Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 148


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 148: Muốn Có Con Thì Chúng Ta Sinh Một Đứa Nữa Là Được

Tại khách sạn.

“Tổng giám đốc!”

“Cô ấy tỉnh rồi sao?”

Vệ sĩ đứng ở ngoài cửa phòng mở sẵn tay cằm nắm cửa cho Đàm Dịch Khiêm: “Cô chủ vẫn chưa có tỉnh.”

Đàm Dịch Khiêm gật đầu rồi đẩy nhẹ cửa phòng vào.

Trong phòng, rèm cửa buông xuống có chút hơi tối, nhưng không làm giảm đi sự ấm áp chút nào, bởi vì bên trong phòng có mùi thơm của Hạ Tử Du, là hương vị cỏ chanh mà mấy năm nay Đàm Dịch Khiêm vẫn không thể quên được.

Đàm Dịch Khiêm đến bên thành giường, Hạ Tử Du đang ngủ say đến không hay biết gì.

Trong lúc ngủ cô vốn không phải là người an phận, phần lớn thời gian ban đêm cô đều sẽ giống như bạch tuộc quấn lấy anh, có lúc nửa đêm tỉnh lại nhìn thấy bộ dạng ngủ không an phận của mình, cô sẽ lúng túng đỏ mặt, sau đó từng chút từng chút xê dịch đến sát giường, cho tới bây giờ anh cũng không vạch trần ra, bởi vì anh thích nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu đó của cô.

Nhưng, giờ phút này dường như cô không hề yên giấc, trên trán trắng nõn trơn bóng đều toàn là mồ hôi, chân mày nhíu lại, hai tay cũng nắm lấy cái chăn thật chặt, giống như đang sợ hãi điều gì.

Đàm Dịch Khiêm ngồi ở mép giường, dịu dàng nâng cánh tay lạnh buốt của Hạ Tử Du, cẩn thận vuốt ve bàn tay của cô cho đến khi không còn lạnh nữa.

Có lẽ trong lúc ngủ cảm thấy có người sưởi ấm bàn tay mình, Hạ Tử Du dần dần mở mắt ra, không nghĩ đến là khuôn mặt sáng ngời đang cúi xuống nhìn cô lại là gương mặt điển trai mà cô thường thấy trong mộng, cô ưm một tiếng, nhìn anh cười một tiếng, “Ông xã!”

Con ngươi đen láy của Đàm Dịch Khiêm nhìn Hạ Tử Du thật sâu, trầm giọng nói, “Em thật nghe lời. . . . . .”

Hạ Tử Du ngồi dậy, “Em phải ngủ đủ mới có tinh thần để chăm sóc Liễu Nhiên mà!” Cô hiểu rất rõ tính cách của anh, nếu cô lại tiếp tục kích động, chắc chắn anh sẽ không cho cô đi gặp Liễu Nhiên.

Đàm Dịch Khiêm nghiêng đầu hôn lên gò má của Hạ Tử Du, “Như vậy mới ngoan!”

Hạ Tử Du giơ tay lên lau đi mồ hôi trên trán, “Ông xã, em đi tắm thay quần áo. . . . . . Anh không được chơi xấu, đợi chút nữa phải đưa em đến bệnh viện!”

Đàm Dịch Khiêm cười khẽ, “Đã đáp ứng với em đương Nhiên phải làm được.”

Hạ Tử Du hài lòng hôn vào mặt Đàm Dịch Khiêm một cái, sau đó đi vào phòng tắm.

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy bấm một dãy số điện thoại, căn dặn xong đâu đó, bỗng dưng, nhân viên khác sạn mang đến vài bộ âu phục màu sắc nhã nhặn cho Hạ Tử Du.

Tiếng nước chảy trong phòng tắm từ từ ngừng lại, Hạ Tử Du trùm khăn tắm đi ra khỏi phòng tắm.

Đàm Dịch Khiêm giờ phút này đang ngồi ở trước cửa sổ sát đất, yên lặng trầm tư.

Hạ Tử Du đi tới bên cạnh Đàm Dịch Khiêm, ngượng ngùng nói, “Ông xã, em không mang theo quần áo để thay đổi rồi. . . . . .” Cô muốn chăm sóc Liễu Nhiên, một khắc cũng không muốn rời khỏi con, cho nên không có quần áo là một vấn đề rất lớn.

Đàm Dịch Khiêm nghiêng đầu nhìn Hạ Tử Du, “Anh đã cho người chuẩn bị rồi, để ở đầu giường, em xem thử có thích không?”

Hạ Tử Du liếc mắt nhìn sang đầu giường, thoáng chốc vui sướng, “Ông xã, có anh thật tốt!”

Hạ Tử Du xoay người muốn đi thay quần áo sạch mới, ngay lúc đó Đàm Dịch Khiêm nắm được cổ tay trẵng nõn như tuyết vừa mới được tắm rửa của cô.

“Á. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nhướn đuôi lông mày lên, “Nói lời ngon ngọt là muốn đuổi anh?”

Hạ Tử Du xoay người, cúi đầu hôn Đàm Dịch Khiêm.

Hạ Tử Du vốn cho là đã đủ rồi, ai ngờ Đàm Dịch Khiêm lại bất chợt kéo rèm cửa sổ xuống, cũng nhẹ nhàng kéo nhẹ Hạ Tử Du ôm vào trong lòng.

Cũng không phải là cái ôm đầy dục vọng như lúc trước, cũng không có động tác không an phận, Đàm Dịch Khiêm chỉ ôm Hạ Tử Du thật chặt, gương mặt kề vào cái khăn tắm trên tấm lưng trần trụi của Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du cảm thấy hô hấp của Đàm Dịch Khiêm trên lưng dường như còn mang theo một chút nặng nề, Hạ Tử Du không dám nhúc nhích, nhẹ giọng hỏi, “Ông xã, anh sao vậy?”

Giọng nói Đàm Dịch Khiêm khàn khàn tràn đầy yêu thương, “Để cho anh ôm em một cái. . . . . .”

Hạ Tử Du vươn tay mình vòng qua thắt lưng Đàm Dịch Khiêm, không nói lời nào, chỉ yên tĩnh để cho anh ôm.

Giờ phút này thời gian như ngừng lại, năm tháng thật yên tĩnh.

Một lúc lâu sau, Hạ Tử Du ngập ngừng lên tiếng, “Ông xã, thật xin lỗi. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm ôm Hạ Tử Du vào trong ngực, hơi thở thương yêu thở ra, “Nói cái gì vậy?”

Hạ Tử Du đưa tay ôm chặt cổ Đàm Dịch Khiêm, nhìn khuôn mặt góc cạnh điển trai của Đàm Dịch Khiêm, đau lòng nói, “Anh gầy quá. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm cười khẽ, “Chăm sóc tốt cho anh là trách nhiệm của em!”

Hạ Tử Du nức nở nói, “Em biết là anh rất mệt mỏi. . . . . . Mấy tháng này, anh chẳng những phải một mình lo lắng cho bệnh của Liễu Nhiên, còn gạt em không để cho em lo lắng. . . . . . Mà em chung quy lại là thêu dệt chuyện để cho anh phiền lòng, mẹ anh nói hai câu, em liền đi vặn hỏi anh, có phải em rất không hiểu chuyện không?”

Nếu như cô cẩn thận một chút là có thể nhìn thấy mấy tháng này anh thực mệt mỏi, nhưng cô chỉ luôn nghĩ đến mình, cũng quên không nghĩ đến anh cũng có lúc mệt mỏi. . . . . . Cô vẫn luôn nghĩ anh là một con người làm bằng sắt, trong sự nghiệp anh hô mưa gọi gió, ở trước mặt người khác luôn cao cao tại thượng, cô cho rằng anh không có mặt nào sa sút, nhưng không nghĩ đến anh thật ra che giấu tốt hơn so với những người khác.

Đàm Dịch Khiêm cong cong môi, “Ai dám nói bà xã của anh không hiểu chuyện?”

Hạ Tử Du chua xót nói, “Em thật may mắn có thể được anh cưng chiều như vậy. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm ôm chặt Hạ Tử Du trong ngực, gác cằm lên mái tóc toả ra hương thơm của Hạ Tử Du, khàn khàn nói, “Trừ em ra, anh cũng không nghĩ sẽ cưng chiều người khác.”

Hạ Tử Du tựa vào ngực Đàm Dịch Khiêm, vành mắt đỏ hồng lắng nghe từng nhịp tim đập của anh.

Bỗng dưng, Hạ Tử Du thật giống như nghĩ ra vấn đề gì đó ngước mắt từ trước ngực Đàm Dịch Khiêm, nghiêm túc hỏi Đàm Dịch Khiêm, “Ông xã, đợi Liễu Nhiên khỏi bệnh, chúng ta mang đứa bé mà người mang thai hộ giúp chúng ta về chăm sóc đi!”

Đàm Dịch Khiêm hời hợt nói, “Sẽ không có đứa bé này.”

Hạ Tử Du thoáng chốc trừng mắt, “Làm sao lại như vậy?”

Đàm Dịch Khiêm nhìn khuôn mặt xinh đẹp kinh ngạc của Hạ Tử Du, nhẹ giọng nói, “Dựa vào điều sinh hộ có liên quan đến pháp luật, chúng ta không cần đứa bé này . . . . . .”

Hạ Tử Du sững sờ, “Nhưng mà. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm trực tiếp cắt đứt lời của Hạ Tử Du, “Không có nhưng nhị gì hết. . . . . . Chuyện của đứa nhỏ do anh quyết định.”

Hạ Tử Du buông cánh tay trên cổ Đàm Dịch Khiêm ra, dạ dạ nói, “Em cho rằng nó cũng là con của chúng ta. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm ôm Hạ Tử Du vào lòng, thanh âm khàn khàn truyền đến từ trên đỉnh đầu Hạ Tử Du, “Muốn có con thì chúng ta sinh một đứa nữa là được rồi. . . . . .”

Hạ Tử Du do dự chốc lát, cuối cùng đưa tay ôm lấy Đàm Dịch Khiêm, “Được rồi, anh làm chủ.”

—–

Buổi chiều, Đàm Dịch Khiêm đưa Hạ Tử Du đi tới bệnh viện.

Sau khi Hạ Tử Du nghe được chính miệng bác sĩ nói tình hình bệnh của Liễu Nhiên đã có chiều hướng ổn định, trong lòng Hạ Tử Du cứ thấp thỏm mãi lúc này mới thoáng yên tâm.

Đàm Dịch Khiêm cùng Hạ Tử Du đi vào phòng bệnh thì Liễu Nhiên đã tỉnh rồi. . . . . .

Liễu Nhiên dường như vừa mới tỉnh ngủ, cô bé dụi dụi đôi mắt nhu thuận gọi Hạ Tử Du một tiếng, “Mẹ. . . . . .”

Hạ Tử Du vừa nhìn thấy Liễu Nhiên không kiềm chế được liền ôm Nhiên vào trong ngực.

Tuy rằng Nhiên đã tỉnh lại nhưng thân thể vẫn còn rất suy yếu, cô bé mặc bộ quần áo bệnh nhân tựa vào trong ngực Hạ Tử Du, rõ ràng cho thấy cơ thể cũng không dễ chịu gì.

Hạ Tử Du sợ mình ôm Liễu Nhiên dùng sức quá mạnh, cô nhẹ nhàng nới lỏng ra, không chớp mắt nhìn khuôn mặt ngây thơ trẻ con của Nhiên vì ngã bệnh mà tái nhợt vô sắc, trong lòng thắt lại, giờ phút này rất muốn có thể chịu đựng đau đớn thay Liễu Nhiên.

Liễu Nhiên nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm, lập tức đưa tay, “Ba, con muốn ôm ôm. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm cúi người ôm Liễu Nhiên từ trong ngực Hạ Tử Du, theo thói quen hôn gò má Liễu Nhiên một cái, dùng giọng thương yêu của người cha nói với con, “Nói cho ba biết, có chỗ nào không thoải mái không?”

Liễu Nhiên ôm Đàm Dịch Khiêm, lắc nhẹ đầu.

Hạ Tử Du đứng lên, nghiêm nghị nói với Dịch Khiêm, “Dịch Khiêm, Liễu Nhiên con vẫn còn sốt. . . . . . Cơ thể rất nóng.”

Từ lúc Đàm Dịch Khiêm ôm Liễu Nhiên cũng đã cảm nhận được con bé vẫn đang phát sốt, nhưng bệnh này không có cách nào tránh khỏi triệu chứng đó, Đàm Dịch Khiêm đưa tay sờ trán Liễu Nhiên, nhẹ giọng chất vấn: “Liễu Nhiên, con không nói thật cho ba biết!”

Liễu Nhiên lập tức lắc đầu, ngây thơ nói, “Ba, bác sĩ nói mỗi ngày ba đều tới bệnh viện thăm Ngôn Ngôn, Ngôn Ngôn không muốn mỗi ngày thấy ba mệt như vậy. . . . . . Bác sĩ nói Ngôn Ngôn sẽ không có chuyện gì, mấy ngày nữa là tốt rồi!”

Hạ Tử Du vào giờ phút này hốc mắt đỏ hồng. Cô cũng không ngờ đứa nhỏ tinh nghịch này lại hiểu chuyện như vậy. . . . . . Thân thể không thoải mái như vậy vẫn còn có thể kiên cường chống đỡ.

Đàm Dịch Khiêm hôn lên trán Liễu Nhiên, “Ừ, ba bảo đảm, Liễu Nhiên rất nhanh có thể đi nhà trẻ cùng các bạn nhỏ cùng nhau đọc sách. . . . . .”

Liễu Nhiên yếu ớt tựa vào trong ngực Đàm Dịch Khiêm, “Ba, con muốn ngủ. . . . . .”

“Ừ.”

Hạ Tử Du ôm nhẹ Liễu Nhiên từ trong ngực Đàm Dịch Khiêm, giờ khắc này nước mắt không kiềm chế được mà rơi xuống, đương nhiên, cô không có để cho Đàm Dịch Khiêm nhìn thấy, bởi vì sợ Đàm Dịch Khiêm đang phải lo lắng cho Liễu Nhiên còn phải lo lắng cho cô.

Liễu Nhiên vừa mới ngủ, một bóng dáng to lớn đi vào phòng bệnh.

“Dịch Khiêm. . . . . .”

Người đến là La Bá Đặc.

Tầm mắt Đàm Dịch Khiêm vẫn nhìn Liễu Nhiên đang ngủ say ở trên giường bệnh, “Chuyện gì?”

Tầm mắt La Bá Đặc cũng dừng lại trên gương mặt non nớt của Liễu Nhiên, “Đứa nhỏ đỡ hơn chút nào chưa?” Mấy ngày trước La Bá Đặc vừa mới đến thăm Liễu Nhiên, bởi vì khách sạn có chuyện nên hắn tạm thời bay đến Male một chuyến, hôm nay mới vừa trở lại Los Angeles liền chạy đến bệnh viện.

loading...

Hạ Tử Du đứng dậy, nhìn về phía La Bá Đặc.

La Bá Đặc nhỏ giọng chào hỏi một tiếng, “Tử Du!”

Hạ Tử Du mỉm cười gật gật đầu với La Bá Đặc, “Cám ơn anh quan tâm Liễu Nhiên.”

Môi mỏng của Đàm Dịch Khiêm nhàn nhạt nói, “Tình hình Liễu Nhiên coi như cũng ổn định, nhưng cần phải tiếp tục nằm viện quan sát.”

La Bá Đặc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, anh chuyển mắt nhìn sang Đàm Dịch Khiêm, giống như đang lo lắng điều gì, anh nhẹ giọng nói với Đàm Dịch Khiêm, “Tôi có chuyện muốn nói riêng với cậu, Liễu Nhiên cần nghỉ ngơi, chúng ta không tiện nói ở chỗ này, tôi muốn cậu theo tôi ra ngoài một chút.”

Hạ Tử Du nói với Đàm Dịch Khiêm, “Ông xã, hai người đi nói chuyện đi. . . . . . Em ở đây trông chừng Liễu Nhiên.”

Đi ra khỏi phòng bệnh, ở trên hành lang bệnh viện, La Bá Đặc đột nhiên túm lấy cổ áo Đàm Dịch Khiêm.

Dường như La Bá Đặc rất tức giận, anh cố gắng áp chế lửa giận, cắn răng nghiến lợi nói, “Sao cậu có thể đối xử với Đan Nhất Thuần tàn nhẫn như vậy?”

Đàm Dịch Khiêm lãnh đạm nói, “Buông ra!”

La Bá Đặc hung hăng buông Đàm Dịch Khiêm ra, tức giận nói, “Tôi biết trong chuyện này Đan dù sao Nhất Thuần cũng có chút ích kỷ, nhưng cô ấy cũng không phải muốn phá hỏng tình cảm của cậu và tiểu Du, tại sao cậu không thể giả vờ như cái gì cũng không biết chứ?”

Đàm Dịch Khiêm đưa mắt ngóng nhìn bờ biển xa xa phía chân trời mênh mông, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên lạnh lùng nói: “Tin tức của cậu cũng thật nhanh nhạy.”

La Bá Đặc chống nạnh, đau lòng bật ra, “Tôi mới vừa đi thăm Đan Nhất Thuần, cô ấy khóc đến sưng cả mắt, tâm tình của cô ấy vốn rất tốt, tôi chưa từng chứng kiến cô ấy rơi nước mắt, cũng không ngờ rằng cô ấy lại có một ngày thương tâm như vậy…. Rốt cuộc trái tim cậu có phải làm từ sắt đá hay không, sao có thể tàn nhẫn mà phá bỏ đứa bé đó?”

Con ngươi đen của Đàm Dịch Khiêm chợt u tối, “Quan tâm cô ấy như vậy sao?”

“Tôi. . . . . .” La Bá Đặc nhất thời cứng họng.

Đàm Dịch Khiêm nhìn về phía trước, nhàn nhạt nói, “Trong hôm hôn lễ tôi đã tạo cơ hội cho cậu rồi.”

La Bá Đặc liền lập tức liên tưởng đến chuyện mẫn cảm của Đan Nhất Thuần mà Đàm Dịch Khiêm nhắc tới trong hôn lễ. . . . . .

Đêm hôm đó La Bá Đặc lấy cớ đưa Đan Nhất Thuần về, nhưng đêm hôm đó đối mặt với bộ dáng say rượu nói bậy của Đan Nhất Thuần, thói quen xưa nay tự xưng là phong lưu lão luyện trong tình yêu, thến nhưng La Bá Đặc lại không hề với làm bất cứ chuyện gì với Đan Nhất Thuần.

La Bá Đặc khiếp sợ, “Cậu, cậu. . . . . . Cậu biết tôi thích Đan Nhất Thuần?”

“Là biểu hiện của cậu quá rõ ràng.”

Đàm Dịch Khiêm và La Bá Đặc quen biết nhau mười năm, Đàm Dịch Khiêm đương nhiên hiểu rõ tính cách của La Bá Đặc.

La Bá Đặc nhất thời nhíu mày, “Thì ra là cậu đã biết rõ hết tất cả? Như vậy. . . . . . Đan Nhất Thuần thích cậu rõ ràng như vậy, cậu cũng đã biết từ lâu, đúng hay không?”

Đàm Dịch Khiêm trầm mặc không đáp.

Giọng điệu La Bá Đặc dường như vừa dò xét cũng là khẳng định, “Tôi đoán trúng rồi hả?”

Đàm Dịch Khiêm nhíu mày, “Đoán trúng hay không thì sao?”

“Thì sao?” La Bá Đặc cáu kỉnh chất vấn, “Cậu không biết Đan Nhất Thuần thích cậu thì thôi, đằng này cậu biết rõ Đan Nhất Thuần thích cậu lại để mặc cho Đan Nhất Thuần si tâm vọng tưởng sống ở bên cạnh cậu hai năm? Cậu có biết như vậy mà đối với người phụ nữ thì đó là tia hy vọng hay không, rất dễ sẽ bị lún sâu vào?”

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng xoay người đi, “Từ đầu đến cuối cô ấy nên hiểu rõ thái độ của tôi đối cô ấy, huống chi, tình cảm của cô ấy chẳng liên quan đến tôi!”

La Bá Đặc lập tức cản bước Đàm Dịch Khiêm, “Đúng, tình cảm của cô ấy thật sự không liên quan đến cậu, nhưng cậu tàn nhẫn tổn thương cô ấy như vậy, cậu nhẫn tâm như vậy sao? Tôi nhớ rõ lúc cậu và Nhất Thuần còn hòa hợp, không phải cũng từng xem Đan Nhất Thuần như những bạn gái bình thường mà yêu thương sao? Cậu nói cho tôi biết, nếu đã biết rõ cái gì cũng không thể cho cô ấy, vậy tại sao hai người đi chung với nhau hai năm cậu còn phải đối tốt với cô?”

Đàm Dịch Khiêm ngước mắt liếc nhìn hai mắt của La Bá Đặc tức giận đến đỏ bừng, “Tôi nghĩ rằng cậu đã hiểu tôi.”

Con ngươi La Bá Đặc co rút lại, một giây kế tiếp vỡ lẽ, “Tôi hiểu rồi. . . . . . Cậu là vì Liễu Nhiên! Vì Đan Nhất Thuần có thể chăm sóc Liễu Nhiên tốt nhất, cậu không tiếc lợi dụng tình cảm của Nhất Thuần đối với cậu. . . . . . Cậu biết chỉ cần cậu đối với Đan Nhất Thuần tốt, thì Đan Nhất Thuần sẽ đối với Liễu Nhiên tốt hơn, rồi cậu giả vờ như không biết Đan Nhất Thuần thích cậu, như vậy cậu có thể dễ dàng lợi dụng Đan Nhất Thuần xong rồi sau đó vứt đi!” Thật ra anh hiểu rõ người bạn tốt trước mặt này không phải ngày một ngày hai, anh cũng biết người bạn tốt này cũng không phải người lương thiện gì lại còn tính toán tỉ mỉ, suy đoán của anh giờ phút này cũng thật đúng với tính cách của người bạn tốt này, nếu là người khác, thật sự anh cũng sẽ chỉ cười một tiếng, bởi vì nguyên tắc làm việc của người bạn tốt này chính là lạnh khốc vô tình như vậy, nhưng mà hôm nay, người bị tổn thương là Đan Nhất Thuần… Là người con gái mà anh thích.

Đàm Dịch Khiêm ngước mắt liếc nhìn La Bá Đặc, “Chưa bao giờ đặt mình trong trong hoàn cảnh đó, làm sao có thể nói ra được?”

La Bá Đặc biết giờ phút này mình đứng ở lập trường của Đan Nhất Thuần để lên án Đàm Dịch Khiêm thật sự không công bằng, nhưng La Bá Đặc không thể nào bỏ mặc Đan Nhất Thuần đang suy yếu nằm ở trên giường bệnh, “Coi như chuyện cậu lợi dụng Đan Nhất Thuần đã là quá khứ, dù sao cũng là Đan Nhất Thuần gạt cậu trước, nhưng mà, Đan Nhất Thuần ở chung với cậu hai năm, cô ấy rộng lượng đến mức có thể rời khỏi cậu để tác thành cho tình cảm của cậu và Tử Du, tại sao cậu vẫn có thể đối xử tàn nhẫn với Đan Nhất Thuần như vậy?”

Đàm Dịch Khiêm nói thẳng không kiêng kị, ” Trong cái thế giới này, ngoại trừ người phụ nữ quan trọng nhất của tôi bị tổn thương thì mới được coi là ‘ tàn nhẫn ’, còn những người khác gặp cảnh ngộ đó ở trong mắt tôi cũng không tính là cái gì, bao gồm cả bản thân tôi.”

—–

Một tuần lễ sau.

Mỗi ngày y tá đều tới kiểm tra theo thông lệ cho Liễu Nhiên, Hạ Tử Du vui sướng đi đến bên cạnh Đàm Dịch Khiêm, thân mật lôi kéo Đàm Dịch Khiêm nói, “Ông xã, anh xem tinh thần Liễu Nhiên hôm nay rất tốt, con bé tỉnh lại từ sáng đến bây giờ vẫn chưa buồn ngủ. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm ôm eo Hạ Tử Du, nhẹ nhàng nói, “Anh đã hỏi bác sĩ, bệnh tình của Liễu Nhiên đã gần như ổn định, nếu như hôm nay kiểm tra không có vấn đề, đợi lát nữa có thể đón con bé xuất viện. . . . . .”

Đôi mắt Hạ Tử Du thoáng chốc sáng rực, “Có thật không?”

Đàm Dịch Khiêm gật đầu, “Trong nhà có bác sĩ chăm sóc, Liễu Nhiên sẽ không sao cả.”

“Dạ. . . . . .” Hạ Tử Du vui vẻ nói tiếp, “Mùi ở bệnh viện không ai thích cả, Liễu Nhiên có thể về nhà nhất định sẽ rất vui. . . . . . Ông xã, ngay bây giờ em sẽ đi làm thủ tục xuất viện. . . . . .” Dứt lời Hạ Tử Du liền hưng phấn rời khỏi phòng bệnh.

Đúng lúc Hạ Tử Du bước ra ngưỡng cửa trùng hợp đụng phải La Bá Đặc cùng Đan Nhất Thuần.

Nhìn thấy hai người bạn tốt, Hạ Tử Du vui sướng chào hỏi, “Kiều tổng, Nhất Thuần.”

La Bá Đặc nhìn Hạ Tử Du gật đầu một cái.

Đan Nhất Thuần cười mở miệng hỏi, “Tử Du, cô muốn đi đâu vậy?”

Hạ Tử Du thành thật nói, “Bác sĩ nói Liễu Nhiên có thể xuất viện rồi, tôi đi làm thủ tục xuất viện cho Liễu Nhiên. . . . . .”

“Ừ.”

“Cô đến thăm Liễu Nhiên sao?” Hạ Tử Du hỏi.

Đan Nhất Thuần trả lời, “Ngoài việc đến thăm Ngôn Ngôn, tôi còn muốn nói lời từ biệt với hai người.”

Hạ Tử Du kinh ngạc, “Nói lời từ biệt?”

Lúc này La Bá Đặc thay Đan Nhất Thuần giải thích, “Đan Nhất Thuần và bạn trai của cô ấy tái hợp lại, cho nên hiện tại cô ấy muốn cùng bạn trai dọn đến Trung Quốc định cư.”

Hạ Tử Du bừng tỉnh hiểu ra, “À, tôi cũng có nghe Dịch Khiêm nhắc tới chuyện này, bây giờ cô cũng đã có em bé. . . . . . Chúc mừng cô!”

Đan Nhất Thuần khẽ mỉm cười, “Cám ơn!”

Nhìn nụ cười miễn cưỡng của Đan Nhất Thuần, trong lòng La Bá Đặc giờ phút này cảm thấy quặn lại.

“Vậy tôi đi làm thủ tục xuất viện, đợi lát nữa tới đây cùng trò chuyện với mọi người.”

Đan Nhất Thuần gật đầu, “Được.”

Đan Nhất Thuần quay mặt sang nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm đứng trong phòng bệnh.

Nụ cười trên mặt Đan Nhất Thuần rõ ràng xẹt qua một tia đau đớn, nhưng cô cũng không có biểu lộ, cô đi vào phòng bệnh, chào hỏi trước với Đàm Dịch Khiêm, “Dịch Khiêm!”

Đàm Dịch Khiêm có đáp lại cô hay không Đan Nhất Thuần cũng không biết, nhưng Đan Nhất Thuần có thể cảm nhận được cơ thể Đàm Dịch Khiêm phát ra hơi thở lạnh lùng.

Đan Nhất Thuần rủ mắt xuống, không nhìn vào mặt Đàm Dịch Khiêm nữa, chậm rãi nói, “Tôi muốn rời đi. . . . . . Đối với chuyện lúc trước, tôi rất xin lỗi.”

Giờ khắc này, giọng nói non nớt của Liễu Nhiên vang lên, “Dì Đan, dì phải rời khỏi đây sao?”

Đan Nhất Thuần quay đầu sang nhìn Liễu Nhiên cười một tiếng, sau đó ôm lấy Liễu Nhiên đang nằm ở trên giường bệnh, hôn lên gò má mềm mại của Liễu Nhiên một cái rồi nói, “Ngôn Ngôn, hôm nay con có ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ hay không?”

Liễu Nhiên ngoan ngoãn gật đầu, “Dạ, con đã uống thuốc, bây giờ cũng không còn khó chịu. . . . . .”

Đan Nhất Thuần lại không nhịn được hôn thêm Liễu Nhiên một cái, “Con rất ngoan! !”

Liễu Nhiên nghi ngờ nhìn Đan Nhất Thuần, chu miệng hỏi, “Dì Đan, dì phải đi sao?”

Đan Nhất Thuần học bộ dáng ngây thơ của Liễu Nhiên, cười lắc đầu, “Dì đâu có nói là phải đi nha. . . . . .” Đan Nhất Thuần trước mặt dỗ dành Liễu Nhiên.

Liễu Nhiên không yên tâm ôm lấy Đan Nhất Thuần, không ngừng nói, “Dì à, mấy hôm nay dì đã không có tới thăm Ngôn Ngôn rồi, Ngôn Ngôn rất nhớ dì…. Dì đừng bỏ Ngôn Ngôn có được không?”

Đan Nhất Thuần lúng túng cười một tiếng, “À, dì . . . . .”

Ngay lúc này Liễu Nhiên đưa đôi mắt sáng rực nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm nói: “Ba, khi nào thì ba mới kết hôn với dì thế?”

Câu hỏi của Liễu Nhiên vào lúc này khiến tất cả những người lớn có mặt ở trong phòng đều khiếp sợ, cũng không có ai chú ý tới Hạ Tử Du vì không mang theo giấy tờ xác thực để làm thủ tục xuất viện đành phải quay lại phòng bệnh.

Đan Nhất Thuần cuống quít giải thích, “Ngôn Ngôn, dì sẽ không kết hôn với ba con, dì cũng đã có người trong lòng rồi…….”

Liễu Nhiên không hiểu cái gì gọi là “Người trong lòng”, cô bé đưa tay ôm lấy Đan Nhất Thuần, không buông tha nói, “Dì Đan, không phải dì nói là muốn kết hôn với ba con sao? Nếu như dì không kết hôn với ba con, có phải sẽ bỏ mặc Ngôn Ngôn hay không? Ngôn Ngôn không muốn dì Đan bỏ đi đâu…..”

Hạ Tử Du đứng ở ngoài cửa phòng bệnh, trông thấy hình ảnh Liễu Nhiên ôm chặt Đan Nhất Thuần, cô từ từ rũ mắt xuống. Từ trước tới nay lâu như vậy, Liễu Nhiên đúng thật có gọi cô là “Mẹ” , nhưng, hai chữ “Mẹ” này rốt cuộc cũng chỉ là một cách gọi, còn hai chữ “Mẹ” thật sự ở trong lòng Liễu Nhiên lại chỉ có Đan Nhất Thuần…. Giờ phút này Liễu Nhiên đang thân mật ôm Đan Nhất Thuần, cảm giác thân thiết như vậy, mấy ngày nay Hạ Tử Du chưa bao giờ có được.

Trong lúc vô tình trông thấy Hạ Tử Du đứng ở cửa phòng, Đan Nhất Thuần ôm Liễu Nhiên đứng lên, cô đến trước mặt Hạ Tử Du, chuyển Liễu Nhiên đang ôm qua cho Hạ Tử Du, nhỏ giọng nói, “À, Tử Du, bạn trai tôi mới vừa rồi gọi điện thoại cho tôi, tôi phải đi trước rồi, tôi tin sức khoẻ của Liễu Nhiên sẽ rất nhanh khá hơn, cô đừng quá lo lắng. . . . . .”

Hạ Tử Du ôm Liễu Nhiên, “Ừ, cô mau đi đi!”

Đan Nhất Thuần quay đầu nhìn Đàm Dịch Khiêm một lần cuối cùng, lần nữa gượng lên nụ cười nói, “Dịch Khiêm, hẹn gặp lại!”

Mặc dù Đan Nhất Thuần che giấu rất tốt, nhưng La Bá Đặc vẫn nhìn ra ánh mắt của Đan Nhất Thuần khi đó vẫn không nỡ rời khỏi người Đàm Dịch Khiêm.

Vào lúc Đan Nhất Thuần xoay người bước ra cửa phòng bệnh, Liễu Nhiên vì Đan Nhất Thuần bỏ đi mà gào khóc thảm thiết.

Mục lục
loading...