Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 152


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 152: Cưng Chiều V Hạn

Đàm Dịch Khiêm đi công tác. . . . . .

Mặc dù đi chỉ ba ngày, nhưng đối với thói quen hằng đêm Hạ Tử Du đều gối đầu lên cánh tay của Đàm Dịch Khiêm để ngủ mà nói thì đêm nào không có Đàm Dịch Khiêm ở bên cạnh là đêm đó cô lại khó ngủ, cũng như hôm nay, Đàm Dịch Khiêm vừa mới rời khỏi đêm đầu tiên cô liền bị mất ngủ. . . . . .

Cũng may là lúc không ngủ được cô còn có thể đến phòng trẻ nhìn ngắm Liễu Nhiên, nếu không đêm dài đằng đẵng như thế này cô thật không biết làm gì cho hết thời gian.

Đàm Dịch Khiêm đi được hai ngày, La Bá Đặc bất ngờ lại đến biệt thự.

Đã lâu không gặp La Bá Đặc, Hạ Tử Du ngồi tiếp đãi hàn huyên với La Bá Đặc cả ngày, thì phát hiện La Bá Đặc không còn vẻ phong lưu lỗi lạc như trước kia nữa, mà ngược lại thần sắc có phần tiều tụy sa sút.

Cùng ngồi trong phòng khách biệt thự, nhìn vẻ uể oải của La Bá Đặc Hạ Tử Du nghi ngờ cau mày, “La Bá Đặc, trông anh có vẻ như không được khỏe lắm. . . . . .”

La Bá Đặc cầm ly cà phê trên bàn trà khẽ nhấp một hớp, trong lòng dường như vừa trải qua một phen điều chỉnh tâm tình lại, lúc này mới hỏi, “Dịch Khiêm đâu?”

Hạ Tử Du trả lời, “Anh ấy đi Newyork đi công tác rồi. . . . . . Có lẽ ngày mai có thể sẽ trở về.”

La Bá Đặc giật mình ngạc nhiên, “Đi công tác?”

Hạ Tử Du thấy phản ứng kinh ngạc của La Bá Đặc, không khỏi ngạc nhiên hỏi, “Sao vậy?”

La Bá Đặc để ly cà phê trong tay xuống, nhẹ lắc đầu, “Không có gì.”

Hạ Tử Du đã từng làm việc với La Bá Đặc, liếc mắt đã nhận ra La Bá Đặc đang có gì đó giấu giếm , cô lo âu hỏi La Bá Đặc, “Có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?”

La Bá Đặc ngước mắt nhìn Hạ Tử Du, muốn nói rồi lại thôi.

Hạ Tử Du nhạy cảm lập tức hỏi, “Có phải chuyện liên quan đến em và Dịch Khiêm?”

La Bá Đặc do dự chốc lát, cuối cùng từ tốn nói, “Tử Du, có một số việc anh hiểu rõ Dịch Khiêm không muốn anh nói với em, nhưng mà, hiện tại anh rất lo lắng, hy vọng em có thể giúp anh một chuyện. . . . . .”

Hạ Tử Du nghi hoặc, “Sao?”

La Bá Đặc hỏi, “Em có biết chuyện Đan Nhất Thuần mang thai đứa con của Dịch Khiêm?”

Hạ Tử Du ngẩn người sau đó gật nhẹ đầu, “Có, Dịch Khiêm đã giải thích với em.”

Vẻ mặt La Bá Đặc chán nản, chậm rãi nói, “Chuyện Dịch Khiêm lấy đi đứa nhỏ của Đan Nhất Thuần anh không tiện nói thêm nữa, nhưng chuyện Dịch Khiêm buộc Đan Nhất Thuần vĩnh viễn không được bước chân vào Los Angeles nữa, chuyện này anh không thể nào hiểu nổi……….”

Hạ Tử Du nhíu mày, “Đợi chút, anh nói Dịch Khiêm không cho Đan Nhất Thuần trở lại Los Angeles?”

La Bá Đặc gật đầu, “Đúng vậy, Dịch Khiêm muốn Đan Nhất Thuần đi cùng cha mẹ cô ấy, vĩnh viễn định cư tại nước Pháp. . . . . . Anh hiểu Dịch Khiêm là vì bảo vệ em, chuyện này vốn là cũng không thể chỉ trích nặng Dịch Khiêm, nhưng mà, Dịch Khiêm lo lắng đến cảm nhận của em nhưng đồng thời lại không có suy xét cho Đan Nhất Thuần . . . . . . Anh tin rằng em cũng biết tình cảm của Đan Nhất Thuần đối với Dịch Khiêm, Đan Nhất Thuần là một cô gái lương thiện, có thể rộng lượng chúc phúc cho người đàn ông mà mình yêu sâu đậm nhất ở chung với người phụ nữ khác, em biết không, lúc Dịch Khiêm vì em mà đuổi cô ấy đi, cô ấy dồn hết sự chua xót và thống khổ đè nén ở tận đáy lòng, một thân một mình lặng lẽ đến Pháp…….. Anh cho rằng cô ấy thật sự kiên cường, dù sao trước giờ cô ấy cũng chưa từng biểu lộ sự yếu ớt của mình trước mặt bất kỳ ai, nhưng lần gần đây nhất anh đến Pháp thăm cô ấy mới biết, thì ra là cô ấy cũng không kiên cường như chúng ta tưởng tượng, chẳng những cô ấy từ bỏ công việc ở làng giải trí, thậm chí còn không nói lời nào đã rời khỏi chỗ cha mẹ mình, anh ở Pháp một tháng, dùng toàn bộ thời gian để tìm kiếm cô ấy nhưng lại không cách nào tìm ra được tung tích, anh rất lo lắng cho Nhất Thuần………..”

Hạ Tử Du nhìn La Bá Đặc sa sút chán nản đến không màng để ý tới râu dài ra dưới cằm, hơi do dự cô hỏi, “Anh thích Nhất Thuần?”

La Bá Đặc cũng không muốn giấu giếm, thổ lộ tâm tư tình cảm chân thật trong đáy lòng của mình, “Đúng, anh thích cô ấy. Anh đã gặp qua rất nhiều phụ nữ, nhưng chưa từng có một người phụ nữ nào có thể thiện lương rộng lượng đến như vậy…….. Cô ấy biết trong lòng Dịch Khiêm chỉ có em, liền nghĩ cách để em và Dịch Khiêm gặp lại nhau, chờ đến lúc em trở lại bên cạnh Dịch Khiêm, cô ấy lựa chọn chủ động biến mất… Người phụ nữ như vậy khiến anh cảm thấy rất đau lòng.”

Thật ra Đàm Dịch Khiêm chỉ giải thích cho Hạ Tử Du chuyện Đan Nhất Thuần mang thai con của anh ấy, nhưng cũng không nói cho Hạ Tử Du biết chuyện chính Đan Nhất Thuần là người đã thúc đấy khiến cho bọn họ có thể gặp lại nhau… Có điều, lúc Hạ Tử Du biết “bạn trai cũ” của Đan Nhất Thuần căn bản không tồn tại, Hạ Tử Du cũng đã phỏng đoán đến việc ngày đó ở Male, Đan Nhất Thuần có lẽ là vì giúp cô cùng Đàm Dịch Khiêm gặp lại nhau mà sử dụng kế sách, bây giờ suy nghĩ lại, ngày đó Đan Nhất Thuần lấy lý do “Bạn trai cũ” ở ngay sát vách phòng cô thật ra có rất nhiều sơ hở, dù sao, nếu Đan Nhất Thuần muốn sắp xếp cái người gọi là “bạn trai cũ” vào khách sạn ở cũng là chuyện dễ dàng, chỉ là lúc đó cô hoàn toàn không nghĩ đến Đan Nhất Thuần lại có thể làm một việc rộng lượng đến như vậy nên mới không nhìn ra những sơ hở này.

Suy tư từ đó, Hạ Tử Du gật nhẹ đầu, “Em cũng biết rõ, cô ấy vì Dịch Khiêm bỏ ra rất nhiều. . . . . .”

La Bá Đặc nghiêm mặt nói, “Tử Du, hôm nay anh tới không phải để thay Đan Nhất Thuần trước mặt tranh thủ tình cảm của em, cũng không muốn vì chuyện của Đan Nhất Thuần mà phá hư tình cảm của em cùng Dịch Khiêm vất vả lắm mới đi tới ngày hôm nay, anh chỉ muốn nhờ em giúp anh một việc, hy vọng em có thể thuyết phục được Dịch Khiêm giúp anh tìm ra Nhất Thuần. . . . . . Anh biết rõ cá tính của Nhất Thuần, cô ấy giống em về mặt tình cảm, cùng một kiểu người, trong tình yêu cô ấy rất cố chấp, nhưng tính cách lại cao ngạo quật cường, cô ấy tuyệt đối sẽ không ở trước mặt người khác lộ ra vẻ mất mác bi thương của mình, anh sợ cô ấy ở một mình sẽ suy nghĩ lung tung. . . . Mà Dịch Khiêm từng ở chung với Nhất Thuần ba năm, anh tin Dịch Khiêm là người duy nhất có thể tìm được Nhất Thuần.”

Hạ Tử Du khó xử nói, “La Bá Đặc, em cũng lo lắng cho Nhất Thuần, nhưng mà. . . . . .”

La Bá Đặc lập tức cắt ngang lời Hạ Tử Du nói, “Em không cần lo lắng, anh chỉ cần Dịch Khiêm giúp anh tìm ra hành tung của Nhất Thuần, còn lại anh sẽ tự mình đi tìm Nhất Thuần, sẽ không để cho Nhất Thuần xuất hiện trước mặt hai người.”

Hạ Tử Du vội vàng giải thích, “La Bá Đặc, em không phải có ý này. . . . . . Em chưa từng lo lắng việc Nhất Thuần sẽ phá hư tình cảm của em và Dịch Khiêm, em chỉ đang suy nghĩ, em và anh đều hiểu rõ cá tính của Dịch Khiêm, em sợ anh ấy . . . . . .”

La Bá Đặc hiểu ý của Hạ Tử Du, giọng nói có phần dịu lại, “Đây cũng chính là nguyên nhân anh muốn nhờ em giúp một tay, anh biết rõ Dịch Khiêm chỉ không thèm chú ý đến đến những người mà mình không quan tâm, nhưng anh hy vọng em có thể thuyết phục được Dịch Khiêm, cũng chỉ có em mới có khả năng thuyết phục.”

Tính tình Đàm Dịch Khiêm chưa bao giờ thay đổi, hờ hững vô tình, tất cả sự nhiệt tình ấp áp chỉ dành cho Hạ Tử Du, cũng chỉ có sự xuất hiện của Hạ Tử Du thì mới nhận thấy được sự ấm áp của Đàm Dịch Khiêm.

Từ khi Hạ Tử Du biết La Bá Đặc tới nay, chưa từng thấy La Bá Đặc hạ mình cầu xin bất kỳ một ai như vậy, từ đáy lòng Hạ Tử Du cảm thấy rất áy náy, đối với những chuyện xảy ra cho Nhất Thuần trong lòng cô cũng không dễ chịu chút nào, cho nên cuối cùng cô cũng gật đầu đồng ý: “Được, em sẽ thử nói chuyện với Dịch Khiêm…..”

——

Hôm sau, bởi vì cả đêm Hạ Tử Du không hề chợp mắt nên đã rời giường rất sớm.

Thấy Liễu Nhiên vẫn đang ngủ say, nên Hạ Tử Du đi đến phòng khách lầu một, cô vốn là muốn đến phòng ăn lấy một ly sữa nóng, lại vô tình trông thấy tờ báo mà người làm để trên bàn trà trong phòng khách.

Nghĩ đến Kim Trạch Húc giờ phút này đang ở Manchester cạnh tranh hạng mục, trong lòng mong cho Kim Trạch Húc có thể thành công đoạt được hạng mục này, ngay lập tức Hạ Tử Du cầm tờ báo lên muốn xem một chút tin tức có liên quan đến “Trung Viễn”, nhưng không ngờ. . . . . .

“Trung Viễn” vẫn chiếm cứ tít đầu tờ báo như trước, nhưng hôm nay tin tức không phải là “Trung Viễn” thành công giành được hạng mục, mà là báo cáo giá cổ phiếu “Trung Viễn” đã giảm mạnh…….

Hạ Tử Du cẩn thận nhìn lướt qua tường tận nội dung tờ báo, mới biết Kim Trạch Húc tự mình đến Manchester cạnh tranh hạng mục nhưng lại bị thất bại, mà công ty cướp đi hạng mục này vẫn là tập đoàn “Đàm thị”.

Hạ Tử Du sững sờ ngồi trên ghế sa lon, xem tường tận tin tức trên tờ báo mà khó có thể tin được.

Bỗng dưng, Hạ Tử Du cầm điện thoại lên bấm số điện thoại của Kim Trạch Húc, thế nhưng, điện thoại Kim Trạch Húc không thể nào kết nối được.

Hạ Tử Du lại liên tục bấm số, nhưng vẫn không cách nào liên lạc được.

Hạ Tử Du để điện thoại xuống, cả người giống như không còn hơi sức ngồi dựa vào trên ghế sa lon, thất thần thật lâu.

. . . . . .

Buổi tối.

“Vịt con xấu xí rất tự ti, nó rất hâm mộ người khác có bộ lông vũ xinh đẹp, cho nên nó trốn ở góc phòng len lén khóc thút thít. . . . . .”

Đọc truyện cổ tích tới đây, Hạ Tử Du phát hiện con gái tinh nghịch của cô đã ngủ rồi.

Nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho Liễu Nhiên, đặt nên trán con gái một nụ hôn, lúc này Hạ Tử Du mới rời khỏi phòng trẻ.

Trở lại phòng mình, Hạ Tử Du mang trong lòng tâm sự nặng nề thở dài một hơi, trong đầu lại một lần nữa thoảng qua tin tức trên tờ báo hôm nay.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao “Trung Viễn” lại một lần nữa cạnh tranh thất bại?

Đúng lúc Hạ Tử Du vẫn đang suy nghĩ, ngoài cửa phòng cô truyền tới một trận tiếng gõ cửa nhẹ.

Tối nay Đàm Dịch Khiêm sẽ về, nhưng Đàm Dịch Khiêm ra vào phòng này trước nay chưa hề có thói quen gõ cửa, trong lòng cứ đinh ninh là người giúp việc, vẻ mặt hoảng hốt Hạ Tử chạy ra mở cửa phòng.

Nhưng, trong lúc bất ngờ này, Hạ Tử Du còn chưa nhìn rõ mặt người tới đã bị người đó dùng hai cánh tay rắn chắc ôm lấy . . . . . .

“A!”

Bị ném lên giường, Hạ Tử Du thở nhẹ một tiếng, vừa được nhìn thấy rõ khuôn mặt anh tuấn gần trong gang tấc, đôi môi đỏ mọng cũng đã bị anh chiếm lĩnh.

“Ưm. . . . . .”

Cơ thể Đàm Dịch Khiêm rõ ràng là đã bị đè nén đến khô nóng suốt mấy ngày hôm nay, nên vào giờ phút này không thể kiềm chế được nữa đã bùng nổ, lúc hôn Hạ Tử Du giống như cuồng phong cuốn lấy, hận không thể nuốt chửng Hạ Tử Du vào bụng.

Hạ Tử Du gần như ngạt thở, vỗ nhẹ lên sống lưng của Đàm Dịch Khiêm đang áp chế trên người cô, hô hấp rối loạn gọi, “Dịch Khiêm. . . . . .”

Qua một hồi lâu, Đàm Dịch Khiêm mới buông Hạ Tử Du ra, dục vọng hừng hực như muốn thiêu từ trong đôi mắt đen láy của anh chứng tỏ giờ phút này anh đã không còn nhiều tính nhẫn nại nữa, hơi thở nóng rực của anh hòa vào hơi thở của cô, anh áp chế sự kích động của mình xuống, khàn khàn hỏi, “Vợ yêu, có nhớ anh không?”

Hai tay Hạ Tử Du chống đỡ ở lồng ngực anh, “Có. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm hài lòng cúi đầu cắn nhẹ vào cánh môi cô một cái, sau đó vén lên vạt áo của cô.

Nửa người dưới cảm thấy lành lạnh, Hạ Tử Du theo bản năng co hai chân lên, cô kháng cự, “Đừng như vậy, em có lời muốn nói với anh. . . . . .”

Tinh trùng đã lên tới não, Đàm Dịch Khiêm căn bản không còn nhẫn nại nghiêm túc nói chuyện với Hạ Tử Du, giọng nói của anh càng lúc càng khàn khàn nặng nề: “Muốn gì chờ một chút hãy nói.” Dứt lời liền vén váy của Hạ Tử Du lên tới tận eo.

Hạ Tử Du chống đẩy đầu Đàm Dịch Khiêm đang vùi trên cổ cô, không ngừng lắc đầu gọi: “Dịch Khiêm……..”

Hạ Tử Du không phối hợp làm Đàm Dịch Khiêm cuối cùng cũng phải ngồi dậy, chăm chú ngắm nhìn Hạ Tử Du, khuôn mặt điển trai hiện lên dáng vẻ chưa được thỏa mãn dục vọng.

Hạ Tử Du vội vàng sửa sang lại quần áo rồi ngồi dậy, ậm ờ nhìn Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm phiền não nới lỏng cà vạt, cố gắng duy trì lý trí nói, “Nói đi.”

Hạ Tử Du do dự dời đến bên người Đàm Dịch Khiêm, trong đầu nhớ lại tờ báo hôm nay nhìn thấy, cô nhỏ giọng hỏi, “Ông xã, chúng ta bây giờ đã là vợ chồng, chuyện gì cũng nên thẳng thắn với nhau đúng không?”

Đôi mắt Đàm Dịch Khiêm hơi nheo lại, tỉ mỉ quan sát vẻ mặt lúc này của cô.

Hạ Tử Du ôm chặt cổ Đàm Dịch Khiêm, nhỏ giọng hỏi, “Mấy ngày nay anh đều ở Newyork sao?”

loading...

Đàm Dịch Khiêm nhận ra sự cẩn thận có mục đích của Hạ Tử Du cố, vì vậy anh ôm Hạ Tử Du vào lòng , nhẹ giọng hỏi, “Em muốn biết chuyện gì?”

Hiện tại Hạ Tử Du rất muốn hỏi chuyện trên báo chí, nhưng lúc này đối mặt với ánh mắt dịu dàng của Đàm Dịch Khiêm thì cô lại không có dũng khí mở miệng. . . . . .

Anh cũng đã giải thích qua với cô, cô nên tin tưởng anh . . . . . . Nếu như bây giờ cô hỏi chuyện này, cô sợ anh sẽ tức giận giống như lần trước.

Trong lòng suy nghĩ một lát, cô rất tự nhiên nói sang chuyện khác, “À. . . . . . Không có, em chỉ muốn hỏi một chút, mấy ngày nay anh ở Newyork có nhìn lung tung mấy cô em trẻ đẹp hay không?”

Trên thực tế, Đàm Dịch Khiêm đã nhìn ra sự chuyển đổi cảm xúc trong đáy mắt Hạ Tử Du , anh cười khẽ, “Chỉ muốn hỏi điều này sao?”

Hạ Tử Du nghiêm mặt nói, “Điều này rất quan trọng. . . . . . Chồng em đẹp trai như thế, lỡ như có người thừa dịp em không có ở đó ngấp nghe nhan sắc chồng em thì làm thế nào?”

Đàm Dịch Khiêm nhếch môi cười, sau đó ôm Hạ Tử Du để cô ngồi lên đùi mình.

Hạ Tử Du có thể cảm nhận rất rõ nguồn nhiệt nóng bỏng và cứng rắn ở nơi nào đó đang để ngay bụng cô. . . . . . Hạ Tử Du nhất thời thấy ngượng ngùng vô cùng. (haiz, có baby rùi mà như còn thiếu nữ ặc ặc)

Đàm Dịch Khiêm ôm lấy Hạ Tử Du, nhẹ nhàng gặm cắn vành tai trắng nõn của Hạ Tử Du, hơi thở nóng rực bao phủ bên tai của cô nhẹ giọng hỏi: “Đã cảm nhận được sao?”

Gương mặt Hạ Tử Du trong giây lát như trứng tôm luộc chín, “Đồ đáng ghét. . . . . .” Cô xấu hổ giãy giụa.

Ngay một giây sau anh đặt cô ở dưới thân mình, hơi thở rối loạn nói: “Bây giờ anh có thể nói cho em biết, ở Newyork anh không có nhìn lung tung những cô gái khác…………”

Dần dần, quần áo vung vãi rơi xuống đất.

Hạ Tử Du cuối cùng cũng rút ra được bài học kinh nghiệm, đó là không phải đề tài nào cũng có thể lôi ra nói bừa, trong từng trường hợp, cũng phải xem tâm tình của đối phương………..

. . . . . .

Sau trận hỗn độn, Hạ Tử Du thở hổn hển mệt đến vô lực nằm trong ngực Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm hôn lên mái tóc Hạ Tử Du, dịu dàng hỏi, “Muốn đi tắm không?”

Hạ Tử Du tức giận trợn mắt nhìn anh một cái, cô bây giờ ngay cả hơi sức để rời giường cũng không có. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm cười một tiếng, “Anh bế em đi?”

Hạ Tử Du vung đôi bàn tay trắng như phấn đánh nhẹ vào lồng ngực Đàm Dịch Khiêm, khuôn mặt đỏ bừng, “Anh còn cười em!”

Khóe môi Đàm Dịch Khiêm hơi nhếch lên, “Tốt nhất em nghỉ ngơi một chút đi, anh đi pha nước tắm, đợi chút nữa sẽ bế em đi tắm.”

Thấy Đàm Dịch Khiêm đứng dậy, Hạ Tử Du vội vàng vòng tay ôm cứng lấy hông của anh.

Đáy mắt Đàm Dịch Khiêm thoáng qua một tia giảo hoạt, “Sao thế?”

Thấy dáng vẻ anh như có chút hăng hái, cô lập tức cau mày, “Đừng có ham. . . . . Em chỉ là có chuyện muốn nói với anh.”

Dục vọng cơ thể đã được giải tỏa, tâm tình Đàm Dịch Khiêm trở nên vô cùng tốt, anh cúi người xuống, hai tay chống ở hai bên cơ thể Hạ Tử Du, dịu dàng hỏi, “Chuyện gì?”

Hạ Tử Du quây lấy chăn ngồi dậy, cả người tựa vào đầu giường, cô liếc nhìn khuôn mặt tuấn tú của Đàm Dịch Khiêm muốn nói lại thôi.

Đàm Dịch Khiêm cúi đầu chạm khẽ lên cánh môi cô một cái, “. . . . . . Anh đang nghiêm túc nghe em nói.”

Hạ Tử Du chậm rãi nói, “La Bá Đặc hôm qua tới tìm anh.”

Giọng điệu hờ hững Đàm Dịch Khiêm hỏi, “Có chuyện gì?”

Hạ Tử Du không chớp mắt nhìn phản ứng trên khuôn mặt Đàm Dịch Khiêm, nhỏ giọng nói, “Anh ấy nói với em một số chuyện liên quan đến Nhất Thuần. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nhẹ giọng trả lời một câu, “Ừ.”

Hạ Tử Du nhích người sát vào đầu giường, dè dặt cẩn thận nói, “La Bá Đặc nói với em, anh ấy đi Pháp tìm Nhất Thuần nhưng phát hiện ra Nhất Thuần không có ở Pháp. . . . . . Cha mẹ Đan Nhất Thuần và La Bá Đặc đều không thể liên lạc được với Nhất Thuần, La Bá Đặc rất lo lắng, anh ấy tìm mọi cách cũng không tra được hành tung của Nhất Thuần, anh ấy nói chỉ có anh mới có thể tìm được Nhất Thuần.”

Đàm Dịch Khiêm liền thu lại hai tay chống ở bên người Hạ Tử Du, khuôn mặt anh khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng như trước, lập tức đứng thẳng người dậy.

Hạ Tử Du đã sớm đoán được Đàm Dịch Khiêm sẽ có phản ứng như vậy, cô giữ chặt cánh tay Đàm Dịch Khiêm, nghiêm túc nói, “Dịch Khiêm, bất kể như thế nào Nhất Thuần cũng từng giúp đỡ chúng ta, chúng ta cũng không hy vọng cô ấy xảy ra chuyện mà, huống chi La Bá Đặc rất lo lắng cô ấy. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm lãnh đạm nói, “Chuyện của cô ấy chẳng liên quan đến chúng ta.”

Hạ Tử Du lắc nhẹ cánh tay Đàm Dịch Khiêm, khẩn cầu gọi, “Dịch Khiêm. . . . . .”

Khuôn mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm vẫn lạnh lùng, sau một lúc trầm ngâm lên tiếng nói không mang theo chút độ ấm nào: “Anh không muốn em năn nỉ anh vì người không hề liên quan đến chúng ta.”

Hạ Tử Du bước đến sau lưng Đàm Dịch Khiêm, từ phía sau ôm lấy Đàm Dịch Khiêm, năn nỉ nói, “Ông xã, coi như anh giúp La Bá Đặc một chút đi, em tin rằng những năm tháng trước đây anh ấy cũng chưa từng có cầu xin anh bất cứ chuyện gì. . . . . .”

. . . . . .

Tuy rằng ngoài mặt Đàm Dịch Khiêm vẫn không có cho Hạ Tử Du ngay câu trả lời, nhưng Hạ Tử Du biết cô đã thành công.

——

Sáng sớm hôm sau.

Trong phòng ăn, Liễu Nhiên ngồi ở trên đùi Đàm Dịch Khiêm, cầm bộ đồ ăn trong tay, vừa dùng cơm vừa ngây thơ thật thà kể lại một số chuyện, “Ba à, mấy ngày nay mẹ đều ngủ cùng với con. . . . . .”

Hạ Tử Du đang vùi đầu dùng bữa sáng, đột nhiên nghe con gái nhắc tới chủ đề này, Hạ Tử Du theo bản năng ngước mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm một cái, mơ hồ nhìn thấy trong đáy mắt Đàm Dịch Khiêm có vài phần thỏa mãn, Hạ Tử Du lúng túng giải thích, “Làm gì có à. . . . . . Còn không phải là lo lắng cho con nghịch ngợm cả tối khi ngủ hay đá chăn sao.”

Liễu Nhiên đáng yêu nhìn Hạ Tử Du, nghi ngờ nhíu mày, “Nhưng mà buổi tối ba ngủ đâu có đá chăn, tại sao mẹ cũng muốn mỗi tối đều ngủ chung với ba chứ?” Liễu Nhiên nhắc tới đề tài này thật ra là do mấy đêm nay cô bé đã quen ngủ cùng Hạ Tử Du, mà tối hôm qua không có Hạ Tử Du ở bên cạnh nên Liễu Nhiên cảm thấy không quen.

Hạ Tử Du nhất thời không biết nói gì, “Hả. . . . . .”

Khóe miệng Đàm Dịch Khiêm ẩn chứa nổi lên chút ý cười, ung dung chờ đợi Hạ Tử Du giải thích như thế nào với con gái.

Hạ Tử Du tức giận trợn mắt liếc nhìn Đàm Dịch Khiêm, bĩu môi nói, “Mẹ mới không muốn ngủ chung với ba con nha. . . . . . Liễu Nhiên, tối nay mẹ sẽ tiếp tục ngủ với con.”

Liễu Nhiên nghe nói xong liền vui vẻ vỗ tay, “Hay quá. . . . . .”

Ngay lập tức trên gương mặt anh tuấn của Đàm Dịch Khiêm hiện lên ba đường vạch ngang, anh không thể ung dung nữa giải thích với con gái, “Liễu Nhiên, thật ra ba mẹ là mỗi tối phải ngủ cùng với nhau. . . . . .”

. . . . . .

Đưa mắt nhìn theo Đàm Dịch Khiêm lái xe rời đi, tất cả các nét trên gương mặt Hạ Tử Du đều tràn đầy hạnh phúc.

Liễu Nhiên chạy tới, ôm lấy bắp đùi Hạ Tử Du làm nũng mè nheo nói, “Mẹ, con muốn đi vườn hoa chơi. . . . . .”

Hạ Tử Du thu hồi ánh mắt đang nhìn theo bóng dáng của Đàm Dịch Khiêm, cô ôm lấy Liễu Nhiên nói: “Được.”

Hạ Tử Du đang định đưa Liễu Nhiên đi vườn hoa chơi, thì lúc này giọng nói người giúp việc vang lên sau lưng Hạ Tử Du, “Cô chủ!”

Hạ Tử Du xoay người, “Ừ?”

Người làm nói, “Cô có điện thoại, là Kim tiên sinh.”

Hạ Tử Du sửng sốt một chút, gật đầu, “Được.”

Đưa Liễu Nhiên cho người giúp việc, Hạ Tử Du không quên dặn dò, “Liễu Nhiên, mẹ đi nghe điện thoại, đợi chút nữa sẽ trở lại vườn hoa với con. . . . . . Bác sĩ nói con không thể chơi đến đổ nhiều mồ hôi, như vậy rất dễ ngã bệnh, con ngoan ngoãn chờ mẹ trở lại, biết không?”

Liễu Nhiên ngoan ngoãn gật đầu, “Dạ.”

Ngay sau đó Hạ Tử Du đi vào phòng nhận điện thoại của Kim Trạch Húc.

“Tử Du!”

“Phải, là em.”

GiọngKim Trạch Húc nặng nề nói, “Anh mới vừa xuống máy bay, rất xin lỗi vì em gọi mấy cuộc điện thoại anh đều không nhận được. . . . . .”

Hạ Tử Du vội vàng nói, “Đừng nói chuyện khách sáo với em như vậy, em rất lo lắng cho anh, báo chí nói anh không giành được hạng mục ở Manchester, chuyện này rốt cuộc là thế nào?”

Kim Trạch Húc chậm rãi thở dài, chán chường nói, “Anh đã rất cố gắng, nhưng mà, em cũng biết, tranh giành lợi ích trên thương trường ai có thể nói trước chính xác được, ‘Đàm thị’ thắng ‘Trung Viễn’ giành được hạng mục này cũng là dễ hiểu, chỉ trách bản thân anh không có năng lực.”

“Trạch Húc. . . . . .”

Hạ Tử Du còn muốn hỏi thêm điều gì, nhưng Kim Trạch Húc đã cắt lời, “Tử du, không cần lo lắng cho anh, tranh giành lợi ích trên thương trường anh hiểu rõ, anh chỉ là tức giận mình không thể bảo vệ được “Trung Viễn” do một tay cha nuôi sáng lập ra. . . . . . Đàm tổng đã nhắc nhở anh lần nữa, anh nghĩ từ nay về sau cũng không thể liên lạc với em, không phải bởi vì anh sợ, mà anh không muốn Đàm tổng hiểu lầm giữa chúng ta có gì đó…………. Tốt nhất em hãy bảo trọng, chúc em mãi mãi hạnh phúc.”

Hạ Tử Du còn chưa kịp nói thêm được điều gì, Kim Trạch Húc đã kết thúc cuộc trò chuyện, lúc Hạ Tử Du gọi điện thoại lại cho Kim Trạch Húc thì điện thoại đã không cách nào liên lạc được.

Mục lục
loading...