi tắm rửa xong tỏa ra mùi thơn thoang thoảng nhất là còn vào buổi tối rất dễ khiến cho người đàn ông rung động.

Hạ Tử Du dùng sức từ chối, “Đừng như vậy, em còn muốn đến bệnh viện thăm Liễu Nhiên. . . . . .” Quả thật, mấy hôm nay Hạ Tử Du hầu như đều suốt đêm ở bên cạnh Liễu Nhiên, dĩ nhiên trong phòng bệnh cũng sắp xếp giường cho Hạ Tử Du, chỉ là khổ cho Đàm Dịch Khiêm một mình ngủ lại khách sạn.

Đàm Dịch Khiêm vùi đầu vào cổ Hạ Tử Du, dục vọng tới mãnh liệt cũng như trước kia.

Hạ Tử Du cố gắng xoay chuyển lý trí của Đàm Dịch Khiêm, không ngừng vặn vẹo khiến cổ cô lưu lại rất nhiều dấu hôn của Đàm Dịch Khiêm, “Ông xã. . . . . .”

Động tác chống trả vặn vẹo ở dưới người Đàm Dịch Khiêm của Hạ Tử Du vào lúc này càng khiến cho dục vọng trong cơ thể Đàm Dịch Khiêm trỗi dậy, một giây tiếp theo Đàm Dịch Khiêm đã cởi ra được chiếc áo trước ngực Hạ Tử Du.

Dần dần, quần áo lần lượt rơi xuống.

. . . . . .

Thời điểm hai cơ thể trần trụi quấn vào nhau, Hạ Tử Du biết lúc này cô không có khả năng bảo anh dừng lại, cho nên, dần dần tay cô quấn lên cổ anh, phối hợp nụ hôn của anh, chỉ mong có thể mau sớm kết thúc, bởi vì cô sốt ruột muốn đến thăm Liễu Nhiên.

Cô nghĩ rằng sẽ kết thúc rất nhanh, nhưng tối nay anh lại chậm chạp không tiến hành động tác tiếp theo……………

Khi cô gần như không còn nhẫn lại được nữa, vịn lấy đầu anh đang vùi ở trước ngực cô, nghiêm túc nói: “Dịch Khiêm, Liễu Nhiên không nhìn thấy em sẽ khóc………..”

Đàm Dịch Khiêm rốt cuộc ngẩng mặt lên trước ngực nhìn Hạ Tử Du, anh nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Tử Du không hề chớp mắt.

Hô hấp Hạ Tử Du cũng rối loạn, đôi mắt trong veo nhìn vào tròng mắt nóng bỏng của Đàm Dịch Khiêm.

Trước đây, vào những lúc như thế này Hạ Tử Du chỉ nhìn thấy trong đáy mắt của Đàm Dịch Khiêm tràn đầy dục vọng ham muốn, nhưng tối nay Hạ Tử Du nhìn vào đáy mắt của Đàm Dịch Khiêm ngoại trừ ánh mắt tràn đầy dục vọng, dường như còn có phân vân, dường như còn có chất vấn, lại giống như đang muốn tìm tòi điều gì đó…………..

Bốn mắt nhìn lẫn nhau, không khí bỗng trầm lắng yên tĩnh, Hạ Tử Du thử lên tiếng thăm dò: “Ông xã?”

Đàm Dịch Khiêm cũng không đáp lại Hạ Tử Du, ánh mắt sắc bén vẫn chăm chú nhìn vào gương mặt cô.

“Liễu Nhiên ở bệnh viện. . . . . .”

Lời Hạ Tử Du còn chưa nói xong, Đàm Dịch Khiêm đã lần nữa chiếm lấy đôi môi Hạ Tử Du.

“Ưm. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm dùng sức hôn lên môi Hạ Tử Du, răng môi ma sát khiến Hạ Tử Du cảm thấy đau đớn vô cùng, “Ông xã. . . . . .” Hạ Tử Du bởi vì đau đớn mà vỗ nhẹ lên sống lưng trần của Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm vẫn cứ hung hăng mà hôn Hạ Tử Du, mỗi một lần dùng sức mạnh đến nỗi giống như muốn đem Hạ Tử Du hòa nhập vào xương cốt.

Hạ Tử Du cảm giác được mùi máu tươi lan tràn trong khoang miệng, cô dùng sức chống đẩy Đàm Dịch Khiêm ra, “Ông xã, đau. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm rốt cuộc cũng buông lỏng Hạ Tử Du ra, trên bờ môi mỏng của anh dường như còn có vết máu đỏ mơ hồ.

Hạ Tử Du che lại bờ môi, cau mày nói, “Đau quá. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nóng rực nhìn Hạ Tử Du, nhưng qua một hồi lâu sau, đáy mắt nóng bỏng của Đàm Dịch Khiêm dần dần chuyển thành bình tĩnh, sau đó anh xoay người đi.

Hạ Tử Du vội vàng kéo qua tấm chăn mỏng che lại cơ thể mình, nhìn Đàm Dịch Khiêm nhặt quần áo hỗn độn trên mặt đất lên thản nhiên mặc vào người.

Giữa hai người chưa bao giờ xuất hiện tình huống như thế, Hạ Tử Du nghi ngờ hỏi, “Ông xã, anh sao vậy?”

Đàm Dịch Khiêm cài lại nút áo sơ mi, nhẹ nhàng hờ hững nói,

“. . . . . .Bây giờ anh đưa em tới bệnh viện!”

Mục lục
loading...